<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Pháp Môn Một Đời Thành Tựu	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Tue, 28 Apr 2020 19:10:47 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Huệ Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16711</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huệ Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 07 Apr 2015 16:52:25 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16711</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật.

Tịnh Độ Quyết Nghi Luận
Ấn Quang Đại Sư

Hễ niệm Phật thì ngay trong đời này sẽ thoát khỏi luân hồi, trong tương lai quyết định thành Phật đạo. Còn nếu nương theo lời bác Phật thì là báng Phật, báng Pháp, báng Tăng; hiện đời tội nghiệp chất như núi, phước huệ băng tiêu, khi mạng chung vĩnh viễn đọa trong A Tỳ chịu khổ nhiều kiếp. Lẽ lợi - hại, được - mất thật là một trời, một vực!  

Nói chung, người đời nay toàn là hạng phước mỏng, huệ cạn, nghiệp nặng, chướng sâu; đối với điều được lợi ích thì khủng khỉnh nghe; đối với điều khiến mình bị tổn hại lại toàn thân rạp lạy (“được lợi ích, bị tổn hại” là đối với những kẻ chưa ngộ, hiểu lầm mà nói, chứ không phải pháp của cổ đức nói có tổn hay ích).

---------------------------------------------

Lá Thư Tịnh Độ 
Ấn Quang Đại Sư

Xét về thiên tư và cảnh duyên của các hạ đối với thời cơ pháp vận hiện nay, thì chỉ nên giữ năm giới để hộ trì Tam bảo, truyền Tịnh độ mà khuyên chúng vãng sanh, là hợp lý hợp thời và cần yếu hơn hết. Tại sao tôi lại nói như thế? Vì, các hạ tuổi đã hơn bốn mươi, căn tánh chưa phải là bậc thượng, nếu muốn nghiên cứu Tạng Kinh, tham hỏi hàng tri thức, e cho pháp môn quá rộng, ngày tháng chẳng nhiều, rồi khi trở tay không kịp, có sự ăn năn. Lại hiện nay tuy có bậc tri thức, song Tăng chúng phần nhiều đều ô lạm, bạn đồng hạnh ít người (đồng hạnh: bạn giúp đỡ về phần tu tập, có thể khiển trách lẫn nhau, khiến cho đạo hạnh tiến thêm), nếu khi chí hướng thượng suy kém, tất sự biếng trễ cũng nương theo, khó bề gắng gượng. Như tôi năm hai mươi mốt tuổi, từ cha mẹ xuất gia, cũng có thể gọi là lập chí mạnh và phát tâm chơn. Nhưng đến nay tuổi đã năm mươi ba, mà bên tông bên giáo đều không sở đắc chi cả. Nghĩ tủi thẹn luống phụ ơn mẹ cha, uổng làm con đức Phật! Song cũng may, đối với môn Tịnh độ, khi mới xuất gia học Kinh A Di Đà, tôi đã sanh lòng tin, thật chưa nhờ bậc tri thức nào chỉ dạy. Vì lúc đó Thầy thọ nghiệp và các vị tri thức chỉ chuyên về sự tham cứu, những lời khai thị đều phá môn Tịnh độ. Tôi lượng biết sức mình, nên không lay chuyển theo ai, dù Phật, Tổ hiện thân cũng chẳng đổi ý, huống nữa là lời nói của bậc tri thức bên tông Thiền? Lại hiện nay, chánh yếu tà mạnh, việc hộ trì Phật pháp, với tục thì dễ, với tăng lại khó. Nếu các hạ giữ chắc năm giới, chuyên niệm Phật, về phần tu thân lời và hạnh hiệp nhau, thì có thể truyền bá chánh pháp, làm lợi ích cho mọi người. Song chớ nên ở địa vị Thầy mà tự cao, và thọ tiền của để lợi dưỡng. Phải đem lẽ chánh khuyên bảo những kẻ thân sơ, tất mọi người đều mến đức vâng theo lời. Đó gọi là: “sửa mình được chánh, tuy không bảo người cũng theo, như cỏ ở trước ngọn gió tất phải thuận chiều vậy.” Lệnh lang không tin đạo Phật, cũng chẳng nên ép, đợi khi nào cảnh ngộ đẩy đưa khiến cho tánh thiên chơn phát lộ, chừng ấy chỉ dùng một lời nhắc bảo, tự nhiên tấm lòng của y sẽ phơi phới hướng về chánh pháp, khó nỗi cản ngăn.

----------------------------------------------

Cho nên phải cẩn thận khi tu hành nên hướng nội niệm Phật khắc phục cái nghiệp chướng &#039;Ngã Chấp&#039;. Nếu tu hành hướng ngoại dễ bị trí thức thông minh tà kiến xúi mình xúi người cùng nắm tay nhau đi vào ác đạo thật đáng tiếc.

Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật.</p>
<p>Tịnh Độ Quyết Nghi Luận<br />
Ấn Quang Đại Sư</p>
<p>Hễ niệm Phật thì ngay trong đời này sẽ thoát khỏi luân hồi, trong tương lai quyết định thành Phật đạo. Còn nếu nương theo lời bác Phật thì là báng Phật, báng Pháp, báng Tăng; hiện đời tội nghiệp chất như núi, phước huệ băng tiêu, khi mạng chung vĩnh viễn đọa trong A Tỳ chịu khổ nhiều kiếp. Lẽ lợi &#8211; hại, được &#8211; mất thật là một trời, một vực!  </p>
<p>Nói chung, người đời nay toàn là hạng phước mỏng, huệ cạn, nghiệp nặng, chướng sâu; đối với điều được lợi ích thì khủng khỉnh nghe; đối với điều khiến mình bị tổn hại lại toàn thân rạp lạy (“được lợi ích, bị tổn hại” là đối với những kẻ chưa ngộ, hiểu lầm mà nói, chứ không phải pháp của cổ đức nói có tổn hay ích).</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p>Lá Thư Tịnh Độ<br />
Ấn Quang Đại Sư</p>
<p>Xét về thiên tư và cảnh duyên của các hạ đối với thời cơ pháp vận hiện nay, thì chỉ nên giữ năm giới để hộ trì Tam bảo, truyền Tịnh độ mà khuyên chúng vãng sanh, là hợp lý hợp thời và cần yếu hơn hết. Tại sao tôi lại nói như thế? Vì, các hạ tuổi đã hơn bốn mươi, căn tánh chưa phải là bậc thượng, nếu muốn nghiên cứu Tạng Kinh, tham hỏi hàng tri thức, e cho pháp môn quá rộng, ngày tháng chẳng nhiều, rồi khi trở tay không kịp, có sự ăn năn. Lại hiện nay tuy có bậc tri thức, song Tăng chúng phần nhiều đều ô lạm, bạn đồng hạnh ít người (đồng hạnh: bạn giúp đỡ về phần tu tập, có thể khiển trách lẫn nhau, khiến cho đạo hạnh tiến thêm), nếu khi chí hướng thượng suy kém, tất sự biếng trễ cũng nương theo, khó bề gắng gượng. Như tôi năm hai mươi mốt tuổi, từ cha mẹ xuất gia, cũng có thể gọi là lập chí mạnh và phát tâm chơn. Nhưng đến nay tuổi đã năm mươi ba, mà bên tông bên giáo đều không sở đắc chi cả. Nghĩ tủi thẹn luống phụ ơn mẹ cha, uổng làm con đức Phật! Song cũng may, đối với môn Tịnh độ, khi mới xuất gia học Kinh A Di Đà, tôi đã sanh lòng tin, thật chưa nhờ bậc tri thức nào chỉ dạy. Vì lúc đó Thầy thọ nghiệp và các vị tri thức chỉ chuyên về sự tham cứu, những lời khai thị đều phá môn Tịnh độ. Tôi lượng biết sức mình, nên không lay chuyển theo ai, dù Phật, Tổ hiện thân cũng chẳng đổi ý, huống nữa là lời nói của bậc tri thức bên tông Thiền? Lại hiện nay, chánh yếu tà mạnh, việc hộ trì Phật pháp, với tục thì dễ, với tăng lại khó. Nếu các hạ giữ chắc năm giới, chuyên niệm Phật, về phần tu thân lời và hạnh hiệp nhau, thì có thể truyền bá chánh pháp, làm lợi ích cho mọi người. Song chớ nên ở địa vị Thầy mà tự cao, và thọ tiền của để lợi dưỡng. Phải đem lẽ chánh khuyên bảo những kẻ thân sơ, tất mọi người đều mến đức vâng theo lời. Đó gọi là: “sửa mình được chánh, tuy không bảo người cũng theo, như cỏ ở trước ngọn gió tất phải thuận chiều vậy.” Lệnh lang không tin đạo Phật, cũng chẳng nên ép, đợi khi nào cảnh ngộ đẩy đưa khiến cho tánh thiên chơn phát lộ, chừng ấy chỉ dùng một lời nhắc bảo, tự nhiên tấm lòng của y sẽ phơi phới hướng về chánh pháp, khó nỗi cản ngăn.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>Cho nên phải cẩn thận khi tu hành nên hướng nội niệm Phật khắc phục cái nghiệp chướng &#8216;Ngã Chấp&#8217;. Nếu tu hành hướng ngoại dễ bị trí thức thông minh tà kiến xúi mình xúi người cùng nắm tay nhau đi vào ác đạo thật đáng tiếc.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Vy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16671</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Vy]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 06 Apr 2015 03:43:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16671</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật.
Con xin cảm ơn các vị cư sĩ đã giải đáp giúp con rất chi tiết và tỉ mỉ. Quả thực không hiểu giáo lý căn bản là điều vô cùng nguy hiểm. Giờ đây, điều tốt nhất con nên làm là tu sửa chính mình và nghiêm chỉnh niệm Phật. A Di Đà Phật, một lần nữa con xin cảm ơn tất cả các cư sĩ đã tận tâm chỉ dạy con, xin chúc các cư sĩ luôn an lạc, tu tập tinh tấn và phát triển trang web này để tất cả chúng sinh có thể thoát khỏi mê muội
A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật.<br />
Con xin cảm ơn các vị cư sĩ đã giải đáp giúp con rất chi tiết và tỉ mỉ. Quả thực không hiểu giáo lý căn bản là điều vô cùng nguy hiểm. Giờ đây, điều tốt nhất con nên làm là tu sửa chính mình và nghiêm chỉnh niệm Phật. A Di Đà Phật, một lần nữa con xin cảm ơn tất cả các cư sĩ đã tận tâm chỉ dạy con, xin chúc các cư sĩ luôn an lạc, tu tập tinh tấn và phát triển trang web này để tất cả chúng sinh có thể thoát khỏi mê muội<br />
A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16615</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Apr 2015 11:50:25 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16615</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật

Gửi bạn Diệu Vy,

Vấn đề bạn đặt ra đang là một vấn nạn lớn của người tu đạo Phật thời hiện tại. Nguyên nhân: do chúng ta phước mỏng, nghiệp lại quá sâu dày, vì vậy hễ khởi tâm động niệm đều là vọng kiến (không có chánh kiến và chánh tư duy), nghĩa là khi đối cảnh, tiếp vật chúng ta đều khởi ngay tâm phân biệt, chấp trước: cao-thấp, thật-giả, đúng-sai, hay-giở, xấu-đẹp, thiện-ác, nhiệm màu-không nhiệm màu, đúng pháp-không đúng pháp… cũng vì thế nhiều khi chúng ta càng tu lại càng thấy khổ, càng tu càng thấy phiền não thêm dữ dội. Để kiến giải được những nguyên nhân này có lẽ chúng ta phải cùng nhau tìm hiểu: Phật - Pháp là gì?

Phật là gì?
Phật là danh từ chung để chỉ mười phương, ba đời (quá khứ, hiện tại, vị lai) chư Phật. Trong Kinh Đại Niết Bàn, Phật Thích Ca định nghĩa Phật như sau: &lt;em&gt;&quot;Thế nào là Phật? Phật gọi là giác, đã tự giác ngộ lại có thể giác ngộ người khác. Như có người rõ biết kẻ giặc cướp, thời giặc cướp không hại được. Đại Bồ Tát có thể rõ biết tất cả vô lượng phiền não. Vì rõ biết nên các phiền não không làm não được. Do đây nên gọi là Phật. Do vì giác ngộ nên chẳng sanh, chẳng lão, chẳng bịnh, chẳng tử, do đây gọi là Phật. Phật hiệu là Bà Dà Bà – „Bà Dà“ là phá. „Bà“ là phiền não. Có thể phá phiền não nên hiệu Bà Dà Bà&quot;&lt;/em&gt;.
 
Pháp là gì? Nói đơn giản là những giáo lý của Phật và 10 phương ba đời chư Phật dùng để hướng dẫn, chỉ bày, giáo dục, giúp cho chúng sanh tận hư không giới được: Phá mê-Khai ngộ; Lìa khổ-Được vui; Chuyển phàm-Thành Thánh.

Trở lại câu hỏi Phật là gì? Phật là người đại giác, đại ngộ, người đã đoạn tất cả vô lượng phiền não và có thể giúp chúng ta làm việc đó. 

Còn chúng ta là gì? Chúng ta là những chúng sanh cang cường sống trong vô minh, vì vô minh nên trở nên si mê, vì si mê nên luôn tạo nghiệp và sống trong phiền não. Sự có mặt của chúng ta nơi cõi Ta bà này đã nói lên điều đó, vậy nhưng chúng ta vẫn chẳng chịu giác ngộ.
 
Phật dạy chúng ta pháp môn niệm Phật để một đời  này hành trì, một đời này phát  nguyện vãng sanh Tây phương Cực Lạc. Hành trì chẳng phải cứ ngồi đó để tụng kinh, niệm Phật rồi sẽ vãng sanh, sẽ thành Phật; trái lại hành trì là phải có tín sâu, nguyện thiết, thực tâm hành.
 
Tín sâu điều gì? Tín sâu lời Phật dạy, tin sâu nhân-quả, tín đời là bể khổ, là vô thường. 

Nguyện thiết điều gì? Nguyện phát bồ đề tâm dõng mãnh, quyết không thoái chuyển niềm tin nơi chánh pháp do Phật chỉ dạy, dẫu cho cuộc sống thay đổi, bệnh tật, cái chết cận kề cũng chẳng hề nghiêng ngả, nao núng hay hoảng sợ. 

Thực tâm hành là gì? Là luôn luôn dùng Bát Chánh Đạo: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định để quán chiếu, tư duy chân chánh theo chánh pháp của Phật.

Trong pháp niệm Phật chúng ta thường nghe, thường nói tới: &lt;em&gt;Niệm Phật nhất tâm bất loạn; niệm Phật tam muội; niệm Phật bất niệm tự  niệm…&lt;/em&gt; Những cụm từ này có nghĩa là gì? Đó chính là Chánh Định. Muốn có chánh định chúng ta phải luôn có, luôn quán chiếu và thực hành: chánh kiến, chánh tư duy, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn. Do vậy Chánh định chính là chân tâm, là tự tánh và Phật gọi đó là Phật tánh hay còn gọi là Chân Ngã của mỗi chúng sanh. 

Nói vậy chẳng có nghĩa: tôi có Phật tánh rồi, tôi có Chân ngã rồi, tôi chẳng cần phải tu thêm làm gì cho mệt như nhiều người vốn thường biện luận; hoặc có nhiều người lại nói: Tôi chỉ cần tu tâm thôi, cần gì phải tụng kinh, ăn chay, niệm Phật, cần gì phải thường xuyên lên chùa hay tới đạo tràng để tu cho khổ? Với những giả luận này chúng ta phải cảnh giác, bởi hoặc đó là lời thoái thác, hoặc đó là lời nguỵ biện. Bởi Phật nói mặc dù „Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh“ nhưng „vì phiền não che ngăn nên không thấy không biết. Vì thế nên phải siêng năng tu tập để dứt trừ phiền não“. Do vậy nếu ai đó thường nói với chúng ta những lời như trên, chúng ta phải nhận biết: Nói vậy là mê, là không chịu giác ngộ, là tự đưa mình trôi lăn vào con đường sanh tử luân hồi. 

Phật đã cảnh báo: &lt;em&gt;„Chúng sanh thường mê không giác ngộ cho nên nhiều kiếp đọa lạc. Chư Phật thường giác ngộ chẳng mê cho nên thành Phật đạo. Hết thảy chúng sanh đều có tánh Phật, xưa nay chẳng sanh, xưa nay chẳng diệt, bởi vì mê ngộ nên có thăng trầm“.&lt;/em&gt;

Sao gọi là mê? Sao gọi là ngộ? Mê là không giác. Ngộ là chân tường sáng tỏ. Sao gọi là thăng-trầm? Là kiếp này làm thân người nếu không giác ngộ để tu hành, kiếp sau lại làm súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục; kiếp này làm súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục, kiếp sau hết nghiệp, giác ngộ lại được làm người, làm trời… sự luân chuyển không ngưng dứt trong 6 nẻo luân hồi chính là hàm nghĩa đó. 

TN xin lấy một ví dụ nhỏ để chúng ta cùng quán chiếu: TN phát nguyện tu học, hành trì theo pháp niệm Phật, hàng ngày đều thực hành các công khoá, hành trì rất nghiêm cẩn. Nhưng một ngày nọ, có người tiếp cận và nói với TN: Sao bạn dốt thế! Thời buổi này mà ngồi niệm Phật thì bao giờ mới được giải thoát? Bao giờ mới được chứng ngộ? Đời người thì ngắn ngủi, sao không nhân lúc này dấn thân tu thiền có phải mau chứng đắc hơn không? Đức Phật thủa xưa cũng phải tu thiền mới chứng được quả vô thượng bồ đề. Nghe nói vậy, TN thấy mình thật ngu, dại, kém cỏi, rồi chẳng cần cân nhắc, đắn đo: liệu thiền có thực sự giúp ích, có thực sự phù hợp với căn cơ bản thân hay không? và ngay sau đó TN vội vàng quay sang tu thiền. Rồi sau một thời gian dài thiền tập, kết quả chưa đâu vào đâu lại có người bảo TN: Với căn cơ của bạn tu thiền sao được; thiền là dành cho bậc thượng căn, thượng trí, sao không tu Mật tông? Tất cả những mật ngữ của Phật đều bắt nguồn từ Mật Tông cả, chỉ có Mật Tông mới có thể chứng nhập được vào cảnh giới của Phật… Và rồi TN cũng thấy lời khuyên thật là hợp lý nên cũng chẳng cần suy tính, lại chuyển sang tu Mật tông… Kết quả là Thiền-Mật-Tịnh, TN đều tham (tham trong trường hợp này không phải là tinh tấn hành trì) học cả nhưng kết quả là Thiền chẳng thông; Mật chẳng khế nhập và Tịnh cũng chẳng đáo nghĩa.
 
Phật dạy: &lt;em&gt;„Trong đời có ba người: Một là không con mắt, hai là một con mắt, ba là đủ hai mắt. Người không con mắt dụ cho thường chẳng được nghe pháp. Người một con mắt dụ cho được tạm thời nghe pháp mà tâm không được an trụ. Người đủ hai con mắt dụ cho chuyên tâm nghe pháp lãnh thọ và thực hành, do đây được gần Đại Niết Bàn“. (Kinh Đại Niết Bàn)&lt;/em&gt;

Qua lời dạy này các bạn có thể nhận ra: TN thuộc vào hạng người &lt;em&gt;„có một con mắt dụ cho tạm thời được nghe pháp mà tâm không được an trụ“&lt;/em&gt;. „Tâm không an trụ“ là gì? Là luôn sống trong phân biệt, chấp trước, sống trong vọng kiến. Nói cụ thể hơn: nền tảng tu học không có, vì thế dẫn đến tình trạng đứng núi nọ, trông núi kia. Đứng núi này, lại ngỡ núi mình quá thấp, muốn leo sang núi cao hơn; rồi qua núi cao hơn, lại thấy còn nhiều núi cao hơn nữa… và để rồi loanh quanh, luẩn quẩn nhiều khi cả một đời vẫn chẳng biết nơi nào mình cần đến.

Người học Phật thời nay thường và dễ rơi vào tình trạng suy bì nói trên, trong đạo gọi là tình trạng chấp pháp. Nguyên nhân chẳng phải chúng ta thiếu phương tiện tu học, trái lại vì phương tiện thời nay quá đầy đủ, quá phong phú, quá đa dạng, đa năng, chỉ cần một &quot;click&quot; là vô lượng pháp sư, vô lượng pháp ngữ đã hiện ngay trước mặt, nên dẫn đến tình trạng coi Phật pháp như một nhu cầu để giải trí về tâm linh chứ không phải là giải pháp cứu cánh nhằm giúp chúng ta phá mê-khai ngộ, lìa khổ-được vui, chuyển phàm-thành Thánh. Xuất phát từ lý do này nên người học pháp chúng ta thời nay thường rơi vào thiên kiến và vọng kiến trầm trọng, nghĩa là hoặc bỏ lý, chấp sự; hoặc bỏ sự, chấp lý, hoặc cả lý lẫn sự đều mờ mờ, ảo ảo.

Trong Tứ Y Pháp Phật dạy gồm: Ý Pháp Bất Y Nhân; Y Trí bất Y Thức; Y Nghĩa Bất Y Ngữ; Y Liễu Nghĩa Bất Y Bất Liễu Nghĩa.
 
Nếu quán xét những điều bất cập, những mối xung đột thường xảy ra và nhiều khi không thể hoá giải trong quá trình tu học của chúng ta hiện nay, chúng ta phải nhận thấy: Chúng ta đang học Phật pháp bằng cảm tính, theo cảm tính. Nghĩa là không dùng trí tuệ để học, để khai thông pháp; trái lại, chúng ta dùng tri thức thế tục, thường tình (vọng kiến, phân biệt, chấp trước) để học và kiến giải Phật pháp. Vì vậy những lời chân thật nghĩa của Phật chúng ta không tin; trái lại, lại dễ dàng tin theo những lời huấn giải của một ai đó mà chúng ta cảm thấy rất siêu phàm, hay mến mộ. Vì khởi tâm động niệm (ý khởi) đều là vọng kiến, nên thân và khẩu cũng bị những vọng kiến đó lôi kéo, chi phối và hành theo. Đây là hệ quả của việc: chúng ta tu, nhưng thực không biết, không hiểu mình đang tu gì, tu để làm gì? 

Chúng ta thực hành pháp môn niệm Phật, xin chớ vội nông nổi nghĩ: làm sao ngày này, tuần này, tháng này... tôi phải đạt được nhất tâm bất loạn; làm sao phải đạt được niệm Phật tam muội; làm sao phải đạt được bất niệm tự niệm; làm sao ngày này, tháng này, chúng ta phải vãng sanh cho kỳ được. Tất cả những điều kiện mà chúng ta tự đặt ra cho mình chính là những chướng đạo, chứ không phải sự dũng mãnh hay phát tâm bồ đề như nhiều người lầm hiểu.

Nhất tâm bất loạn là gì? Tam muội là gì? Niệm bất tự niệm là gì? Đó chẳng phải là cảnh giới mà chúng ta có thể kiến lập được; cũng chẳng phải cảnh giới mà chư Phật, chư Bồ tát ban phát hay ấn chứng cho chúng ta. Trái lại, đó chính là chân tâm, là Phật tánh mà mỗi chúng ta vốn sẵn có.
 
Câu hỏi chúng ta phải nghiêm túc đặt ra: Chúng ta sẵn có, vậy nhưng tại sao chúng ta lại phải tìm cầu? Nguyên nhân: do chúng ta sống trong vô minh: tham, sân, si, mạn, phân biệt, chấp trước. Hễ 6 căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý khi tiếp xúc sáu trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, ngay lập tức sanh ra các vọng thức (phân biệt, chấp trước). 

TN xin lấy VD nêu trên làm sáng tỏ sự vô minh này.
 
Trong Kinh A Di Đà Phật Thích Ca dạy: &lt;em&gt;„Xá Lợi Phất! Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào nghe nói đức Phật A Di Đà rồi chấp trì danh hiệu của đức Phật đó hoặc trong một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày, sáu ngày, hoặc bảy ngày, một lòng không tạp loạn, thời người đó tới lúc lâm chung đức Phật A Di Đà cùng hàng Thánh Chúng sẽ hiện thân ở trước người đó, người đó lúc chết tâm thần không điên đảo, liền đặng vãng sanh về nước Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà“.&lt;/em&gt; 
Câu hỏi là: Chúng ta đã thực chấp trì danh hiệu của Phật A Di Đà một lòng không tạp loạn chưa? Nếu chưa mà chúng ta lại cầu được „nhất tâm bất loạn“, cầu „tam muội“, cầu „bất niệm tự niệm“, cầu được vãng sanh như ý nguyện, đây là chuyện hoang đường. Nói khác đi: Hàng ngày chúng ta ngồi niệm Phật nhưng là niệm niệm tham, niệm niệm sân, niệm niệm si, niệm niệm ngã mạn, phân biệt, chấp trước đồng dấy khởi. Niệm như vậy lại niệm một cách thành thục, thì chúng ta đang niệm ma chứ chẳng phải niệm Phật. Đương nhiên, khi ma tham, sân, si, mạn, phân biệt, chấp trước luôn thị hiện trong tâm chúng ta, tức khi cảnh giới xả báo thân hiện tiền, chúng ta sẽ rơi ngay vào trạng thái điên đảo, vọng tưởng; cũng ngay lập tức lúc ấy, người tới đón chúng ta sẽ là ma vương chúng chứ chẳng phải Tây Phương Thánh Chúng. 

Cũng trong Kinh A Di Đà Phật Thích Ca dạy: &lt;em&gt;„Xá Lợi Phất! Nơi ý ông nghĩ thế nào? Vì sao tên là Kinh Nhất Thiết Chư Phật hộ niệm? 
Xá Lợi Phất! Vì nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào nghe kinh này mà thọ trì đó và nghe danh hiệu của Đức Phật, thời những thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy đều được tất cả các Đức Phật hộ niệm, đều được không thối chuyển nơi đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác“. 
Xá Lợi Phất! Cho nên các ông đều phải tin nhận lời của Ta và của các Đức Phật nói“.&lt;/em&gt;

Câu hỏi là: Sao gọi &lt;em&gt;„thiện nam tử“?&lt;/em&gt; Sao gọi &lt;em&gt;„thiện nữ nhân“?&lt;/em&gt; Hiểu đúng lời Phật dạy đó là: hiếu kính phụ mẫu; phụng sự sư trưởng; từ tâm bất sát; hành thập thiện nghiệp; Quy y Tam Bảo, thọ trì Ngũ giới và Phát tâm bồ đề, nguyện nhất tâm niệm Phật, một đời được vãng sanh Tịnh Độ.
 
Hàng ngày, hàng giờ, trong từng niệm niệm, chúng ta hãy cùng nhau thử hỏi: mình đã, đang làm được những gì? Người niệm Phật mà hễ nói tới quy y Tam Bảo, hễ nói tới thọ trì Ngũ giới là đều lảng tránh; người niệm Phật, nhưng hễ nói tới hành thập thiện, hễ nói tới ăn chay, hễ nói tới hiếu kính, hễ nói tới xa lìa tâm sát… đều luôn tìm cách để lảng tránh – chắc chắn chúng ta sẽ mãi mãi chẳng thể trở thành thiện nam tử, thiện nữ nhân và đương nhiên chuyện „nhất tâm bất loạn“, „tam muội“, „niệm bất tự niệm“ sẽ chỉ là chuyện nói cho vui miệng, đừng nói tới chuyện vãng sanh Tịnh Độ.

Đã đến lúc chúng ta phải báo động cho nhau hay: Chúng ta đang đốt cháy giai đoạn; chúng ta đang tự huyễn hoặc chính mình; chúng ta bỏ qua những giáo lý, nền tảng Phật học quan trọng: Nhân-Lễ-Nghĩa-Trí-Tín. Vì thế chúng ta càng tu, càng thấy niềm tin trong mình càng chấp chới; càng tu càng thấy mình hình như đang lạc đường; càng tu càng thấy tâm mình dâng đầy phiền não. 

TN xin trích câu chuyện Phật thuyết trong Kinh Đại Niết Bàn về cô gái nghèo để chúng ta cùng suy ngẫm:

&lt;em&gt;„Phật dạy: Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh tức là nghĩa của ngã. Nghĩa của ngã như vậy từ nào tới giờ thường bị vô lượng phiền não che đậy, vì thế nên chúng sanh chẳng nhận thấy được. 
Như cô gái nghèo, trong nhà có nhiều kho tàng vàng vòng, tất cả người nhà không ai biết. Một hôm có người khách lạ khéo biết phương tiện bảo cô gái nghèo : “ Nay tôi thuê cô dọn cỏ rác cho tôi”. 
Cô gái liền đáp : “ Nếu ông có thể chỉ kho vàng cho tôi, rồi tôi sẽ dọn cỏ rác cho ông”. 
Người khách nói : “ Tôi biết cách thức, có thể chỉ kho vàng cho cô.” 
Cô gái nói: “Tất cả người nhà của tôi còn chẳng biết được, huống là ông mà có thể biết !” 
Khách lại nói: “Nay tôi có thể biết chắc chắn”. 
Cô gái nói: “Tôi gấp muốn thấy, ông nên chỉ cho tôi”. 
Người khách liền ở trong nhà cô, đào được kho vàng ròng. Cô gái thấy kho vàng lòng rất vui mừng ngạc nhiên lạ lùng, kính trọng người khách. 
Nầy Thiện-nam-tử! Phật tánh của chúng sanh cũng như vậy, tất cả chúng sanh chẳng nhận thấy được. Khác nào cô gái nghèo có kho vàng mà chẳng biết. Hôm nay ta chỉ bày Phật tánh sẵn có của tất cả chúng sanh hiện bị các phiền não che đậy. Như cô gái nghèo kia trong nhà sẵn có kho vàng nhưng không thấy được
&lt;em&gt;Hôm nay đức Như-Lai chỉ bày kho báu giác tánh cho chúng sanh,  đây chính là Phật tánh. Chúng sanh thấy được tánh nầy lòng rất vui mừng quy ngưỡng đức Như-Lai.      
Người khách khéo biết phương tiện dụ cho Như-Lai. Cô gái nghèo dụ cho vô lượng chúng sanh. Kho vàng ròng dụ cho Phật tánh“.&lt;/em&gt;   

Tới đây các bạn chắc đã hiểu rõ: hàng ngày chúng ta niệm Phật nhưng tâm chẳng có Phật, mà chỉ tơ tưởng những chuyện trần lao, dục giới, cũng tương tự như cô gái nghèo nói trên, có sẵn kho báu mà chẳng hề hay biết. Niệm như thế đương nhiên chẳng bao giờ có cảm ứng đạo giao với Phật A Di Đà, nói gì tới 10 phương Chư Phật hộ niệm?
 
TN nguyện chúc các đạo hữu sớm biết hồi đầu, tỉnh thức để cùng nhau nhận biết được: trong mỗi chúng ta đều có sẵn kho vàng ròng. 

TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật</p>
<p>Gửi bạn Diệu Vy,</p>
<p>Vấn đề bạn đặt ra đang là một vấn nạn lớn của người tu đạo Phật thời hiện tại. Nguyên nhân: do chúng ta phước mỏng, nghiệp lại quá sâu dày, vì vậy hễ khởi tâm động niệm đều là vọng kiến (không có chánh kiến và chánh tư duy), nghĩa là khi đối cảnh, tiếp vật chúng ta đều khởi ngay tâm phân biệt, chấp trước: cao-thấp, thật-giả, đúng-sai, hay-giở, xấu-đẹp, thiện-ác, nhiệm màu-không nhiệm màu, đúng pháp-không đúng pháp… cũng vì thế nhiều khi chúng ta càng tu lại càng thấy khổ, càng tu càng thấy phiền não thêm dữ dội. Để kiến giải được những nguyên nhân này có lẽ chúng ta phải cùng nhau tìm hiểu: Phật &#8211; Pháp là gì?</p>
<p>Phật là gì?<br />
Phật là danh từ chung để chỉ mười phương, ba đời (quá khứ, hiện tại, vị lai) chư Phật. Trong Kinh Đại Niết Bàn, Phật Thích Ca định nghĩa Phật như sau: <em>&#8220;Thế nào là Phật? Phật gọi là giác, đã tự giác ngộ lại có thể giác ngộ người khác. Như có người rõ biết kẻ giặc cướp, thời giặc cướp không hại được. Đại Bồ Tát có thể rõ biết tất cả vô lượng phiền não. Vì rõ biết nên các phiền não không làm não được. Do đây nên gọi là Phật. Do vì giác ngộ nên chẳng sanh, chẳng lão, chẳng bịnh, chẳng tử, do đây gọi là Phật. Phật hiệu là Bà Dà Bà – „Bà Dà“ là phá. „Bà“ là phiền não. Có thể phá phiền não nên hiệu Bà Dà Bà&#8221;</em>.</p>
<p>Pháp là gì? Nói đơn giản là những giáo lý của Phật và 10 phương ba đời chư Phật dùng để hướng dẫn, chỉ bày, giáo dục, giúp cho chúng sanh tận hư không giới được: Phá mê-Khai ngộ; Lìa khổ-Được vui; Chuyển phàm-Thành Thánh.</p>
<p>Trở lại câu hỏi Phật là gì? Phật là người đại giác, đại ngộ, người đã đoạn tất cả vô lượng phiền não và có thể giúp chúng ta làm việc đó. </p>
<p>Còn chúng ta là gì? Chúng ta là những chúng sanh cang cường sống trong vô minh, vì vô minh nên trở nên si mê, vì si mê nên luôn tạo nghiệp và sống trong phiền não. Sự có mặt của chúng ta nơi cõi Ta bà này đã nói lên điều đó, vậy nhưng chúng ta vẫn chẳng chịu giác ngộ.</p>
<p>Phật dạy chúng ta pháp môn niệm Phật để một đời  này hành trì, một đời này phát  nguyện vãng sanh Tây phương Cực Lạc. Hành trì chẳng phải cứ ngồi đó để tụng kinh, niệm Phật rồi sẽ vãng sanh, sẽ thành Phật; trái lại hành trì là phải có tín sâu, nguyện thiết, thực tâm hành.</p>
<p>Tín sâu điều gì? Tín sâu lời Phật dạy, tin sâu nhân-quả, tín đời là bể khổ, là vô thường. </p>
<p>Nguyện thiết điều gì? Nguyện phát bồ đề tâm dõng mãnh, quyết không thoái chuyển niềm tin nơi chánh pháp do Phật chỉ dạy, dẫu cho cuộc sống thay đổi, bệnh tật, cái chết cận kề cũng chẳng hề nghiêng ngả, nao núng hay hoảng sợ. </p>
<p>Thực tâm hành là gì? Là luôn luôn dùng Bát Chánh Đạo: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định để quán chiếu, tư duy chân chánh theo chánh pháp của Phật.</p>
<p>Trong pháp niệm Phật chúng ta thường nghe, thường nói tới: <em>Niệm Phật nhất tâm bất loạn; niệm Phật tam muội; niệm Phật bất niệm tự  niệm…</em> Những cụm từ này có nghĩa là gì? Đó chính là Chánh Định. Muốn có chánh định chúng ta phải luôn có, luôn quán chiếu và thực hành: chánh kiến, chánh tư duy, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn. Do vậy Chánh định chính là chân tâm, là tự tánh và Phật gọi đó là Phật tánh hay còn gọi là Chân Ngã của mỗi chúng sanh. </p>
<p>Nói vậy chẳng có nghĩa: tôi có Phật tánh rồi, tôi có Chân ngã rồi, tôi chẳng cần phải tu thêm làm gì cho mệt như nhiều người vốn thường biện luận; hoặc có nhiều người lại nói: Tôi chỉ cần tu tâm thôi, cần gì phải tụng kinh, ăn chay, niệm Phật, cần gì phải thường xuyên lên chùa hay tới đạo tràng để tu cho khổ? Với những giả luận này chúng ta phải cảnh giác, bởi hoặc đó là lời thoái thác, hoặc đó là lời nguỵ biện. Bởi Phật nói mặc dù „Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh“ nhưng „vì phiền não che ngăn nên không thấy không biết. Vì thế nên phải siêng năng tu tập để dứt trừ phiền não“. Do vậy nếu ai đó thường nói với chúng ta những lời như trên, chúng ta phải nhận biết: Nói vậy là mê, là không chịu giác ngộ, là tự đưa mình trôi lăn vào con đường sanh tử luân hồi. </p>
<p>Phật đã cảnh báo: <em>„Chúng sanh thường mê không giác ngộ cho nên nhiều kiếp đọa lạc. Chư Phật thường giác ngộ chẳng mê cho nên thành Phật đạo. Hết thảy chúng sanh đều có tánh Phật, xưa nay chẳng sanh, xưa nay chẳng diệt, bởi vì mê ngộ nên có thăng trầm“.</em></p>
<p>Sao gọi là mê? Sao gọi là ngộ? Mê là không giác. Ngộ là chân tường sáng tỏ. Sao gọi là thăng-trầm? Là kiếp này làm thân người nếu không giác ngộ để tu hành, kiếp sau lại làm súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục; kiếp này làm súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục, kiếp sau hết nghiệp, giác ngộ lại được làm người, làm trời… sự luân chuyển không ngưng dứt trong 6 nẻo luân hồi chính là hàm nghĩa đó. </p>
<p>TN xin lấy một ví dụ nhỏ để chúng ta cùng quán chiếu: TN phát nguyện tu học, hành trì theo pháp niệm Phật, hàng ngày đều thực hành các công khoá, hành trì rất nghiêm cẩn. Nhưng một ngày nọ, có người tiếp cận và nói với TN: Sao bạn dốt thế! Thời buổi này mà ngồi niệm Phật thì bao giờ mới được giải thoát? Bao giờ mới được chứng ngộ? Đời người thì ngắn ngủi, sao không nhân lúc này dấn thân tu thiền có phải mau chứng đắc hơn không? Đức Phật thủa xưa cũng phải tu thiền mới chứng được quả vô thượng bồ đề. Nghe nói vậy, TN thấy mình thật ngu, dại, kém cỏi, rồi chẳng cần cân nhắc, đắn đo: liệu thiền có thực sự giúp ích, có thực sự phù hợp với căn cơ bản thân hay không? và ngay sau đó TN vội vàng quay sang tu thiền. Rồi sau một thời gian dài thiền tập, kết quả chưa đâu vào đâu lại có người bảo TN: Với căn cơ của bạn tu thiền sao được; thiền là dành cho bậc thượng căn, thượng trí, sao không tu Mật tông? Tất cả những mật ngữ của Phật đều bắt nguồn từ Mật Tông cả, chỉ có Mật Tông mới có thể chứng nhập được vào cảnh giới của Phật… Và rồi TN cũng thấy lời khuyên thật là hợp lý nên cũng chẳng cần suy tính, lại chuyển sang tu Mật tông… Kết quả là Thiền-Mật-Tịnh, TN đều tham (tham trong trường hợp này không phải là tinh tấn hành trì) học cả nhưng kết quả là Thiền chẳng thông; Mật chẳng khế nhập và Tịnh cũng chẳng đáo nghĩa.</p>
<p>Phật dạy: <em>„Trong đời có ba người: Một là không con mắt, hai là một con mắt, ba là đủ hai mắt. Người không con mắt dụ cho thường chẳng được nghe pháp. Người một con mắt dụ cho được tạm thời nghe pháp mà tâm không được an trụ. Người đủ hai con mắt dụ cho chuyên tâm nghe pháp lãnh thọ và thực hành, do đây được gần Đại Niết Bàn“. (Kinh Đại Niết Bàn)</em></p>
<p>Qua lời dạy này các bạn có thể nhận ra: TN thuộc vào hạng người <em>„có một con mắt dụ cho tạm thời được nghe pháp mà tâm không được an trụ“</em>. „Tâm không an trụ“ là gì? Là luôn sống trong phân biệt, chấp trước, sống trong vọng kiến. Nói cụ thể hơn: nền tảng tu học không có, vì thế dẫn đến tình trạng đứng núi nọ, trông núi kia. Đứng núi này, lại ngỡ núi mình quá thấp, muốn leo sang núi cao hơn; rồi qua núi cao hơn, lại thấy còn nhiều núi cao hơn nữa… và để rồi loanh quanh, luẩn quẩn nhiều khi cả một đời vẫn chẳng biết nơi nào mình cần đến.</p>
<p>Người học Phật thời nay thường và dễ rơi vào tình trạng suy bì nói trên, trong đạo gọi là tình trạng chấp pháp. Nguyên nhân chẳng phải chúng ta thiếu phương tiện tu học, trái lại vì phương tiện thời nay quá đầy đủ, quá phong phú, quá đa dạng, đa năng, chỉ cần một &#8220;click&#8221; là vô lượng pháp sư, vô lượng pháp ngữ đã hiện ngay trước mặt, nên dẫn đến tình trạng coi Phật pháp như một nhu cầu để giải trí về tâm linh chứ không phải là giải pháp cứu cánh nhằm giúp chúng ta phá mê-khai ngộ, lìa khổ-được vui, chuyển phàm-thành Thánh. Xuất phát từ lý do này nên người học pháp chúng ta thời nay thường rơi vào thiên kiến và vọng kiến trầm trọng, nghĩa là hoặc bỏ lý, chấp sự; hoặc bỏ sự, chấp lý, hoặc cả lý lẫn sự đều mờ mờ, ảo ảo.</p>
<p>Trong Tứ Y Pháp Phật dạy gồm: Ý Pháp Bất Y Nhân; Y Trí bất Y Thức; Y Nghĩa Bất Y Ngữ; Y Liễu Nghĩa Bất Y Bất Liễu Nghĩa.</p>
<p>Nếu quán xét những điều bất cập, những mối xung đột thường xảy ra và nhiều khi không thể hoá giải trong quá trình tu học của chúng ta hiện nay, chúng ta phải nhận thấy: Chúng ta đang học Phật pháp bằng cảm tính, theo cảm tính. Nghĩa là không dùng trí tuệ để học, để khai thông pháp; trái lại, chúng ta dùng tri thức thế tục, thường tình (vọng kiến, phân biệt, chấp trước) để học và kiến giải Phật pháp. Vì vậy những lời chân thật nghĩa của Phật chúng ta không tin; trái lại, lại dễ dàng tin theo những lời huấn giải của một ai đó mà chúng ta cảm thấy rất siêu phàm, hay mến mộ. Vì khởi tâm động niệm (ý khởi) đều là vọng kiến, nên thân và khẩu cũng bị những vọng kiến đó lôi kéo, chi phối và hành theo. Đây là hệ quả của việc: chúng ta tu, nhưng thực không biết, không hiểu mình đang tu gì, tu để làm gì? </p>
<p>Chúng ta thực hành pháp môn niệm Phật, xin chớ vội nông nổi nghĩ: làm sao ngày này, tuần này, tháng này&#8230; tôi phải đạt được nhất tâm bất loạn; làm sao phải đạt được niệm Phật tam muội; làm sao phải đạt được bất niệm tự niệm; làm sao ngày này, tháng này, chúng ta phải vãng sanh cho kỳ được. Tất cả những điều kiện mà chúng ta tự đặt ra cho mình chính là những chướng đạo, chứ không phải sự dũng mãnh hay phát tâm bồ đề như nhiều người lầm hiểu.</p>
<p>Nhất tâm bất loạn là gì? Tam muội là gì? Niệm bất tự niệm là gì? Đó chẳng phải là cảnh giới mà chúng ta có thể kiến lập được; cũng chẳng phải cảnh giới mà chư Phật, chư Bồ tát ban phát hay ấn chứng cho chúng ta. Trái lại, đó chính là chân tâm, là Phật tánh mà mỗi chúng ta vốn sẵn có.</p>
<p>Câu hỏi chúng ta phải nghiêm túc đặt ra: Chúng ta sẵn có, vậy nhưng tại sao chúng ta lại phải tìm cầu? Nguyên nhân: do chúng ta sống trong vô minh: tham, sân, si, mạn, phân biệt, chấp trước. Hễ 6 căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý khi tiếp xúc sáu trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, ngay lập tức sanh ra các vọng thức (phân biệt, chấp trước). </p>
<p>TN xin lấy VD nêu trên làm sáng tỏ sự vô minh này.</p>
<p>Trong Kinh A Di Đà Phật Thích Ca dạy: <em>„Xá Lợi Phất! Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào nghe nói đức Phật A Di Đà rồi chấp trì danh hiệu của đức Phật đó hoặc trong một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày, sáu ngày, hoặc bảy ngày, một lòng không tạp loạn, thời người đó tới lúc lâm chung đức Phật A Di Đà cùng hàng Thánh Chúng sẽ hiện thân ở trước người đó, người đó lúc chết tâm thần không điên đảo, liền đặng vãng sanh về nước Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà“.</em><br />
Câu hỏi là: Chúng ta đã thực chấp trì danh hiệu của Phật A Di Đà một lòng không tạp loạn chưa? Nếu chưa mà chúng ta lại cầu được „nhất tâm bất loạn“, cầu „tam muội“, cầu „bất niệm tự niệm“, cầu được vãng sanh như ý nguyện, đây là chuyện hoang đường. Nói khác đi: Hàng ngày chúng ta ngồi niệm Phật nhưng là niệm niệm tham, niệm niệm sân, niệm niệm si, niệm niệm ngã mạn, phân biệt, chấp trước đồng dấy khởi. Niệm như vậy lại niệm một cách thành thục, thì chúng ta đang niệm ma chứ chẳng phải niệm Phật. Đương nhiên, khi ma tham, sân, si, mạn, phân biệt, chấp trước luôn thị hiện trong tâm chúng ta, tức khi cảnh giới xả báo thân hiện tiền, chúng ta sẽ rơi ngay vào trạng thái điên đảo, vọng tưởng; cũng ngay lập tức lúc ấy, người tới đón chúng ta sẽ là ma vương chúng chứ chẳng phải Tây Phương Thánh Chúng. </p>
<p>Cũng trong Kinh A Di Đà Phật Thích Ca dạy: <em>„Xá Lợi Phất! Nơi ý ông nghĩ thế nào? Vì sao tên là Kinh Nhất Thiết Chư Phật hộ niệm?<br />
Xá Lợi Phất! Vì nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào nghe kinh này mà thọ trì đó và nghe danh hiệu của Đức Phật, thời những thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy đều được tất cả các Đức Phật hộ niệm, đều được không thối chuyển nơi đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác“.<br />
Xá Lợi Phất! Cho nên các ông đều phải tin nhận lời của Ta và của các Đức Phật nói“.</em></p>
<p>Câu hỏi là: Sao gọi <em>„thiện nam tử“?</em> Sao gọi <em>„thiện nữ nhân“?</em> Hiểu đúng lời Phật dạy đó là: hiếu kính phụ mẫu; phụng sự sư trưởng; từ tâm bất sát; hành thập thiện nghiệp; Quy y Tam Bảo, thọ trì Ngũ giới và Phát tâm bồ đề, nguyện nhất tâm niệm Phật, một đời được vãng sanh Tịnh Độ.</p>
<p>Hàng ngày, hàng giờ, trong từng niệm niệm, chúng ta hãy cùng nhau thử hỏi: mình đã, đang làm được những gì? Người niệm Phật mà hễ nói tới quy y Tam Bảo, hễ nói tới thọ trì Ngũ giới là đều lảng tránh; người niệm Phật, nhưng hễ nói tới hành thập thiện, hễ nói tới ăn chay, hễ nói tới hiếu kính, hễ nói tới xa lìa tâm sát… đều luôn tìm cách để lảng tránh – chắc chắn chúng ta sẽ mãi mãi chẳng thể trở thành thiện nam tử, thiện nữ nhân và đương nhiên chuyện „nhất tâm bất loạn“, „tam muội“, „niệm bất tự niệm“ sẽ chỉ là chuyện nói cho vui miệng, đừng nói tới chuyện vãng sanh Tịnh Độ.</p>
<p>Đã đến lúc chúng ta phải báo động cho nhau hay: Chúng ta đang đốt cháy giai đoạn; chúng ta đang tự huyễn hoặc chính mình; chúng ta bỏ qua những giáo lý, nền tảng Phật học quan trọng: Nhân-Lễ-Nghĩa-Trí-Tín. Vì thế chúng ta càng tu, càng thấy niềm tin trong mình càng chấp chới; càng tu càng thấy mình hình như đang lạc đường; càng tu càng thấy tâm mình dâng đầy phiền não. </p>
<p>TN xin trích câu chuyện Phật thuyết trong Kinh Đại Niết Bàn về cô gái nghèo để chúng ta cùng suy ngẫm:</p>
<p><em>„Phật dạy: Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh tức là nghĩa của ngã. Nghĩa của ngã như vậy từ nào tới giờ thường bị vô lượng phiền não che đậy, vì thế nên chúng sanh chẳng nhận thấy được.<br />
Như cô gái nghèo, trong nhà có nhiều kho tàng vàng vòng, tất cả người nhà không ai biết. Một hôm có người khách lạ khéo biết phương tiện bảo cô gái nghèo : “ Nay tôi thuê cô dọn cỏ rác cho tôi”.<br />
Cô gái liền đáp : “ Nếu ông có thể chỉ kho vàng cho tôi, rồi tôi sẽ dọn cỏ rác cho ông”.<br />
Người khách nói : “ Tôi biết cách thức, có thể chỉ kho vàng cho cô.”<br />
Cô gái nói: “Tất cả người nhà của tôi còn chẳng biết được, huống là ông mà có thể biết !”<br />
Khách lại nói: “Nay tôi có thể biết chắc chắn”.<br />
Cô gái nói: “Tôi gấp muốn thấy, ông nên chỉ cho tôi”.<br />
Người khách liền ở trong nhà cô, đào được kho vàng ròng. Cô gái thấy kho vàng lòng rất vui mừng ngạc nhiên lạ lùng, kính trọng người khách.<br />
Nầy Thiện-nam-tử! Phật tánh của chúng sanh cũng như vậy, tất cả chúng sanh chẳng nhận thấy được. Khác nào cô gái nghèo có kho vàng mà chẳng biết. Hôm nay ta chỉ bày Phật tánh sẵn có của tất cả chúng sanh hiện bị các phiền não che đậy. Như cô gái nghèo kia trong nhà sẵn có kho vàng nhưng không thấy được<br />
</em><em>Hôm nay đức Như-Lai chỉ bày kho báu giác tánh cho chúng sanh,  đây chính là Phật tánh. Chúng sanh thấy được tánh nầy lòng rất vui mừng quy ngưỡng đức Như-Lai.<br />
Người khách khéo biết phương tiện dụ cho Như-Lai. Cô gái nghèo dụ cho vô lượng chúng sanh. Kho vàng ròng dụ cho Phật tánh“.</em>   </p>
<p>Tới đây các bạn chắc đã hiểu rõ: hàng ngày chúng ta niệm Phật nhưng tâm chẳng có Phật, mà chỉ tơ tưởng những chuyện trần lao, dục giới, cũng tương tự như cô gái nghèo nói trên, có sẵn kho báu mà chẳng hề hay biết. Niệm như thế đương nhiên chẳng bao giờ có cảm ứng đạo giao với Phật A Di Đà, nói gì tới 10 phương Chư Phật hộ niệm?</p>
<p>TN nguyện chúc các đạo hữu sớm biết hồi đầu, tỉnh thức để cùng nhau nhận biết được: trong mỗi chúng ta đều có sẵn kho vàng ròng. </p>
<p>TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Huệ Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16595</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huệ Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 02 Apr 2015 12:36:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16595</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật.

Huệ Tịnh xin trích từ Kinh Niệm Phật Ba La Mật - 
PHẨM THỨ NHẤT - DUYÊN KHỞI

Trưởng-giả Diệu Nguyệt từ trong đại chúng bước ra, đi nhiễu quanh đức Phật ba vòng. Rồi đến trước Như-Lai, chấp tay quì xuống, gối bên hữu chấm sát đất, cung kính bạch với đức Phật rằng:

- &quot;Hi hữu Thế-Tôn ! Hi hữu Thế-Tôn ! Được làm thân người là khó, như con rùa gặp bộng cây nổi, nhưng được gặp Phật ra đời còn khó gấp muôn phần.

Gặp Phật ra đời đã khó, nhưng được nghe Chánh pháp lại còn khó gấp muôn phần. Được nghe Chánh pháp đã khó, nhưng làm thế nào để nương theo giáo nghĩa tu tập lại còn khó gấp vô lượng phần&quot;.

Bởi vì sao ? Theo chỗ con xét nghĩ, thì trong tám muôn bốn ngàn pháp mầu mà Như-Lai đã chỉ dạy, nhằm đưa hết thảy chúng sanh ngộ nhập Phật tri-kiến, phải có một pháp mầu cứu vớt những hạng chúng sanh tội khổ, mê đắm, xấu ác. Hôm nay con phụng vì hết thảy chúng sanh tội khổ nơi thời Mạt pháp, cũng như phụng vì các bậc trưởng-giả, cư-sĩ, bà-la-môn, sát-đế-lợi, thủ-đà-la tại thành Vương-Xá nầy, mà khẩn cầu đức Thế-Tôn rủ lòng thương xót, ban cho chúng con một cách thức tu hành thật dễ dàng để giải thoát, một con đường thật vắn tắt để hoàn thành Phật Trí.

Như đức Thế-Tôn từng chỉ dạy, đời Mạt pháp các chúng sanh trong cõi Diêm-phù-đề cang cường, ngỗ nghịch, tâm tạp, nghiệp nặng, mê đắm ngũ dục, không biết hiếu thuận cha mẹ, không biết cung kính Sư-trưởng, không thực lòng quy y Tam-Bảo, thiếu năng lực thọ trì năm giới cấm, làm đủ mọi chuyện tệ ác, phỉ báng Thánh nhân v.v... Cho nên con suy gẫm như thế này, phải có một môn tu thật giản đơn, thật tiện lợi nhất, dễ dàng nhất để tất cả những chúng sanh kia khỏi đọa vào các đường ác, chấm dứt luân chuyển sanh tử khắp ba cõi, được thọ dụng pháp lạc, sớm bước lên địa vị Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

Vì sao như vậy ? Sau khi Như Lai diệt độ khoảng một ngàn năm trở đi, đó là thời kỳ Chánh pháp cuối cùng, các kinh điển dần dần ẩn mất, chúng sanh căn cơ hạ liệt, ám độn, ngã chấp sâu dày, tâm tưởng thô trệ, tà kiến lan tràn, say sưa làm các nghiệp ác để tự vui.

Do đó tự nhiên chiêu cảm động đất, đói kém, tật dịch, binh đao, bão lụt, mất mùa, gió bão, thời tiết viêm nhiệt bức não. Thánh nhân lại không xuất hiện. Tuổi thọ giảm dần. Nếu ai phát khởi tâm chí tu hành, cũng không thể tu tập các môn Giới luật, Thiền định, Trí tuệ, Giải thoát vô lậu. Không thể tu tập Tứ-niệm-xứ, Bát-chánh-đạo, Tứ-chánh-cần. Không thể tu tập Tứ-vô-lượng-tâm, không thể tu tập Sáu-ba-la-mật, hoặc là Bố-thí ba-la mật, nhẫn đến Trí-huệ ba-la-mật, không thể tu tập bằng các phương tiện của Quán Trí để ngộ nhập Phật Tri Kiến. Không thể chứng đắc Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán. Không thể chứng nhập Sơ-thiền nhẫn đến Tứ-thiền. Không thể chứng nhập Niết-bàn Diệu-tâm. Không thể vào sâu vô lượng Tam-muội, Thần-thông Du-hí của chư Bồ-Tát, nhẫn đến không thể thâm nhập cảnh giới thù thắng trang nghiêm của chư Phật, hoặc rải cỏ nơi đạo tràng, đánh rền trống pháp hàng phục ma quân.

Vì lý do như vậy, mà đệ tử chúng con xét nghĩ nên phát khởi Vô-thượng Bồ-đề-tâm. Khẩn cầu đức Thế-Tôn chỉ dạy giáo pháp nhiệm mầu, mong lợi lạc hết thảy tội khổ chúng sanh ở thời kỳ cuối cùng của Chánh pháp.

Trưởng-giả Diệu-Nguyệt vừa dứt lời thưa thỉnh, thì bỗng đại địa chấn động mãnh liệt. Khắp hư không, hoa mạn-đà-la, hoa ma-ha mạn-đà-la, hoa mạn-thù-sa, hoa ma-ha mạn-thù-sa, tuôn rắc như mưa. Từ phương Tây, xuất hiện vô lượng vô số hằng hà sa đám mây ngũ sắc, mây chiên đàn hương, mây y phục cõi trời, mây âm nhạc cõi trời, mây hoa sen báu trắng bạch v.v... Trong những đám mây ấy phát ra tiếng sấm lớn, đồng một lúc chầm chậm bay về, nhóm lại phía trên đỉnh núi Kỳ-Xà-Quật. Tất cả đại chúng đều vui mừng, hớn hở, tự biết ấy là điềm lành chưa từng có.

Bấy giờ, Quốc mẫu Vi-Đề-Hy hoàng thái hậu từ trong đại chúng, bước ra trước Phật đảnh lễ xong, bèn chấp tay thưa:

- &quot;Bạch đức Thế-Tôn, vì duyên cớ gì mà hiện điềm lành nầy ?&quot;

Liền khi ấy, đức Như-Lai từ nơi tướng lông trắng chặng giữa chân mày, phóng ra hào quang chiếu khắp vô lượng vô biên vi trần số thế giới mười phương mà nói lời nầy:

- &quot;Lành thay ! Các thiện-nam-tử, thiện-nữ-nhân ! Nay ta vì lời thưa thỉnh của Ưu-bà-tắc Diệu-Nguyệt, và của Ưu-bà-di Vi-Đề-Hy, lại nương theo Bổn nguyện của vô lượng vô số bất khả thuyết chư Phật, mà tuyên dương giáo nghĩa bí mật vi diệu tối thắng đệ nhất, nhằm cứu độ hết thảy chúng sanh ở trong thời kỳ Phật Pháp cuối cùng.

Giáo nghĩa nầy, chư Phật quá khứ đã nói, chư Phật hiện tại đang nói, và chư Phật vị lai sẽ nói. Tất cả chúng sanh đời Mạt pháp sẽ nương nơi giáo nghĩa này mà được giải thoát rốt ráo, mãi mãi xa lìa các đường ác, hiện đời an ổn, sau khi mạng chung đuợc sanh về cõi Phật, chứng ngôi vị Bất-thối, dần dần tu tập cho đến khi đắc A-nậu-đa-la Tam-miệu-tam Bồ-đề&quot;.

Nầy cư sĩ Diệu-Nguyệt, hãy chăm chú lắng nghe, ta sẽ vì ông mà nói:

- Diệu-Nguyệt, tất cả các loại chúng sanh chết ở nơi đây, rồi sanh sang nơi kia, sống chết nối nhau không dứt. Mỗi khi sắp mạng chung thì các loại nghiệp lành dữ trong một đời hiển hiện rõ ràng. Chúng sanh nào sống thuần bằng tư tưởng, thì bay lên hóa sanh nơi các cõi Trời. Nếu trong sự thuần tưởng, lại gồm cả phước huệ và tịnh nguyện thì tự nhiên tâm trí khai mở mà được thấy mười phương chư Phật, tùy theo nguyện lực của mình mà sanh về Tịnh-độ.

Chúng sanh nào tình ít, tưởng nhiều thì vào hàng phi tiên, bay đi nhẹ nhàng nhưng không được xa bằng hạng thuần tưởng.

Chúng sanh nào tình và tưởng bằng nhau thì sẽ phát sanh vào cõi người. Bởi vì sao như vậy ? Bởi tưởng là thông sáng, tình là mê tối. Nếu tình và tưởng ngang bằng nhau thì không bay lên và cũng không đi xuống.

Chúng sanh nào tình nhiều, tưởng ít thì sẽ lạc vào bàng-sanh, nhẹ thì làm chim bay, nặng thì làm thú chạy.

Chúng sanh nào có bảy phần tình và ba phần tưởng, sẽ bị đọa làm thân ngạ quỷ, thường chịu nóng bức, đói khát trải qua trăm ngàn kiếp dài lâu.

Chúng sanh nào có chín phần tình và một phần tưởng, thì sẽ đọa vào địa ngục. Nhẹ thì vào nơi địa ngục hữu gián, nặng thì sẽ đọa vào ngục Đại A-tỳ. Nếu ngoài cái tâm thuần tình ấy, còn kiêm thêm các trọng tội như hủy giới cấm của Phật, khinh báng Đại-thừa, thuyết pháp sai lầm, đắm tham của tín thí, lạm thọ sự cung kính, và phạm vào thập ác ngũ ngịch, thì sẽ chiêu cảm quả báo luân chuyển sanh về các ngục Vô-gián ở khắp mười phương.

Nầy Diệu-Nguyệt cư sĩ ! Trong thời kỳ Chánh pháp diệt tận, chúng sanh nơi cõi Diêm-phù-đề tình nhiều tưởng ít, tâm địa bỏn sẻn, tham lam ghét ganh, các căn lành phước báo kém cỏi. Lúc sanh tiền thọ nhận đủ loại nghiệp dữ, sau khi mạng chung sẽ chịu các quả báo đau khổ trong ba nẻo ác dữ với hạn kỳ lâu dài. Vì thế mà chư Phật khắp mười phương xót thương vô cùng, luôn luôn tìm cách cứu trừ khổ não cho các hạng chúng sanh kia.

Các đức Như-Lai hiện ra nơi đời, mục tiêu chân chánh là không chỉ tuyên dương diệu pháp bí áo sâu xa cho những bậc Thánh giả, hiền nhân - mà mục tiêu khẩn thiết nhất vẫn là nhằm cứu vớt các loại chúng sanh tội khổ, nặng về tình, nhẹ về tưởng.

Chư Phật đã dùng Phật nhãn quán sát khắp mười phương, thấy rõ nghiệp lực chúng sanh lành dữ không đồng đều, thấy thân tướng và cảnh giới của chúng sanh xấu tốt có sai biệt. Nhưng điểm sanh khởi chẳng rời sát-na tâm sanh diệt, chỗ hội quy cũng không rời sát-na tâm sanh diệt. Muốn hàng phục và chuyển biến cái sát-na tâm sanh diệt ấy, thì không có pháp nào hơn là pháp NIỆM PHẬT.

---------------------------------------------

Chúc tất cả liên hữu niệm Phật phát tâm Bồ Đề kiên cố, đức tin không lay động. 

Nhân niệm Phật = Quả vãng sanh Cực Lạc thành Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật.</p>
<p>Huệ Tịnh xin trích từ Kinh Niệm Phật Ba La Mật &#8211;<br />
PHẨM THỨ NHẤT &#8211; DUYÊN KHỞI</p>
<p>Trưởng-giả Diệu Nguyệt từ trong đại chúng bước ra, đi nhiễu quanh đức Phật ba vòng. Rồi đến trước Như-Lai, chấp tay quì xuống, gối bên hữu chấm sát đất, cung kính bạch với đức Phật rằng:</p>
<p>&#8211; &#8220;Hi hữu Thế-Tôn ! Hi hữu Thế-Tôn ! Được làm thân người là khó, như con rùa gặp bộng cây nổi, nhưng được gặp Phật ra đời còn khó gấp muôn phần.</p>
<p>Gặp Phật ra đời đã khó, nhưng được nghe Chánh pháp lại còn khó gấp muôn phần. Được nghe Chánh pháp đã khó, nhưng làm thế nào để nương theo giáo nghĩa tu tập lại còn khó gấp vô lượng phần&#8221;.</p>
<p>Bởi vì sao ? Theo chỗ con xét nghĩ, thì trong tám muôn bốn ngàn pháp mầu mà Như-Lai đã chỉ dạy, nhằm đưa hết thảy chúng sanh ngộ nhập Phật tri-kiến, phải có một pháp mầu cứu vớt những hạng chúng sanh tội khổ, mê đắm, xấu ác. Hôm nay con phụng vì hết thảy chúng sanh tội khổ nơi thời Mạt pháp, cũng như phụng vì các bậc trưởng-giả, cư-sĩ, bà-la-môn, sát-đế-lợi, thủ-đà-la tại thành Vương-Xá nầy, mà khẩn cầu đức Thế-Tôn rủ lòng thương xót, ban cho chúng con một cách thức tu hành thật dễ dàng để giải thoát, một con đường thật vắn tắt để hoàn thành Phật Trí.</p>
<p>Như đức Thế-Tôn từng chỉ dạy, đời Mạt pháp các chúng sanh trong cõi Diêm-phù-đề cang cường, ngỗ nghịch, tâm tạp, nghiệp nặng, mê đắm ngũ dục, không biết hiếu thuận cha mẹ, không biết cung kính Sư-trưởng, không thực lòng quy y Tam-Bảo, thiếu năng lực thọ trì năm giới cấm, làm đủ mọi chuyện tệ ác, phỉ báng Thánh nhân v.v&#8230; Cho nên con suy gẫm như thế này, phải có một môn tu thật giản đơn, thật tiện lợi nhất, dễ dàng nhất để tất cả những chúng sanh kia khỏi đọa vào các đường ác, chấm dứt luân chuyển sanh tử khắp ba cõi, được thọ dụng pháp lạc, sớm bước lên địa vị Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.</p>
<p>Vì sao như vậy ? Sau khi Như Lai diệt độ khoảng một ngàn năm trở đi, đó là thời kỳ Chánh pháp cuối cùng, các kinh điển dần dần ẩn mất, chúng sanh căn cơ hạ liệt, ám độn, ngã chấp sâu dày, tâm tưởng thô trệ, tà kiến lan tràn, say sưa làm các nghiệp ác để tự vui.</p>
<p>Do đó tự nhiên chiêu cảm động đất, đói kém, tật dịch, binh đao, bão lụt, mất mùa, gió bão, thời tiết viêm nhiệt bức não. Thánh nhân lại không xuất hiện. Tuổi thọ giảm dần. Nếu ai phát khởi tâm chí tu hành, cũng không thể tu tập các môn Giới luật, Thiền định, Trí tuệ, Giải thoát vô lậu. Không thể tu tập Tứ-niệm-xứ, Bát-chánh-đạo, Tứ-chánh-cần. Không thể tu tập Tứ-vô-lượng-tâm, không thể tu tập Sáu-ba-la-mật, hoặc là Bố-thí ba-la mật, nhẫn đến Trí-huệ ba-la-mật, không thể tu tập bằng các phương tiện của Quán Trí để ngộ nhập Phật Tri Kiến. Không thể chứng đắc Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán. Không thể chứng nhập Sơ-thiền nhẫn đến Tứ-thiền. Không thể chứng nhập Niết-bàn Diệu-tâm. Không thể vào sâu vô lượng Tam-muội, Thần-thông Du-hí của chư Bồ-Tát, nhẫn đến không thể thâm nhập cảnh giới thù thắng trang nghiêm của chư Phật, hoặc rải cỏ nơi đạo tràng, đánh rền trống pháp hàng phục ma quân.</p>
<p>Vì lý do như vậy, mà đệ tử chúng con xét nghĩ nên phát khởi Vô-thượng Bồ-đề-tâm. Khẩn cầu đức Thế-Tôn chỉ dạy giáo pháp nhiệm mầu, mong lợi lạc hết thảy tội khổ chúng sanh ở thời kỳ cuối cùng của Chánh pháp.</p>
<p>Trưởng-giả Diệu-Nguyệt vừa dứt lời thưa thỉnh, thì bỗng đại địa chấn động mãnh liệt. Khắp hư không, hoa mạn-đà-la, hoa ma-ha mạn-đà-la, hoa mạn-thù-sa, hoa ma-ha mạn-thù-sa, tuôn rắc như mưa. Từ phương Tây, xuất hiện vô lượng vô số hằng hà sa đám mây ngũ sắc, mây chiên đàn hương, mây y phục cõi trời, mây âm nhạc cõi trời, mây hoa sen báu trắng bạch v.v&#8230; Trong những đám mây ấy phát ra tiếng sấm lớn, đồng một lúc chầm chậm bay về, nhóm lại phía trên đỉnh núi Kỳ-Xà-Quật. Tất cả đại chúng đều vui mừng, hớn hở, tự biết ấy là điềm lành chưa từng có.</p>
<p>Bấy giờ, Quốc mẫu Vi-Đề-Hy hoàng thái hậu từ trong đại chúng, bước ra trước Phật đảnh lễ xong, bèn chấp tay thưa:</p>
<p>&#8211; &#8220;Bạch đức Thế-Tôn, vì duyên cớ gì mà hiện điềm lành nầy ?&#8221;</p>
<p>Liền khi ấy, đức Như-Lai từ nơi tướng lông trắng chặng giữa chân mày, phóng ra hào quang chiếu khắp vô lượng vô biên vi trần số thế giới mười phương mà nói lời nầy:</p>
<p>&#8211; &#8220;Lành thay ! Các thiện-nam-tử, thiện-nữ-nhân ! Nay ta vì lời thưa thỉnh của Ưu-bà-tắc Diệu-Nguyệt, và của Ưu-bà-di Vi-Đề-Hy, lại nương theo Bổn nguyện của vô lượng vô số bất khả thuyết chư Phật, mà tuyên dương giáo nghĩa bí mật vi diệu tối thắng đệ nhất, nhằm cứu độ hết thảy chúng sanh ở trong thời kỳ Phật Pháp cuối cùng.</p>
<p>Giáo nghĩa nầy, chư Phật quá khứ đã nói, chư Phật hiện tại đang nói, và chư Phật vị lai sẽ nói. Tất cả chúng sanh đời Mạt pháp sẽ nương nơi giáo nghĩa này mà được giải thoát rốt ráo, mãi mãi xa lìa các đường ác, hiện đời an ổn, sau khi mạng chung đuợc sanh về cõi Phật, chứng ngôi vị Bất-thối, dần dần tu tập cho đến khi đắc A-nậu-đa-la Tam-miệu-tam Bồ-đề&#8221;.</p>
<p>Nầy cư sĩ Diệu-Nguyệt, hãy chăm chú lắng nghe, ta sẽ vì ông mà nói:</p>
<p>&#8211; Diệu-Nguyệt, tất cả các loại chúng sanh chết ở nơi đây, rồi sanh sang nơi kia, sống chết nối nhau không dứt. Mỗi khi sắp mạng chung thì các loại nghiệp lành dữ trong một đời hiển hiện rõ ràng. Chúng sanh nào sống thuần bằng tư tưởng, thì bay lên hóa sanh nơi các cõi Trời. Nếu trong sự thuần tưởng, lại gồm cả phước huệ và tịnh nguyện thì tự nhiên tâm trí khai mở mà được thấy mười phương chư Phật, tùy theo nguyện lực của mình mà sanh về Tịnh-độ.</p>
<p>Chúng sanh nào tình ít, tưởng nhiều thì vào hàng phi tiên, bay đi nhẹ nhàng nhưng không được xa bằng hạng thuần tưởng.</p>
<p>Chúng sanh nào tình và tưởng bằng nhau thì sẽ phát sanh vào cõi người. Bởi vì sao như vậy ? Bởi tưởng là thông sáng, tình là mê tối. Nếu tình và tưởng ngang bằng nhau thì không bay lên và cũng không đi xuống.</p>
<p>Chúng sanh nào tình nhiều, tưởng ít thì sẽ lạc vào bàng-sanh, nhẹ thì làm chim bay, nặng thì làm thú chạy.</p>
<p>Chúng sanh nào có bảy phần tình và ba phần tưởng, sẽ bị đọa làm thân ngạ quỷ, thường chịu nóng bức, đói khát trải qua trăm ngàn kiếp dài lâu.</p>
<p>Chúng sanh nào có chín phần tình và một phần tưởng, thì sẽ đọa vào địa ngục. Nhẹ thì vào nơi địa ngục hữu gián, nặng thì sẽ đọa vào ngục Đại A-tỳ. Nếu ngoài cái tâm thuần tình ấy, còn kiêm thêm các trọng tội như hủy giới cấm của Phật, khinh báng Đại-thừa, thuyết pháp sai lầm, đắm tham của tín thí, lạm thọ sự cung kính, và phạm vào thập ác ngũ ngịch, thì sẽ chiêu cảm quả báo luân chuyển sanh về các ngục Vô-gián ở khắp mười phương.</p>
<p>Nầy Diệu-Nguyệt cư sĩ ! Trong thời kỳ Chánh pháp diệt tận, chúng sanh nơi cõi Diêm-phù-đề tình nhiều tưởng ít, tâm địa bỏn sẻn, tham lam ghét ganh, các căn lành phước báo kém cỏi. Lúc sanh tiền thọ nhận đủ loại nghiệp dữ, sau khi mạng chung sẽ chịu các quả báo đau khổ trong ba nẻo ác dữ với hạn kỳ lâu dài. Vì thế mà chư Phật khắp mười phương xót thương vô cùng, luôn luôn tìm cách cứu trừ khổ não cho các hạng chúng sanh kia.</p>
<p>Các đức Như-Lai hiện ra nơi đời, mục tiêu chân chánh là không chỉ tuyên dương diệu pháp bí áo sâu xa cho những bậc Thánh giả, hiền nhân &#8211; mà mục tiêu khẩn thiết nhất vẫn là nhằm cứu vớt các loại chúng sanh tội khổ, nặng về tình, nhẹ về tưởng.</p>
<p>Chư Phật đã dùng Phật nhãn quán sát khắp mười phương, thấy rõ nghiệp lực chúng sanh lành dữ không đồng đều, thấy thân tướng và cảnh giới của chúng sanh xấu tốt có sai biệt. Nhưng điểm sanh khởi chẳng rời sát-na tâm sanh diệt, chỗ hội quy cũng không rời sát-na tâm sanh diệt. Muốn hàng phục và chuyển biến cái sát-na tâm sanh diệt ấy, thì không có pháp nào hơn là pháp NIỆM PHẬT.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p>Chúc tất cả liên hữu niệm Phật phát tâm Bồ Đề kiên cố, đức tin không lay động. </p>
<p>Nhân niệm Phật = Quả vãng sanh Cực Lạc thành Phật.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tìm Lại Phật Tánh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16582</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tìm Lại Phật Tánh]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 02 Apr 2015 04:36:41 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16582</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507&quot;&gt;Diệu Vy&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật, Diệu Vy thân mến!

TLPT xin chúc mừng bạn, trong ba người cùng tu học chỉ duy có mỗi bạn là tín tâm kiên cố giữ vững được pháp môn niệm Phật mà mình đang tu học. Phải nói là bạn có thiện căn sâu dày, không bị lay chuyển.

Những gì cần chia sẻ về pháp môn thì huynh Tịnh Thái, huynh Huệ Tịnh, huynh Viên Trí đã nói ở trên topic này và topic khác khá đầy đủ nên TLPT sẽ không lặp lại nữa. Chỉ xin chia sẻ một chút về cá nhân TLPT khi bị rơi vào tình huống như thím của bạn.

Khi TLPT post bài chia sẻ cùng các liên hữu đồng tu về pháp môn niệm Phật, gương nhân quả và những Gương Phật pháp nhiệm mầu....thì trong hộp inbox có một số vị đã vào nói những lời y như thím bạn đã từng gặp phải. Cả tại gia lẫn người xuất gia. Tóm lại là hoàn toàn không tin về Cực lạc, thậm chí còn cho các kinh Đại Thừa là &quot;ngụy kinh&quot;....v.v...Thật sự họ đáng thương hơn đáng trách. Vì trong kinh Phật đã từng dạy đây là thời mạt pháp rồi nên gặp những tình huống như vậy chúng ta cũng thấy bình thường. Do những sự việc này đã khiến cho nhiều Phật tử đâm ra nghi ngờ rồi không còn chịu tin và thực hành theo kinh sách nữa, cho nên các kinh mới dần dần bị diệt là ý này.

TLPT đã trả lời với các vị này như thế nào? TLPT trả lời rằng: &quot;Cám ơn Thầy, cám ơn bạn đã tốt bụng vì tôi mà chia sẻ. Nhưng tôi chỉ có một niềm tin duy nhất ở pháp môn niệm Phật mà tôi đang hành trì, tôi thực sự cảm nhận được lợi ích của việc hành trì mỗi ngày một tốt hơn. Tôi tin Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tôi tin Đức Phật A Di Đà, tôi tin có cõi Cực Lạc. Tôi hoàn toàn không hề có ý định thay đổi pháp môn mình tu học, cho dù bất kỳ ai nói gì hay thân này có hoại đi chăng nữa tôi vẫn cương quyết một lòng chuyên niệm A Di Đà Phật cầu sanh Tây Phương&quot;.

Sau khi đọc lời TLPT, vị tu sĩ đó đã kết một câu: &quot;Không ngờ tâm bạn vững chắc đến như vậy. Chúc cho bạn sớm thành tựu được sở nguyện của mình&quot;.

Diệu Vy bạn hãy xem đây như một bài kiểm tra, một đề khảo xem tâm mình có kiên định hay không, cũng là một cách trắc nghiệm tốt đó bạn. Hễ vượt qua được thì tiến bộ thêm một chút, còn không vượt qua thì lùi luôn. Đều do mình mà thôi.

Chúc bạn thường tinh tấn và an lạc.

Nam Mô A Di Đà Phật. _()_]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507">Diệu Vy</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật, Diệu Vy thân mến!</p>
<p>TLPT xin chúc mừng bạn, trong ba người cùng tu học chỉ duy có mỗi bạn là tín tâm kiên cố giữ vững được pháp môn niệm Phật mà mình đang tu học. Phải nói là bạn có thiện căn sâu dày, không bị lay chuyển.</p>
<p>Những gì cần chia sẻ về pháp môn thì huynh Tịnh Thái, huynh Huệ Tịnh, huynh Viên Trí đã nói ở trên topic này và topic khác khá đầy đủ nên TLPT sẽ không lặp lại nữa. Chỉ xin chia sẻ một chút về cá nhân TLPT khi bị rơi vào tình huống như thím của bạn.</p>
<p>Khi TLPT post bài chia sẻ cùng các liên hữu đồng tu về pháp môn niệm Phật, gương nhân quả và những Gương Phật pháp nhiệm mầu&#8230;.thì trong hộp inbox có một số vị đã vào nói những lời y như thím bạn đã từng gặp phải. Cả tại gia lẫn người xuất gia. Tóm lại là hoàn toàn không tin về Cực lạc, thậm chí còn cho các kinh Đại Thừa là &#8220;ngụy kinh&#8221;&#8230;.v.v&#8230;Thật sự họ đáng thương hơn đáng trách. Vì trong kinh Phật đã từng dạy đây là thời mạt pháp rồi nên gặp những tình huống như vậy chúng ta cũng thấy bình thường. Do những sự việc này đã khiến cho nhiều Phật tử đâm ra nghi ngờ rồi không còn chịu tin và thực hành theo kinh sách nữa, cho nên các kinh mới dần dần bị diệt là ý này.</p>
<p>TLPT đã trả lời với các vị này như thế nào? TLPT trả lời rằng: &#8220;Cám ơn Thầy, cám ơn bạn đã tốt bụng vì tôi mà chia sẻ. Nhưng tôi chỉ có một niềm tin duy nhất ở pháp môn niệm Phật mà tôi đang hành trì, tôi thực sự cảm nhận được lợi ích của việc hành trì mỗi ngày một tốt hơn. Tôi tin Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tôi tin Đức Phật A Di Đà, tôi tin có cõi Cực Lạc. Tôi hoàn toàn không hề có ý định thay đổi pháp môn mình tu học, cho dù bất kỳ ai nói gì hay thân này có hoại đi chăng nữa tôi vẫn cương quyết một lòng chuyên niệm A Di Đà Phật cầu sanh Tây Phương&#8221;.</p>
<p>Sau khi đọc lời TLPT, vị tu sĩ đó đã kết một câu: &#8220;Không ngờ tâm bạn vững chắc đến như vậy. Chúc cho bạn sớm thành tựu được sở nguyện của mình&#8221;.</p>
<p>Diệu Vy bạn hãy xem đây như một bài kiểm tra, một đề khảo xem tâm mình có kiên định hay không, cũng là một cách trắc nghiệm tốt đó bạn. Hễ vượt qua được thì tiến bộ thêm một chút, còn không vượt qua thì lùi luôn. Đều do mình mà thôi.</p>
<p>Chúc bạn thường tinh tấn và an lạc.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật. _()_</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Huệ Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16560</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huệ Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 31 Mar 2015 20:12:03 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16560</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507&quot;&gt;Diệu Vy&lt;/a&gt;.

- Trích từ Kinh A Di Đà - 

(Hán Ngữ)
&quot;Xá Lợi Phất! Bất khả dĩ thiểu thiện căn phước đức nhơn duyên, đắc sanh bỉ quốc.&quot;

(Việt Ngữ)
&quot;Xá-Lợi-Phất! Chẳng có thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhơn duyên mà được sanh về cõi đó.&quot;

--------------------------------------------

KINH A DI ĐÀ SỚ SAO 
Thuật Gỉa: Tổ Chu Hoằng 
Dịch Gỉa: Thích Hành Trụ

Nay (Tổ Vân Thê) vì hòa hợp mà giải; lại lấy pháp trì danh làm hạnh chánh, còn lấy pháp trì danh làm phát Bồ Đề tâm thời đều thủ ý của hai ngài, mà hòa hợp nghĩa kia vậy.

 “Thiện căn” là: Trong Quán Kinh thời như văn trên nói: Việc phước thứ ba là phát tâm Bồ Đề. Kinh Đại Bổn thời nói ba bực vãng sanh cũng đều nói phát tâm Bồ Đề.

Căn cứ theo đây thờI phát tâm phàm phu, ấy gọi là không thiện căn. Phát tâm Thanh văn (Tiểu thừa), không phát tâm Bồ đề, ấy gọi là thiểu thiện căn vậy...

“Phước trong các việc phước” là cũng có hai nghĩa: 1.- Phật A Di Đà là danh hiệu muôn đức. Một danh ấy vừa niệm thời muôn đức đều đủ, thế chẳng cầu phước mà phước đã đủ tròn. 2.- Do năng lực trì niệm, tự nhiên các việc ác không khởi, các việc lành vưng làm; lấy đây tu phước thời phước dễ nhóm. - Đây là cái phước trong các việc phước, nên gọi “đa phước đức”. 

Sớ: “Nhơn duyên” là: Ngài Thanh Lương nói: “Chính là lấy cái mà nó hay phát khởi ra đó làm nhân. Mượn những cái giúp thành cho nhân phát khởi làm duyên”. Nay kinh đây có hai nghĩa: 1.- Dùng thiện căn làm nhân, dùng phước đức làm duyên. 2.- Thiện căn, phước đức, mỗi cái đều có nhân duyên. 
 
Sao: “Thiện nhân, Phước duyên” là: Dùng thiện căn Bồ Đề làm chánh nhân vào đạo, như trong kinh nói: “Không phát tâm chánh giác Bồ Đề, dầu tu pháp lục độ vạn hạnh trải hằng sa kiếp, rốt cuộc cũng không thành Phật”. Cho nên biết Bồ Đề tâm là cội gốc sanh ra muôn việc lành, thế gọi là nhân. Song cần phải làm tất cả việc phước đức để giúp thành quả Bồ Đề; dùng phước giúp huệ, dùng sự để hiển lý, giúp đỡ vào đạo; ấy gọi là duyên.

“Đều có nhân duyên” là: Thiện căn, phước đức, chỗ lý do của nó, từ đâu mà phát tâm, đều kêu là nhân. Mà thiện căn phát khởi, ắt có các món thiện duyên làm trợ. Thế là mỗi món đều có cái duyên của nó.

-------------------------------------------

A Di Đà Phật @ Diệu Vy,

Cô thím tâm lay động vì một vị thầy nào đó vì không đủ đức tin do thiếu thiện căn mà ra. Chúng ta tu hành mà không nắm vững giáo lý của Đức Phật thì dễ bị lung lay gặp ai nói gì nghe nấy chứ không đủ trí tuệ để suy sét họ nói cái gì cho dù đó là một vị mang hình tướng xuất gia nhưng tâm họ có xuất hay không. Nếu tâm họ chưa xuất thì vẫn là tâm phàm làm sao chúng ta lại đi bỏ lời dạy của các vị Tổ Tịnh Độ tông vừa qua như Ấn Quang Đại Sư (Đại Bồ Tát hiện thân) mà đi nghe lời người phàm? Cũng may phước bạn còn có đủ thiện căn để không bị lung lay bỏ pháp môn Nhất Thừa bất khả tư nghì của chư Phật chứ không phải Bà La Môn ngoại đạo nào cả. Đã là bất khả tư nghì thì trí thức phàm phu lấy gì mà hiểu nổi? Cho nên phải đủ đức tín mới hoan hỷ thọ trì danh hiệu Phật A Di Đà đừng nghi vì có 6 phương hằng hà sa số chư Phật hộ niệm cho hành giả niệm Phật.

Cái gì cũng không ngoài chủng tử nghiệp lực của mỗi người thôi bạn à. Tuỳ duyên giữ lòng tin vững chắc đừng can thiệp vào nghiệp của họ. Tốt nhất là bạn nên tự độ bản thân cho tâm Bồ Đề kiên cố, làm gương sáng pháp môn niệm Phật lên là OK nhất. 

Y Pháp bất y Nhân nghĩa là nương tựa vào giáo Pháp, Phật Pháp chứ không nương tựa vào con người nói Pháp

Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507">Diệu Vy</a>.</p>
<p>&#8211; Trích từ Kinh A Di Đà &#8211; </p>
<p>(Hán Ngữ)<br />
&#8220;Xá Lợi Phất! Bất khả dĩ thiểu thiện căn phước đức nhơn duyên, đắc sanh bỉ quốc.&#8221;</p>
<p>(Việt Ngữ)<br />
&#8220;Xá-Lợi-Phất! Chẳng có thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhơn duyên mà được sanh về cõi đó.&#8221;</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>KINH A DI ĐÀ SỚ SAO<br />
Thuật Gỉa: Tổ Chu Hoằng<br />
Dịch Gỉa: Thích Hành Trụ</p>
<p>Nay (Tổ Vân Thê) vì hòa hợp mà giải; lại lấy pháp trì danh làm hạnh chánh, còn lấy pháp trì danh làm phát Bồ Đề tâm thời đều thủ ý của hai ngài, mà hòa hợp nghĩa kia vậy.</p>
<p> “Thiện căn” là: Trong Quán Kinh thời như văn trên nói: Việc phước thứ ba là phát tâm Bồ Đề. Kinh Đại Bổn thời nói ba bực vãng sanh cũng đều nói phát tâm Bồ Đề.</p>
<p>Căn cứ theo đây thờI phát tâm phàm phu, ấy gọi là không thiện căn. Phát tâm Thanh văn (Tiểu thừa), không phát tâm Bồ đề, ấy gọi là thiểu thiện căn vậy&#8230;</p>
<p>“Phước trong các việc phước” là cũng có hai nghĩa: 1.- Phật A Di Đà là danh hiệu muôn đức. Một danh ấy vừa niệm thời muôn đức đều đủ, thế chẳng cầu phước mà phước đã đủ tròn. 2.- Do năng lực trì niệm, tự nhiên các việc ác không khởi, các việc lành vưng làm; lấy đây tu phước thời phước dễ nhóm. &#8211; Đây là cái phước trong các việc phước, nên gọi “đa phước đức”. </p>
<p>Sớ: “Nhơn duyên” là: Ngài Thanh Lương nói: “Chính là lấy cái mà nó hay phát khởi ra đó làm nhân. Mượn những cái giúp thành cho nhân phát khởi làm duyên”. Nay kinh đây có hai nghĩa: 1.- Dùng thiện căn làm nhân, dùng phước đức làm duyên. 2.- Thiện căn, phước đức, mỗi cái đều có nhân duyên. </p>
<p>Sao: “Thiện nhân, Phước duyên” là: Dùng thiện căn Bồ Đề làm chánh nhân vào đạo, như trong kinh nói: “Không phát tâm chánh giác Bồ Đề, dầu tu pháp lục độ vạn hạnh trải hằng sa kiếp, rốt cuộc cũng không thành Phật”. Cho nên biết Bồ Đề tâm là cội gốc sanh ra muôn việc lành, thế gọi là nhân. Song cần phải làm tất cả việc phước đức để giúp thành quả Bồ Đề; dùng phước giúp huệ, dùng sự để hiển lý, giúp đỡ vào đạo; ấy gọi là duyên.</p>
<p>“Đều có nhân duyên” là: Thiện căn, phước đức, chỗ lý do của nó, từ đâu mà phát tâm, đều kêu là nhân. Mà thiện căn phát khởi, ắt có các món thiện duyên làm trợ. Thế là mỗi món đều có cái duyên của nó.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>A Di Đà Phật @ Diệu Vy,</p>
<p>Cô thím tâm lay động vì một vị thầy nào đó vì không đủ đức tin do thiếu thiện căn mà ra. Chúng ta tu hành mà không nắm vững giáo lý của Đức Phật thì dễ bị lung lay gặp ai nói gì nghe nấy chứ không đủ trí tuệ để suy sét họ nói cái gì cho dù đó là một vị mang hình tướng xuất gia nhưng tâm họ có xuất hay không. Nếu tâm họ chưa xuất thì vẫn là tâm phàm làm sao chúng ta lại đi bỏ lời dạy của các vị Tổ Tịnh Độ tông vừa qua như Ấn Quang Đại Sư (Đại Bồ Tát hiện thân) mà đi nghe lời người phàm? Cũng may phước bạn còn có đủ thiện căn để không bị lung lay bỏ pháp môn Nhất Thừa bất khả tư nghì của chư Phật chứ không phải Bà La Môn ngoại đạo nào cả. Đã là bất khả tư nghì thì trí thức phàm phu lấy gì mà hiểu nổi? Cho nên phải đủ đức tín mới hoan hỷ thọ trì danh hiệu Phật A Di Đà đừng nghi vì có 6 phương hằng hà sa số chư Phật hộ niệm cho hành giả niệm Phật.</p>
<p>Cái gì cũng không ngoài chủng tử nghiệp lực của mỗi người thôi bạn à. Tuỳ duyên giữ lòng tin vững chắc đừng can thiệp vào nghiệp của họ. Tốt nhất là bạn nên tự độ bản thân cho tâm Bồ Đề kiên cố, làm gương sáng pháp môn niệm Phật lên là OK nhất. </p>
<p>Y Pháp bất y Nhân nghĩa là nương tựa vào giáo Pháp, Phật Pháp chứ không nương tựa vào con người nói Pháp</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tịnh Thái		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16558</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tịnh Thái]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 31 Mar 2015 17:22:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16558</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507&quot;&gt;Diệu Vy&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật,

Trong Đạo Phật, Tăng Đoàn là một thể thanh tịnh. Người xưa nói:&quot;Tăng khen Tăng thì Phật pháp hưng, Tăng chê Tăng thì Phật pháp diệt&quot;. Có nghĩa là người học Phật tại gia hay xuất gia thì cần phải tán thán ca ngợi thiện hạnh, thiện ý, thiện tâm của nhau thì Phật pháp mới có thể hưng vượng và ngược lại thì sẽ diệt Phật pháp.

Tuy nhiên, với người nào tu tập ko đúng Chánh pháp thì mình ko tán thán, ca ngợi nhưng cũng chẳng kể tội của họ, vì nhân quả của ai làm thì người đó gánh chịu. Mình nói tội của người thì cũng chả giúp gì cho họ, mà còn khiến người ngoài có thêm ác cảm với Phật giáo mà thôi...Hiện nay, rất nhiều tin tức đưa tin &quot;xấu&quot; về Tăng, thực giả lẫn lộn, mình chẳng có huệ nhãn nên ko thể lạm bàn, kẻo lại mang tội nghiệp vào thân.

Còn việc người thân của bạn tu Tịnh Độ giữa chừng mà chuyển qua tu 1 pháp môn khác...là chuyện bình thường. Vì Phật nói pháp môn này là khó tin nhất mà, chứ nói ra ai cũng tin ào ào, rồi kiên định 1 niềm tin vĩnh viễn niệm A Di Đà Phật cầu sanh Cực Lạc thì lời Phật dạy &quot;nan tín chi pháp&quot; là ko đúng rồi. Cho nên mình thấy rất nhiều bạn đồng tu Tịnh Độ 1 thời gian thì xen tạp đủ thứ, cho đến chuyển tu theo pháp khác thì mình gật đầu, Phật dạy đúng quá, đúng thật là pháp môn khó tin.

Còn việc họ tu theo đúng chánh pháp hay ko đúng chánh pháp thì...là chuyện của họ, mình có muốn can thiệp vào kêu họ quay đầu về Tịnh Độ thì có được ko? Hay là mình nên tự cố gắng niệm Phật tinh tấn hơn, để rồi cho họ thấy sự chuyển biến nơi mình mà sanh tâm ngưỡng mộ rồi họ sẽ tự hồi đầu? Phật pháp chú trọng thân giáo, thật làm hơn là nói nhiều. Nói nhiều ko hay lắm...chỉ nên nói khi có người chịu nghe, còn người ta ko nghe mà mình càng nói thì càng tạo nghiệp, càng có phiền não. 

Thế gian cũng có câu: &quot;Ngựa hay là ngựa đường dài&quot;, việc tu tập cũng là như thế, cứ 5,10 năm thậm chí 30,40 năm thì mới biết đâu là vàng thật, đâu là vàng giả.

Việc 2 người đó nếu bỏ kinh sách, ảnh Phật A Di Đà nếu với cái tâm bất kính thì tội sẽ nặng, lại còn phỉ báng Tịnh Độ thì tội lại nặng hơn...chẳng qua là thời giờ trả quả chưa đến mà thôi, cũng hi vọng là họ sẽ có lúc giác ngộ mà sám hối. Tốt nhất hiện tại mình ko nên bàn Tịnh Độ hay Phật pháp với họ nữa để tránh cho họ tạo khẩu nghiệp, chỉ là làm tròn bổn phận của mình là tốt rồi, giữ một mối quan hệ tốt đẹp tình thân trong gia đình để mai sau còn có thể dễ dàng độ cho họ quay về Tịnh Độ...Mai sau cũng có thể là một ngày nào đó trong kiếp này của họ hoặc trong vô lượng kiếp sau vậy...Việc này cũng ko cần phải lo nữa, hãy buông xuống việc này mà dành thời gian mà niệm A Di Đà Phật, đọc Kinh Vô Lượng Thọ, nghe pháp HT. Tịnh Không và tùy duyên giúp đỡ chúng sanh giác ngộ, đoạn ác tu thiện, phá mê khai ngộ, lìa khổ được vui, giới thiệu cho người hữu duyên biết đến pháp môn Tịnh Độ bạn nhé.

A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507">Diệu Vy</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật,</p>
<p>Trong Đạo Phật, Tăng Đoàn là một thể thanh tịnh. Người xưa nói:&#8221;Tăng khen Tăng thì Phật pháp hưng, Tăng chê Tăng thì Phật pháp diệt&#8221;. Có nghĩa là người học Phật tại gia hay xuất gia thì cần phải tán thán ca ngợi thiện hạnh, thiện ý, thiện tâm của nhau thì Phật pháp mới có thể hưng vượng và ngược lại thì sẽ diệt Phật pháp.</p>
<p>Tuy nhiên, với người nào tu tập ko đúng Chánh pháp thì mình ko tán thán, ca ngợi nhưng cũng chẳng kể tội của họ, vì nhân quả của ai làm thì người đó gánh chịu. Mình nói tội của người thì cũng chả giúp gì cho họ, mà còn khiến người ngoài có thêm ác cảm với Phật giáo mà thôi&#8230;Hiện nay, rất nhiều tin tức đưa tin &#8220;xấu&#8221; về Tăng, thực giả lẫn lộn, mình chẳng có huệ nhãn nên ko thể lạm bàn, kẻo lại mang tội nghiệp vào thân.</p>
<p>Còn việc người thân của bạn tu Tịnh Độ giữa chừng mà chuyển qua tu 1 pháp môn khác&#8230;là chuyện bình thường. Vì Phật nói pháp môn này là khó tin nhất mà, chứ nói ra ai cũng tin ào ào, rồi kiên định 1 niềm tin vĩnh viễn niệm A Di Đà Phật cầu sanh Cực Lạc thì lời Phật dạy &#8220;nan tín chi pháp&#8221; là ko đúng rồi. Cho nên mình thấy rất nhiều bạn đồng tu Tịnh Độ 1 thời gian thì xen tạp đủ thứ, cho đến chuyển tu theo pháp khác thì mình gật đầu, Phật dạy đúng quá, đúng thật là pháp môn khó tin.</p>
<p>Còn việc họ tu theo đúng chánh pháp hay ko đúng chánh pháp thì&#8230;là chuyện của họ, mình có muốn can thiệp vào kêu họ quay đầu về Tịnh Độ thì có được ko? Hay là mình nên tự cố gắng niệm Phật tinh tấn hơn, để rồi cho họ thấy sự chuyển biến nơi mình mà sanh tâm ngưỡng mộ rồi họ sẽ tự hồi đầu? Phật pháp chú trọng thân giáo, thật làm hơn là nói nhiều. Nói nhiều ko hay lắm&#8230;chỉ nên nói khi có người chịu nghe, còn người ta ko nghe mà mình càng nói thì càng tạo nghiệp, càng có phiền não. </p>
<p>Thế gian cũng có câu: &#8220;Ngựa hay là ngựa đường dài&#8221;, việc tu tập cũng là như thế, cứ 5,10 năm thậm chí 30,40 năm thì mới biết đâu là vàng thật, đâu là vàng giả.</p>
<p>Việc 2 người đó nếu bỏ kinh sách, ảnh Phật A Di Đà nếu với cái tâm bất kính thì tội sẽ nặng, lại còn phỉ báng Tịnh Độ thì tội lại nặng hơn&#8230;chẳng qua là thời giờ trả quả chưa đến mà thôi, cũng hi vọng là họ sẽ có lúc giác ngộ mà sám hối. Tốt nhất hiện tại mình ko nên bàn Tịnh Độ hay Phật pháp với họ nữa để tránh cho họ tạo khẩu nghiệp, chỉ là làm tròn bổn phận của mình là tốt rồi, giữ một mối quan hệ tốt đẹp tình thân trong gia đình để mai sau còn có thể dễ dàng độ cho họ quay về Tịnh Độ&#8230;Mai sau cũng có thể là một ngày nào đó trong kiếp này của họ hoặc trong vô lượng kiếp sau vậy&#8230;Việc này cũng ko cần phải lo nữa, hãy buông xuống việc này mà dành thời gian mà niệm A Di Đà Phật, đọc Kinh Vô Lượng Thọ, nghe pháp HT. Tịnh Không và tùy duyên giúp đỡ chúng sanh giác ngộ, đoạn ác tu thiện, phá mê khai ngộ, lìa khổ được vui, giới thiệu cho người hữu duyên biết đến pháp môn Tịnh Độ bạn nhé.</p>
<p>A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Vy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16507</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Vy]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 30 Mar 2015 03:32:58 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16507</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật

Con xin kính chào các vị cư sĩ và các huynh đệ đồng tu. Con có câu chuyện này đã băn khoăn trong lòng từ lâu mà không biết bày tỏ cùng ai, nay gặp được trang web, kính mong các cư sĩ giúp con ạ.

Gia đình con từ trước đến nay không hề biết đến Phật Pháp, cho đến 1 ngày thím của con được 1 người quen tặng cho cuốn “khuyên người niệm Phật” - cư sĩ Diệu Âm, khi đó gia đình của thím đang gặp khó khăn, chú của con (chồng thím) bị bệnh hoang tưởng, thường nghĩ thím có tình nhân bên ngoài và trong đầu luôn nghĩ có người theo dõi, muốn giết mình mà theo chú tất cả những người đó đều là tình nhân của thím. Thím con rất khổ, vừa bị chú đánh đập, hành hạ vừa phải vất vả kiếm tiền nuôi 2 con nhỏ và lo chữa bệnh cho chú, nên khi gặp được pháp môn tịnh độ thím tu tập rất tinh tấn và gia cảnh của thím chuyển biến rất nhiều, chú con gặp được thầy giỏi và bệnh chuyển biến rất tốt, không còn đánh đập thím nữa. 

Cảm nhận được sự nhiệm màu của Phật pháp, thím đã in quyển “khuyên người niệm Phật” cho tất cả những người thân, họ hàng 2 bên của thím, trong đó có gia đình con. Khi đó con mới tốt nghiệp ĐH, trong thời gian chưa đi làm con cũng tò mò tìm hiểu xem sao và khi đọc từng trang sách con thấy rất ngấm, cảm giác như mình đã tìm được lối đi cho cuộc đời, và giải đáp được tất cả những gì trước đây thắc mắc mà không có câu trả lời, mặc dù tuổi con còn ít, lại được sống trong điều kiện gia đình hạnh phúc, yên bình từ bé nhưng khi biết đến Phật pháp con đã nhận thấy đời là bể khổ và quyết tâm niệm Phật để được vãng sinh. Trong gia đình còn có cô ruột con, sau khi được thím tặng sách thì cũng tu tập rất tinh tấn. Vậy là từ đó trong đại gia đình con có 3 người tin sâu vào Phật pháp là thím, cô và con. 

Mặc dù là con cháu nhưng thím, cô và con coi nhau như bạn đồng tu, hễ gặp nhau là nói chuyện Phật pháp, chia sẻ những điều nhiệm màu khi niệm Phật, và cả 3 người đều ăn chay trường nên mỗi khi gia đình có giỗ hay việc lớn, thường tự nấu cơm chay để ăn riêng. Thời gian cứ thế trôi đi, đến 1 năm sau, cô của con được 1 người quen tặng mấy cuốn sách (con không nhớ rõ tên) của 1 vị Thầy mà con ko tiện nêu tên. Sau khi đọc mấy cuốn sách đó, suy nghĩ của cô con đã hoàn toàn thay đổi, cô nói từ trước đến nay mình đã tu sai, đại thừa là của Bà La Môn, còn đạo nguyên thủy mới là đạo của Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, cô không tin vào Phật A Di Đà, thế giới Cực Lạc nữa. Cô chuyển sang làm giống như vị Thầy hướng dẫn kia và cô một mực khuyên con và thím nên chuyển theo. 

Khi đó con và thím rất hoang mang, nhưng để hiểu rõ nguyên do con cũng đọc sách cô đưa, và lên mạng tìm hiểu rất nhiều về đạo nguyên thủy và pháp môn Tịnh Độ, nhưng càng tìm hiểu con càng thấy mù mịt và đau đầu. con không thể hiểu nổi những kiến thức Phật pháp quá chuyên sâu, những câu từ trích dẫn từ kinh Pali, con không còn thấy đạo Phật đơn giản nữa. Không may thay, sau khi đọc những cuốn sách đó thím con cũng thay đổi, thím và cô bây giờ rất phản bác Tịnh Độ và chỉ tin vào Thầy ấy. Giờ đây khi gặp nhau, 3 người không còn bàn luận rôm rả như trước kia nữa nhưng vẫn cùng nhau ăn chay trường. Giờ thím con 1 ngày chỉ ăn một bữa cơm, cô con thì nói sau khi con cái trưởng thành sẽ vào đạo tràng của Thầy đó để tu tập. Về phía con, sau khi cũng tìm hiểu mà không có kết quả.

Con vẫn tu Tịnh Độ vì con tin vào những trải nghiệm của chính mình, những gì bản thân con đã cảm nhận được, con cũng thấy cuộc sống an lạc, không đố kị, bon chen như trước kia nữa, hiện tại tinh thần con rất tốt, ít bị phiền não và con thực hành buông xả nên thấy cuộc sống rất nhẹ nhàng. Và điều khiến con băn khoăn là cả cô và thím con đều nói khi tu theo Thầy kia thấy tâm rất an lạc, khi ngồi 1 mình cũng thấy hoan hỷ lạ thường, nói chung là thấy kết quả tốt hơn khi tu theo Tịnh Độ. Tâm con bây giờ không bị lung lay nữa, nhưng con không biết thím và cô tu như thế có đúng không ạ, đó có phải chánh pháp hay không, và  việc 2 người đó bỏ kinh sách, ảnh Phật  A Di Đà có bị quả báo không ạ?

Con kính mong các bậc cư sĩ hãy giúp con giải đáp những thắc mắc này ạ.

A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật</p>
<p>Con xin kính chào các vị cư sĩ và các huynh đệ đồng tu. Con có câu chuyện này đã băn khoăn trong lòng từ lâu mà không biết bày tỏ cùng ai, nay gặp được trang web, kính mong các cư sĩ giúp con ạ.</p>
<p>Gia đình con từ trước đến nay không hề biết đến Phật Pháp, cho đến 1 ngày thím của con được 1 người quen tặng cho cuốn “khuyên người niệm Phật” &#8211; cư sĩ Diệu Âm, khi đó gia đình của thím đang gặp khó khăn, chú của con (chồng thím) bị bệnh hoang tưởng, thường nghĩ thím có tình nhân bên ngoài và trong đầu luôn nghĩ có người theo dõi, muốn giết mình mà theo chú tất cả những người đó đều là tình nhân của thím. Thím con rất khổ, vừa bị chú đánh đập, hành hạ vừa phải vất vả kiếm tiền nuôi 2 con nhỏ và lo chữa bệnh cho chú, nên khi gặp được pháp môn tịnh độ thím tu tập rất tinh tấn và gia cảnh của thím chuyển biến rất nhiều, chú con gặp được thầy giỏi và bệnh chuyển biến rất tốt, không còn đánh đập thím nữa. </p>
<p>Cảm nhận được sự nhiệm màu của Phật pháp, thím đã in quyển “khuyên người niệm Phật” cho tất cả những người thân, họ hàng 2 bên của thím, trong đó có gia đình con. Khi đó con mới tốt nghiệp ĐH, trong thời gian chưa đi làm con cũng tò mò tìm hiểu xem sao và khi đọc từng trang sách con thấy rất ngấm, cảm giác như mình đã tìm được lối đi cho cuộc đời, và giải đáp được tất cả những gì trước đây thắc mắc mà không có câu trả lời, mặc dù tuổi con còn ít, lại được sống trong điều kiện gia đình hạnh phúc, yên bình từ bé nhưng khi biết đến Phật pháp con đã nhận thấy đời là bể khổ và quyết tâm niệm Phật để được vãng sinh. Trong gia đình còn có cô ruột con, sau khi được thím tặng sách thì cũng tu tập rất tinh tấn. Vậy là từ đó trong đại gia đình con có 3 người tin sâu vào Phật pháp là thím, cô và con. </p>
<p>Mặc dù là con cháu nhưng thím, cô và con coi nhau như bạn đồng tu, hễ gặp nhau là nói chuyện Phật pháp, chia sẻ những điều nhiệm màu khi niệm Phật, và cả 3 người đều ăn chay trường nên mỗi khi gia đình có giỗ hay việc lớn, thường tự nấu cơm chay để ăn riêng. Thời gian cứ thế trôi đi, đến 1 năm sau, cô của con được 1 người quen tặng mấy cuốn sách (con không nhớ rõ tên) của 1 vị Thầy mà con ko tiện nêu tên. Sau khi đọc mấy cuốn sách đó, suy nghĩ của cô con đã hoàn toàn thay đổi, cô nói từ trước đến nay mình đã tu sai, đại thừa là của Bà La Môn, còn đạo nguyên thủy mới là đạo của Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, cô không tin vào Phật A Di Đà, thế giới Cực Lạc nữa. Cô chuyển sang làm giống như vị Thầy hướng dẫn kia và cô một mực khuyên con và thím nên chuyển theo. </p>
<p>Khi đó con và thím rất hoang mang, nhưng để hiểu rõ nguyên do con cũng đọc sách cô đưa, và lên mạng tìm hiểu rất nhiều về đạo nguyên thủy và pháp môn Tịnh Độ, nhưng càng tìm hiểu con càng thấy mù mịt và đau đầu. con không thể hiểu nổi những kiến thức Phật pháp quá chuyên sâu, những câu từ trích dẫn từ kinh Pali, con không còn thấy đạo Phật đơn giản nữa. Không may thay, sau khi đọc những cuốn sách đó thím con cũng thay đổi, thím và cô bây giờ rất phản bác Tịnh Độ và chỉ tin vào Thầy ấy. Giờ đây khi gặp nhau, 3 người không còn bàn luận rôm rả như trước kia nữa nhưng vẫn cùng nhau ăn chay trường. Giờ thím con 1 ngày chỉ ăn một bữa cơm, cô con thì nói sau khi con cái trưởng thành sẽ vào đạo tràng của Thầy đó để tu tập. Về phía con, sau khi cũng tìm hiểu mà không có kết quả.</p>
<p>Con vẫn tu Tịnh Độ vì con tin vào những trải nghiệm của chính mình, những gì bản thân con đã cảm nhận được, con cũng thấy cuộc sống an lạc, không đố kị, bon chen như trước kia nữa, hiện tại tinh thần con rất tốt, ít bị phiền não và con thực hành buông xả nên thấy cuộc sống rất nhẹ nhàng. Và điều khiến con băn khoăn là cả cô và thím con đều nói khi tu theo Thầy kia thấy tâm rất an lạc, khi ngồi 1 mình cũng thấy hoan hỷ lạ thường, nói chung là thấy kết quả tốt hơn khi tu theo Tịnh Độ. Tâm con bây giờ không bị lung lay nữa, nhưng con không biết thím và cô tu như thế có đúng không ạ, đó có phải chánh pháp hay không, và  việc 2 người đó bỏ kinh sách, ảnh Phật  A Di Đà có bị quả báo không ạ?</p>
<p>Con kính mong các bậc cư sĩ hãy giúp con giải đáp những thắc mắc này ạ.</p>
<p>A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Huệ Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16458</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huệ Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Mar 2015 19:45:26 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16458</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16393&quot;&gt;trường&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật.

Xin gửi bạn Trường,

HT xin giải 2 câu:

Tin sâu nhân quả, trì giữ năm giới, ăn chay (lục trai) niệm Phật, hiếu thảo với cha mẹ, và sống trong hạnh Từ Bi Hỷ Xả. Người nào thật hành được các điều này tâm sẽ bình, phước huệ cao vời vợi và sẽ sanh cõi Tây Phương Cực Lạc thế giới an bình.

Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16393">trường</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật.</p>
<p>Xin gửi bạn Trường,</p>
<p>HT xin giải 2 câu:</p>
<p>Tin sâu nhân quả, trì giữ năm giới, ăn chay (lục trai) niệm Phật, hiếu thảo với cha mẹ, và sống trong hạnh Từ Bi Hỷ Xả. Người nào thật hành được các điều này tâm sẽ bình, phước huệ cao vời vợi và sẽ sanh cõi Tây Phương Cực Lạc thế giới an bình.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16450</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Mar 2015 08:04:06 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=283#comment-16450</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16393&quot;&gt;trường&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật

Bạn Trường thân mến,

Câu hỏi của bạn rất ý nghĩa. Trong Kinh Pháp Bảo Đàn Tổ Huệ Năng dạy: 

&lt;em&gt;Tâm bình không nhọc giữ giới
Hạnh thẳng không cần tu thiền&lt;/em&gt;

Tâm bình là gì? Tâm là chân tâm; Bình là tự tánh. Tâm bình là chân tánh tịnh lặng hay còn gọi là Phật tâm của mỗi chúng sanh. Vậy nhưng tại sao chúng ta không thấy chân tâm của mình hiển lộ? Bởi chúng ta vốn thường sống trong điên đảo, vọng tưởng: tham, sân, si, mạng, phân biệt, chấp trước=gộp lại là phiền não. Vì thế Phật nói chúng ta phải tu hành (phải trì giới) thì chân tánh mới có ngày hiển lộ.

Hạnh thẳng là gì? Hạnh là đức hạnh của người tu đạo nói chung chứ không để chỉ riêng người xuất gia như không ít người thường nghĩ. Muốn có đức hạnh người tu đạo phải luôn giữ và trì giới. Ví thử 5 giới của người tại gia: Không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không bia rượu. 5 giới này người tu xuất xa cũng đều phải giữ. Nếu khai triển rộng thì đó là Tam nghiệp tịnh giới và cũng chính là Thập Thiện  Nghiệp:

Thân nghiệp: không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm.
Khẩu nghiệp: không nói đâm thọc, không nói lưỡng thiệt, không nói dối, không nói lời sân hận.
Ý nghiệp: Không tham, không sân, không si.

Như vậy nếu ai luôn giữ được thập thiện nghiệp=người đó luôn đoạn hết các việc ác và đang làm hết thảy việc thiện. Trong đạo gọi đó là trì giới chân chánh – giữ được đức hạnh ngay thẳng. Nhờ trì giới chân chánh nên tâm sanh định, do có định mà khai thông trí tuệ.

Do vậy hai câu nói trên là để nhằm tới bậc đại triệt, đại ngộ (Bồ tát tái lai) nhưng với người phàm phu chúng ta muốn có tâm bình, bắt buộc phải giữ giới; muốn có hạnh thẳng, bắt buộc phải tu thiền. Thiền hiểu đúng nghĩa chính là trì giới nghiêm mật. Nhờ trì giới - tâm sanh định – tương hợp với chân tánh của chính mình, nhờ sanh định mà huệ được khai thông. Nên giới-định-huệ chính là thiền, tuy nói là 3 nhưng kết lại chỉ là một. 

Trở lại câu hỏi của bạn: &lt;em&gt;Tâm bình thế giới an bình&lt;/em&gt;. 

Điều này bạn chỉ cần làm một quán chiếu nhỏ, giả sử: trong gia đình bạn có 4 thành viên. Bạn là người duy nhất tu hành (trì giới)=gia đình bạn đã bớt đi ¼  những chuyện sát, đạo, dâm, vọng. Nếu có 2 người như bạn, tất những chuyển tà ác, tà kiến lại giảm thêm nấc nữa và nếu cả 4 thành viên đều cùng tu đạo, cùng trì giới chân chánh=gia đình bạn là một tiểu thế giới an bình.
 
Cứ vậy mà suy rộng ra: một cộng đồng, một xã hội xung quanh chúng ta, nếu mọi người, mọi nhà đều giác đạo, tu đạo, đều cùng nhau giữ giới (Giới là đoạn tất cả việc ác. Làm tất cả việc lành. Luôn giữ tâm thanh tịnh) tất cộng đồng, xã hội xung quanh bạn sẽ là một thế giới an bình. 

Như vậy sự “an bình” vốn phải do mỗi thành viên trong gia đình, cộng, đồng, xã hội kiến tạo nên chứ không do sự ban, phát của một đấng siêu phàm nào đó như nhiều người thường nghĩ.

Việc đoạn ác, tu thiện (tâm luôn trì giới) chính là sự kiến tạo phước-huệ hay còn gọi là phước-huệ song tu. 

Trong A Di Đà Kinh Đức Phật Thích Ca nói: “Chẳng thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhân duyên mà được sanh về cõi kia”. Cõi kia – nhằm chỉ cõi An Lạc Tây Phương – Cõi do Đức Phật A Di Đà kiến tạo, trang nghiêm từ chính những phước báu và trí huệ của mình ngay từ thời Ngài còn hành Bồ tát đạo, cũng vì thế cõi ấy còn gọi là cõi: không có những sự khổ, chỉ hưởng những điều vui. 

Hàng ngày nếu bạn thực tu hành &#039;(trì giới nghiêm mật), niệm Phật, đồng nghĩa bạn đang đoạn ác, tu thiện, giữ tâm mình thanh tịnh và nếu bạn hồi hướng tận hư không pháp giới chúng sanh=bạn đang tự độ, độ tha=giúp mình, giúp người cùng giác ngộ để giải thoát.
“Nguyện cầu tín chủ phước sinh huệ dày”  chính là hàm nghĩa đó. 

TN chúc bạn tinh tấn và tỉnh giác tu học.

TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2010/06/phap-mon-mot-doi-thanh-tuu/comment-page-1/#comment-16393">trường</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật</p>
<p>Bạn Trường thân mến,</p>
<p>Câu hỏi của bạn rất ý nghĩa. Trong Kinh Pháp Bảo Đàn Tổ Huệ Năng dạy: </p>
<p><em>Tâm bình không nhọc giữ giới<br />
Hạnh thẳng không cần tu thiền</em></p>
<p>Tâm bình là gì? Tâm là chân tâm; Bình là tự tánh. Tâm bình là chân tánh tịnh lặng hay còn gọi là Phật tâm của mỗi chúng sanh. Vậy nhưng tại sao chúng ta không thấy chân tâm của mình hiển lộ? Bởi chúng ta vốn thường sống trong điên đảo, vọng tưởng: tham, sân, si, mạng, phân biệt, chấp trước=gộp lại là phiền não. Vì thế Phật nói chúng ta phải tu hành (phải trì giới) thì chân tánh mới có ngày hiển lộ.</p>
<p>Hạnh thẳng là gì? Hạnh là đức hạnh của người tu đạo nói chung chứ không để chỉ riêng người xuất gia như không ít người thường nghĩ. Muốn có đức hạnh người tu đạo phải luôn giữ và trì giới. Ví thử 5 giới của người tại gia: Không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không bia rượu. 5 giới này người tu xuất xa cũng đều phải giữ. Nếu khai triển rộng thì đó là Tam nghiệp tịnh giới và cũng chính là Thập Thiện  Nghiệp:</p>
<p>Thân nghiệp: không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm.<br />
Khẩu nghiệp: không nói đâm thọc, không nói lưỡng thiệt, không nói dối, không nói lời sân hận.<br />
Ý nghiệp: Không tham, không sân, không si.</p>
<p>Như vậy nếu ai luôn giữ được thập thiện nghiệp=người đó luôn đoạn hết các việc ác và đang làm hết thảy việc thiện. Trong đạo gọi đó là trì giới chân chánh – giữ được đức hạnh ngay thẳng. Nhờ trì giới chân chánh nên tâm sanh định, do có định mà khai thông trí tuệ.</p>
<p>Do vậy hai câu nói trên là để nhằm tới bậc đại triệt, đại ngộ (Bồ tát tái lai) nhưng với người phàm phu chúng ta muốn có tâm bình, bắt buộc phải giữ giới; muốn có hạnh thẳng, bắt buộc phải tu thiền. Thiền hiểu đúng nghĩa chính là trì giới nghiêm mật. Nhờ trì giới &#8211; tâm sanh định – tương hợp với chân tánh của chính mình, nhờ sanh định mà huệ được khai thông. Nên giới-định-huệ chính là thiền, tuy nói là 3 nhưng kết lại chỉ là một. </p>
<p>Trở lại câu hỏi của bạn: <em>Tâm bình thế giới an bình</em>. </p>
<p>Điều này bạn chỉ cần làm một quán chiếu nhỏ, giả sử: trong gia đình bạn có 4 thành viên. Bạn là người duy nhất tu hành (trì giới)=gia đình bạn đã bớt đi ¼  những chuyện sát, đạo, dâm, vọng. Nếu có 2 người như bạn, tất những chuyển tà ác, tà kiến lại giảm thêm nấc nữa và nếu cả 4 thành viên đều cùng tu đạo, cùng trì giới chân chánh=gia đình bạn là một tiểu thế giới an bình.</p>
<p>Cứ vậy mà suy rộng ra: một cộng đồng, một xã hội xung quanh chúng ta, nếu mọi người, mọi nhà đều giác đạo, tu đạo, đều cùng nhau giữ giới (Giới là đoạn tất cả việc ác. Làm tất cả việc lành. Luôn giữ tâm thanh tịnh) tất cộng đồng, xã hội xung quanh bạn sẽ là một thế giới an bình. </p>
<p>Như vậy sự “an bình” vốn phải do mỗi thành viên trong gia đình, cộng, đồng, xã hội kiến tạo nên chứ không do sự ban, phát của một đấng siêu phàm nào đó như nhiều người thường nghĩ.</p>
<p>Việc đoạn ác, tu thiện (tâm luôn trì giới) chính là sự kiến tạo phước-huệ hay còn gọi là phước-huệ song tu. </p>
<p>Trong A Di Đà Kinh Đức Phật Thích Ca nói: “Chẳng thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhân duyên mà được sanh về cõi kia”. Cõi kia – nhằm chỉ cõi An Lạc Tây Phương – Cõi do Đức Phật A Di Đà kiến tạo, trang nghiêm từ chính những phước báu và trí huệ của mình ngay từ thời Ngài còn hành Bồ tát đạo, cũng vì thế cõi ấy còn gọi là cõi: không có những sự khổ, chỉ hưởng những điều vui. </p>
<p>Hàng ngày nếu bạn thực tu hành &#8216;(trì giới nghiêm mật), niệm Phật, đồng nghĩa bạn đang đoạn ác, tu thiện, giữ tâm mình thanh tịnh và nếu bạn hồi hướng tận hư không pháp giới chúng sanh=bạn đang tự độ, độ tha=giúp mình, giúp người cùng giác ngộ để giải thoát.<br />
“Nguyện cầu tín chủ phước sinh huệ dày”  chính là hàm nghĩa đó. </p>
<p>TN chúc bạn tinh tấn và tỉnh giác tu học.</p>
<p>TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
