<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Những Câu Chuyện Về Nhân Quả Báo Ứng	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Mon, 18 May 2020 19:52:20 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-28648</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Jul 2016 04:59:55 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-28648</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-28631&quot;&gt;Hiền&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT 

Gửi bạn Hiền,

Tâm &quot;khó chịu&quot; và &quot;bất an&quot; là tâm gì? Từ đâu khởi? Đó là tâm tham chấp, tâm cống cao ngã mạn trong bạn đang dấy khởi. Ví thử ai đó làm điều gì, việc gì không đúng ý bạn, trái ý thích của bạn, hoặc bạn thấy họ sai, bạn muốn khuyên, góp ý để họ sửa chữa, vậy nhưng họ chẳng nghe theo, thậm chí còn quay sang mắng nhiếc, chê bai, miệt thị bạn... những điều này khiến bạn khó chịu. Tâm &quot;khó chịu&quot; này là do bạn chấp việc làm tốt của mình; nghĩ chỉ có mình đúng, họ sai, mình tốt, họ xấu. Khi tâm phân biệt, chấp trước này khởi lên, tâm bạn sẽ bị dằn vặt, rằng xé, đương nhiên sự bất an sẽ hiện tiền. Đó là trong trường hợp bạn hoàn toàn đúng; ngược lại, người đúng, bạn sai, họ góp ý cho bạn mà bạn, nhưng bạn không thích, không ưa, không muốn họ nhìn thấy hay biết cái xấu, cái lỗi của bạn, nên bạn thấy &quot;khó chịu&quot;, bạn dùng cái tâm &quot;khó chịu&quot; đó để tự hành hạ mình và sanh tâm chán, ghét người góp ý cho bạn, và thậm chí tìm cách xa lìa họ. Khi tâm này dấy khởi và thường dấy khởi, đương nhiên tâm bạn cũng bất an. Như vậy sự bất an có Nhân từ tâm phân biệt, chấp trước việc thiện hay bất thiện của mình hay người, rồi nắm giữ, găm chặt nó trong lòng (trong đạo gọi là tâm), khiến cho tâm vẩn đục, tạo nên tâm bất an, trong đạo gọi đó là quả. 

Khi nhìn nhận sự việc bạn phải luôn lấy nhân-quả để quán chiếu. Nhân thiện - Quả sẽ thiện; nhân bất thiện (xấu, ác) - Quả sẽ bất thiện. Thiện hay ác đều từ tâm bạn dấy khởi cả. Người có tâm bất thiện, tâm thường bất an; người có tâm thiện, tâm thường an lạc, nhưng nếu chấp cả việc thiện mình làm, tâm cũng sẽ bất an. Do vậy, hàng ngày bạn phải ráng lấy nhân-quả đểu suy xét trong mọi việc làm: Điều ác, nhất quyết phải dứt bỏ, không được làm. Điều thiện phải giữ lấy và phải luôn phát tâm làm. Nhưng làm rồi thì phải xả bỏ bằng hết không níu giữ lại trong tâm. Được thế, dẫu bạn không muốn tâm an cũng chẳng được. Lý do tại sao? Bạn thử tự  mình lý giải xem nhé.

Chúc bạn tỉnh giác và phát tâm tu đạo để chuyển hoá nội tâm, giúp cuộc sống thêm an lạc.

TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-28631">Hiền</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT </p>
<p>Gửi bạn Hiền,</p>
<p>Tâm &#8220;khó chịu&#8221; và &#8220;bất an&#8221; là tâm gì? Từ đâu khởi? Đó là tâm tham chấp, tâm cống cao ngã mạn trong bạn đang dấy khởi. Ví thử ai đó làm điều gì, việc gì không đúng ý bạn, trái ý thích của bạn, hoặc bạn thấy họ sai, bạn muốn khuyên, góp ý để họ sửa chữa, vậy nhưng họ chẳng nghe theo, thậm chí còn quay sang mắng nhiếc, chê bai, miệt thị bạn&#8230; những điều này khiến bạn khó chịu. Tâm &#8220;khó chịu&#8221; này là do bạn chấp việc làm tốt của mình; nghĩ chỉ có mình đúng, họ sai, mình tốt, họ xấu. Khi tâm phân biệt, chấp trước này khởi lên, tâm bạn sẽ bị dằn vặt, rằng xé, đương nhiên sự bất an sẽ hiện tiền. Đó là trong trường hợp bạn hoàn toàn đúng; ngược lại, người đúng, bạn sai, họ góp ý cho bạn mà bạn, nhưng bạn không thích, không ưa, không muốn họ nhìn thấy hay biết cái xấu, cái lỗi của bạn, nên bạn thấy &#8220;khó chịu&#8221;, bạn dùng cái tâm &#8220;khó chịu&#8221; đó để tự hành hạ mình và sanh tâm chán, ghét người góp ý cho bạn, và thậm chí tìm cách xa lìa họ. Khi tâm này dấy khởi và thường dấy khởi, đương nhiên tâm bạn cũng bất an. Như vậy sự bất an có Nhân từ tâm phân biệt, chấp trước việc thiện hay bất thiện của mình hay người, rồi nắm giữ, găm chặt nó trong lòng (trong đạo gọi là tâm), khiến cho tâm vẩn đục, tạo nên tâm bất an, trong đạo gọi đó là quả. </p>
<p>Khi nhìn nhận sự việc bạn phải luôn lấy nhân-quả để quán chiếu. Nhân thiện &#8211; Quả sẽ thiện; nhân bất thiện (xấu, ác) &#8211; Quả sẽ bất thiện. Thiện hay ác đều từ tâm bạn dấy khởi cả. Người có tâm bất thiện, tâm thường bất an; người có tâm thiện, tâm thường an lạc, nhưng nếu chấp cả việc thiện mình làm, tâm cũng sẽ bất an. Do vậy, hàng ngày bạn phải ráng lấy nhân-quả đểu suy xét trong mọi việc làm: Điều ác, nhất quyết phải dứt bỏ, không được làm. Điều thiện phải giữ lấy và phải luôn phát tâm làm. Nhưng làm rồi thì phải xả bỏ bằng hết không níu giữ lại trong tâm. Được thế, dẫu bạn không muốn tâm an cũng chẳng được. Lý do tại sao? Bạn thử tự  mình lý giải xem nhé.</p>
<p>Chúc bạn tỉnh giác và phát tâm tu đạo để chuyển hoá nội tâm, giúp cuộc sống thêm an lạc.</p>
<p>TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Hiền		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-28631</link>

		<dc:creator><![CDATA[Hiền]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 10 Jul 2016 07:08:11 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-28631</guid>

					<description><![CDATA[Dạ thưa, dạo gần đây con thường cảm thấy khó chịu và bất an trong lòng          
con chẳng biết phải làm sao]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Dạ thưa, dạo gần đây con thường cảm thấy khó chịu và bất an trong lòng<br />
con chẳng biết phải làm sao</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Đường Về Cõi Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-28391</link>

		<dc:creator><![CDATA[Đường Về Cõi Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 26 Jun 2016 18:37:16 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-28391</guid>

					<description><![CDATA[Hồn Ma Báo Mộng

Thuở xưa, quan thứ sử quận Giao Chỉ là Hà Xưởng trong một lần về thăm nhà phải đi đường bộ chạy dọc theo một dãy núi. Khi đi đến quận Thương Ngô thuộc huyện Cao Yếu thì trời đã nhá nhem tối, quan thứ sử liền lệnh cho thuộc hạ dừng lại nghỉ tạm ở Thước Bôn Đình.

Vì đi đường mệt mỏi, Hà Xưởng nằm trăn trở qua đến hết canh hai cũng vẫn chưa ngủ được. Đang lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê, bỗng thấy xuất hiện một thiếu nữ trạc tuổi ngoài đôi mươi, tướng mạo đoan trang, từ trên lầu bước xuống, đến trước mặt ông cúi chào rồi thưa:

– Oan cho thiếp lắm, cúi xin đại nhân thương xót giải nỗi oan này.

Quan thứ sử liền ngồi dậy, trong lòng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, liền cất tiếng hỏi:

– Cô là phận gái, vì sao đang đêm lại tìm đến chỗ hoang vắng này? Cô nói có oan tình, vậy hãy kể rõ ra cho ta nghe xem sao.

Cô gái vừa khóc thổn thức vừa nói:

– Thưa đại nhân! Tôi vốn họ Tô tên Nga, nhà ở xóm Tu Lý, huyện Quảng Tín. Cha mẹ sớm đã lìa trần, rồi chồng tôi cũng vắn số. Từ đó tôi phải sống đơn chiếc với một người hầu gái tên Trí Phú, không có anh em quyến thuộc gì cả. Tài sản trong nhà còn lại được 120 cây vải the. Cách đây ít lâu, việc làm ăn sa sút, cảnh nhà túng thiếu, tính toán thế nào cũng không thể giữ nguyên vẹn được vật dụng trong nhà, nên tôi liền mang số vải đó sang quận Quảng Ninh để bán, kiếm chút ít tiền về làm vốn sinh nhai. Để chở vải đi, tôi thuê một cỗ xe bò của người cùng huyện tên là Dương Bá, rồi cùng với người hầu gái đánh xe đi Quảng Ninh. Hôm ấy là ngày 17 tháng 4 năm ngoái, khi xe vừa đến đây thì trời đã tối, khách đi đường vắng vẻ chẳng có ai. Tôi sợ giữa đường gặp chuyện bất trắc nên không dám đi tiếp, liền ghé lại đây tạm nghỉ qua đêm. Rủi thay, người hầu gái bỗng nhiên bị đau bụng, tôi phải vội vã đi nhóm lửa để hơ và đi xin thuốc cho nó uống. Khi trở lại xe thì thấy có người đình trưởng tên Củng Thọ đang cầm dao đứng đó, dáng hung hăng hỏi thiếp: “Cô ở đâu đến đây, trên xe chở những vật gì?” Tôi thấy bộ dạng của hắn đã ngờ là kẻ bất lương, nhưng không biết làm sao tránh mặt nên đánh bạo hỏi lại: “Tôi chỉ là khách đi đường tạm nghỉ lại đây, không làm điều gì sai trái, vì sao ông phải tra hỏi tôi như vậy?” Củng Thọ bỗng cười hềnh hệch rồi nắm chặt lấy tay tôi, nói: “Nào có chuyện gì đâu, ta thấy nàng tuổi trẻ lại có nhan sắc dễ thương nên muốn cùng nàng chung vui đêm nay thôi mà!” Lúc ấy, tôi hoảng sợ, biết là khó tránh bị kẻ lưu manh cưỡng bức, bèn cố sức kháng cự, hất tay hắn ra. Song hắn dùng sức mạnh quyết cưỡng bức tôi. Thấy tình thế nguy cấp, tôi liền lớn tiếng kêu la cầu cứu. Củng Thọ không ngờ tôi phản ứng quá quyết liệt như thế, lúc đó lấy làm hốt hoảng vì sợ có người gần đó nghe thấy tiếng tôi kêu cứu, liền vung dao đâm mạnh vào bụng tôi, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Giết tôi rồi, hắn sợ lộ chuyện nên nhẫn tâm giết luôn người hầu gái, rồi đào một cái hố dưới lầu này để kéo xác tôi và đứa hầu gái chôn vào dưới đó. Hắn cướp lấy hết tài sản tôi mang theo đem về nhà, lại giết bò ăn thịt rồi đốt luôn cả chiếc xe. Hiện bánh xe và xương bò bị hắn vất xuống cái giếng phía đông của đình này vẫn còn nguyên dưới đó. Tôi chết thảm đã hơn một năm nay, ôm mối oán hận này mà không biết tố cáo cùng ai. Nay có đại nhân đi qua đây, xin ra ơn giúp đỡ làm rõ việc này, để tên ác tặc kia sớm phải đền tội ác.

Khi ấy, quan thứ sử Hà Xưởng mới biết đó là hồn ma báo mộng. Tuy nhiên, ông vẫn bình tĩnh nói:

– Những gì cô vừa kể với ta thật chưa biết thực hư ra sao, chưa đủ làm bằng chứng. Bây giờ nếu ta quật thi thể của nàng lên để khám nghiệm thì biết lấy gì để chứng minh là sự việc đúng như lời nàng nói?

– Thưa đại nhân! Xin cứ khảo nghiệm. Nếu đúng là thi thể của tôi thì áo quần trên người đều toàn là vải trắng, bên tay trái vẫn còn đeo một chiếc xuyến.

Cô gái nói xong, cúi đầu bái tạ rồi biến mất. Quan thứ sử Hà Xưởng cũng giật mình tỉnh cơn mộng, trong lòng bần thần không yên, từ đó đến sáng không sao chợp mắt ngủ lại được. Đợi đến khi trời vừa sáng, lập tức sai người đào đất dưới lầu lên, quả nhiên tìm thấy y như lời báo mộng.

Quan thứ sử liền cho người tìm bắt ngay tên Củng Thọ giải đến và khảo vấn tại đó. Ban đầu hắn còn cố tình chối cãi quanh co, nhưng khi nhìn thấy cái hố chôn hai xác chết đã được khai quật lên thì mặt mày hắn tái mét, lập tức cúi đầu nhận tội.

Quan thứ sử lại tiếp tục cho người đến huyện Quảng Tín để xác nhận xem có cô gái nào tên là Tô Nga hay không. Quan sở tại cho biết mọi việc quả y như lời trong mộng.

Quan thứ sử Hà Xưởng sau khi tra xét rõ ràng mọi việc liền cho lập bàn xét xử ngay tại nơi đã xảy ra vụ án, lại lập bàn thờ cho Tô Nga rồi bắt Củng Thọ đến trước bàn thờ thắp hương nhận tội, cuối cùng mới phán xử tội giết người phải đền mạng.

Hôm đó, dân chúng trong huyện kéo nhau đi xem xử án rất đông, ai nấy đều kinh ngạc trước vụ án ly kỳ này, đều bảo nhau rằng việc báo ứng thiện ác ở đời quả nhiên không cách gì có thể trốn chạy được.

&lt;em&gt;Trích Nhân quả báo ứng hiện đời
Đường Tương Thanh biên soạn
Đạo Quang dịch
Nguyễn Minh Tiến hiệu đính&lt;/em&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hồn Ma Báo Mộng</p>
<p>Thuở xưa, quan thứ sử quận Giao Chỉ là Hà Xưởng trong một lần về thăm nhà phải đi đường bộ chạy dọc theo một dãy núi. Khi đi đến quận Thương Ngô thuộc huyện Cao Yếu thì trời đã nhá nhem tối, quan thứ sử liền lệnh cho thuộc hạ dừng lại nghỉ tạm ở Thước Bôn Đình.</p>
<p>Vì đi đường mệt mỏi, Hà Xưởng nằm trăn trở qua đến hết canh hai cũng vẫn chưa ngủ được. Đang lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê, bỗng thấy xuất hiện một thiếu nữ trạc tuổi ngoài đôi mươi, tướng mạo đoan trang, từ trên lầu bước xuống, đến trước mặt ông cúi chào rồi thưa:</p>
<p>– Oan cho thiếp lắm, cúi xin đại nhân thương xót giải nỗi oan này.</p>
<p>Quan thứ sử liền ngồi dậy, trong lòng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, liền cất tiếng hỏi:</p>
<p>– Cô là phận gái, vì sao đang đêm lại tìm đến chỗ hoang vắng này? Cô nói có oan tình, vậy hãy kể rõ ra cho ta nghe xem sao.</p>
<p>Cô gái vừa khóc thổn thức vừa nói:</p>
<p>– Thưa đại nhân! Tôi vốn họ Tô tên Nga, nhà ở xóm Tu Lý, huyện Quảng Tín. Cha mẹ sớm đã lìa trần, rồi chồng tôi cũng vắn số. Từ đó tôi phải sống đơn chiếc với một người hầu gái tên Trí Phú, không có anh em quyến thuộc gì cả. Tài sản trong nhà còn lại được 120 cây vải the. Cách đây ít lâu, việc làm ăn sa sút, cảnh nhà túng thiếu, tính toán thế nào cũng không thể giữ nguyên vẹn được vật dụng trong nhà, nên tôi liền mang số vải đó sang quận Quảng Ninh để bán, kiếm chút ít tiền về làm vốn sinh nhai. Để chở vải đi, tôi thuê một cỗ xe bò của người cùng huyện tên là Dương Bá, rồi cùng với người hầu gái đánh xe đi Quảng Ninh. Hôm ấy là ngày 17 tháng 4 năm ngoái, khi xe vừa đến đây thì trời đã tối, khách đi đường vắng vẻ chẳng có ai. Tôi sợ giữa đường gặp chuyện bất trắc nên không dám đi tiếp, liền ghé lại đây tạm nghỉ qua đêm. Rủi thay, người hầu gái bỗng nhiên bị đau bụng, tôi phải vội vã đi nhóm lửa để hơ và đi xin thuốc cho nó uống. Khi trở lại xe thì thấy có người đình trưởng tên Củng Thọ đang cầm dao đứng đó, dáng hung hăng hỏi thiếp: “Cô ở đâu đến đây, trên xe chở những vật gì?” Tôi thấy bộ dạng của hắn đã ngờ là kẻ bất lương, nhưng không biết làm sao tránh mặt nên đánh bạo hỏi lại: “Tôi chỉ là khách đi đường tạm nghỉ lại đây, không làm điều gì sai trái, vì sao ông phải tra hỏi tôi như vậy?” Củng Thọ bỗng cười hềnh hệch rồi nắm chặt lấy tay tôi, nói: “Nào có chuyện gì đâu, ta thấy nàng tuổi trẻ lại có nhan sắc dễ thương nên muốn cùng nàng chung vui đêm nay thôi mà!” Lúc ấy, tôi hoảng sợ, biết là khó tránh bị kẻ lưu manh cưỡng bức, bèn cố sức kháng cự, hất tay hắn ra. Song hắn dùng sức mạnh quyết cưỡng bức tôi. Thấy tình thế nguy cấp, tôi liền lớn tiếng kêu la cầu cứu. Củng Thọ không ngờ tôi phản ứng quá quyết liệt như thế, lúc đó lấy làm hốt hoảng vì sợ có người gần đó nghe thấy tiếng tôi kêu cứu, liền vung dao đâm mạnh vào bụng tôi, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Giết tôi rồi, hắn sợ lộ chuyện nên nhẫn tâm giết luôn người hầu gái, rồi đào một cái hố dưới lầu này để kéo xác tôi và đứa hầu gái chôn vào dưới đó. Hắn cướp lấy hết tài sản tôi mang theo đem về nhà, lại giết bò ăn thịt rồi đốt luôn cả chiếc xe. Hiện bánh xe và xương bò bị hắn vất xuống cái giếng phía đông của đình này vẫn còn nguyên dưới đó. Tôi chết thảm đã hơn một năm nay, ôm mối oán hận này mà không biết tố cáo cùng ai. Nay có đại nhân đi qua đây, xin ra ơn giúp đỡ làm rõ việc này, để tên ác tặc kia sớm phải đền tội ác.</p>
<p>Khi ấy, quan thứ sử Hà Xưởng mới biết đó là hồn ma báo mộng. Tuy nhiên, ông vẫn bình tĩnh nói:</p>
<p>– Những gì cô vừa kể với ta thật chưa biết thực hư ra sao, chưa đủ làm bằng chứng. Bây giờ nếu ta quật thi thể của nàng lên để khám nghiệm thì biết lấy gì để chứng minh là sự việc đúng như lời nàng nói?</p>
<p>– Thưa đại nhân! Xin cứ khảo nghiệm. Nếu đúng là thi thể của tôi thì áo quần trên người đều toàn là vải trắng, bên tay trái vẫn còn đeo một chiếc xuyến.</p>
<p>Cô gái nói xong, cúi đầu bái tạ rồi biến mất. Quan thứ sử Hà Xưởng cũng giật mình tỉnh cơn mộng, trong lòng bần thần không yên, từ đó đến sáng không sao chợp mắt ngủ lại được. Đợi đến khi trời vừa sáng, lập tức sai người đào đất dưới lầu lên, quả nhiên tìm thấy y như lời báo mộng.</p>
<p>Quan thứ sử liền cho người tìm bắt ngay tên Củng Thọ giải đến và khảo vấn tại đó. Ban đầu hắn còn cố tình chối cãi quanh co, nhưng khi nhìn thấy cái hố chôn hai xác chết đã được khai quật lên thì mặt mày hắn tái mét, lập tức cúi đầu nhận tội.</p>
<p>Quan thứ sử lại tiếp tục cho người đến huyện Quảng Tín để xác nhận xem có cô gái nào tên là Tô Nga hay không. Quan sở tại cho biết mọi việc quả y như lời trong mộng.</p>
<p>Quan thứ sử Hà Xưởng sau khi tra xét rõ ràng mọi việc liền cho lập bàn xét xử ngay tại nơi đã xảy ra vụ án, lại lập bàn thờ cho Tô Nga rồi bắt Củng Thọ đến trước bàn thờ thắp hương nhận tội, cuối cùng mới phán xử tội giết người phải đền mạng.</p>
<p>Hôm đó, dân chúng trong huyện kéo nhau đi xem xử án rất đông, ai nấy đều kinh ngạc trước vụ án ly kỳ này, đều bảo nhau rằng việc báo ứng thiện ác ở đời quả nhiên không cách gì có thể trốn chạy được.</p>
<p><em>Trích Nhân quả báo ứng hiện đời<br />
Đường Tương Thanh biên soạn<br />
Đạo Quang dịch<br />
Nguyễn Minh Tiến hiệu đính</em></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Quốc Huy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-20029</link>

		<dc:creator><![CDATA[Quốc Huy]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 Jul 2015 12:33:31 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-20029</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19678&quot;&gt;Lệ Quyên&lt;/a&gt;.

Chào bạn Lê Quyên
Cứ nhất tâm niệm Phật, mặc kệ cái gì xảy ra rồi tự nhiên nó sẽ biến mất thôi :)
Còn bạn bị bệnh vảy nến, chắc đời này hoặc đời trước có thường làm gì đó liên quan tới da động vật :D]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19678">Lệ Quyên</a>.</p>
<p>Chào bạn Lê Quyên<br />
Cứ nhất tâm niệm Phật, mặc kệ cái gì xảy ra rồi tự nhiên nó sẽ biến mất thôi 🙂<br />
Còn bạn bị bệnh vảy nến, chắc đời này hoặc đời trước có thường làm gì đó liên quan tới da động vật 😀</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: nguyễn vân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-20017</link>

		<dc:creator><![CDATA[nguyễn vân]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 Jul 2015 05:04:53 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-20017</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19541&quot;&gt;kiều trang&lt;/a&gt;.

Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.
Điềm gì thì Nguyễn Vân( ko phải thầy) ko biết. Nhưng điều cần làm lúc này là hãy làm các việc thiện lành hồi hướng cho anh ấy:phóng sinh,niệm Phật,cúng dường Tam Bảo,in kinh ấn tống,giúp ng nghèo khó...
Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19541">kiều trang</a>.</p>
<p>Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.<br />
Điềm gì thì Nguyễn Vân( ko phải thầy) ko biết. Nhưng điều cần làm lúc này là hãy làm các việc thiện lành hồi hướng cho anh ấy:phóng sinh,niệm Phật,cúng dường Tam Bảo,in kinh ấn tống,giúp ng nghèo khó&#8230;<br />
Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lệ Quyên		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19678</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lệ Quyên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 18 Jul 2015 21:19:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-19678</guid>

					<description><![CDATA[Và có khoảng thời gian.TÂm của con dường như nặng trĩu như có 1 tảng đá vô hình đè nén... Như một sự giằng xé nội tâm mà con không thể nào lý giải được rằng tại sao? Rồi con chạy lên tầng thượng ngẩng lên trời và hít thở thật sâu con mói thấy thật dễ chịu. Con sợ mình thành gì gì đó mà k còn là chính mình. Nên dù bệnh nhưng con vẫn dặn tâm trí mình phải thoải mái, an nhiên. Xin thầy cho con lời khuyên, để con biết mình cần phải làm gì?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Và có khoảng thời gian.TÂm của con dường như nặng trĩu như có 1 tảng đá vô hình đè nén&#8230; Như một sự giằng xé nội tâm mà con không thể nào lý giải được rằng tại sao? Rồi con chạy lên tầng thượng ngẩng lên trời và hít thở thật sâu con mói thấy thật dễ chịu. Con sợ mình thành gì gì đó mà k còn là chính mình. Nên dù bệnh nhưng con vẫn dặn tâm trí mình phải thoải mái, an nhiên. Xin thầy cho con lời khuyên, để con biết mình cần phải làm gì?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lệ Quyên		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19677</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lệ Quyên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 18 Jul 2015 21:09:33 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-19677</guid>

					<description><![CDATA[Thầy ơi thầy! Con nguyện Nam mô A di đà phật cả trong mơ còn thức. Ngay từ nhỏ con đã có niềm tin và thành kính Phật. Năm 20 tuổi con mắc bệnh nan y, được chuẩn đoán là vảy nến... con rất là buồn khi gia đình tìm đủ mọi cách chữa trị cho con nhưng k những k khỏi mà ngày càng nặng hơn. Cho tới đầu năm 2015 con được sư thầy tụng kinh cầu an + việc kiên trì uống thuốc lá + ăn kiêng thì tới nay con đã giảm được 99%. Sư thầy có khuyên con hằng ngày nên niệm :&quot; Con nguyên Nam Mô Đại Từ Bi Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát. Con hiểu mọi sự đều có nguyên do. Thưa thầy bệnh của con thuộc nghiệp lực dạng nào? Và xin thầy cho con lời khuyên.Con cám ơn!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thầy ơi thầy! Con nguyện Nam mô A di đà phật cả trong mơ còn thức. Ngay từ nhỏ con đã có niềm tin và thành kính Phật. Năm 20 tuổi con mắc bệnh nan y, được chuẩn đoán là vảy nến&#8230; con rất là buồn khi gia đình tìm đủ mọi cách chữa trị cho con nhưng k những k khỏi mà ngày càng nặng hơn. Cho tới đầu năm 2015 con được sư thầy tụng kinh cầu an + việc kiên trì uống thuốc lá + ăn kiêng thì tới nay con đã giảm được 99%. Sư thầy có khuyên con hằng ngày nên niệm :&#8221; Con nguyên Nam Mô Đại Từ Bi Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát. Con hiểu mọi sự đều có nguyên do. Thưa thầy bệnh của con thuộc nghiệp lực dạng nào? Và xin thầy cho con lời khuyên.Con cám ơn!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: nguyễn vân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19570</link>

		<dc:creator><![CDATA[nguyễn vân]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 15 Jul 2015 04:07:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-19570</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19240&quot;&gt;T.sương&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT.
Nguyễn Vân mong vợ chồng chị vững vàng để vượt qua quãng thời gian khó khăn này.Giờ bên cạnh việc điều trị tích cực theo phác đồ của bác sĩ,thì vợ chồng chị cần phải có niềm tin tâm linh.Biết đâu sẽ có điều kỳ diệu !

Chị hãy khuyên chồng hàng ngày lạy Phật sám hối,niệm Phật niệm Bồ Tát Quán Thế Âm.Ăn chay một vài ngày trong tháng.Nếu có thể thì nên thường xuyên đi lễ chùa cúng dường Tam Bảo.Hãy cứ tiếp tục làm việc thiện và phóng sanh,việc này rất tốt.Hồi hướng tất cả những việc thiện lành đó cho oan gia trái chủ của chồng chị,cho khắp pháp giới chúng sinh.Một trong những nguyên nhân hình thành khối u,theo cái nhìn tâm linh,thì là do oan gia trái chủ đến đòi nợ,mà oan gia đó cũng là do chính bản thân ng bệnh đắc tội với họ,có thể ngay kiếp hiện tại hoặc từ nhiều kiếp trước.Vậy nên cũng cần sám hối với oan gia trái chủ,nguyện cầu họ đc siêu thoát.

Có nhiều ng thành tâm trì tụng chú Đại Bi và nhận đc sự linh ứng ko thể nghĩ bàn.Chị hãy khuyên chồng trì tụng chú Đại Bi hàng ngày càng nhiều càng tốt.Nếu có thể thì Nên học thuộc chú Đại Bi là tốt nhất.Điều rất quan trọng khi trì chú Đại Bi là phải có niềm tin,ko có chỗ cho sự nghi ngờ.Tin rằng Bồ Tát Quán Thế Âm đang nghe và thấu hiểu cho nỗi khổ đau của mình,tin rằng Bồ Tát sẽ thương cảm và che chở cho mình...

Hy vọng những chia sẻ này có thể giúp ích đc cho vợ chồng chị!
A DI ĐÀ PHẬT.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19240">T.sương</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT.<br />
Nguyễn Vân mong vợ chồng chị vững vàng để vượt qua quãng thời gian khó khăn này.Giờ bên cạnh việc điều trị tích cực theo phác đồ của bác sĩ,thì vợ chồng chị cần phải có niềm tin tâm linh.Biết đâu sẽ có điều kỳ diệu !</p>
<p>Chị hãy khuyên chồng hàng ngày lạy Phật sám hối,niệm Phật niệm Bồ Tát Quán Thế Âm.Ăn chay một vài ngày trong tháng.Nếu có thể thì nên thường xuyên đi lễ chùa cúng dường Tam Bảo.Hãy cứ tiếp tục làm việc thiện và phóng sanh,việc này rất tốt.Hồi hướng tất cả những việc thiện lành đó cho oan gia trái chủ của chồng chị,cho khắp pháp giới chúng sinh.Một trong những nguyên nhân hình thành khối u,theo cái nhìn tâm linh,thì là do oan gia trái chủ đến đòi nợ,mà oan gia đó cũng là do chính bản thân ng bệnh đắc tội với họ,có thể ngay kiếp hiện tại hoặc từ nhiều kiếp trước.Vậy nên cũng cần sám hối với oan gia trái chủ,nguyện cầu họ đc siêu thoát.</p>
<p>Có nhiều ng thành tâm trì tụng chú Đại Bi và nhận đc sự linh ứng ko thể nghĩ bàn.Chị hãy khuyên chồng trì tụng chú Đại Bi hàng ngày càng nhiều càng tốt.Nếu có thể thì Nên học thuộc chú Đại Bi là tốt nhất.Điều rất quan trọng khi trì chú Đại Bi là phải có niềm tin,ko có chỗ cho sự nghi ngờ.Tin rằng Bồ Tát Quán Thế Âm đang nghe và thấu hiểu cho nỗi khổ đau của mình,tin rằng Bồ Tát sẽ thương cảm và che chở cho mình&#8230;</p>
<p>Hy vọng những chia sẻ này có thể giúp ích đc cho vợ chồng chị!<br />
A DI ĐÀ PHẬT.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: kiều trang		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19541</link>

		<dc:creator><![CDATA[kiều trang]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 13 Jul 2015 15:11:14 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-19541</guid>

					<description><![CDATA[Thầy oi cho con hỏi
Mẹ của con mớ thấy người cháu đã chết cách đây hơn 2 năm ròi .nhung hôm nay mơ thấy nguoi ta mag xác a ấy vào nhà. Mẹ con nói a ấy chet roi mà . A ấy la lên là con chưa chết
Ko biết có điềm gì không hả thày
Con thấy rất lo xin thầy giải đáp giúp con ạ
Nam mô A di đà phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thầy oi cho con hỏi<br />
Mẹ của con mớ thấy người cháu đã chết cách đây hơn 2 năm ròi .nhung hôm nay mơ thấy nguoi ta mag xác a ấy vào nhà. Mẹ con nói a ấy chet roi mà . A ấy la lên là con chưa chết<br />
Ko biết có điềm gì không hả thày<br />
Con thấy rất lo xin thầy giải đáp giúp con ạ<br />
Nam mô A di đà phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tịnh Thái		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19458</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tịnh Thái]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 10 Jul 2015 11:16:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=9322#comment-19458</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19275&quot;&gt;Linh nguyen&lt;/a&gt;.

Do không thích nhau nên trong bụng cũng đã gườm gườm nhau rồi...ngày ngày cũng thường gặp nhau, rồi nghĩ ko tốt về nhau nên khi đủ duyên thì tối mơ thấy chuyện hai bên cự cãi với nhau...gọi là ban ngày nghĩ việc gì nhiều thì ban đêm tất sẽ mơ thấy việc đó.

Tại sao ko buông xả cái tâm hơn thua, đúng sai, hay nhìn lỗi người khác mà sống một đời sống bao dung, vui vẻ cùng mọi người? Giận hờn, đố kỵ, ganh ghét, hơn thua rồi cũng chết - Từ bi, bao dung, vui vẻ rồi cũng chết. Rốt cuộc là mình muốn sống như thế nào đây?

Nếu bạn vẫn tiếp tục bồi đắp thêm mâu thuẫn với Chị dâu thì nhất định sẽ có 1 ngày giấc mơ kia sẽ thành hiện thực. Chị ấy chỉ là đại biểu mà thôi, vì hễ mình thù ghét ai, ko ưa họ, rồi mâu thuẫn với họ thì kết cục mình cũng bị họ cho mình no đòn mà thôi.

Chỗ này mình phải chú ý để sửa cái tánh mình sao cho có thể bao dung, vị tha hơn với đời với người thì đời mình mới có thể được hạnh phúc và bình an vậy.

Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2014/11/nhung-cau-chuyen-nhan-qua-bao-ung/comment-page-1/#comment-19275">Linh nguyen</a>.</p>
<p>Do không thích nhau nên trong bụng cũng đã gườm gườm nhau rồi&#8230;ngày ngày cũng thường gặp nhau, rồi nghĩ ko tốt về nhau nên khi đủ duyên thì tối mơ thấy chuyện hai bên cự cãi với nhau&#8230;gọi là ban ngày nghĩ việc gì nhiều thì ban đêm tất sẽ mơ thấy việc đó.</p>
<p>Tại sao ko buông xả cái tâm hơn thua, đúng sai, hay nhìn lỗi người khác mà sống một đời sống bao dung, vui vẻ cùng mọi người? Giận hờn, đố kỵ, ganh ghét, hơn thua rồi cũng chết &#8211; Từ bi, bao dung, vui vẻ rồi cũng chết. Rốt cuộc là mình muốn sống như thế nào đây?</p>
<p>Nếu bạn vẫn tiếp tục bồi đắp thêm mâu thuẫn với Chị dâu thì nhất định sẽ có 1 ngày giấc mơ kia sẽ thành hiện thực. Chị ấy chỉ là đại biểu mà thôi, vì hễ mình thù ghét ai, ko ưa họ, rồi mâu thuẫn với họ thì kết cục mình cũng bị họ cho mình no đòn mà thôi.</p>
<p>Chỗ này mình phải chú ý để sửa cái tánh mình sao cho có thể bao dung, vị tha hơn với đời với người thì đời mình mới có thể được hạnh phúc và bình an vậy.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
