Từ Bỏ Công Danh Niệm Phật Thấy Phật Vãng Sanh

Từ Bỏ Công Danh Niệm Phật Thấy Phật Vãng Sanh

Cư sĩ Lưu Trình Chi, tự Trọng Tư, hiệu Di Dân đời Tấn, người Bành Thành. Thuở nhỏ mồ côi, thờ mẹ hiếu thuận, thích Lão Trang, giữ chức Phủ Tham Quân. Ông cực lực từ bỏ chuyện tiến dẫn trên đường công khanh, đến Lô Sơn theo học với Tổ Huệ Viễn. Tổ hỏi:

– Quan chức, bổng lộc vòi vọi sao lại chẳng làm?

– Nhà Tấn không có được sự bền vững như đá tảng, dân tình mang nỗi nguy như trứng chồng, con biết làm thế nào?

Ông cùng những vị sĩ phu có lòng tin thanh tịnh như Tông Khác .v.v. một trăm hai mươi ba người dựng am, kết xã đồng tu Tịnh Nghiệp, khắc đá lập thệ. Ông nghiên cứu đạo huyền một cách tinh tường, kiêm trì giới cấm, làm thơ Niệm Phật Tam Muội. Ở Lô Sơn mới được nửa năm, trong khi nhập Ðịnh, ông thấy kim quang của Phật chiếu sáng mặt đất. Mười lăm năm sau, trong khi đang niệm Phật, thấy tướng ngọc hào quang của Phật chiếu soi, Phật xòe tay đón tiếp, vỗ về. Ông Lưu nguyện:

– Xin Phật xoa đầu con, dùng y trùm thân con!

Phật liền xoa đầu ông, lại dùng áo ca sa trùm lên. Tiếp đó, ông lại mộng thấy mình vào trong ao bảy báu, thấy hoa sen xanh, trắng, và thấy một vị sau cổ có viên quang, trên ngực có chữ Vạn, chỉ nước trong ao bảo:

– Nước tám công đức đó, ông nên uống đi!

Uống vào thấy nước ngon ngọt. Tỉnh giấc, thấy mùi hương lạ bốc ra từ lỗ chân lông, bèn nói:

– Ðây là duyên Tịnh Ðộ của mình đã đến rồi!

Ông đốt hương, lễ nguyện:

– Nguyện cho hết thảy hữu tình đều sanh Tịnh Ðộ.

Ông từ biệt đại chúng, hướng về Tây tọa hóa, thọ năm mươi chín tuổi.

(Theo Ðông Lâm Truyện)

  • Nhận định:

Từ lúc ngài Huệ Viễn đề xướng Tịnh Ðộ, trong những cư sĩ theo ngài kết xã niệm Phật thì vị cư sĩ này là người thứ nhất vãng sanh nên được nêu lên đầu tiên để làm khuôn phép vĩnh viễn cho việc trì giới niệm Phật.

Trích Niệm Phật Pháp Yếu
Cư sĩ Dịch Viên Mao Lăng Vân cung kính sưu tập
Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa chuyển ngữ

CHIA SẺ BÀI PHÁP:

18 Phúc đáp

  1. Oải Hương

    mình xin chia sẻ kinh nghiệm niệm Phật của mình như sau ạ:
    trong đầu ta luôn có hai suy nghĩ, một là suy nghĩ rõ và hai là suy nghĩ mờ. ta dùng suy nghĩ rõ để niệm câu hồng danh Phật và dùng suy nghĩ mờ để tưởng nhớ đến những thánh tính vĩ đại của Phật, dùng suy nghĩ mờ để liên tưởng quán chiếu sự an lạc hạnh phúc của cõi Cực Lạc. suy nghĩ rõ là suy nghĩ hiện rõ, ta biết ta đang nghĩ đến điều ấy. suy nghĩ mờ là suy nghĩ cứ loáng thoáng hiện lên, nếu ta không làm chủ, không lấp trống suy nghĩ mờ này thì nó sẽ thành vọng tưởng trong khi ta niệm Phật. cách này ta nên kiên trì luyện tập, sau này thuần thục và quen rồi ta sẽ thấy áp dụng rất dễ.

  2. Mai Ly

    PHẬT PHÁP CỨU VÃN CUỘC HÔN NHÂN BÊN BỜ VỰC THẲM

    Lúc còn là thanh nữ ở nhà, tôi sống rất bất hiếu. Do phụ thân có tính nóng nảy, khi vui thì cư xử tốt với mẹ con tôi, nhưng hễ lên cơn giận thì không đánh cũng là quát tháo, mắng chửi… Khiến tôi mang cảm giác sống không an toàn. Tâm tư luôn bị áp chế kìm nén. Do vậy mà tôi thường tránh mặt phụ thân. Hiếm khi chịu trò chuyện cùng ông, hễ vừa thấy ông là tránh ngay, tôi không hề nghĩ đến cảm thọ của cha, không hề biết điều này sẽ làm ông tổn thương, khó chịu.

    Sau này từ An Huy tôi chuyển đến Thượng Hải sống và quen biết người chồng hiện tại bây giờ. Mới đầu, hằng ngày chúng tôi nhắn tin cho nhau, bỏ nhiều thời gian trò chuyện qua phone. Tình cảm ngày càng thắm thiết, hơn một năm thì kết hôn.

    Kết hôn xong, tôi sống chung với ba mẹ chồng. Mới đầu qua giai đoạn khách sáo rồi thì bầu không khí chuyên chế, hung hãn, áp bức,nghi ngờ… bắt đầu vây bủa quanh tồi.

    Chồng tôi bận đi làm đến tối mới về, tôi đa nghi như Tào Tháo nên hay nghi thần nghi quỷ, không ngừng gọi điện cho anh.

    Bây giờ nghĩ lại, đây cũng do tôi lớn lên từ gia đình có cảm giác không an toàn, lại thêm tôi chưa hiểu Phật pháp, quen chìm trong vô minh, không biết tỉnh giác kiềm soát tự ngã.

    Tôi lúc đó rất lười nhác, tan sở về nhà thì lo ngủ, ngủ cho tới lúc ăn cơm còn không muốn thức dậy. Mẹ chồng kêu ra ăn cơm, tôi vẫn không vui.

    Bản thân tôi hễ cho ra chút gì là luôn muốn được nhận lại, không thu được chi thì ôm phiền vào lòng.

    Có lần tôi còn đến công ty của chồng mách chuyện, không hề nghĩ mình làm như vậy sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt nơi đơn vị anh. Chồng tôi rất tức giận, lại thêm những mâu thuẫn trước đây tích lũy, khiến anh rất khó khăn, kết quả: Đây là lần đầu anh đề nghị ly hôn.

    Đương nhiên tôi chẳng đồng ý, mặc dù bên ngoài tôi giả bộ nhún nhường, nhẫn nhịn, nhưng trong lòng tôi rất tức giận, cảm thấy bọn họ (cả nhà chồng) đều có lỗi với tôi. Đã cưới tôi về, vì sao không cho tôi vui vẻ? Mặt mày tôi cả ngày u sầu, nhất là mỗi khi nhìn thấy mẹ chồng thỉ hận không được lập tức chạy về phòng đóng cửa lại ngay.

    Lúc ăn cơm, chồng tôi là khó khăn nhất, vì phải ngồi giữa hai người đàn bà nghịch nhau nên sắc mặt rất khó coi. Vì vậy mà anh về nhà càng lúc càng muộn, chuyện đi vắng, du ngoạn… ngày càng nhiều, khiến tôi oán khí trong lòng ngày càng lớn.

    Kết hôn được hơn một năm, tôi sinh ra đứa con gái. Đây đúng rầ phải là một việc hạnh phúc, nhưng những ngày tháng thống khổ của tôi lại bắt đầu. Bởi gì đối với mọi sự tình, tôi luôn nhìn theo chiều hướng xấu…

    Mẹ chồng chăm sóc tôi suốt thời gian ở cữ, bà có bệnh suy nhược thần kinh, tối hay bị mất ngủ. Cha chồng còn phải đi làm, nên các việc trong nhà, bồng cháu, nấu nướng… đều do bà lo. Tôi còn oán bà buổi tối không chịu trông cháu.

    Hết tháng ở cử rồi, tôi chăm sóc con, càng cảm thấy mẹ chồng chỗ nào cũng muốn gây khó dễ cho mình. Hễ tôi xem ti vi, bà cố ý nghiêng người không cho tôi xem, tôi thay đồ cho con rồi, bà lại cố tình thay cho cháu bộ khác nữa…

    (Bây giờ nghĩ lại, thực ra những việc mẹ chồng làm là không có gì sai, tất cả đều do tôi quá nhạy cảm, quá đa nghi, tự mình suy diễn chủ quan thôi)

    Lúc đó mỗi lần về nhà thăm cha mẹ ruột, tôi luôn than kể mẹ chồng và phu quân đối với tôi không tốt… Mẹ tôi yêu con gái, nên bênh tôi và nghiến răng trách họ. Cha tôi ở cạnh cũng nổl lôi đình theo…

    Khi con tôi được sáu tháng, tôi đòi đi làm, đem con giao cho mẹ chồng. Vi không muốn gặp mặt mẹ chồng nên tôi cứ “sớm đi tối về”, chồng và con tôi đều chẳng quản, cuối cùng dẫn tới một ngày: Xung đột bùng phát, mẹ chồng thấy tôi cả ngày chẳng quản gia đình, cũng chẳng lo cho con, bà hết nhịn nổi, bèn tìm đến nhà tôi để mắng vốn.Do trước đó tôi đã ca cẩm nhà chồng rồi, nên khi mẹ chồng tôi vừa vào tới cửa, thì mẹ tôi nổi dóa, gây cãi với bà, ầm ỹ tới mức đồ đạc bị ném tung ra ngoài… Lần xung đột này mở màn cho chồng tôi cùng đứng lên bênh mẹ, anh kiên quyết yêu cầu ly hôn, hơn nữa còn cấm không cho phép tôi ngụ lại trong nhà họ.

    Một minh tôi thuê nhà ngụ bên ngoài, con gái không thể gặp, chồng cũng không thấy đến, tôi còn phải đối diện với sự truy hỏi và tức giận của cha mẹ.

    Lúc đó trong lòng tôi có hối hận, nên đã ngỏ lời xin lỗi với chồng. Phu quân tôi rất tốt, anh cho tôi tiền thuê phòng, mỗi cuối tuần đều để tôi được gặp con gái. (Bây giờ nghĩ lại, mới thấy anh và mẹ chồng tôi thật là từ bi, khoan hồng độ lượng!)…

    Duy chỉ lần này bất kể tôi cầu xin thế nào anh vẫn kiên quyết đòi ly hôn, hằng ngày tôi thui thủi một mình trong phòng thuê, ngồi khóc mướt, ngày nào cũng chỉ ngủ ba, bốn tiếng, khóc mệt thì ngủ, sau đó thức đậy thỉ tiếp tục khóc ướt đẫm chiếc gối. Tôi nhớ con gái, trong lòng đau như dao cắt, đầu tóc tôi, chỉ mấy tháng mà bạc đi rất nhiều.

    ..Càng đi càng sai

    Chìm trong mê muội thống khổ cực đoan, tôi bỗng nhớ tới Bồ tát Quan Âm cứu khổ cứu nạn, thế là vội đến chùa, chiêm lễ tôn tượng từ bi của Ngài, rồi thỉnh một tượng nhỏ của Ngài về thờ. Hằng ngày đứng trước Ngài lễ bái. Lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu thế nào là tu hành chân chánh theo Phật pháp, chỉ nghĩ rằng lễ trước Ngài như vậy là tin Phật, Ngài sẽ chúc phúc cho tôi.

    Không ngờ đối với một kẻ hiểu biết Phật pháp cạn cợt như tôi mà Bồ tát cũng rũ lòng xót thương gia hộ. Ba tháng sau, chồng tôi nghe bạn bè khuyên giải, chẳng đòi ly hôn nữa.

    Lúc đó tôi tuy có ý hối hận và mừng vui vì nguyện ước đạt thành, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa cam tâm, còn cảm thấy mình ỉà kẻ bị hại, (là một nàng dâu trẻ bị bên chồng ức hiếp đuổi ra khỏi nhà).

    Tôi ở ngoài thuê nhà cư ngụ ngót ba năm, trong ba năm này, chồng tôi cũng thành ra ở hai chỗ. Những tình tiết trong đây khó mà kể hết.

    Sau ba năm, nhà cũ bên chồng tôi được phá bỏ, giải tỏa, di dời định cư, nên chúng tôi được chia một căn nhà. Lúc đó tôi nghĩ: Bây giờ cuối cùng đã có thể không còn phải ngụ chung với mẹ chồng nữa.

    Tôi không nhìn thấy mẹ chồng tóc ngày một bạc, hình dung tiều tụy, thân thể gầy ốm, đối với những gì bà đã hi sinh cho con trai. Lúc đó tôi nghĩ rằng tất cả bất hạnh của minh là do bà tạo ra!

    Thế nên tôi tự tạo nghiệt chướng hết chỗ nói. Mang tâm tư đó, thì bi kịch chắc chắn phải xảy ra.

    Trong thời gian sửa sang nhà mới, chồng tôi để tôi quản lý, phụ lo. Nhưng tôi bất kể, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào một điều là: Trên giấy tờ nhà có viết tên tôi hay không? Chồng tôi nói muốn làm giấy tờ nhà thi nội giao tế chi phí cũng tốn mấy vạn, hiện tại anh chưa có đủ tiền, nên khuyên tôi hãy đợi mấy năm nữa hẵng làm giấy, không cần phải gấp. Tôi nghe anh nói vậy rất tức giận, bắt đầu nghi ngờ anh, tôi không thèm nấu cơm cho anh ăn, hằng ngày chiến tranh lạnh, con gái tôi cũng không thèm quản… Trong óc tôi toàn chỉ nghĩ: “Anh chẳng làm giấy tờ nhà chính là không thực lòng sống với tôi”. Càng nghĩ càng tức, ôm đầy sầu muộn, dường như khí giận khiến tôi bị ung bướu tuyến sữa. Khi đi khám thì tế bào đã biến dị, phải chữa hóa trị đan xen. Bác sĩ nói, để muộn sáu tháng sẽ khó trị…

    Trong một lần chồng tôi muốn ăn cơm mà tôi không thèm nấu, nên xảy ra xung đột, anh nhịn hết nổi đã ra tay đánh tôi. Tôi liền báo cảnh sát. Sau đó tôi càng nghĩ càng uất, bèn đến “Hội phụ nữ”… than oán mẹ chồng, do chẳng nghĩ đến hậu quả, trong lúc bực tức tôi tìm tới đài truyền hình (rêu rao trên tiết mục hòa giải, kể oán mẹ chồng đủ điều), gây ra ảnh hưởng và tai tiếng cực xấu cho mẹ chồng.

    Bây giờ nghĩ lại, đúng là lúc đó tôi không bằng cầm thú. Thuở tôi và chồng mới quen nhau, anh từng khuyên tôi đi học kế toán và sắp xếp cho tôi đến công ty bà con anh để học, giúp tôi biết rành việc sổ sách.

    Kết hôn rồi thì anh tài trợ cho tôi học “Đại học Tài chính”. Sau đó nhờ có mẹ chồng giúp trông con, nên tôi mới toàn tâm toàn ý học thành tài.

    Khi mẹ ruột tôi bị bướu bao tử, chồng tôi đã lo giúp cho bà nhập viện, tìm bác sĩ hay chữa trị, mua thuốc… (việc mua thuốc men lúc đó khó khăn, dù có tiền cũng khó mua được), mẹ chồng còn giúp tôi tìm phòng thuê hạ giá để cha mẹ tôi xuất viện rồi có thể cư trụ an lạc. Tất cả đều là đại ân đức, nhưng tôi lại đối với họ thế này….

    …Gặp Phật pháp, được trùng sinh

    Do vụ đứng tên giấy tờ nhà và con gái đi học mà tôi xảy ra tranh chấp không ngừng với chồng, cộng thêm những uất ức, oan khuất trước đó, nên trong cơn tức giận, không nghĩ đến hậu quả, tôi đã đến Pháp viện đệ đơn ly hôn. Khi chồng tôi nhận được giấy tòa đòi, liền tìm tôi bàn bạc, nhưng tôi tránh mặt, chẳng thèm nói chuyện với anh.

    (Bây giờ hồi tưởng lại, lúc đó tôi thiệt vô minh hết chỗ nói. Do tôi luôn có cảm giác không an toàn, cộng thêm bản tính (hay cho mình là trung tâm), thực ra tôi cần tiền, cần nhà, cần con, chứ không hề muốn ly hôn, tôi chỉ muốn chồng quan tâm tới mình, nghe mình mà thôi.

    Trong thời gian đó, tôi đúng là sống không bằng chết, nghĩ lại mình trước đây vốn là một cô gái thuần khiết, bị cả nhà họ áp bức đến nỗi biến thành như thế này!

    Thế nhưng vi sao lại đến nước này? Làm thế nào mới đúng? Sâu thẳm trong đáy lòng tôi có cảm giác mình làm vậy là không đúng, nhưng lại không tìm ra đáp án…

    Trong thống khổ mê muội, tôi lại đến chùa lễ Bồ tát, vẫn là giống như trước đây, tôi cứ khấu đầu lạy, cầu Bồ tát gia hộ, chỉ điểm phá mê…

    Lần này tôi tiến thêm một bước là: Kết duyên cùng Phật kinh. Một cuốn thiện thư (không phải kinh Phật), ngay đó hấp dẫn tôi, ngoài bìa có đóa sen trang nhã. Tôi nhìn rất ưa, đó là cuốn “Tâm thượng liên hoa thứ đệ khai” tập sáu.

    Mỗi câu chuyện trong sách thu hút hấp dẫn tôi, khiến tôi đọc đi đọc lại ngót mấy lần. Nhất là trong đây cỏ một bài viết của người vợ có cảnh ngộ giống hệt như tôi (nói lên nỗi niềm thức tỉnh giác ngộ, tự nhìn ra lỗi)… Tôi cảm thấy mình thua xa cô vợ kia, vì cô ta phản tỉnh thực là sâu sắc… tôi nghĩ đến những điều mình đã làm, lương tri bắt đầu thức tỉnh…

    Sau khi về nhà, tôi ngồi kiềm điểm bản thân một hồi, rồi bật khóc to. Lần này không phải là khóc vỉ oan khuất, mà vì cảm thấy mình có lỗi với người quá nhiều, thật quá nhiều đi!

    Tôi là kẻ vô ân, những gi người làm cho mình thì luôn cho là lẽ đương nhiên, tôi sống không có trách nhiệm với cha mẹ ruột lẫn cha mẹ chồng. Là con không tròn hiếu đạo, là vợ không tròn bổn phận… nhìn góc độ nào, tôi cũng đều không tốt!

    Khi tôi nhận ra mình đã sai quá mạng, thì vội vàng đi rút đơn kiện lại. Nhưng đã muộn, tôi vừa rút đơn thỉ chồng tôi cũng đã nộp đơn khởi tố, còn dứt khoát bảo tôi: Anh đã tha thứ cho tôi vô số lần, nhẫn nhịn tôi vô số lần, anh chịu đựng quá đủ rồi, nên kiên quyết ly hôn.

    Bây giờ tất cả xem như vô phương cứu chữa, tôi cảm thấy mình thực tại quá thống khổ, không ai có thể hiểu, thông cảm cho, thế lả ngay trong ngày xét xử, tôi uống hết một liều thuốc ngủ, viết một phong thư tuyệt mệnh rồi nằm trên giường lịm đi…

    Trước thời gian tự sát, tôi được Liễu sư tỷ dìu dắt, hướng dẫn đến chùa kết duyên với kinh Địa Tạng, ngày nào cũng tụng, hi vọng Bồ tát từ bi, không bỏ rơi tôi. Đồng thời tôi cũng cố gắng tham gia đội Liên Hoa, trong ngày cuối cùng, tôi có biểu lộ ý nghĩ lìa bỏ thế giới này.

    Sau đó tôi được biết: Trong suốt hai ngày tôi hôn mê, các pháp hữu trong đội luôn tụng kinh niệm Phật hồi hướng cho tôi. Các đồng nghiệp bạn thân thấy tôi hai ngày rồi không tới sở làm, mà liên lạc tôi cũng không được, nên họ lo lắng, cùng tới nhà tôi thăm thử… phát hiện tôi đang hôn mê bất tỉnh nên vội chở tôi tới y viện cấp cứu. đúng là chư Phật, Bồ tát không hề bỏ rơi tôi, nhờ vậy mà tôi được cứu sống.

    Mấy ngày trước khi tự sát, tôi từng gởi tiền phóng sinh cho đoàn Liên Hoa , có lẽ nhờ ý thiện muốn mở con đường sống cho loài vật, mà trong vô hình cũng đã mở sinh lộ cho chính tôi.

    … Bắt đầu chuyển đổi

    Phu quân tôi yêu cầu khởi tố ly hôn, song do tôi tự sát nên bị hoãn lại. Thế nhưng việc gì đến phải đến, không thể do tôi thực sự nhận ra sai lầm mà cứu chữa được ngay. Tại pháp đình dù tôi khóc lóc van xin thế nào, chồng tôi vẫn lạnh như băng, không mảy may xúc động, anh thẳng thừng nói không còn chút cảm tình nào với tôi, lời lẽ lạnh lùng, ánh mắt băng giá càng khiến tôi khóc ngất…

    Tôi kiên quyết không đồng ý ly hôn, lúc đó tòa cũng không phán ly hôn, chỉ bảo tôi: Có cố níu kéo cũng vô nghĩa thôi, nếu sớm biết có ngày nay thì ban sơ đừng làm vậy…

    Hôm đó tôi khóc sướt mướt cho đến khi về tới nhà, vẫn còn khóc mãi, khóc đến không còn sức để khóc nữa, thì nằm chết dí trên giường mà rên rỉ…

    Trong thời gian này một minh tôi cô lẻ ngụ tại căn nhà mới, chồng và con tôi ở bên nhà chồng. Phu quân hầu như không nói chuyện cùng tôi. Có nói gì thì chỉ là yêu cầu ly hôn. Tôi chỉ có thể gặp con gái mỗi cuối tuần một lần. Tinh thần và sức khỏe tôi cực kỳ tồi tệ: Mặt mày ảm đạm, không còn chút sinh khí. Mỗi lần con gái gọi điện tới nói “nhớ mẹ”, tôi đều khóc, khóc đến không còn sức để khóc. Đêm đến tôi thường mất ngủ, dù có ngủ cũng luôn thấy ác mộng, thức dậy thì lại bắt đầu khóc tiếp…

    Ban ngày tôi luôn rơi vào ưu tư sầu khổ, hễ nghĩ là nhớ tới những điều sai tôi đã làm trong quá khứ, không kềm được toàn thân phát run, thở cũng không nổi, mồ hôi tuôn đầy, chẳng muốn ra khỏi cửa, tôi rất sợ gặp người… cả thân tâm đều bị dày vò bởi niềm xấu hổ, không thể tưởng tượng được rằng mình có thể sống tiếp trong tương lai…

    Điều khiến tôi cảm động nhất là, cho dù tôi xấu xa như thế, chư Phật, Bồ tát vẫn từ bi không bỏ rơi một chúng sinh đang quẫy đạp trong đau khổ như tôi, vẫn nhất định cứu tồi. Các sư trưởng bằng hữu thân thiết cũng không lìa bỏ tôi, từ bi giúp tôi. Các pháp hữu trong đội Tâm Thượng Liên Hoa cũng không bỏ rơl hay ngại tôi làm phiền chi, ngược lại còn rất nhẫn nại hướng dẫn tôi…

    Dưới sự dìu dắt của chư pháp hữu Phật tử, tôi ra sức sửa lỗi đổi mới, khởi sự tụng kinh Địa Tạng, tụng mỗi ngày, hơn nữa còn sao chép, lễ lạy Bồ tát Địa Tạng Vương, viết ra những cảm ngộ nhờ tụng kinh mà tâm chuyển hóa… ở trước chư Phật, Bồ tát tôi thành tâm ăn năn, sám hối những lỗi sai của mình, phát nguyện sửa lỗi đổi mới…

    Khi tôi hồi tưởng đến những lỗi bất hiếu trong quá khứ của mình, tôi chìm đắm trong khổ sầu không ngoi lên được, đến tụng kinh chẳng nồi… Các pháp hữu khuyên tôi, những sai lầm trong quá khứ đã vô phương cứu chữa, và nhân quả hiện tại cũng đã trừng trị tôi rồi.

    Tại nơi đây, tôi đặc biệt muốn cảm ơn các pháp hữu trong đội Liên Hoa, nhất là Sư tỷ Tố Tâm, trong tháng ngày khốn khổ cực cùng của tôi, chị Tố Tâm luôn kề vai sát cánh, chia sẻ kinh nghiệm tu hành của chị nơi nhà mẹ chồng, để khuyến khích cổ vũ tôi, đem đến cho tôi sự phù trợ lớn lao không gì có thể sánh. Nếu như không nhờ chị, có lẽ tôi khó thể chuyển đổi nhanh như thế này.

    Chị Tố Tâm dạy tôi nên bắt đầu sửa đổi từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Chẳng hạn như phải quét dọn nhà sạch sẽ, phòng ốc giữ thanh khiết, vật gì không cần thì thanh lý, cho đi… Khi tôi quét nhà, lau dọn, tôi có cảm giác như đang lau chùi tâm mình, quét sạch hết mọi ô uế ra khỏi tâm, sau đó thì niệm Phật tâm mới tịnh hóa.

    Còn có pháp hữu khuyên tôi đọc Liễu Phàm Tứ Huấn, bảo tôi hãy để tất cả lỗi lầm chết theo ngày hôm qua, xem hôm nay là một ngày mới bắt đầu… Rằng nghiệp lực tuy lớn, nhưng nguyện lực từ bi của chư Phật, Bồ tát còn lớn hơn… Hãy đem nỗi niềm cảm ngộ tri ân chư Phật, Bồ tát theo mình, để khi đi đường, ngồi xe, làm cơm, nấu bếp hay quét dọn… nghĩa là làm gì, trong bất cứ thời khắc nào, cũng phải âm thầm niệm Phật, nên hành xử tương xứng với lòng từ và trí huệ của chư Phật, Bồ tát, và nguyện đem phúc điền nảy hồi hướng cho chúng sinh.

    Cứ thế, từng bước, từng bước… tôi huân tập thói quen tốt này, tâm tư dần chuyển sáng. Tôi thật sự ý thức: Làm tổn hại người chính là tự làm tổn hại mình. Muốn sửa quan niệm ích kỷ xa xưa của mình. Tôi không nóng nảy hấp tấp, không cho mình là trung tâm, luôn đặt mình vào vị trí người mà thông cảm, hiểu thấu, khoan dung, nhẫn nại, chịu khó với người… Tôi thường quán sát kiểm lỗi nội tâm mình, hễ vừa khởi niệm xấu thì lập tức sám hối để tiêu trừ ngay. Lo buông bỏ ngã chấp, học và hành theo gương từ bi trí huệ của chư Phật, Bồ tát, chỗ chỗ đều nghĩ cho người, học cách sống: Biết tri ân và báo đáp…

    … Sửa lỗi, học tri ân

    Ngẫm kỹ lại, trước đây tôi có rất nhiều điều không phải…

    Là con thì bất hiếu, chẳng quan tâm cha mẹ, làm dâu thường xung đột mẹ chồng, làm vợ không dịu hiền… Hiện thời tôi cần làm tròn bổn phận mình, thậm chí phải làm cho chu đáo, ưu tú.

    Đầu tiên tôi phải sửa đổi với gia đình, sau đó thỉ tôi chẳng quan tâm tới việc có ly hôn hay không, bất kể chồng tôi quyết định thế nào, tôi đều phải sửa lổi, đổi mới, lo hoàn thiện bản thân minh, chứ chẳng phải vì muốn không ly hôn mà sửa. Bởi trong quá khứ tôi đã làm sai, đã mang lại nhiều thống khổ cho người bên cạnh, vì vậy mà tôi muốn chuộc tội bằng cách sửa đổi chính mình, dù thế nào tôi cũng phải làm chu toàn trách nhiệm của mình, nếu như duyên phận chúng tôi đã hết, anh muốn ly hôn, thỉ tôi xin chiu ý và chân thành chúc anh hạnh phúc…

    Tâm được bình hòa lại rồi, tôi không còn chấp trước hay muốn thủ riêng gì nữa, dần dần những ưu tư trói buộc tôi càng ít đi, hồi xưa mỗi ngày cứ khoảng ba giờ chiều là tâm tôi suy sụp buồn bã, cứ muốn khóc, muốn phát khùng, thậm chí muốn tự sát… Giờ đây các suy nghĩ tiêu cực này ngày càng ít đi. Cho đến qua năm mới, thì không còn nữa. Ban đêm tôi cũng không còn mất ngủ hay nằm thấy ác mộng chi, mà ngủ rất ngon, khiến các bạn bè và Sư trưởng chung quanh, đều khen tôi thay đổi lạ đến mức hầu như không còn giống gì ngày trước, sắc diện cũng trở nên đẹp hơn. Trong công tác, tôi đối với công ty, đồng sự… quan tâm nhiều hơn, nhiệt tình chăm chỉ, mối quan hệ giao hảo rất tốt. về công tác cảm thấy rất thuận lợi, trong sinh hoạt, càng lúc càng chan hòa lòng yêu thương, tri ân, từ bi…

    Nhưng quá trình sửa lỗi của tôi, kể thì thấy dễ vậy chứ trong thực tế tôi thường phải tập tành làm đi làm lại nhiều lần. Vì chỉ cần một chút không cẩn thận, là mất tỉnh giác, tập khí mê muội hồ đồ sẽ bộc phát y như xưa và khiến tôi làm sai. Có một dạo tôi chìm trong chấp trước, đắm trong thống khổ mà chẳng thể ngóc đầu lên. Những lúc đó tôi rất phiền muộn nên tìm chị Tố Tâm nhờ tháo gỡ giùm.

    Hồi đầu, có lần tôi nhắn tin cho chồng, rất lâu mà không thấy hồi âm. Tôi nhân đó bị chìm vào vực thẳm buồn sầu… Chị Tố Tâm khuyên, phải tin chư Phật, Bồ tát, chị bảo tôi tụng 21 biến Tâm kinh đề dừng vọng niệm, hãy y theo Phật pháp dạy mà làm đúng bổn phận con gái, nàng dâu, vợ hiền…

    Tôi cũng đến nhà cha mẹ ruột, sám hối với phụ thân vì trước đây cư xử lãnh đạm, làm ông buồn. Tôi khóc, phụ thân cũng khóc. Tôi nói mình bất hiếu, đã biết lỗi sai. Xin phụ thân tha thứ.

    Cha tôi bảo biết sai là tốt, ông tha thứ cho tôi. Hiện nay tôi và song thân cảm tình rất tốt. Tính cáu gắt của phụ thân cũng đỡ rất nhiều.

    Tôi nhắn tin cho chồng và mẹ chồng, cảm tạ đại ân đại đức của họ, cảm ân họ quan tâm chăm lo cho con gái tôi, hướng họ sám hối những lỗi sai của mình.

    Tất nhiên bên chồng tôi không thể nào chấp nhận ngay được, tôi hiểu “Băng kết dày ba thước, khó thể làm tan chảy mau trong sớm chiều”. Bởi trước đây tôi đã làm họ tổn thương quá sâu.

    Mới đầu, mỗi cuối tuần khi tôi đến đón con gái, mẹ chồng không cho tôi vào cửa, còn các món quà tôi mua đem đến biếu, bả đều bỏ ngoài cửa. Lúc đó trong lòng tôi nghĩ: Cho dù mẹ chồng có đánh hay chửi mắng, hoặc ném đồ vào tôi… thì tôi vẫn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục tặng quà… bởi tất cả những gì tôi làm bây giờ là để cứu chuộc, tạ lỗi… mà thôi.

    Dần dần, mẹ chồng đã chịu gọi điện tới dặn tôi mua thứ này, thứ nọ (những đồ cần cho việc học tập của con gái) đem đến, cuối tuần khi chồng tôi tới đón con, anh cũng ghé vào nhà xem ti vi đôi chút. Mặc dù không trò chuyện cùng tôi, không ăn cơm tôi nấu, thì tôi cũng rất cảm ân rồi.

    Tôi luôn giữ nhà cửa sạch sẽ, anh tới thì tôi luôn pha trà nóng bưng lên mời. Do anh thường đi làm, tôi bảo anh để y phục dơ cho tôi giặt (giải thích là mẹ đã rất cực nhọc rồi, nên để tôi làm tiện hơn).

    … Cải biến triệt để

    Khi trong lòng không còn đòi quyền lợi cho mình, toàn tâm toàn ý chăm sóc người, chỉ muốn biểu lộ lòng tạ ân, chỉ muốn làm được chút gì đó cho người, hành vi này đã khiến nội tâm tôi hoàn toàn chuyển biến và người cũng cảm nhận được lòng tôi.

    Cuối năm nay, chồng tôi ghé qua, tất nhiên không ăn cơm mà sẽ dùng tiệc Tất niên bên chú, anh cũng không mời tôi đi. Tôi cũng chẳng giận, còn làm bánh ngon gởi tặng.

    Sau đó mình tôi ở nhà quét dọn nhà cửa sạch sẽ, đợi anh và con gái ăn tiệc xong quay về.

    Qua mấy ngày sau, anh nói muốn tôi viết đơn nhận lỗi, muốn tôi chủ động từ bỏ quyền sở hữu nhà cửa. Tôi hoàn toàn đồng ý, hơn nữa trong lòng rất vui vẻ, vì anh đã cho tôi cơ hội sám hối, tôi viết hai đêm thì xong.

    Lúc này chồng tôi chủ động nói sẽ tặng tôi 20 phần trăm sản quyền, nhưng tôi không hề yêu cầu, còn xác nhận mình tự nguyện buông bỏ tất cả sản quyền, phòng ốc. Trước đây tôi xem trọng nhất là tài sản, nhưng bây giờ tôi thực tâm muốn buông bỏ hết mọi vật chất mà xưa kia tôi rất chú trọng. Bạn biết không? Buông xả rồi thì trong lòng phi thường thoải mái, nhẹ nhõm, tôi tận hưởng niềm khinh an khoái lạc chưa từng có, đây là điều tôi thu được quá lớn lao!

    Qua xuân, tôi vẫn kiên trì làm những gì cần làm, quét dọn vệ sinh, lau nhà sạch sẽ, nhiệt tình làm cơm nấu bếp, tôi lưu tâm nghiên cứu các món chay ngon để nấu đãi người. Ngày xưa tôi vốn là cô gái lười nhác, nhưng bây giờ, dù anh chỉ ghé thoáng qua, thì thức ăn, nước uống, chăn mền, ghế, giường… tôi đều giữ sạch sẽ, bất kể anh có đến ở hay không, có dùng cơm hay không, thì tôi luôn làm mâm cơm tươm tất để sẵn. Lâu dần, anh cũng nhận ra tôi có thay đổi, bắt đầu giao hảo tốt hơn.

    Một ngày trung tuần tháng ba năm nay, hôm đó trời rất đẹp, anh bỗng đến bảo tôi thu xếp hành lý, giải thích là bạn anh vừa mua xe, mời cả nhà chúng tôi đồng đi du ngoạn. Tôi ngoan ngoãn chuẩn bị hành lý, dẫn con gái cùng đi.

    Trong chuyến du hành anh mua kẹo mạch nha cho tôi ăn, nhưng mạch nha dẽo quá nên tôi ăn lúng túng, dính tùm lum khiến anh bật cười, chúng tôi du ngoạn rất vui. Con gái tôi rất vui sướng, cả ba chúng tôi cùng hạnh phúc, niềm hạnh phúc mấy năm rồi chưa từng có.

    Từ lần đi chơi đó về, anh bắt đầu ăn cơm tôi nấu, chúng tôi bắt đầu giao lưu cảm thông nhiều hơn. Năm nay, ngày mồng 1 tháng 5, tôi và chồng đồng lên núi, lạy Bồ tát Địa Tạng Vương. Ngụ lại núi một đêm. Buổi khuya nghe trong chùa tụng kinh khóa sáng, trong lòng đối với BÒ tát bỗng thấy lưu luyến vô hạn…

    Tháng mười năm nay, em gái tôi sắp kết hôn, chúng tôi hẹn nhau sẽ đi bái Bồ tát Địa Tạng.

    … Hạnh phúc như mơ

    Bây giờ, trong cuộc sống, chỗ nào cũng nhìn thấy tấm lòng tốt của chồng tôi bàng bạc.

    Khi anh ở nhà, thì từ sáng sớm đã thức dậy nấu nước nóng, pha trà, đạt bên cửa sổ, đợi con gái và tôi thức dậy rồi, thì có trà ấm nóng để uống. Khi tôi và con gái đi đánh răng rửa mặt, thì anh vào xếp mền, tôi bảo anh đừng xếp, để đấy lát nữa tôi làm… nhưng anh dịu dàng mình tôi, vừa gấp xong cái mền. tôi thực là không tròn phận vợ…

    Khi tôi tình cờ nói thích ăn sầu riêng, thì hôm sau anh lập tức mua về còn mua thêm quả vải to ở tận Sơn Trúc. Anh giải thích: Phải ăn sầu riêng chung với trái vải Sơn Trúc, như vậy mới tốt, nếu không sẽ dễ bị nóng lắm…

    Anh thực là ông chồng chu đáo qua đi.

    Đúng lúc bạn bè t§i thăm, tôi cùng họ dùng sầu riêng, từ sở làm anh gọi điện về, hỏi tôi n có ngon không? Không phải vì lời hỏi thăm mà chính cung cách thể hiện tấm lòng quan tâm ân cần của anh khiến tôi thấy ấm áp vô hạn.

    Bây giờ, mẹ chồng hằng ngày đều thau tôi đón con gái giùm, bà dành cho tôi rất nhiều sự thoải mái, để tan sở, tôi có thể đi làm những gì mình thích… Tôi thầm tri ân bà. Mẹ chồng còn luôn gọi điện dặn tôi chú ý: Khi trong người bị nóng thì phải ăn gì, bụng không thoải mái nên ăn gì, thật là “Nhà có người già như có trân bảo vậy”.

    Bình thường trong sinh hoạt, chồng tôi rất tế nhị, anh quan tâm lo cho tôi từng chút. Luôn kiểm tra xe đ‹ tôi chạy an toàn, khi tôi đi họp bạn, anh âm thầm nhét tiền vào bóp tôi, sợ tôi không đủ dùng.
    Ngy cuối tuần, anh chẳng nói lời nào, dẫn tôi đi đến tiệm quần áo, tôi ngỡ anh muôn mua y phục cho mình, ai ngờ anh toàn mua cho tôi.

    Ngày nghỉ, anh chở tôi đi ăn thức chay ngon ở khu phố lớn (tôi là chúa ưa ăn hàng, rất khoái tẩm bổ thân thề đó nha)…

    Sau khi ăn xong, thì anh dẫn tôi đi xem phim.

    Cuối tuần trước, anh chở tôi đến khu Đại lâu cao 46 tầng để ngắm cảnh. Những gì anh làm cho tôi đều biểu lộ tình thương nồng ấm. Tôi đứng bên song say sưa ngắm cảnh, góc độ nào cũng đẹp. Tôi nhìn thấy hòn ngọc Đông Phương, trung tâm Hoàn Châu, trung tâm Thượng Hải, đẹp quá trời đi… Rồi tôi nhìn sang anh, thầm nghĩ tấm lòng anh mới là đẹp nhất, đẹp hơn mọi mỹ cảnh quanh đây, anh đối với tôi thật ấm áp, chan hòa tình thương, khiến tôi như tan biến trong đó…

    Cuộc sống gia đình hạnh phúc quá tuyệt vời mà tôi có được đây, chính lả nhờ Phật pháp, nhờ chư Thiện tri thức đã chỉ dẫn tôi, giúp tôi thức tỉnh, nguyện sửa đổi mình, phát tâm sám hối, tri ân. Biết nhìn điềm tốt nơi người bên cạnh mình, từ bỏ lòng ích kỷ nhỏ nhen, hiểu rằng: sống nên biết cho ra, thay vì cứ đòi nhận”…

    Kể từ đó tất cả đều thay đổi, tôi không ngờ mình lại thu hoạch quá nhiều điều vi diệu, đến nỗi tôi chỉ biết kinh ngạc và mừng vui bất tận.

    Hiện tại tôi chỉ có thề công phu vào lúc rảnh, do bận đi làm, bận lo cho gia đình. Dù thời khóa công phu được tôi dành cho thời gian rất ít, nhưng đối với Phật pháp tín tâm tôi càng lúc càng mạnh. Tôi không còn chấp vào quá khứ để khổ đau, tiếp tục học tập thực hành Phật pháp, vui với hạnh phúc an lạc hiện tại.

    Trước mắt, tạm thời chồng tôi vẫn chưa hiểu việc tu trì, tụng kinh của tôi, vì không muốn làm phiền anh nên tôi thường tụng thầm, niệm Phật, niệm Bồ tát Địa Tạng Vương âm thầm, tiếp tục hồi hướng cho chúng sinh, cho thế giới…

    Theo lời tự thuật này là của Viên Viên (Hội viên đoàn Tâm Thượng Liên Hoa)

    Trích GIAI NHÂN ÁO PHƯỢNG (Báo Ứng Tập 6), Hạnh Đoan sưu tầm & biên dịch, Nhà Xuất Bản Phương Đông

  3. P.Anh

    Cho mình hỏi này chút.
    1/Mình sau khi đọc những bình luận trên duongvecoitinh mình mới phát hiện cỡ mấy tháng nay mình niệm trong vọng rất nhiều. Mỗi ngày niệm Phật kiểu như phải bị dính mắc hay sao á ví dụ như có những vọng tưởng nó nổi lên mình theo phản xạ mà làm rồi mới biết mình bị “lừa”hoặc khi mình niệm Phật tự nhiên có mấy hình ảnh kì lạ nó cứ nổi lên 1 hồi mình cố gắng tập trung câu Phật hiệu không muốn để ý nữa nhưng sao trong tâm mình cảm thấy nó vẫn còn bị dính mắc rồi một hồi sau nữa trong ngày nó lại xuất hiện.
    Mình nghe nói phải dùng chân tâm để niệm phải có tâm chí thành khẩn thiết nhưng theo mình hiểu chân tâm là tâm cung kính,chân thành nhưng còn chí thành khẩn thiết là sao mình không hiểu? Thế nào là khẩn thiết? Chẳng lẽ lúc mình niệm Phật mình phải nghĩ mình tội chướng sâu nặng mười phg hư không không chứa nổi…? Như vậy chẳng phải là vọng tưởng?
    Mình thực sự cần giúp đỡ mình muốn hiểu dùng chân tâm,tâm chí thành khẩn thiết để niệm là nó thực sự như thế nào?

  4. Quảng Thanh

    CHUYỆN LINH ỨNG CỦA ÔNG TÔI

    Tôi là Viên Tịnh, hiện sống tại quận Tân Bình, TP.HCM. Câu chuyện li kì sau đây là của ông trẻ tôi ( miền Nam gọi là ông cậu).

    Ông sống ở TP Hải Phòng, vốn là người bệnh lâu năm, đi lại khó khăn, hầu như việc sinh hoạt đều do bà chăm sóc cả cho nên đối với sự ra đi của ông thì bà cũng đã có sự dự liệu trước.
    Trước lúc ông mất ba năm thì ông đổ bệnh nặng, triệu chứng nguy ngập, ông gần như hôn mê, miệng không nói được, chân cứng lại và không di chuyển được, tưởng như sắp chết.
    Lúc đó có sư thầy Thích Thanh Mẫn nơi đạo tràng bà tôi hay tu tập đến thăm, khi thấy triệu chứng của ông có phần không an, nếu qua đời lúc này sẽ không được lành, thầy đã khuyên bà tôi rằng hãy cố tụng kinh, niệm Phật hồi hướng cho ông.
    Lúc đó bà tôi ưng thuận, nhân duyên của bà rất tốt nên đạo tràng được thành lập lúc đó rất nhanh và đông. Mọi người tụng kinh hồi hướng cho ông liên tục hơn một ngày một đêm, từ 4h sáng đến 8h tối ngày hôm sau.
    Đạo tràng tụng liên tiếp không nghỉ 7 bộ kinh: Từ Bi Thủy Sám, kinh Địa Tạng, kinh Dược Sư, kinh Pháp Hoa, Đại Bi Sám Pháp, Lương Hoàng Sám và kinh A Di Đà.
    Đồng thời, bà tôi treo hình đức Phật A Di Đà ngay chân giường để ông tôi biết và khuyên ông hãy niệm danh hiệu đức Phật. Khi tụng được một nửa thì ông bắt đầu ngồi dậy và nói được, ông cũng đòi ăn cháo luôn.
    Ông hướng về bức tranh hỏi bà :” Đây có phải đức Phật A Di Đà không?”
    Bà tôi nói: “Đúng rồi” . Rồi bà khuyên ông hãy hướng trước đức Phật phát nguyện xin được gia hộ để được an lành và lúc ra đi tâm thức tỉnh táo không bị hôn mê.

    Ông liền thực hiện theo. Từ đó ông sống được thêm 3 năm, tuy nhiên ba năm này ông đã nằm bán thân trên giường, hoàn toàn không đi lại được.

    3 năm sau, trước lúc ông ra đi thật sự, nghiệp cũng kéo tới một lần nữa. Lúc đó khi ông ngủ, ông cứ liên tục kêu đau, bà mới bật dậy hỏi, thì ông than rằng có đàn vịt tới bao vây dưới chân giường và mổ khắp chân, khắp mình ông đau quá.
    Ông cũng đã già, lại bệnh yếu nhiều khi lẩm cẩm, nhưng không hiểu sao bà tôi lại có linh tính ông nói thật. Bà liền bắt ông phải nhớ lại và khai ra trước kia ông có giết vịt ăn thịt lúc nào không ?

    Sau một hồi lâu cuối cùng ông cũng nhớ ra. Trước kia khi còn trẻ, một thời gian ông đi tàu thương nhân. Ở bến cảng có nhà cô này nuôi gà vịt đẻ trứng, ông thường đặt cô ấy trứng để ăn, mà lại chỉ chịu ăn trứng vịt lộn (đã gần thành con hết rồi) . Mỗi chuyến tàu ông đi, ông đều mua một thùng 200 trứng vịt lộn để luộc ăn. Ông đi tàu mấy năm,vậy tính ra số trứng ông ăn cũng không hề ít̃́́̉́.
    Bà liền hướng dẫn ông sám hối, và niệm Phật để cầu siêu cho số trứng vịt lộn mà ông đã ăn. Lần này cũng lại linh nghiệm, cầu siêu cho đàn vịt được hoàn thành, ông cũng dứt đau hẳn, cũng chẳng than thấy đàn vịt nữa.

    Tiếp đó ông lại thấy cả mẹ quá cố, những người quen đã mất,…báo hiệu cuối cùng thọ mạng của ông đến đây đã sắp hết. Ông ra đi ngày 1 tháng 7 năm 2011 trong tiếng hộ niệm của mọi người.

    Quả đúng như lời nguyện lúc ba năm trước, ông tỉnh táo đến giây phút cuối cùng. Trước lúc đi cô Lý con dâu ông có đút cháo cho ông, thấy ông quá tỉnh cô mới nói :”Ông tỉnh quá, chưa đi đâu, để con đi kêu bác sĩ tới tiêm cho ông”.
    Cô vừa dứt lời thì ông đưa tay với kéo cô lại, cô quay mặt lại thì thấy ông mỉm cười, rồi nhẹ gục đầu xuống ra đi luôn.

    Ông mất lúc 7h15 thì 7h30 bà lập được đàn tràng hộ niệm. Hộ niệm liên tục từ 7h30 tối đến 8h sáng hôm sau. Cứ cách một tiếng một lần thì mọi người lại chêm vào lời khai thị của pháp sư Tịnh Không.

    8h sáng hôm sau, mọi người mới thay áo và tắm rửa lau người cho ông thì thấy tay chân hết sức mềm mại (trong khi 3 năm nay chân ông cứng ngắc vì liệt). Mắt và miệng ông nhắm lại hoàn toàn, y như người đang ngủ vậy.
    Mọi người, nhất là con cháu, người thân quen hết sức ngạc nhiên (tiếc là lúc đó người tắm liệm cho ông lại không phải người rành Phật pháp nên không biết kiểm tra thoại tướng hơi ấm) nhưng người này cũng liên tục khen đây là lần đầu tiên ông tắm cho người chết mà thân người mềm mại, ôm lên cứ mềm oặt như thế.

    Khoảng hơn một tháng sau, cậu út tôi đang ở Úc, gọi điện nói với bà tôi:
    – Mẹ ơi, có lẽ ba siêu thoát rồi, con mơ thấy ba đến gặp con, ba nhờ con lái xe đưa ba ra sân bay, con tuy không hiểu, nhưng cũng lấy xe và đưa ba ra sân bay, lúc đến nơi thì lại thấy sân bay rất khác thường. Người gác lại là lính lệ áo xưa, cũng không dùng đèn điện, chỉ thắp nến… Nói chung ông đã nói lời từ biệt cậu tôi, rồi lên đường nhập hàng với đoàn người soát vé.
    Từ đó về sau nhà tôi không ai mơ thấy ông nữa.

    (Viên Tịnh- một thành viên của group ‘ NHÂN QUẢ & LUÂN HỒI’)

  5. Hanh gia tinh độ

    Kinh Chánh Pháp Sanghata
    111
    Nếu có chúng sinh nào
    Khao khát gặp đức Phật,
    Thấy được Sanghata
    Là thấy được Như lai.
    Sanghata ở đâu,
    Như lai ngay nơi ấy.”

  6. Quảng Thanh

    Chỉ Vì Một Ý Nghĩ Bất Tịnh Thiên Nữ Bị Đầu Thai Xuống Nhân Gian

    Năm 1990, ở Nam Kinh có một nữ giám đốc đến hỏi Quả Lâm như thế này:
    – Mẹ tôi năm nay 70 tuổi, bị bệnh tim đã hai năm, lại còn mắc bệnh suyễn nghiêm trọng.
    Quả Lâm nói :
    – Có phải mẹ cô thông minh, khéo tay, tính rất ưa thêu thùa?

    Cô ta vừa nghe hỏi thì mặt mày hớn hở, vội khoe ngay đây là thiên tài trời phú. Lúc mười hai tuổi mẹ mình đã nổi danh thêu đẹp khắp xa gần. Hiện tại dù bà bị bệnh, nằm trên giường đã hai năm, nhưng chẳng chịu ở không, còn tự thêu áo gối cho các cháu trai, cháu gái… để sau này đến lúc kết hôn, chúng có mà dùng. Các cháu đều kính yêu bà. Do chứng bệnh tim chữa trị tốn rất nhiều tiền mà không hết, nên cô rất lo cho mẹ. Cô vừa kể vừa rơi nước mắt.

    Quả Lâm bảo:
    – Cô đừng buồn thái quá, là con người thì phải có sinh già bệnh chết, y viện không thể trị lành cho tất cả bệnh nhân. Mẹ cô đời trước là thiên nữ ở Cung Thêu, thuộc cõi Đao Lợi Thiên, do chúng trời cõi Dục giới tâm còn dục vọng, nên khi bà dùng thiên nhãn quan sát nhân gian, liền khởi niệm ưa thích ( cũng do bà có nhân duyên đời trước với phụ thân cô nên bị nghiệp tham ái này trói buộc, khiến xui dẫn dắt…), vì vậy mà bà lập tức bị đọa, đầu thai vào nhân gian.
    Thời gian trên trời chỉ ngắn ngủi chỉ tợ…uống chừng ly nước, thì dưới đất đã trải qua mười mấy năm rồi! Vì vậy mà khi các thiên nhân phát hiện bạn mình vắng mặt, họ liền cúi đầu ngó xuống nhân gian tìm kiếm…thì thấy mẹ cô đã…có con cháu đầy nhà rồi. Do lúc mang thân trời mà khởi ý niệm không thanh tịnh, nên mẹ cô bị quả báo là mắc bệnh tim.

    Cô có thể thay mẹ sám hối trước Phật, ở trước tượng Phật tụng Kinh Địa Tạng cho mẹ. Hễ tụng càng nhiều công đức càng lớn. Bởi vì công đức tụng Kinh có bảy phần thì mẫu thân cô chỉ hưởng được một ( Cô nên cho mẫu thân biết rõ lai lịch của mình để bà đích thân phát tâm sám hối sẽ hiệu quả hơn).
    Theo quan niệm của nhân gian (bao gồm những lập luận lẫn phim, sách…) , đa số thường xúm nhau tô hồng tình ái, dệt gấm thêu hoa quanh nó, luôn mỹ hóa và ca ngợi tình yêu nam nữ đủ điều… Hoàn toàn chẳng biết rằng: Cho dù là chánh dâm đi nữa, vẫn không hoàn hảo và mỹ mãn như họ tưởng. Về điểm này xin hãy tìm xem Kinh Thọ Thập Thiện Giới thì sẽ minh bạch. Vì vậy mà trong Kinh Lăng Nghiêm Phật tuyên bố : “Tâm dâm chẳng trừ, trần không thể xuất”…

    Còn nữa, mẹ cô khi nằm mà gối đầu nghiêng về bên tả là sai, tôi thấy có hai vật bà không nên dùng. Một là: Cạnh bà có một túi vải, bên trong chứa toàn những vật màu trắng, tôi tuy nhìn thấy nhưng chưa nhận thấy rõ là gì. Hai là : Trên tường đối diện giường mẹ cô có treo bức tranh. Hai vật tôi vừa kể vốn không phải là “ của nhà các vị”. Do vậy chúng sẽ phát ra khí xấu chán nản, làm mẹ cô khó thở, không thoải mái.

    Nữ giám đốc kinh ngác đến ngây người , vội nói:
    – Em gái tôi làm Hộ lý trưởng trong bệnh viện, do mẹ có đàm nhiều, nên nó hay đem một số vải gạc trong kho dự trữ về, để dành cho mẹ nhổ đàm chùi miệng. Em tôi nói :”Ai công tác tại bệnh viện đều có thể tự ý lấy về xài”… Còn bức tranh treo tường là của bệnh nhân trong ra viện tặng cho y viện để cảm tạ, và y viện chia cho công nhân viên chức đem về nhà. Thế mà cũng không được hay sao?

    Quả Lâm hỏi:
    – Lấy vải gạc ( là tài sản thuộc bệnh viện) đem về nhà dùng tức đã phạm lỗi trộm. Biết quan tâm lo cho mẹ là tốt, nhưng xài trộm đồ công là xấu! Do tạo nghiệp thiện ác lẫn lộn như thế nên một khi quả trổ: Ắt trong vui có khổ! Bức tranh là do bệnh nhân cảm tạ y viện, tức thuộc về tài sản của bệnh viện. Nếu khi nhận hay xài mỗi người nên nộp một số tiền sung công, thì có lẽ sẽ không thành vấn đề! Chuyện đem tranh phân chia cho công chức, hành động này là “rút công bồi tư”, ai mà nhận tức là tự đem luồng khí không tốt về nhà mình và quả báo phải gánh vác sẽ càng lớn…

    Đây là kinh nghiệm tôi rút ra được trên đường học Phật, thực ra loại chuyện này rất nhiều. Bỗng nhiên tôi nhớ tới một chuyện nhỏ, xin kể cúng dường các vị.
    Trong sách giảng giải, ngài Tuyên Hóa hay kể về tình hình chư Thiên cõi Lục Dục Thiên, từ Sơ thiền trở xuống ( như : Tứ Thiên Vương, Đao Lợi Thiên, Dạ Ma Thiên, Đâu Suất Thiên, Hóa Lạc Thiên, Tha Hóa Tự Tại Thiên) kể rằng Thiên nhân và người thế gian chúng ta hình thể giống nhau, cũng có kết hôn, chỉ là phẩm bậc càng cao thì cách biểu lộ dục niệm càng nhẹ.
    Ngài Tuyên Hóa đã giải thích các dục ở các cõi trời như sau :
    Tứ (Thiên) Vương, Đao Lợi, dục : Ôm nhau
    Dạ Ma : Tay nắm, Đâu Suất : Cười.
    Hóa Lạc : Chỉ liếc thôi là đủ.
    Đây là dục lạc sáu tầng trời.
    Nếu độc giả tinh tấn tu hành, một hôm nào khai mở Thiên nhã, thì sẽ thấy rõ hết tình huống chư Thiên nơi tam giới.
    Phàm phu chúng ta vì không hiểu Phật pháp, cho nên cử tâm động niệm không gì mà không là tội, không là nghiệp. Ta thường lý luận : “Ở gần hiên lầu trước được ngắm trăng”, nên hay lợi dụng công tác chức quyền,ham lấy đồ công sử dụng như của riêng nhà mình. Có người còn cho rằng “Đấy là do mình hữu phúc”. Hoàn toàn không nhận ra đây là lòng tham sân si điên đảo, rất đáng thương.

    Người có hành vi như thế là do tâm tham xui khiến, nếu muốn chuộc lỗi thì nên bỏ ra một số tiền để trợ học, cứu nghèo, hoặc giao cho cơ quan từ thiện, hay giúp in thiện thư, Kinh sách v.v.. cũng có thể tiêu trừ tội nghiệp.
    Bản thân chúng tôi đã mua nhiều tập “Khai thị” của ngài tuyên Hóa tặng cho người, để sám trừ tham tâm mình. Bởi vì sách này dạy chúng ta minh bạch nhân quả, hiểu nên làm người ra sao.

    Chúng ta không nên xem thường mình, tuyệt không phải đời này chúng ta mới bắt đầu học Phật, nếu vậy thì ta chẳng thể tham dự lạy Bảo sám, hoặc nghe Kinh pháp… Ngài Tuyên Hóa giảng : Phàm những ai có thể nghe Kinh Lăng Nghiêm, đọc Kinh Lăng Nghiêm, tụng Chú Lăng Nghiêm..thì người này đã có trồng nhân duyên rất sâu với Phật. Vì vậy chúng ta nhất định phải phát vô thượng Bồ Đề Nguyện, sinh tâm dũng mãnh, sám hối lỗi xưa, tỉnh giác liền, hành “Như Lai thiền, Lục độ Vạn hạnh chu toàn, thì thế gian nơi nơi là đạo tràng, chịu trì giới ắt có định huệ hiện tiền”.

    (Trích “Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám 2 – Quả Khanh

  7. Y-nghiep

    Đôi dòng tỏ bầy cùng các huynh đệ đường về cõi tịnh
    Mình biết đến đaọ từ đầu năm 2014 , ngày ấy không hiểu sao mình lại tìm đến đạo và chịu khó tu tập và nghe pháp rất nhiều , hàng ngày mình chịu khó lạy phật , niệm phật nhiều , cứ như vậy có nhiều ý niệm xấu xuất hiện nhưng mình k bị cuốn theo chủ yếu là các ý niệm dâm dục nhưng rồi một ngày mình ngồi lạy phật và nảy sinh ra những ý niệm bất kính với phật , thực sự lúc đấy mình bị sợ hãi vô cùng bất an vô cùng vì là lòng kính phật nhưng lại có những ý niệm này , trước đó cũng nhiều lần cứ bị như vậy nhưng mà mình cũng k quan tâm lắm , phải hơn 1 năm rưỡi tu tập niệm phật chả sao cả nhưng từ lúc bị như vậy mình bị sợ những ý niệm ấy hoảng loạn tột độ đến nỗi k ngủ được suốt mấy đêm liền vì sợ tội quá , rồi ngày qua ngày mình cứ bị khởi lên những ý niệm này , suốt ngày luôn vì ám ảnh ,bị 1 thời gian mình bị gọi đi nghĩa vụ vì đi nghĩa vụ nên k có thời gian tu tập hỏi han để vượt qua những niệm này , từ đó đến nay tâm mình bị ma phá hay sao ý mà nó xấu ác vô cùng , mình suy nghĩ đủ thứ xấu xa tồi tệ suốt ngày luôn , xuất hiện cả những ý niệm sát hại người khác mà không có lý do gì , thấy ai xuất hiện trước mặt là đầu óc sẽ khởi ra 1 ý niệm là đâm chém người này , đánh đập người kia , hay đại loại vọng niệm là người đó bị gì đó nói chung là sát hại dã man thành 1 vọng tưởng khủng khiếp trong đầu , gặp ai vọng niệm đó khởi ra , mà khởi ra thì làm sao , quả báo đến với mình làm mình bị tai nạn xui xẻo đen đủi vì động đến ý nghiệp là sẽ có nhân quả mà nhân quả rất nặng là khác , có những lần đi xe máy đèo ai đó mình hình thành 1 vọng tưởng là người này ngồi sau bị ngã ngửa ra đằng sau khởi đi khởi lại rất nhiều , nói tóm lại là tâm trí của mình giờ đong đầy những ý niệm xấu ác thành 1 phản xạ của bộ não rồi , sám hối thế nào cũng nhìn ra đc vong niệm đó , nói chung là lúc nào cũng khởi , mình lên đây đọc cũng nhiều và cố vượt qua những điều đó nhưng những vọng niệm đó mình cảm thấy rằng k bao vượt qua đc vì lâu lâu nó vẫn khởi đều đều ,những vọng tưởng mình tưởng tượng ra quá kinh khủng và không có một nguyên cớ gì cả , đến nay là năm 2018 rùi mình bị từ 2015 tới giờ , chắc chỉ biết sống chung với lũ thôi chứ không thoải mái đc như ngày xưa , ngày xưa có lẽ vì k biết đạo k biết nhân quả nên k bị bận tâm với những suy nghĩ giờ biết nhân quả rùi nên sợ tội với những ý nghĩ mình nghĩ ra nên đâm ra hoảng loạn sợ hãi quá nên thành ra ntn … tâm mình giờ làm gì đi đâu , hay ntn đi nữa đầu cứ hình thành những vọng tưởng bậy , toàn hình ảnh bậy bậy xuất hiện , mình cố niệm phật nhưng k chống đỡ nổi vì nó thành một phản xạ của bộ não , và như đức phật đã dạy trong kinh là tâm ô nhiễm thì khổ não bước theo sau , mọi đen đủi khổ sở bất an , tổn phước bước theo sau , mà các bạn biết k tổn phước nhiều thì hết phước tâm điên loạn , ý nghiệp thật đáng sợ

    • Thanh Phong

      Chào bạn
      Để chuyển hóa được thì hàng ngày bạn nên nghe Pháp sư Tịnh Không giảng kinh, nhất là những kinh nói về nhân quả như Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh, Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh v.v..
      Bản thân bạn trong cuộc sống hàng ngày cũng phải cố gắng nghiêm trì ngũ giới, tu thập thiện, ăn chay, niệm Phật, sám hối, và trì tụng kinh Địa Tạng.

      TP tin rằng chỉ cần bạn có thể kiên trì, cố gắng, chắc chắn sẽ có thể chuyển hóa được.
      Chúc bạn thành công.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Ý Nghiệp,

      Cổ Đức dạy:
      Tội từ tâm khởi đem tâm sám
      Tâm được tịnh rồi tội liền tiêu
      Tội tiêu tâm tịnh thảy đều không
      Thế mới thật là chân sám hối.

      Hiện tượng của bạn không phải hiếm mà rất nhiều người khi phát tâm tu học đều gặp phải, tuy nhiên tuỳ nghiệp lực dày, mỏng và sự tinh tấn, giác ngộ của mỗi người mà sự chuyển hoá mau, chậm khác nhau. TN không biết là hiện bạn đã chuyển hoá nghiệp đến đâu? Nhưng qua những gì bạn chia sẻ TN thấy dường như bạn đang chấp nhận hoặc buông xuôi để cho tâm thức lôi kéo? Nếu đúng vậy thì quả thực nguy hiểm, bởi nó sẽ khiến bạn lâm vào trạng thái không lối thoát.
      Quán chiếu nghiệp thì không có gì là ngẫu nhiên, mà tất cả đều có nhân-duyên-quả. Khi bạn chưa tu đạo, tức duyên trổ qua chưa có, nên những oan gia trái chủ họ chưa có duyên để quấy phá, bởi lúc đó bạn và họ tương đồng, nhưng từ khi bạn phát tâm tu đạo thì họ lo sợ mất cơ hội báo oán, vì thế họ sẽ tìm mọi cách để gây trở ngại cho bạn. Quan trọng bạn phải nhận ra mình đang bị nghiệp bủa vây và cần phải tức thời hoá giải tận gốc. Pháp hoá giải thì nhiều, nhưng cô đọng thì chỉ duy nhất là pháp Sám Hối. Sám là nguyện đoạn lỗi trước; Hối là nguyện trừ lỗi sau không tái phạm. Vì thế để sám hối hiệu quả, bạn hãy ráng phát tâm thực hành thanh tịnh theo Nghi Thức dưới đây cho tới khi nào thân tâm an lạc thì hãy tiếp tục thực hành pháp tu mà bạn đã chọn.
      Quan trọng: Oan gia trái chủ là những chúng sanh siêu hình, họ có thể nhận biết được tâm ý bạn, vì thế khi sám hối bạn phải thành tâm, thành ý (chân thành-thanh tịnh-bình đẳng-giác) thì mới có hiệu quả. Dưới đây là Nghi Thức Sám Hối, bạn nên in ra rồi phát tâm thực hành nhé.
      Chúc bạn sớm chuyển hoá nghiệp để tu đạo chân chánh, cuộc sống thâm ngày an lạc.
      …………………………………………………..

      NGHI THỨC SÁM HỐI & CẦU SIÊU OAN GIA TRÁI CHỦ

      *Chuẩn bị: chủ lễ sắp sẵn một mâm cơm chay, trái cây, nước, nhang, đèn, hoa tươi (những phẩm vật này là cúng cho oan gia, không để trên bàn thờ Phật, phẩm vật tùy tâm, không nhất thiết phải đúng như trên, nhiều hơn hay ít hơn miễn thành tâm là được).
      Thỉnh mời thêm nhiều người cùng tụng niệm (đại chúng) càng tốt. Quỳ trước bàn thờ Phật (nếu không có bàn thờ Phật có thể hướng lên hư không, tưởng đến Tam Bảo để lễ lạy), chí thành đọc tụng:
      (Đại chúng đồng tụng )

      Cúi đầu lạy Đức Như Lai
      Mười phương Pháp giới không ai sánh bằng.
      Pháp thân thường trụ vĩnh hằng.
      Hóa thân vô lượng nhọc nhằn độ sinh.

      Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (3 lạy)
      Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật (1 lạy)
      Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật (1 lạy)
      Nam Mô Kim Quang Sư Tử Du Hí Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Phổ Quang Công Đức Sơn Vương Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Thiện Trụ Công Đức Bảo Vương Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Đa Bảo Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Bảo Thắng Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Diệu Sắc Thân Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Quảng Bác Thân Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Ly Bố Úy Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Cam Lồ Vương Như Lai (1 lạy)
      Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát (1 lạy)
      Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát (1 lạy)
      Nam Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát (1 lạy)
      Nam Mô Đại Trí Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát (1 lạy)
      Nam Mô Đương Lai Thế Tôn Di Lặc Bồ Tát (1 lạy)
      Nam Mô Thường Trụ Thập Phương Tam Bảo (1 lạy)

      Tịnh khẩu nghiệp chân ngôn:
      Tu rị, tu rị, ma ha tu rị, tu tu rị, ta bà ha (3 lần )
      Tịnh tam nghiệp chân ngôn :
      Án ta phạ bà phạ, thuật đà ta phạ, đạt ma ta phạ, bà phạ thuật độ hám (3 lần )
      Phổ cúng dường chân ngôn:
      Án nga nga nẳng, tam bà phạ, phiệt nhật ra hồng (3 lần )
      Phổ triệu thỉnh chân ngôn:
      Nam mô bộ bộ đế rị, già rị đa rị, đát đá nga đá da (3 lần)
      Phá địa ngục chân ngôn :
      Án già la, đế gia sa bà ha (3 lần)
      Giải oán kết chân ngôn:
      Án tam đà la, già đà, sa bà ha (3 lần)
      Diệt định nghiệp chân ngôn:
      Án bát ra mạt lân, đà nảnh, ta bà ha (3 lần)
      Tịnh pháp giới chân ngôn:
      Án lam toá ha (3 lần)

      (Chỉ chủ lễ tụng )
      Ngày hôm nay, con tên … , pháp danh (nếu có)… sắp mâm lễ đơn sơ, của ít lòng nhiều, kính thỉnh chư vị oan gia trái chủ: thân người, thân quỷ, thân súc sinh…khắp trong lục đạo, hoặc ở trong thân, hoặc ở ngoài thân, kiếp này hay kiếp xưa từng bị con gây bao đau khổ, kết mối thâm thù. Xin các vị về đây, trước nhận mâm lễ mọn và sự ăn năn, sám hối chân thành của con, sau là để nương nơi Phật lực từ bi, nương câu kinh tiếng kệ, thoát khỏi mọi đau đớn, khổ sở, siêu thăng Tịnh Độ hưởng an lạc vĩnh hằng.

      (Đại chúng đồng tụng)
      Tôn Pháp, chư Bồ Tát
      Thinh Văn và Duyên Giác
      Cùng các bậc Thánh Hiền
      Duyên khởi đài sáng chói
      Khắp xông mười phương cõi
      Tỏa ngát các chúng sinh
      Đều phát tâm Bồ Đề
      Xa lìa các vọng nghiệp
      Trọn nên Đạo Vô Thượng
      (1 tiếng chuông, xá 1 xá)
      Nam Mô Hương Cúng Dường Tiêu Diện Đại Sĩ Bồ Tát Ma Ha Tát.
      (3 lần, 1 tiếng chuông, xá 1 xá)

      Xin quý vị cùng trì tụng :
      CHÚ DIỆT NGHIÊP CHƯỚNG
      Án a lổ lặc kế ta bà ha. (3 lần, 1 tiếng chuông)
      CHÚ KHAI YẾT HẦU
      Án bộ bộ đế rị dà rị đa rị đát đa nga đa da. (3 lần, 1 tiếng chuông)

      Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát (7 lần )

      NHƯ Ý BẢO LUÂN VƯƠNG ĐÀ RA NI

      Nam mô Phật đà gia, nam mô đạt ma da, nam mô tăng già da.
      Nam mô Quán tự tại bồ tát ma ha tát, cụ đại bi tâm giả.
      Đát điệt tha: Án chước yết ra, phạt để, chấn đa mạt ni, ma ha bát đằng mế, rô rô (rô rô), để sắt tra, thước la, a yết rị sa dạ, hồng, phấn, toá ha.
      Án bát đạp ma, chấn đa mạt ni, thước ra hồng.
      Án bát lặc bà, bát đẳng mế hồng.

      Kính lạy Đấng Đại Từ Đại Bi- Quán Thế Âm Bồ Tát, xin nương nhờ nơi công đức của Đà Ra Ni này, xin nương nhờ Phật lực vô biên gia hộ, tùy tâm biến hiện theo sở thích của các vị oan gia trái chủ đây, biến các phẩm vật này theo đúng ý từng vị, đầy đủ không thiếu chi.

      CHÚ BIẾN THỰC
      Nam mô tát phạ đác tha nga đa, phạ lồ chỉ đế. Án, tam bạt ra, tam bạt ra hồng. (7 lần )

      (Chỉ chủ lễ tụng )

      *Từ vô thủy kiếp đến nay, con do ngu si, không biết đạo lí, u mê không thuận theo lời Phật, chẳng có lương tri, bằng thân, khẩu, ý mà đã gieo rắc bao nỗi đau khổ, kinh hoàng cho quý vị, khiến quý vị ôm nỗi uất hận ngút trời, tội lỗi thật muôn phần đáng chết. (1 lạy)
      *Hoặc vì bữa ăn của bản thân, của thân quyến, của khách khứa.v.v… mà nhẫn tâm xuống tay tàn sát mạng sống của quý vị, hoặc bảo người giết, hoặc trả tiền để người ta giết, hoặc mua về ăn v.v… chẳng đoái hoài đến nỗi đau của quý vị, hoặc của thân quyến quý vị. Ngày nay biết đạo rồi, con hết sức hổ thẹn, thành khẩn ăn năn sám hối, đối trước Tam Bảo thiêng liêng, xin dập đầu tạ tội với quý vị. (1 lạy)
      *Hoặc vì ác tâm, lòng lang dạ sói, thủ đoạn tàn nhẫn, tra tấn đánh đập, hành hạ nhiều cách, khiến cho quý vị hoặc thân thể đau đớn, hoặc tâm can thống khổ, hoặc bỏ mạng oan ức .v.v… chẳng nghĩ đến nỗi đau của quý vị, hoặc của thân quyến quý vị. Ngày nay biết đạo rồi, con hết sức hổ thẹn, thành khẩn ăn năn sám hối, đối trước Tam Bảo thiêng liêng, xin dập đầu tạ tội với quý vị. (1 lạy)
      *Hoặc dùng mưu mô thâm độc, lừa lọc gạt gẫm, tráo trở thất tín, bùa ngải ma quái, độc dược thuốc mê, máy móc phương tiện v.v…thủ đoạn tinh vi, cách thức đa dạng hại cho quý vị mất tài sản, mất danh dự, mất thân quyến, mất tiết hạnh.v.v… cho đến mất mạng trong nỗi căm tức, chẳng nghĩ đến nỗi đau của quý vị, hoặc của thân quyến quý vị.. Ngày nay biết đạo rồi, con hết sức hổ thẹn, thành khẩn ăn năn sám hối, đối trước Tam Bảo thiêng liêng, xin dập đầu tạ tội với quý vị. (1 lạy)
      *Hoặc lạnh lùng vô tâm, phụ tình bạc nghĩa, vong ơn tráo trở, dứt tình ruột thịt, khiến cho quý vị lòng tan dạ nát, thương tổn thân tâm, oán khí ngập trời, đẩy quý vị đến chỗ hoặc chết chẳng cam tâm, hoặc u uất sinh bệnh, hoặc bỏ mạng quyên sinh.v.v… chẳng nghĩ đến nỗi đau của quý vị, hoặc của thân quyến quý vị. Ngày nay biết đạo rồi, con hết sức hổ thẹn, thành khẩn ăn năn sám hối, đối trước Tam Bảo thiêng liêng, xin dập đầu tạ tội với quý vị. (1 lạy)
      *Hoặc cậy quyền cậy thế, cậy tiền cậy sức, kéo bè kết lũ, vây cánh bè đảng, ỷ mạnh hiếp yếu, làm càn làm bậy.v.v… khiến cho quý vị mất tài sản, mất danh dự, mất thân quyến, mất trinh tiết phẩm hạnh.v.v… cho đến mất mạng trong nỗi căm tức, chẳng nghĩ đến nỗi đau của quý vị, hoặc của thân quyến quý vị. Ngày nay biết đạo rồi, con hết sức hổ thẹn, thành khẩn ăn năn sám hối, đối trước Tam Bảo thiêng liêng, xin dập đầu tạ tội với quý vị. (1 lạy)
      *Hoặc vô tình, hoặc cố ý, hoặc trực tiếp tự mình làm, hoặc gián tiếp đứng đằng sau, hoặc xúi giục, sai bảo, hoặc chỉ vẽ, chế tác…tạo nhân duyên khiến người khác làm, hoặc cổ vũ, thấy người ta làm mà hùa theo vui thích, hoặc vô tâm bỏ mặc.v.v… đủ mọi cách thức, trong kiếp này, hoặc kiếp xưa khiến cho quý vị mất tài sản, mất danh dự, mất thân quyến, mất trinh tiết phẩm hạnh.v.v… cho đến mất mạng trong nỗi căm tức, thân tâm thống khổ, ai oán tang thương, hận thấu xương tủy, chẳng màng đến nỗi đau của quý vị, hoặc của thân quyến quý vị. Ngày nay biết đạo rồi, con hết sức hổ thẹn, thành khẩn ăn năn sám hối, đối trước Tam Bảo thiêng liêng, xin dập đầu tạ tội với quý vị. (1 lạy)
      *Kính thưa quý vị oan gia trái chủ, tội lỗi con đã gây ra cho quý vị, nhiều không tả xiết, bây nhiêu lời lẽ chẳng thấm vào đâu, bây nhiêu hối hận chẳng nghĩa lí gì đối với đau khổ mà quý vị đã chịu đựng. Nhưng cũng xin quý vị mở lượng khoan dung, tha thứ cho tội lỗi con trót dại gây ra cho quý vị, bởi vì “oán nên cởi, không nên cột”, ôm giữ căm hận, tìm cách trả thù…cũng không khiến quý vị thêm lợi lộc gì, mà chỉ khiến quý vị thêm sự dày vò. Oán khí kết tụ, dễ khiến quý vị bị đọa lạc vào những nẻo đau khổ, chẳng thể siêu thoát lên cõi lành.
      Nay con xin mạn phép ( thỉnh đại chúng) tụng kinh niệm Phật, hồi hướng công đức cầu cho quý vị được tiêu trừ nghiệp chướng, buông bỏ hiềm hận, thân tâm an lạc, tăng trưởng Bồ Đề tâm, nương nhờ Phật lực mà được siêu sinh Tịnh Độ, vĩnh viễn thoát khỏi mọi cảnh khổ của thế gian này.
      Vậy xin quý vị oan gia trái chủ, cùng đại chúng đồng thanh đọc tụng thần chú Đại Bi của Quán Thế Âm Bồ Tát, có công năng tiêu trừ nghiệp chướng, khiến thân tâm an lạc, thư thái, xa lìa mọi sự đau khổ.
      (Đại chúng đồng tụng )

      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con mau biết tất cả pháp.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con sớm được mắt trí huệ.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con mau độ các chúng sinh,
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con sớm được phương tiện khéo.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con mau lên thuyền bát nhã.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con sớm được qua biển khổ,
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con mau được đạo giới định.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con sớm lên non Niết Bàn.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con mau về nhà vô vi.
      Nam mô đại bi Quán Thế Âm,
      nguyện con sớm đồng thân pháp tánh.
      Nếu con hướng về nơi non đao,
      non đao tức thời liền sụp đổ.
      Nếu con hướng về lửa, nước sôi,
      nước sôi, lửa cháy tự khô tắt.
      Nếu con hướng về cõi địa ngục,
      địa ngục liền mau tự tiêu diệt,
      Nếu con hướng về loài ngạ quỷ.
      Ngạ quỷ liền được tự no đủ,
      Nếu con hướng về chúng Tu La,
      Tu la tâm ác tự điều phục,
      Nếu con hướng về các súc sinh,
      súc sinh tự được trí huệ lớn.
      Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát ( 7 lần)
      Nam Mô A Di Đà Phật ! (7 lần )
      Nam-mô Ðại Bi Hội Thượng Phật Bồ Tát. (3 lần)

      THIÊN THỦ THIÊN NHÃN VÔ NGẠI ĐẠI BI TÂM ĐÀ RA NI

      Nam-mô hắc ra đát na, đa ra dạ da. Nam-mô a rị da, bà lô yết đế, thước bát ra da, Bồ-đề tát đỏa bà da, ma ha tát đỏa bà da, ma ha ca lô ni ca da. Án, tát bàn ra phạt duệ số đát na đát tỏa.
      Nam-mô tất kiết lật đỏa y mông a rị da, bà lô kiết đế thất Phật ra lăng đà bà.
      Nam-mô na ra cẩn trì hê rị ma ha bàn đa sa mế, tát bà a tha đậu du bằng, a thệ dựng, tát bà tát đa. Na ma bà tát đa ,na ma bà già, ma phạt đạt đậu, đát điệt tha.
      Án a bà lô hê, lô ca đế, ca ra đế, di hê rị, ma ha bồ-đề tát đỏa, tát bà tát bà, ma ra ma ra, ma hê ma hê, rị đà dựng,
      Cu lô cu lô kiết mông, độ lô độ lô, phạt xà da đế, ma ha phạt xà da đế, đà ra đà ra, địa rị ni, thất Phật ra da, dá ra dá ra. Mạ mạ phạt ma ra, mục đế lệ, y hê y hê, thất na thất na. A ra sâm Phật ra xá-lợi, phạt sa phạt sâm, Phật ra xá da.
      Hô lô hô lô ma ra, hô lô hô lô hê rị, ta ra ta ra, tất rị tất rị, tô rô tô rô, bồ-đề dạ,
      bồ-đề dạ, bồ-đà dạ, bồ-đà dạ, di đế rị dạ, na ra cẩn trì địa rị sắc ni na,
      Ba dạ ma na, ta bà ha. Tất đà dạ, ta bà ha. Ma ha tất đà dạ, ta bà ha. Tất đà du nghệ thất bàn ra dạ, ta bà ha. Na ra cẩn trì, ta bà ha. Ma ra na ra, ta bà ha.
      Tất ra tăng a mục khê da, ta bà ha. Ta bà ma ha, a tất đà dạ, ta bà ha. Giả kiết ra a tất đà dạ, ta bà ha. Ba đà ma kiết tất đà dạ, ta bà ha. Na ra cẩn trì bàn đà ra dạ, ta bà ha. Ma bà rị thắng yết ra dạ, ta bà ha.
      Nam-mô hắc ra đát na, đa ra dạ da. Nam-mô a rị da, bà lô yết đế, thước bàn ra dạ, ta bà ha.

      Án tất điện đô, mạn đa ra, bạt đà dạ,
      ta bà ha. (3 lần)

      (7 lần hoặc 21, 49… lần hoặc nhiều hơn tùy tâm)

      Con nguyện hồi hướng công đức trì tụng Thiên Thủ Thiên Nhãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni này đến các vị oan gia trái chủ của…, nguyện nhờ công đức này, các vị ấy được tiêu trừ nghiệp chướng, thân tâm được an lạc, lòng tin kính Tam Bảo tăng trưởng vô tận, buông bỏ mọi chấp trước, dốc lòng trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật mà được vãng sinh về Tây Phương Cực Lạc.

      Kính thưa quý vị, khi còn tại thế, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng dạy trong kinh rằng, từ thế giới này hướng về phương tây quá mười vạn ức cõi nước chư Phật, có một thế giới gọi là Cực Lạc, mà cõi ấy có đức Phật hiệu là A-Di-Đà-Phật và nay ngài đang thuyết pháp tại đó.
      Cõi thế giới ấy đủ mọi sự đẹp đẽ, lộng lẫy, y phục , ẩm thực ăn uống thượng diệu, vô cùng sung sướng, vui thích, không hề có các thứ đau khổ như đói khát, bệnh hoạn, thương tật, hận thù…Người được sinh về Cực Lạc rồi tuổi thọ vô lượng, nương nơi Phật lực, thẳng tiến tu hành cho đến khi đạt đến Đại Niết Bàn, chứng được Thánh quả.
      Người muốn được sinh về thế giới ấy chỉ cần đem hết lòng thành, không ngừng trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật !” và nguyện được sinh về cõi Tây Phương Cực Lạc. Khi mãn kiếp người, Đức Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật sẽ hóa thân đón về thế giới của Ngài.
      Thân tôi là người trần mắt thịt, dương số chưa tận, chưa thể nhìn thấy Phật A Di Đà, nhưng quý vị là thân siêu hình, chỉ cần chân thành trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” và xin nguyện sinh về Tây Phương Cực Lạc, quý vị sẽ thấy ngay Phật A Di Đà phóng quang đến tiếp độ.
      Vậy nay xin quý vị cùng tôi, dốc hết lòng thành, xưng niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” và phát nguyện Vãng Sinh:
      “Nam Mô Đại Từ Đại Bi Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật!
      Chúng con xin đem hết căn lành, dốc lòng niệm Phật, nguyện được sinh về cõi Tây Phương Cực Lạc của Phật A Di Đà ! Xin Phật từ bi phóng quang tiếp dẫn !” (1 lạy)

      BÀI TÁN LỄ CẦU VÃNG SINH
      A Di Đà Phật thân sắc vàng,
      Tướng tốt rực rỡ hào quang sáng ngời,
      Mày trắng tỏa, Tu Di uyển chuyển,
      Mắt trong ngần bốn biển long lanh,
      Ánh hào quang hóa vô số Phật,
      Vô số Bồ Tát hiện ở trong,
      Bốn mươi tám nguyện độ chúng sinh,
      Chín phẩm sen vàng lên giải thoát,
      Qui mạng lễ A Di Đà Phật,
      Ở Phương Tây thế giới an lành
      Con nay xin phát nguyện vãng sinh,
      Cúi xin Đức Từ Bi nhiếp thọ.
      Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật. (1 lạy )

      Nam Mô A Di Đà Phật ! ( ít nhất 108 câu)

      CHÚ VÃNG SINH
      Nam-mô a di đa bà dạ
      Ða tha dà đa dạ
      Ða địa dạ tha.
      A di rị đô bà tỳ
      A di rị đa tất đam bà tỳ
      A di rị đa tì ca lan đế
      A di rị đa, tì ca lan đa
      Dà di nị dà dà na
      Chỉ đa ca lệ ta bà ha. (3 lần)

      Con nguyện hồi hướng công đức này, xin cho các vị oan gia trái chủ của…, được tiêu trừ nghiệp chướng, đều được sinh lên Tây Phương Cực Lạc, nhanh chóng viên thành Đạo Quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, quảng độ chúng sinh.
      Nam Mô Thường Trụ Thập Phương Tam Bảo ! ( 3 lần )

      TAM TỰ QUY Y

      Tự quy y Phật, đương nguyện chúng sinh, thể giải đại đạo, phát Vô thượng tâm. (1 lạy )

      Tự quy y Pháp, đương nguyện chúng sinh, thâm nhập kinh tạng, trí tuệ như hải. (1 lạy )

      Tự quy y Tăng, đương nguyện chúng sinh, thống lý đại-chúng, nhất thiết vô ngại. (1 lạy )

    • Diệu Ngọc

      Nam mô A Mi Đà Phật, thưa Thầy Thiện Nhân, đạo tràng nhà con chỉ có 2 người (con và chồng con) hoặc chỉ có mình con thì có thể thực hiện nghi thức sám hối và cầu siêu cho oan gia trái chủ được không ạ?

    • Thiện Nhân

      A Di Đà Phật

      Gửi bạn Diệu Ngọc,

      Sám hối nếu bạn đã hiểu rõ ý nghĩa rồi thì bạn cũng biết sám hối là trọng nơi tâm mỗi người, vì thế 1 mình hay nhiều người không có tính quyết định sám hối thành công hay không, mà ở nơi tâm người phát lồ sám hối. Quan trọng khi đã phát tâm sám hối đặc biệt là kết hợp cầu siêu oan gia trái chủ thì các bạn phải nhất tâm và thanh tịnh, vì những túc nghiệp mình đã gây tạo từ vô thỉ tới nay với họ mà thanh tịnh sám hối để cùng họ hoá giải túc nghiệp, giúp họ và bản thân đồng sanh về Tịnh Độ. Vì vậy yếu tố quan trọng là: chân thành và thanh tịnh ắt có lợi lạc.

    • Diệu ngọc

      Nam mô A Mi Đà Phật, con hiểu rồi. Con cảm ơn Thầy Thiện Nhân đã chỉ rõ.

  8. Nguyễn Đăng kiêm

    Nam mô quán âm bồ tát (1 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (2 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (3 niệm)
    Nam mô quan âm bồ tát (4 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (5 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (6 niệm)
    Nam mô quan âm bồ tát (7 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (8 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (9 niệm)
    Nam mô quán âm bồ tát (10 niệm)
    Niệm nào thật, niệm nào giả? Có nhiều cảm xúc trong từng câu niệm, có nhiều chữ vẫn khác nhau, nhưng không phải là 1 niệm
    Nam mô quán âm bồ tát, nam mô quan âm bồ tát 2 câu này là 1 niệm. Nam mô quán âm bồ tát, nam mô quán âm bồ tát 2 câu này là 2 niệm.. 10 niệm giống nhau là 1 niệm.. Nam mô a di đà phật

  9. Con xin qui y tam bảo.

    Nam mô a di đà phật. Sức khỏe tôi mình thường, nhưng niệm phật đã lâu, tôi thấy càng niệm lâu thì tôi khó ngủ, giấc ngủ không sâu, chuyện này xảy ra cũng lâu. Xin cho hỏi có đạo hữu nào giống tôi không, nếu có xin chia sẽ với. Bên cạnh đó tôi cũng nghe cố lão hoà thương Thích Tri Tinh cũng hay nói về thùy mien tâm sở nhưng chưa rõ lắm. Kính xin quý đồng đạo giải thích thêm. A di đà phật.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn,
      Khi mình niệm Phật tỉnh giác, nhận biết rõ ràng thì càng niệm càng tỉnh, càng sáng nên sẽ không bị buồn ngủ. Như PH đọc bài của ngài Trí Tịnh, ngài cũng rất ít ngủ. Ngủ chính là một dạng hôn trầm nặng. Nên nếu bạn không ngủ được, nhưng không bị mệt gì lắm thì chắc cũng không nên lo lắng. Cái ngủ không được do lo nghĩ chuyện đời thì làm mình mệt, còn ngủ ít do mình tỉnh giác niệm PHật thì sẽ ít mệt, lâu ngày sẽ quen, tinh thần sẽ ngày càng sáng, nhẹ nhàng, an ổn.
      Nên, nếu bạn không mệt gì lắm thì hãy cứ duy trì như thế, vì PH tin rằng nếu tiếp tục duy trì, càng niệm càng sáng, càng nhiếp tâm thì bạn sẽ có những tiến bộ về mặt công phu.
      Chúc bạn tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  10. Tâm Từ

  11. Nguyễn Thành Châu Quang

    Niệm Phật Chỉ 3 Ngày Được Vãng Sanh

    Tại thủ đô Washington DC của nước Mỹ, có cư sĩ Châu Quảng Đại niệm Phật được vãng sanh. Chúng ta chỉ có thể gọi là ông Châu Quảng Đại bởi vì thường ngày ông không tin Phật, càng không thờ Phật. Ông đi khám bác sĩ thì được biết ông bị ung thư máu thời kỳ cuối, bác sĩ không chữa trị được nữa nên mới đi khắp nơi cầu Thần, bái Bồ Tát, hy vọng có được kỳ tích xuất hiện.

    Ông biết cư sĩ Cung cả nhà đều học Phật, mới hỏi bà ta có biện pháp chi để cứu ông ta hay không? Cư sĩ Cung nhìn thấy bệnh của ông quả thật không thể nào chữa trị được nữa, liền khuyên ông:

    _ ” Thế gian quá khổ, chi bằng niệm Phật đi đến Tây Phương Cực Lạc để làm Phật, làm Bồ Tát. Sau đó thừa nguyện tái lai trở về lại thế gian này để độ cho người nhà của anh”.

    Sau khi ông ta nghe qua cảm thấy rất có đạo lý, thì liền tiếp nhận, liền bảo vợ và con ông thẩy đều niệm A Di Đà Phật giúp ông cầu sanh Cực Lạc Thế Giới, đừng cầu lành bệnh. Lần khai đạo này quả thật đã giúp cho ông ta hồi tâm chuyển ý, quyết định niệm Phật cầu vãng sanh.

    Ông niệm được 1 ngày 1 đêm thì ông thấy được Bồ Tát Địa Tạng xuất hiện. Cư sĩ Cung ở bên cạnh cảnh cáo ông rằng:

    _ ” Nếu chẳng phải A Di Đà Phật, thì bất cứ vị Bồ Tát nào, vị Phật nào xuất hiện cũng đều phải phớt lờ đi mà tiếp tục niệm Phật. Đây là giây phút quyết định.”

    Ông lại tiếp tục niệm Phật, niệm được mấy mươi phút thì Địa Tạng Bồ Tát không còn nữa. Đến ngày thứ 3 thì A Di Đà Phật quả thật niệm đến rồi. Tây Phương Tam Thánh là Di Đà, Quan Âm, Thế Chí đều đã đến cả rồi. Người khác chẳng nhìn thấy, chỉ có mình ông ta nhìn thấy, quý Ngài từ trên mây giáng xuống, đến tiếp dẫn ông ta vãng sanh, ông liền theo Phật đi mất.

    Ông Châu Quảng Đại cả đời không hề học Phật qua, chỉ đến lúc lâm chung mới niệm Phật được 3 ngày 3 đêm. Ông nói bệnh của ông bình thường rất là đau đớn, nhưng từ lúc phát tâm niệm Phật 3 ngày thì chẳng còn thấy đau đớn nữa. Ông cứ như vậy mà niệm mãi cho đến khi theo Phật mà đi.

    Đây là nói rõ cho chúng ta biết, chỉ cần chịu niệm, chân thật mà niệm A Di Đà Phật, chẳng cần biết có tội hay vô tội thì cũng đều được giải thoát. Chúng ta từ câu chuyện của ông Châu Quang Đại có được chứng minh pháp môn Niệm Phật là không thể nghĩ bàn. Các bạn đồng tu người Hoa sau khi chứng kiến sự vãng sanh của ông, đã hết sức kinh ngạc lẫn mừng rỡ. Họ liền điện thoại cho tôi hay, đâu ngờ ở Mỹ mà có được sự việc như vậy, chỉ niệm Phật 3 ngày là thành tựu. Chứng minh trong Kinh A DI Đà nói:

    _ ” Niệm Phật từ một ngày nhẫn đến năm, ba bảy ngày”.

    Chúng ta niệm Phật, nếu trong mỗi niệm đều là một mực chân thành, một mực tha thiết muốn sanh, chuyên tâm chuyên ý mà niệm Phật, một chút vọng niệm cũng quyết không để cho xen vào, thì chỉ trong một thời gian ngắn thôi nhất định sẽ chiêu được cảm ứng không thể nghĩ bàn, tương lai nhất định là vãng sanh Cực Lạc Thế Giới một đời thành Phật.

    Pháp sư Tịnh Không

  12. Đừng theo thị dục

    Việc hiện tại là nhân, lúc lâm chung là quả

    “… Đại sư dạy: “Phải một lòng quy mạng, trọn đời tinh tu, khi ngồi nằm thường hướng về Tây. Lúc lễ bái, niệm Phật, phát nguyện, phải khẩn khiết chí thành, không xen lẫn tạp niệm trạng như người bị hình lục, như kẻ đang ở lao tù, như gặp oán giặc rượt theo, như bị nước lửa bức bách, một lòng cầu cứu, nguyện thoát khổ luân, mau chứng vô sanh, để nối ngôi Tam Bảo, đền đáp bốn ơn, độ loài hàm thức.

    Chí thành như thế tất công phu không uổng. Trái lại, nếu lời và hạnh không hợp nhau, lòng tin không vững chắc, niệm lực thường gián đoạn không tương tục, đem sự biếng trễ ấy để mong vãng sanh thì e cho khi lâm chung khó gặp bạn lành, bị sức nghiệp lôi kéo, sự đau khổ ép bức, mà không thành chánh niệm. Vì sao? Bởi việc hiện tại là nhân, lúc lâm chung là qủa, nhân phải cho thật, qủa mới không hư, như âm thanh lớn thì tiếng vang dội rền xa, như hình ngay bóng mới thẳng vậy.

    Qủa báo vui khổ đều do tâm tạo ra. Tâm nóng giận tà dâm là nghiệp địa ngục, tâm tham lam bỏn sẻn là nghiệp Ngạ qủy, tâm ngu si hôn ám là nghiệp súc sanh, tâm ngã mạn cống cao là nghiệp Tu La, giữ trọn năm giới là nghiệp Người, tinh tu mười điều lành là nghiệp Trời, chứng ngộ nhơn không là nghiệp Thanh văn, rõ pháp nhơn duyên không là nghiệp Duyên Giác, tu hành sáu độ là nghiệp Bồ tát, lòng chơn từ bình đẳng là nghiệp Phật. Nếu tâm trong sạch thì hóa sanh về Tịnh Độ, ở nơi bảo các, hương đài; tâm dơ nhiễm thì gởi chất nơi uế bang, ở cõi núi gò hầm hố. Muôn cảnh đều do tâm tạo, lìa nguồn tâm ra không có hình thể chi, vậy muốn được qủa lành, phải tu nhân tịnh.”

    Trích từ
    QUÊ HƯƠNG CỰC LẠC
    Việt Dịch: HT Thích Thiền Tâm
    Phật Học Viện Quốc Tế Xuất Bản
    Chương: Vĩnh Minh Đại Sư

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *