<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Giữ Tâm Thanh Tịnh, Tín Nguyện Trì Danh, Cầu Sanh Tịnh Độ	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Mon, 18 May 2020 15:01:23 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Huệ Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10838</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huệ Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Aug 2014 21:03:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10838</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật tất cả Liên Hữu.

Nói ngắn gọn đơn giản, có được vãng sanh về Cực Lạc hay không tùy thuộc vào một đoạn lời Phật dạy trong kinh Di Đà như sau:

&quot;Xá-Lợi-Phất! Bất khả dĩ thiểu thiện căn, phước đức, nhân duyên, đắc sanh bỉ quốc.&quot;

Nghĩa Việt:

“Xá-Lợi-Phất! Chẳng có thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhơn duyên mà được sanh về cõi đó.”

Người nào có căn lành thiện duyên sâu với Đức Phật Di Đà trong kiếp quá khứ thì kiếp nầy gặp duyên hái quả vãng sanh đơn giản vậy thôi. Ai gieo duyên phát tâm niệm Phật kiếp nầy mà vẫn chưa thể tăng trưởng đầy đủ thiện căn phước đức nhơn duyên thì kiếp tương lai (có thể là rất lâu xa về sau, không nhất định là kiếp kế tiếp) sẽ được tiếp tục tu học theo pháp môn Tịnh Độ và sau cùng cũng sẽ được vãng sanh về Cực Lạc. Không gieo trồng nhân Tịnh Độ sâu xa thì không thể có quả Tịnh Độ. Dù có thông liễu nghĩa tam tạng hay đắc thiền định vô sắc giới ở mức rất sâu cũng không bằng các lão ông, lão bà niệm A Di Đà Phật được vãng sanh Cực Lạc, vì những ông bà lão này (người chân thật niệm A Di Đà Phật cầu sanh Cực Lạc) đã gieo trồng và phát Bồ Đề tâm cầu Phật quả sâu xa từ trong vô lượng kiếp, hay nói cách khác thiện căn phước đức nhân duyên thành Phật trong đời này của họ đã chín muồi vậy.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật tất cả Liên Hữu.</p>
<p>Nói ngắn gọn đơn giản, có được vãng sanh về Cực Lạc hay không tùy thuộc vào một đoạn lời Phật dạy trong kinh Di Đà như sau:</p>
<p>&#8220;Xá-Lợi-Phất! Bất khả dĩ thiểu thiện căn, phước đức, nhân duyên, đắc sanh bỉ quốc.&#8221;</p>
<p>Nghĩa Việt:</p>
<p>“Xá-Lợi-Phất! Chẳng có thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhơn duyên mà được sanh về cõi đó.”</p>
<p>Người nào có căn lành thiện duyên sâu với Đức Phật Di Đà trong kiếp quá khứ thì kiếp nầy gặp duyên hái quả vãng sanh đơn giản vậy thôi. Ai gieo duyên phát tâm niệm Phật kiếp nầy mà vẫn chưa thể tăng trưởng đầy đủ thiện căn phước đức nhơn duyên thì kiếp tương lai (có thể là rất lâu xa về sau, không nhất định là kiếp kế tiếp) sẽ được tiếp tục tu học theo pháp môn Tịnh Độ và sau cùng cũng sẽ được vãng sanh về Cực Lạc. Không gieo trồng nhân Tịnh Độ sâu xa thì không thể có quả Tịnh Độ. Dù có thông liễu nghĩa tam tạng hay đắc thiền định vô sắc giới ở mức rất sâu cũng không bằng các lão ông, lão bà niệm A Di Đà Phật được vãng sanh Cực Lạc, vì những ông bà lão này (người chân thật niệm A Di Đà Phật cầu sanh Cực Lạc) đã gieo trồng và phát Bồ Đề tâm cầu Phật quả sâu xa từ trong vô lượng kiếp, hay nói cách khác thiện căn phước đức nhân duyên thành Phật trong đời này của họ đã chín muồi vậy.</p>
<p>NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Âm Trí Thành		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10642</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Âm Trí Thành]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 14:00:35 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10642</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10638&quot;&gt;Lá Bồ Đề&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật – Chào bạn Niệm Phật.

Bạn nên biết thọ mạng của con người không dựa trên tuổi tác. Chúng ta cứ quán sát thử xem, số người chết trẻ và số người chết già mỗi ngày trên quả đất này có hơn thua nhau gì không? Số người chết già và chết trẻ mỗi ngày chẳng có mấy sai khác!

Bạn cũng nên biết đức Phật A Di Đà chỉ đến rước bạn khi thọ mạng của bạn đã dứt. Nếu lúc ấy, bạn chừng chờ không chịu theo Phật thì đành phải trôi lăng trong lục đạo luân hồi mà thôi. Vả lại, nếu bạn không có lòng quyết tâm vãng sanh Cực Lạc thì đức Phật A Di Đà cũng chẳng đến rước bạn. 

“Nhất tâm” cũng chính “Nhất Tâm Bất Loạn”, tức là trong tâm của bạn không còn một niệm nào nữa, chỉ có một niệm Di Đà mà thôi. Vậy, bạn nghĩ khi nào bạn mới có thể đạt được sự “Nhất Tâm”. Nói thật, trong đời này chúng ta chẳng thể đạt được sự niệm Phật Nhất Tâm, mà chỉ có thể đạt được công phu niệm Phật tinh tấn mà thôi. Do đó, Tín &amp; Nguyện là hai thứ tư lương mà chúng ta phải giữ gìn kiên cố. Hai thứ tư lượng này chính là nhiên liệu hun đúc bạn thường luôn niệm Phật không gián đoạn để cảm ứng với Phật A Di Đà.

Nay, chí nguyện vãng sanh của bạn “Niệm Phật” chưa được thuần nhất, lúc muốn vãnh sanh, lúc không, nữa muốn nữa không, chưa thể buông xả ái dục thế gian thì ắt hẵn là sẽ không thể vãng sanh được. Vậy, bạn cần phải phát khởi Tín-Nguyện cho kiên cố, kẻo việc niệm Phật của bạn chỉ là uổng công.

Có hai cách để nuôi dưỡng và phát triển tín tâm:

(1)	Cách thứ nhất: Bạn phải thường tụng kinh Vô Lượng Thọ và nghe giảng kinh Vô Lượng Thọ để hiểu rõ, tức là để đoạn nghi, sanh tín. Nếu bạn đọc, tụng kinh hay nghe kinh đều không hiểu thì chớ nên nãn lòng, tu hành cần phải có thời gian; đọc/ nghe kinh lâu ngày rốt cuộc cũng sẽ hiểu mà thôi, khi hiểu rồi thì hết nghi (Nghi ở đây bao gồm hết thảy thứ nghi, chẳng hạn bạn đang nghi nên vãng sanh lúc trẻ hay phải chờ già rồi mới chịu vãng sanh v.v....)

(2)	Cách thứ hai: Nếu bạn là người thật thà, biết nghe lời Phật và làm đúng theo lời dạy của Phật là “Phát Bồ Đề tâm, một dạ chuyên niệm A Di Đà Phật cầu sanh Cực Lạc” thì bạn chỉ cần chấp trì danh hiệu Phật là đủ rồi. Thế nhưng đối với tín tâm chưa vững, sự nghi ngờ trong lòng còn bời bợi như vậy thì chắc hẵn việc “lão thật niệm Phật” này đối với bạn khó thể thực hiện được. Do đó, cách thứ nhất thích hợp với bạn hơn.

DATT xin đem một câu chuyện ngụ ngôn để nêu lên hình ảnh/cái tướng của một người tuy không hiểu kinh pháp, nhưng “Thật Thà/ Lão Thật Niệm Phật”.

*** Câu Chuyện của một Người Thật Thà/ Lão Thật Niệm Phật ***

Một thuở nọ có một bà nhà quê, dốt chữ nọ nghe người ta nói niệm Phật có thể vãng sanh Tây Phương Cực Lạc, gặp Phật A Di Đà và sẽ thành Phật. Bà ta chẳng hiểu lý sự gì cả, nhưng trong tâm bổng sanh lòng ưa thích. Một hôm nọ, bà tìm đến người em gái, là người hiểu biết Phật pháp để hỏi về vụ này. Người em gái tận tình đem giáo lý Tịnh độ giảng nói cho bà nghe, nhưng vì căn tánh của bà thuộc loại độn căn thứ nặng, nên sau khi nghe giảng xong, bà vẫn chẳng hiểu gì hết ráo. Đứa em gái thấy vậy, bèn nói với chị rằng: “Nếu chị không hiểu lời kinh Phật dạy cũng không sao, em xin tặng cho chị một quả trứng gà này, chị đem về nhà, mỗi ngày chị cứ nhìn vào nó mà niệm “A Di Đà Phật” cho đến khi nó nở ra thành một ông “A Di Đà Phật” thì lúc ấy chị sẽ được vãng sanh Cực Lạc”. 

Bà nhà quê này thật thà, nghe lời đứa em gái chỉ bảo, đem quả trứng gà về nhà treo lủng lẳng giữa nhà bếp nơi bà thường ở mỗi ngày để làm việc nôi trợ. Thời thời khắc khắc, ngay trong lúc làm việc, bà đều ngắm nhìn quả trứng gà, tha thiết niệm “A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, A Di Đà Phật ....” với chỉ có một tấm lòng mong muốn, ước ao sao cho quả trứng gà này mau chóng nở ra một ông Phật A Di Đà rước bà vể Tây Phương; mặc dù trong tâm của bà chẳng biết A Di Đà Phật là ai, mà cũng chẳng biết Tây Phương là ở chốn nào.

Bà nhà quê này duy chỉ có một tấm lòng tin thật thà, tin chắc là em gái của mình chẳng gạt gẫm mình, chuyện vãng sanh Tây Phương gặp Phật A Di Đà chẳng phải là câu chuyện huyền thoại, ngụ ngôn, hư dối.

Với cái tâm tin-nguyện thật thà như thế, bà nhà quê cứ mãi ròng rặc nhìn vào quả trứng gà mà niệm Phật suốt ngày suốt đêm, suốt mấy mươi năm trời, đi đứng nằm ngồi gì cũng niệm, niệm niệm không gián đoạn, không hồ nghi, thậm chí nó trở thành thói quen hằng ngày của bà, không niệm mà trong tâm vẫn cứ thường luôn niệm dù có quả trứng gà trước mặt hay không có.

Thời gian thấm thoát trôi qua, bổng dưng trong một ngày nọ, bà chợt phát đại ngộ và thốt lên một lời “À! thì ra đây chính là A Di Đà Phật”. Rồi bà tìm đến đứa em gái mà mách rằng: “Chị đã thấy được A Di Đà Phật rồi, đó cũng là nhờ quả trứng gà mà em tặng cho chị. Hôm nay, chị đến gặp em để cám ơn em và cũng để từ giả em, chị phải đi theo Phật A Di Đà về cõi Tây Phương Cực ngay bây giờ đây&quot;. Nói xong bà nhà quê này ngồi xuống ghế, thung dung tự tại, an lạc thanh tịnh, nhẹ nhàng khép đôi mắt lại rồi an nhiên tự tại theo đức Phật A Di Đà vãng sanh Cực Lạc. 

Bạn “Niệm Phật” nên tự mình đối tâm của riêng mình (không phải tâm của người khác) mà quán chiếu một trung thực, không hư dối, bạn có phải là người thật thà niệm Phật như vậy không. Nếu phải, bạn chắc chắn sẽ được vãng sanh.

                                                     ---oOo---

Đức Thế Tôn xót thương, cảnh tỉnh khuyên lơn người đời “sao lúc còn khỏe, không gắng tu thiện, còn đợi bao giờ?”. Người già thể xác suy yếu, khó bề siêng tu, như kinh Niết Bàn đã bảo: “Này Ca Diếp! Ví như cây mía đã bị ép rồi, bã mía chẳng còn vị gì. Tuổi trẻ sắc đẹp cũng giống như thế, khi bị tuổi già ép thì chẳng còn có 3 thứ vị: một là vị xuất gia, hai là vị đọc tụng, ba là vị tọa thiền”.

Tuổi già mất cả ba thứ vị như vậy, nên lúc còn khỏe phải gấp rút nỗ lực, tinh tấn tu hành, sanh tử vô thường có thể xảy ra bất cứ lúc nào chẳng luận là già hay trẻ, bạn chớ nên tu hành một cách chần chừ như vậy! 

Diệu Âm Trí Thành]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10638">Lá Bồ Đề</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật – Chào bạn Niệm Phật.</p>
<p>Bạn nên biết thọ mạng của con người không dựa trên tuổi tác. Chúng ta cứ quán sát thử xem, số người chết trẻ và số người chết già mỗi ngày trên quả đất này có hơn thua nhau gì không? Số người chết già và chết trẻ mỗi ngày chẳng có mấy sai khác!</p>
<p>Bạn cũng nên biết đức Phật A Di Đà chỉ đến rước bạn khi thọ mạng của bạn đã dứt. Nếu lúc ấy, bạn chừng chờ không chịu theo Phật thì đành phải trôi lăng trong lục đạo luân hồi mà thôi. Vả lại, nếu bạn không có lòng quyết tâm vãng sanh Cực Lạc thì đức Phật A Di Đà cũng chẳng đến rước bạn. </p>
<p>“Nhất tâm” cũng chính “Nhất Tâm Bất Loạn”, tức là trong tâm của bạn không còn một niệm nào nữa, chỉ có một niệm Di Đà mà thôi. Vậy, bạn nghĩ khi nào bạn mới có thể đạt được sự “Nhất Tâm”. Nói thật, trong đời này chúng ta chẳng thể đạt được sự niệm Phật Nhất Tâm, mà chỉ có thể đạt được công phu niệm Phật tinh tấn mà thôi. Do đó, Tín &#038; Nguyện là hai thứ tư lương mà chúng ta phải giữ gìn kiên cố. Hai thứ tư lượng này chính là nhiên liệu hun đúc bạn thường luôn niệm Phật không gián đoạn để cảm ứng với Phật A Di Đà.</p>
<p>Nay, chí nguyện vãng sanh của bạn “Niệm Phật” chưa được thuần nhất, lúc muốn vãnh sanh, lúc không, nữa muốn nữa không, chưa thể buông xả ái dục thế gian thì ắt hẵn là sẽ không thể vãng sanh được. Vậy, bạn cần phải phát khởi Tín-Nguyện cho kiên cố, kẻo việc niệm Phật của bạn chỉ là uổng công.</p>
<p>Có hai cách để nuôi dưỡng và phát triển tín tâm:</p>
<p>(1)	Cách thứ nhất: Bạn phải thường tụng kinh Vô Lượng Thọ và nghe giảng kinh Vô Lượng Thọ để hiểu rõ, tức là để đoạn nghi, sanh tín. Nếu bạn đọc, tụng kinh hay nghe kinh đều không hiểu thì chớ nên nãn lòng, tu hành cần phải có thời gian; đọc/ nghe kinh lâu ngày rốt cuộc cũng sẽ hiểu mà thôi, khi hiểu rồi thì hết nghi (Nghi ở đây bao gồm hết thảy thứ nghi, chẳng hạn bạn đang nghi nên vãng sanh lúc trẻ hay phải chờ già rồi mới chịu vãng sanh v.v&#8230;.)</p>
<p>(2)	Cách thứ hai: Nếu bạn là người thật thà, biết nghe lời Phật và làm đúng theo lời dạy của Phật là “Phát Bồ Đề tâm, một dạ chuyên niệm A Di Đà Phật cầu sanh Cực Lạc” thì bạn chỉ cần chấp trì danh hiệu Phật là đủ rồi. Thế nhưng đối với tín tâm chưa vững, sự nghi ngờ trong lòng còn bời bợi như vậy thì chắc hẵn việc “lão thật niệm Phật” này đối với bạn khó thể thực hiện được. Do đó, cách thứ nhất thích hợp với bạn hơn.</p>
<p>DATT xin đem một câu chuyện ngụ ngôn để nêu lên hình ảnh/cái tướng của một người tuy không hiểu kinh pháp, nhưng “Thật Thà/ Lão Thật Niệm Phật”.</p>
<p>*** Câu Chuyện của một Người Thật Thà/ Lão Thật Niệm Phật ***</p>
<p>Một thuở nọ có một bà nhà quê, dốt chữ nọ nghe người ta nói niệm Phật có thể vãng sanh Tây Phương Cực Lạc, gặp Phật A Di Đà và sẽ thành Phật. Bà ta chẳng hiểu lý sự gì cả, nhưng trong tâm bổng sanh lòng ưa thích. Một hôm nọ, bà tìm đến người em gái, là người hiểu biết Phật pháp để hỏi về vụ này. Người em gái tận tình đem giáo lý Tịnh độ giảng nói cho bà nghe, nhưng vì căn tánh của bà thuộc loại độn căn thứ nặng, nên sau khi nghe giảng xong, bà vẫn chẳng hiểu gì hết ráo. Đứa em gái thấy vậy, bèn nói với chị rằng: “Nếu chị không hiểu lời kinh Phật dạy cũng không sao, em xin tặng cho chị một quả trứng gà này, chị đem về nhà, mỗi ngày chị cứ nhìn vào nó mà niệm “A Di Đà Phật” cho đến khi nó nở ra thành một ông “A Di Đà Phật” thì lúc ấy chị sẽ được vãng sanh Cực Lạc”. </p>
<p>Bà nhà quê này thật thà, nghe lời đứa em gái chỉ bảo, đem quả trứng gà về nhà treo lủng lẳng giữa nhà bếp nơi bà thường ở mỗi ngày để làm việc nôi trợ. Thời thời khắc khắc, ngay trong lúc làm việc, bà đều ngắm nhìn quả trứng gà, tha thiết niệm “A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, A Di Đà Phật &#8230;.” với chỉ có một tấm lòng mong muốn, ước ao sao cho quả trứng gà này mau chóng nở ra một ông Phật A Di Đà rước bà vể Tây Phương; mặc dù trong tâm của bà chẳng biết A Di Đà Phật là ai, mà cũng chẳng biết Tây Phương là ở chốn nào.</p>
<p>Bà nhà quê này duy chỉ có một tấm lòng tin thật thà, tin chắc là em gái của mình chẳng gạt gẫm mình, chuyện vãng sanh Tây Phương gặp Phật A Di Đà chẳng phải là câu chuyện huyền thoại, ngụ ngôn, hư dối.</p>
<p>Với cái tâm tin-nguyện thật thà như thế, bà nhà quê cứ mãi ròng rặc nhìn vào quả trứng gà mà niệm Phật suốt ngày suốt đêm, suốt mấy mươi năm trời, đi đứng nằm ngồi gì cũng niệm, niệm niệm không gián đoạn, không hồ nghi, thậm chí nó trở thành thói quen hằng ngày của bà, không niệm mà trong tâm vẫn cứ thường luôn niệm dù có quả trứng gà trước mặt hay không có.</p>
<p>Thời gian thấm thoát trôi qua, bổng dưng trong một ngày nọ, bà chợt phát đại ngộ và thốt lên một lời “À! thì ra đây chính là A Di Đà Phật”. Rồi bà tìm đến đứa em gái mà mách rằng: “Chị đã thấy được A Di Đà Phật rồi, đó cũng là nhờ quả trứng gà mà em tặng cho chị. Hôm nay, chị đến gặp em để cám ơn em và cũng để từ giả em, chị phải đi theo Phật A Di Đà về cõi Tây Phương Cực ngay bây giờ đây&#8221;. Nói xong bà nhà quê này ngồi xuống ghế, thung dung tự tại, an lạc thanh tịnh, nhẹ nhàng khép đôi mắt lại rồi an nhiên tự tại theo đức Phật A Di Đà vãng sanh Cực Lạc. </p>
<p>Bạn “Niệm Phật” nên tự mình đối tâm của riêng mình (không phải tâm của người khác) mà quán chiếu một trung thực, không hư dối, bạn có phải là người thật thà niệm Phật như vậy không. Nếu phải, bạn chắc chắn sẽ được vãng sanh.</p>
<p>                                                     &#8212;oOo&#8212;</p>
<p>Đức Thế Tôn xót thương, cảnh tỉnh khuyên lơn người đời “sao lúc còn khỏe, không gắng tu thiện, còn đợi bao giờ?”. Người già thể xác suy yếu, khó bề siêng tu, như kinh Niết Bàn đã bảo: “Này Ca Diếp! Ví như cây mía đã bị ép rồi, bã mía chẳng còn vị gì. Tuổi trẻ sắc đẹp cũng giống như thế, khi bị tuổi già ép thì chẳng còn có 3 thứ vị: một là vị xuất gia, hai là vị đọc tụng, ba là vị tọa thiền”.</p>
<p>Tuổi già mất cả ba thứ vị như vậy, nên lúc còn khỏe phải gấp rút nỗ lực, tinh tấn tu hành, sanh tử vô thường có thể xảy ra bất cứ lúc nào chẳng luận là già hay trẻ, bạn chớ nên tu hành một cách chần chừ như vậy! </p>
<p>Diệu Âm Trí Thành</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mạt nhân phàm phu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10640</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mạt nhân phàm phu]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 12:32:07 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10640</guid>

					<description><![CDATA[Lời khai thị của ẤN QUANG ĐẠI SƯ
 
Bất luận là người tu tại gia hay xuất gia, cần phải trên kính dưới hòa, nhẫn nhục điều người khác khó nhẫn được, làm những việc mà người khác khó làm được, thay người làm những việc cực nhọc, thành toàn cho người là việc tốt đẹp. Khi tĩnh tọa thường nghĩ đến điều lỗi của mình. Lúc nhàn đàm đừng bàn đến điều sai trái của người. Lúc đi đứng nằm ngồi ăn mặc, từ sáng đến tối từ tối đến sáng, chỉ niệm Phật hiệu không để gián đoạn: hoặc niệm nho nhỏ, hoặc niệm thầm.
          Ngoài việc niệm Phật, đừng dấy khởi một niệm nào khác. Nếu khởi vọng niệm, phải tức thời bỏ ngay. Thường có lòng hổ thẹn và tâm sám hối. Nếu đã tu trì, phải tự hiểu là công phu của ta hãy còn nông cạn, chẳng nên tự kiêu căng, khoa trương, chỉ nên chăm sóc việc nhà mình mà đừng nên dính vào việc nhà người. Chỉ nên nhìn đến những hình dạng tốt đẹp mà đừng để mắt tới hình dạng xấu xa bại hoại. Hãy coi mọi người đều là Bồ tát, mà ta chỉ là kẻ phàm phu.
          Nếu quả có thể tu hành được như những điều kể trên, thì nhất định được sinh về Tây Phương Cực Lạc Thế Giới.
 
Người học Phật chúng ta chớ có lầm chấp vào kiến giải của chính mình. Nếu lầm chấp vào kiến giải của chính mình, ngồi đáy giếng nhìn trời, một khi Diêm La đòi mạng mới hay trước đây mình đã sai lầm, có hối cũng muộn rồi!

(Đại sư Ấn Quang)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lời khai thị của ẤN QUANG ĐẠI SƯ</p>
<p>Bất luận là người tu tại gia hay xuất gia, cần phải trên kính dưới hòa, nhẫn nhục điều người khác khó nhẫn được, làm những việc mà người khác khó làm được, thay người làm những việc cực nhọc, thành toàn cho người là việc tốt đẹp. Khi tĩnh tọa thường nghĩ đến điều lỗi của mình. Lúc nhàn đàm đừng bàn đến điều sai trái của người. Lúc đi đứng nằm ngồi ăn mặc, từ sáng đến tối từ tối đến sáng, chỉ niệm Phật hiệu không để gián đoạn: hoặc niệm nho nhỏ, hoặc niệm thầm.<br />
          Ngoài việc niệm Phật, đừng dấy khởi một niệm nào khác. Nếu khởi vọng niệm, phải tức thời bỏ ngay. Thường có lòng hổ thẹn và tâm sám hối. Nếu đã tu trì, phải tự hiểu là công phu của ta hãy còn nông cạn, chẳng nên tự kiêu căng, khoa trương, chỉ nên chăm sóc việc nhà mình mà đừng nên dính vào việc nhà người. Chỉ nên nhìn đến những hình dạng tốt đẹp mà đừng để mắt tới hình dạng xấu xa bại hoại. Hãy coi mọi người đều là Bồ tát, mà ta chỉ là kẻ phàm phu.<br />
          Nếu quả có thể tu hành được như những điều kể trên, thì nhất định được sinh về Tây Phương Cực Lạc Thế Giới.</p>
<p>Người học Phật chúng ta chớ có lầm chấp vào kiến giải của chính mình. Nếu lầm chấp vào kiến giải của chính mình, ngồi đáy giếng nhìn trời, một khi Diêm La đòi mạng mới hay trước đây mình đã sai lầm, có hối cũng muộn rồi!</p>
<p>(Đại sư Ấn Quang)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lá Bồ Đề		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10638</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lá Bồ Đề]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 10:31:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10638</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10635&quot;&gt;niemphat&lt;/a&gt;.

Bạn cứ yên tâm mà niệm Phật cho nhất tâm đi, Phật có tha tâm thông, cho dù bạn không nói, Phật cũng biết là bạn chưa muốn về Cực Lạc, còn thích ở Ta Bà cho nên Phật chưa rướt bạn liền ngay lập tức đâu. 

Hơn nữa khi Phật đến rướt, mình có thể xin hoãn lại vài ngày, vài tháng, vài năm thậm chí vài mươi năm cũng được, điều này trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục cũng có kể vài câu chuyện nhưng các vị ấy xin nán lại là để hoằng dương Phật Pháp, viết sách Tịnh Độ hoặc muốn ở lại tu thêm để đổi đài bạc thành đài vàng, hạ phẩm thành trung phẩm, trung phẩm thành thượng phẩm...

Theo tình hình cho thấy bạn đã có Tín và Hạnh nhưng cái Nguyện thì...hơi khác người ta một chút vì &lt;a href=&quot;http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2013/07/hanh-gia-niem-phat-phai-co-2-tam-ua-va-chan&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Hành Giả Niệm Phật Phải Có 2 Tâm: Ưa Và Chán&lt;/a&gt;.

Sanh tử vô thường, mạng người ngắn ngủi, còn trẻ không có nghĩa là còn sống lâu, hãy xem mày thanh nhiều lắm những mồ hoang. Điển hình gần đây là &lt;a href=&quot;http://www.duongvecoitinh.com/index.php/doi-dong-to-bay/comment-page-3/#comment-10632&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;anh của Nguyễn Thị Tuyết (sinh năm 1998, mất ngày 21/6/Giáp Ngọ)&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10635">niemphat</a>.</p>
<p>Bạn cứ yên tâm mà niệm Phật cho nhất tâm đi, Phật có tha tâm thông, cho dù bạn không nói, Phật cũng biết là bạn chưa muốn về Cực Lạc, còn thích ở Ta Bà cho nên Phật chưa rướt bạn liền ngay lập tức đâu. </p>
<p>Hơn nữa khi Phật đến rướt, mình có thể xin hoãn lại vài ngày, vài tháng, vài năm thậm chí vài mươi năm cũng được, điều này trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục cũng có kể vài câu chuyện nhưng các vị ấy xin nán lại là để hoằng dương Phật Pháp, viết sách Tịnh Độ hoặc muốn ở lại tu thêm để đổi đài bạc thành đài vàng, hạ phẩm thành trung phẩm, trung phẩm thành thượng phẩm&#8230;</p>
<p>Theo tình hình cho thấy bạn đã có Tín và Hạnh nhưng cái Nguyện thì&#8230;hơi khác người ta một chút vì <a href="http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2013/07/hanh-gia-niem-phat-phai-co-2-tam-ua-va-chan" rel="nofollow">Hành Giả Niệm Phật Phải Có 2 Tâm: Ưa Và Chán</a>.</p>
<p>Sanh tử vô thường, mạng người ngắn ngủi, còn trẻ không có nghĩa là còn sống lâu, hãy xem mày thanh nhiều lắm những mồ hoang. Điển hình gần đây là <a href="http://www.duongvecoitinh.com/index.php/doi-dong-to-bay/comment-page-3/#comment-10632" target="_blank" rel="nofollow">anh của Nguyễn Thị Tuyết (sinh năm 1998, mất ngày 21/6/Giáp Ngọ)</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: niemphat		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10635</link>

		<dc:creator><![CDATA[niemphat]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 09:28:33 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10635</guid>

					<description><![CDATA[Các thầy ơi em rất muốn niệm phật được nhất tâm nhưng em còn rất trẻ và cuộc sống cũng rất hạnh phúc, sợ niệm phật được nhất tâm khi ấy sợ phật đến rước em sớm quá, có cách nào niệm phật đến hết thọ mạng mới vãng sanh không thầy?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Các thầy ơi em rất muốn niệm phật được nhất tâm nhưng em còn rất trẻ và cuộc sống cũng rất hạnh phúc, sợ niệm phật được nhất tâm khi ấy sợ phật đến rước em sớm quá, có cách nào niệm phật đến hết thọ mạng mới vãng sanh không thầy?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Âm Trí Thành		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10629</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Âm Trí Thành]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 04:00:36 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10629</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10627&quot;&gt;Phúc Bình&lt;/a&gt;.

TỰ CHO MÌNH LÀ THẬT THÀ NIỆM PHẬT, ĐẤY CHÍNH LÀ THIẾU THẬT THÀ !!!!

Nói đến tu hành, y giải khởi hành, chấp trì danh hiệu cầu nguyện Vãng sanh vô cùng quan trọng. Do vậy người niệm Phật chẳng thể nói là chẳng cần hiểu chỉ cần thật thà niệm Phật là được rồi, nói chẳng sai nhưng vấn đề là đâu? Chưa thể thật thà được, tự cho mình là thật thà chẳng được, đấy chính là thiếu thật thà, tự cho mình là thật thà sẽ chẳng phải là thật thà. Thế nào là người thật thà? Thật sự thông hiểu đạo lý, chẳng có một vọng niệm nào, đấy mới là thật thà. Ta chỉ cần niệm A Di Đà Phật, ta không cần hiểu, thì kẻ ấy vẫn còn vọng niệm, cho nên chẳng thật thà, vì thế, thật thà chẳng dễ giải, không đơn giản như vậy. Thật thà niệm Phật quyết định thành tựu, nói đơn giản không có thị phi nhân ngã là người thật thà, còn có thị phi nhân ngã thì làm sao tính làm người thật thà cho được. Coi kẻ thị phi nhân ngã là thật thà thì ai mới là không thật thà, ai cũng thật thà hết, chúng ta thử suy nghĩ, chúng ta có đoạn được thị phi nhân ngã hay chưa. Nhất định phải cầu giải, y giải khởi hành. Ở đây, chữ giải này có thể nói là chuyên dùng để nói về bộ sớ sao này, kể cả diễn nghĩa, chúng ta phải nghiêm túc nghiên cứu, hiểu rõ nó, hiểu xong chiếu theo phương pháp, lý luận này để chấp trì danh hiệu, cầu nguyện vãng sanh. Chấp trì danh hiệu là hạnh; Cầu nguyện vãng sanh là mục đích và thành tựu của chúng ta.

&quot;Kỳ độn căn giả, đơn do sự tướng. Chuyên trì danh hiệu, diệc đắc vãng sanh&quot;. Mấy câu này là tất yếu, lời giảng quá sâu, dung hợp tinh hoa của Thiên Thai, Hiền Thủ lẫn hai tông và tướng, làm sao mà chẳng sâu. Thực sự là có mức độ khá sâu. Do vậy quý vị đọc phần thông tự đâu sắc so ra còn sâu hơn phần chú giải ở phía sau. Chúng ta căn tánh chậm chạp, cùng nhục ngu si, đọc cũng chẳng hiểu, nghe cũng không hiểu, không có hy vọng gì ư? Có chứ! Vẫn còn có hy vọng, có cơ hội, để đọc để nghe, đừng bỏ lỡ, chớ nên nghĩ &quot;ta là kẻ, chậm chạp, cùng nhục, nghe cũng không hiểu, coi như xong khỏi cần nghe nữa. Lầm rồi! Nghe không hiểu vẫn cứ phải nghe, đọc không hiểu vẫn cứ phải đọc, vậy mới đúng. Nghe nhiều sẽ hiểu, xem nhiều sẽ hiểu. 

Cổ nhân đã nói, đọc sách ngàn lượt sẽ tự thấy được ý nghĩ, thử hỏi, quý vị đã đọc được ngàn lượt hay chưa? Không có, không có thì quý vị cứ từ từ đọc đi, nhất định đọc nhiều, nghe nhiều tuyệt đối chẳng bỏ lỡ cơ hội. Đó gọi là Bồ Tát. Biện pháp là chỉ do sự tướng, chuyên trì danh hiệu cũng được vãng sanh. Đó gọi là sự trì, chấp trì danh hiệu có sự, có lý. Sự trì là do chưa hiểu lý, chúng ta cứ niệm một câu A Di Đà Phật chưa hoàn toàn hiểu rõ lý, chưa thể thấu triệt, còn chưa thông suốt lý nhưng một câu Phật hiệu vẫn có thể chế ngự phiền não, đạo lý này rất rõ ràng dễ thấy  nhất định phải hiểu rõ điều này. Khi lục căn tiếp xúc với lục trần, bèn dùng một câu A Di Đà Phật này, khuất phục ý niệm đè nén nó, điều này chẳng khó hiểu, người căn tánh trung hạ đều hiểu cả. Tương ứng với tự tánh Di Đà, duy tâm Tịnh Độ như thế nào, điều này khó hiểu. 

Đừng sợ không hiểu! Chỉ niệm theo mặt sự tướng, ta niệm niệm chế ngự tham, sân, si. Niệm niệm đều có thể chế phục phân biệt, chấp trước, vọng tưởng, trong mỗi niệm có Tín - Nguyện - Hạnh là được rồi, sẽ có thể vãng sanh, sẽ có thể niệm đến mức công phu thành phiến, có thể niệm đến mức sự nhất tâm bất loạn, chưa niệm đến mức lý nhất tâm bất loạn thì đã rất khá, rất khó có. Nếu hiểu rõ toàn bộ những lý luận ấy thì một câu A Di Đà Phật sẽ là lý trì, trong lý có sự, trong sự chẳng rõ lý. Chẳng thể nói là hiểu lý bèn không niệm Phật, không có đạo lý ấy. Nếu nghĩ như vậy là lầm lẫn quá đỗi, là chấp lý, phế sự. Kẻ chấp lý, phế sự nhất định chẳng đạt được gì. Cổ nhân gọi kẻ ấy là &quot;nói chuyện ăn - đếm của báu - chẳng tu hành&quot; phàm là người hiểu &quot;lý&quot; một hai thời một câu Phật hiệu tuyệt đối chẳng gián đoạn giữa chừng, nhất định còn siêng năng, mạnh mẽ hơn người &quot;sự&quot; trì, nhất định còn sốt sắng hơn thật sự tu hành. Người ấy thông hiểu giá trị, hễ kẻ nào hiểu lý mà chẳng thể hành nơi mặt sự thì chưa chắc kẻ ấy đã thực sự nhận biết giá trị, mạo nhận là người hiểu giá trị là dối mình lừa người. Quý vị phải hiểu, lý sự quyết định chẳng phế bỏ sự trí.

(Trích trong bài giảng của HT Tịnh Không &quot;Kinh A Di Đà sớ sao diễn nghĩa&quot;.)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10627">Phúc Bình</a>.</p>
<p>TỰ CHO MÌNH LÀ THẬT THÀ NIỆM PHẬT, ĐẤY CHÍNH LÀ THIẾU THẬT THÀ !!!!</p>
<p>Nói đến tu hành, y giải khởi hành, chấp trì danh hiệu cầu nguyện Vãng sanh vô cùng quan trọng. Do vậy người niệm Phật chẳng thể nói là chẳng cần hiểu chỉ cần thật thà niệm Phật là được rồi, nói chẳng sai nhưng vấn đề là đâu? Chưa thể thật thà được, tự cho mình là thật thà chẳng được, đấy chính là thiếu thật thà, tự cho mình là thật thà sẽ chẳng phải là thật thà. Thế nào là người thật thà? Thật sự thông hiểu đạo lý, chẳng có một vọng niệm nào, đấy mới là thật thà. Ta chỉ cần niệm A Di Đà Phật, ta không cần hiểu, thì kẻ ấy vẫn còn vọng niệm, cho nên chẳng thật thà, vì thế, thật thà chẳng dễ giải, không đơn giản như vậy. Thật thà niệm Phật quyết định thành tựu, nói đơn giản không có thị phi nhân ngã là người thật thà, còn có thị phi nhân ngã thì làm sao tính làm người thật thà cho được. Coi kẻ thị phi nhân ngã là thật thà thì ai mới là không thật thà, ai cũng thật thà hết, chúng ta thử suy nghĩ, chúng ta có đoạn được thị phi nhân ngã hay chưa. Nhất định phải cầu giải, y giải khởi hành. Ở đây, chữ giải này có thể nói là chuyên dùng để nói về bộ sớ sao này, kể cả diễn nghĩa, chúng ta phải nghiêm túc nghiên cứu, hiểu rõ nó, hiểu xong chiếu theo phương pháp, lý luận này để chấp trì danh hiệu, cầu nguyện vãng sanh. Chấp trì danh hiệu là hạnh; Cầu nguyện vãng sanh là mục đích và thành tựu của chúng ta.</p>
<p>&#8220;Kỳ độn căn giả, đơn do sự tướng. Chuyên trì danh hiệu, diệc đắc vãng sanh&#8221;. Mấy câu này là tất yếu, lời giảng quá sâu, dung hợp tinh hoa của Thiên Thai, Hiền Thủ lẫn hai tông và tướng, làm sao mà chẳng sâu. Thực sự là có mức độ khá sâu. Do vậy quý vị đọc phần thông tự đâu sắc so ra còn sâu hơn phần chú giải ở phía sau. Chúng ta căn tánh chậm chạp, cùng nhục ngu si, đọc cũng chẳng hiểu, nghe cũng không hiểu, không có hy vọng gì ư? Có chứ! Vẫn còn có hy vọng, có cơ hội, để đọc để nghe, đừng bỏ lỡ, chớ nên nghĩ &#8220;ta là kẻ, chậm chạp, cùng nhục, nghe cũng không hiểu, coi như xong khỏi cần nghe nữa. Lầm rồi! Nghe không hiểu vẫn cứ phải nghe, đọc không hiểu vẫn cứ phải đọc, vậy mới đúng. Nghe nhiều sẽ hiểu, xem nhiều sẽ hiểu. </p>
<p>Cổ nhân đã nói, đọc sách ngàn lượt sẽ tự thấy được ý nghĩ, thử hỏi, quý vị đã đọc được ngàn lượt hay chưa? Không có, không có thì quý vị cứ từ từ đọc đi, nhất định đọc nhiều, nghe nhiều tuyệt đối chẳng bỏ lỡ cơ hội. Đó gọi là Bồ Tát. Biện pháp là chỉ do sự tướng, chuyên trì danh hiệu cũng được vãng sanh. Đó gọi là sự trì, chấp trì danh hiệu có sự, có lý. Sự trì là do chưa hiểu lý, chúng ta cứ niệm một câu A Di Đà Phật chưa hoàn toàn hiểu rõ lý, chưa thể thấu triệt, còn chưa thông suốt lý nhưng một câu Phật hiệu vẫn có thể chế ngự phiền não, đạo lý này rất rõ ràng dễ thấy  nhất định phải hiểu rõ điều này. Khi lục căn tiếp xúc với lục trần, bèn dùng một câu A Di Đà Phật này, khuất phục ý niệm đè nén nó, điều này chẳng khó hiểu, người căn tánh trung hạ đều hiểu cả. Tương ứng với tự tánh Di Đà, duy tâm Tịnh Độ như thế nào, điều này khó hiểu. </p>
<p>Đừng sợ không hiểu! Chỉ niệm theo mặt sự tướng, ta niệm niệm chế ngự tham, sân, si. Niệm niệm đều có thể chế phục phân biệt, chấp trước, vọng tưởng, trong mỗi niệm có Tín &#8211; Nguyện &#8211; Hạnh là được rồi, sẽ có thể vãng sanh, sẽ có thể niệm đến mức công phu thành phiến, có thể niệm đến mức sự nhất tâm bất loạn, chưa niệm đến mức lý nhất tâm bất loạn thì đã rất khá, rất khó có. Nếu hiểu rõ toàn bộ những lý luận ấy thì một câu A Di Đà Phật sẽ là lý trì, trong lý có sự, trong sự chẳng rõ lý. Chẳng thể nói là hiểu lý bèn không niệm Phật, không có đạo lý ấy. Nếu nghĩ như vậy là lầm lẫn quá đỗi, là chấp lý, phế sự. Kẻ chấp lý, phế sự nhất định chẳng đạt được gì. Cổ nhân gọi kẻ ấy là &#8220;nói chuyện ăn &#8211; đếm của báu &#8211; chẳng tu hành&#8221; phàm là người hiểu &#8220;lý&#8221; một hai thời một câu Phật hiệu tuyệt đối chẳng gián đoạn giữa chừng, nhất định còn siêng năng, mạnh mẽ hơn người &#8220;sự&#8221; trì, nhất định còn sốt sắng hơn thật sự tu hành. Người ấy thông hiểu giá trị, hễ kẻ nào hiểu lý mà chẳng thể hành nơi mặt sự thì chưa chắc kẻ ấy đã thực sự nhận biết giá trị, mạo nhận là người hiểu giá trị là dối mình lừa người. Quý vị phải hiểu, lý sự quyết định chẳng phế bỏ sự trí.</p>
<p>(Trích trong bài giảng của HT Tịnh Không &#8220;Kinh A Di Đà sớ sao diễn nghĩa&#8221;.)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Âm Trí Thành		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10628</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Âm Trí Thành]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 03:52:27 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10628</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10627&quot;&gt;Phúc Bình&lt;/a&gt;.

Nam Mô A Di Đà Phật – Kính chào liên hữu Phúc Bình

DATT hoàn toàn đồng ý kiến với liên hữu PB ở chỗ: bậc thượng căn đã thông hiểu giáo lý của nhà Phật, và bậc hạ căn nếu đọc kinh chẳng hiểu thì sẽ càng sanh loạn động, hai hạng người này thì chỉ cần giữ một câu niệm Phật.

Bản thân của DATT cũng vẫn khuyên mẹ, những bác lớn tuổi, hay các bạn đồng tu nếu họ không có tư chất thâm nhập kinh điển, thì cách tốt nhất chỉ nên một dạ niệm Phật là đủ.
Còn chúng ta đây thuộc hạng nào, thượng, hạ hay trung căn? 

Hòa Thượng Trí Tịnh, Hòa Thượng Tịnh Không… chẳng dám tự nhận mình là hàng thượng căn, cũng phải lo trì tụng kinh, vậy chúng ta có thuộc hàng thượng căn hay hơn các Ngài ấy chăng? Tức nhiên chúng ta ngay cả việc nghĩ mình là bậc thượng căn cũng không dám, thì làm sao dám thừa nhận mình là thượng căn chứ.

•	Nhìn xem, nếu giả sử như chúng ta thuộc bậc thượng căn hay hạng hạ căn thì tại sao vẫn chưa chịu quy ẩn, giữ tâm thanh tịnh, một dạ niệm Phật mà lại rất thường có mặt lướt trên những websites Phật giáo (điển hình là ĐVCT) như vầy mỗi ngày để làm gì? 

•	Hằng ngày chúng ta tìm vào những websites như vầy có phải để tìm học Phật lý, để bàn luận Phật pháp hay để giúp người khác hiểu rõ thêm Phật lý? 
Như vậy ắt hẳn chúng ta phải thuộc vào hạng trung căn – là hạng mà các Tổ sư nói là “hạng người rất khó độ!” . Tại sao khó độ? Vì lúc nào chúng ta cũng khởi tâm động niệm, thấy có cái này đúng có cái kia sai. Chúng ta chẳng giữ tâm mình ở trong Trung Đạo mà quán chiếu pháp này thì thích hợp với người này, pháp kia thích hợp với người kia; nói cách khác pháp Phật vốn bình đảng như nhau. Nhưng vì tâm người có sai biệt nên phải nói các pháp khác nhau, ai thấy thích hợp với pháp nào thì theo pháp đó mà tu.

•	Chúng ta vào ĐVCT để diễn nói pháp hay giúp người khác hiểu thêm Phật lý, thì cái Phật lý mà chúng ta đã và đang đem ra nói đó được lấy từ đâu? Có phải lấy từ kinh Phật không? 

 	Nếu chúng ta không trì tụng và hiểu kinh điển của Phật, vậy cái mà ta đang và đã nói là của ai, của Phật hay của ta sáng tác?

Những sự tướng hiển bày như trên cho thấy đích thực chúng ta chẳng phải là hạng người “lão thật niệm Phật”, chúng ta cùng đều thuộc hạng trung căn ‘đầy dẫy vọng tưởng, phân biệt, chấp trước’, chớ chẳng phải là hạng hạ căn thật thà như chúng ta vẫn tưởng. 

-	Vậy hàng trung căn, “cấu nặng, chướng sâu, tâm thô, trí kém,” thường hay chấp pháp, chấp tướng như chúng ta thì lấy cái gì để độ? 
Như liên hữu Phúc Bình đã nhắc lại lời dạy của Hòa Thượng Tịnh Không rằng: Hạng trung căn này cần phải trì kinh Vô Lượng Thọ thì mới có thể giảm bớt, mới đoạn trừ nổi những vọng tưởng, phân biệt, chấp trước của họ.

Dưới đây DATT xin gởi tới liên hữu những lời tâm sự của Hòa Thượng Tịnh Không về công việc hoằng truyền kinh VLT của Ngài:
“Sau khi cụ Lý Bỉnh Nam vãng sanh… Lúc lão nhân gia còn sống, chúng tôi muốn hoằng truyền kinh VLT nhưng thầy Lý không đồng ý, nói bản này hiện đang bị tranh luận, bị chướng ngại trong Phật môn. 

Và thầy cũng nói: “Chưa được! Tuổi anh (tức Hòa Thượng Tịnh Không) còn quá trẻ, chưa đủ uy tín. Nếu giảng kinh này người khác phê bình, anh sẽ chống đỡ không nổi.” 
Vì thế lúc ấy tôi đem bản này in ra một ngàn cuốn, tôi nhớ lúc đó là vào dịp sinh nhật năm 50 tuổi của bà Hàn Quán Trưởng, và lý do chúng tôi muốn giảng kinh này cũng là để chúc thọ bà ấy, nhưng thầy Lý không đồng ý. Chúng tôi bèn đổi ra giảng kinh Lăng Nghiêm để mọi người sẽ chẳng bàn ra nói vào nữa! 
Những thứ tranh luận, dị nghị, gây chướng ngại kinh [VLT] này quá nửa đều do ganh ghét, từ xưa tới nay không thể nào tránh được chuyện này. Nay chúng ta sanh nhằm thời kỳ Mạt Pháp, bất luận gì đi nữa thì đức hạnh hay trí huệ đều kém xa cổ nhân... Chúng tôi thiếu trí huệ, không có năng lực này, viết không được, bèn phát tâm ấn hành vì hiện thời việc ấn hành lưu thông thuận tiện lắm. Rộng truyền bản chú giải của cụ Hoàng cũng chính là báo đáp một phần trong muôn phần ân đức của lão nhân gia. Có tri ân, quý vị mới biết báo ân….”

DATT thiếu cả hai thứ đức và trí, nhưng vẫn hết lòng mong muốn đem bản hội tập kinh VLT của cụ Hạ Liên Cư và những lời chú giảng của cụ Hoàng Niệm Tổ giới thiệu đến đồng tu chưa biết tới, cũng là vì muốn làm giống như lời Hòa Thượng Tịnh Không bảo: “Rộng truyền bản chú giải của cụ Hoàng cũng chính là báo đáp một phần trong muôn phần ân đức của lão nhân gia. Có tri ân, quý vị mới biết báo ân….”.

Kính,
Diệu Âm Trí Thành]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10627">Phúc Bình</a>.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật – Kính chào liên hữu Phúc Bình</p>
<p>DATT hoàn toàn đồng ý kiến với liên hữu PB ở chỗ: bậc thượng căn đã thông hiểu giáo lý của nhà Phật, và bậc hạ căn nếu đọc kinh chẳng hiểu thì sẽ càng sanh loạn động, hai hạng người này thì chỉ cần giữ một câu niệm Phật.</p>
<p>Bản thân của DATT cũng vẫn khuyên mẹ, những bác lớn tuổi, hay các bạn đồng tu nếu họ không có tư chất thâm nhập kinh điển, thì cách tốt nhất chỉ nên một dạ niệm Phật là đủ.<br />
Còn chúng ta đây thuộc hạng nào, thượng, hạ hay trung căn? </p>
<p>Hòa Thượng Trí Tịnh, Hòa Thượng Tịnh Không… chẳng dám tự nhận mình là hàng thượng căn, cũng phải lo trì tụng kinh, vậy chúng ta có thuộc hàng thượng căn hay hơn các Ngài ấy chăng? Tức nhiên chúng ta ngay cả việc nghĩ mình là bậc thượng căn cũng không dám, thì làm sao dám thừa nhận mình là thượng căn chứ.</p>
<p>•	Nhìn xem, nếu giả sử như chúng ta thuộc bậc thượng căn hay hạng hạ căn thì tại sao vẫn chưa chịu quy ẩn, giữ tâm thanh tịnh, một dạ niệm Phật mà lại rất thường có mặt lướt trên những websites Phật giáo (điển hình là ĐVCT) như vầy mỗi ngày để làm gì? </p>
<p>•	Hằng ngày chúng ta tìm vào những websites như vầy có phải để tìm học Phật lý, để bàn luận Phật pháp hay để giúp người khác hiểu rõ thêm Phật lý?<br />
Như vậy ắt hẳn chúng ta phải thuộc vào hạng trung căn – là hạng mà các Tổ sư nói là “hạng người rất khó độ!” . Tại sao khó độ? Vì lúc nào chúng ta cũng khởi tâm động niệm, thấy có cái này đúng có cái kia sai. Chúng ta chẳng giữ tâm mình ở trong Trung Đạo mà quán chiếu pháp này thì thích hợp với người này, pháp kia thích hợp với người kia; nói cách khác pháp Phật vốn bình đảng như nhau. Nhưng vì tâm người có sai biệt nên phải nói các pháp khác nhau, ai thấy thích hợp với pháp nào thì theo pháp đó mà tu.</p>
<p>•	Chúng ta vào ĐVCT để diễn nói pháp hay giúp người khác hiểu thêm Phật lý, thì cái Phật lý mà chúng ta đã và đang đem ra nói đó được lấy từ đâu? Có phải lấy từ kinh Phật không? </p>
<p> 	Nếu chúng ta không trì tụng và hiểu kinh điển của Phật, vậy cái mà ta đang và đã nói là của ai, của Phật hay của ta sáng tác?</p>
<p>Những sự tướng hiển bày như trên cho thấy đích thực chúng ta chẳng phải là hạng người “lão thật niệm Phật”, chúng ta cùng đều thuộc hạng trung căn ‘đầy dẫy vọng tưởng, phân biệt, chấp trước’, chớ chẳng phải là hạng hạ căn thật thà như chúng ta vẫn tưởng. </p>
<p>&#8211;	Vậy hàng trung căn, “cấu nặng, chướng sâu, tâm thô, trí kém,” thường hay chấp pháp, chấp tướng như chúng ta thì lấy cái gì để độ?<br />
Như liên hữu Phúc Bình đã nhắc lại lời dạy của Hòa Thượng Tịnh Không rằng: Hạng trung căn này cần phải trì kinh Vô Lượng Thọ thì mới có thể giảm bớt, mới đoạn trừ nổi những vọng tưởng, phân biệt, chấp trước của họ.</p>
<p>Dưới đây DATT xin gởi tới liên hữu những lời tâm sự của Hòa Thượng Tịnh Không về công việc hoằng truyền kinh VLT của Ngài:<br />
“Sau khi cụ Lý Bỉnh Nam vãng sanh… Lúc lão nhân gia còn sống, chúng tôi muốn hoằng truyền kinh VLT nhưng thầy Lý không đồng ý, nói bản này hiện đang bị tranh luận, bị chướng ngại trong Phật môn. </p>
<p>Và thầy cũng nói: “Chưa được! Tuổi anh (tức Hòa Thượng Tịnh Không) còn quá trẻ, chưa đủ uy tín. Nếu giảng kinh này người khác phê bình, anh sẽ chống đỡ không nổi.”<br />
Vì thế lúc ấy tôi đem bản này in ra một ngàn cuốn, tôi nhớ lúc đó là vào dịp sinh nhật năm 50 tuổi của bà Hàn Quán Trưởng, và lý do chúng tôi muốn giảng kinh này cũng là để chúc thọ bà ấy, nhưng thầy Lý không đồng ý. Chúng tôi bèn đổi ra giảng kinh Lăng Nghiêm để mọi người sẽ chẳng bàn ra nói vào nữa!<br />
Những thứ tranh luận, dị nghị, gây chướng ngại kinh [VLT] này quá nửa đều do ganh ghét, từ xưa tới nay không thể nào tránh được chuyện này. Nay chúng ta sanh nhằm thời kỳ Mạt Pháp, bất luận gì đi nữa thì đức hạnh hay trí huệ đều kém xa cổ nhân&#8230; Chúng tôi thiếu trí huệ, không có năng lực này, viết không được, bèn phát tâm ấn hành vì hiện thời việc ấn hành lưu thông thuận tiện lắm. Rộng truyền bản chú giải của cụ Hoàng cũng chính là báo đáp một phần trong muôn phần ân đức của lão nhân gia. Có tri ân, quý vị mới biết báo ân….”</p>
<p>DATT thiếu cả hai thứ đức và trí, nhưng vẫn hết lòng mong muốn đem bản hội tập kinh VLT của cụ Hạ Liên Cư và những lời chú giảng của cụ Hoàng Niệm Tổ giới thiệu đến đồng tu chưa biết tới, cũng là vì muốn làm giống như lời Hòa Thượng Tịnh Không bảo: “Rộng truyền bản chú giải của cụ Hoàng cũng chính là báo đáp một phần trong muôn phần ân đức của lão nhân gia. Có tri ân, quý vị mới biết báo ân….”.</p>
<p>Kính,<br />
Diệu Âm Trí Thành</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Phúc Bình		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10627</link>

		<dc:creator><![CDATA[Phúc Bình]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2014 02:34:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10627</guid>

					<description><![CDATA[Mặc dù các bậc Tổ sư, Thánh tăng có nói rằng việc hoằng dương Phật pháp là việc của các Bồ tát, phàm phu chúng ta lấy việc tu tập làm trọng. Nhưng cũng chính các ngài luôn khuyên người tu tập chúng ta đối với người xung quanh  “hãy đem những sự những nhân quả báo ứng và lợi ích của việc niệm Phật bàn luận cùng họ”. “Bồ Tát thuận theo thế tục lợi sanh, chẳng bày vẽ phong cách riêng, đối bệnh cấp thuốc khiến cho ai nấy đều đúng đường về nhà mới thôi” - Phàm phu chúng ta may mắn được tiếp cận kho tri thức vô giá của các ngài cũng theo đó mà người hướng dẫn người xung quanh tu tập,giải đáp mọi thắc mắc của người cầu đạo, đâu phải ai cũng có điều kiện tiếp cận ngay với lời pháp của Hòa thượng Tịnh Không, Ngài Ấn Quang Đại Sư ...Chính các huynh đệ Diệu Âm Trí Thành, Tịnh Thái, Viên Trí, Thiện Nhân ... là người dày công tu tập, am hiểu sâu sắc kho tàng kiến thức pháp môn Tịnh độ, tâm Bồ đề rộng lớn đã khó nhọc mà hướng dẫn, chỉ bảo cho những người sơ cơ chúng ta trên đường tu tập giải thoát, nhiều bài viết, trả lời của các vị liên hữu đó phải nói là rất hay, rất đúng và gần gũi với cuộc sống. 
Nên phải nói là kẻ sơ cơ như  Phúc Bình và rất nhiều đồng đạo luôn hết sức  cảm tạ, tri ân những kiến thức quý báu của các huynh đệ DATT, TT, VT, TN ... đã truyền đạt cho chúng ta. Đôi khi những comment của PB trên diễn đàn này mục đích cũng chỉ là để để các vị huynh đệ giải nghĩa thêm cho mình khỏi lạc lối trên đường tu đạo, để phản tỉnh lại chính bản thân còn ưa chấp trước của mình. 
Chúc các quý vị liên hữu luôn là người đồng hành với ĐVCT để những người như Phúc Bình có cơ hội được học hỏi, hẹn cùng nhau làm bạn hữu nơi cõi Tây Phương Tịnh Độ.
Nam Mô A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mặc dù các bậc Tổ sư, Thánh tăng có nói rằng việc hoằng dương Phật pháp là việc của các Bồ tát, phàm phu chúng ta lấy việc tu tập làm trọng. Nhưng cũng chính các ngài luôn khuyên người tu tập chúng ta đối với người xung quanh  “hãy đem những sự những nhân quả báo ứng và lợi ích của việc niệm Phật bàn luận cùng họ”. “Bồ Tát thuận theo thế tục lợi sanh, chẳng bày vẽ phong cách riêng, đối bệnh cấp thuốc khiến cho ai nấy đều đúng đường về nhà mới thôi” &#8211; Phàm phu chúng ta may mắn được tiếp cận kho tri thức vô giá của các ngài cũng theo đó mà người hướng dẫn người xung quanh tu tập,giải đáp mọi thắc mắc của người cầu đạo, đâu phải ai cũng có điều kiện tiếp cận ngay với lời pháp của Hòa thượng Tịnh Không, Ngài Ấn Quang Đại Sư &#8230;Chính các huynh đệ Diệu Âm Trí Thành, Tịnh Thái, Viên Trí, Thiện Nhân &#8230; là người dày công tu tập, am hiểu sâu sắc kho tàng kiến thức pháp môn Tịnh độ, tâm Bồ đề rộng lớn đã khó nhọc mà hướng dẫn, chỉ bảo cho những người sơ cơ chúng ta trên đường tu tập giải thoát, nhiều bài viết, trả lời của các vị liên hữu đó phải nói là rất hay, rất đúng và gần gũi với cuộc sống.<br />
Nên phải nói là kẻ sơ cơ như  Phúc Bình và rất nhiều đồng đạo luôn hết sức  cảm tạ, tri ân những kiến thức quý báu của các huynh đệ DATT, TT, VT, TN &#8230; đã truyền đạt cho chúng ta. Đôi khi những comment của PB trên diễn đàn này mục đích cũng chỉ là để để các vị huynh đệ giải nghĩa thêm cho mình khỏi lạc lối trên đường tu đạo, để phản tỉnh lại chính bản thân còn ưa chấp trước của mình.<br />
Chúc các quý vị liên hữu luôn là người đồng hành với ĐVCT để những người như Phúc Bình có cơ hội được học hỏi, hẹn cùng nhau làm bạn hữu nơi cõi Tây Phương Tịnh Độ.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Âm Quảng Hồng		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10626</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Âm Quảng Hồng]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Aug 2014 23:22:58 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10626</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10619&quot;&gt;Tịnh minh&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật
Huynh Tịnh Minh kính,

DAQH rất tâm đắc câu này của huynh: “Chúng ta phải thường nghe pháp để răn mình, không phải để đi răn người, đó tâm huyết sâu nặng của Tịnh Không Đại lão Hòa Thượng.”

Người tu hành nếu chẳng hiểu chư pháp vô ngã mà tu hết thảy thiện pháp thì chỉ trở thành cái quả hư ngụy trong cõi nhân thiên. Lại vờ nói rằng ngã pháp đều không nhưng lại mặc tình gây các ác pháp thì trở thành hạng xiển đề, địa ngục! Nên DAQH cũng như DATT có mặt ở đây với nguyên tắc chỉ dùng cái tâm vô tư vô tưởng thuật y lại những gì đã nghe/đọc/học từ các vị Tổ sư, hay các bậc Tôn túc giảng thuật từ trong kinh. Để các Phật tử nếu có đọc được thì tùy theo căn cơ/điều kiện/sở tu/sở thích của chính mình tự chọn cách thực hành.

-	DAQH và DATT hiểu rất rõ tự mình đây còn chưa chứng đắc, nên cũng chẳng hề có ý định tự muốn sáng tác hay mong muốn răn dạy ai, và quan trọng nhất lại càng không hề có ý muốn làm “đảo lộn những ý chỉ của các bậc cổ đức”. 

-	Và Phật tử có đọc được việc quan trọng cũng phải: “Tin chính mình cũng có hạt giống Phật, nếu tu thì sẽ được thành Phật,” chớ đâu phải chỉ tin trên những ngôn từ thuyết nghĩa suông này.

DAQH xin cám ơn huynh Tịnh Minh đã nói giúp cho cái khó nói này.

Kính,
DAQH]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10619">Tịnh minh</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật<br />
Huynh Tịnh Minh kính,</p>
<p>DAQH rất tâm đắc câu này của huynh: “Chúng ta phải thường nghe pháp để răn mình, không phải để đi răn người, đó tâm huyết sâu nặng của Tịnh Không Đại lão Hòa Thượng.”</p>
<p>Người tu hành nếu chẳng hiểu chư pháp vô ngã mà tu hết thảy thiện pháp thì chỉ trở thành cái quả hư ngụy trong cõi nhân thiên. Lại vờ nói rằng ngã pháp đều không nhưng lại mặc tình gây các ác pháp thì trở thành hạng xiển đề, địa ngục! Nên DAQH cũng như DATT có mặt ở đây với nguyên tắc chỉ dùng cái tâm vô tư vô tưởng thuật y lại những gì đã nghe/đọc/học từ các vị Tổ sư, hay các bậc Tôn túc giảng thuật từ trong kinh. Để các Phật tử nếu có đọc được thì tùy theo căn cơ/điều kiện/sở tu/sở thích của chính mình tự chọn cách thực hành.</p>
<p>&#8211;	DAQH và DATT hiểu rất rõ tự mình đây còn chưa chứng đắc, nên cũng chẳng hề có ý định tự muốn sáng tác hay mong muốn răn dạy ai, và quan trọng nhất lại càng không hề có ý muốn làm “đảo lộn những ý chỉ của các bậc cổ đức”. </p>
<p>&#8211;	Và Phật tử có đọc được việc quan trọng cũng phải: “Tin chính mình cũng có hạt giống Phật, nếu tu thì sẽ được thành Phật,” chớ đâu phải chỉ tin trên những ngôn từ thuyết nghĩa suông này.</p>
<p>DAQH xin cám ơn huynh Tịnh Minh đã nói giúp cho cái khó nói này.</p>
<p>Kính,<br />
DAQH</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tịnh minh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/08/giu-tam-thanh-tinh-tin-nguyen-tri-danh-cau-sanh-tinh-do/comment-page-1/#comment-10619</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tịnh minh]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Aug 2014 12:14:09 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=8575#comment-10619</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật!
Trong thời khoá hành trì của Đại sư Ấn Quang kiến lập cho chúng ta thì đều phải tung Kinh A Di Đà Phật, tụng chú vãng sanh rồi niệm Phật, phát nguyện. Cách của Ấn Quang Đại Sư là chuyên Niệm rồi tâm khai ngộ sẽ hiểu được lý sự, theo đúng phương pháp chẳng nhọc phương tiện tự được tâm khai. Nhưng thế thời hiện nay chuyên tu đc như vậy quá khó và cách này dành cho bậc thượng. Còn đôn luân tận phận,... Thì dành cho phàm phu chúng ta mục đích tu là người Thiện rồi niệm Phật mới vãng sanh được. 
Đại Lão Hoà Thượng Tịnh Không thì đi từ tín giải hành chứng để nhập đạo do căn cơ người hiện nay quá thấp, có điều như Cư sỹ Diệu Âm có dặn là khai ngộ Hoà thượng Tịnh Không khi khai ngộ rồi thì hành trì theo Đại sư Ấn Quang nhưng khổ nỗi người đời nay đọc một chút của Đại sư Ấn Quang, hoà thượng Tịnh Không lại tưởng mình minh tâm rồi rất thích bàn luận Phật pháp mà chẳng y pháp tu hành, uổng một đời. Nên chúng ta phải thường nghe pháp để răn mình không phải để đi răn người đó tâm huyết sâu nặng của Tịnh Không Đại lão Hoà Thượng, 
Như pháp tu hành, Tịnh Minh còn lên đây xem cũng là giãi đãi sai lời dạy của Đại sư, xấu hổ vô cùng!
A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật!<br />
Trong thời khoá hành trì của Đại sư Ấn Quang kiến lập cho chúng ta thì đều phải tung Kinh A Di Đà Phật, tụng chú vãng sanh rồi niệm Phật, phát nguyện. Cách của Ấn Quang Đại Sư là chuyên Niệm rồi tâm khai ngộ sẽ hiểu được lý sự, theo đúng phương pháp chẳng nhọc phương tiện tự được tâm khai. Nhưng thế thời hiện nay chuyên tu đc như vậy quá khó và cách này dành cho bậc thượng. Còn đôn luân tận phận,&#8230; Thì dành cho phàm phu chúng ta mục đích tu là người Thiện rồi niệm Phật mới vãng sanh được.<br />
Đại Lão Hoà Thượng Tịnh Không thì đi từ tín giải hành chứng để nhập đạo do căn cơ người hiện nay quá thấp, có điều như Cư sỹ Diệu Âm có dặn là khai ngộ Hoà thượng Tịnh Không khi khai ngộ rồi thì hành trì theo Đại sư Ấn Quang nhưng khổ nỗi người đời nay đọc một chút của Đại sư Ấn Quang, hoà thượng Tịnh Không lại tưởng mình minh tâm rồi rất thích bàn luận Phật pháp mà chẳng y pháp tu hành, uổng một đời. Nên chúng ta phải thường nghe pháp để răn mình không phải để đi răn người đó tâm huyết sâu nặng của Tịnh Không Đại lão Hoà Thượng,<br />
Như pháp tu hành, Tịnh Minh còn lên đây xem cũng là giãi đãi sai lời dạy của Đại sư, xấu hổ vô cùng!<br />
A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
