Hai Câu Chuyện Nhân Quả Đáng Sợ

Hai Câu Chuyện Nhân Quả Đáng Sợ

Hiện tại, thế nhân chẳng rõ nguyên lý nhân quả, cho đó là chuyện bàn xằng, tà thuyết, lúc nào cũng tính chiếm tiện nghi, chẳng cam bề chịu lép, nào biết đâu tiện nghi chính là chịu lép, chịu lép hóa ra lại là tiện nghi. Như cha mẹ nay thường nuông chiều con cái, chẳng quản giáo nghiêm ngặt đến nỗi tạo thành thói quen ham tiền tài, thích tiện nghi. Cứ cho là có vậy mới gìn giữ được gia sản, chẳng đến nỗi bị tổn thất; nào hay kết quả trái ngược, vừa di hoạn chung thân lại còn gián tiếp ảnh hưởng vô hạn đến xã hội, quốc gia.

Nay nêu lên một chuyện để làm ví dụ: Triệu Lương Tướng ở Ðại Châu đời Tùy, gia tư cự vạn, có hai đứa con. Ðứa lớn tên Mạnh, đứa nhỏ tên Doanh. Doanh mạnh mẽ, Mạnh yếu đuối. Lúc người cha sắp mất, phân gia sản làm hai, Mạnh được nhiều hơn. Sau khi Triệu Lương Tướng mất, Doanh chiếm sạch tài sản của anh, chỉ chừa lại cho anh một căn nhà và mảnh vườn. Mạnh phải đi làm thuê để tự nuôi thân. Chẳng mấy chốc, Triệu Doanh chết, sanh làm con của Mạnh, mang tên là Hoàn. Sau đấy, Mạnh cũng chết, đầu thai vào nhà Doanh, làm cháu nội của Doanh, mang tên là Tiên. Ðến lớn, nhà Mạnh càng nghèo, nhà Doanh càng giàu. Triệu Hoàn phải làm tôi tớ cho Triệu Tiên để sống. Thiên hạ bảo: “Thiên đạo bất bình, đã giàu càng giàu thêm”.

Một ngày kia, Hoàn nghe bà mẹ góa bảo: “Chú Doanh của mày cướp đoạt gia sản của mày đến nỗi đời mày nghèo mạt, nay phải làm tôi tớ cho nhà nó, chẳng biết nhục sao?” Bởi thế, Hoàn oán hận, toan giết Triệu Tiên. Năm Khai Hoàng thứ nhất (600 TL), Hoàn theo Tiên đi triều bái Ngũ Ðài, vào đến chốn hang thẳm ở phía Ðông cả mấy mươi dặm, sâu hun hút không một bóng người. Hoàn rút dao bảo Tiên: “Ông nội mày là em trai bố tao. Ông mày đoạt gia sản của tao. Ðến đời tao nghèo túng phải làm đầy tớ cho mày. Mày nỡ lòng làm thế, nay tao giết mày đây!” Tiên liền cắm đầu chạy, Hoàn đuổi theo chạy vào rừng, thấy có am tranh liền bước vào. Có một vị lão Tăng bảo Hoàn: “Ông định làm gì thế?” Hoàn đáp: “Tôi đuổi theo kẻ oán đối!” Vị lão Tăng cười lớn: “Ông khoan làm thế, tôi sẽ giúp ông tự biết”, rồi trao cho dược vật bảo pha vào trà mà uống. Hoàn uống xong như mộng mới tỉnh, nhớ hết việc cũ, thẹn thùng đau đớn.

Lão Tăng bảo: “Doanh chính là tiền thân của Hoàn, trước kia cướp đoạt của anh chính là tự bỏ tài sản của mình. Tiên là Mạnh thác sanh trở lại để hưởng lấy sản nghiệp kiếp trước vì ý nguyện của cha vẫn còn vậy!” Hai người bèn bỏ nhà làm Tăng tu đạo, sau đều mất tại Di Ðà Am. Sự việc này còn thấy chép trong Thanh Lương Sơn Chí. Nhân quả báo ứng hiển hiện rõ ràng, như tiếng vang ứng theo tiếng, như bóng theo hình, chẳng sai mảy may. Thế mà những kẻ tham hận sao chẳng tỉnh ngộ vậy?

Lại như hiện tại còn lưu truyền chuyện cái trống da người ở Ngũ Ðài Sơn cũng là chuyện nhân quả báo thật rành rẽ đáng sợ vậy. Tôi xin thử thuật lại nguyên do. Ðời Ðường, tại mặt sau ngọn Bắc Ðài, chùa Hắc Sơn có nhà sư tên Pháp Ái làm giám tự hai mươi năm, lấy của Chiêu Ðề Tăng tậu nhiều ruộng ở Nam Nguyên, để lại cho đồ đệ là Minh Hối. Pháp Ái chết liền sanh làm trâu ở nhà họ X. tận lực một mình cày ruộng. Ba mươi năm sau, trâu vừa già vừa bệnh, chủ trại muốn đem trâu đổi cho người lấy dầu.

Ðêm ấy, Minh Hối mộng thấy người thầy đã chết của mình khóc bảo: “Ta dùng Tăng vật để tậu ruộng cho ngươi. Nay đang làm trâu vừa già vừa còm cõi. Xin hãy lột da ta bịt trống, viết tên tuổi của ta trên đó. Mỗi khi lễ tụng liền đánh trống thì nỗi khổ của ta mới có ngày thoát khỏi. Nếu không, dù gò Nam Nguyên có biến thành biển xanh, ta vẫn chưa thể thoát khổ nổi!” Nói xong, phủ phục cả thân mình xuống.

Minh Hối tỉnh giấc, chỉ mới nửa đêm liền thỉnh chuông nhóm chúng, tường thuật tự sự. Sáng hôm sau, chủ trại báo con trâu già đã húc đầu vào cây mà chết. Minh Hối y theo lời trước, lột da trâu bịt trống, viết tên thầy lên trên, bán hết ruộng ở Nam Nguyên. Ðược bao nhiêu tiền đem cúng trai tăng cho tăng chúng ở Ngũ Ðài hết. Minh Hối lại bán sạch cả y bát, vì thầy mình lễ sám. Sau đem trống ấy gởi vào viện Văn Thù ở Ngũ Ðài. Lâu ngày, trống hư, chủ chùa đem trống khác thế vào. Thế gian ngoa truyền là trống bịt bằng da người. Sự tích này cũng thấy ghi trong Thanh Lương Sơn Chí.

Nói tóm lại, nhân quả rành rành, không ai trốn khỏi. Hai người con họ Triệu do túc thế có gieo căn lành nên gặp được cao tăng, cuối cùng thành đạo. Còn như kẻ phàm tục sao lại tự cậy, chẳng dốc lòng tin nhân quả, tự mình lầm, làm người khác lầm, tự hại, hại người? Người đời nay chỉ thấy chuyện trước mắt, chẳng đoái hoài đời sau, thích chiếm tiện nghi, chẳng thích bị thua thiệt; con cái mắt thấy tai nghe, tập riết thành thói. Phong tục xã hội cũng do đó ngày càng hiểm ác, tranh đoạt nổi lên, đại loạn hưng khởi, giết người đầy thành, ngập đồng mà mắt chẳng nháy, tâm chẳng áy náy đều là do đó mà ra cả. Ðã thế, sát nhân là tàn nhẫn, ác độc, nhưng chẳng coi là đáng buồn, đáng xót, ngược lại còn vênh váo khoe công, còn được kẻ khác khen ngợi nữa. Thậm chí có kẻ giết cả cha mẹ, họ hàng, còn tự cho là “đại nghĩa diệt thân!”

Ôi! Họa biến đến thế, thiên lý tuyệt, nhân đạo diệt, chẳng riêng đạo đức táng vong mà còn bị kiếp nạn không ngơi nữa! Vì thế, hiện tại muốn cứu hộ đất nước phải bắt đầu từ căn bản. Căn bản là gì? Ðích xác là tin vào nhân quả. Nếu đã thật sự hiểu rõ lý nhân quả lại còn có thể dốc lòng tin, tận lực thực hành thì thế đạo, nhân tâm tự có thể vãn hồi. Tôi cho rằng tất cả triết học, tôn giáo trong thế gian không gì tinh áo, dễ thực hành bằng Phật giáo cả.

…Do vậy, tôi rất mong đại chúng đại phát tín tâm, nương vào đức của cha trời, mẹ đất, giữ lòng nhân coi mọi người là đồng bào của mình, dùng lòng nhân đối xử với loài vật hệt như con người. Phàm đối với hết thảy những gì trong vòng trời đất đều thương xót, nuôi dưỡng, bảo vệ, xem như chính mình. Lại còn đem lẽ nhân quả báo ứng, niệm Phật cầu sanh Tây Phương để chỉ bảo, khuyến hóa. Nếu như tất cả mọi người đều làm được như vậy thì nước chẳng cần giữ mà tự giữ vững, tai nạn chẳng mong dứt cũng tự dứt vậy!

Ấn Quang Ðại Sư khai thị
Liên Hương dịch

10 Phúc đáp

  1. Ngọc Sơn

    A Mi Đà Phật
    Câu chuyện hay quá, xin xá lễ.

    • Ngọc Long

      Bạn ơi với mình đôi khi nhiều việc bây giờ cũng có thể chưa tin, nhưng cũng đừng sơ xuất, vì sự hiểu biết là rất hạn chế.

      A di đà phật
      Không tin xin đừng phỉ báng.
      Tội nặng lắm.

      A di đà phật.
      A di đà phật.

    • A mi đà phật

      Tuy chưa đọc nhưng tôi thấy nó có vẻ rất hay và có ý nghĩa

  2. Trung

    tôi mong rằng mọi người trên thế gian này hiểu dc nhân quả

  3. A Di Đà Phật, hoan hỉ thay lời hay ý đẹp, đúng thật là dù người có là tỉ phú cũng không vượt ra khỏi nhân quả.

  4. hoahong

    Thần thông đệ nhất như Ngài Mục Kiền Liên còn phải chịu nhân quả báo ứng huống chi là phàm phu tục tử như chúng ta. Vì vậy mong tất cả chúng sanh giác ngộ để tránh tạo nhân ác mà phải gánh lấy quả xấu.

  5. Ngọc Dương

    A di đà phật. Thầy cho con hỏi . Hiện tai con đang bị vướng vào tình cảm. Con phản bội người con yêu nhưng người ấy lại tha thứ cho con. Con làm người khác bị tổn thương. Và con hay ăn cắp vặt tiền . Con nghĩ sau này con sẽ bị luật nhân quả . Vậy từ bây giờ con niệm phật có thể thoát được nghiệp này không?

    • Tịnh Thái

      Chào bạn Ngọc Dương,

      Người xưa dạy rằng: “Miệng niệm Di Đà tâm tán loạn, đau mồm rát họng cũng uổng công”. Nghĩa là thế nào?

      Miệng thì vẫn niệm A Di Đà Phật, nhưng tâm vẫn ko ngừng tăng trưởng tham sân si, lời nói thường hay dối người, hay nói lời thô ác, cho đến hành vi thì trộm cắp, dâm dục, sát sanh…Mà đã tạo nghiệp ác thì khi duyên đầy đủ tất phải nhận ác báo. Niệm Phật chính là chuyển cái tâm xấu ác thành tâm Phật, tâm Phật thì ko còn tạo tác các nghiệp ác kia nữa, tự nguyện với lòng từ hôm nay dứt khoát từ bỏ những thói hư tật xấu, vậy thì mới được cứu.

      Phản bội người khác rồi sẽ có lúc bị người khác phản bội, làm người khác tổn thương rồi sẽ có lúc bị người khác làm tổn thương, thậm chí họ ko chỉ làm tổn thương mình mà còn làm tổn thương con cháu mình, người thân của mình…

      Ăn cắp của người thì sau này sẽ hay bị mất đồ, bị thiếu hụt tài chính, kiếm tiền cực khổ mà chẳng giữ được bao nhiêu…hơn nữa nợ ai thì sau này ắt phải trả nợ cho người ta, con trâu con bò cũng chính là quả báo trả nợ người khác mà thọ lãnh thân trâu bò ngựa kéo để trả nợ cho chúng sanh…thấy vậy mà ko rùng mình sợ hãi sao?

      Cho nên chỉ niệm Phật trên miệng thì Phật cũng ko thể cứu! Phải tự mình cứu lấy chính mình bằng cách chuyển cái tâm mình lại, thay đổi chính mình, quyết ko thuận theo những thói hư tật xấu nữa…Đời người quá ngắn ngủi, tại sao mình lại ko làm 1 người tốt cơ chứ?

      A Di Đà Phật.

  6. Băng Thanh

    A di đà Phật. Thầy cho con xin hỏi: con hiện chưa qui y tam bảo nhưng rất tin sâu về nhân quả, nhưng con có người hàng xóm rất hay ăn cắp vặt và kiếm chuyện với nhà con, con rất bực nên đã niệm Phật để cố tĩnh tâm nhưng nhiều lúc ức chế quá nên con cũng có chửi vài câu (chỉ nói cho người nhà nghe thôi) . Xin Thầy khai mở tâm trí cho con nếu mình cố gắng kiềm chế mà vẫn bị người khác kiếm chuyện thì mình phải làm sao ạ?

    • lê văn thăng

      cô /chú Băng Thanh thân mến.
      ngày xưa khi chưa biết tới phật pháp thì nghe người ta mắng mình, hại mình thì rất tức giận. nhưng hiện tại đã gần như ko còn. khi người ta làm hại gì mình, mình dừng lại và nghĩ rằng họ là ân nhân của mình vì họ tiêu nghiệp chướng cho mình. À hết nợ nhé, cứ như vậy. vui còn ko hết sao lại tìm cách làm gì họ. Những lúc như vậy con chợt nhận ra rằng ơ sao mình không còn nóng giận nữa. còn họ cứ tiếp mình làm sai, cứ kệ cho ng ta nấy hết đi. vì hết nghiệp của mình rồi. những lời nói rất là khác người đúng ko. càng bỏ đc càng tốt. vài lời chia sẻ mong cô/ chú sớm giác ngộ nhiều hơn. A di đà phật

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *