<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Oan Gia Gây Chướng Ngại Lúc Lâm Chung	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Fri, 15 May 2020 19:24:35 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Cư sỹ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-30001</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sỹ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 02 Sep 2016 17:55:45 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-30001</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-29991&quot;&gt;Lê Hoa Cải&lt;/a&gt;.

Chào bạn Hoa Cải,
Đa phần phàm phu chúng ta đều có luyến ái, người thì luyến ái tài sản, người thì luyến ái người thân, người lại luyến ái danh vọng,.. Một số trong chúng ta nhờ biết được Phật pháp, hiểu được vô thường, lại quyết tâm hành trì tu tập như lời Phật dạy, nhờ vậy mà tâm dần giảm nhẹ được luyến ái. Mẹ của bạn có những mối lo nghĩ như vậy, hẳn nhiên là vẫn còn tâm luyến ái (mà điều đó cũng khá là bình thường, vì bà cũng là chỉ là một phàm phu đang tu tập), tuy nhiên nếu bà đã từng tu tập theo đúng chánh pháp, lại được vào chùa nghe kinh pháp Phật, thì sẽ có rất nhiều cơ may bà ngộ ra được vô thường và không còn chấp vào những việc mà bà đang lo nghĩ nữa. Chúng ta tu tập để từng bước giảm nhẹ luyến ái, không thể chỉ trong một lúc ngắn ngủi mà bỏ ngay được tâm luyến ái, và mẹ bạn cũng như thế. Chúng ta giờ suy đoán cũng không biết được điều gì chắc chắn cả. Chỉ có một điều chắc chắn mà bạn có thể làm được cho mẹ lúc này là hãy niệm Phật cho mẹ thật nhiều. Bạn là một người con biết lo nghĩ nhiều cho mẹ, vậy hãy dùng tâm chí thành của mình mà niệm Phật cầu cho mẹ được vãng sanh nhé. Hãy niệm hoài cho đến lúc cuối đời luôn, chứ không chỉ niệm trong vài tháng, vài năm rồi thôi. Trong sách &quot;Mấy điệu sen thanh&quot; có kể lại một người niệm Phật cho cha mẹ mình và cha mẹ chồng (cả bốn người đều đã mất), cứ niệm hoài ròng rã trong nhiều năm, đến lúc bà nằm mộng thấy cả cha mẹ bốn người đều được sanh về Cực lạc. Cho nên bạn hãy chí tâm tin tưởng vào năng lực nhiếp thọ, cứu khổ của đức A Di Đà mà hãy niệm hoài thật nhiều cho mẹ nhé. 
Về phần mình, bạn lo nghĩ nhiều như vậy, bạn quả là một người con tốt, tuy nhiên, nhìn cho thật kỹ thì bạn sẽ nhận ra tâm luyến ái của chính mình cũng đang rất nặng. Cho nên, ngay lúc này bạn phải tỉnh giác, nhìn cho ra được vô thường, vô ngã. Chúng ta vì do duyên nghiệp mà kết làm mẹ con, anh em, chồng vợ,... Trong kinh Lăng Nghiêm Phật đã dạy, tất cả những thứ mà ta thấy, nghe, ngửi, nếm, chạm, nghĩ rồi sanh ra yêu, ghét,..đều là giả dối, đều là nhân đưa ta đi luân hồi. Cho nên ta cần nhìn vào tâm mình cho thật rõ, để nhận ra rằng chính cái tâm yêu thương, lo nghĩ,..kia cũng là một dạng vọng tâm, mà nếu ta không thấy rõ nó như vậy, mà cho nó là thật thì sẽ bị nó dẫn đi luân hồi ngay. Cho nên, PH xin được nhắc bạn ở điểm này, vì nếu không khéo, lúc lâm chung, do thương mẹ, lo cho mẹ, nên khi thấy mẹ, bạn lại đi theo thì sẽ luân hồi luôn, mà chẳng được vãng sanh. 
Để không mất phần vãng sanh, bạn chỉ nên nhớ niệm &quot;Nam Mô A Di Đà Phật&quot; mà thôi, đừng để tâm chạy theo những thứ lo nghĩ, buồn khổ khác. Mỗi ngày đều hồi hướng công đức đến cho mẹ và tất cả chúng sanh thì hãy an tâm là mẹ bạn cũng sẽ sớm được vãng sanh. Tu Tịnh Độ cần có Tín, Nguyện, Hạnh. Mà trong đó, thật Nguyện là thiết tha mong được sanh về Cực lạc, chỉ có nguyện, mong muốn đó thôi, ngoài ra không có nguyện khác. Được như vậy thì sẽ được vãng sanh. Mà khi mình được vãng sanh rồi thì tất cả kẻ oán ta còn độ được, huống gì là người thân. Cho nên, tóm lại bạn hãy luôn tỉnh giác, đừng để tâm luyến ái kéo mình đi nữa, mà hãy quay về nhiếp tâm niệm Phật bạn nhé. 
Chúc bạn luôn tỉnh giác và an lạc.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-29991">Lê Hoa Cải</a>.</p>
<p>Chào bạn Hoa Cải,<br />
Đa phần phàm phu chúng ta đều có luyến ái, người thì luyến ái tài sản, người thì luyến ái người thân, người lại luyến ái danh vọng,.. Một số trong chúng ta nhờ biết được Phật pháp, hiểu được vô thường, lại quyết tâm hành trì tu tập như lời Phật dạy, nhờ vậy mà tâm dần giảm nhẹ được luyến ái. Mẹ của bạn có những mối lo nghĩ như vậy, hẳn nhiên là vẫn còn tâm luyến ái (mà điều đó cũng khá là bình thường, vì bà cũng là chỉ là một phàm phu đang tu tập), tuy nhiên nếu bà đã từng tu tập theo đúng chánh pháp, lại được vào chùa nghe kinh pháp Phật, thì sẽ có rất nhiều cơ may bà ngộ ra được vô thường và không còn chấp vào những việc mà bà đang lo nghĩ nữa. Chúng ta tu tập để từng bước giảm nhẹ luyến ái, không thể chỉ trong một lúc ngắn ngủi mà bỏ ngay được tâm luyến ái, và mẹ bạn cũng như thế. Chúng ta giờ suy đoán cũng không biết được điều gì chắc chắn cả. Chỉ có một điều chắc chắn mà bạn có thể làm được cho mẹ lúc này là hãy niệm Phật cho mẹ thật nhiều. Bạn là một người con biết lo nghĩ nhiều cho mẹ, vậy hãy dùng tâm chí thành của mình mà niệm Phật cầu cho mẹ được vãng sanh nhé. Hãy niệm hoài cho đến lúc cuối đời luôn, chứ không chỉ niệm trong vài tháng, vài năm rồi thôi. Trong sách &#8220;Mấy điệu sen thanh&#8221; có kể lại một người niệm Phật cho cha mẹ mình và cha mẹ chồng (cả bốn người đều đã mất), cứ niệm hoài ròng rã trong nhiều năm, đến lúc bà nằm mộng thấy cả cha mẹ bốn người đều được sanh về Cực lạc. Cho nên bạn hãy chí tâm tin tưởng vào năng lực nhiếp thọ, cứu khổ của đức A Di Đà mà hãy niệm hoài thật nhiều cho mẹ nhé.<br />
Về phần mình, bạn lo nghĩ nhiều như vậy, bạn quả là một người con tốt, tuy nhiên, nhìn cho thật kỹ thì bạn sẽ nhận ra tâm luyến ái của chính mình cũng đang rất nặng. Cho nên, ngay lúc này bạn phải tỉnh giác, nhìn cho ra được vô thường, vô ngã. Chúng ta vì do duyên nghiệp mà kết làm mẹ con, anh em, chồng vợ,&#8230; Trong kinh Lăng Nghiêm Phật đã dạy, tất cả những thứ mà ta thấy, nghe, ngửi, nếm, chạm, nghĩ rồi sanh ra yêu, ghét,..đều là giả dối, đều là nhân đưa ta đi luân hồi. Cho nên ta cần nhìn vào tâm mình cho thật rõ, để nhận ra rằng chính cái tâm yêu thương, lo nghĩ,..kia cũng là một dạng vọng tâm, mà nếu ta không thấy rõ nó như vậy, mà cho nó là thật thì sẽ bị nó dẫn đi luân hồi ngay. Cho nên, PH xin được nhắc bạn ở điểm này, vì nếu không khéo, lúc lâm chung, do thương mẹ, lo cho mẹ, nên khi thấy mẹ, bạn lại đi theo thì sẽ luân hồi luôn, mà chẳng được vãng sanh.<br />
Để không mất phần vãng sanh, bạn chỉ nên nhớ niệm &#8220;Nam Mô A Di Đà Phật&#8221; mà thôi, đừng để tâm chạy theo những thứ lo nghĩ, buồn khổ khác. Mỗi ngày đều hồi hướng công đức đến cho mẹ và tất cả chúng sanh thì hãy an tâm là mẹ bạn cũng sẽ sớm được vãng sanh. Tu Tịnh Độ cần có Tín, Nguyện, Hạnh. Mà trong đó, thật Nguyện là thiết tha mong được sanh về Cực lạc, chỉ có nguyện, mong muốn đó thôi, ngoài ra không có nguyện khác. Được như vậy thì sẽ được vãng sanh. Mà khi mình được vãng sanh rồi thì tất cả kẻ oán ta còn độ được, huống gì là người thân. Cho nên, tóm lại bạn hãy luôn tỉnh giác, đừng để tâm luyến ái kéo mình đi nữa, mà hãy quay về nhiếp tâm niệm Phật bạn nhé.<br />
Chúc bạn luôn tỉnh giác và an lạc.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lê Hoa Cải		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-29991</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lê Hoa Cải]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 02 Sep 2016 13:24:58 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-29991</guid>

					<description><![CDATA[Cư sĩ Phước Huệ kính mến! 
Tôi vẫn còn chút băn khoăn nữa, xin cư sĩ giải đáp giúp cho:
Liệu mẹ tôi có phải đã vướng vào chữ LUYẾN ÁI không? Và nếu có thì có ảnh hưởng tới việc tu học của mẹ không?
Sở dĩ mẹ giục tôi đi gọi bác sĩ vì mẹ vẫn còn nhiều lo lắng về người chị gái của tôi, và lo về ngôi nhà của mẹ. Mẹ ra đi chẳng có tài sản gì cho chúng tôi. Ngôi nhà của mẹ cũng là nhà ĐẠI ĐOÀN KẾT (Nhà tình thương) do nhân dân khu phố xây cho.
 Mẹ lo người chị gái không ngoan ngoãn của tôi sẽ không giữ gìn ngôi nhà đó, như vậy sẽ phụ tình làng nghĩa xóm, mẹ sẽ xấu hổ nơi chín suối, và mẹ thương tôi. Chính vì vậy nên mẹ mới đi tìm người mà mẹ đã nhờ viết di chúc, nhưng không được việc. Và rồi mẹ ra đi khi chưa làm xong việc thế gian. Vậy mà tôi đã vô tình, không biết đến nỗi lo của mẹ để an ủi mẹ đừng lo lắng quá.
Cư si hãy chia sẻ với tôi nhé. Tôi chân thành cảm ơn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cư sĩ Phước Huệ kính mến!<br />
Tôi vẫn còn chút băn khoăn nữa, xin cư sĩ giải đáp giúp cho:<br />
Liệu mẹ tôi có phải đã vướng vào chữ LUYẾN ÁI không? Và nếu có thì có ảnh hưởng tới việc tu học của mẹ không?<br />
Sở dĩ mẹ giục tôi đi gọi bác sĩ vì mẹ vẫn còn nhiều lo lắng về người chị gái của tôi, và lo về ngôi nhà của mẹ. Mẹ ra đi chẳng có tài sản gì cho chúng tôi. Ngôi nhà của mẹ cũng là nhà ĐẠI ĐOÀN KẾT (Nhà tình thương) do nhân dân khu phố xây cho.<br />
 Mẹ lo người chị gái không ngoan ngoãn của tôi sẽ không giữ gìn ngôi nhà đó, như vậy sẽ phụ tình làng nghĩa xóm, mẹ sẽ xấu hổ nơi chín suối, và mẹ thương tôi. Chính vì vậy nên mẹ mới đi tìm người mà mẹ đã nhờ viết di chúc, nhưng không được việc. Và rồi mẹ ra đi khi chưa làm xong việc thế gian. Vậy mà tôi đã vô tình, không biết đến nỗi lo của mẹ để an ủi mẹ đừng lo lắng quá.<br />
Cư si hãy chia sẻ với tôi nhé. Tôi chân thành cảm ơn.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lê Hoa Cải		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-28151</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lê Hoa Cải]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 15 Jun 2016 11:42:22 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-28151</guid>

					<description><![CDATA[Xin chân thành cảm ơn cư sỹ Phước Huệ nhiều lắm. Tôi sẽ cố gắng thực hiện những lời khuyên của cư sỹ.
&quot;Một ngày trò chuyện với người
Còn hơn đọc sách, những mười nắm dư&quot;.
Xin chân thành cảm ơn!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Xin chân thành cảm ơn cư sỹ Phước Huệ nhiều lắm. Tôi sẽ cố gắng thực hiện những lời khuyên của cư sỹ.<br />
&#8220;Một ngày trò chuyện với người<br />
Còn hơn đọc sách, những mười nắm dư&#8221;.<br />
Xin chân thành cảm ơn!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư sỹ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-28103</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sỹ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Jun 2016 13:20:47 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-28103</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-28091&quot;&gt;Lê Hoa Cải&lt;/a&gt;.

Chào bạn Hoa Cải,
Vì bạn không có nhiều thông tin về việc tu tập của mẹ bạn lúc bà còn sống nên rất khó suy đoán bà đã sanh về cõi nào. Lúc bà sắp chết có yêu cầu bạn gọi bác sỹ, như vậy là trong tâm bà muốn sống thêm (ít ra là có thể loại trừ được khả năng bà muốn vãng sanh), cho nên các việc cấp cứu cho bà là hoàn toàn hợp lý. Vì những việc đó bạn làm là theo ý của bà, dù thân xác của bà bị đau đớn, nhưng bà hiểu rõ bạn đang làm như vậy là thương bà, theo ý muốn của bà, thì bà sẽ không nổi tâm sân, vì không nổi tâm sân nên bà sẽ không đoạ vào địa ngục do sân mà bà sẽ theo nghiệp mà tái sinh. Nếu lúc còn sống bà làm các việc thiện, tu theo đúng chánh pháp thì bà sẽ sanh về cõi người, trời.
Các câu chuyện trên đây, sở dĩ người chết nổi sân vì con cháu không làm theo ý muốn của họ, chứ không hoàn toàn là do đau đớn thể xác. Ví dụ, khi một người bị bệnh, bác sỹ phải phẫu thuật để cứu họ, thì dù họ có bị đau đớn, nhưng không hề nổi sân vì họ hiểu bác sỹ đang làm theo ý muốn của họ, cứu sống họ.
Cho nên bạn hãy an tâm, đừng đau đớn, sầu khổ nữa nhé. Điều bạn cần làm bây giờ là niệm Phật thật nhiều, làm được điều thiện nào cũng hồi hướng cho mẹ và toàn pháp giới chúng sanh mau thoát khổ, sớm vãng sanh và thành Phật đạo. Như vậy mẹ bạn dù ở cõi nào cũng đều được hưởng nhiều lợi lạc.
Ngoài ra, từ những câu chuyện trên đây, người tu niệm Phật chúng ta cần rút kinh nghiệm để tránh gặp chướng ngại. Đầu tiên, nếu người thân không tin cũng không sao, ta hãy gắng chuyên tâm thành thật niệm Phật và luôn hồi hướng công đức cho họ. Điều thứ hai, ta phải để ý tự mình điều phục tâm tham, sân, si của mình để khi gặp chuyện bất như ý, có thể không nổi sân. Thân ảnh hưởng đến tâm, nhưng tâm làm chủ thân, nên hãy cố gắng dùng tâm niệm Phật cho nhiều (chứ không chỉ niệm ngoài miệng). 
Chúc bạn thường tinh tấn, an lạc.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-28091">Lê Hoa Cải</a>.</p>
<p>Chào bạn Hoa Cải,<br />
Vì bạn không có nhiều thông tin về việc tu tập của mẹ bạn lúc bà còn sống nên rất khó suy đoán bà đã sanh về cõi nào. Lúc bà sắp chết có yêu cầu bạn gọi bác sỹ, như vậy là trong tâm bà muốn sống thêm (ít ra là có thể loại trừ được khả năng bà muốn vãng sanh), cho nên các việc cấp cứu cho bà là hoàn toàn hợp lý. Vì những việc đó bạn làm là theo ý của bà, dù thân xác của bà bị đau đớn, nhưng bà hiểu rõ bạn đang làm như vậy là thương bà, theo ý muốn của bà, thì bà sẽ không nổi tâm sân, vì không nổi tâm sân nên bà sẽ không đoạ vào địa ngục do sân mà bà sẽ theo nghiệp mà tái sinh. Nếu lúc còn sống bà làm các việc thiện, tu theo đúng chánh pháp thì bà sẽ sanh về cõi người, trời.<br />
Các câu chuyện trên đây, sở dĩ người chết nổi sân vì con cháu không làm theo ý muốn của họ, chứ không hoàn toàn là do đau đớn thể xác. Ví dụ, khi một người bị bệnh, bác sỹ phải phẫu thuật để cứu họ, thì dù họ có bị đau đớn, nhưng không hề nổi sân vì họ hiểu bác sỹ đang làm theo ý muốn của họ, cứu sống họ.<br />
Cho nên bạn hãy an tâm, đừng đau đớn, sầu khổ nữa nhé. Điều bạn cần làm bây giờ là niệm Phật thật nhiều, làm được điều thiện nào cũng hồi hướng cho mẹ và toàn pháp giới chúng sanh mau thoát khổ, sớm vãng sanh và thành Phật đạo. Như vậy mẹ bạn dù ở cõi nào cũng đều được hưởng nhiều lợi lạc.<br />
Ngoài ra, từ những câu chuyện trên đây, người tu niệm Phật chúng ta cần rút kinh nghiệm để tránh gặp chướng ngại. Đầu tiên, nếu người thân không tin cũng không sao, ta hãy gắng chuyên tâm thành thật niệm Phật và luôn hồi hướng công đức cho họ. Điều thứ hai, ta phải để ý tự mình điều phục tâm tham, sân, si của mình để khi gặp chuyện bất như ý, có thể không nổi sân. Thân ảnh hưởng đến tâm, nhưng tâm làm chủ thân, nên hãy cố gắng dùng tâm niệm Phật cho nhiều (chứ không chỉ niệm ngoài miệng).<br />
Chúc bạn thường tinh tấn, an lạc.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lê Hoa Cải		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-28091</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lê Hoa Cải]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Jun 2016 00:34:47 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-28091</guid>

					<description><![CDATA[Thưa quý đạo hữu!
Xin làm ơn giảng giải giúp tôi, chia sẻ với tôi để tôi bớt đau đớn lúc này.
Về việc hành hạ thân xác người thân lúc lâm chung thì ở VN mình nhiều gia đình mắc phải lắm (vì thiếu hiểu biết). Tôi cũng vậy, và bây giờ tôi rất đau đớn.
Mẹ tôi là người tu tại gia. Tôi không rõ bậc tu của mẹ cao hay thấp ở mức độ nào, chỉ nghe bạn hữu của mẹ vẫn thường bảo: “Mẹ cháu tuy nghèo, nhưng mà sang, vì mẹ cháu được nhiều người kính trọng”.
 Khi mẹ mất, tuần 49 ngày, tôi đưa mẹ lên chùa, nhưng gặp trở ngại, vì khi ấy trùng vào dịp Tết Nguyên đán, chùa nào cũng bận. Thấy tôi lo lắng, anh H đã an ủi tôi: “ Em đừng lo, vì mẹ em như thế là đã lên hàng Bồ-tát rồi, chứ có phải như bà A, bà B, bà C…..  đâu mà em lo. 
Rồi tôi cũng được sư thầy ở chùa Hưng Kí thu xếp công việc bận rộn của nhà chùa để quy vong cho mẹ. 
Nhưng điều làm tôi đau xót chính là việc hành hạ thân xác mẹ lúc lâm chung cơ.
Mẹ tôi ra đi nhanh chóng quá: Hôm trước còn mẹ đến nhà tôi để phúng mẹ chồng tôi nhân giỗ đầu. (Hình như mẹ có linh cảm về ngày ra đi hay sao mà gần đây mẹ hay nhắc nhở tôi nhiều việc). Hôm sau (nhằm ngày mùng 1), mẹ đi tìm người mà mẹ đã nhờ viết di chúc, nhưng không gặp được người đó. Khi mẹ ra về, một cơn gió lạnh khắc nghiệt của thời tiết đã đưa mẹ đi. Tôi nghĩ: Hay là mẹ được Phật đón đi nên mới nhanh chóng như vậy(?)
Nhưng điều lạ là khi ấy, mẹ có bảo tôi: “Đi tìm bác sĩ đi!”.
Vì không có kinh nghiệm nhận biết những dấu hiệu của người lâm chung, nên tôi cũng gọi cấp cứu. Vậy là bác sĩ cũng xoa bóp, kích thở… , nhưng không cứu được.
Bây giờ nghĩ lại việc làm dại dột này, tôi đau đớn lắm. Chẳng có lẽ bao công đức tu hành của mẹ, chỉ phút chốc bị tôi làm hỏng hay sao? Liệu mẹ có bị sa vào đường ác không? Xin các đạo hữu giải thích và xoa dịu nỗi đau giúp tôi. Tôi phải làm gì để chuộc lại lỗi lầm?
Xin chân thành cảm ơn ạ!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thưa quý đạo hữu!<br />
Xin làm ơn giảng giải giúp tôi, chia sẻ với tôi để tôi bớt đau đớn lúc này.<br />
Về việc hành hạ thân xác người thân lúc lâm chung thì ở VN mình nhiều gia đình mắc phải lắm (vì thiếu hiểu biết). Tôi cũng vậy, và bây giờ tôi rất đau đớn.<br />
Mẹ tôi là người tu tại gia. Tôi không rõ bậc tu của mẹ cao hay thấp ở mức độ nào, chỉ nghe bạn hữu của mẹ vẫn thường bảo: “Mẹ cháu tuy nghèo, nhưng mà sang, vì mẹ cháu được nhiều người kính trọng”.<br />
 Khi mẹ mất, tuần 49 ngày, tôi đưa mẹ lên chùa, nhưng gặp trở ngại, vì khi ấy trùng vào dịp Tết Nguyên đán, chùa nào cũng bận. Thấy tôi lo lắng, anh H đã an ủi tôi: “ Em đừng lo, vì mẹ em như thế là đã lên hàng Bồ-tát rồi, chứ có phải như bà A, bà B, bà C…..  đâu mà em lo.<br />
Rồi tôi cũng được sư thầy ở chùa Hưng Kí thu xếp công việc bận rộn của nhà chùa để quy vong cho mẹ.<br />
Nhưng điều làm tôi đau xót chính là việc hành hạ thân xác mẹ lúc lâm chung cơ.<br />
Mẹ tôi ra đi nhanh chóng quá: Hôm trước còn mẹ đến nhà tôi để phúng mẹ chồng tôi nhân giỗ đầu. (Hình như mẹ có linh cảm về ngày ra đi hay sao mà gần đây mẹ hay nhắc nhở tôi nhiều việc). Hôm sau (nhằm ngày mùng 1), mẹ đi tìm người mà mẹ đã nhờ viết di chúc, nhưng không gặp được người đó. Khi mẹ ra về, một cơn gió lạnh khắc nghiệt của thời tiết đã đưa mẹ đi. Tôi nghĩ: Hay là mẹ được Phật đón đi nên mới nhanh chóng như vậy(?)<br />
Nhưng điều lạ là khi ấy, mẹ có bảo tôi: “Đi tìm bác sĩ đi!”.<br />
Vì không có kinh nghiệm nhận biết những dấu hiệu của người lâm chung, nên tôi cũng gọi cấp cứu. Vậy là bác sĩ cũng xoa bóp, kích thở… , nhưng không cứu được.<br />
Bây giờ nghĩ lại việc làm dại dột này, tôi đau đớn lắm. Chẳng có lẽ bao công đức tu hành của mẹ, chỉ phút chốc bị tôi làm hỏng hay sao? Liệu mẹ có bị sa vào đường ác không? Xin các đạo hữu giải thích và xoa dịu nỗi đau giúp tôi. Tôi phải làm gì để chuộc lại lỗi lầm?<br />
Xin chân thành cảm ơn ạ!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn Thị Lựu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-24269</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Thị Lựu]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 Jan 2016 09:23:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-24269</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-24263&quot;&gt;Thao&lt;/a&gt;.

Bạn Thao thân mến,
Theo mình hiểu thì van loài chúng sanh là tất cả chúng sanh trong 6 cõi luân hồi (gồm 28 cõi Trời, cõi Người, cõi A Tu La, cõi Súc Sanh, cõi Ngạ Quỷ, và cõi Địa Ngục). Mọi loài chúng sanh khi thọ mạng đã hết thì tùy theo đuyên nghiệp của mình mà tái sanh vào 1 trong 6 cõi tương ứng. Cho nên việc chúng sanh ở những cõi khác được hay bị tái sanh vào cõi người nhiều hay ít thì chẳng phải là điều lạ lẫm. Tuy vậy,đức Phật có dạy rằng được tái sanh làm người rất là khó, &quot;chúng sanh được tái sanh ở cõi Người ít như đất dính trong móng tay, còn tái sanh ở 5 cõi khác như đất trong đại địa&quot;  Bạn cũng nên biết thêm rằng tuy &quot;dân số trên trái đất này gia tăng rất nhiều...&quot; nhưng so với dân số trong &quot;Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới&quot; hay trong &quot; Hằng hà sa số thế giới&quot; (số lượng thế giới nhiều như số lượng hạt cát của sông Hằng bên Ấn Đô) thì giống như vài hạt bụi trong hư không.
Chúc bạn thân tâm thường lạc.

Nam Mô A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-24263">Thao</a>.</p>
<p>Bạn Thao thân mến,<br />
Theo mình hiểu thì van loài chúng sanh là tất cả chúng sanh trong 6 cõi luân hồi (gồm 28 cõi Trời, cõi Người, cõi A Tu La, cõi Súc Sanh, cõi Ngạ Quỷ, và cõi Địa Ngục). Mọi loài chúng sanh khi thọ mạng đã hết thì tùy theo đuyên nghiệp của mình mà tái sanh vào 1 trong 6 cõi tương ứng. Cho nên việc chúng sanh ở những cõi khác được hay bị tái sanh vào cõi người nhiều hay ít thì chẳng phải là điều lạ lẫm. Tuy vậy,đức Phật có dạy rằng được tái sanh làm người rất là khó, &#8220;chúng sanh được tái sanh ở cõi Người ít như đất dính trong móng tay, còn tái sanh ở 5 cõi khác như đất trong đại địa&#8221;  Bạn cũng nên biết thêm rằng tuy &#8220;dân số trên trái đất này gia tăng rất nhiều&#8230;&#8221; nhưng so với dân số trong &#8220;Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới&#8221; hay trong &#8221; Hằng hà sa số thế giới&#8221; (số lượng thế giới nhiều như số lượng hạt cát của sông Hằng bên Ấn Đô) thì giống như vài hạt bụi trong hư không.<br />
Chúc bạn thân tâm thường lạc.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thao		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-24263</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thao]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 Jan 2016 04:56:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-24263</guid>

					<description><![CDATA[&quot;Trong Phật pháp, Phật dạy, vạn loài chúng sanh đều có linh tri. Linh tri này không bao giờ chết. Nói cho dễ hiểu hơn, ngoài cái xác thịt ra, còn có thần thức đang điều khiển cái xác thịt đó. Thần thức này không bao giờ chết. Nói rõ hơn, cái xác thân thì có sanh già bệnh chết, còn cái linh hồn thì không sanh không tử, chỉ có mê và ngộ mà thôi. Mê thì rối bù, khổ nạn. Ngộ thì an vui, giải thoát.&quot;

Mỗi năm dân số trên trái đất này gia tăng rất nhiều, vậy mỗi năm có rất nhiều linh hồn gia tăng theo dân số. Vậy những lình hồn mới này từ đâu đến??? Nếu đã nói như : &quot;còn cái linh hồn thì không sanh không tử&quot; Có lẽ phải tìm cao tăng hỏi mới được về lĩnh vực thần học]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;Trong Phật pháp, Phật dạy, vạn loài chúng sanh đều có linh tri. Linh tri này không bao giờ chết. Nói cho dễ hiểu hơn, ngoài cái xác thịt ra, còn có thần thức đang điều khiển cái xác thịt đó. Thần thức này không bao giờ chết. Nói rõ hơn, cái xác thân thì có sanh già bệnh chết, còn cái linh hồn thì không sanh không tử, chỉ có mê và ngộ mà thôi. Mê thì rối bù, khổ nạn. Ngộ thì an vui, giải thoát.&#8221;</p>
<p>Mỗi năm dân số trên trái đất này gia tăng rất nhiều, vậy mỗi năm có rất nhiều linh hồn gia tăng theo dân số. Vậy những lình hồn mới này từ đâu đến??? Nếu đã nói như : &#8220;còn cái linh hồn thì không sanh không tử&#8221; Có lẽ phải tìm cao tăng hỏi mới được về lĩnh vực thần học</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: trần tài		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-16242</link>

		<dc:creator><![CDATA[trần tài]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 15 Mar 2015 18:51:09 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-16242</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-11234&quot;&gt;Huệ Tịnh&lt;/a&gt;.

Kính gửi các quý đạo hữu!xin các đạo hưũ cho lời khuyên,vậy những cái chết do tai nạn.vv...thân xác không còn toàn vẹn thì phải làm như thế nào .]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-11234">Huệ Tịnh</a>.</p>
<p>Kính gửi các quý đạo hữu!xin các đạo hưũ cho lời khuyên,vậy những cái chết do tai nạn.vv&#8230;thân xác không còn toàn vẹn thì phải làm như thế nào .</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Huệ Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-11234</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huệ Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Sep 2014 17:09:53 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-11234</guid>

					<description><![CDATA[Xin chào các liên hữu.

Đọc xong câu chuyện nầy thấy tội nghiệp cho bà cụ quá. Nhưng càng nghĩ sâu xa về luật nhân quả nghiệp lực đi theo như bóng theo hình nhất là trong thế giới vô hình mà mắt phàm phu mình không thấy thì có lẽ sự tu hành niệm Phật kiên cố công đức bất khả tư nghì của bà cụ đã chuyển nghiệp rất nặng thành nhẹ hay không? Có phải là nghiệp ác của bà kiếp trước quá nặng đáng lý phải trả vô lượng kiếp mới xong nhưng nay nhờ công đức niệm Phật bà ấy chỉ trả ít nghiệp ác xong rồi mới vãng sanh về Cực Lạc hay không? Tuy hiện tượng kiếp nầy lúc lâm chung ra đi không thấy an lạc nhưng sau khi thần thức của bà xa lìa thể xác đi vào thế giới vô hình bà cụ vì gieo trồng chủng tử tin nguyện hạnh đầy đủ sẽ được Phật tiếp độ hay không? Cảnh giới vô hình bất khả nghì mà thần thức chuyển sang qua lại các cõi do nghiệp lực chỉ có chư Phật Bồ Tát mới thấy rõ ràng hơn ai hết.

Cho nên theo luật nhân quả để kết luận thì trước sau gì bà cụ cũng vãng sanh về Cực Lạc vì nhân tin nguyện và hạnh của bà gieo trồng kiếp này thì kiếp sau cũng sau sẽ hái quả trong luật nhân quả. Thành ra chúng ta phải tin nhân quả cho vững sâu chắc thì sẽ tin nguyện niệm Phật một cách kiên cố không vì chuyện như vậy mà nghi ngờ mất lòng tin. Như DATT đã khuyên nên phải phải biết làm phước trợ duyên lành và lúc nào cũng phát tâm rộng lớn mà hồi hướng công đức phước đức tu tập của mình cho tất cả 10 mười pháp giới chúng sanh. Nhất la oan gia của mình nói riêng tất cả nói chung.

Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Xin chào các liên hữu.</p>
<p>Đọc xong câu chuyện nầy thấy tội nghiệp cho bà cụ quá. Nhưng càng nghĩ sâu xa về luật nhân quả nghiệp lực đi theo như bóng theo hình nhất là trong thế giới vô hình mà mắt phàm phu mình không thấy thì có lẽ sự tu hành niệm Phật kiên cố công đức bất khả tư nghì của bà cụ đã chuyển nghiệp rất nặng thành nhẹ hay không? Có phải là nghiệp ác của bà kiếp trước quá nặng đáng lý phải trả vô lượng kiếp mới xong nhưng nay nhờ công đức niệm Phật bà ấy chỉ trả ít nghiệp ác xong rồi mới vãng sanh về Cực Lạc hay không? Tuy hiện tượng kiếp nầy lúc lâm chung ra đi không thấy an lạc nhưng sau khi thần thức của bà xa lìa thể xác đi vào thế giới vô hình bà cụ vì gieo trồng chủng tử tin nguyện hạnh đầy đủ sẽ được Phật tiếp độ hay không? Cảnh giới vô hình bất khả nghì mà thần thức chuyển sang qua lại các cõi do nghiệp lực chỉ có chư Phật Bồ Tát mới thấy rõ ràng hơn ai hết.</p>
<p>Cho nên theo luật nhân quả để kết luận thì trước sau gì bà cụ cũng vãng sanh về Cực Lạc vì nhân tin nguyện và hạnh của bà gieo trồng kiếp này thì kiếp sau cũng sau sẽ hái quả trong luật nhân quả. Thành ra chúng ta phải tin nhân quả cho vững sâu chắc thì sẽ tin nguyện niệm Phật một cách kiên cố không vì chuyện như vậy mà nghi ngờ mất lòng tin. Như DATT đã khuyên nên phải phải biết làm phước trợ duyên lành và lúc nào cũng phát tâm rộng lớn mà hồi hướng công đức phước đức tu tập của mình cho tất cả 10 mười pháp giới chúng sanh. Nhất la oan gia của mình nói riêng tất cả nói chung.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Âm Trí Thành		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/07/oan-gia-gay-chuong-ngai-luc-lam-chung/comment-page-1/#comment-10195</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Âm Trí Thành]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 31 Jul 2014 15:33:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8271#comment-10195</guid>

					<description><![CDATA[Đạo hữu Thanh Hoa thân mến:

Như đạo hữu Phúc Bình đã nói, tất cả đều là do túc nghiệp chiêu cảm, oan oan tương báo. Chẳng những người thân chẳng nghe lời khuyên giải mà phát lòng Tín-Nguyện-Hạnh niệm Phật cầu sanh Cực Lạc mà họ còn tìm mọi cách ngăn cản sự tu hành của mình bằng những lời phê bình, bài xích, hoặc những cử chỉ bất thuận, thậm chí bằng những hành động trực tiếp hoặc gián tiếp chống trái. Mình càng khuyên, càng tu thị họ lại càng chống trái v.v... Đây chính là túc nghiệp (nghiệp quá khứ) của mình đang hiện hành; cổ đức nói: “Nhìn quả thì biết nhân!” .

Vậy, mình phải làm sao để hóa giải cái oán nghiệp này? Phật dạy, chúng ta phải từ bi nhẫn nhục (Phật giáo nhẫn), tâm tâm càng thêm tinh tấn niệm Phật, lấy công đức ấy hồi hướng cho người thân, oan gia trái chủ và hết thảy chúng sanh đều cùng nhau xóa bỏ hận thù, đồng lòng niệm Phật, đồng sanh Cực Lạc.

Niệm Phật cầu vãng sanh là tu Huệ (Chánh hạnh). Làm các điều thiện thế gian (phóng sanh, bố thí, cúng dường Tam Bảo v.v...) là tu Phước (Trợ hạnh).  Phước Huệ song tu sẽ làm tăng thượng duyên việc vãng sanh. Người tu Tịnh nghiệp cũng tu phước báo nhân thiên, nhưng không mong cầu quả phước báo nhân thiên, họ lấy phước báo đó hồi hướng cho hết thảy thân bằng quyến thuộc, oan gia trái chủ và chúng sanh cùng vãng sanh Cực Lạc. Cách tu này sẽ giúp cho người tu Tịnh nghiệp hóa giải oan gia nghiệp chướng cho mình lẫn người, viên mãn hai hạnh tự lợi, lợi tha.

Diệu Âm Trí Thành]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đạo hữu Thanh Hoa thân mến:</p>
<p>Như đạo hữu Phúc Bình đã nói, tất cả đều là do túc nghiệp chiêu cảm, oan oan tương báo. Chẳng những người thân chẳng nghe lời khuyên giải mà phát lòng Tín-Nguyện-Hạnh niệm Phật cầu sanh Cực Lạc mà họ còn tìm mọi cách ngăn cản sự tu hành của mình bằng những lời phê bình, bài xích, hoặc những cử chỉ bất thuận, thậm chí bằng những hành động trực tiếp hoặc gián tiếp chống trái. Mình càng khuyên, càng tu thị họ lại càng chống trái v.v&#8230; Đây chính là túc nghiệp (nghiệp quá khứ) của mình đang hiện hành; cổ đức nói: “Nhìn quả thì biết nhân!” .</p>
<p>Vậy, mình phải làm sao để hóa giải cái oán nghiệp này? Phật dạy, chúng ta phải từ bi nhẫn nhục (Phật giáo nhẫn), tâm tâm càng thêm tinh tấn niệm Phật, lấy công đức ấy hồi hướng cho người thân, oan gia trái chủ và hết thảy chúng sanh đều cùng nhau xóa bỏ hận thù, đồng lòng niệm Phật, đồng sanh Cực Lạc.</p>
<p>Niệm Phật cầu vãng sanh là tu Huệ (Chánh hạnh). Làm các điều thiện thế gian (phóng sanh, bố thí, cúng dường Tam Bảo v.v&#8230;) là tu Phước (Trợ hạnh).  Phước Huệ song tu sẽ làm tăng thượng duyên việc vãng sanh. Người tu Tịnh nghiệp cũng tu phước báo nhân thiên, nhưng không mong cầu quả phước báo nhân thiên, họ lấy phước báo đó hồi hướng cho hết thảy thân bằng quyến thuộc, oan gia trái chủ và chúng sanh cùng vãng sanh Cực Lạc. Cách tu này sẽ giúp cho người tu Tịnh nghiệp hóa giải oan gia nghiệp chướng cho mình lẫn người, viên mãn hai hạnh tự lợi, lợi tha.</p>
<p>Diệu Âm Trí Thành</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
