<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Nhờ Cứu Sống Đàn Kiến Được Thi Đỗ Cao	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Fri, 22 May 2020 17:42:14 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Chắp tay niệm phật		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-32690</link>

		<dc:creator><![CDATA[Chắp tay niệm phật]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2017 15:33:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-32690</guid>

					<description><![CDATA[Con Nam Mô A Đi Đà Phật! 
Quý phật tử có thể giải đáp cho con ko ạ . Chuyện của con là thế này ạ!
Chuyện là ngày hôm đó con đi học về có ghé vào nhà dì của con . Thỉnh thoảng con có vào nhà dì ăn cơm rồi ngủ ở đấy ạ. Vì con đi học xa nhà. Ko hiểu sao hôm ấy còn vào dì , ở nhà vệ sinh có rất nhiều kiến đen trên tường , bù kín đen đặc cả một mảng rất to. Con thấy thế ghê nên có vô tình bảo dì xịt thuốc , dì còn lấy thuốc xịt hết rồi xả nước . Lúc đấy con cũng ko nghĩ nhiều nhưng sau đấy con thấy ăn năn và luôn cảm thấy tội lỗi lắm . Vì rất nhiều sinh mạng con kiến đã chết, mà con lại gián tiếp gây ra . Quý phật tử có thể cho con biết tội này có nặng ko ạ , con phải làm thế nào để cho nhẹ bớt cái nghiệp này. 
Con xin cảm tạ !]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Con Nam Mô A Đi Đà Phật!<br />
Quý phật tử có thể giải đáp cho con ko ạ . Chuyện của con là thế này ạ!<br />
Chuyện là ngày hôm đó con đi học về có ghé vào nhà dì của con . Thỉnh thoảng con có vào nhà dì ăn cơm rồi ngủ ở đấy ạ. Vì con đi học xa nhà. Ko hiểu sao hôm ấy còn vào dì , ở nhà vệ sinh có rất nhiều kiến đen trên tường , bù kín đen đặc cả một mảng rất to. Con thấy thế ghê nên có vô tình bảo dì xịt thuốc , dì còn lấy thuốc xịt hết rồi xả nước . Lúc đấy con cũng ko nghĩ nhiều nhưng sau đấy con thấy ăn năn và luôn cảm thấy tội lỗi lắm . Vì rất nhiều sinh mạng con kiến đã chết, mà con lại gián tiếp gây ra . Quý phật tử có thể cho con biết tội này có nặng ko ạ , con phải làm thế nào để cho nhẹ bớt cái nghiệp này.<br />
Con xin cảm tạ !</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: thong dong tự tại		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30900</link>

		<dc:creator><![CDATA[thong dong tự tại]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Oct 2016 20:59:50 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30900</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30681&quot;&gt;Mau Mau Niệm Phật&lt;/a&gt;.

cứ nghĩ là rắn vô ơn,hại ân nhân.Nhưng thực ra lại là cứu ân nhân.
cũng đc nghe nhiều chuyện về rắn trả ơn cứu mạng,và rắn báo oán vì bị sát hại.sự thật có những chuyện đó.Rắn là loài vật có tánh linh cao.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30681">Mau Mau Niệm Phật</a>.</p>
<p>cứ nghĩ là rắn vô ơn,hại ân nhân.Nhưng thực ra lại là cứu ân nhân.<br />
cũng đc nghe nhiều chuyện về rắn trả ơn cứu mạng,và rắn báo oán vì bị sát hại.sự thật có những chuyện đó.Rắn là loài vật có tánh linh cao.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mau Mau Niệm Phật		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30681</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mau Mau Niệm Phật]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2016 01:21:17 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30681</guid>

					<description><![CDATA[Thả rắn đi rồi bị rắn phản lại cắn, hóa ra là con rắn muốn cứu ân nhân

Buổi tối, trò chuyện với mẹ, mẹ hỏi tôi: &quot;Con có nhớ ông tiểu Công không?&quot; ông tiểu Công là môn đồ của ông nội, dù ông đã qua đời, nhưng tôi vẫn còn chút ấn tượng mơ hồ về ông.

Ông tiểu Công là một sư phụ già nấu đồ ăn chay. Quê hương của tôi có rất nhiều sư phụ nấu đồ chay, những món ăn chay rất ngon, rất nổi tiếng. Ông tiểu Công chính là một bậc thầy trong nghề.

 

Câu chuyện mẹ kể là chuyện mà chính ông tiểu Công đã trải qua.

 

Năm đó, ông tiểu Công làm học đồ trong một thực đường chay, thực đường chay này rất lớn, tầng dưới là phân xưởng, tầng trên là kho dự trữ bột, đồ chay. Một buổi tối mùa hè, trong cửa hàng xuất hiện một con rắn, các đồng môn hoảng loạn mang kìm đến, khi một người chuẩn bị đập hòn đá vào đầu con rắn thì một tiểu đồng môn đã ngăn họ lại, khuyên mọi người bắt con rắn rồi phóng sanh. Theo phong tục của địa phương, mùa hè đến, những người đàn ông đều tắm trong một dòng sông. Tiểu sư phụ này đi tắm đã nhân tiện thả con rắn này xuống sông. Rắn bơi đi, rồi chờ đến khi anh ta tắm xong chuẩn bị lên bờ thì rắn lại bơi đến, anh cảm thấy rất lạ, để xem con rắn này rốt cuộc định làm gì. Thật bất ngờ, con rắn bơi đến chỗ anh ta và cắn ăn ta một nhát.

 

Làm việc tốt nhất định sẽ có hậu báo, tất cả mọi người chế nhạo anh ta, anh ta rất đau lòng, chỉ có thể nghỉ phép để ở nhà dưỡng thương. Thật không ngờ, ngày hôm sau, vì những cây gỗ kê bột chay trên lầu đã bị mục và gẫy toàn bộ làm thực đường chay bị sập, và đã lấy đi vài mạng người, anh ta (Ông tiểu Công) vì vết thương rắn cắn không đi làm được mà mà may mắn thoát thân không hề hấn gì.

 

Ông tiểu Công chính mắt chứng kiến vụ việc, như một cú sốc lớn. Vì vậy mà khi còn sống ông thường nói  làm việc thiện, việc tốt để nhất định sẽ có hậu báo. Mặc dù đôi khi chúng ta không nhận ra đây là &quot;hậu báo&quot;, và đôi khi &quot;hậu báo&quot; cũng không đến quá nhanh nhưng chỉ cần bạn chân thành mà làm, nhất định sẽ “công bất đường quyên” (ắc sẽ có hậu phúc).]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thả rắn đi rồi bị rắn phản lại cắn, hóa ra là con rắn muốn cứu ân nhân</p>
<p>Buổi tối, trò chuyện với mẹ, mẹ hỏi tôi: &#8220;Con có nhớ ông tiểu Công không?&#8221; ông tiểu Công là môn đồ của ông nội, dù ông đã qua đời, nhưng tôi vẫn còn chút ấn tượng mơ hồ về ông.</p>
<p>Ông tiểu Công là một sư phụ già nấu đồ ăn chay. Quê hương của tôi có rất nhiều sư phụ nấu đồ chay, những món ăn chay rất ngon, rất nổi tiếng. Ông tiểu Công chính là một bậc thầy trong nghề.</p>
<p>Câu chuyện mẹ kể là chuyện mà chính ông tiểu Công đã trải qua.</p>
<p>Năm đó, ông tiểu Công làm học đồ trong một thực đường chay, thực đường chay này rất lớn, tầng dưới là phân xưởng, tầng trên là kho dự trữ bột, đồ chay. Một buổi tối mùa hè, trong cửa hàng xuất hiện một con rắn, các đồng môn hoảng loạn mang kìm đến, khi một người chuẩn bị đập hòn đá vào đầu con rắn thì một tiểu đồng môn đã ngăn họ lại, khuyên mọi người bắt con rắn rồi phóng sanh. Theo phong tục của địa phương, mùa hè đến, những người đàn ông đều tắm trong một dòng sông. Tiểu sư phụ này đi tắm đã nhân tiện thả con rắn này xuống sông. Rắn bơi đi, rồi chờ đến khi anh ta tắm xong chuẩn bị lên bờ thì rắn lại bơi đến, anh cảm thấy rất lạ, để xem con rắn này rốt cuộc định làm gì. Thật bất ngờ, con rắn bơi đến chỗ anh ta và cắn ăn ta một nhát.</p>
<p>Làm việc tốt nhất định sẽ có hậu báo, tất cả mọi người chế nhạo anh ta, anh ta rất đau lòng, chỉ có thể nghỉ phép để ở nhà dưỡng thương. Thật không ngờ, ngày hôm sau, vì những cây gỗ kê bột chay trên lầu đã bị mục và gẫy toàn bộ làm thực đường chay bị sập, và đã lấy đi vài mạng người, anh ta (Ông tiểu Công) vì vết thương rắn cắn không đi làm được mà mà may mắn thoát thân không hề hấn gì.</p>
<p>Ông tiểu Công chính mắt chứng kiến vụ việc, như một cú sốc lớn. Vì vậy mà khi còn sống ông thường nói  làm việc thiện, việc tốt để nhất định sẽ có hậu báo. Mặc dù đôi khi chúng ta không nhận ra đây là &#8220;hậu báo&#8221;, và đôi khi &#8220;hậu báo&#8221; cũng không đến quá nhanh nhưng chỉ cần bạn chân thành mà làm, nhất định sẽ “công bất đường quyên” (ắc sẽ có hậu phúc).</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tâm Đạo		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30532</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Đạo]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 28 Sep 2016 04:32:56 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30532</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30490&quot;&gt;Tâm Đạo&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật! Cảm ơn Tịnh Ý nhiều ạ! Chúc Đạo hữu tinh tấn tu tập!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30490">Tâm Đạo</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật! Cảm ơn Tịnh Ý nhiều ạ! Chúc Đạo hữu tinh tấn tu tập!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lá Xanh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30522</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lá Xanh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Sep 2016 16:13:25 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30522</guid>

					<description><![CDATA[Nam Mô A Di Đà Phật ! Con cảm ơn Chú Phước Huệ nhiều ạ. Lời giảng giải của Chú con sẽ ghi nhớ lại rồi từ từ suy ngẫm để thấm dần . Con biết mình mới chỉ đang học Phật pháp như một Đứa trẻ học ghép vần thôi ạ. Bởi vì Phật Pháp thâm sâu vô cùng, con biết mình chưa đạt được gì cả. Những lời con bày tỏ cũng chỉ là trên &quot; lý thuyết &quot; .Cái sự &quot;rỗng lặng&quot; đó con cũng chỉ &quot;cảm nhận&quot; được trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi ạ. Con được Cô Chú nhắc nhở rất cẩn thận, nhiều lần là ko được có tâm mừng vui, ko được dính mắc, ko được mong cầu, càng ko được tự mãn .., luôn tự soi xét từng ý khởi nhỏ nhất của mình để kịp thời bừng tỉnh ...Gần đây, con bắt đầu nghe HT Tịnh Không giảng Kinh VLT, con lại càng thấy mình &quot; Ngu Tối &quot; ( nói theo cách người đời ). Con thầm nguyện Chư Phật Bồ Tát gia hộ cho con được thông minh hơn để có thể thấm nhuần được lời giảng của Đại Lão HT. Con sẽ cố gắng nhiều hơn nữa ! Nam Mô A Di Đà Phật !]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam Mô A Di Đà Phật ! Con cảm ơn Chú Phước Huệ nhiều ạ. Lời giảng giải của Chú con sẽ ghi nhớ lại rồi từ từ suy ngẫm để thấm dần . Con biết mình mới chỉ đang học Phật pháp như một Đứa trẻ học ghép vần thôi ạ. Bởi vì Phật Pháp thâm sâu vô cùng, con biết mình chưa đạt được gì cả. Những lời con bày tỏ cũng chỉ là trên &#8221; lý thuyết &#8221; .Cái sự &#8220;rỗng lặng&#8221; đó con cũng chỉ &#8220;cảm nhận&#8221; được trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi ạ. Con được Cô Chú nhắc nhở rất cẩn thận, nhiều lần là ko được có tâm mừng vui, ko được dính mắc, ko được mong cầu, càng ko được tự mãn .., luôn tự soi xét từng ý khởi nhỏ nhất của mình để kịp thời bừng tỉnh &#8230;Gần đây, con bắt đầu nghe HT Tịnh Không giảng Kinh VLT, con lại càng thấy mình &#8221; Ngu Tối &#8221; ( nói theo cách người đời ). Con thầm nguyện Chư Phật Bồ Tát gia hộ cho con được thông minh hơn để có thể thấm nhuần được lời giảng của Đại Lão HT. Con sẽ cố gắng nhiều hơn nữa ! Nam Mô A Di Đà Phật !</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư sỹ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30520</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sỹ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Sep 2016 14:11:37 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30520</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30510&quot;&gt;Lá Xanh&lt;/a&gt;.

Chào bạn Lá Xanh,
PH cũng vẫn chưa làm được, cho nên chỉ chia sẻ cái hiểu của mình về vấn đề đó, hy vọng nếu bạn làm được thì nhớ chia sẻ kinh nghiệm với PH và các bạn sen nhé. Đây cũng chỉ là cái hiểu suông thôi, hiểu tới đâu thì PH chia sẻ với bạn tới đó.
Trong kinh Lăng Nghiêm, Phật dạy cho ta nhận ra cái vọng tâm của mình. Ví dụ, khi mắt bạn nhìn thấy một bông hoa, thì tròng đen trong mắt của bạn ghi nhận hình ảnh bông hoa, thì cái bông hoa mà bạn đang thấy chỉ là hình ảnh trên tròng đen con mắt, chứ không phải là thật thấy cái bông hoa ở ngoài đang hiện có. Con ruồi, con cua,.. với cấu tạo mắt của nó khác thì nó sẽ nhìn thấy một hình ảnh khác, chứ không phải là hình ảnh mà bạn nhìn thấy. Như vậy, thì cái hình nào đúng? Có lẽ đến đây bạn đã thấy là không có cái nhìn nào đúng hết. Các chúng sanh, với các nghiệp thức khác nhau (người, súc sanh, ngạ quỷ,..) thì nhìn thấy những khác nhau, như vậy nghĩa là tuỳ nghiệp mà ta thấy nó như vậy, chứ nó thật ra có hình dạng như thế nào thì ta không biết. Như vậy cái hình ảnh đó không phản ảnh chân thật cái vật bên ngoài, nghĩa là nó hư dối, không thật, là vọng. Với hình ảnh hư dối như vậy, mà ta lại điên đảo xây thêm một lớp hư vọng nữa là, thấy nó xấu đẹp,..và rồi xây thêm một lớp hư vọng nữa là sanh tâm yêu ghét, phân biệt,... Và điều tương tự xảy ra ở các căn khác như tai với âm thanh, mũi với mùi hương, lưỡi với vị, thân với xúc chạm, ý với pháp trần. Như vậy, nghĩa là hàng ngày ta toàn sống trong vọng, trong cái hư dối, trong nghiệp thức của chính mình tạo ra. Trở lại cái suy nghĩ &quot;nên, không nên&quot; thì cũng chính là vọng thôi. Nói chung, hơi khó để nhận nghĩa này, nhưng chịu khó suy gẫm thì chắc sẽ nhận được thôi.
Phật dạy, nếu ta chạy theo vọng thì chính là Căn bản sinh tử (là nguyên nhân để luân hồi), còn nếu biết là vọng, không chạy theo nó, mà xoay vào sống với cái Thật thì chính là Căn bản Bồ đề. Lý thuyết là vậy, chứ thực hành thì PH chưa làm được nên không dám bàn thêm. PH chỉ biết khi nhớ ra nó là vọng, thì ta không chạy theo nó nữa, mà sẽ nhiếp tâm niệm Phật. 
Phật dạy buông xả, nhưng cái ý &quot;lòng thênh thang rỗng lặng&quot; là cái suy đoán của mình về cảnh giới đó, suy đoán thì cũng là hư vọng, đến khi nào ta đến được mức đó mới biết rõ. Sở dĩ PH phải nói điểm này vì sợ bạn nhầm cho rằng khi lòng mình &quot;thênh thang rỗng lặng&quot; thì là đã đạt được rồi, vì không phải là vậy. PH chỉ có thể biết là nhiếp tâm niệm Phật , thì lúc đó trong tâm có Phật hiệu.
Về ý &quot;mọi điều cứ để diễn ra tự nhiên..&quot;, xin sửa lại một chút, là &quot;diễn ra theo nghiệp&quot;. Ý này là con dao hai lưỡi. Khi mình có ý đó thì sẽ không khởi tâm lo nghĩ, băn khoăn,..như vậy sẽ an tâm niệm Phật. Tuy nhiên, nếu không khéo, thì lại nghiêng về vô cảm, vô tri. Nó là con dao hai lưỡi tại vì mình chưa tới cảnh giới đó mà lại gắng hành xử theo cảnh giới đó. Có một câu chuyện (PH không nhớ rõ, chỉ nói đại khái thôi), một vị thiền sư hỏi một vị tăng (mà ông đã có được chứng đắc), là..tôi nghe ở nơi ông ở đang có loạn lạc phải không.. Vị tăng trả lời..ở nơi tôi thái bình.. (Mà thật ra ở nơi vị tăng đang ở đang có loạn lạc thật). Vị thiền sư hỏi tiếp..ông do đọc sách..mà được vậy chăng?.. Vị tăng đáp..tôi không do đâu mà được.. Cái được của vị tăng này là cái &quot;thái bình&quot; trong tâm, mà chẳng phải do đọc sách mà được. Ý PH ở đây là mình chớ bắt chước cho tâm mình là &quot;thái bình&quot; khi tâm mình chưa thật chứng &quot;thái bình&quot;.
Kinh Lăng Nghiêm rất vi diệu, nên khi có thời gian bạn hãy lắng nghe các bài giảng kinh nhé. PH nghe sư bà Hải Triều Âm giảng &quot;Kinh A Di Đà Yếu Giải&quot;, kinh Lăng Nghiêm rất hay, giảng sâu mà lại không khó hiểu, có thể &quot;nhận&quot; được chút ít, nên hy vọng bạn cũng được lợi lạc như thế.
Chúc bạn thường tinh tấn.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30510">Lá Xanh</a>.</p>
<p>Chào bạn Lá Xanh,<br />
PH cũng vẫn chưa làm được, cho nên chỉ chia sẻ cái hiểu của mình về vấn đề đó, hy vọng nếu bạn làm được thì nhớ chia sẻ kinh nghiệm với PH và các bạn sen nhé. Đây cũng chỉ là cái hiểu suông thôi, hiểu tới đâu thì PH chia sẻ với bạn tới đó.<br />
Trong kinh Lăng Nghiêm, Phật dạy cho ta nhận ra cái vọng tâm của mình. Ví dụ, khi mắt bạn nhìn thấy một bông hoa, thì tròng đen trong mắt của bạn ghi nhận hình ảnh bông hoa, thì cái bông hoa mà bạn đang thấy chỉ là hình ảnh trên tròng đen con mắt, chứ không phải là thật thấy cái bông hoa ở ngoài đang hiện có. Con ruồi, con cua,.. với cấu tạo mắt của nó khác thì nó sẽ nhìn thấy một hình ảnh khác, chứ không phải là hình ảnh mà bạn nhìn thấy. Như vậy, thì cái hình nào đúng? Có lẽ đến đây bạn đã thấy là không có cái nhìn nào đúng hết. Các chúng sanh, với các nghiệp thức khác nhau (người, súc sanh, ngạ quỷ,..) thì nhìn thấy những khác nhau, như vậy nghĩa là tuỳ nghiệp mà ta thấy nó như vậy, chứ nó thật ra có hình dạng như thế nào thì ta không biết. Như vậy cái hình ảnh đó không phản ảnh chân thật cái vật bên ngoài, nghĩa là nó hư dối, không thật, là vọng. Với hình ảnh hư dối như vậy, mà ta lại điên đảo xây thêm một lớp hư vọng nữa là, thấy nó xấu đẹp,..và rồi xây thêm một lớp hư vọng nữa là sanh tâm yêu ghét, phân biệt,&#8230; Và điều tương tự xảy ra ở các căn khác như tai với âm thanh, mũi với mùi hương, lưỡi với vị, thân với xúc chạm, ý với pháp trần. Như vậy, nghĩa là hàng ngày ta toàn sống trong vọng, trong cái hư dối, trong nghiệp thức của chính mình tạo ra. Trở lại cái suy nghĩ &#8220;nên, không nên&#8221; thì cũng chính là vọng thôi. Nói chung, hơi khó để nhận nghĩa này, nhưng chịu khó suy gẫm thì chắc sẽ nhận được thôi.<br />
Phật dạy, nếu ta chạy theo vọng thì chính là Căn bản sinh tử (là nguyên nhân để luân hồi), còn nếu biết là vọng, không chạy theo nó, mà xoay vào sống với cái Thật thì chính là Căn bản Bồ đề. Lý thuyết là vậy, chứ thực hành thì PH chưa làm được nên không dám bàn thêm. PH chỉ biết khi nhớ ra nó là vọng, thì ta không chạy theo nó nữa, mà sẽ nhiếp tâm niệm Phật.<br />
Phật dạy buông xả, nhưng cái ý &#8220;lòng thênh thang rỗng lặng&#8221; là cái suy đoán của mình về cảnh giới đó, suy đoán thì cũng là hư vọng, đến khi nào ta đến được mức đó mới biết rõ. Sở dĩ PH phải nói điểm này vì sợ bạn nhầm cho rằng khi lòng mình &#8220;thênh thang rỗng lặng&#8221; thì là đã đạt được rồi, vì không phải là vậy. PH chỉ có thể biết là nhiếp tâm niệm Phật , thì lúc đó trong tâm có Phật hiệu.<br />
Về ý &#8220;mọi điều cứ để diễn ra tự nhiên..&#8221;, xin sửa lại một chút, là &#8220;diễn ra theo nghiệp&#8221;. Ý này là con dao hai lưỡi. Khi mình có ý đó thì sẽ không khởi tâm lo nghĩ, băn khoăn,..như vậy sẽ an tâm niệm Phật. Tuy nhiên, nếu không khéo, thì lại nghiêng về vô cảm, vô tri. Nó là con dao hai lưỡi tại vì mình chưa tới cảnh giới đó mà lại gắng hành xử theo cảnh giới đó. Có một câu chuyện (PH không nhớ rõ, chỉ nói đại khái thôi), một vị thiền sư hỏi một vị tăng (mà ông đã có được chứng đắc), là..tôi nghe ở nơi ông ở đang có loạn lạc phải không.. Vị tăng trả lời..ở nơi tôi thái bình.. (Mà thật ra ở nơi vị tăng đang ở đang có loạn lạc thật). Vị thiền sư hỏi tiếp..ông do đọc sách..mà được vậy chăng?.. Vị tăng đáp..tôi không do đâu mà được.. Cái được của vị tăng này là cái &#8220;thái bình&#8221; trong tâm, mà chẳng phải do đọc sách mà được. Ý PH ở đây là mình chớ bắt chước cho tâm mình là &#8220;thái bình&#8221; khi tâm mình chưa thật chứng &#8220;thái bình&#8221;.<br />
Kinh Lăng Nghiêm rất vi diệu, nên khi có thời gian bạn hãy lắng nghe các bài giảng kinh nhé. PH nghe sư bà Hải Triều Âm giảng &#8220;Kinh A Di Đà Yếu Giải&#8221;, kinh Lăng Nghiêm rất hay, giảng sâu mà lại không khó hiểu, có thể &#8220;nhận&#8221; được chút ít, nên hy vọng bạn cũng được lợi lạc như thế.<br />
Chúc bạn thường tinh tấn.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tịnh Ý		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30513</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tịnh Ý]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Sep 2016 02:55:48 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30513</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30490&quot;&gt;Tâm Đạo&lt;/a&gt;.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Ăn chay giúp ta tu tập lòng từ bi không kết oán với chúng sinh dù chỉ là gián tiếp. Nhưng nếu bạn chưa được, vẫn có thể ăn tam tịnh nhục,  bạn có thể ăn chay kỳ: 1 tháng ăn 2 ngày,hoặc 4 ngày, 6 ngày, 10 ngày, hoặc ăn chay theo tháng... Quan trọng là bạn được an lạc, tu tập theo chánh pháp, có được niềm vui sống. Qua nhiều năm tu tập, chúng ta cũng sẽ chuyển hóa dần tham sân si, sẽ biết cách buông bỏ, có thể khi đó không còn thèm ăn mặn nữa, tự nhiên chứ không gắng gượng. Chúng ta đi từng bước vững chắc, có tiến bộ, càng tu càng lợi lạc. Nếu cứ ép quá, bạn mệt mỏi, nản chí, không an lạc, có lợi ích gì đâu.
Chúc bạn tinh tấn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30490">Tâm Đạo</a>.</p>
<p>NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT<br />
Ăn chay giúp ta tu tập lòng từ bi không kết oán với chúng sinh dù chỉ là gián tiếp. Nhưng nếu bạn chưa được, vẫn có thể ăn tam tịnh nhục,  bạn có thể ăn chay kỳ: 1 tháng ăn 2 ngày,hoặc 4 ngày, 6 ngày, 10 ngày, hoặc ăn chay theo tháng&#8230; Quan trọng là bạn được an lạc, tu tập theo chánh pháp, có được niềm vui sống. Qua nhiều năm tu tập, chúng ta cũng sẽ chuyển hóa dần tham sân si, sẽ biết cách buông bỏ, có thể khi đó không còn thèm ăn mặn nữa, tự nhiên chứ không gắng gượng. Chúng ta đi từng bước vững chắc, có tiến bộ, càng tu càng lợi lạc. Nếu cứ ép quá, bạn mệt mỏi, nản chí, không an lạc, có lợi ích gì đâu.<br />
Chúc bạn tinh tấn.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Lá Xanh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30510</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lá Xanh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Sep 2016 00:53:38 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30510</guid>

					<description><![CDATA[Nam Mô A Di Đà Phật ! Con Cảm ơn tất cả các Cô, Chú đã quan tâm trả lời con thật minh bạch. Con hiểu ạ. Con vẫn thường luon giữ cho tâm mình được an ổn, bình lặng ạ. Thỉnh thoảng, cuộc sống chỉ ném vào lòng con &quot; vài cục đá&quot; làm cho mặt nước gợn sóng thôi ạ. Nhưng được thường xuyên được các Cô Chú nâng đỡ, con càng nhanh chóng được Bình Yên hơn là khi tự mình một. Mình hoá giải tam lý . Trong &quot; thất tình &quot; , con bị vướng mắc vào chữ Ưu, Tư một chút thôi, đôi khi, hơi chuyển sang chữ Sân một chút . Con vướng mắc vì hay nhìn vào cái sai, đúng của người khác để quán xét lại chính mình .Điều này, cha mẹ con thường dạy từ nhỏ, con cũng nghĩ là Đúng, nay - trở thành 1 Phật Tử , hình như cái khái niệm Đúng Sai, Nên và Ko nên cũng cần Buông Xả, con cũng nghĩ là Đúng, nhưng hiểu Ko rõ nét lắm ( theo Phật thì Buông Xả tất cả - chỉ để lòng thênh thang, rỗng lặng ) . Nếu có thời gian, Cô Chú giúp con hiểu thêm thế nào là &quot; xả bỏ tâm chấp Nên và Ko nên nhé &quot;. Tuy con đã nhận ra 1 điều là &quot; trong lòng ko băn khoăn về bất cứ điều gì thì Luôn Được Bình An &quot; , &quot; mọi điều cứ để tự nó diễn ra, thuận theo tự nhiên thôi ! ( có đúng khong ạ ) &quot; 
Nam Mô A Di Đà Phật !]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam Mô A Di Đà Phật ! Con Cảm ơn tất cả các Cô, Chú đã quan tâm trả lời con thật minh bạch. Con hiểu ạ. Con vẫn thường luon giữ cho tâm mình được an ổn, bình lặng ạ. Thỉnh thoảng, cuộc sống chỉ ném vào lòng con &#8221; vài cục đá&#8221; làm cho mặt nước gợn sóng thôi ạ. Nhưng được thường xuyên được các Cô Chú nâng đỡ, con càng nhanh chóng được Bình Yên hơn là khi tự mình một. Mình hoá giải tam lý . Trong &#8221; thất tình &#8221; , con bị vướng mắc vào chữ Ưu, Tư một chút thôi, đôi khi, hơi chuyển sang chữ Sân một chút . Con vướng mắc vì hay nhìn vào cái sai, đúng của người khác để quán xét lại chính mình .Điều này, cha mẹ con thường dạy từ nhỏ, con cũng nghĩ là Đúng, nay &#8211; trở thành 1 Phật Tử , hình như cái khái niệm Đúng Sai, Nên và Ko nên cũng cần Buông Xả, con cũng nghĩ là Đúng, nhưng hiểu Ko rõ nét lắm ( theo Phật thì Buông Xả tất cả &#8211; chỉ để lòng thênh thang, rỗng lặng ) . Nếu có thời gian, Cô Chú giúp con hiểu thêm thế nào là &#8221; xả bỏ tâm chấp Nên và Ko nên nhé &#8220;. Tuy con đã nhận ra 1 điều là &#8221; trong lòng ko băn khoăn về bất cứ điều gì thì Luôn Được Bình An &#8221; , &#8221; mọi điều cứ để tự nó diễn ra, thuận theo tự nhiên thôi ! ( có đúng khong ạ ) &#8221;<br />
Nam Mô A Di Đà Phật !</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: NGUYỆN TÂM		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30501</link>

		<dc:creator><![CDATA[NGUYỆN TÂM]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Sep 2016 14:01:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30501</guid>

					<description><![CDATA[Sự việc mà bạn Lá Xanh muốn quyết ko đơn giản đâu.  tôi đã gặp nhiều trường hợp mình hết lòng nhưng người thân. (( nghĩa là họ ko tin ))   Những khái niệm như Ích kỷ... buông xả... quả thực nếu ko thực tập thì ko làm nổi. theo mình nếu ko quá quan trọng bạn tạm gác lại đã dc ko.  hoặc việc đó ko phải duyên của bạn trái duyên khó lắm đấy. và cũng do tập khí của người nhà bạn . bạn cố gắng nhẫn nại nhé. khi người ta ko thấy sai người ta vẫn nghĩ việc mình đang làm là đúng họ sẽ ko sửa đâu thôi.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Sự việc mà bạn Lá Xanh muốn quyết ko đơn giản đâu.  tôi đã gặp nhiều trường hợp mình hết lòng nhưng người thân. (( nghĩa là họ ko tin ))   Những khái niệm như Ích kỷ&#8230; buông xả&#8230; quả thực nếu ko thực tập thì ko làm nổi. theo mình nếu ko quá quan trọng bạn tạm gác lại đã dc ko.  hoặc việc đó ko phải duyên của bạn trái duyên khó lắm đấy. và cũng do tập khí của người nhà bạn . bạn cố gắng nhẫn nại nhé. khi người ta ko thấy sai người ta vẫn nghĩ việc mình đang làm là đúng họ sẽ ko sửa đâu thôi.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư sỹ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30497</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sỹ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Sep 2016 12:53:58 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=12948#comment-30497</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30485&quot;&gt;Lá Xanh&lt;/a&gt;.

Chào bạn Lá Xanh,
Quả thật như bạn băn khoăn, phàm phu chúng ta cần phân biệt rõ &quot;nên, không nên&quot; để còn biết mà hành trì. Cho nên, PH xin được góp ý thế này. Chúng ta cứ theo tâm mà xét thôi. Với người đầu tiên, nếu bà vui vẻ mà làm cho con cháu như vậy thì là bà đang hành hạnh Bồ tát, rất đáng quý; nhưng ở đây bà lại không vui, sân hận (có thể việc bà làm xuất phát từ suy nghĩ phải làm như thế mới là hy sinh,là thương con cháu, nhưng chính bà lại kham không nổi!), như thế thì không nên chút nào cả, vì tâm sân hận là nhân địa ngục, súc sanh mà. Với người thứ hai, PH nghĩ bà là người thông minh, sức bà tới đâu thì bà làm tới đó, lại biết kiểm soát thân tâm (tâm an lạc, không giữ phiền não trong lòng), nên đó là cách hành xử ta cần học theo. Con cháu phải có trách nhiệm với chính mình, chớ nên ỷ lại vào tình thương của cha, mẹ, ông bà mà &quot;xài&quot; họ quá mức, vì suy cho cùng thì họ đã sống một đời vất vả rồi, ở tuổi già họ cần được nghỉ ngơi, được con cháu quan tâm, chăm sóc. Ngoài ra, con cháu thật thương ông bà thì nên tạo điều kiện cho ông bà tu học, và ông bà thật thương con cháu thì nên tự mình tu học, để mình được giải thoát rồi cứu độ con cháu, đó mới là tình thương thật sự.
Góp ý thêm với bạn thế này nữa, khi chúng ta đã phân biệt rõ nên, không nên rồi thì tiến thêm một bước nữa là xả bỏ tâm chấp &quot;nên, không nên&quot;. Nhờ xả như vậy nên tâm sẽ thường an ổn mà niệm Phật. Khi có thời gian, bạn hãy nghe giảng kinh Lăng Nghiêm, vì kinh này giúp mình nhận rõ &quot;nên hay không nên&quot; đều là vọng, nhờ vậy mà sẽ không chấp nữa.
Chúc bạn thường tinh tấn.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/09/nho-cuu-song-dan-kien-duoc-thi-do-cao/comment-page-1/#comment-30485">Lá Xanh</a>.</p>
<p>Chào bạn Lá Xanh,<br />
Quả thật như bạn băn khoăn, phàm phu chúng ta cần phân biệt rõ &#8220;nên, không nên&#8221; để còn biết mà hành trì. Cho nên, PH xin được góp ý thế này. Chúng ta cứ theo tâm mà xét thôi. Với người đầu tiên, nếu bà vui vẻ mà làm cho con cháu như vậy thì là bà đang hành hạnh Bồ tát, rất đáng quý; nhưng ở đây bà lại không vui, sân hận (có thể việc bà làm xuất phát từ suy nghĩ phải làm như thế mới là hy sinh,là thương con cháu, nhưng chính bà lại kham không nổi!), như thế thì không nên chút nào cả, vì tâm sân hận là nhân địa ngục, súc sanh mà. Với người thứ hai, PH nghĩ bà là người thông minh, sức bà tới đâu thì bà làm tới đó, lại biết kiểm soát thân tâm (tâm an lạc, không giữ phiền não trong lòng), nên đó là cách hành xử ta cần học theo. Con cháu phải có trách nhiệm với chính mình, chớ nên ỷ lại vào tình thương của cha, mẹ, ông bà mà &#8220;xài&#8221; họ quá mức, vì suy cho cùng thì họ đã sống một đời vất vả rồi, ở tuổi già họ cần được nghỉ ngơi, được con cháu quan tâm, chăm sóc. Ngoài ra, con cháu thật thương ông bà thì nên tạo điều kiện cho ông bà tu học, và ông bà thật thương con cháu thì nên tự mình tu học, để mình được giải thoát rồi cứu độ con cháu, đó mới là tình thương thật sự.<br />
Góp ý thêm với bạn thế này nữa, khi chúng ta đã phân biệt rõ nên, không nên rồi thì tiến thêm một bước nữa là xả bỏ tâm chấp &#8220;nên, không nên&#8221;. Nhờ xả như vậy nên tâm sẽ thường an ổn mà niệm Phật. Khi có thời gian, bạn hãy nghe giảng kinh Lăng Nghiêm, vì kinh này giúp mình nhận rõ &#8220;nên hay không nên&#8221; đều là vọng, nhờ vậy mà sẽ không chấp nữa.<br />
Chúc bạn thường tinh tấn.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
