Người Tu Đạo Phải Thường Xuyên Quán Chiếu Nội Tâm Ngăn Ngừa Tà Niệm

Người Tu Đạo Phải Thường Xuyên Quán Chiếu Nội Tâm Ngăn Ngừa Tà Niệm

Xưa có vị thiền sư nghiên cứu học hỏi về lẽ thiền, công phu tu tập có nhiều tiến bộ, muốn cầu được hòa thượng ân sư truyền pháp. Hòa thượng không đồng ý, khiến ông cũng có chút oán trách.

Sau khi hòa thượng viên tịch, trải qua đến 20 năm sau, vị tăng ấy một hôm tình cờ trong lúc đi dọc theo bờ sông, bỗng nhìn thấy từ xa ở phía bờ bên kia có một người con gái đang rửa chân, trong lòng hốt nhiên khởi lên tà niệm, thấy đôi chân người con gái kia có làn da trắng đẹp quá! Ngay lúc ấy bỗng thấy hòa thượng ân sư hiện ra bên cạnh, nghiêm khắc gặn hỏi: “Tâm niệm vừa rồi của ông có thể nhận truyền y bát tổ sư được chăng?” Vị tăng hết sức hổ thẹn, quỳ lạy cầu xin sám hối.

  • Lời bàn:
Nói theo người thế tục thì tâm niệm ấy bất quá chỉ là một lỗi hết sức nhỏ nhặt. Nhưng nếu luận theo giới luật của người xuất gia thì tâm niệm ấy đã là phạm giới rồi. Khắp trong sáu tầng trời thuộc cõi Dục, chúng sinh không giống như ở cõi người, được hưởng phước báo càng lớn thì tâm tham dục càng giảm đi. Đến như trên cõi trời Hóa lạc thì chúng sinh khác giới tính bất quá chỉ nhìn nhau thôi đã đủ thỏa mãn lòng dục, không cần nói năng đùa cợt. Lại cao hơn thế nữa, đến cõi trời Tha hóa tự tại thì nam nữ chỉ cần được nghe âm thanh, hay ngửi mùi hương của nhau cũng đủ để thỏa mãn lòng dục, không cần phải đưa mắt nhìn nhau nữa. Thật chẳng giống như người thế gian đắm chìm trong tham dục luyến ái, đến nỗi ham muốn không hề biết mệt mỏi!

Trích An Sĩ Toàn Thư – Khuyên Người Tin Sâu Nhân Quả
Nguyên tác Hán văn: Âm Chất Văn Quảng Nghĩa
Tác Giả: Chu An Sĩ
Việt dịch và chú giải: Nguyễn Minh Tiến

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

5 Phúc đáp

  1. Trí huệ nhất định phải đạt tới minh tâm kiến tánh. Muốn đạt tới minh tâm kiến tánh, quý vị phải buông tướng ngôn thuyết, tướng danh tự, tướng tâm duyên xuống. Chưa làm được thì cứ tiến hành dần dần. Chưa đạt được, quý vị cứ học mỗi ngày như vậy, học lâu ngày sẽ đạt được. Vì thế, trong tám vạn bốn ngàn pháp môn của Phật pháp, đọc tụng là một pháp môn, mỗi ngày ta niệm kinh, niệm kinh là gì? Niệm kinh là tu Giới, Định, Huệ. Nương theo phương pháp ấy của Mã Minh Bồ Tát chính là tu Giới, Định, Huệ. Ta đọc bộ kinh này mất một giờ là mỗi ngày ta tu Giới, Định, Huệ một giờ, hoàn thành Giới, Định, Huệ một lần. Nương theo quy củ này để niệm, đó là trì giới. Y theo quy củ này là lìa tướng văn tự, lìa tướng danh tự, lìa tướng tâm duyên, thật thà dùng cái tâm thanh tịnh để niệm kinh từ đầu đến cuối một lần, đấy là trì giới. Khi niệm quý vị cũng chẳng chấp trước, buông tướng văn tự xuống, danh từ thuật ngữ cũng buông xuống, cũng chẳng bận tâm nghĩ tới ý nghĩa trong kinh, đấy là Định. Quý vị thấy đó, quý vị đang tu Giới và tu Định. Niệm tới khi đủ biến số (số lần cần phải niệm), khi nào thì đủ? Đủ là gì? Duyên phận của mỗi cá nhân khác nhau, tiêu chuẩn của mỗi cá nhân khác nhau. Thật sự ra, tiêu chuẩn chính là tâm thanh tịnh hiện tiền. Tâm thanh tịnh hiện tiền, tâm thanh tịnh khởi tác dụng là trí huệ, đó là tiểu ngộ, chẳng phải là đại ngộ, mà là tiểu ngộ, nhưng so với phàm nhân bất giác vẫn cao minh hơn. Từ tiểu ngộ, vẫn dùng phương pháp này, lại trải qua bao nhiêu năm đó, sẽ đại ngộ, vì sao? Tâm bình đẳng hiện tiền. Lại qua bao nhiêu lâu sau nữa, sẽ đại triệt đại ngộ, quý vị sẽ trở thành Pháp Thân Bồ Tát, thành Phật, đó là gì? Giác rồi! Giác ấy là Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, là thanh tịnh, bình đẳng, giác. Giác ấy là Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vì sao? Nó là ba địa vị: Tâm thanh tịnh đắc Chánh Giác, tâm bình đẳng đắc Chánh Đẳng Chánh Giác, do vậy, địa vị cuối cùng là Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Từ chỗ này, chư vị có thể thấu hiểu, có thể khẳng định, có thể tin sâu chẳng nghi ngờ: Do một bộ kinh này, phàm phu có thể thành tựu Phật quả viên mãn, quý vị nói pháp môn này có thù thắng lắm hay không?

    Như vậy thì quý vị có biết niệm kinh này hay không? Biết niệm thì chúng ta từ địa vị phàm phu sẽ niệm tới Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, quý vị có hiểu hay không! Nếu vừa niệm vừa khởi vọng tưởng, xong luôn! Một mặt vẫn nghĩ ta thuộc cảnh giới gì? Ta nên nâng cao như thế nào? Xong rồi! Mã Minh Bồ Tát dạy chúng ta nguyên tắc ấy (lìa tướng văn tự, lìa tướng ngôn thuyết, lìa tướng tâm duyên) là chân lý, vĩnh hằng không thay đổi. Tám vạn bốn ngàn pháp môn, môn nào cũng đều phải tuân thủ nguyên tắc này. Quý vị không tuân thủ nguyên tắc này, sẽ phạm lỗi, lỗi lầm do chính quý vị, không thể trách móc người khác. Vì thế, biết thân và cõi chẳng hai, đều thuộc cưỡng danh. Tịch và Chiếu đồng thời, chẳng phải là cảnh giới suy lường. Đừng nên suy nghĩ loạn xạ, hễ suy nghĩ loạn xạ là trật rồi. Có thời gian để suy nghĩ loạn xạ, sao không niệm A Di Đà Phật? Suy nghĩ loạn xạ cũng chẳng dễ gì trừ được; vì thế, Tịnh Tông có diệu pháp, dùng một câu danh hiệu A Di Đà Phật để thay thế suy nghĩ loạn xạ, tốt đẹp hơn! Suy nghĩ loạn xạ, nếu chẳng đọa vô minh, sẽ đọa trạo cử (lao chao, tức suy nghĩ loạn xạ), luôn tạo nghiệp luân hồi, lục đạo luân hồi. Trong lục đạo chẳng tìm được một câu A Di Đà Phật này, bất cứ đường nào trong lục đạo cũng chẳng tìm được A Di Đà Phật, A Di Đà Phật ở Tây Phương Cực Lạc thế giới, chỉ cần tương ứng với nơi ấy, sẽ chẳng tương ứng với lục đạo và mười pháp giới, quý vị nhớ kỹ câu này là được rồi. “Trạo cử” là suy nghĩ loạn xạ, “hôn trầm” là muốn ngủ gà ngủ gật, tinh thần không dấy lên nổi; hôn trầm là vô minh. Hai thứ phiền não ấy hiện tiền, quý vị hãy khéo niệm Phật, thật thà niệm Phật. Dùng phương pháp Niệm Phật để thay thế phiền não.

    Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
    Lão pháp sư Tịnh Không

  2. Tịnh Độ

    Nam Mô A Di Đà Phật…

    Xin chào các liên hữu:

    Tịnh Độ xin gởi lời chúc mừng năm mới đến ban biên tập duongvecoitinh, và tất cả liên hữu sư huynh Thiện Nhân, Trung Đạo, Phước Huệ…

    Chúc mừng năm mới an lạc và vui vẻ …

    A Di Đà Phật…

  3. Hướng Về Cực Lạc

    A Di Đà Phật!

    HVCL xin chào tất cả mọi người!
    Bây giờ là 0:40 ngày 1-1-2018 AL.
    Sau khi thắp hương cúng Phật,nghinh Giao Thừa , Alô cho Bố Mẹ chúc mừng năm mới, thì ĐVCT là nơi HVCL nhớ nhất!
    Dù các Thầy có nhắc nhở phải giữ cho cái tâm trung đạo,ko nên trụ vào chỗ nào, thì HVCL vẫn phải nói ra điều đó. Dù sao HVCL cũng đang học,nên kiến thức”bập bõm”,nên sẽ không ai ” nhắc” đâu mà đúng không! 🙂

    Nhân dịp năm mới, HVCL xin gửi lời chúc mừng đến BQT ĐVCT, Đặc biệt là Thầy Thiện Nhân, CS Phước Huệ, tất cả các vị CS, các vị Thiện tri thức, các liên hữu một năm mới đại an lạc,đại tinh tấn,đại thiền định,đạo tâm kiên cố chẳng bao giờ thối chuyển,vững bước tiến thẳng về Tây Phương Cực Lạc!
    HVCL rất mong nhận được sự chỉ bảo của các Thầy ạ!
    Nam mô A Di Đà Phật!

  4. Mau Mau Niệm Phật

    CÀNG BẬN LÒNG VÌ NHỮNG CHUYỆN TÌNH CẢM XÃ GIAO THÌ CÀNG LỠ LÀNG VIỆC VÃNG SANH CỦA CHÍNH MÌNH

    Hiện thời, đại đa số những người niệm Phật công phu chẳng thể kết thành phiến đều là do xen tạp quá nhiều, mà nhiều nhất chính là những chuyện tình cảm xã giao hằng ngày trong xã hội. Phải biết rằng, càng bận lòng vì những chuyện tình cảm xã giao này thì càng lỡ làng việc vãng sanh của chính mình, khiến cho 1 đời tu học xem như luống qua, thật là đáng tiếc biết bao. Cho nên, chúng ta cần phải bỏ sạch những chuyện tình cảm xã giao này đi. Rất có thể sau khi ta làm vậy sẽ mích lòng với rất nhiều người, điều này không sao cả, sau khi ta đã vãng sanh thành Phật rồi thì sẽ quay trở lại để độ cho họ.

    Nếu chúng ta chẳng muốn mất lòng người khác, đối với vài người vẫn còn cả nể, thì khó tránh khỏi việc họ đọa vào tam đồ, ta cũng đi theo họ mà vào tam đồ chịu khổ. Giống như cứu kẻ chết đuối mà chính mình lại chẳng có bản lãnh, vậy làm sao tránh khỏi không chết theo họ chứ? Cho nên, điều này quyết chẳng thể được, những kiểu tình cảm xã giao này có thể hại chết người niệm Phật bất cứ lúc nào, người sáng suốt nhất định sẽ tránh xa khỏi những phiền lụy này.

    Nếu mọi người đã thật sự hiểu rõ được đạo lý này rồi, thì từ nay trở đi không nên tiếp tục nói chuyện tình cảm xã giao nữa, cũng không nên đi thăm viếng các danh lam cổ tự mà làm gì nữa. Tận dụng từng giây từng phút của chính mình mà nhất tâm nhất ý chuyên niệm A Di Đà Phật, được vậy thì trong đời này làm sao chẳng thể thành tựu được chứ?

    Tịnh Không Ân Sư

  5. Người Em Tịnh Độ

    Đừng Lãng Phí Thời Gian Một Cách Luống Uổng

    TRONG MỘT NĂM NGÀY XUÂN NGÀY TẾT LÀ NHỮNG NGÀY LỄ VUI MỪNG LỚN NHẤT, LÀ NHỮNG NGÀY VÔ CÙNG HOAN HỈ NHẤT. NHƯNG NẾU CHÚNG TA TỈ MỈ MÀ SUY NGHĨ, NĂM NAY ĐÃ TRÔI QUA, LẠI GIÀ THÊM MỘT TUỔI. THEO NHÀ PHẬT MÀ NÓI, PHẬT NÓI LỜI CHÂN THẬT: “CON NGƯỜI TỪ KHI BẮT ĐẦU RA ĐỜI NGÀY HÔM ĐÓ, ĐÍCH THẬT LÀ DÕNG MÃNH TINH TẤN, TỪNG PHÚT TỪNG GIÂY HỌ CŨNG KHÔNG LÃNG PHÍ.”

    – HỌ HƯỚNG VỀ ĐÂU MÀ ĐI? HỌ HƯỚNG VỀ PHẦN MỘ MÀ ĐI !

    – Một ngày so với một ngày gần đến, TUYỆT ĐỐI KHÔNG DỪNG LẠI MỘT GIÂY! DŨNG MÃNH, TINH TẤN CHỈ CÓ VIỆC NÀY LÀ THẬT, KHÔNG PHẢI LÀ GIẢ. Hay nói một cách khác, chúng ta từng năm từng năm đến gần phần mộ.

    – Cho nên, người có trí tuệ tâm cảnh giác của họ rất cao. Một năm ba trăm sáu mươi ngày, trái đất quay quanh mặt trời một lần, trong thời gian một năm đó chúng ta có thành tựu gì không? ĐIỀU NÀY PHẢI HẾT LÒNG MÀ PHẢN TỈNH VÀ KIỂM ĐIỂM NHỮNG NGÀY THÁNG CHÚNG TA SỐNG ĐÓ CÓ LUỐNG QUA HAY KHÔNG? MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, KHI VÔ THƯỜNG ĐẾN THẬT LÀ TRỞ TAY KHÔNG KỊP. Các bạn, có ai quan tâm đến việc này không? Việc này đại đa số chúng ta hoàn toàn sơ suất, không để ý đến sự việc quan trọng này. Cho nên năm xưa, khi Phật còn tại thế, Phật hỏi nhóm học trò: “Mạng người được bao lâu?”. Học trò cũng có người rất thông minh, trả lời cũng rất hay: “Mạng người chỉ trong giữa một hơi thở!“. Phật gật đầu nói: “Đúng, một hơi thở không hít vào nữa, thì phải đi luân hồi nữa rồi!“.

    – Cho nên, chớ cảm thấy chúng ta hiện nay còn rất trẻ, tương lai thời gian còn rất dài. Ai bảo đảm cho các bạn vậy? Bạn có ký hợp đồng với vua Diêm La không? Chúng ta hãy đi đến nghĩa trang kia, vào trong tháp tự viện nơi thờ tro hài cốt, các bạn hãy vào trong đó mà xem. NGƯỜI TRẺ KHÔNG ÍT, NHỮNG NGƯỜI MƯỜI MẤY HAI MƯƠI TUỔI RẤT NHIỀU. MẠNG NGƯỜI VÔ THƯỜNG! CHÚNG TA PHẢI ĐỀ CAO TÂM CẢNH GIÁC.

    – CÒN SỐNG ĐƯỢC MỘT NGÀY, THÌ PHẢI ĐÀNG HOÀNG TU MỘT NGÀY, CÒN SỐNG MỘT GIỜ, THÌ PHẢI ĐÀNG HOÀNG TU MỘT GIỜ. ĐÓ MỚI GỌI LÀ NGƯỜI BIẾT HIỆN THỰC, mới gọi là người biết nắm vững lấy hiện thực. Người đó thông minh, người đó có trí tuệ. Nắm vững lấy hiện thực, không được sơ suất.

    – ĐỜI NGƯỜI VINH HOA PHÚ QUÝ, DANH VỌNG TIỀN TÀI KHÔNG ĐÁNG GIÁ MỘT CÁI NHÌN. QUAN TRỌNG NHẤT LÀ THỜI GIAN! ĐEM THỜI GIAN PHUNG PHÍ MẤT, LÃNG PHÍ MẤT, ĐÓ THẬT SỰ GỌI LÀ ĐÁNG TIẾC. Cho nên, chúng ta nên nắm lấy thời gian quý báo này, hết lòng tu học, tín nguyên trì danh niệm Phật. Chúng ta tu học một ngày thì một ngày này sẽ không luống qua. MỘT NĂM HẾT LÒNG TU HỌC, THÌ MỘT NĂM NÀY BẠN SẼ KHÔNG LUỐNG QUA. CÁC BẠN NÊN BIẾT, LÚC ĐÓ, CÁC BẠN SẼ THẤY SINH MẠNG RẤT LÀ CHẮC THẬT, THỜI GIAN KHÔNG LUỐNG QUA, SINH MẠNG CÓ Ý NGHĨA GIÁ TRỊ. Tự mình chân thật cảm thấy được hạnh phúc mỹ mãn. Đây là chân tướng sự thật, chớ nên đem thời gian phung phí mất, lãng phí mất! Điều này đáng được chúng ta giờ giờ, khắc khắc cảnh giác cao độ.

    PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *