<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Chứng Kiến Điều Kỳ Diệu Trong Một Lần Hộ Niệm Vãng Sanh	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Wed, 13 May 2020 16:25:55 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Trâm phạm		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-25880</link>

		<dc:creator><![CDATA[Trâm phạm]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 10 Mar 2016 16:06:11 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-25880</guid>

					<description><![CDATA[Chào cư sĩ VT.mẹ con mất cũng đã được 3 tuần. Chị của con mơ thấy mẹ về 1 lần thôi. Chị thấy mẹ mới hỏi mẹ chưa được vãng sanh nê. Mẹ kêu chưa. Thấy mẹ ôm bụng đau nữa mặc dù mẹ đã được hộ niệm có thọai tướng tốt. K biết là do suy nghĩ nhiều hay là thật nữa ạ mong cư sĩ cho con được biết.
Nam mô a di đà phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chào cư sĩ VT.mẹ con mất cũng đã được 3 tuần. Chị của con mơ thấy mẹ về 1 lần thôi. Chị thấy mẹ mới hỏi mẹ chưa được vãng sanh nê. Mẹ kêu chưa. Thấy mẹ ôm bụng đau nữa mặc dù mẹ đã được hộ niệm có thọai tướng tốt. K biết là do suy nghĩ nhiều hay là thật nữa ạ mong cư sĩ cho con được biết.<br />
Nam mô a di đà phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Song Hiệp		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-10396</link>

		<dc:creator><![CDATA[Song Hiệp]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Aug 2014 08:35:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-10396</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6437&quot;&gt;Bảo Trang&lt;/a&gt;.

Kính chào Bảo Trang cùng các bạn đồng tu Pháp Môn Tịnh Độ.
Mình tên Song Hiệp cũng mới tu Tịnh Độ cũng không lâu lắm. Mình nhớ có đọc sách và thấy nói: sau khi chết thì những ai hành nghiệp thuộc hàng Cực Thiện và Cực ác thì được tái sanh rất nhanh chóng, còn những ai mà thuộc khoảng giữa Cực Thiện và Cực ác thì phải trải qua giai đoạn &quot;thân trung ấm&quot;(khoảng 1----- 49 ngày trước khi thọ sanh sang kiếp khác). 

Để trả lời câu hỏi của Bảo Trang mình xin có vài lời như sau: Một khi đã tu pháp môn Tịnh Độ thì lấy &quot;Tín, Nguyện, Hạnh&quot; làm yếu tố cốt lõi. Vì đây là 3 điều kiện cơ bản giúp ích cho sự thành tựu Tịnh nghiệp (vãng sanh Cực Lạc). Vì có Tín (tin sâu) thì mới phát Nguyện cầu sanh Cực Lạc một cách chân thành, tha thiết; một khi Nguyện đã kiên cố thì Hạnh (việc niệm Phật) càng hăng say, tinh tấn. Một khi niệm Phật đã chuyên nhất thì niềm Tin càng trở nên kiên cố. 3 yếu tố này giống như cái kiền 3 chân vậy, thiếu một chân ắt sẽ ngã.

Như lời Bảo Trang Kể : &quot;Mình ngày nào cũng trì chú đại bi và lạy Phật. Đi đứng nằm ngồi đều niệm hồng danh A Di Đà Phật. Và hằng ngày mình luôn tín-nguyện-hạnh và cầu nguyện xin được vãng sanh về Phương Tây Cực Lạc sau khi mạng chung. Nguyện nhiều lắm&quot;. Thói quen hằng ngày như thế rất là tốt và đáng duy trì. 
Bạn nên quan niệm rằng đã tu Tịnh Độ thì niệm Phật là chính (Chánh Hạnh), trì chú là phụ (Trợ Hạnh). Cái nào đã là chánh thì nên siêng năng hành trì không nên để mất, cái nào phụ thì làm ít hơn, không làm thì cũng không sao. Vì sao như vậy? Vì chư Tổ ngày xưa cũng đã dạy :&quot;Niệm Phật không khó mà khó ở chỗ bền lâu; Niệm Phật bền lâu không khó mà khó ở chỗ Nhất Tâm&quot; tức là không xen tạp, chỉ có niệm Phật nên dễ thành tựu vậy.

Tất cả những lời nói, việc làm, suy nghĩ (các nghiệp xuất phát từ Thân, Khẩu, Ý) hằng ngày đều hình thành nên những chủng tử thiện và ác trong thức thứ 8 (A lại da thức) của mình cả. Chính thức này sẽ chuyển thành thân Trung ấm khi chết vậy. Do đó, chủng tử nào mạnh thì theo đó mà thọ sanh vào các cõi. Ai làm ác thì sanh vào 3 ác đạo (Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh), ai làm thiện thì thọ sanh vào 3 đường lành (Trời, Người, A-tu-la). Do đó, hằng ngày niệm Phật tức là đã gieo trồng chủng tử Cực Thiện vào thức thứ 8, đồng thời Chú tâm niệm Phật thì thân khẩu ý thanh tịnh, ba nghiệp trong sạch nên các nghiệp ác không có dịp sanh khởi. 

Mình có tìm hiểu trong kinh sách thì thấy nói rằng : Khi đã vào giai đoạn trung ấm thì thật khó mà tỉnh táo được vì sức mạnh của vô lượng vô biên nghiệp (không chỉ trong 1 đời mà còn nhiều đời khác nữa) lôi kéo vô cùng mạnh mẽ. Thân trung ấm cao như tầm đửa trẻ nhỏ, có thể di chuyển trong không gian, có thể thấy các hình tướng của người thân, bạn bè...., có thể nghe được tiếng nói của người thân, bạn bè...., và vẫn có cảm giác như khi còn sống…... nhưng người thân, bạn bè.... không nghe được những gì thân trung ấm nói, và cũng không thể thấy thân trung ấm. Vì lý do này mà nhiều người không biết đụng chạm vào thân thể người mới chết làm họ sanh đau đớn và tức giận; người thân, bạn bè.... không biết than khóc làm cho thân trung ấm sanh quyến luyến..... Chính những lý do này đã vô tình làm mất cơ hội sanh vào những chỗ lành của họ. Thật là đáng thương! 

Chính vì thế Ban Hộ niệm cho người lâm chúng đóng vai trò hết sức quan trọng trong thời khắc đó. Nhờ có sức hộ niệm mạnh mẽ, khẩn thiết có thể giúp người mới chết (ở giai đoạn trung ấm thân) có thể nghe thấy và niệm Phật theo, do đó có thể được vãng sanh Tịnh Độ. Nhưng suy đi nghĩ lại thì việc vãng sanh phần lớn là nhờ vào Bổn Nguyện Lực của Phật A Di đà nhiếp thọ mà được. 
Nên trong Kinh A Di Đà,  Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật và chư Phật ở các Phương tha thiết khuyên nhủ , dạy bảo chúng sanh phải nên tin và phát nguyện sanh về Cực Lạc là vì lý do này vậy. Nguyện lực có công năng lớn lao vô cùng, thật khó mà nói nổi. 

Trong Kinh A Di Đà, Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật có dạy : &quot; Nhất tâm niệm Danh Hiệu Phật A Di Đà hoặc 1, hoặc 2, hoặc 3, hoặc 4, hoặc 5, hoặc 6, hoặc 7 ngày thì lâm chung được Phật A Di Đà và Các Thánh Chúng hiện ra tiếp dẫn, trong khoảnh khắc liền được sanh về Cực Lạc. &quot;
Do đó nếu bạn y theo pháp mà chân thành tu hành, niệm Danh Hiệu Phật A Di Đà thì mạng chung liền được sanh về Cực Lạc một cách vô cùng nhanh chóng và an ổn. Do đó đâu phải trải qua giai đoạn “trung ấm” nữa đâu. 

Để được vãng sinh như vậy thì hằng ngày phải chuyên cần, tinh tấn, chí tâm niệm Phật, giữ gìn thân khẩu ý, chí thành sám hối tội nghiệp đã gây ra bằng thân khẩu ý từ vô thỉ kiếp đến nay, không làm điều ác, siêng làm các điều lành, phải từ bi không sát sanh, phải yêu thương tất cả các loài khác giống như yêu thương bản thân mình, giống như yêu thương người thân của mình vậy, phải trên thuận dưới hòa hiếu dưỡng cha mẹ. Đặc biệt là phải học cách buông xả (tức là ai làm gì nói gì mặc kệ, trong tâm mình lúc nào cũng giữ câu Phật hiệu thôi) 

Một khi ba nghiệp Thân, Khẩu, Ý đã thanh tịnh rồi thì khi niệm Phật mới có hiệu quả ( niệm Phật mới sâu được). Miệng niệm, tai nghe, tâm chuyên chú vào câu Phật hiệu ngày qua ngày, từ đây cho đến cuối đời không thảy đổi thì lâu sau rồi cũng sẽ thành tựu. 

Hãy đặt cho mình mục tiêu : Sống thì niệm Phật tu hành, chết thì vãng sanh Cực Lạc. 

Hãy luôn giữ tâm kiên cố không thay đổi, hãy hằng ngày chăm chỉ niệm Phật. Thế thì nguyện nào rồi cũng sẽ thành tựu, Cực Lạc quyết vãng sanh không còn nghi. 

Mình xin kính chúc Bảo Trang cùng tất cả các bạn đồng tu luôn được an lạc trong tu tập và đều sẽ như nguyện Vãng Sanh Cực Lạc Quốc. 
Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6437">Bảo Trang</a>.</p>
<p>Kính chào Bảo Trang cùng các bạn đồng tu Pháp Môn Tịnh Độ.<br />
Mình tên Song Hiệp cũng mới tu Tịnh Độ cũng không lâu lắm. Mình nhớ có đọc sách và thấy nói: sau khi chết thì những ai hành nghiệp thuộc hàng Cực Thiện và Cực ác thì được tái sanh rất nhanh chóng, còn những ai mà thuộc khoảng giữa Cực Thiện và Cực ác thì phải trải qua giai đoạn &#8220;thân trung ấm&#8221;(khoảng 1&#8212;&#8211; 49 ngày trước khi thọ sanh sang kiếp khác). </p>
<p>Để trả lời câu hỏi của Bảo Trang mình xin có vài lời như sau: Một khi đã tu pháp môn Tịnh Độ thì lấy &#8220;Tín, Nguyện, Hạnh&#8221; làm yếu tố cốt lõi. Vì đây là 3 điều kiện cơ bản giúp ích cho sự thành tựu Tịnh nghiệp (vãng sanh Cực Lạc). Vì có Tín (tin sâu) thì mới phát Nguyện cầu sanh Cực Lạc một cách chân thành, tha thiết; một khi Nguyện đã kiên cố thì Hạnh (việc niệm Phật) càng hăng say, tinh tấn. Một khi niệm Phật đã chuyên nhất thì niềm Tin càng trở nên kiên cố. 3 yếu tố này giống như cái kiền 3 chân vậy, thiếu một chân ắt sẽ ngã.</p>
<p>Như lời Bảo Trang Kể : &#8220;Mình ngày nào cũng trì chú đại bi và lạy Phật. Đi đứng nằm ngồi đều niệm hồng danh A Di Đà Phật. Và hằng ngày mình luôn tín-nguyện-hạnh và cầu nguyện xin được vãng sanh về Phương Tây Cực Lạc sau khi mạng chung. Nguyện nhiều lắm&#8221;. Thói quen hằng ngày như thế rất là tốt và đáng duy trì.<br />
Bạn nên quan niệm rằng đã tu Tịnh Độ thì niệm Phật là chính (Chánh Hạnh), trì chú là phụ (Trợ Hạnh). Cái nào đã là chánh thì nên siêng năng hành trì không nên để mất, cái nào phụ thì làm ít hơn, không làm thì cũng không sao. Vì sao như vậy? Vì chư Tổ ngày xưa cũng đã dạy :&#8221;Niệm Phật không khó mà khó ở chỗ bền lâu; Niệm Phật bền lâu không khó mà khó ở chỗ Nhất Tâm&#8221; tức là không xen tạp, chỉ có niệm Phật nên dễ thành tựu vậy.</p>
<p>Tất cả những lời nói, việc làm, suy nghĩ (các nghiệp xuất phát từ Thân, Khẩu, Ý) hằng ngày đều hình thành nên những chủng tử thiện và ác trong thức thứ 8 (A lại da thức) của mình cả. Chính thức này sẽ chuyển thành thân Trung ấm khi chết vậy. Do đó, chủng tử nào mạnh thì theo đó mà thọ sanh vào các cõi. Ai làm ác thì sanh vào 3 ác đạo (Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh), ai làm thiện thì thọ sanh vào 3 đường lành (Trời, Người, A-tu-la). Do đó, hằng ngày niệm Phật tức là đã gieo trồng chủng tử Cực Thiện vào thức thứ 8, đồng thời Chú tâm niệm Phật thì thân khẩu ý thanh tịnh, ba nghiệp trong sạch nên các nghiệp ác không có dịp sanh khởi. </p>
<p>Mình có tìm hiểu trong kinh sách thì thấy nói rằng : Khi đã vào giai đoạn trung ấm thì thật khó mà tỉnh táo được vì sức mạnh của vô lượng vô biên nghiệp (không chỉ trong 1 đời mà còn nhiều đời khác nữa) lôi kéo vô cùng mạnh mẽ. Thân trung ấm cao như tầm đửa trẻ nhỏ, có thể di chuyển trong không gian, có thể thấy các hình tướng của người thân, bạn bè&#8230;., có thể nghe được tiếng nói của người thân, bạn bè&#8230;., và vẫn có cảm giác như khi còn sống…&#8230; nhưng người thân, bạn bè&#8230;. không nghe được những gì thân trung ấm nói, và cũng không thể thấy thân trung ấm. Vì lý do này mà nhiều người không biết đụng chạm vào thân thể người mới chết làm họ sanh đau đớn và tức giận; người thân, bạn bè&#8230;. không biết than khóc làm cho thân trung ấm sanh quyến luyến&#8230;.. Chính những lý do này đã vô tình làm mất cơ hội sanh vào những chỗ lành của họ. Thật là đáng thương! </p>
<p>Chính vì thế Ban Hộ niệm cho người lâm chúng đóng vai trò hết sức quan trọng trong thời khắc đó. Nhờ có sức hộ niệm mạnh mẽ, khẩn thiết có thể giúp người mới chết (ở giai đoạn trung ấm thân) có thể nghe thấy và niệm Phật theo, do đó có thể được vãng sanh Tịnh Độ. Nhưng suy đi nghĩ lại thì việc vãng sanh phần lớn là nhờ vào Bổn Nguyện Lực của Phật A Di đà nhiếp thọ mà được.<br />
Nên trong Kinh A Di Đà,  Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật và chư Phật ở các Phương tha thiết khuyên nhủ , dạy bảo chúng sanh phải nên tin và phát nguyện sanh về Cực Lạc là vì lý do này vậy. Nguyện lực có công năng lớn lao vô cùng, thật khó mà nói nổi. </p>
<p>Trong Kinh A Di Đà, Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật có dạy : &#8221; Nhất tâm niệm Danh Hiệu Phật A Di Đà hoặc 1, hoặc 2, hoặc 3, hoặc 4, hoặc 5, hoặc 6, hoặc 7 ngày thì lâm chung được Phật A Di Đà và Các Thánh Chúng hiện ra tiếp dẫn, trong khoảnh khắc liền được sanh về Cực Lạc. &#8221;<br />
Do đó nếu bạn y theo pháp mà chân thành tu hành, niệm Danh Hiệu Phật A Di Đà thì mạng chung liền được sanh về Cực Lạc một cách vô cùng nhanh chóng và an ổn. Do đó đâu phải trải qua giai đoạn “trung ấm” nữa đâu. </p>
<p>Để được vãng sinh như vậy thì hằng ngày phải chuyên cần, tinh tấn, chí tâm niệm Phật, giữ gìn thân khẩu ý, chí thành sám hối tội nghiệp đã gây ra bằng thân khẩu ý từ vô thỉ kiếp đến nay, không làm điều ác, siêng làm các điều lành, phải từ bi không sát sanh, phải yêu thương tất cả các loài khác giống như yêu thương bản thân mình, giống như yêu thương người thân của mình vậy, phải trên thuận dưới hòa hiếu dưỡng cha mẹ. Đặc biệt là phải học cách buông xả (tức là ai làm gì nói gì mặc kệ, trong tâm mình lúc nào cũng giữ câu Phật hiệu thôi) </p>
<p>Một khi ba nghiệp Thân, Khẩu, Ý đã thanh tịnh rồi thì khi niệm Phật mới có hiệu quả ( niệm Phật mới sâu được). Miệng niệm, tai nghe, tâm chuyên chú vào câu Phật hiệu ngày qua ngày, từ đây cho đến cuối đời không thảy đổi thì lâu sau rồi cũng sẽ thành tựu. </p>
<p>Hãy đặt cho mình mục tiêu : Sống thì niệm Phật tu hành, chết thì vãng sanh Cực Lạc. </p>
<p>Hãy luôn giữ tâm kiên cố không thay đổi, hãy hằng ngày chăm chỉ niệm Phật. Thế thì nguyện nào rồi cũng sẽ thành tựu, Cực Lạc quyết vãng sanh không còn nghi. </p>
<p>Mình xin kính chúc Bảo Trang cùng tất cả các bạn đồng tu luôn được an lạc trong tu tập và đều sẽ như nguyện Vãng Sanh Cực Lạc Quốc.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Bảo Trang		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6437</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bảo Trang]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 09 Dec 2013 02:12:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-6437</guid>

					<description><![CDATA[Nam mô A Di Đà Phật
Xin chào cư sĩ Viên Trí!

Mình mới tu thôi nên còn nhiều thắc mắc lắm. Mong Viên Trí hoan hỷ trả lời giúp mình với ạ. Cám ơn Viên Trí nhiều.

Mình ngày nào cũng trì chú đại bi và lạy Phật. Đi đứng nằm ngồi đều niệm hồng danh A Di Đà Phật. Và hằng ngày mình luôn tín-nguyện-hạnh và cầu nguyện xin được vãng sanh về Phương Tây Cực Lạc sau khi mạng chung. Nguyện nhiều lắm

Mình có đọc 1 bài viết trên mạng http://trisieu.free.fr/PhatPhap/04-PhapLuan/TiepDoNguoiChet.html, trong bài này có viết:

&quot;Sau khi thân thể đã hoàn toàn cứng lạnh, thần thức coi như đã rời khỏi thân xác, giai đoạn này gọi là sau khi chết. Người chết nếu chưa được giải thoát thì phần nhiều phải trải qua một trạng thái tối tăm mờ mịt trong một thời gian khoảng 3 đến 4 ngày, rồi sau đó mới có cảm giác minh mẫn trở lại, khi đó họ bắt đầu bước vào cảnh giới Trung ấm (là giai đoạn giữa sự chết và đầu thai) và mang một cái thân gọi là thân Trung ấm. Thời gian sống của Trung ấm thân có thể kéo dài nhiều nhất là 49 ngày kể từ khi mới chết. 
Thông thường người chết, khi thần thức đã rời khỏi thân, thường hay mê muội nên cứ đắn đo tự hỏi :&quot;Ta đã chết hay chưa chết ?&quot;. Ở trong trạng thái mơ mơ màng màng này họ thấy được người thân và gia đình quyến thuộc, mỗi mỗi đều hiện ra trước mắt, nhưng mờ ảo giống như cảnh trong mộng. Trong cảnh giới Trung ấm, cứ sau mỗi 7 ngày là Thân Trung Ấm lại chết đi, sống lại, mê rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại mê. Bị gió nghiệp thổi đi đây đó một cách bất định. Trước mắt thường hiện ra những cảnh thiện, ác, sung sướng hay rùng rợn tùy theo nghiệp đã tạo trong lúc còn sống.&quot; 

Qua bài này thì điều mình sợ nhất là thần thức không được minh mẫn trong khoảng 3 đến 4 ngày sau khi chết. Vì sao mình sợ, mình sợ vì nếu thần thức không được minh mẫn thì làm sao mình có thể niệm Phật được. Mà mình rất muốn (muốn nhiều lắm) niệm Phật để cầu mong tha thiết cha lành A Di Đà Phật đến tiếp dẫn về Phương Tây Cực Lạc.

Vậy cho mình hỏi là có thật sự thần thức bị mụ mi sau khi chết khoảng 3 đến 4 ngày không?. Và trong vòng 49 ngày, thần thức người chết có minh mẫn để niệm Phật không?

Minh thường hay nằm mơ ác mộng và bị bóng đè. Những lúc như thế mình đều niệm A Di Đà Phật, khi niệm xong thì mình ngủ bình thường. Những lúc như thế mình đều niệm Phật. Vậy như mình thì vẫn còn thần thức minh mẫn để niệm Phật sau khi mạng chung không?.

Câu hỏi mang tính cá nhân, mong Viên Trí hoan hỉ trả lời giúp mình. Mình cám ơn Viên Trí nhiều, vì mình thắc mắc mà không biết hỏi ai cả.

Nam mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam mô A Di Đà Phật<br />
Xin chào cư sĩ Viên Trí!</p>
<p>Mình mới tu thôi nên còn nhiều thắc mắc lắm. Mong Viên Trí hoan hỷ trả lời giúp mình với ạ. Cám ơn Viên Trí nhiều.</p>
<p>Mình ngày nào cũng trì chú đại bi và lạy Phật. Đi đứng nằm ngồi đều niệm hồng danh A Di Đà Phật. Và hằng ngày mình luôn tín-nguyện-hạnh và cầu nguyện xin được vãng sanh về Phương Tây Cực Lạc sau khi mạng chung. Nguyện nhiều lắm</p>
<p>Mình có đọc 1 bài viết trên mạng <a href="http://trisieu.free.fr/PhatPhap/04-PhapLuan/TiepDoNguoiChet.html" rel="nofollow ugc">http://trisieu.free.fr/PhatPhap/04-PhapLuan/TiepDoNguoiChet.html</a>, trong bài này có viết:</p>
<p>&#8220;Sau khi thân thể đã hoàn toàn cứng lạnh, thần thức coi như đã rời khỏi thân xác, giai đoạn này gọi là sau khi chết. Người chết nếu chưa được giải thoát thì phần nhiều phải trải qua một trạng thái tối tăm mờ mịt trong một thời gian khoảng 3 đến 4 ngày, rồi sau đó mới có cảm giác minh mẫn trở lại, khi đó họ bắt đầu bước vào cảnh giới Trung ấm (là giai đoạn giữa sự chết và đầu thai) và mang một cái thân gọi là thân Trung ấm. Thời gian sống của Trung ấm thân có thể kéo dài nhiều nhất là 49 ngày kể từ khi mới chết.<br />
Thông thường người chết, khi thần thức đã rời khỏi thân, thường hay mê muội nên cứ đắn đo tự hỏi :&#8221;Ta đã chết hay chưa chết ?&#8221;. Ở trong trạng thái mơ mơ màng màng này họ thấy được người thân và gia đình quyến thuộc, mỗi mỗi đều hiện ra trước mắt, nhưng mờ ảo giống như cảnh trong mộng. Trong cảnh giới Trung ấm, cứ sau mỗi 7 ngày là Thân Trung Ấm lại chết đi, sống lại, mê rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại mê. Bị gió nghiệp thổi đi đây đó một cách bất định. Trước mắt thường hiện ra những cảnh thiện, ác, sung sướng hay rùng rợn tùy theo nghiệp đã tạo trong lúc còn sống.&#8221; </p>
<p>Qua bài này thì điều mình sợ nhất là thần thức không được minh mẫn trong khoảng 3 đến 4 ngày sau khi chết. Vì sao mình sợ, mình sợ vì nếu thần thức không được minh mẫn thì làm sao mình có thể niệm Phật được. Mà mình rất muốn (muốn nhiều lắm) niệm Phật để cầu mong tha thiết cha lành A Di Đà Phật đến tiếp dẫn về Phương Tây Cực Lạc.</p>
<p>Vậy cho mình hỏi là có thật sự thần thức bị mụ mi sau khi chết khoảng 3 đến 4 ngày không?. Và trong vòng 49 ngày, thần thức người chết có minh mẫn để niệm Phật không?</p>
<p>Minh thường hay nằm mơ ác mộng và bị bóng đè. Những lúc như thế mình đều niệm A Di Đà Phật, khi niệm xong thì mình ngủ bình thường. Những lúc như thế mình đều niệm Phật. Vậy như mình thì vẫn còn thần thức minh mẫn để niệm Phật sau khi mạng chung không?.</p>
<p>Câu hỏi mang tính cá nhân, mong Viên Trí hoan hỉ trả lời giúp mình. Mình cám ơn Viên Trí nhiều, vì mình thắc mắc mà không biết hỏi ai cả.</p>
<p>Nam mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Bảo Trang		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6435</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bảo Trang]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 09 Dec 2013 00:55:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-6435</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6387&quot;&gt;Bảo Trang&lt;/a&gt;.

Xin chào cư sĩ Viên Trí

Nam mô A Di Đà Phật. Mình cám ơn Viên Trí đã trả lời câu hỏi giúp minh. Mình năm nay 34 tuổi, không biết xưng hô với Viên Trí thế nào ạ

Nam mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6387">Bảo Trang</a>.</p>
<p>Xin chào cư sĩ Viên Trí</p>
<p>Nam mô A Di Đà Phật. Mình cám ơn Viên Trí đã trả lời câu hỏi giúp minh. Mình năm nay 34 tuổi, không biết xưng hô với Viên Trí thế nào ạ</p>
<p>Nam mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư Sỉ Viên Trí		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6424</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư Sỉ Viên Trí]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 07 Dec 2013 11:04:22 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-6424</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6418&quot;&gt;Liên Kim&lt;/a&gt;.

Xin chào Liên Kim,

Con khóc thì phải dổ con nín đó là bổn phận của mỗi người làm mẹ, qua đó cũng thể hiện được tinh thần &quot;phụng sự chúng sanh là cúng dường chư Phật&quot; cho nên cũng không có gì phải buồn. Khi cháu bé lớn thêm chút xíu nữa thì nên tập cho cháu niệm Phật như trong bài &lt;a href=&quot;http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2012/09/day-con-niem-phat&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Dạy Con Niệm Phật&lt;/a&gt;.

Ngồi lâu bị tê chân thì thay đổi tư thế cho thoải mái cũng là việc tốt. Điều này Phật đã chứng minh cho thấy việc khổ hạnh ép xác vốn không mang lại kết quả tốt sau 6 năm tu khổ hạnh. Đối với người tu thiền thì phải ngồi kiết già, xả bỏ vạn duyên, nhiếp tâm trong định nhưng đối với người tu Tịnh Độ thì có phần thoải mái hơn, nếu không ngồi kiết già được thì ngồi bán già, không ngồi bán già được thì ngồi &quot; tự do già &quot;. Trong thời khóa công phu, đối diện với bàn Phật thì VT có đề nghị nên quỳ để bày tỏ lòng thành kính, nếu tê chân thì có thể đứng dậy lể Phật hoặc đi kinh hành. Điều quan trọng là nơi tâm mình luôn chí thành niệm Phật.

Nếu như có được cái thất để ngồi niệm Phật, trong thời khóa công phu không ai quấy rầy là tốt nhưng nếu vì hoàn cảnh không thuận tiện, người ta hỏi thì mình trả lời xong lại niệm Phật tiếp, có sao đâu. Pháp môn niệm Phật không nhất thiết phải bế quan nhập thất tịnh khẩu mà còn có thể vừa làm việc vừa niệm Phật được như là câu chuyện &lt;a href=&quot;http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2010/12/lam-viec-nang-van-niem-phat&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Làm Việc Nặng Niệm Phật Được Vãng Sanh&lt;/a&gt;.

Trong giấc mơ của bạn có phần khôi hài nhưng ngụ ý muốn nói việc tu hành thì phải phát tâm hoan hỉ, còn gượng ép miển cưởng thì hơi khó. Có lẻ những buổi đầu cần phải miển cưởng gượng ép rồi về sau mới hoan hỉ phát tâm. Đối với người hoan hỉ phát tâm thì càng tu càng tinh tấn hăng say, phấn khởi gọi là pháp hỉ sung mãn. Còn đối với người miển cưởng gượng ép thì người ta trông cho xong thời khóa, trông cho đủ số công cứ để...làm việc khác (rồi chẳng màng đến câu Phật hiệu nữa), cho nên càng trông thì càng thấy lâu và dể sanh nản chí.

Một ngày niệm 4,5 ngàn câu Phật hiệu thì không phải nhiều nhưng cũng không phải ít, cũng không phải là hạng chót. Điều quan trọng cần nên chú ý là tâm và tiếng phải hiệp khắn với nhau, nhất là dùng tấm lòng chân thành hướng về Đức Phật để bày tỏ sự chí thành chí kính và tha thiết phát nguyện vãng sanh. Thời khóa buổi sáng giống như là mình khởi động để lấy trớn rồi mang câu Phật hiệu theo suốt quá trình làm việc trong ngày. Thời khóa buổi tối giống như là mình lại khởi động, lấy trớn để mang câu Phật hiệu đi vào giấc ngủ. Chúc bạn luôn tinh tấn, pháp hỉ sung mãn.

Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6418">Liên Kim</a>.</p>
<p>Xin chào Liên Kim,</p>
<p>Con khóc thì phải dổ con nín đó là bổn phận của mỗi người làm mẹ, qua đó cũng thể hiện được tinh thần &#8220;phụng sự chúng sanh là cúng dường chư Phật&#8221; cho nên cũng không có gì phải buồn. Khi cháu bé lớn thêm chút xíu nữa thì nên tập cho cháu niệm Phật như trong bài <a href="http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2012/09/day-con-niem-phat" target="_blank" rel="nofollow">Dạy Con Niệm Phật</a>.</p>
<p>Ngồi lâu bị tê chân thì thay đổi tư thế cho thoải mái cũng là việc tốt. Điều này Phật đã chứng minh cho thấy việc khổ hạnh ép xác vốn không mang lại kết quả tốt sau 6 năm tu khổ hạnh. Đối với người tu thiền thì phải ngồi kiết già, xả bỏ vạn duyên, nhiếp tâm trong định nhưng đối với người tu Tịnh Độ thì có phần thoải mái hơn, nếu không ngồi kiết già được thì ngồi bán già, không ngồi bán già được thì ngồi &#8221; tự do già &#8220;. Trong thời khóa công phu, đối diện với bàn Phật thì VT có đề nghị nên quỳ để bày tỏ lòng thành kính, nếu tê chân thì có thể đứng dậy lể Phật hoặc đi kinh hành. Điều quan trọng là nơi tâm mình luôn chí thành niệm Phật.</p>
<p>Nếu như có được cái thất để ngồi niệm Phật, trong thời khóa công phu không ai quấy rầy là tốt nhưng nếu vì hoàn cảnh không thuận tiện, người ta hỏi thì mình trả lời xong lại niệm Phật tiếp, có sao đâu. Pháp môn niệm Phật không nhất thiết phải bế quan nhập thất tịnh khẩu mà còn có thể vừa làm việc vừa niệm Phật được như là câu chuyện <a href="http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2010/12/lam-viec-nang-van-niem-phat" target="_blank" rel="nofollow">Làm Việc Nặng Niệm Phật Được Vãng Sanh</a>.</p>
<p>Trong giấc mơ của bạn có phần khôi hài nhưng ngụ ý muốn nói việc tu hành thì phải phát tâm hoan hỉ, còn gượng ép miển cưởng thì hơi khó. Có lẻ những buổi đầu cần phải miển cưởng gượng ép rồi về sau mới hoan hỉ phát tâm. Đối với người hoan hỉ phát tâm thì càng tu càng tinh tấn hăng say, phấn khởi gọi là pháp hỉ sung mãn. Còn đối với người miển cưởng gượng ép thì người ta trông cho xong thời khóa, trông cho đủ số công cứ để&#8230;làm việc khác (rồi chẳng màng đến câu Phật hiệu nữa), cho nên càng trông thì càng thấy lâu và dể sanh nản chí.</p>
<p>Một ngày niệm 4,5 ngàn câu Phật hiệu thì không phải nhiều nhưng cũng không phải ít, cũng không phải là hạng chót. Điều quan trọng cần nên chú ý là tâm và tiếng phải hiệp khắn với nhau, nhất là dùng tấm lòng chân thành hướng về Đức Phật để bày tỏ sự chí thành chí kính và tha thiết phát nguyện vãng sanh. Thời khóa buổi sáng giống như là mình khởi động để lấy trớn rồi mang câu Phật hiệu theo suốt quá trình làm việc trong ngày. Thời khóa buổi tối giống như là mình lại khởi động, lấy trớn để mang câu Phật hiệu đi vào giấc ngủ. Chúc bạn luôn tinh tấn, pháp hỉ sung mãn.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Liên Kim		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6418</link>

		<dc:creator><![CDATA[Liên Kim]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 06 Dec 2013 09:38:56 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-6418</guid>

					<description><![CDATA[Xin chào cư sĩ Viên Trí!
Tôi niệm phật được gần 8 tháng, mỗi tối tôi ngồi niệm khoảng 1 giờ, vì ngồi lâu thì chân tôi bị tê, nên ngồi được khoảng 15p là tôi thay đổi tư thế, có khi đang niệm thì có người hỏi tôi, buộc tôi phải trả lời, rồi có khi con tôi lại ngồi kế bên.. nói chung là ít khi nào tôi ngồi niệm phật mà đươc yên ổn cả. Nhiều khi đang niệm vậy thì con khóc, tôi phải đi dỗ nó, tôi thấy rất buồn. Dạo gần đây tôi ngủ thường hay mơ thấy ma. mới tối hôm qua tôi mơ thấy mình ở 1 nơi vắng vẻ, trong lòng thấy sợ ma lắm, nhưng nghĩ là mình niệm phật thì ko sợ, nên tôi cứ chạy thiệt nhanh và lớn tiếng niệm &quot;Nam mô A Di Đà Phật&quot; , vừa chạy vừa niêm như vậy, thấy có 2 con ma trước mặt tôi chạy tới sân của một ngôi nhà thì dưng lại, 2 con ma cũng dừng lại định nhào vào người tôi, tôi nhìn ngay mặt nó mà nói &quot;nam mô A Di Đà Phật&quot;, thì 1 con biến mất, còn con kia nó sứ ở đó hoài, tôi chụp tay nó vằn ra phía sau, kêu nó niệm phật đi, nó ko chịu, tôi đè cổ nó xuống kêu niệm Nam Mô A Di Đà Phật đi, nó cứng đầu ko chịu, tôi mới đẩy nó vô trong nhà có tượng Phật A Di Đà, bắt nó quỳ xuống lạy phật, nó cũng ko chịu, tôi vừa nắm tay nó phía sau, vừa đè cổ nó xuống kêu lạy phật đi, mấy lần như vậy nó mới chịu. Lúc đó tôi tỉnh dậy cũng gần sáng rồi, tôi cảm thấy  ko sợ như mấy lần trước mà thấy vui vui, vì nghĩ mình ko còn sợ ma nữa. 
VT cho tôi hỏi là có phải mình niệm phật như vậy, ko ngồi yên 1 chỗ, cho nên khi ngủ tôi mới thấy ma đúng ko? Tuy rằng cũng có lúc tôi niệm được xuyên suốt, nhưng đôi khi bị trở ngại như vậy, rồi có khi ngồi tê chân quá thì tôi đứng dậy, nên ko biết có được ko? mỗi ngày tôi chỉ niệm được buổi tối có 1h thôi được 3200câu phật hiệu, rồi sáng sớm đạy niệm thêm có khi 2000, có khi 1000, tuy vào thời gian dậy sớm hay muộn. Có phải tôi niệm như vậy là quá it/]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Xin chào cư sĩ Viên Trí!<br />
Tôi niệm phật được gần 8 tháng, mỗi tối tôi ngồi niệm khoảng 1 giờ, vì ngồi lâu thì chân tôi bị tê, nên ngồi được khoảng 15p là tôi thay đổi tư thế, có khi đang niệm thì có người hỏi tôi, buộc tôi phải trả lời, rồi có khi con tôi lại ngồi kế bên.. nói chung là ít khi nào tôi ngồi niệm phật mà đươc yên ổn cả. Nhiều khi đang niệm vậy thì con khóc, tôi phải đi dỗ nó, tôi thấy rất buồn. Dạo gần đây tôi ngủ thường hay mơ thấy ma. mới tối hôm qua tôi mơ thấy mình ở 1 nơi vắng vẻ, trong lòng thấy sợ ma lắm, nhưng nghĩ là mình niệm phật thì ko sợ, nên tôi cứ chạy thiệt nhanh và lớn tiếng niệm &#8220;Nam mô A Di Đà Phật&#8221; , vừa chạy vừa niêm như vậy, thấy có 2 con ma trước mặt tôi chạy tới sân của một ngôi nhà thì dưng lại, 2 con ma cũng dừng lại định nhào vào người tôi, tôi nhìn ngay mặt nó mà nói &#8220;nam mô A Di Đà Phật&#8221;, thì 1 con biến mất, còn con kia nó sứ ở đó hoài, tôi chụp tay nó vằn ra phía sau, kêu nó niệm phật đi, nó ko chịu, tôi đè cổ nó xuống kêu niệm Nam Mô A Di Đà Phật đi, nó cứng đầu ko chịu, tôi mới đẩy nó vô trong nhà có tượng Phật A Di Đà, bắt nó quỳ xuống lạy phật, nó cũng ko chịu, tôi vừa nắm tay nó phía sau, vừa đè cổ nó xuống kêu lạy phật đi, mấy lần như vậy nó mới chịu. Lúc đó tôi tỉnh dậy cũng gần sáng rồi, tôi cảm thấy  ko sợ như mấy lần trước mà thấy vui vui, vì nghĩ mình ko còn sợ ma nữa.<br />
VT cho tôi hỏi là có phải mình niệm phật như vậy, ko ngồi yên 1 chỗ, cho nên khi ngủ tôi mới thấy ma đúng ko? Tuy rằng cũng có lúc tôi niệm được xuyên suốt, nhưng đôi khi bị trở ngại như vậy, rồi có khi ngồi tê chân quá thì tôi đứng dậy, nên ko biết có được ko? mỗi ngày tôi chỉ niệm được buổi tối có 1h thôi được 3200câu phật hiệu, rồi sáng sớm đạy niệm thêm có khi 2000, có khi 1000, tuy vào thời gian dậy sớm hay muộn. Có phải tôi niệm như vậy là quá it/</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư Sĩ Viên Trí		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6402</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư Sĩ Viên Trí]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 03 Dec 2013 02:16:18 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-6402</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6387&quot;&gt;Bảo Trang&lt;/a&gt;.

Xin chào Bảo Trang

Oan gia trái chủ của mình có rất nhiều nhưng tuỳ theo nhân duyên hội đủ thì họ mới đến để đòi nợ được. Thường ngày mình niệm Phật và làm các việc thiện lành hồi hướng đến họ và sám hối với họ là hy vọng hoá giải những oán thù tiền kiếp. Nếu như các vị ấy hoan hỉ, buông xả là rất tốt tuy nhiên có những vị oán thù quá sâu nặng nên cố chấp, không chịu bỏ qua, trường hợp này thì một phần phải cầu Tam Bảo gia hộ, một phần cũng phải chấp nhận trả nghiệp.

Lúc bình thường mình không có tu thì oan gia trái chủ ít khi đến nhưng nếu mình tinh tấn tu hành, đặc biệt là giờ phút lâm chung mà nhất là có dấu hiệu sẽ được vãng sanh thì họ sẽ ùn ùn kéo tới. Điều này cũng dể hiểu thôi, cũng giống như lúc ở VN mình thiếu nợ người ta rất nhiều nhưng ít có ai đòi là tại vì người ta nghĩ mình còn ở đó. Khi mình sắp đi Mỉ, đi Úc...( mà để họ biết được ) thì họ sẽ ùn ùn kéo tới đòi nợ vì sợ không đòi thì mai mốt không còn gặp để đòi. Chính vì thế cho nên có nhiều người tu, muốn trốn oan gia trái chủ nên khi công phu tu hành được khá như là thấy Phật, thấy thắng cảnh Tây Phương... cũng âm thầm lặng lẻ, không nói ra vì nếu khoe ra thì sẽ bị chướng ngại là như thế.

Nói như thế không có nghĩa là VT khuyên nên trốn oan gia trái chủ vì có tâm niệm này thì các chư vị ấy sẽ càng không buông tha cho mình. Mình phải luôn luôn sẳn sàng chấp nhận đối diện với họ, thành tâm thành ý xin lỗi và sám hối với họ, nguyện mang công đức tu hành có được mà hồi hướng cho họ, còn nếu họ cố chấp thì mình phải chấp nhận trả nghiệp. Khi mình có cái tâm chấp nhận trả nghiệp thì tự dưng họ lại buông tha. Đây là chỗ &quot;cùng tắc biến, biến tắc thông&quot;. Cũng giống như trong phim truyện kiếm hiệp vậy, có người muốn trả thù, theo đuổi nhiều năm, càng trốn thì họ càng tìm...cho đến khi gặp được, cùng đường bí lối, quỳ xuống ngửa cổ đưa thanh gươm và nói: &quot;Nếu vậy thì cứ tự nhiên&quot;. Nhưng oan gia trái chủ đã dịu lại và không nở ra tay.

Nói tóm lại, mình cứ thường xuyên niệm Phật và làm các việc thiện lành hồi hướng đến họ, tới đâu hay tới đó, phần còn lại chỉ trông cậy vào Tam Bảo gia hộ, nếu còn sót nữa thì phải hoan hỉ mà chấp nhận trả nghiệp ( nhưng nghiệp nặng đã chuyển thành nghiệp nhẹ nên cũng đở phần nào ). 

Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6387">Bảo Trang</a>.</p>
<p>Xin chào Bảo Trang</p>
<p>Oan gia trái chủ của mình có rất nhiều nhưng tuỳ theo nhân duyên hội đủ thì họ mới đến để đòi nợ được. Thường ngày mình niệm Phật và làm các việc thiện lành hồi hướng đến họ và sám hối với họ là hy vọng hoá giải những oán thù tiền kiếp. Nếu như các vị ấy hoan hỉ, buông xả là rất tốt tuy nhiên có những vị oán thù quá sâu nặng nên cố chấp, không chịu bỏ qua, trường hợp này thì một phần phải cầu Tam Bảo gia hộ, một phần cũng phải chấp nhận trả nghiệp.</p>
<p>Lúc bình thường mình không có tu thì oan gia trái chủ ít khi đến nhưng nếu mình tinh tấn tu hành, đặc biệt là giờ phút lâm chung mà nhất là có dấu hiệu sẽ được vãng sanh thì họ sẽ ùn ùn kéo tới. Điều này cũng dể hiểu thôi, cũng giống như lúc ở VN mình thiếu nợ người ta rất nhiều nhưng ít có ai đòi là tại vì người ta nghĩ mình còn ở đó. Khi mình sắp đi Mỉ, đi Úc&#8230;( mà để họ biết được ) thì họ sẽ ùn ùn kéo tới đòi nợ vì sợ không đòi thì mai mốt không còn gặp để đòi. Chính vì thế cho nên có nhiều người tu, muốn trốn oan gia trái chủ nên khi công phu tu hành được khá như là thấy Phật, thấy thắng cảnh Tây Phương&#8230; cũng âm thầm lặng lẻ, không nói ra vì nếu khoe ra thì sẽ bị chướng ngại là như thế.</p>
<p>Nói như thế không có nghĩa là VT khuyên nên trốn oan gia trái chủ vì có tâm niệm này thì các chư vị ấy sẽ càng không buông tha cho mình. Mình phải luôn luôn sẳn sàng chấp nhận đối diện với họ, thành tâm thành ý xin lỗi và sám hối với họ, nguyện mang công đức tu hành có được mà hồi hướng cho họ, còn nếu họ cố chấp thì mình phải chấp nhận trả nghiệp. Khi mình có cái tâm chấp nhận trả nghiệp thì tự dưng họ lại buông tha. Đây là chỗ &#8220;cùng tắc biến, biến tắc thông&#8221;. Cũng giống như trong phim truyện kiếm hiệp vậy, có người muốn trả thù, theo đuổi nhiều năm, càng trốn thì họ càng tìm&#8230;cho đến khi gặp được, cùng đường bí lối, quỳ xuống ngửa cổ đưa thanh gươm và nói: &#8220;Nếu vậy thì cứ tự nhiên&#8221;. Nhưng oan gia trái chủ đã dịu lại và không nở ra tay.</p>
<p>Nói tóm lại, mình cứ thường xuyên niệm Phật và làm các việc thiện lành hồi hướng đến họ, tới đâu hay tới đó, phần còn lại chỉ trông cậy vào Tam Bảo gia hộ, nếu còn sót nữa thì phải hoan hỉ mà chấp nhận trả nghiệp ( nhưng nghiệp nặng đã chuyển thành nghiệp nhẹ nên cũng đở phần nào ). </p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Bảo Trang		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-6387</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bảo Trang]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 02 Dec 2013 07:59:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-6387</guid>

					<description><![CDATA[Nam mô A Di Đà Phật.
Mến chào các bạn đồng tu. Cho mình hỏi một câu hỏi được không ạ. Nếu mình luôn luôn niệm Phật và hồi hướng đến cho các oan gia trái chủ từ lúc mình tu cho đến cuối đời (mạng chung), thì lúc đó oan gia trái chủ có tìm đến mình để đòi nợ khi mình rời bỏ thân xác này không ạ.
Cám ơn các bạn
Nam mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam mô A Di Đà Phật.<br />
Mến chào các bạn đồng tu. Cho mình hỏi một câu hỏi được không ạ. Nếu mình luôn luôn niệm Phật và hồi hướng đến cho các oan gia trái chủ từ lúc mình tu cho đến cuối đời (mạng chung), thì lúc đó oan gia trái chủ có tìm đến mình để đòi nợ khi mình rời bỏ thân xác này không ạ.<br />
Cám ơn các bạn<br />
Nam mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư Sỉ Viên Trí		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-4823</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư Sỉ Viên Trí]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 May 2013 07:33:32 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-4823</guid>

					<description><![CDATA[Nam Mô A Di Đà Phật
Mến chào Tâm Hoa cùng tất cả quý bạn đồng tu
Muốn không khóc, không rơi nước mắt nữa thì dể thôi, lại đây VT &quot;thọt cà lét&quot; nhột quá sẽ cười thôi :) 
Đùa chút cho vui vậy mà, cũng là vọng tưởng thôi. Thật ra thì nếu làm theo cách ấy chỉ trừ cái ngọn chứ không trừ được cái gốc, vì VT chọc TH cười rồi khi đi hộ niệm, thấy cảnh đó lại khóc nữa, không riêng gì TH mà có nhiều bạn đồng tu khác cũng thường hay khóc lóc sướt mướt như là Diệu Nhân Cẩm Thúy vì chuyện mẹ của cô ấy mà đã khóc như mưa suốt mấy tháng nay, có người vì đau buồn quá độ như &quot;thất tình&quot; chẳng hạn rồi đòi nhảy sông tự tử...  

Như là câu chuyện sau đây, lúc VT còn nhỏ ở VN, gần nhà có cô thiếu nử độ 18 tuổi rất xinh đẹp, một hôm cô đi đâu đó bị người ta đánh cắp mất chiếc xe đạp,(thời đó xe đạp rất là đắt tiền, VT phải làm tới 3 tháng mới đủ tiền để mua một chiếc xe đạp củ.) thế là cô ta về nhà bị mẹ mắng chưởi la rầy... cô ta buồn quá nên đã tự tử và vong hồn không siêu thoát, cứ lãng vãng gần đó thành ma nử hay than van khóc lóc lúc về đêm. 

Thôi thì trở lại vấn đề làm sao để không rơi nước mắt nữa? Muốn không khóc nữa thì trừ phi phải hết buồn, vậy cái buồn ấy từ đâu mà sanh ra? Từ trong tâm phát sinh ra, có phải không? Tâm thể vốn thanh tịnh như bầu trời trong xanh, cái buồn như là một áng mây mù ảm đạm chợt thoáng qua rồi liền tan, cũng có khi mây mù giăng phủ tứ phía, dầy đặc không tan biến và cứ ấp ủ như thế lâu ngày thành bệnh, cộng thêm oan gia trái chủ thừa cơ xúi giục khiến cho mình trở nên chán nản rồi tự tử... Có người nói :&quot; Ở nhà một mình, trời mưa lâm râm lất phất nữa thì buồn chết đi được?&quot; Tại sao lại thế? Bởi vì khi gặp cảnh vui thì tâm trụ vào cảnh vui nên sanh ra cái vui, khi gặp cảnh buồn thì tâm liền hướng vào cái chuyện buồn ấy, trụ vào nơi ấy, chấp dính vào nơi ấy... cho đến khi cảnh vui buồn đã tan biến rồi nhưng trong tâm vẫn còn ôm ấp hình bóng ấy rồi khơi dậy như chiếu phim vậy, cho nên có người tự dưng ngồi một mình ở nhà trong đêm mưa tằm tả, nghĩ về quá khứ, nhớ chuyện dỉ vãng, luyến tiếc người thân, tài vật hay nhân tình, chức quyền trong một thời oanh liệt... nay đã mất, còn chăng chỉ là nỗi bơ vơ trống vắng, đơn côi lẻ bạn... rồi sanh buồn khổ, oán than, khóc lóc...

Không riêng gì cái &quot;buồn&quot; mà cái &quot;vui &quot;, cái &quot;giận&quot;, cái &quot;ghét&quot;... cũng từ tâm thức phát sinh ra. Do bởi cứ chấp mê rằng :&quot; Cái thân tứ đại này chính là ta &quot; rồi sanh ra cái &quot;của ta&quot; như là cha mẹ, vợ chồng, con cái, nhà cửa, xe cộ, địa vị chức quyền... cứ muốn trường tồn mãi mãi, đừng ai xâm phạm cả. Muốn ho tất cả đều thuận theo ý mình? Nhưng tất cả đều vô thường. Làm sao có thể như ý mình muốn được vì tất cả đều bị chi phối bởi nhân quả và vô thường. Như kinh Kim Cang nói :&quot;&lt;i&gt; Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điển, ưng tác như thị quán&lt;/i&gt; &quot;. 

Như vậy thì tất cả đều là mộng huyễn cả nhưng lại biến hiện thành hai dạng thuận cảnh và nghịch cảnh tùy theo nhân duyên, nghiệp báo sai biệt. Thuận cảnh(là sự cám dổ), làm cho mình khởi tâm vui, ưa thích, cố bám lấy, gìn giử và bảo thủ... Nghịch cảnh (là sự thử thách) làm cho tâm mình sanh buồn, giận, ghét, tìm cách xa lánh... 

Mình chỉ ở tạm đây vài năm hay vài chục năm nữa rồi về Tây Phương Cực Lạc, có ở đây luôn đâu mà chấp nhứt những chuyện ấy làm gì? Ngay bây giờ hãy nhìn thấu và buông xuống, giử cho tâm mình thanh tịnh như bầu trời trong xanh không một áng mây, như mặt nước hồ thu không một gợn sóng. 

Trường hợp của Tâm Hoa cũng giống như các cụ già lúc xưa VT nhớ khi xem cải lương như là Tô Ánh Nguyệt hay Lâm Sanh Xuân Nương thì ngồi khóc sướt mướt vì cảm động. Mắt là căn, tiếp xúc với trần cảnh là phim cải lương, sanh ra cái tình thức rồi sanh ra cái khóc là như thế. 

Như vậy thì nói tóm lại, muốn không khóc nữa thì lấy tay vuốt mặt một cái, hít một hơi thở thật sâu, sau đó giử bình tỉnh, xả bỏ tất cả trần cảnh ảo mộng, xoay về chánh niệm, nhiếp tâm niệm Phật ( nghe tiếng niệm Phật từ nơi tâm mình phát ra, thật rỏ ràng, đều đặn, liên tục, không gián đoạn ). Cứ từ từ rồi sẽ quen thôi.

Thôi,xin chào tất cả
Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam Mô A Di Đà Phật<br />
Mến chào Tâm Hoa cùng tất cả quý bạn đồng tu<br />
Muốn không khóc, không rơi nước mắt nữa thì dể thôi, lại đây VT &#8220;thọt cà lét&#8221; nhột quá sẽ cười thôi 🙂<br />
Đùa chút cho vui vậy mà, cũng là vọng tưởng thôi. Thật ra thì nếu làm theo cách ấy chỉ trừ cái ngọn chứ không trừ được cái gốc, vì VT chọc TH cười rồi khi đi hộ niệm, thấy cảnh đó lại khóc nữa, không riêng gì TH mà có nhiều bạn đồng tu khác cũng thường hay khóc lóc sướt mướt như là Diệu Nhân Cẩm Thúy vì chuyện mẹ của cô ấy mà đã khóc như mưa suốt mấy tháng nay, có người vì đau buồn quá độ như &#8220;thất tình&#8221; chẳng hạn rồi đòi nhảy sông tự tử&#8230;  </p>
<p>Như là câu chuyện sau đây, lúc VT còn nhỏ ở VN, gần nhà có cô thiếu nử độ 18 tuổi rất xinh đẹp, một hôm cô đi đâu đó bị người ta đánh cắp mất chiếc xe đạp,(thời đó xe đạp rất là đắt tiền, VT phải làm tới 3 tháng mới đủ tiền để mua một chiếc xe đạp củ.) thế là cô ta về nhà bị mẹ mắng chưởi la rầy&#8230; cô ta buồn quá nên đã tự tử và vong hồn không siêu thoát, cứ lãng vãng gần đó thành ma nử hay than van khóc lóc lúc về đêm. </p>
<p>Thôi thì trở lại vấn đề làm sao để không rơi nước mắt nữa? Muốn không khóc nữa thì trừ phi phải hết buồn, vậy cái buồn ấy từ đâu mà sanh ra? Từ trong tâm phát sinh ra, có phải không? Tâm thể vốn thanh tịnh như bầu trời trong xanh, cái buồn như là một áng mây mù ảm đạm chợt thoáng qua rồi liền tan, cũng có khi mây mù giăng phủ tứ phía, dầy đặc không tan biến và cứ ấp ủ như thế lâu ngày thành bệnh, cộng thêm oan gia trái chủ thừa cơ xúi giục khiến cho mình trở nên chán nản rồi tự tử&#8230; Có người nói :&#8221; Ở nhà một mình, trời mưa lâm râm lất phất nữa thì buồn chết đi được?&#8221; Tại sao lại thế? Bởi vì khi gặp cảnh vui thì tâm trụ vào cảnh vui nên sanh ra cái vui, khi gặp cảnh buồn thì tâm liền hướng vào cái chuyện buồn ấy, trụ vào nơi ấy, chấp dính vào nơi ấy&#8230; cho đến khi cảnh vui buồn đã tan biến rồi nhưng trong tâm vẫn còn ôm ấp hình bóng ấy rồi khơi dậy như chiếu phim vậy, cho nên có người tự dưng ngồi một mình ở nhà trong đêm mưa tằm tả, nghĩ về quá khứ, nhớ chuyện dỉ vãng, luyến tiếc người thân, tài vật hay nhân tình, chức quyền trong một thời oanh liệt&#8230; nay đã mất, còn chăng chỉ là nỗi bơ vơ trống vắng, đơn côi lẻ bạn&#8230; rồi sanh buồn khổ, oán than, khóc lóc&#8230;</p>
<p>Không riêng gì cái &#8220;buồn&#8221; mà cái &#8220;vui &#8220;, cái &#8220;giận&#8221;, cái &#8220;ghét&#8221;&#8230; cũng từ tâm thức phát sinh ra. Do bởi cứ chấp mê rằng :&#8221; Cái thân tứ đại này chính là ta &#8221; rồi sanh ra cái &#8220;của ta&#8221; như là cha mẹ, vợ chồng, con cái, nhà cửa, xe cộ, địa vị chức quyền&#8230; cứ muốn trường tồn mãi mãi, đừng ai xâm phạm cả. Muốn ho tất cả đều thuận theo ý mình? Nhưng tất cả đều vô thường. Làm sao có thể như ý mình muốn được vì tất cả đều bị chi phối bởi nhân quả và vô thường. Như kinh Kim Cang nói :&#8221;<i> Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điển, ưng tác như thị quán</i> &#8220;. </p>
<p>Như vậy thì tất cả đều là mộng huyễn cả nhưng lại biến hiện thành hai dạng thuận cảnh và nghịch cảnh tùy theo nhân duyên, nghiệp báo sai biệt. Thuận cảnh(là sự cám dổ), làm cho mình khởi tâm vui, ưa thích, cố bám lấy, gìn giử và bảo thủ&#8230; Nghịch cảnh (là sự thử thách) làm cho tâm mình sanh buồn, giận, ghét, tìm cách xa lánh&#8230; </p>
<p>Mình chỉ ở tạm đây vài năm hay vài chục năm nữa rồi về Tây Phương Cực Lạc, có ở đây luôn đâu mà chấp nhứt những chuyện ấy làm gì? Ngay bây giờ hãy nhìn thấu và buông xuống, giử cho tâm mình thanh tịnh như bầu trời trong xanh không một áng mây, như mặt nước hồ thu không một gợn sóng. </p>
<p>Trường hợp của Tâm Hoa cũng giống như các cụ già lúc xưa VT nhớ khi xem cải lương như là Tô Ánh Nguyệt hay Lâm Sanh Xuân Nương thì ngồi khóc sướt mướt vì cảm động. Mắt là căn, tiếp xúc với trần cảnh là phim cải lương, sanh ra cái tình thức rồi sanh ra cái khóc là như thế. </p>
<p>Như vậy thì nói tóm lại, muốn không khóc nữa thì lấy tay vuốt mặt một cái, hít một hơi thở thật sâu, sau đó giử bình tỉnh, xả bỏ tất cả trần cảnh ảo mộng, xoay về chánh niệm, nhiếp tâm niệm Phật ( nghe tiếng niệm Phật từ nơi tâm mình phát ra, thật rỏ ràng, đều đặn, liên tục, không gián đoạn ). Cứ từ từ rồi sẽ quen thôi.</p>
<p>Thôi,xin chào tất cả<br />
Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Chúc hiền		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2013/05/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/comment-page-1/#comment-4821</link>

		<dc:creator><![CDATA[Chúc hiền]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 May 2013 02:25:01 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=6156#comment-4821</guid>

					<description><![CDATA[Nam Mô A Di Đà Phật! Mến chào bạn Tâm Hoa. Chúc hiền nghĩ là bạn nên đến ban hộ niệm một lần đi, vì thực tế có cảm giác khác với trong phim. Cũng có thể trong phim bạn không có vừa niệm phật vừa coi phải không. Nếu như đang hộ niệm mà bị khóc thì xin về đâu có sao đâu. Chúc hiền cũng muốn tham gia ban hộ niệm lắm. Mà vùng của chúc hiền ở người ta tu thiền không hà, nhiều lúc chúc hiền cũng muốn tự mình thành lập ban hộ niệm, nhưng rồi thấy mình tài đức không bằng ai nên đành thôi vậy. Tâm Hoa có tâm giúp người là việc tốt quá cần phải làm liền đừng chờ ngày mai vì không biết mình có sống đến ngày mai không.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam Mô A Di Đà Phật! Mến chào bạn Tâm Hoa. Chúc hiền nghĩ là bạn nên đến ban hộ niệm một lần đi, vì thực tế có cảm giác khác với trong phim. Cũng có thể trong phim bạn không có vừa niệm phật vừa coi phải không. Nếu như đang hộ niệm mà bị khóc thì xin về đâu có sao đâu. Chúc hiền cũng muốn tham gia ban hộ niệm lắm. Mà vùng của chúc hiền ở người ta tu thiền không hà, nhiều lúc chúc hiền cũng muốn tự mình thành lập ban hộ niệm, nhưng rồi thấy mình tài đức không bằng ai nên đành thôi vậy. Tâm Hoa có tâm giúp người là việc tốt quá cần phải làm liền đừng chờ ngày mai vì không biết mình có sống đến ngày mai không.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
