Quả Báo của Ba Ác Nghiệp (Tham, Sân, Si)

Quả Báo của Ba Ác Nghiệp (Tham, Sân, Si)

Phật bảo, người đời thường cùng nhau tranh cạnh những chuyện thế tục không quan trọng khẩn yếu, chẳng coi trọng đại sự cấp bách nơi bản thân, chẳng biết vô thường nhanh chóng, sanh tử là việc lớn; chỉ tham danh lợi nên tranh đấu hơn thua, sầu khổ muôn bề, chẳng biết lúc nào thoát khỏi. Chúng sanh chướng sâu, nghiệp nặng, ba độc (tham, sân, si) lừng lẫy. Do si hoặc nên tạo nghiệp khổ báo vô tận, chìm đắm trong biển khổ đau đớn không cách gì diễn tả nổi. Vì thế, Phật thương xót khuyên bảo nên chán lìa. Phật dạy răn, khuyên lơn chúng sanh nên dứt ác làm lành, tinh tấn hành đạo, cầu sanh Cực Lạc.

Phật dạy, chỉ nên coi một đại sự vãng sanh Tây Phương Cực Lạc là nhiệm vụ cấp bách trước hết. Ví như một lữ khách đang đi trên một chuyến du hành rất dài, giữa đường lữ khách bổng thấy một tòa thành lớn, lữ khách tự suy nghĩ và sắp xếp lịch trình của chuyến du hành thứ tự như sau: Trước tiên ta phải vào tòa thành lớn này kiếm chỗ ở yên, đến khi chiều tà tăm tối còn có chỗ nghỉ đêm, rồi sau đó mới ra tay làm lụng. “Vào toà thành lớn này kiếm chỗ ở yên” chính là tu Tịnh Ðộ. “Đến khi chiều tà tăm tối” chính là đại hạn xảy đến (chết). “Có chỗ nghỉ đêm” là sanh trong hoa sen chẳng lạc vào nẻo ác. “Rồi sau đó mới ra tay làm lụng” là tu đạo Bồ Đề, hành hạnh Phổ Hiền, dạo khắp mười phương thế giới giáo hóa và dẫn dắt chúng sanh đồng vãng sanh Cực Lạc.

Vậy mà người ta cứ lơ là đối với việc gấp như lửa cháy, hối hả lo liệu việc chẳng gấp rút gì. Khi mạng người sắp hết, dẫu hối hận thì có ích lợi gì chứ?

Ác là nhân, khổ là quả. Giết chóc, trộm cắp, nói dối, uống rượu là những điều rất ác. Hễ tạo ác, ắt phải chịu quả ác, nên những điều ấy được gọi là “năm thứ đau đớn, năm thứ đốt cháy” ví như lửa lớn đốt cháy thân mình, khổ sở cùng cực. Cái nhân sanh ra khổ quả này chính là tam độc: Tham, sân, si.

Tham Độc:

Trong kinh Pháp Hoa, Phật ví thế gian này như căn nhà lửa đang cháy lớn, nguyên do là: Cái khổ của thế gian này hừng hực nung người đời như đống lửa lớn. Thân tâm nhọc nhằn, vất vả, toan tính làm lụng, để tự nuôi thân, để mình được đầy đủ, no ấm cho qua khỏi cái kiếp này. Người có địa vị cao quý, kẻ thấp hèn, giàu, nghèo, già, trẻ, trai, gái v.v…, bao hạng người sai khác, nhưng chẳng ai lại không cùng ôm tấm lòng si mê, tham dục, lao tâm khổ tứ, lo nghĩ chất chồng, bôn ba, nhọc nhằn chẳng lúc nào yên.

Người đời thường là do dục tâm sai khiến và lôi kéo, khiến cho lúc nào cũng chộn rộn, bôn ba, suy nhớ chồng chất: lo mãi chuyện đã qua, lo hoài chuyện chưa tới. Vì thế, tâm niệm chẳng lúc nào an nghĩ; hễ tâm có điều mong muốn thì thân phải chịu nhọc nhằn theo để thỏa mãn cái tâm này. Những điều canh cánh trong tâm niệm của người đời, đều chỉ toàn là tài vật, danh văn lợi dưỡng mà phải luôn suy nhớ chồng chất. Do tâm tham ý chấp, lúc nào cũng chăm chăm mong cho có được cái mà mình tham muốn, nên bị cái tâm ấy sai khiến, làm cho thân tâm chẳng bao giờ được an.

Ngài Cảnh Hưng bảo: “Bị tâm sai khiến là như con dê khát nước chạy đuổi theo bóng nắng gợn, kẻ mắt kéo màng thấy hoa đốm lăng xăng trên không, đều do cái tâm thấm đẫm nước ái, chẳng rõ hoa đốm là bệnh, nên cứ đuổi quàng theo”.
Bóng nắng gợn chính là huyễn ảnh xuất hiện trong sa mạc, nhìn xa tưởng là chỗ có nước. Những con nai, con ngựa bị khát, tâm thèm nước thiết tha nên cứ đuổi theo tìm uống, nhưng chỉ phí công. Lại như người mắt bệnh kéo màng, ngỡ trên hư không có những đốm sáng bay lẩn vẩn toan chụp bắt, chẳng biết vốn chẳng có hoa đốm, đấy đều là do “bị cái tâm sai khiến”.

Thân thuộc, tôi tớ, nhà cửa, ruộng vườn, tiền tài, sản nghiệp, các vật dụng để sinh sống v.v… Những thứ ấy đều là những điều khiến ta phải lo lắng. Chưa có thì muốn, lo sao cho có; nhưng khi có rồi lại sợ mất đi, nên lại càng lo hơn nữa. Bể tham dục không đáy khó lấp bằng, lo được, lo mất, có hay không cũng lo. Được một thì cảm thấy thiếu một, ráng lo toan cho bằng người. Muốn mà chưa được thì lại sanh tâm lo buồn. Thỏa nguyện rồi cũng chẳng hết lo nghĩ; bởi tâm ham muốn không cùng tận, lòng tham không đáy nên vĩnh viễn lo lắng mãi không có chỗ ngừng dứt.

Vừa mới có được một chút lại lo toan khư khư nắm giữ lấy, sợ gặp vô thường tai biến cướp mất đi. Những tai họa thình lình phát sanh như lửa có thể đốt cháy rụi, nước cuốn trôi mất, kẻ cướp đoạt đi, kẻ trộm cuỗm mất, oan gia báo cừu, chủ nợ xiết nợ… Thậm chí, bổng trong khoảnh khắc chẳng còn một thứ gì là của mình nữa.

Người đời tâm tham ý chấp, tấm lòng keo kiệt đến mức ngoan cố. Tài vật mà bị mất đi rồi thì trong lòng càng thêm phẫn hận, lo buồn, oán hận, sầu khổ, không thể rảnh trí vì không thể buông bỏ nổi. Lúc lâm chung, hết thảy quyến thuộc, tài vật… mà mình hằng yêu dấu và ôm giữ lấy chẳng thể mang theo, tiếc nuối đau lòng vì không thể buông bỏ hết được. Một mình mình đến, một mình mình đi, không ai theo cùng bầu bạn. Dẫu người mình thương yêu nhất cam chịu chết cùng lúc với mình thì cũng chẳng thể đến cùng một chỗ! Nghiệp nhân bất đồng, quả báo sai khác ngàn lần, nên mỗi người sẽ tái sanh về một chỗ khác nhau, chẳng mang theo được gì? Bất luận là giàu hay nghèo, không ai là chẳng giống vậy, ai nấy ưu khổ vô tận, khổ lo muôn mối.

Sân Độc:

Thói đời lúc bình thường vốn chẳng phẫn hận, chợt gặp cảnh mâu thuẩn, trái nghịch nên bất thình lình tranh chấp nhau. Lúc ấy, liền khởi lên cái tâm đấu đá, kiện cáo, tranh chấp nhau kết hận oan gia. Cho nên, Phật đã khuyên lơn nhắc nhở, phải thường hòa hoãn. Phật dạy nếu bất hòa sẽ kết thành đại oán.

Sân giận, nóng nảy, phẫn nộ… là một trong tam độc. Một khi tâm sân lên thì tạo thành mối hận, oan oan tương báo không lúc nào thôi. Kẻ oán ghét thường chạm mặt nhau, sát hại lẫn nhau, càng lúc càng thêm dữ dội, đời sau chuyển tiếp trở thành đại oán. Như vua Lưu Ly vì muốn báo thù cái oán hận đời trước mà giết hại cả dòng họ Thích – “Oan oan tương báo hà thời liễu. Nhứt dựt song phi đẫm máu tình, song song đối đối thiên phong thủy, lệ chảy dàn sang, thắt lòng này”.

Ðã tạo nghiệp ác nhân ắt kết thành ác quả. Tuy sự báo ứng không hiển hiện ra ngay trong hiện tại, nhưng nhân quả chẳng hư dối, quyết sẽ báo ứng trong đời sau. Vì vậy, nếu đã trót lở gây họa cho nhau, phải nên gấp rút nghĩ cách phá bỏ nó đi để ngăn ngừa thảm hoa trong mai sau. Bồ Tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả là vậy!

Ái dục chính là cội gốc sanh tử; trong nhà Phật có câu: “Ái chẳng nặng thì chẳng đọa Sa Bà”. Toàn thể thế nhân chìm đắm trong ái dục, cho nên chết đây sanh kia, lưu chuyển vô cùng. Dẫu cho quyến thuộc đầy nhà, nhưng lúc sanh tử: sanh thì trơ trơ một thân đi đến, chết thời riêng một mình mình ra đi, chẳng có ai theo, không ai thay thế được.

Quả báo sướng hay khổ đều do tự mình tạo, tự mình hưởng, cũng không ai khác thay thế được. Nếu là thiện nghiệp thì quả báo trong đường lành; nếu như là ác nghiệp thì quả báo trong ác đạo. Đời này tuy có được thiện quả, nhưng nếu tạo nghiệp nhân ác thì đời sau sẽ chiêu cảm, biến thành tai ương. Ngược lại, đời này tuy là ác quả, nhưng nếu làm lành thì đời sau sẽ hưởng phước báo. Nghiệp lực thiên biến vạn hóa chẳng thể nói trọn, nhân ác chịu khổ, nhân lành hưởng vui; quả báo nhanh chóng khó thể nghĩ lường.

Nghiệp thức theo đuổi mình như hình với bóng, sanh về đâu quả báo cũng đuổi theo ngay đó, chẳng hề bỏ rời. Tùy theo nghiệp nhân mà cảm được quả báo thiện hay là ác. Nhân quả mỗi người sai khác nên sẽ sanh về những nơi khác xa nhau. Bởi vậy, lúc lâm chung chia tay nhau trọn thành vĩnh biệt! Một phen chịu quả báo trong tam đồ là cả năm ngàn kiếp trôi lăn trong sáu nẻo, biết ngày nào gặp lại nhau. Dẫu có trùng phùng cũng chẳng hề nhận biết nổi nhau thì cũng nên xem là không bao giờ có lúc gặp lại.

Bởi đấy, đức Thế Tôn xót thương cảnh tỉnh khuyên lơn người đời lúc còn khỏe, phải nên siêng gắng tu thiện. Người già thể xác suy yếu, chẳng còn ba thứ đạo vị (xuất gia, đọc kinh và tọa thiền) nên khó bề siêng tu; vì vậy, nhân lúc còn trẻ phải gấp rút nỗ lực tu hành, chớ nên chần chừ.

Kinh Niết Bàn bảo: “Này Ca Diếp! Ví như cây mía đã bị ép rồi, bã mía chẳng còn vị gì. Tuổi trẻ sắc đẹp cũng giống như thế, khi bị tuổi già ép thì chẳng còn có ba thứ vị: một là vị xuất gia, hai là vị đọc tụng, ba là vị tọa thiền”.

Si Độc:

Cái họa si độc làm thương tổn huệ mạng của con người. Si độc chính là cái gốc của cả ba độc, vì thế nó gây hại rất sâu.

Phật bảo, người đời si mê, chẳng biết thế nào là thiện, thế nào là ác, cứ mãi theo ý riêng của mình, tâm phân biệt càng thêm phân biệt, tạo ra bao điều sai quấy; lại chẳng thể tin nổi quy luật thường hằng nhân quả thiện ác trong ba đời. Ðã chẳng biết nhân lại không sợ quả, chỉ cốt khoái ý chốc lát, chẳng sợ hậu hoạn vô cùng. Phóng túng càn rỡ, mặc sức làm ác, đua nhau gây nhân ác, chẳng đoái hoài hung họa tương lai.

Lành dữ là nhân, họa phúc là quả! Thí dụ: sát sanh để cúng tế là việc dữ, sát nghiệp cảm lấy quả báo trong tam đồ nên là họa. Người đời cho rằng cưới gả là lành, nhưng chẳng biết do vui mừng mà sát sanh thì lại trở thành hung sự chiêu cảm lấy cái họa vô cùng đau khổ trong tương lai. Bởi vì, thế nhân chẳng hiểu rằng, dù thiện hay ác đều chiêu cảm quả báo.

Phật nói, người đời si mê, tinh thần tối tăm, chẳng thể tự mình thấy nổi chuyện thiện ác sanh tử, nhân quả báo ứng nên cứ mãi tiếp tục triển chuyển gây nghiệp; đó chính là si độc.

Do si mê nên tâm ý bế tắc, chẳng thể chánh tín nhân quả, chẳng tin nhận nổi kinh pháp của Phật hòng nhập chánh đạo. Ngược lại, càng dễ đâm ra tin thờ các tà thuyết ngoại đạo, tin nhận các giáo lý khác với Phật pháp. Thấy biết điên đảo như thế liên tục chẳng dứt, chìm đắm mãi mãi trong sanh tử. Nguồn gốc của những tà kiến ấy chính là si nghiệp. Sanh tử vô thường là do si làm cội gốc.

Phật bảo, tâm trí của chúng sanh si mê, mờ mờ mịt mịt, tối tăm, càn rỡ; dẫu có đôi tròng con mắt mà chẳng thấy gì. Mù mịt lại càng thêm mù mịt. Mù mịt là vì bị che lấp nên chẳng sáng suốt. Tối tăm là do ám muội nên chẳng hiểu biết; cái sắc tướng trước mắt còn không thấy rõ, còn tiếp nhận một cách lầm lẫn sai quấy huống là pháp chân thật vô vi vô tướng của Như Lai.

Trong kinh Phật dạy, chúng sanh chẳng hiểu biết gì, đụng việc gì là làm càn làm bậy, như đứa trẻ đi đêm, như chó dại chạy quàng, không điều gì mà không dám làm. Do ngu muội, tăm tối nên chẳng hiểu nghĩa kinh; quen tánh hung hăng, thích xung đột nên chẳng tin nhận nổi kinh pháp thâm sâu của Phật, nhận giả cho là thật, bỏ thật vì cho đó là giả. Giả hay thật gì tự mình cũng chẳng tỏ tường, nên làm càn làm bậy, thân đang tạo nghiệp dữ mà lại tưởng là đang làm chuyện lành. Lại thêm tâm chẳng lo xa. Mọi việc làm cốt chỉ là để khoái ý, thỏa thích lòng ham muốn lúc hiện tại, chẳng quan tâm đến đời sau. Lại thêm thường ôm lòng giận dữ, tham tài hiếu sắc chẳng lúc nào ngơi dứt, nên Phật mới thường than thở: “Thật đáng thương thay!”.

Đời cha ông chẳng biết làm thiện, chẳng biết đạo đức. Ðã không hiểu biết lại còn vô hạnh thì thật là si mê cùng cực. Ðời này tiếp nối đời kia, những lời cha dạy con toàn là tà thuyết, chẳng bàn đến quả báo thiện ác. Cha ông si độn, ngoan cố thì con cháu vô tri là chuyện tất nhiên, chẳng gì làm lạ! Chẳng thể tự thấy “đường sinh tử” là chẳng biết quả. Chẳng thể tự thấy “đạo lý thiện ác” là chẳng hiểu nhân. Tự tâm chẳng có chút hiểu biết cả nhân lẫn quả, lại không ai bảo cho nên trọn đời, trọn kiếp cũng chẳng hiểu biết gì. Bởi do chẳng hiểu biết nên chẳng chút lòng tin, cho là không có “nhân quả”. Nếu chẳng biết việc sanh tử thì cứ tự xem đi: cha con, anh em, chồng vợ bị cái chết chia lìa, thương khóc lẫn nhau, có ai tránh khỏi đâu! Cùng nhau mà quán sát, rành rành trước mắt!

Người đời si mê, tham ái, chẳng biết muôn sự trong đời đều như huyễn mộng, như hoa đốm trên không, lầm tưởng thật có; nào hay vô thường vùn vụt, chẳng giữ mãi nổi. Lúc sanh càng thêm yêu mến thì lúc chết bội phần xót xa. Lúc sanh tử: người ở lại thương xót thân nhân từ nay vĩnh biệt; kẻ chết thương mình ra đi vĩnh viễn, lưu luyến nhau khó bỏ nổi, như mũi dao xoáy vào tim gan, như ruột gan bị thắt gút. Những ân ái xưa kia nay trở thành ưu khổ, trói buộc thân tâm như dây thắt chặt mối, chẳng thoát ra nổi; đó chính là phiền não. Phiền não ấy chính là cái nhân kết tập hết thảy sanh tử. Như vậy, vướng vít vào tình ái thì liền bị sanh tử buộc ràng, chẳng có lúc nào thoát khỏi.

Suy xét cho đến tận cội nguồn, những điều người đời yêu quý, thật sự là đều do tình dục mà chẳng biết rằng: “dục là cội khổ, thuần tình ắt đọa”. Nếu đối với những điều ấy, ta chẳng thể suy sâu nghĩ chín để nhất tâm tu đạo hòng cầu giải thoát thì trong nháy mắt, vô thường xộc đến, thọ mạng chấm dứt, đến lúc ấy làm sao bươn bả, kêu van gì nổi! Mạng người trong hơi thở, tuổi thọ hết rồi, đối phó sao đây!

Trong ba ác nghiệp, sân nghiệp là nghiệp nhân chính của đọa địa ngục. Cổ đức có câu: “Một đốm lửa sân tâm, thiêu trụi rừng công đức”. Thế nhân ít kẻ tỉnh ngộ chánh đạo, lắm kẻ mê hoặc nên lòng luôn ôm ấp ý giết hại, độc địa, tàn hại mạng người khác. Ác khí mịt mù, hừng hực, từ chỗ tối tăm vào trong chỗ tối tăm hơn. Sát sanh không những chỉ là giết chết thân mạng của chúng sanh, mà còn là giết chết tuệ mạng của người bằng những tà thuyết, tà kiến; Hòa Thượng Tịnh Không dạy: “Giết chết tuệ mạng của một người, bằng sát hại ngàn sanh mạng”.

Do vọng tâm hưng khởi nên nghĩ, nói hay làm cái gì cũng sai lầm, cũng sái quấy; bởi thế mới trái nghịch trời đất, trên chẳng thuận lòng trời, dưới nghịch ý vua Diêm La. Mặc lòng buông lung tạo ác như thế, suốt ngày chỉ biết tạo tội ngập trời; bởi đó mà bị tội nghiệp lôi kéo, nên chẳng đợi đến khi tuổi thọ hết đã bị mất mạng.

Người đời do si mê nên sanh tâm sân hận mà giết chóc, tàn hại lẫn nhau, mặc tình làm ác, làm các điều xằng bậy. Kẻ tạo tội như thế do nghiệp lực tội ác của đời trước thúc dục, mặc sức tiếp tục làm ác. cho tới khi sự ác ngập đầu, quả báo ắt sẽ hiển hiện, nên đột nhiên bị chết mất đi, đọa thẳng vào ác đạo chịu lấy quả báo khổ đau cùng cực, không biết khi nào mới thoát ra nổi, cũng xem như là chẳng bao giờ có ngày ra.

Những chuyện thường tình của thế gian là như thế đó! Vinh hoa chẳng giữ nổi, hội hợp rồi nhất định ly tán. Ái dục chẳng thường còn, thạnh rồi ắt có suy. Ðiên đảo lầm tưởng cho đó là vui; nhưng thật ra những điều ấy chẳng đáng ưa thích. Vì sao? Vì những điều ta tưởng là vui ấy, thật ra chính là cái nhân tạo khổ. Từ cái nhân tạo khổ ấy, ắt phải sanh ra quả khổ, nên còn ở trong thế gian này thì chẳng bao giờ có sự an vui thật sự.

Như Cư Sĩ Bành Tế Thanh bảo: “Hết thảy người đời coi dục là vui, chẳng biết đó là khổ. Người trí xem thấy chỉ toàn là khổ, không chút vui nào. Vì sao vậy? Cứ coi “có” là vui, “không” là khổ, nào hay “có” chính cái nhân của “không”. Xem “được” là vui, coi “mất” là khổ, nào hay “được” chính là cái nhân của “mất”. Coi “tụ tập” là vui, “tan lìa” là khổ, nào hay “tụ tập” là cái nhân của “tan lìa”. Coi “sanh” là vui, coi “diệt” là khổ, nào hay “sanh” chính là cái nhân của “diệt””.

Phật khuyên chúng sanh nên tinh tấn cầu sanh Cực Lạc. Ðược sanh về cõi ấy rồi thì ai nấy ắt đều được cả hai thứ Trí và Phước thù thắng viên mãn, vĩnh viễn thoát khỏi khổ lo, thọ hưởng những sự vui sướng khoái lạc, an ẩn vô cùng tận.

Ngài còn răn dạy chúng sanh: “Chớ nên phóng tâm vào chỗ ham muốn, phụ kinh bỏ giới, phải đứng sau người”.

Kinh là giáo pháp chính từ kim khẩu của đức Phật Thích Ca Mâu Ni nói ra. Giới là hạnh đức mà Phật chỉ dạy. Ở đây, Phật đặc biệt khuyên phải luôn trì giới, bởi giới là nền tảng của muôn hạnh.

Kinh Niết Bàn dạy: “Làm thầy của cái tâm, chớ để cái tâm làm thầy mình”

Nếu để cho cái tâm sai khiến được mình thì mình mắc sai lầm lớn. Ấy là vì cái vọng tâm này chính là cội rễ sanh tử, tuân theo cái vọng tâm của mình thì khác nào nhận giặc làm con, toan nấu cát thành cơm, làm sao ăn nổi? Lẽ đâu cứ mãi rong ruổi theo tâm tánh của phàm phu làm điều càn quấy mãi hay sao? Phật dạy, phải lấy Kinh và Giới làm thầy, đừng để vọng tâm của mình nó làm thầy của mình mà mãi mãi phải đứng sau người.

Kinh Tứ Thập Nhị Chương bảo: “Cẩn thận đừng tin tâm ý của ngươi, tâm ý ngươi không thể tin nổi!”

Kinh Nhất Tăng A Hàm nói: “Vì Như Lai không thụ thân sau nên qua hết các nguy nạn, các Thầy nên giữ gìn hành động từ thân miệng ý. Các Thầy nên học điều này.”

Biên soạn: Diệu Âm Trí Thành (Canada)
(Tài liệu tham khảo: Chú Giải Kinh Phật Thuyết Ðại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Thanh Tịnh Bình Ðẳng Giác của Kim Cang thừa tam muội da giới đệ tử Hoàng Niệm Tổ)

CHIA SẺ BÀI PHÁP:

24 Phúc đáp

  1. phucanh

    Các bạn và các thầy hoan hỷ giải đáp giùm mình vấn đề này với.tuy là mình đã hiểu tham sân si và biết nó đã khởi lên và mình cũng đã ngưng được vọng tượng đó nhưng có 1 đêm mình ngủ nhưng không có nằm mơ. sau đó mình thức dậy đã thấy mình xuất tinh rồi.như thế mình có phải là đã chứng sơ quả alahán không thưa thầy

    • Tịnh Thái

      A Di Đà Phật – Chào bạn Phuc Anh:

      1. Ngưng được vọng tưởng là tạm thời, tham sân si trong bạn vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn đang tăng trưởng ngày một mạnh hơn. Nói riêng tâm Tham thì bạn còn tham…ngủ, chúng ta ở đây hầu như ít người chống cự được với tham ngủ, tham ăn. Ngủ phải đủ giấc, ăn phải ăn ngon, cho đến ngủ phải có máy lạnh, giường nệm, phòng rộng rãi, ăn một món thì chẳng thể được, ngán lắm phải ăn nhiều món, ăn 1 ngày phải nhiều bữa…Ai cũng vậy cho nên chúng ta xem cái tham ăn, tham ngủ là một…chân lý 🙂 là lẽ dĩ nhiên. Phật Bồ Tát cho đến A La Hán các Ngài đã tuyệt hẳn mấy thứ này rồi…Nói như vậy cho bạn thấy là bạn chẳng có chứng sơ quả chi hết, chỉ là ngộ nhận mà thôi. Nếu thật chứng quả còn lên đây mà hỏi sao? Người chứng quả lại đi hỏi phàm phu tham ăn tục uống là mình có chứng quả chưa thì ko có lẽ đó, vì anh em huynh đệ DVCT chả có ai chứng quả hết, toàn là phàm phu cả.

      Xuất tinh lúc ngủ là do tâm tham dục mà cảm lấy, chứ Thánh Nhân chẳng có cái tâm tham dục ấy, không nói đến Thánh Nhân ngay chư vị ở Sơ Thiền, trời Sắc Giới trong lục đạo luân hồi thì cái tâm tham dục đã không còn tác dụng rồi.

      Chớ nên ngộ nhận mà tự tạo tai họa lớn cho mình về sau này.

      Xin bạn hãy chú ý nhé.

      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Diệu Âm Trí Thành

      Nam Mô A Di Đà Phật

      Bạn Phúc Cảnh thân mến:

      Chỉ có người đoạn sạch hết thảy các kiến, tư phiền não (tức tâm chấp trước) thì mới có thể tin nơi được ý nghĩ của mình. Tại sao? Vì họ đắc được Nhất Thiết Trí, đạt được 6 thứ thần thông: thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, túc mạng thông, tha tâm thông, thần túc thông và lậu tận thông.

      Vậy, nếu bạn đắc quả vị A La Hán mà chẳng có thần thông và tự mình cũng chẳng biết, phải tìm người khác để hỏi thì hẵn nhiên là là chưa có đắc gì cả.

      Vả lại, trên chân như thật tế, chẳng có chứng và cũng chẳng có đắc gì cả. Phật nói có chứng, có đắc là đứng trên phương diện của phàm phu mà nói để phàm phu chúng ta nhận biết sự khác nhau giữa mê và ngộ. Người còn mê thì thấy có chứng, có đắc. Kẻ giác ngộ thì chẳng thấy có chứng/ có đắc chỉ cả, chỉ thấy rõ được lẽ tự nhiên của chân như thật tướng!

      Người tu hành chẳng nên khởi tâm mong cầu chứng đắc; nếu tiếp tục khởi tâm động niệm như vậy rất dễ bị loạn tâm và bị ma dựa. Xin bạn nên cẩn thận gìn giữ cái tâm thanh tịnh, rỗng lặng vốn sẵn có của bạn mà niệm Phật.

      Diệu Âm Trí Thành

  2. Huệ Tịnh

    24 loài ngạ quỷ.
    https://chuavientri.wordpress.com/24-loai-nga-quy/

    Nam Mô A Di Đà Phật.

  3. Hải yến

    Con mong thầy hoan hỷ giải đáp giúp con. Con cảm thấy trong lòng trăn trở một điều, trong công ty chồng có thuê một người làm. Nhưng người này cứ tìm mọi cách để gian lận, ăn bớt đến lúc tài sản dư giả, và lấy những đồng tiền đó mua vui cho bản thân. Còn chồng con vẫn biết thế nhưng vì hiền quá, vì tin người quá nên không xử lý gi cả mà vẫn để người ta lộng hành chẳng xem ai ra gì, người này cong cấu kết mục đích chiếm công ty. Con lo lắm thầy ạ! Con lo cứ tiếp diễn thì nhà con bị phá sản và hệ lụy bao người công nhân. Thầy có thể giúp con , cho con lời khuyên để tâm con được yên ko ạ? Và người như thế có mang tội gi theo nhân quả không ạ? Con mong thầy hồi âm! Con xin cảm ơn! A di Đà phật!

    • Tịnh Tâm

      Nam Mô A Di Đà Phật _()_
      Kính mong quý đạo hữu giúp bạn Hải Yến có một lời khuyên chân thành ạ, thật sự trong trường hợp này Tịnh Tâm cũng ko biết khuyên bạn nên làm gì nữa.
      “Và người như thế có mang tội gì theo nhân quả không ạ”
      Kinh Nhân Quả Ba Đời có đoạn chép rằng:
      “…Làm thân trâu ngựa do nhân gì?
      Xưa thiếu nợ người không chịu trả
      Đọa làm heo chó do nhân gì?
      Kiếp trước lừa gạt phỉnh hại người
      Nổi trôi cơ khổ do nhân gì?
      Ác tâm lấn hiếp mưu hại người…”
      Trong giới sĩ, nông, công, thương nỗ lực làm việc đều có phương pháp của họ. Nếu người chỉ chuyên vắt óc suy nghĩ tìm cách chiếm đoạt tài sản của người khác, hoặc dùng thủ đoạn đầu cơ trục lợi để mình có lợi thì chắc chắn sẽ chịu quả báo . Như người làm việc văn phòng tham ô trái pháp luật. Người nông dân dùng phân bón hóa học quá liều lượng để thu hoạch cao có hại sức khỏe người tiêu dùng. Công nhân tham lam lấy trộm vật liệu, làm việc qua loa. Doanh nhân dùng hàng giả bán lừa gạt mọi người để được lời nhiều. Tiền đồ của mỗi người sáng sủa hay mờ mịt, nhân cách thanh cao hay thấp hèn, tương lai tiến thân hay sa đọa đều bắt đầu từ một ý niệm. Nếu người giữ tâm lương thiện, mặc dù hiện tại chịu thiệt thòi một chút nhưng tương lai nhất định được quả báo tốt. Kẻ gian ác tuy trước mắt chiếm được lợi phẩm, được sung sướng, đầy túi , nhưng dần dần nhân cách bị sa đọa. Mọi người chán ghét, tương lai nhất định sẽ chìm sâu vào tăm tối.
      Nhân quả thông 3 đời: Quá khứ- Hiện tai- Vị lai, mong Hải yến hiểu rằng, có thể trong quá khứ Vợ chồng bạn và người làm đó đã gieo nhân xấu với nhau nên hiện đời mới hội tụ lại một nơi mà trả duyên nợ đã gieo trong tiền kiếp. “Người làm” đó tương lai sẽ có quả báo của họ, còn về phần mình, mong bạn Hải Yến luôn sống tốt với mọi người, giữ tâm thanh tịnh, thời gian rãnh rỗi bạn cũng nên thường xuyên đi Chùa làm thiện tích quả lành, một phần tiêu trừ đi nghiệp xấu, một phần tâm tư cũng thanh tịnh, nhẹ nhàng hơn.
      “Nhân quả thường đến muộn, khiến cho nhiều người tưởng lầm rằng…đời không có báo ứng, chỉ là thời gian càng lâu, ác quả phải chịu càng lớn mà thôi”

    • Monique TT

      Hải yến thân mến,
      Vc M có 1 doanh nghiệp nho nhỏ nên có lẽ cũng hiểu đôi chút về sự lo lắng của bạn nên xin phép bạn cho M chia sẻ kinh nghiệm và bày tỏ xíu 🙂
      – vc M luôn nhớ lời hoà thượng Tịnh Không dạy “đất Phước người Phước ở” do đó khi mình đủ Phước tự khắc người làm chuyện không đúng sẽ không ở bên canh chúng ta nữa! Giờ họ con bên ta thì xem như ta đang trả nợ vậy 🙂
      – mẹ M luôn dạy M rằng “trong mỗi giai đoạn cuộc đời, số con có bao nhiêu là chỉ có bấy nhiêu, không hơn được! Do đó, khi con có nhiều con hãy nên chia bớt cho ng khác (làm từ thiện), con sẽ không mất gì cả mà còn có niềm vui”! Do vậy, vc M luôn cố gắng từ thiện, bố thí cúng dường bất cứ lúc nào có thể vì như thế vc M ko lo rằng đồng tiền của mình cố gắng kiếm ra sẽ bị sử dụng vào mục đích ko tốt (làm hư một con người chẳng hạn ;))
      – riêng với ng lam việc ko đúng trong cty, vc M luôn tim cách nhắc nhở và đưa ng ta vào một khuôn phép có thể, nếu mình đã cố hết sức mà ng ta ko thay đổi thì xem như là “mình ko đủ duyên với họ vậy” 🙂
      Vài lời chia sẽ, mong rằng nó hữu ít cho vc bạn
      Thân ái,
      Monique TT

  4. TỊNH YÊN

    Nhờ các anh chị cô chú giúp con giải đáp thắc mắc : con có đọc được một số ý kiến cho rằng trong tình yêu hôn nhân khi đã hết duyên nợ thì người ta sẽ phải ra đi tìm hạnh phúc khác cho nên khi người vợ/chồng mình ngoại tình thì cũng ko nên quá đau khổ oán trách, và một bên là ý kiến cho rằng phạm tội ngoại tình sẽ bị quả báo nặng.Như vậy con nên hiểu về vấn đề này như thế nào cho đúng ạ.

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Bạn Tịnh Yên thân mến!

      “Chén trong sóng phải khua” cuộc sống gia đình đôi khi có xung đột là lẽ thường. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta cứ tiện đà mà liên tiếp để xảy ra xung đột, nói như vậy để chúng ta hiểu rằng cuộc sống này không có chi là hoàn hảo, nên biết cho qua, biết tha thứ những lỗi lầm của nhau, “cơm sôi thì nhỏ lửa” thì lấy đâu ra những sự tan vỡ không đáng có.

      Nếu chúng ta cứ ôm lòng vị kỷ, soi rọi những lỗi lầm của người, chồng một tiếng vợ một tiếng, lời qua tiếng lại chẳng biết nhẫn nhịn, rồi cho rằng đã hết duyên nợ, chóng vánh tìm người tình mới- đã xem hôn nhân như trò đuà như thế, làm sao tránh khỏi quả báo nơi địa ngục.

      Tà dâm hay không chỉ trong một niệm. Người biết trân quý gia đình, giữ trọn đạo nghĩa vợ chồng sẽ không nghĩ đến chia ly để đi tìm hạnh phúc khác, người tình khác; bằng không cứ viện lý do này lý do nọ để sớm cắt đứt duyên nợ, tìm chồng/vợ khác thì làm sao tránh khỏi tội tà dâm và quả báo!?

      Nam mô A Di Đà Phật

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Tịnh Yên,
      Ví dụ trong trường hợp một người vợ ngoại tình, thì người chồng đang nhận quả báo (có người vợ không chung thuỷ, gây ra đau khổ cho anh ta), còn người vợ thì chính là đang gieo nhân để thọ quả báo khổ ở các đường ác địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh. Ý kiến cho rằng khi hết duyên, nợ thì ngoại tình để tìm hạnh phúc mới là ý kiến rất lệch lạc và nguỵ biện cho hành động xấu ác của người ngoại tình. Bởi vì, nói theo thế gian thì, nếu không còn hạnh phúc, cách tốt nhất là ly dị, phải rõ ràng như thế, sau khi hoàn tất thủ tục ly dị rồi thì họ là người tự do, và dĩ nhiên họ có quyền tìm kiếm hạnh phúc khác. Còn khi họ có gia đình, thì họ sẽ không có cái quyền tự do đó nữa. Con người chúng ta thường rất là tham, chỉ muốn thêm chứ không muốn bớt, rồi lại nguỵ biện. Một số trường hợp vì con mà tiếp tục sống chung, nhưng lại ngoại tình, thì vẫn thọ quả báo khổ do tâm dâm quá nặng.
      Ở điểm này bạn cần hiểu cho rõ để không bao giờ phạm vào lỗi này nhé.
      Chúc bạn thường an lạc.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • TỊNH YÊN

      Cảm ơn Mỹ Diệp rất nhiều

    • liên hoa hóa sanh

      lúc Tịnh Yên viết câu cảm ơn ở trên thì chưa nhìn thấy phúc đáp của cư sỹ Phước Huệ,nên có thiếu sót.
      Xin cảm ơn cư sỹ Phước Huệ.xin chúc cư sỹ thường an lạc,một đời này thành tựu vãng sanh Cực Lạc.A Di Đà Phật

  5. Trần hưng khuê

    A DI ĐÀ PHẬT. Xin thầy cho con xin cái Email để con có thể chia sẻ một chút được không ạh. Con cần được thầy giúp con. Con đang thực sự đang rất khổ tâm.
    Email: [email protected]

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Trần Hưng Khuê,

      Bạn có chuyện gì khó nói mà không thể chia sẻ trên ĐVCT? Nếu có chuyện gì quá não lòng, tốt nhất bạn cứ hoan hỉ chia sẻ trên ĐVCT để mọi người cùng chung san sẻ bớt những lo âu với bạn như vậy có tốt hơn không?

      TN

  6. Trần hưng khuê

    A DI ĐÀ PHẬT. Con thấy con không đủ tự tin để chia sẻ trên DVCT. Con thấy xấu hổ lắm, sợ mọi người cười chê. Con xin thầy cho con được chia sẻ riêng với thầy để cho Tâm con được giải thoát, được thảnh thơi, được trở về với cuộc sống thường ngày bình thường và được trở thành là chính mình… Con bây giờ chẳng biết có phải là con không nữa.Con bây giờ như một người khác thật đau khổ về tất cả mọi thứ nhất là về tâm can tinh thần thầy ah.

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Trần Hưng Khuê,

      Bạn hoan hỉ chia sẻ theo địa chỉ này: [email protected]

    • Trần hưng khuê

      A DI ĐÀ PHẬT. Con đã gửi thư cho thầy theo địa trên từ tối hôm qua 21/09 xin thầy cho con được lời khuyên để con biết và giải thoát tâm can. Xin cảm ơn thầy.

  7. Thiện Nhân

    A DI ĐÀ PHẬT

    Gửi bạn Trần Hưng Khuê,

    *Vấn đề bạn trao đổi cũng giống như rất nhiều những vướng mắc mà nhiều liên hữu khác cũng mắc phải chứ không có gì ngoại lệ khiến bạn phải lo ngại hay xấu hổ cả. Người tu đạo chúng ta là phải dũng mãnh nhìn và đối diện thẳng vào sự thật, cho dù nó có trớ trêu và phũ phàng đến đâu chăng nữa chúng ta vẫn phải đối diện, nhờ đó mới nhận chân được những sai lầm mà mình đã phạm phải rồi tìm cách từng bước khắc phục.

    *Những gì bạn đang mắc phải không có gì là trầm trọng, đáng khinh rẻ hay khiến mọi người cười chê, coi thường bạn, trái lại đó là những chuyện xảy ra thường ngày trong cuộc sống đời thường ở xung quanh chúng ta. Khác ở chỗ chúng ta có đủ tỉnh táo để nhận diện mà tránh hay xử lý kịp thời để không gặp khổ nạn không thôi.

    *Bạn muốn hoá giải tận gốc những vướng nạn đang gặp phải, bản thân bạn phải dám đối diện sự thật, dám nhận lỗi và sửa lỗi, đó chính là bạn đang hướng tâm tới đạo Phật. Đạo Phật không phải là ảo thuật, có thể giúp bạn đổi trắng, thay đen, trái lại là đạo giúp bạn nhìn nhận rõ ràng chân tướng sự thật, từ đó giúp bạn uyển chuyển thay đổi suy nghĩ, hành động trong mọi mối quan hệ xã hội, để mang lại cuộc sống đời, đạo an lạc. Trong đạo gọi đó là quá trình phá mê-khai ngộ, lìa khổ-được vui. Hy vọng bạn dũng cảm đăng chia sẻ của bạn lên DVCT để các đạo hữu và liên hữu khác cùng chung sức giúp bạn vượt qua những giai đoạn khốn khó này, nhờ đó mà nhiều người đồng cảnh như bạn cũng sẽ có cơ hội để tự chuyển hoá mình. Đó cũng chính là pháp cứu mình cứu người mà DVCT chủ trương trong suốt những năm qua.
    Quyền đăng tải và đăng theo hình thức nào là do bạn tự quyết định.
    Chúc bạn vững niềm tin nơi chánh pháp.

    TN

  8. thu hương

    con xin chào mọi người. con tự cảm thấy tâm con chưa tịnh. gia đình con khó khăn. con thương ba mẹ ở quê vất vả nên con đi học tự đóng tiền học cho mình. có nhiều người nam đã có gia đình đưa tiền cho con để giúp đỡ. con khó nghĩ quá vì con đi làm nhưng thật sự không đủ lo nổi cuộc sống. con không biết có nên lấy tiền của họ không ? hãy giúp con sáng tỏ con xin cảm ơn ạ

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Thu Hương,

      *Nhất quyết là không nên nhận tiền của họ, bởi những đồng tiền đó rất có thể khởi đầu là sự “vô tư” giúp đỡ bạn, nhưng nếu tình trạng đó kéo dài thì sẽ nảy sinh những ý niệm không lành mạnh cho cả đôi bên. Điều này bạn phải cảnh giác: tiền-tình là mối quan hệ vô cùng phức tạp và sẽ là cái nhân phá hoại tất cả mối quan hệ, cho dù lúc đầu nó được đặt bằng niềm tin và lý trí.

      *Thương cha mẹ chỉ cần bạn sống lương thiện, phát tâm tu đạo tinh tấn và chân chánh, kế đó khi đủ phước duyên thì khuyên cha mẹ cùng hành thiện, bỏ ác, cùng tu học niệm Phật để tự chuyển hoá nghiệp lực, kể cả nghiệp đói nghèo của cha mẹ. Làm được điều này là bạn đang trả hiếu và trả hiếu cao quý nhất cho cha mẹ. Bạn chớ khởi nghĩ cha mẹ khó khăn, hàng tháng chu cấp thật đầy đủ tiền bạc cho cha mẹ, đó mới là trả hiếu. Điều này chỉ đúng khi những đồng tiền đó do chính bàn tay lao động lương thiện của bạn là ra, ngược lại, bạn đang hại cha mẹ bởi bạn sẽ giao nhân tội lỗi cho cha mẹ khi những đồng tiền đó không phải từ những việc làm lương thiện.

      *Bạn nên đọc thật kỹ những kinh Phật nói về nhân quả và Liễu Phàm Tứ Huấn để hiểu rõ về cái nhân nghèo khó của mình và làm cách nào để chuyển hoá chúng.

      Chúc bạn sớm đến với ánh sáng Phật pháp để xa lìa đường tà, giúp cho cuộc sống được an lạc.

      TN

  9. Lê thị thu sương

    con chào mọi người!
    chồng con mới mất đã được 22 ngày. Vợ chồng con đang rất hạnh phúc, nhưng anh ấy đã không may qua đời sau một vụ tai nạn.
    Chồng con là một người hiền lành, yêu vợ con hết mực. Đối với con, chồng con là tuyệt vời nhất, anh ấy không có gì khiến con phải phàn nàn.
    Lúc chồng con mất, vì quá yêu chồng nên con chỉ muốn đi theo anh ấy. Nhưng vì nghĩ đến con gái tội nghiệp của con còn quá nhỏ nên con đã cố gắng cho tới bây giờ.
    Con thật sự không còn động lực để sống (ngoại trừ con gái con). Con đang rất mệt mỏi. Nhiều lúc con tự nhủ, chồng con là người tôt, chỉ cần biết bây giờ anh ấy đang sống tốt là con vui rồi.
    Có người nói với con thế giới đó cũng như thế giới nhân gian chúng ta, chồng con sẽ xó cuộ sống mới đúng không ạ ? Chồng con có phải chịu đau khổ gì không ạ ?
    Xin hãy giúp con !
    Con cảm ơn.
    A di đà phật!

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Chào bạn Thu Sương!

      Quan niệm người sau khi chết sẽ xuống âm phủ tiếp tục sống là một quan niệm sai lầm, bởi con người sau khi lìa khỏi thân xác tùy vào nghiệp thức mà chiêu cảm vào các cảnh giới khác nhau: địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, a tu la, người và trời. Ba cõi địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh gọi là cõi xấu; ba cõi a tu la, người, trời tạm gọi là cõi thiện nhưng chung quy vẫn gọi là các cõi khổ. Chồng bạn “ra đi” khi trong tâm còn nhiều quyến luyến tình thân thì phần nhiều là đã rơi vào cõi xấu. Tôi nói như vậy, có lẽ sẽ càng khiến bạn buồn bã, lo âu nhưng nếu bạn không biết rõ điều này sẽ vô tình mà khiến anh ấy càng đau khổ hơn. Có duyên thì hợp, hết duyên lại tan, nếu muốn người mình thương yêu được nhiều sự an vui và lợi lạc cần phải biết làm những việc lợi hòng giúp người quá vãng thác sanh vào cõi thiện lành.

      Nam Mô A Di Đà Phật

  10. Tâm khổ

    Xin các vị cho một lời khuyên
    Tôi năm nay 30 tuổi, có 1 vợ và 1 con 5 tuổi, 2 vợ chồng đều là công chức, do nhà nội cách xa nơi làm việc khoảng 30 km nên đang ở nhờ nhà bên vợ. Tôi thật khổ tâm vì đã mấy năm nay vợ tôi trái tính trái nết, thường xuyên cáu gắt và lục đục với tất cả mọi người. Tôi đã nhẫn nhịn cốt sao cho yên ấm gia đình, cho bố mẹ, con trai đỡ thiệt thòi vì phải sống trong gia đình ko hạnh phúc. Vợ tôi thường nói những lời cay nghiệt với mọi người, đến bố mẹ vợ cũng phải ngao ngán.
    Tôi đã nhiều lần nghĩ đến sự giải thôát khỏi cuộc hôn nhân này nhưng vì thuơng con ko muốn con bị khuyết thiếu tình cảm nên lại thôi, nhưng vợ tôi nhiều lúc còn đòi ly dị mà chẳng có mâu thuẫn gì lớn. Tôi trình bày hơi lủng củng mong mọi người thông cảm

    • Nguyễn Thị Lựu

      Bạn Tâm Khổ thân mến,

      Theo mình hiểu thì con người ta ưa làm khổ đau người khác là bởi vì họ có nỗi đau khổ ở trong lòng (một người luôn cảm thấy an lạc hanh phúc hiếm khi có lời nói khó nghe). Trường hợp của vợ bạn mình nghĩ cũng chẵng khác, thay vì hành xử theo thói thường tình của thế gian thì bạn nên vì nỗi khổ của chị ấy mà mở lòng từ bi, cảm thương cho chị. Nếu có thể, bạn hảy tìm hiểu xem nguyên nhân tại sao như vậy; hiểu được thì càng tốt, vì hiểu được thì mới thông cảm và thương chị được nhiều hơn.

      Nếu có điều kiện, bạn nên vì chị ấy mà tụng kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện rồi hồi hướng tất cả công đức có được cho chị và tất cả oan gia trái chủ của chị, cầu mong cho chị được an lạc và thảnh thơi.

      Nam Mô A Di Đà Phật!

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *