<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Học Phật Niệm Phật Không Phải Yếm Thế Tiêu Cực	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Mon, 27 Apr 2020 20:05:54 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: huy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/comment-page-1/#comment-6996</link>

		<dc:creator><![CDATA[huy]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 20 Feb 2014 12:11:32 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=215#comment-6996</guid>

					<description><![CDATA[ôi tấm lòng của bạn trí huệ của bạn như tấm lòng của bồ tát luôn vì chúng sanh ân cần dạy bảo mình thật sự giác ngộ lời khuyên quý báu của bạn cầu xin ơn  trên cho bạn có được sức khỏe giúp ích cho đời xin cám ơn bạn rất nhiều]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>ôi tấm lòng của bạn trí huệ của bạn như tấm lòng của bồ tát luôn vì chúng sanh ân cần dạy bảo mình thật sự giác ngộ lời khuyên quý báu của bạn cầu xin ơn  trên cho bạn có được sức khỏe giúp ích cho đời xin cám ơn bạn rất nhiều</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư Sỉ Viên Trí		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/comment-page-1/#comment-6995</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư Sỉ Viên Trí]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 20 Feb 2014 10:37:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=215#comment-6995</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/comment-page-1/#comment-6988&quot;&gt;huy&lt;/a&gt;.

Xin chào Huy,

Kiếp này nên duyên chồng vợ là do đã có những ân oán tình thù từ đời trước (vô oan trái bất thành phu phụ). Nếu là để báo ân thì cho dù mình có trở nên nghèo nàn, xấu xí, tật nguyền, bệnh hoạn...thậm chí đối xử tệ bạc (mắng chưởi, đánh đập) với người ta nhưng người ta vẫn một lòng một dạ chung thủy sắc son. Nếu là để báo oán thì người ấy sẽ đối xử tệ bạc với mình, làm tổn thương mình...Nhưng cho dù là ân hay oán thì cũng phải chấp nhận chứ khó có thể lánh né, đến khi ân tàn oán tận thì tự dưng sẽ chia tay (người ấy muốn chia tay, muốn ly dị, người ấy qua đời hoặc là mình qua đời chẳn hạn), dù cho có luyến ái sâu đậm cũng không sao ngăn được. Oán thù gặp gở, ân ái chia lìa, mong cầu không toại ý là những thứ khổ của thế gian, làm sao có thể tránh được? Chỉ trừ phi gặp được Phật Pháp thì mới hóa giải được.

Nghe câu chuyện mà bạn kể thì VT thấy đó là việc rất bình thường của rất nhiều cặp vợ chồng. Cũng bởi vì (...ái sanh thủ, thủ sanh hữu...) yêu cho nên mới ghen. Đã là phàm phu thì &quot;nhân vô thập toàn&quot; cho nên có lỗi là lẻ thường tình. Tuy nhiên đa phần thì người ta thường hay nhìn lỗi của người khác, muốn sửa lỗi của người khác. Khi một người bị người khác phơi bày lỗi lầm của mình ra thì tự nhiên sẽ cảm thấy xấu hổ, sanh buồn, sanh giận là điều tất yếu. Để rồi cuối cùng thì lỗi của ai cũng vẫn còn y nguyên đó và càng ngày càng nặng hơn, đâu có ai chịu sửa lỗi của mình đâu. (Vì cứ lo sửa lỗi người khác không à).

Chính vì thế cho nên Ấn Quang Đại Sư dạy: &quot;Lúc nhàn đàm, đừng nên nói lỗi người, lúc tỉnh tọa thường tự xét lỗi mình&quot;. Nếu là người tu thì chữ tu có nghĩa là sửa, sửa là sửa tâm tánh của mình thành thuần thiện, thuần tịnh (sửa lỗi của mình trước là việc chính). Như là một đoạn ngắn ở phần cuối trong &lt;a href=&quot;http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2010/12/nghich-duyen-video&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Phim Nghịch Duyên&lt;/a&gt;, khi mà Thái Thiên Quý phàn nàn về việc buổi sáng thức dậy không có nước ấm để rửa mặt, thì chị Liên Hương chỉ nói:&quot; Được rồi! Cho em xin lỗi, là lỗi của em &quot;.

Nói đến đây chắc có lẻ bạn sẽ thắc mắc là mình chỉ lo sửa lỗi mình, không nói lỗi người vậy lỗi của người ta làm sao người ta biết để mà sửa? Thật ra thì người ta cũng biết nhưng &quot;biết mà cố phạm&quot;, nếu nói ra thì người ta chỉ càng thêm buồn giận mà thôi chứ chưa chắc gì đã chịu sửa. Trong khi mình tu (chỉ sửa lỗi mình) thì người ta nếu có gần gủi, giao tiếp lâu dài với mình thì từ từ họ sẽ được cảm hóa. Như là trong &lt;a href=&quot;http://www.youtube.com/watch?v=jKXzOAm4fA8&amp;list=PL906E77472F1087EA&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Phim Hoàng Châu Công Chúa&lt;/a&gt;, khi mà cô Tử Di bị Hoàng Hậu tra tấn, hành hạ, đọa đày... đến thương tích cùng mình, chết đi sống lại nhiều lần nhưng cô ta vẫn không hề oán hận hoàng hậu. Đến khi hoàng hậu bị vua đòi xử trảm thì cô ta đã dùng &quot;miển tử kim bài&quot; và quỳ xuống xin vua tha tội cho hoàng hậu. Cô ta nói:&quot;Gia hòa vạn sự hưng, mỹ đức lớn nhất của đời người chính là khoan dung, tha thứ...&quot; Tấm lòng cao đẹp của cô ta đã làm cảm động mọi người và hoàng hậu cũng vì đó mà biết ăn năn sám hối, cải tà quy chánh để cuối cùng thì hoàng hậu cũng đã xuống tóc đi tu. Biến người ác thành người hiền là phương tiện thiện xảo của bồ tát dùng để độ tha, trong quá trình đó rất là vất vả, gian nan đôi khi còn phải hy sinh cả bản thân mình để quên mình vì người (vô ngả vị tha).

Trường hợp của bạn thì VT thấy chưa đến nỗi nào nghiêm trọng lắm, có lẻ VT đã nói hơi sâu xa. Thôi thì tạm mượn bài kệ trong kinh Pháp Cú để kết thúc phần này:&quot; Hận thù diệt hận thù, là điều không thể có. Từ bi diệt hận thù, là định luật thiên thu&quot;.

Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/comment-page-1/#comment-6988">huy</a>.</p>
<p>Xin chào Huy,</p>
<p>Kiếp này nên duyên chồng vợ là do đã có những ân oán tình thù từ đời trước (vô oan trái bất thành phu phụ). Nếu là để báo ân thì cho dù mình có trở nên nghèo nàn, xấu xí, tật nguyền, bệnh hoạn&#8230;thậm chí đối xử tệ bạc (mắng chưởi, đánh đập) với người ta nhưng người ta vẫn một lòng một dạ chung thủy sắc son. Nếu là để báo oán thì người ấy sẽ đối xử tệ bạc với mình, làm tổn thương mình&#8230;Nhưng cho dù là ân hay oán thì cũng phải chấp nhận chứ khó có thể lánh né, đến khi ân tàn oán tận thì tự dưng sẽ chia tay (người ấy muốn chia tay, muốn ly dị, người ấy qua đời hoặc là mình qua đời chẳn hạn), dù cho có luyến ái sâu đậm cũng không sao ngăn được. Oán thù gặp gở, ân ái chia lìa, mong cầu không toại ý là những thứ khổ của thế gian, làm sao có thể tránh được? Chỉ trừ phi gặp được Phật Pháp thì mới hóa giải được.</p>
<p>Nghe câu chuyện mà bạn kể thì VT thấy đó là việc rất bình thường của rất nhiều cặp vợ chồng. Cũng bởi vì (&#8230;ái sanh thủ, thủ sanh hữu&#8230;) yêu cho nên mới ghen. Đã là phàm phu thì &#8220;nhân vô thập toàn&#8221; cho nên có lỗi là lẻ thường tình. Tuy nhiên đa phần thì người ta thường hay nhìn lỗi của người khác, muốn sửa lỗi của người khác. Khi một người bị người khác phơi bày lỗi lầm của mình ra thì tự nhiên sẽ cảm thấy xấu hổ, sanh buồn, sanh giận là điều tất yếu. Để rồi cuối cùng thì lỗi của ai cũng vẫn còn y nguyên đó và càng ngày càng nặng hơn, đâu có ai chịu sửa lỗi của mình đâu. (Vì cứ lo sửa lỗi người khác không à).</p>
<p>Chính vì thế cho nên Ấn Quang Đại Sư dạy: &#8220;Lúc nhàn đàm, đừng nên nói lỗi người, lúc tỉnh tọa thường tự xét lỗi mình&#8221;. Nếu là người tu thì chữ tu có nghĩa là sửa, sửa là sửa tâm tánh của mình thành thuần thiện, thuần tịnh (sửa lỗi của mình trước là việc chính). Như là một đoạn ngắn ở phần cuối trong <a href="http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2010/12/nghich-duyen-video" target="_blank" rel="nofollow">Phim Nghịch Duyên</a>, khi mà Thái Thiên Quý phàn nàn về việc buổi sáng thức dậy không có nước ấm để rửa mặt, thì chị Liên Hương chỉ nói:&#8221; Được rồi! Cho em xin lỗi, là lỗi của em &#8220;.</p>
<p>Nói đến đây chắc có lẻ bạn sẽ thắc mắc là mình chỉ lo sửa lỗi mình, không nói lỗi người vậy lỗi của người ta làm sao người ta biết để mà sửa? Thật ra thì người ta cũng biết nhưng &#8220;biết mà cố phạm&#8221;, nếu nói ra thì người ta chỉ càng thêm buồn giận mà thôi chứ chưa chắc gì đã chịu sửa. Trong khi mình tu (chỉ sửa lỗi mình) thì người ta nếu có gần gủi, giao tiếp lâu dài với mình thì từ từ họ sẽ được cảm hóa. Như là trong <a href="http://www.youtube.com/watch?v=jKXzOAm4fA8&#038;list=PL906E77472F1087EA" target="_blank" rel="nofollow">Phim Hoàng Châu Công Chúa</a>, khi mà cô Tử Di bị Hoàng Hậu tra tấn, hành hạ, đọa đày&#8230; đến thương tích cùng mình, chết đi sống lại nhiều lần nhưng cô ta vẫn không hề oán hận hoàng hậu. Đến khi hoàng hậu bị vua đòi xử trảm thì cô ta đã dùng &#8220;miển tử kim bài&#8221; và quỳ xuống xin vua tha tội cho hoàng hậu. Cô ta nói:&#8221;Gia hòa vạn sự hưng, mỹ đức lớn nhất của đời người chính là khoan dung, tha thứ&#8230;&#8221; Tấm lòng cao đẹp của cô ta đã làm cảm động mọi người và hoàng hậu cũng vì đó mà biết ăn năn sám hối, cải tà quy chánh để cuối cùng thì hoàng hậu cũng đã xuống tóc đi tu. Biến người ác thành người hiền là phương tiện thiện xảo của bồ tát dùng để độ tha, trong quá trình đó rất là vất vả, gian nan đôi khi còn phải hy sinh cả bản thân mình để quên mình vì người (vô ngả vị tha).</p>
<p>Trường hợp của bạn thì VT thấy chưa đến nỗi nào nghiêm trọng lắm, có lẻ VT đã nói hơi sâu xa. Thôi thì tạm mượn bài kệ trong kinh Pháp Cú để kết thúc phần này:&#8221; Hận thù diệt hận thù, là điều không thể có. Từ bi diệt hận thù, là định luật thiên thu&#8221;.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: huy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/hoc-phat-niem-phat-khong-phai-la-yem-the-tieu-cuc/comment-page-1/#comment-6988</link>

		<dc:creator><![CDATA[huy]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 19 Feb 2014 16:00:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=215#comment-6988</guid>

					<description><![CDATA[VIÊN TRÍ ƠI BẠN HẢY GIÚP MÌNH VỚI HIÊN TẠI HÔN NHÂN MÌNH KG HẠNH PHÚC TỤI MÌNH ĐẢ CƯỚI NHQU HƠN 10 NĂM RỒI SỒNG GIÓ GÌ ĐỀU ĐẢ TRẢI QUA BẢN THÂN MÌNH  LÀ 1 THẰNG ĐAN ÔNG LO TOAN CUỘC SỐNG CÓ QUÁ NHIỀU LO TOAN VẬY MÀ VỢ MÌNH KG HIỂU MÌNH CÓ CHÚT CUOC VUI BÊN NGOAI2I KG CÓ GÌ QUÁ ĐÁNG MÀ CÔ AY CƯ ĐAI NGHIẾN MÍNH MẢI THẬM CHÍ CÒN LÀM MÌNH XẤU HỔ VÓI ANH CHI EM TRONG NHÀ VÀ BẠN BÈ MÌNH NỬA CÔ ẤY THA6T5T QUÁ ĐÁNG MÌNH ĐÂU PHẢI HẠNG ĐÀN ONG KG CÓ TRÁCH NHIỆM VÔI GIA Đ2NH ĐÂU MÌNH GIẬN LẮM BẠN CHO MÌNH LỜI KHYÊN NHA CÁM ƠN BẠN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>VIÊN TRÍ ƠI BẠN HẢY GIÚP MÌNH VỚI HIÊN TẠI HÔN NHÂN MÌNH KG HẠNH PHÚC TỤI MÌNH ĐẢ CƯỚI NHQU HƠN 10 NĂM RỒI SỒNG GIÓ GÌ ĐỀU ĐẢ TRẢI QUA BẢN THÂN MÌNH  LÀ 1 THẰNG ĐAN ÔNG LO TOAN CUỘC SỐNG CÓ QUÁ NHIỀU LO TOAN VẬY MÀ VỢ MÌNH KG HIỂU MÌNH CÓ CHÚT CUOC VUI BÊN NGOAI2I KG CÓ GÌ QUÁ ĐÁNG MÀ CÔ AY CƯ ĐAI NGHIẾN MÍNH MẢI THẬM CHÍ CÒN LÀM MÌNH XẤU HỔ VÓI ANH CHI EM TRONG NHÀ VÀ BẠN BÈ MÌNH NỬA CÔ ẤY THA6T5T QUÁ ĐÁNG MÌNH ĐÂU PHẢI HẠNG ĐÀN ONG KG CÓ TRÁCH NHIỆM VÔI GIA Đ2NH ĐÂU MÌNH GIẬN LẮM BẠN CHO MÌNH LỜI KHYÊN NHA CÁM ƠN BẠN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
