<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Xé Kinh Địa Tạng Bị Quả Báo Si Khờ	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Thu, 14 May 2020 20:10:03 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Niệm Phật Dzui Làm Sao		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-40125</link>

		<dc:creator><![CDATA[Niệm Phật Dzui Làm Sao]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 19 Aug 2018 20:24:31 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-40125</guid>

					<description><![CDATA[TỤNG KINH ĐỊA TẠNG CỨU ĐỘ VONG NHÂN

Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Tôi là người thường trì tụng kinh Địa Tạng vào thời gian rảnh trong ngày. Những năm đầu khi tôi mới bắt đầu tụng kinh, vào một buổi tối nọ, cũng như mỗi ngày, tôi đang chăm chú vào kinh, thì bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng ‘leng keng’ rất lớn. Lắng tai nghe kĩ thì rõ ràng là tiếng xiềng xích khua nhau.

Vì tôi biết, lực tu mình còn non kém, nên lúc nào cũng tự nhủ mình phải tỉnh thức, trước những cảnh giới xảy ra chung quanh.Tôi mặc kệ, vẫn chăm chú vào bài kinh còn dang dở. Nhưng âm thanh ‘leng keng’ vẫn tiếp tục vang lên bên tai, lần này lại có tiếng như móng tay cào xuống đất.

Lúc này, tôi cảm thấy giận mình vô cùng, vì không chịu tập trung trì kinh, lại phóng tâm nghe ngóng lan man làm cho bản thân không yên được.Để tịnh tâm, tôi liền nhắm mắt, hít thở thật sâu, khoảng một lúc sau, tôi nghe tiếng la rất lớn: &quot;Cứu tôi, hãy cứu tôi..&quot;

Tôi tò mò nhìn xung quanh thì kinh hãi. Tôi thấy hai người mà dân gian thường gọi là &quot;đầu trâu, mặt ngựa&quot; rất cao lớn. Thật sự họ to lớn đến phát khiếp , trong vũ trụ quả thật có những người khác lạ so với chúng ta. Họ đều khoác bên ngoài một chiếc áo giáp cứng dạng như sắt, da sần sùi nhưng chắc nịch, chân mang giày da thú, tướng đi hơi khòm vì mang hình dạng nửa người nửa thú, mỗi người họ đều đang cầm một sợi dây xích dài quết đất. Thì ra tiếng leng keng phát ra từ đây.

Hai vị ấy đang kéo lê chân một phụ nữ, cô ta quá nhỏ bé so với hai vị ngục tốt, cả thân hình cô ta chắc chỉ cao tới đầu gối của họ. Người phụ nữ mặc chiếc áo màu trắng, máu chảy rất nhiều, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, vì bị ‘đầu trâu, mặt ngựa’ kéo hai chân nằm sấp, nên cô ấy cố hết sức ghì 10 ngón tay xuống nền đất, phát ra âm thanh ghê rợn. Thật ra, cô ta không hiểu mình đang bị đưa vào nơi địa ngục, mà chỉ là quá sợ hãi hai vị to lớn, mang thân hình người nhưng mặt thú kia.

Dường như biết được rằng tôi đang nhìn về phía ấy, cô ta càng gào thét to hơn: &quot; Cứu tôi, cứu tôi đi..., làm ơn cứu tôi...&quot;

Vốn chỉ là một cư sĩ tu hành non nớt, tôi chỉ trố mắt nhìn mà không biết phải làm gì. Tôi sợ, thật sự sợ một ngày nào đó cũng sẽ bị kéo lê như cô ta, làm sao đây, tôi phải làm sao đây?

Trong lúc đang hoang mang, chợt hai vị kia ngoảnh đầu lại.
— Phật ơi! Con chỉ muốn xỉu cho khỏi thấy cảnh này. Hai vị ấy nhe răng, nhìn là rụng rời chân tay, thú thật lúc ấy sợ quá, nên nghĩ tôi nghĩ là nếu mà bị cắn một cái chắc cơ thể đứt làm đôi. Vì không biết phải làm sao, tôi cứ ngồi như trời trồng, cứ nhìn cô ta bị kéo lê ngày một xa dần... Khi ấy, bỗng dưng cô ta la rất to: &quot;Hãy niệm Phật đi, niệm Phật cho tôi đi&quot;

Như quán tính, tôi liền nhanh nhảu niệm Phật: “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ tát...”

Tôi niệm liên tục, chân vẫn xếp bằng ngay ngắn. Hai tay chấp trước ngực. Lúc này, toàn bộ thân tâm tôi một lòng chỉ muốn cứu vớt cô ấy.

Các bạn xin hãy thường niệm Phật, xin hãy niệm bất cứ khi nào, bấc cứ ở đâu, nhằm huân tập thói quen đi vào tiềm thức, vì nếu không thường niệm Phật từ trước, những lúc nguy cấp này, không thể cất lên câu niệm Phật được . Tôi niệm được vài câu, một chuyện rất kì lạ xảy ra, hai vị ‘đầu trâu mặt ngựa’ bỗng đứng lại. Có vẻ họ ngạc nhiên, vì sao giữa lúc cùng quẫn này cô gái ấy vẫn biết nhờ tôi niệm Phật.

Tôi nghe một tiếng &quot;uỵch&quot;, họ thả hai chân cô ta xuống và không kéo nữa. Bỗng nhiên, tất cả lại chìm vào hư không. Tôi vẫn ngồi đó nhưng tuyệt nhiên rất tĩnh mịch.

Như thoát khỏi cơn mê, tôi lật đật tiếp tục bài kinh đang dang dở. Lần này, ngoài sám hối với các oan gia trái chủ ra, tôi còn hồi hướng và tự nhủ lòng phải làm chút việc lành mong sao cô ấy thoát khỏi địa ngục.

Bình thường, mỗi lần trì kinh tôi chỉ tốn khoảng nửa tiếng (hết một phần ba quyển kinh Địa Tạng). Nhưng riêng hôm ấy, từ lúc khai kinh, thấy sự việc đó rồi tiếp tục tụng bài kinh thì mất hết 3 tiếng. Có lẽ, quá trình tôi quan sát thấy những gì vừa kể chắc cũng khoảng 2 tiếng.

Bình thường, tôi cũng làm biếng trì kinh lắm. Nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng kia thì ngày ngày rất siêng năng tụng trì. Thật ra, tôi muốn mau cứu cô gái kia hơn là sám hối cho bản thân tôi, vì nghĩ rằng nếu không tinh tấn, không chí thành cứu vớt thì cô ta mãi mãi đoạ địa ngục, cơ hội trở lại thân người rất khó.

Cứ vậy, nên tôi luôn tranh thủ thời gian rảnh trong ngày để tụng kinh Địa Tạng, có ngày tụng ba lần hết một cuốn. Nghĩ lại thật hổ thẹn vì bấy giờ kém cỏi, không tinh tấn gì cả.

Ngày qua ngày, tôi đều đặn hồi hướng công đức cho cô ấy. Lòng thầm mong cô ta dẫu sa địa ngục nhưng vẫn có ngày được trở ra để chuộc tội. Tôi không bao giờ dám nghĩ là tôi sẽ đủ duyên để gặp cô gái ấy nữa.

Khoảng nửa năm sau, trong một đêm, sau khi tụng kinh xong, tự dưng tôi thấy buồn ngủ. Vì cho rằng ban ngày đi làm, đêm về lại dụng công nên cơ thể mệt mỏi, tôi liền lên giường ngủ. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi thấy một người phụ nữ mặc một chiếc áo đầm phủ kín người màu xanh pha trắng, người này như đang mỉm cười với tôi. Ồ, đó chính là người phụ nữ hôm trước tôi thấy bị ‘ đầu trâu – mặt ngựa’ kéo lôi đi, nhưng giờ cô ta nhìn rất bình an chứ không sợ hãi như hôm trước.

Tôi cố gắng nhướng mắt, gượng dậy nhưng không thể. Khoảng cách cô ấy đứng cách tôi rất gần, và không hiểu sao khi nhìn cô ta, lòng tôi dâng lên một niềm yêu thương, một sự gần gũi không thể nào tả xiết.

Cô ấy nhìn tôi cười hiền từ, đầu khẽ gật nhẹ như muốn gửi lời cảm ơn. Rồi hình ảnh ấy dần tan biến vào hư không.

Tôi không nói chắc các bạn cũng đoán ra được rằng, cô gái kia đã được thoát khỏi cửa địa ngục, có đúng không vậy thưa các bậc thiện tri thức?

Tôi cũng vậy, lúc đó tôi thấy rất vui, ít ra cũng cứu được một chúng sinh thoát khỏi địa ngục. Sau này suy ngẫm thêm, tôi hiểu được một điều rằng. Nếu không lo tu tập siêng năng, thì chính tôi cũng sẽ bị kéo đi như thế chứ chẳng phải ngoại lệ.

Vì lòng quý kính đức Địa Tạng Vương Bồ tát của tôi với Ngài rất sâu, nên bản thân tự có cảm ứng tốt. Rất mong tất cả quý bạn, hãy cùng tôi cố gắng sửa đổi thân tâm. Làm lành lánh ác.

Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát độ sanh, độ tử cho chúng ta hằng ngày. Chỉ cần một sát na khởi niệm nghĩ tưởng, quy kính Ngài thì cho dù khó khăn muôn vạn, lửa địa ngục đốt cháy thân, Ngài cũng sẽ trợ duyên để giúp chúng ta tìm về bến giác. Một lần nữa con xin được niệm, “Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng vương Bồ tát !!!”.

Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát Ma Ha Tát
Nam Mô A Di Đà Phật

Hãy phát tâm tụng kinh Địa Tạng Bổn Nguyện để hồi hướng công Đức cho ông bà cha mẹ, cửu huyền thất tổ được siêu sanh Tịnh Độ.

 

(Tác giả Thùy Hương)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>TỤNG KINH ĐỊA TẠNG CỨU ĐỘ VONG NHÂN</p>
<p>Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát.</p>
<p>Tôi là người thường trì tụng kinh Địa Tạng vào thời gian rảnh trong ngày. Những năm đầu khi tôi mới bắt đầu tụng kinh, vào một buổi tối nọ, cũng như mỗi ngày, tôi đang chăm chú vào kinh, thì bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng ‘leng keng’ rất lớn. Lắng tai nghe kĩ thì rõ ràng là tiếng xiềng xích khua nhau.</p>
<p>Vì tôi biết, lực tu mình còn non kém, nên lúc nào cũng tự nhủ mình phải tỉnh thức, trước những cảnh giới xảy ra chung quanh.Tôi mặc kệ, vẫn chăm chú vào bài kinh còn dang dở. Nhưng âm thanh ‘leng keng’ vẫn tiếp tục vang lên bên tai, lần này lại có tiếng như móng tay cào xuống đất.</p>
<p>Lúc này, tôi cảm thấy giận mình vô cùng, vì không chịu tập trung trì kinh, lại phóng tâm nghe ngóng lan man làm cho bản thân không yên được.Để tịnh tâm, tôi liền nhắm mắt, hít thở thật sâu, khoảng một lúc sau, tôi nghe tiếng la rất lớn: &#8220;Cứu tôi, hãy cứu tôi..&#8221;</p>
<p>Tôi tò mò nhìn xung quanh thì kinh hãi. Tôi thấy hai người mà dân gian thường gọi là &#8220;đầu trâu, mặt ngựa&#8221; rất cao lớn. Thật sự họ to lớn đến phát khiếp , trong vũ trụ quả thật có những người khác lạ so với chúng ta. Họ đều khoác bên ngoài một chiếc áo giáp cứng dạng như sắt, da sần sùi nhưng chắc nịch, chân mang giày da thú, tướng đi hơi khòm vì mang hình dạng nửa người nửa thú, mỗi người họ đều đang cầm một sợi dây xích dài quết đất. Thì ra tiếng leng keng phát ra từ đây.</p>
<p>Hai vị ấy đang kéo lê chân một phụ nữ, cô ta quá nhỏ bé so với hai vị ngục tốt, cả thân hình cô ta chắc chỉ cao tới đầu gối của họ. Người phụ nữ mặc chiếc áo màu trắng, máu chảy rất nhiều, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, vì bị ‘đầu trâu, mặt ngựa’ kéo hai chân nằm sấp, nên cô ấy cố hết sức ghì 10 ngón tay xuống nền đất, phát ra âm thanh ghê rợn. Thật ra, cô ta không hiểu mình đang bị đưa vào nơi địa ngục, mà chỉ là quá sợ hãi hai vị to lớn, mang thân hình người nhưng mặt thú kia.</p>
<p>Dường như biết được rằng tôi đang nhìn về phía ấy, cô ta càng gào thét to hơn: &#8221; Cứu tôi, cứu tôi đi&#8230;, làm ơn cứu tôi&#8230;&#8221;</p>
<p>Vốn chỉ là một cư sĩ tu hành non nớt, tôi chỉ trố mắt nhìn mà không biết phải làm gì. Tôi sợ, thật sự sợ một ngày nào đó cũng sẽ bị kéo lê như cô ta, làm sao đây, tôi phải làm sao đây?</p>
<p>Trong lúc đang hoang mang, chợt hai vị kia ngoảnh đầu lại.<br />
— Phật ơi! Con chỉ muốn xỉu cho khỏi thấy cảnh này. Hai vị ấy nhe răng, nhìn là rụng rời chân tay, thú thật lúc ấy sợ quá, nên nghĩ tôi nghĩ là nếu mà bị cắn một cái chắc cơ thể đứt làm đôi. Vì không biết phải làm sao, tôi cứ ngồi như trời trồng, cứ nhìn cô ta bị kéo lê ngày một xa dần&#8230; Khi ấy, bỗng dưng cô ta la rất to: &#8220;Hãy niệm Phật đi, niệm Phật cho tôi đi&#8221;</p>
<p>Như quán tính, tôi liền nhanh nhảu niệm Phật: “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ tát&#8230;”</p>
<p>Tôi niệm liên tục, chân vẫn xếp bằng ngay ngắn. Hai tay chấp trước ngực. Lúc này, toàn bộ thân tâm tôi một lòng chỉ muốn cứu vớt cô ấy.</p>
<p>Các bạn xin hãy thường niệm Phật, xin hãy niệm bất cứ khi nào, bấc cứ ở đâu, nhằm huân tập thói quen đi vào tiềm thức, vì nếu không thường niệm Phật từ trước, những lúc nguy cấp này, không thể cất lên câu niệm Phật được . Tôi niệm được vài câu, một chuyện rất kì lạ xảy ra, hai vị ‘đầu trâu mặt ngựa’ bỗng đứng lại. Có vẻ họ ngạc nhiên, vì sao giữa lúc cùng quẫn này cô gái ấy vẫn biết nhờ tôi niệm Phật.</p>
<p>Tôi nghe một tiếng &#8220;uỵch&#8221;, họ thả hai chân cô ta xuống và không kéo nữa. Bỗng nhiên, tất cả lại chìm vào hư không. Tôi vẫn ngồi đó nhưng tuyệt nhiên rất tĩnh mịch.</p>
<p>Như thoát khỏi cơn mê, tôi lật đật tiếp tục bài kinh đang dang dở. Lần này, ngoài sám hối với các oan gia trái chủ ra, tôi còn hồi hướng và tự nhủ lòng phải làm chút việc lành mong sao cô ấy thoát khỏi địa ngục.</p>
<p>Bình thường, mỗi lần trì kinh tôi chỉ tốn khoảng nửa tiếng (hết một phần ba quyển kinh Địa Tạng). Nhưng riêng hôm ấy, từ lúc khai kinh, thấy sự việc đó rồi tiếp tục tụng bài kinh thì mất hết 3 tiếng. Có lẽ, quá trình tôi quan sát thấy những gì vừa kể chắc cũng khoảng 2 tiếng.</p>
<p>Bình thường, tôi cũng làm biếng trì kinh lắm. Nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng kia thì ngày ngày rất siêng năng tụng trì. Thật ra, tôi muốn mau cứu cô gái kia hơn là sám hối cho bản thân tôi, vì nghĩ rằng nếu không tinh tấn, không chí thành cứu vớt thì cô ta mãi mãi đoạ địa ngục, cơ hội trở lại thân người rất khó.</p>
<p>Cứ vậy, nên tôi luôn tranh thủ thời gian rảnh trong ngày để tụng kinh Địa Tạng, có ngày tụng ba lần hết một cuốn. Nghĩ lại thật hổ thẹn vì bấy giờ kém cỏi, không tinh tấn gì cả.</p>
<p>Ngày qua ngày, tôi đều đặn hồi hướng công đức cho cô ấy. Lòng thầm mong cô ta dẫu sa địa ngục nhưng vẫn có ngày được trở ra để chuộc tội. Tôi không bao giờ dám nghĩ là tôi sẽ đủ duyên để gặp cô gái ấy nữa.</p>
<p>Khoảng nửa năm sau, trong một đêm, sau khi tụng kinh xong, tự dưng tôi thấy buồn ngủ. Vì cho rằng ban ngày đi làm, đêm về lại dụng công nên cơ thể mệt mỏi, tôi liền lên giường ngủ. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi thấy một người phụ nữ mặc một chiếc áo đầm phủ kín người màu xanh pha trắng, người này như đang mỉm cười với tôi. Ồ, đó chính là người phụ nữ hôm trước tôi thấy bị ‘ đầu trâu – mặt ngựa’ kéo lôi đi, nhưng giờ cô ta nhìn rất bình an chứ không sợ hãi như hôm trước.</p>
<p>Tôi cố gắng nhướng mắt, gượng dậy nhưng không thể. Khoảng cách cô ấy đứng cách tôi rất gần, và không hiểu sao khi nhìn cô ta, lòng tôi dâng lên một niềm yêu thương, một sự gần gũi không thể nào tả xiết.</p>
<p>Cô ấy nhìn tôi cười hiền từ, đầu khẽ gật nhẹ như muốn gửi lời cảm ơn. Rồi hình ảnh ấy dần tan biến vào hư không.</p>
<p>Tôi không nói chắc các bạn cũng đoán ra được rằng, cô gái kia đã được thoát khỏi cửa địa ngục, có đúng không vậy thưa các bậc thiện tri thức?</p>
<p>Tôi cũng vậy, lúc đó tôi thấy rất vui, ít ra cũng cứu được một chúng sinh thoát khỏi địa ngục. Sau này suy ngẫm thêm, tôi hiểu được một điều rằng. Nếu không lo tu tập siêng năng, thì chính tôi cũng sẽ bị kéo đi như thế chứ chẳng phải ngoại lệ.</p>
<p>Vì lòng quý kính đức Địa Tạng Vương Bồ tát của tôi với Ngài rất sâu, nên bản thân tự có cảm ứng tốt. Rất mong tất cả quý bạn, hãy cùng tôi cố gắng sửa đổi thân tâm. Làm lành lánh ác.</p>
<p>Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát độ sanh, độ tử cho chúng ta hằng ngày. Chỉ cần một sát na khởi niệm nghĩ tưởng, quy kính Ngài thì cho dù khó khăn muôn vạn, lửa địa ngục đốt cháy thân, Ngài cũng sẽ trợ duyên để giúp chúng ta tìm về bến giác. Một lần nữa con xin được niệm, “Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng vương Bồ tát !!!”.</p>
<p>Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát Ma Ha Tát<br />
Nam Mô A Di Đà Phật</p>
<p>Hãy phát tâm tụng kinh Địa Tạng Bổn Nguyện để hồi hướng công Đức cho ông bà cha mẹ, cửu huyền thất tổ được siêu sanh Tịnh Độ.</p>
<p>(Tác giả Thùy Hương)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: My My		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-37899</link>

		<dc:creator><![CDATA[My My]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 17 Apr 2018 18:43:05 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-37899</guid>

					<description><![CDATA[CẢ NHÀ ĐƯỢC SANH VỀ CÕI TRỜI ĐÂU SUẤT  NHỜ KÍNH THỜ ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT

 

Vào triều nhà Đường, có một thiếu phụ họ Tổ, là vợ của quan Thứ Sử ở Phủ Châu, đã có lòng quy kính đức Địa Tạng đại sĩ rất chí thành, dầu mọi việc phiền phức cách mấy thì cũng không xao lãng tâm niệm. 
 Cha mẹ của nàng lại khác, có tính khinh Tăng, báng Phật, cho rằng đám tăng ni hủ bại, truyền nhiễm sự mê tín cho dân, ngăn cản con đường tiến hóa của nhân loại. 
 Nàng thấy vậy cũng buồn, song không biết làm sao mà giải phá tấm lòng cố chấp của cha mẹ được, nên đánh tiếng làm thinh, để cho cha mẹ được vui lòng trong khi tuổi già sức yếu. Nàng bớt ăn nhín mặc mỗi ngày một ít, cất để được một số tiền khá nhiều rồi mướn tay thợ thật khéo, đúc một pho tượng Địa Tạng, bề cao ba thước, rồi thiếp vàng để lễ bái cúng dường, cho cha mẹ về sau được phần phước lạc.


Một khi nọ, vì có việc, nên cha nàng phải đi xa, để một mình mẹ của nàng ở nhà mà cai quản gia vụ. Đám bất lương ở xóm đó dọ biết trong gia đình ấy không có đàn ông, nên đêm nọ chúng đến rình nhà, toan trộm lấy áo quần đồ đạc, song khi dòm vô lỗ vách, chúng kinh ngạc thấy đức Địa Tạng ngồi nghiễm nhiên trên bàn, hào quang chói sáng như ban ngày, làm cho bọn ăn trộm đều hoảng kinh chạy về, không kịp vào lấy vật chi cả. 

Qua ngày sau, chúng giả dạng đi chơi, ghé nhà bà ấy hỏi thăm các việc, thì thấy bà ngồi trên ván, vui vẻ nói cười, thì lấy làm lạ và ân hận trong lòng, bèn đem bao nhiêu sự tội ác của mình với chuyện thấy Phật hiện hình, mà thuật lại cho bà nghe và xin chịu tội.
 Bà ngồi suy nghĩ một hồi lâu, cũng không hiểu nguyên nhân vì đâu có điều kì dị dường ấy, rồi bất giác nỗi sự ghê sợ rùng mình, thầm lo ăn năn các việc hồi trước và nói với bọn ăn trộm rằng:

- Các ngươi thấy tôi già yếu ở nhà có một mình, muốn thừa dịp trời tối, vào nhà lấy đồ của tôi cho dễ, song phần tôi chưa mất của, nên Phật không cho. Vậy thì các ngươi có lòng quấy, chớ không tội trạng gì, và cũng chưa làm thiệt hại cho tôi, nên tôi có thể không câu chấp.

Bọn ấy nghe bà nói vậy cũng ngỏ lời cám ơn, rồi từ giã ra về, không dám đi ăn trộm nữa. Việc đó xảy ra chưa được bao lâu, kế có việc khác nữa. 
 Cha của nàng ấy đương lúc thân hành qua Phủ Châu thì gặp kẻ thù đón đường mà chém. Ông lính quýnh không biết đường nào lánh nạn, bỗng thấy một vị sa môn mặc đồ vàng xuất hiện và can thiệp, vị ấy bị chém ba phát vào đầu, rồi ngã nằm dãy dụa trên máu. Bọn hung thủ thấy có người chết nên mạnh ai nấy co giò chạy trốn hết. 

Ông thấy sự lạ lùng nên cố nhớ trong lòng, khi trở về nhà bèn tường thuật cho con gái nghe việc mình bị chúng đón đường chém và làm sao thoát chết, sau đó bảo con dẫn mình đến trước pho tượng đức Địa Tạng bằng vàng, đặng lạy tạ ơn lành, sám hối bao nhiêu tội phước.

Khi đến gần ông thấy trên đầu tượng ấy có ba vết thương dường như có máu chảy, nên trong lòng ông phát tin Phật thâm thiết. Nàng họ Tô thấy vậy biết rằng nhờ đức Địa Tạng chịu thế cha mấy dao cho cha, nên trong tâm trí nàng khoan khoái vô cùng, vì tin Phật có oai linh màu nhiệm và nỗi mừng cha khỏi bị sự tai ngay, khiến cho một gia quyến có thể quay đầu về Phật Pháp và được nhờ phần siêu thoát về sau.

Qua ngày khác, nàng bèn sai gia nhân đi rước mẹ về nhà rồi cả ba đều phát nguyện trước tượng Phật Địa Tạng mà giữ giới tại gia, sớm tối lo cúng dường lễ bái luôn luôn, không dám lười biếng.

Đến năm nọ, thì thân phụ của nàng được bảy mươi chín tuổi mà cũng quên sự mệt mỏi, cứ chuyên tâm niệm Phật tụng kinh, rồi một ngày kia tự nhiên không bệnh gì cả mà tạ thế.
Lo chôn cất thân xác của cha rồi, nàng còn lo niệm hồng danh của đức Địa Tạng mà cầu cho vong linh của cha rồi, nàng còn lo niệm hồng danh của đức Địa Tạng mà cầu cho vong linh của cha được tiêu diêu nơi Thiên Quốc.

Đúng ba mươi lăm ngày, thì nàng chiêm bao thấy thân phụ ngao du nơi cõi hư không, toàn thân đều có hào quang ánh sáng, nàng bèn sanh lòng hy hữu, cúi đầu đãnh lễ hỏi rằng:

_ Thân phụ sanh về cõi nào?

Ông đáp rằng:

_ Nhờ từ bi oai lực của đức Địa Tạng bồ tát gia bị, nên cha đã sanh lên cõi Trời thứ tư mà phụng sự đức Di Lặc. Những người sanh về cõi đó, phần nhiều được nhờ sức dẫn đạo của đức Địa Tạng Bồ Tát cả, và mười ba năm sau, mẹ của con cũng được sanh về đó nữa. Còn con thì hai mươi lăm năm, chồng con lối hai mươi tám năm nửa, nhơn duyên kết thúc rồi cũng sẽ được vãng sanh về cõi Trời thứ tư mà đồng sự đức Di Lặc như cha vậy.

Ông nói dứt lời thì ẩn thân, nàng giật mình thức dậy, nhưng vẫn giữ kín việc ấy trong lòng, chưa đem ra mà tỏ thuật cho ai nghe, chỉ để trong bụng mà xem điềm chiêm bao ấy có đúng hay không, rồi sẽ tuyên bố cho nhiều người biết cũng chẳng muộn màng.

Quả y như điềm mộng, cách mười ba năm sau, thân mẫu của nàng vẫn không có bịnh mà ly trần, nên nàng tường thuật cho chồng nàng cùng bao nhiêu người ở xóm nghe, ai ai cũng sanh lòng tin thiệt cả.

Mãi đến hai mươi lăm năm thì nàng ly trần, và hai mươi tám năm thì chồng của nàng cũng viên tịch. Công chúng trong châu ấy thấy vậy thì đều đem lòng tin Phật bội phần, đua nhau vẽ tượng đức Địa Tạng mà phụng thờ và trì niệm hồng danh của ngài cũng được nhiều sự cảm ứng.


Những mẩu chuyện linh ứng Địa Tạng Vương Bồ Tát]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CẢ NHÀ ĐƯỢC SANH VỀ CÕI TRỜI ĐÂU SUẤT  NHỜ KÍNH THỜ ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT</p>
<p>Vào triều nhà Đường, có một thiếu phụ họ Tổ, là vợ của quan Thứ Sử ở Phủ Châu, đã có lòng quy kính đức Địa Tạng đại sĩ rất chí thành, dầu mọi việc phiền phức cách mấy thì cũng không xao lãng tâm niệm.<br />
 Cha mẹ của nàng lại khác, có tính khinh Tăng, báng Phật, cho rằng đám tăng ni hủ bại, truyền nhiễm sự mê tín cho dân, ngăn cản con đường tiến hóa của nhân loại.<br />
 Nàng thấy vậy cũng buồn, song không biết làm sao mà giải phá tấm lòng cố chấp của cha mẹ được, nên đánh tiếng làm thinh, để cho cha mẹ được vui lòng trong khi tuổi già sức yếu. Nàng bớt ăn nhín mặc mỗi ngày một ít, cất để được một số tiền khá nhiều rồi mướn tay thợ thật khéo, đúc một pho tượng Địa Tạng, bề cao ba thước, rồi thiếp vàng để lễ bái cúng dường, cho cha mẹ về sau được phần phước lạc.</p>
<p>Một khi nọ, vì có việc, nên cha nàng phải đi xa, để một mình mẹ của nàng ở nhà mà cai quản gia vụ. Đám bất lương ở xóm đó dọ biết trong gia đình ấy không có đàn ông, nên đêm nọ chúng đến rình nhà, toan trộm lấy áo quần đồ đạc, song khi dòm vô lỗ vách, chúng kinh ngạc thấy đức Địa Tạng ngồi nghiễm nhiên trên bàn, hào quang chói sáng như ban ngày, làm cho bọn ăn trộm đều hoảng kinh chạy về, không kịp vào lấy vật chi cả. </p>
<p>Qua ngày sau, chúng giả dạng đi chơi, ghé nhà bà ấy hỏi thăm các việc, thì thấy bà ngồi trên ván, vui vẻ nói cười, thì lấy làm lạ và ân hận trong lòng, bèn đem bao nhiêu sự tội ác của mình với chuyện thấy Phật hiện hình, mà thuật lại cho bà nghe và xin chịu tội.<br />
 Bà ngồi suy nghĩ một hồi lâu, cũng không hiểu nguyên nhân vì đâu có điều kì dị dường ấy, rồi bất giác nỗi sự ghê sợ rùng mình, thầm lo ăn năn các việc hồi trước và nói với bọn ăn trộm rằng:</p>
<p>&#8211; Các ngươi thấy tôi già yếu ở nhà có một mình, muốn thừa dịp trời tối, vào nhà lấy đồ của tôi cho dễ, song phần tôi chưa mất của, nên Phật không cho. Vậy thì các ngươi có lòng quấy, chớ không tội trạng gì, và cũng chưa làm thiệt hại cho tôi, nên tôi có thể không câu chấp.</p>
<p>Bọn ấy nghe bà nói vậy cũng ngỏ lời cám ơn, rồi từ giã ra về, không dám đi ăn trộm nữa. Việc đó xảy ra chưa được bao lâu, kế có việc khác nữa.<br />
 Cha của nàng ấy đương lúc thân hành qua Phủ Châu thì gặp kẻ thù đón đường mà chém. Ông lính quýnh không biết đường nào lánh nạn, bỗng thấy một vị sa môn mặc đồ vàng xuất hiện và can thiệp, vị ấy bị chém ba phát vào đầu, rồi ngã nằm dãy dụa trên máu. Bọn hung thủ thấy có người chết nên mạnh ai nấy co giò chạy trốn hết. </p>
<p>Ông thấy sự lạ lùng nên cố nhớ trong lòng, khi trở về nhà bèn tường thuật cho con gái nghe việc mình bị chúng đón đường chém và làm sao thoát chết, sau đó bảo con dẫn mình đến trước pho tượng đức Địa Tạng bằng vàng, đặng lạy tạ ơn lành, sám hối bao nhiêu tội phước.</p>
<p>Khi đến gần ông thấy trên đầu tượng ấy có ba vết thương dường như có máu chảy, nên trong lòng ông phát tin Phật thâm thiết. Nàng họ Tô thấy vậy biết rằng nhờ đức Địa Tạng chịu thế cha mấy dao cho cha, nên trong tâm trí nàng khoan khoái vô cùng, vì tin Phật có oai linh màu nhiệm và nỗi mừng cha khỏi bị sự tai ngay, khiến cho một gia quyến có thể quay đầu về Phật Pháp và được nhờ phần siêu thoát về sau.</p>
<p>Qua ngày khác, nàng bèn sai gia nhân đi rước mẹ về nhà rồi cả ba đều phát nguyện trước tượng Phật Địa Tạng mà giữ giới tại gia, sớm tối lo cúng dường lễ bái luôn luôn, không dám lười biếng.</p>
<p>Đến năm nọ, thì thân phụ của nàng được bảy mươi chín tuổi mà cũng quên sự mệt mỏi, cứ chuyên tâm niệm Phật tụng kinh, rồi một ngày kia tự nhiên không bệnh gì cả mà tạ thế.<br />
Lo chôn cất thân xác của cha rồi, nàng còn lo niệm hồng danh của đức Địa Tạng mà cầu cho vong linh của cha rồi, nàng còn lo niệm hồng danh của đức Địa Tạng mà cầu cho vong linh của cha được tiêu diêu nơi Thiên Quốc.</p>
<p>Đúng ba mươi lăm ngày, thì nàng chiêm bao thấy thân phụ ngao du nơi cõi hư không, toàn thân đều có hào quang ánh sáng, nàng bèn sanh lòng hy hữu, cúi đầu đãnh lễ hỏi rằng:</p>
<p>_ Thân phụ sanh về cõi nào?</p>
<p>Ông đáp rằng:</p>
<p>_ Nhờ từ bi oai lực của đức Địa Tạng bồ tát gia bị, nên cha đã sanh lên cõi Trời thứ tư mà phụng sự đức Di Lặc. Những người sanh về cõi đó, phần nhiều được nhờ sức dẫn đạo của đức Địa Tạng Bồ Tát cả, và mười ba năm sau, mẹ của con cũng được sanh về đó nữa. Còn con thì hai mươi lăm năm, chồng con lối hai mươi tám năm nửa, nhơn duyên kết thúc rồi cũng sẽ được vãng sanh về cõi Trời thứ tư mà đồng sự đức Di Lặc như cha vậy.</p>
<p>Ông nói dứt lời thì ẩn thân, nàng giật mình thức dậy, nhưng vẫn giữ kín việc ấy trong lòng, chưa đem ra mà tỏ thuật cho ai nghe, chỉ để trong bụng mà xem điềm chiêm bao ấy có đúng hay không, rồi sẽ tuyên bố cho nhiều người biết cũng chẳng muộn màng.</p>
<p>Quả y như điềm mộng, cách mười ba năm sau, thân mẫu của nàng vẫn không có bịnh mà ly trần, nên nàng tường thuật cho chồng nàng cùng bao nhiêu người ở xóm nghe, ai ai cũng sanh lòng tin thiệt cả.</p>
<p>Mãi đến hai mươi lăm năm thì nàng ly trần, và hai mươi tám năm thì chồng của nàng cũng viên tịch. Công chúng trong châu ấy thấy vậy thì đều đem lòng tin Phật bội phần, đua nhau vẽ tượng đức Địa Tạng mà phụng thờ và trì niệm hồng danh của ngài cũng được nhiều sự cảm ứng.</p>
<p>Những mẩu chuyện linh ứng Địa Tạng Vương Bồ Tát</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: hailý		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8980</link>

		<dc:creator><![CDATA[hailý]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 31 May 2014 16:03:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8980</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật, cám ơn cư sĩ TLPT đã cho con hiểu được nhiều điều. Mong được nhiều lời hay hơn nữa.

A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật, cám ơn cư sĩ TLPT đã cho con hiểu được nhiều điều. Mong được nhiều lời hay hơn nữa.</p>
<p>A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Hướng về Tây Phương		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8947</link>

		<dc:creator><![CDATA[Hướng về Tây Phương]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 May 2014 05:55:11 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8947</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8362&quot;&gt;tịnh minh&lt;/a&gt;.

Mình nghiệp còn nặng lắm đã có gì là tu tốt đâu, hàng ngày mình còn tạo ra nhiều ác nghiệp lắm chỉ hy vọng cầu A Di Đà Phật giúp mình được vãng sanh thôi bạn khen làm mình thấy hổ thẹn lắm.

A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8362">tịnh minh</a>.</p>
<p>Mình nghiệp còn nặng lắm đã có gì là tu tốt đâu, hàng ngày mình còn tạo ra nhiều ác nghiệp lắm chỉ hy vọng cầu A Di Đà Phật giúp mình được vãng sanh thôi bạn khen làm mình thấy hổ thẹn lắm.</p>
<p>A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: huỳnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8933</link>

		<dc:creator><![CDATA[huỳnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 29 May 2014 10:51:06 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8933</guid>

					<description><![CDATA[Cám ơn Tâm Hoa nhiều nha! A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cám ơn Tâm Hoa nhiều nha! A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tâm Hoa		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8922</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Hoa]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 29 May 2014 00:59:28 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8922</guid>

					<description><![CDATA[Mến chào Huỳnh!
Có thể đợi Tâm Hoa đánh lại bằng máy tính bài hồi hướng này rồi gởi cho bạn nhé.
A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mến chào Huỳnh!<br />
Có thể đợi Tâm Hoa đánh lại bằng máy tính bài hồi hướng này rồi gởi cho bạn nhé.<br />
A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: huỳnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8912</link>

		<dc:creator><![CDATA[huỳnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 28 May 2014 22:52:13 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8912</guid>

					<description><![CDATA[Gửi Tâm Hoa! 
Như Hoa nói với Tịnh Ngọc là niệm phật và hồi hướng công đức niệm phật đó đến với tất cả thành viên trong gia đình, thì hồi hướng ấy phải đọc làm sau nguyên câu văn hồi hướng đó, xin chỉ dẫn dùm tôi với vì tôi ngu muội nên cũng không hiểu nhiều. Đa tạ Tâm Hoa.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi Tâm Hoa!<br />
Như Hoa nói với Tịnh Ngọc là niệm phật và hồi hướng công đức niệm phật đó đến với tất cả thành viên trong gia đình, thì hồi hướng ấy phải đọc làm sau nguyên câu văn hồi hướng đó, xin chỉ dẫn dùm tôi với vì tôi ngu muội nên cũng không hiểu nhiều. Đa tạ Tâm Hoa.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8894</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 May 2014 10:48:36 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8894</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8891&quot;&gt;håi lý&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật

Gửi bạn Hải Lý,
Phật nói: Chúng sanh vô minh cang cường. Nhân-Quả vốn rất công minh. Quả ai người đó gánh. Nghiệp ai người đó mang. Bạn có lo cũng không thể gánh, hay mang giúp họ được. 

Nói họ không tin Nhân-Quả cũng không hoàn toàn chính xác, mà có lẽ nhất thời họ còn đang mê đắm trong chuyện công danh, lợi, dưỡng nên họ chưa nhận ra đó thôi. Trong nhà Phật gọi đó là sự nhất thời vô minh. Sự vô minh kéo dài hay ngắn vốn phụ thuộc vào những nghiệp thiện-ác nhiều hay ít mà họ tạo tác từ vô thỉ kiếp tới nay. Điều bạn nên làm và có thể làm là chớ vội tìm mọi cách để chuyển họ, trái lại hãy âm thầm tự hoàn thiện chính mình đã. Nói trực diện thì bạn phải là người thực tu. Khi bạn thực tu thì những gì bạn đang âm thầm làm giống như hạt nước cam lồ dần lan toả sang những người xung quanh và giúp họ dần dần tỉnh giác để bước ra khỏi cơn mê. 

Đó là biểu pháp tối ích nhất mà bạn phải làm thật thành thục. Ngược lại sự lo lắng của bạn chỉ là vô ích. Chúc bạn tỉnh giác và tinh tấn.
A Di Đà Phật
Thiện Nhân]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8891">håi lý</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật</p>
<p>Gửi bạn Hải Lý,<br />
Phật nói: Chúng sanh vô minh cang cường. Nhân-Quả vốn rất công minh. Quả ai người đó gánh. Nghiệp ai người đó mang. Bạn có lo cũng không thể gánh, hay mang giúp họ được. </p>
<p>Nói họ không tin Nhân-Quả cũng không hoàn toàn chính xác, mà có lẽ nhất thời họ còn đang mê đắm trong chuyện công danh, lợi, dưỡng nên họ chưa nhận ra đó thôi. Trong nhà Phật gọi đó là sự nhất thời vô minh. Sự vô minh kéo dài hay ngắn vốn phụ thuộc vào những nghiệp thiện-ác nhiều hay ít mà họ tạo tác từ vô thỉ kiếp tới nay. Điều bạn nên làm và có thể làm là chớ vội tìm mọi cách để chuyển họ, trái lại hãy âm thầm tự hoàn thiện chính mình đã. Nói trực diện thì bạn phải là người thực tu. Khi bạn thực tu thì những gì bạn đang âm thầm làm giống như hạt nước cam lồ dần lan toả sang những người xung quanh và giúp họ dần dần tỉnh giác để bước ra khỏi cơn mê. </p>
<p>Đó là biểu pháp tối ích nhất mà bạn phải làm thật thành thục. Ngược lại sự lo lắng của bạn chỉ là vô ích. Chúc bạn tỉnh giác và tinh tấn.<br />
A Di Đà Phật<br />
Thiện Nhân</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: håi lý		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8891</link>

		<dc:creator><![CDATA[håi lý]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 May 2014 06:50:03 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8891</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật
Kính bạch thầy, xin thầy cho con hỏi:&quot; nếu một người rất tin vào nhân quả nhưng gia đình họ lại không tin thì nên làm gì cho gia đình tin ạ? &quot;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật<br />
Kính bạch thầy, xin thầy cho con hỏi:&#8221; nếu một người rất tin vào nhân quả nhưng gia đình họ lại không tin thì nên làm gì cho gia đình tin ạ? &#8220;</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: tịnh ngọc		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/04/xe-kinh-dia-tang-bi-qua-bao-si-kho/comment-page-1/#comment-8433</link>

		<dc:creator><![CDATA[tịnh ngọc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 07 May 2014 16:30:02 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=7775#comment-8433</guid>

					<description><![CDATA[nam mô a di đà phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>nam mô a di đà phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
