Niệm Phật Cầu Nhất Tâm Bất Loạn Sẽ Bị Trở Ngại

Niệm Phật Cầu Nhất Tâm Bất Loạn Sẽ Bị Trở Ngại

Khi đưa ra một chương trình tu tập để “Nhất tâm bất loạn” thì đối với những người căn cơ cao, chư đại Bồ-Tát là chuyện bình thường không có gì lo sợ, nhưng mà lo sợ cho những người căn tánh hạ liệt, nghiệp chướng sâu nặng. Người căn cơ cao, tâm đã định, thì “Nhất tâm bất loạn” đối với họ là chuyện đương nhiên. Còn những người căn tánh hạ liệt mà nói về “Nhất tâm bất loạn” thì gọi là không “Khế cơ”, có thể đưa đến chỗ chướng ngại! Chính vì vậy, những chương trình “Nhất tâm bất loạn”, ít khi người ta phổ biến rộng rãi, mà thường thường chỉ phổ biến nội bộ, nội bộ trong những người căn cơ cao, vì khi đã “Nhất tâm bất loạn” thì chỉ nhìn là họ đã biết rồi.

“Nhất tâm bất loạn” là “Chứng đắc”. Khi đã chứng đắc rồi thì không còn gì có thể ngăn ngại đối với họ nữa. Cho nên chỉ nhìn nhau là người ta biết, chứ không phải cần khoe ra, nói ra, hay là mình diễn tả những cái đó mới chứng tỏ mình đã “Nhất tâm bất loạn” hay “Chứng đắc” đâu.

Hôm trước có người đã báo cho tôi biết rằng, có một người viết một bài báo đăng lên với bút hiệu là Diệu Âm, diễn tả cảnh giới “Nhất tâm bất loạn”. Năm ngoái tôi cũng có nghe một lần, năm ngoái hay năm kia gì đó (?), rồi năm nay lại nghe một lần nữa. Tôi mới vội vã viết lên một thông báo là: “Chớ nên hiểu lầm!”. Trong đó tôi xác định rõ rệt là người viết đó không phải là tôi. Có thể là một người trùng bút hiệu hay trùng pháp danh gì đó viết lên như vậy, chứ còn chính tôi là Diệu Âm đây không có được cái cảnh giới nhất tâm bất loạn.

Ta thực sự lo sợ cho những người không có khả năng nhất tâm bất loạn mà tham vào cái danh nhất tâm bất loạn, nó dễ đi vượt qua cái đà của họ mà thường thường sau cùng bị trở ngại! Ta tu hành ở đây ráng cố gắng chuyên cần tinh tấn, khi ta được nhất tâm bất loạn thì mừng, người nào được thì mừng cho người đó. Nhưng mà đưa ra một chương trình, hay một thời hạn, hay là một cái quy tắc nào đó để cho nhất tâm bất loạn thì nhất định sẽ bị trở ngại! Tại vì nhất tâm bất loạn là cảnh chứng đắc, nó không có một cái quy tắc nào giống như hai với hai là bốn, theo đó ta cứ cộng lại nó thành bốn. Không phải!

Trong kinh A-Di-Đà, Phật có nói là từ một ngày cho đến bảy ngày nhất tâm bất loạn, thì người căn cơ cao người ta niệm Phật một ngày có thể nhất tâm bất loạn, người căn cơ thấp thấp một chút niệm bảy ngày có thể nhất tâm bất loạn. Nhưng thực ra cái “Nhất tâm bất loạn” này, theo như Hòa Thượng nói là A-Di-Đà Phật gia trì trong lúc chúng ta xả bỏ báo thân. Đây là sau khi Phật gia trì rồi.

Chứ đúng ra trong kinh A-Di-Đà của ngài Huyền-Trang dùng pháp trực dịch, nghĩa là dịch sát nghĩa từng chữ từng chữ là “Nhất tâm hệ niệm”, tức là chúng ta cứ chuyên lòng một câu A-Di-Đà Phật, niệm cho tới cùng, giống như trong kinh Vô Lượng Thọ là “Nhất hướng chuyên niệm”, hai danh từ giống nhau. Còn nhất tâm bất loạn chính là cái lòng chân thành chí thành chí kính của mình niệm Phật, thì được Phật phóng quang gia trì nâng đỡ cho chúng ta, lúc đó chúng ta chỉ còn một câu A-Di-Đà Phật, nhờ đó mà ta được vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc.

Cho nên câu hỏi này rất là hay. Khi chúng ta tu hành như thế này phải có sự khiêm nhường tối đa, để tránh tình trạng vượt qua khả năng của chính mình thì mới an toàn được. Nếu chúng ta sơ ý, nhất là những người ưa nghiên cứu, khi nghiên cứu thì thường thường gặp những kiểu nói ở những cảnh giới cao quá. Họ quên rằng, khi đưa rộng ra, thì trong xã hội có rất nhiều hạng người, có những người căn cơ cao thì hiểu được (?). Có những người căn cơ không cao, nghe những lời đó sẽ dễ sinh ra vọng tưởng. Cái vọng tưởng này sẽ thâm nhập, thâm nhập vô trong tâm của họ, đến một lúc nào đó, người ta không biết đó là vọng tưởng! Chuyện này là sự thật!…

Ngài Hạ-Liên-Cư nói: “Niệm Phật không được cầu nhất tâm bất loạn”. Có nhiều người than phiền rằng, tôi niệm Phật mà sao cứ vọng tưởng hoài, không bao giờ hết vọng tưởng. Thì Ngài lại nói: “Niệm Phật không được cầu cho hết vọng tưởng”. Lạ lắm! Rồi Ngài nói: “Niệm Phật để cầu vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc”. Đem ý này so sánh với lời giải của ngài Tịnh-Không, Ngài nói rằng, niệm Phật, một lòng niệm Phật, đến lúc lâm chung A-Di-Đà Phật gia trì chúng ta được “Nhất tâm bất loạn”. Thì lời nói của ngài Hạ-Liên-Cư cũng giống như vậy… “Niệm Phật không được cầu nhất tâm bất loạn, niệm Phật không được cầu hết vọng tưởng”. Vọng tưởng sao cũng kệ nó, cứ cầu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc đi, khi vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thì không nhất tâm bất loạn cũng được nhất tâm bất loạn. Hai câu nói có ý nghĩa tương đồng với nhau.

Cho nên khi có những người đưa ra cái chương trình này, chương trình nọ để đại chúng làm theo cho “Nhất tâm bất loạn”. Nếu suy nghĩ cho thật kỹ thì đây đúng là một sự sơ suất! Tại sao? Ví dụ như, ngài Tuyên-Hóa, Ngài gặp Hòa Thượng Quảng-Khâm là hai vị Đại-Tôn-Sư thời đại, hai người gặp nhau, ngài Quảng-Khâm giơ tay lên: “Như Thị”, Ngài nói như thị thôi. Ngài Tuyên-Hóa cũng giơ tay lên: “Như Thị”. Các Ngài lặng lẽ không nói gì nữa cả. Các Ngài đã biết hết trơn rồi, chứ đâu có nói là tôi thì chứng như thế này, chứng như thế nọ, thì tôi mới nhất tâm bất loạn đâu? Tôi mới minh tâm kiến tánh đâu? Các Ngài thấy hết trơn rồi…

Đại Sư Vĩnh-Minh đời nhà Tống, Ngài gặp một vị Hòa Thượng tai dài, ăn mặc xốc xếch, thật ra vị Hòa Thượng đó là Định-Quang Cổ-Phật tái lai trong thời đó. Hai Ngài gặp nhau làm thinh không nói gì hết. Một ông thì xồng xộc lên ngồi hàng ghế trên. Khi mãn tiệc về rồi, nhà vua hỏi, hôm nay ta cúng dường trai tăng có vị Thánh Nhân nào đến không? Thì ngài Vĩnh-Minh mới thố lộ:

- Thưa có.
- Ai vậy?
- Cái ông già mà lếch sếch đó, ngồi ở trước đó. Đó là Định-Quang Cổ-Phật tái lai.

Các Ngài biết hết trơn rồi. Không bao giờ nói ra hết. Chính vì vậy mà ta muốn cho “Nhất tâm bất loạn”, không có cái gì khác hết hơn là chư vị “Thành Tâm-Chí Thành-Chí Kính”, những gì mà trước nay chúng ta đã nói ra, chính là để cho chúng ta được vãng sanh về Tây Phương. Khi vãng sanh về Tây Phương thì…

- Không nhất tâm cũng nhất tâm.
- Không chứng đắc cũng chứng đắc.
- Không khai ngộ cũng khai ngộ.

Đâu cần lo gì đến chuyện như bây giờ chúng ta phải bàn luận là nhất tâm hay nhị tâm…

Cứ một lòng niệm Phật Tín-Hạnh-Nguyện nhất định như ba cái chân vạc vững vàng. Tín thì quyết lòng không nghi. Những người nào mà nghi, thì cái Tín đó nó đã quẹo lại rồi! Cũng giống như chân vạc, ba cái chân vạc, một cái chân Tín bị quẹo, thì cái vạc nó sẽ ngã ầm xuống liền. Không được! Không nghi là không nghi! Nhiều người cứ ưa nghi lắm… Nghi là chết! Nghi là tiêu! Nghi thì tu năm chục năm coi chừng không được vãng sanh! Mà không nghi thì tu ba ngày thôi, vãng sanh…

Có những người tu rất lâu mà vì mối nghi này không phá được. Không phá được nên sau cùng mất vãng sanh. Từ mối nghi này nó phá hết tất cả những cái khác. Vì nghi nên tu hoài tu hoài mà thiện căn không lên. Thiện căn không lên thì phước đức không có. Phước đức không có thì trong lúc đó nghiệp chướng cứ tràn… tràn… tràn lên. Một năm có 365 ngày, ta có hết 300 ngày giúp cho nghiệp chướng tăng trưởng rồi. Còn lại 65 ngày tu, thì một ngày tu chỉ có một giờ. Nghĩa là 65 ngày tu hành, thì có tới hơn 60 ngày để tăng trưởng cái nghiệp nữa rồi, còn cái phước chỉ có chưa tới 5 ngày. Năm ngày làm sao địch được với 360 ngày? Chính vì vậy mà sau cùng ta bị trở ngại! Cho nên phải tin cho vững.

Phật nói: “Một câu A-Di-Đà Phật niệm, dẫu cho mười niệm mà không được vãng sanh ta thề không thành Phật”. Cứ quyết tâm niệm Phật để lúc nằm xuống nhất định ta niệm cho được mười câu A-Di-Đà Phật. Phải quyết lòng niệm cho được. Nếu không quyết tâm bây giờ, nhất định lúc đó một niệm ta niệm cũng không vô. Chắc chắn! Tại vì bây giờ còn tỉnh táo như thế này mà không tin, thì lúc đó làm sao mà mình tin? Mà không tin thì phước đức không có. Phước đức không có thì nghiệp chướng tăng. Về nghiệp chướng, hôm trước mình nói rồi, trong nghiệp chướng nó có oan gia trái chủ chướng, hai cái đó nó sẽ tấn công mình đến nỗi không còn một niềm tin nào có thể khởi lên, thì bây giờ có một ngàn người tới hộ niệm cho chúng ta, chúng ta cũng chìm trong cảnh giới đó mà đi đọa lạc. Cho nên quyết lòng không được “Nghi”.

“Nguyện vãng sanh”. Nguyện vãng sanh thì phải tập buông xả thế gian ra, đây là lời Hòa Thượng Tịnh-Không nói. Ngài không dạy chúng ta là phải quyết lòng nhất tâm bất loạn, mà phải quyết lòng buông xả. Tại vì buông xả thế gian ra thì chúng ta bám chặt vào Tây Phương Cực Lạc, về Tây Phương Cực Lạc thì không nhất tâm cũng nhất tâm. Nói đi nói lại, thực ra các Ngài giảng giống hệt với nhau, mà chỉ là cách nói khác thôi, chứ không có gì hết.

“Hạnh”. Hạnh là niệm câu A-Di-Đà Phật. Tranh thủ niệm câu A-Di-Đà Phật. Mình thấy một sự chứng minh cụ thể là hôm trước, một bà Cụ tuần trước đó thì con cái dẫn bà tới đây để nhờ mình hộ niệm. Mình dặn rõ ràng, mình năn nỉ bà Cụ:

- Bác ơi! Bác về cố gắng niệm mỗi ngày: sáng năm chuỗi, trưa năm chuỗi, chiều năm chuỗi…

Mười lăm chuỗi thì mới có một ngàn rưỡi chứ mấy đâu à. Ấy thế mà suốt trong mười ngày sau không niệm một chữ. Rõ ràng không niệm một chữ!…

Bây giờ không niệm, lúc đó làm sao niệm? Bây giờ mình khỏe ru thế này mà không tập niệm, làm sao lúc mình nằm xuống mà niệm đuợc? Lúc mình nằm xuống thì cái lưỡi mình đã đớ rồi, hay gọi là cấm khẩu đó. Niệm Phật mà những người bị trúng gió, á khẩu không được vãng sanh. Trúng gió tức là các cơ của mình đã bị đớ rồi niệm Phật không được. Có nhiều người còn cẩu thả như thế này nữa chứ!…

- Cái miệng tôi niệm không được mà cái tâm tôi niệm được.

Đâu có được! Những sợi dây thần kinh nó đã liệt rồi, đến nổi nó điều khiển cái lưỡi không được làm sao nó điều khiển cái tâm? Thì tất cả những cái đó nó chìm trong sự mê man bất tỉnh không biết gì nữa cả. Còn tâm nào đâu nữa mà niệm?

Xin đừng có cẩu thả chuyện này. Phải tập niệm ngay từ bây giờ. Cho nên tôi thấy công cứ nó hay vô cùng. Quý vị niệm mà không lập công cứ… mình thì cứ tưởng niệm giỏi, nhưng hãy mở cái công cứ ra mà ghi thử coi? Trời ơi!… Sao mà trống rỗng thế này nè! Một ngày mình niệm chưa đến một ngàn câu Phật hiệu. Một ngàn câu Phật hiệu thì làm sao điền xong được một tờ công cứ đó? Thấy thế mới giựt mình! Thôi thôi! Ngày mai tôi sẽ ráng niệm hai ngàn, ba ngàn. Công phu tự nhiên tăng lên. Tăng lên như vậy thì tự nhiên một tháng sau ta tô tràm tờ công cứ đó. Điều này chứng tỏ là công phu niệm Phật của mình đã tăng lên.

Có bắt đầu đi thì tự nhiên thành công đến. Không chịu bắt đầu đi, thì cứ đứng yên tại chỗ. Dòng đời lúc nào cũng tiến, mình đứng lại tức là lùi. Đạo pháp cũng vậy, lúc nào cũng phải tiến, nếu không tiến thì lùi. Nhất định đây là cái quy luật của pháp giới.

Chính vì vậy, muốn cuối cùng mình niệm được câu A-Di-Đà Phật, thì phải tập sự ngay từ bây giờ. Đừng nghĩ tới chuyện “Nhất tâm bất loạn” làm chi. Hãy nghĩ tới chuyện vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc. Nhất định nếu chúng ta hạ quyết tâm từ bây giờ thì chắc chắn con đường vãng sanh không thể nào A-Di-Đà Phật bỏ rơi ta được…

Tại vì ta lơ là, bỏ rơi con đường vãng sanh, nên dù Ngài thương chúng sanh tới đâu mà cũng không cứu được là như vậy đó!…

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

Cư sĩ Diệu Âm (Minh Trị)

6 phúc đáp

  1. timlaiphattanh

    Con kính chào chú CS Diệu Âm và quý bạn đồng tu,

    Cám ơn chú, bài viết này rất hay mà theo con nhiều liên hữu rất mắc phải. Cần nhân rộng bài này ra nhiều Web để nhiều người cùng được biết.
    Thật sự rất là tốt. Thời này đúng là đủ trò khiến cho con người ta đam mê, điên đảo. Về tu hành thì những trò lạ, thần thông, chứng đắc….cũng đủ chuyện làm điên đảo, thối chuyển việc tu hành. Thật đáng sợ!

    Thật sự là đường tu học đôi khi nghiệp chướng nó kéo đến khá là mệt mỏi nhưng vượt qua được chừng nào thì sáng ra chừng nấy, vững thêm chừng nấy.
    Vẫn không ngoài Tín – Nguyện – Hạnh cầu vãng sanh Tây phương Cực lạc.

    Các bạn đồng tu ơi!

    Xin hãy chú tâm vào xưng danh Thánh hiệu A Di Đà Phật. Niệm ra tiếng hay niệm thầm đều được, niệm bất kỳ lúc nào có thể niệm thì tâm mới chuyên được. Cũng không quá quan tâm đến vãng sanh hay không vãng sanh. Chỉ cần tin chắc rằng hễ ta niệm A Di Đà Phật từ khi phát tâm cho đến mãn báo thân, hàng ngày phát nguyện tha thiết được về Cực Lạc thì chắc chắn khi lâm chung A Di Đà Phật sẽ tiếp dẫn ta. Phật có lời thề tiếp dẫn cho người chuyên xưng danh, ta xưng danh và thề sau khi bỏ thân được về Cực Lạc thì làm sao Phật không rước được. Có chăng nên tự hỏi lòng tin ta đã vững chưa? Vì hễ tin sâu thì nguyện về Cực lạc tự nhiên tha thiết.

    Nếu như lòng tin chưa sâu, chưa đủ thì có một cách rất hay là hàng ngày sau mỗi thời công phu cầu Tam Bảo gia bị, tự nhiên phát khởi lòng tin. Là lời dạy của Pháp Nhiên Thượng Nhân đó các liên hữu, làm đi và tự khắc lòng tin Phật sâu lắm. Tôi cũng đã làm theo Ngài dạy và đúng là lòng tin tăng lên nhiều các bạn ạ.

    Nói nhiều vẫn không bằng niệm Phật. Chỉ nghĩ mỗi câu “Hễ ta thường niệm Phật thì khi ta lâm chung chắc chắn Phật tiếp dẫn ta” rồi chẳng cần nghĩ đến chứng đắc hay nhất tâm hay tam muội gì gì đó nữa thì không nghiệp chướng nào quấy phá được ta vì Phật lực đầy đủ oai đức giúp ta vượt thoát tất cả. Công đức Phật danh hễ ta niệm càng nhiều tự nhiên nghiệp chướng ta càng tiêu, trí huệ ta càng sáng. Người làm biếng niệm Phật là người đánh mất đi bao nhiêu kho báu. Người siêng năng niệm Phật là người khai mở vô biên sáng suốt. Tóm lại chỉ nên “Niệm Phật, niệm Phật và niệm Phật”.

    Nguyện cho khắp pháp giới chúng sanh đều tin A Di Đà Phật, đều nguyện vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới.

    Nam Mô A Di Đà Phật.

  2. Liên Hợp

    Nam Mô A Di Đà Phật
    Kính chào chú Diệu Âm
    Con là 1 phật tử từ khi con đọc nhũng bài viết của chú con đã biết đến Niệm Phật,và con phát nguyện Niệm mỗi ngày năm ngàn câu Phật hiệu và lạy 50 mươi lạy Phật A Di Đà.Nhưng mỗi lần niệm xong thời khóa đó thì con không nhớ tới niệm Phật nữa,Những lúc con đi xe gần gặp nguy hiểm hay gặp chuyện gì sợ hãi thì con không thể niệm Phật được, con nghe nói lúc mình gặp nguy hiểm … mà không niệm Phật được thì không thể vãng sanh đúng không chú, và còn thường ngày không nhớ tới niệm Phật thì đó là niềm tin chưa vững có đúng không chú .kính mong chú chỉ cho con cách làm như thế nào để con lúc nào cũng nhớ tới Phật và Niệm Phật.Con Xin cảm ơn!
    Nam Mô A Di Đà Phật

  3. Viên Trí

    Mến chào các liên hữu,

    Ngoài thời khóa niệm phật ra, lúc nào trong tâm tôi cũng niệm phật dù là đi, đứng, ngồi, nằm ngồi hay bất cứ làm việc gì, chỉ trừ lúc nói chuyện hay làm việc bằng trí óc, tuy nhiên nếu có việc gì khác lạ nguy hiểm là lập tức niệm phật ngay theo phản ứng tự nhiên.

    Tôi xin kể bạn nghe một thí dụ, không biết có giúp ích gì cho bạn không? Ví dụ này tôi nghiệm ra trong lúc tôi vừa niệm phật vừa dẫn chó đi dạo ngoài phố. Con chó cứ chạy lăng xăng, nhiều lúc muốn vứt bỏ sợi dây cột cổ để rời xa tôi, tìm chơi những chỗ dơ, nguy hiểm…nhưng tôi vẫn chìu theo ý nó, đi theo nó, bảo vệ nó, hướng dẩn cho nó đi đúng đường để đừng bị xe cán hay người ta bắt (đưa vô tiệm thịt cầy nếu là ở VN)…cho đến khi nào nó chơi chán, nó mệt mỏi, khát nước, đói bụng thì tôi bế nó lên xe, cho nó ăn uống rồi chở nó về nhà.

    Nhà là tượng trưng cho Tây Phương Cực Lạc, con chó là chúng sanh, ngoài phố, ngoài park là tượng trưng cho bể khổ ta bà, tôi chính là phật A Di Đà (ví dụ thôi nha) còn sợi dây xích chó chính là pháp môn niệm phật. Chính vì thế nên con chó ngoan là con chó biết đi theo chủ, đi đúng đường, nghe lời chủ thì không có bị nguy hiểm nào, còn con chó nào mà không nghe lời chủ, không đi theo chủ, cắn đứt dây xích rồi tha hồ đi chơi, cuối cùng trở thành con chó hoang, con chó lạc, bị đói, khát, lạnh lẽo, xe cán ,người bắt làm thịt…(trầm luân trong biển khổ). Điểm quan trọng trong ví dụ này là nếu con chó bỏ sợi dây thì người chủ dù thương chó nhưng cũng khó cứu nó lắm và lúc nguy hiểm chính là lúc đi qua chổ xe chạy nhanh mà nhiều, con chó cần phải giử sợi dây xích, không được bỏ. Thì cũng vậy, lúc nguy hiểm mà không niệm phật thì dù phật thương nhưng cũng không thể cứu(nhất là lúc lâm chung). Còn con chó chơi chán, muốn về nhà là giống như các vị chân tu đã lìa bỏ ngủ dục của thế gian, ngày đêm niệm phật cầu vãng sanh.

    Nam Mô A Di Đà Phật

  4. Khải đạt

    Nam Mô A Di Đà Phật !
    Chào Cư sỹ Diệu Amm. Chào Cư sỹ Viên trí.
    Bài khai thị của Cư sỹ Diệu Âm rất chí lý, đem lại cho người tu một kinh nghiệm để sửa đổi những suy nghĩ, phương pháp tu tập cho chánh pháp. Khi tu người PT nên tự mình buông bỏ bớt phiền não, nên tập trung vào câu Phật hiệu, đối trị câu phật hiệu để cho tâm không con suy nghĩ việc đâu đâu, dần dần câu phật hiệu sẽ làm chủ trong tâm mình, than chúng ta cảm thấy khoan khoái không hoài nghi, không xen tạp, cuối thời không nên quên nguyện thiết tha được vãng sanh về tây, hạnh trì phải tinh tấn thời tu sau nhất thiết phải tiến hơn thời tu trước cho đến khi xả bỏ than này. Tuy nhiên là người con nghiệp chướng sâu năng, căn cơ chưa có đang trên con đương tu tập tại gia nên không tránh khỏi vướng mắc (như cư sỹ Diệu Âm nêu ra)đó là cầu được nhất tâm bất loan. Theo tôi được biết các Sư Thầy giảng pháp môn niệm phật cung khai thị là Nhất tâm tức là khi ta niệm phật không còn vọng tưởng chỉ có câu phật hiệu từ khẩu, từ tâm phát ra và thu về qua tai lại vào tâm chúng ta.
    Theo Cư sỹ VT: Tôi thấy rất hay cho người bước đầu tu niệm phật. Tập dần câu phật hiệu trong mõi lúc mõi nơi (Không có ai thì niệm thành tiếng, đông người thì khởi niệm theo tâm mình, chỉ có tâm mình mới biết và làm chủ được câu phật hiệu đi đâu, làm gì trước đó nên niệm phật dần dần thành thói quen,gặp chướng ngãi không chỉ đối với bản than mình mà với tất cả chúng sinh câu phật hiệu tự nhiên phát ra, khi ngủ mê man có ma đưa đi vào con đường cụt tự nhiên bạn sẽ nhớ tới câu phật hiệu thế là tự khởi niệm (Tôi cũng nhiều lần nư vậy, nhưng lâu nay giác mơ rất it tháy cảnh bất bí cho nên không khởi được)
    Xin các Cư sỹ khai mở cho. Trong cuộc song đời thừong này bản than tôi vẫn có lúc sân hận, phiền não nhất là vợ, con, anh em chưa that sự hiểu biết về phật pháp nên họ cản đường tu làm nảy sinh nhưng phiền não đó,có những lúc chán chường cuộc song này cầu nguyện chư phật cho bỏ than này vãng sanh về tây, tuy nhiên những lúc như vậy tu càng riết, nhưng cũng có lúc thời tu không đạt (Vọng tưởng về, tâm không định lại để câu phật hiệu quay về tai, cứ đi đâu mất. Xin cư sỹ cho một lời khai mở. A Di Đà Phật

  5. Phạm Xuân Kiên

    Xin chào Cư sĩ Diệu Âm!
    Trước Tết Giáp Ngọ, em được người bạn tặng cho chiếc đai có thẻ nhớ và đã nghe được bộ Khuyên người niêm Phật của Cư sĩ. Sau đó em đã bắt đầu ăn chay (nhị trai), phóng sinh, niệm Phật tại nhà thờ 1 tiếng vào buổi tối, thường từ 11g trở ra. Nơi niệm Phật cũng chính là phòng thờ nhà em có bàn thờ tổ tiên hướng về hướng Nam. Em có treo ảnh Phật A Di Đà (ở phía đông) nhìn về phía Tây (là hướng cửa ra vào), và khi ngồi niệm (em bắt đầu với việc niệm 1.500 câu Phật hiệu theo cách Thập niệm ký số, 1 hơi là 10 câu A Di Đà Phật) thì chắp tay trước ngực, mở mắt nhìn vào ảnh (tất nhiên cũng tuân thủ các nghi lễ trước va sau khi niệm).
    Còn buổi sáng khi ngủ dậy em có lên quỳ lạy, phát nguyện, sám hối…nhưng không niệm. Ra khỏi nhà đi làm thì liên tục niệm thầm. Vì mới bắt đầu được 4 tháng nên cũng chưa thành thói quen ngay được nên cũng có lúc quên; nhưng khi nhớ ra lại tiếp tục niệm ngay.
    Cư sĩ có thể hoan hỉ góp ý cho em nếu việc này có chi tiết gì chưa đúng với Pháp môn Tịnh độ không?
    Xin cảm ơn Cư sĩ nhiều!
    Nam Mô A Di Đà Phật!

  6. Phạm Xuân Kiên

    Xin chào Cư sĩ Viên Trí!
    Cư sĩ có thể hoan hỉ trả lời giúp em câu hỏi vào ngày 31.3.2014 trên đây được không?
    Em xin cảm ơn!
    Nam Mô A Di Đà Phật!

Gửi phúc đáp

Xin hoan hỉ viết tiếng Việt có dấu. Chọn kiểu gõ: TELEX VNI VIQR OFF