<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Làm Cách Nào Để Không Dùng Thuốc Trừ Sâu Mà Rau Trái Vẫn Xanh Tốt?	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Mon, 27 Apr 2020 16:40:43 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Như Thùy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-43844</link>

		<dc:creator><![CDATA[Như Thùy]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 11 Apr 2019 16:32:45 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-43844</guid>

					<description><![CDATA[ĐẠI SƯ ẤN QUANG DẠY TRỒNG CÂY KHÔNG BỊ SÂU, CHO TRÁI NHIỀU

Nhận được thư đầy đủ. Những chuyện ông hỏi kèm theo thư [cho thấy] quả thật là quý địa đã dần dần được gội ân Phật. Do người ở quý địa trồng quất để bán; nếu có thể dùng lòng chí thành trì chú Đại Bi vào nước sạch 108 lần, rồi dùng nước ấy để tưới lên cây quất, vừa đi vừa niệm chú vừa tưới, dẫu quất có sâu, quyết cũng chẳng đến nỗi quá đáng.
Nếu cực kỳ cung kính, chí thành, sâu sẽ không sanh nữa. Nếu chẳng biết trì chú Đại Bi thì niệm chú Chuẩn Đề, hoặc chú Vãng Sanh, hoặc Tâm Kinh đều được. Nếu hoàn toàn chẳng biết, chỉ chí thành niệm Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quán Thế Âm Bồ Tát một vạn tiếng (trước hết cúng sẵn một chén nước sạch, niệm xong bèn đem tới cây để rưới), lúc đem đi tưới thì vừa đi vừa niệm. Đến chỗ trồng cây thì vừa đi vừa niệm vừa tưới. Nếu chịu hằng ngày thường niệm hoặc niệm chung quanh vườn cây, cây ấy nhất định xum xuê, lắm trái. Người trong thế gian chẳng biết đạo, chỉ biết lợi. Nếu có thể y theo điều này, [quất] chẳng sanh sâu bọ, sai quả thì ai nấy đều chịu niệm. Nếu có sâu, khó thể chẳng bắt. Phải làm sao cho sâu đừng sanh sản thì mới là cách giải quyết căn bản; chứ sâu bọ đã sanh sôi mà chẳng bắt, chắc chắn sẽ không thể làm được!

Thư trả lời cư sĩ Trác Trí Lập (Thư thứ tư)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>ĐẠI SƯ ẤN QUANG DẠY TRỒNG CÂY KHÔNG BỊ SÂU, CHO TRÁI NHIỀU</p>
<p>Nhận được thư đầy đủ. Những chuyện ông hỏi kèm theo thư [cho thấy] quả thật là quý địa đã dần dần được gội ân Phật. Do người ở quý địa trồng quất để bán; nếu có thể dùng lòng chí thành trì chú Đại Bi vào nước sạch 108 lần, rồi dùng nước ấy để tưới lên cây quất, vừa đi vừa niệm chú vừa tưới, dẫu quất có sâu, quyết cũng chẳng đến nỗi quá đáng.<br />
Nếu cực kỳ cung kính, chí thành, sâu sẽ không sanh nữa. Nếu chẳng biết trì chú Đại Bi thì niệm chú Chuẩn Đề, hoặc chú Vãng Sanh, hoặc Tâm Kinh đều được. Nếu hoàn toàn chẳng biết, chỉ chí thành niệm Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quán Thế Âm Bồ Tát một vạn tiếng (trước hết cúng sẵn một chén nước sạch, niệm xong bèn đem tới cây để rưới), lúc đem đi tưới thì vừa đi vừa niệm. Đến chỗ trồng cây thì vừa đi vừa niệm vừa tưới. Nếu chịu hằng ngày thường niệm hoặc niệm chung quanh vườn cây, cây ấy nhất định xum xuê, lắm trái. Người trong thế gian chẳng biết đạo, chỉ biết lợi. Nếu có thể y theo điều này, [quất] chẳng sanh sâu bọ, sai quả thì ai nấy đều chịu niệm. Nếu có sâu, khó thể chẳng bắt. Phải làm sao cho sâu đừng sanh sản thì mới là cách giải quyết căn bản; chứ sâu bọ đã sanh sôi mà chẳng bắt, chắc chắn sẽ không thể làm được!</p>
<p>Thư trả lời cư sĩ Trác Trí Lập (Thư thứ tư)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tâm Từ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-39190</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Từ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 01 Jul 2018 16:08:15 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-39190</guid>

					<description><![CDATA[CÁCH ĐUỔI KIẾN ĐÚNG PHÁP

Tôi tên Quỳnh, pháp danh là Diệu Tánh Phúc, hiện sống tại Vũng Tàu. Có một chuyện khá thú vị tôi đã trải nghiệm, muốn kể ra đây chia sẻ với các bạn.

Trước tôi có đọc trong sách Báo ứng hiện đời, cách đuổi côn trùng, chuột, gián ra khỏi nhà mà không phải giết chúng, vì sợ phạm phải sát sinh. Ban đầu thực tôi cũng không chắc lắm về cách này, nhưng, tại sao không thử nhỉ ???

Bên cạnh nhà tôi có miếng đất trống nên tôi mở cửa sổ cho thoáng nhà, tuy nhiên vì thế nên Kiến hay vào nhà bằng đường đó.
Cửa sổ lại gần bếp nên chắc kiến nghe mùi đồ ăn nên vào. Có nhiều loại kiến lắm, hay bò trên các thanh cửa sổ rải rác tôi vẫn để như thế chứ không đuổi chúng.
Tuy nhiên một hôm vào buổi trưa, sau khi đón 2 con từ trường về nhà thì tôi lao vào bếp nấu ăn cho 2 con và cũng để kịp trở lại Cty làm việc.
Trên đường đi xuống bếp thì một hình ảnh đập vào mắt tôi: góc tường nhà gần cửa sổ kiến tụ rất đông bán kính cỡ 20 cm.
Tôi liền ngồi xuống Niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” liên tục và khai thị rằng :
“Quý vị Kiến ơi, nơi đây là nơi sinh hoạt của gia đình tôi, xin quý vị hãy ra ngoài kia mà sinh hoạt nếu quý vị sinh hoạt ở trong nhà tôi chúng tôi sẽ vô tình làm tổn hại đến tính mạng của quý vị, xin quý vị hãy ra ngoài kia sinh hoạt, xin quý vị hãy đi nhanh cho vì chồng tôi gần về tới rồi sẽ làm tổn hại đến quý vị đấy. Tôi xin hồi hướng công đức niệm Phật này đến cho tất cả các vị kiến ở đây, nguyện cầu cho các vị mãn báo thân Kiến sinh lên cõi người biết Phật Niệm Phật đều được sanh về Tây Phương Cực Lạc Thế Giới, sớm mau thành Phật quảng độ chúng sinh. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT…”

Tôi cứ khai thị rồi hồi hướng rồi Niệm Phật như thế cỡ 15 phút.
Rồi tôi xuống bếp nấu ăn khoảng 30 phút. Trong thời gian nấu ăn tôi quên luôn bầy kiến, lúc tôi đi ngang qua chỗ bầy kiến lúc nãy tôi không thấy còn con nào, tôi hốt hoàng, vội vàng kêu to 2 con trai tôi hỏi rằng con quét bầy Kiến đi rồi hay con xịt kiến chết rồi? (thường ở nhà tôi chồng tôi luôn mua sẵn chai xịt kiến).
Hai con trai bảo: “Không, nãy giờ con xem ti vi chứ có làm gì đâu”
Tôi nhẹ cả người, nói với 2 con tôi rằng : “Con thấy không? Kiến biết nghe tiếng của người đấy. Tôi thầm mừng trong bụng thật là vi diệu.”
Xin nói thêm, thường thì tôi gặp bất kỳ con vật gì tôi đều làm như thế theo các bài giảng của Ngài Tịnh Không và theo lời kể của bà - mẹ Quang Tử, bà từng làm thế nhiều lần, gián và kiến nhà bà không còn.

Bẵng đi vài hôm, sau khi con đi học tôi mở nồi cơm điện xới cơm cho đều, định cắm điện, hâm miếng cơm nguội ăn đi thì thấy kiến vàng con xíu xiu đầy nồi cơm.
Tôi mở nồi cơm để vậy và bắt đầu Niệm Phật, khai thị và hồi hướng như trước, xong tôi làm việc khác, lúc ấy tôi đang mở nghe thần chú trên Youtube: “Om vajrasattva hum”.
Luay huay cỡ hơn 10 phút, tôi tới xem nồi cơm hết kiến chưa để còn ăn, không thì ăn món khác đi làm cho kịp giờ thì trong cơm không còn con nào.
Ngạc nhiên thật, trong nồi không còn con nào, tôi múc cơm ăn từng miếng nhỏ, sợ nhai phải kiến nhưng tuyệt nhiên không còn con nào thật.
Quả là không thể nghĩ bàn phải không ạ. Tôi chỉ muốn chia sẻ cho quý anh chị em biết câu chuyện của tôi để mọi người thêm một chút tín tâm. Những điều Phật Pháp dạy chúng ta, nhiều người cảm thấy hoang đường, khó tin, nhưng thực tế đã chứng minh như thế. Có thực hành rồi chúng ta sẽ thấy, những điều Phật Pháp dạy chẳng sai.

Cảm ơn quý anh chị em đồng tu đã dành thời gian đọc.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !


(Câu chuyện của một người bạn Quang Tử)
https://www.facebook.com/profile.php?id=100008080300195&#038;fref=mentions]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CÁCH ĐUỔI KIẾN ĐÚNG PHÁP</p>
<p>Tôi tên Quỳnh, pháp danh là Diệu Tánh Phúc, hiện sống tại Vũng Tàu. Có một chuyện khá thú vị tôi đã trải nghiệm, muốn kể ra đây chia sẻ với các bạn.</p>
<p>Trước tôi có đọc trong sách Báo ứng hiện đời, cách đuổi côn trùng, chuột, gián ra khỏi nhà mà không phải giết chúng, vì sợ phạm phải sát sinh. Ban đầu thực tôi cũng không chắc lắm về cách này, nhưng, tại sao không thử nhỉ ???</p>
<p>Bên cạnh nhà tôi có miếng đất trống nên tôi mở cửa sổ cho thoáng nhà, tuy nhiên vì thế nên Kiến hay vào nhà bằng đường đó.<br />
Cửa sổ lại gần bếp nên chắc kiến nghe mùi đồ ăn nên vào. Có nhiều loại kiến lắm, hay bò trên các thanh cửa sổ rải rác tôi vẫn để như thế chứ không đuổi chúng.<br />
Tuy nhiên một hôm vào buổi trưa, sau khi đón 2 con từ trường về nhà thì tôi lao vào bếp nấu ăn cho 2 con và cũng để kịp trở lại Cty làm việc.<br />
Trên đường đi xuống bếp thì một hình ảnh đập vào mắt tôi: góc tường nhà gần cửa sổ kiến tụ rất đông bán kính cỡ 20 cm.<br />
Tôi liền ngồi xuống Niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” liên tục và khai thị rằng :<br />
“Quý vị Kiến ơi, nơi đây là nơi sinh hoạt của gia đình tôi, xin quý vị hãy ra ngoài kia mà sinh hoạt nếu quý vị sinh hoạt ở trong nhà tôi chúng tôi sẽ vô tình làm tổn hại đến tính mạng của quý vị, xin quý vị hãy ra ngoài kia sinh hoạt, xin quý vị hãy đi nhanh cho vì chồng tôi gần về tới rồi sẽ làm tổn hại đến quý vị đấy. Tôi xin hồi hướng công đức niệm Phật này đến cho tất cả các vị kiến ở đây, nguyện cầu cho các vị mãn báo thân Kiến sinh lên cõi người biết Phật Niệm Phật đều được sanh về Tây Phương Cực Lạc Thế Giới, sớm mau thành Phật quảng độ chúng sinh. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT…”</p>
<p>Tôi cứ khai thị rồi hồi hướng rồi Niệm Phật như thế cỡ 15 phút.<br />
Rồi tôi xuống bếp nấu ăn khoảng 30 phút. Trong thời gian nấu ăn tôi quên luôn bầy kiến, lúc tôi đi ngang qua chỗ bầy kiến lúc nãy tôi không thấy còn con nào, tôi hốt hoàng, vội vàng kêu to 2 con trai tôi hỏi rằng con quét bầy Kiến đi rồi hay con xịt kiến chết rồi? (thường ở nhà tôi chồng tôi luôn mua sẵn chai xịt kiến).<br />
Hai con trai bảo: “Không, nãy giờ con xem ti vi chứ có làm gì đâu”<br />
Tôi nhẹ cả người, nói với 2 con tôi rằng : “Con thấy không? Kiến biết nghe tiếng của người đấy. Tôi thầm mừng trong bụng thật là vi diệu.”<br />
Xin nói thêm, thường thì tôi gặp bất kỳ con vật gì tôi đều làm như thế theo các bài giảng của Ngài Tịnh Không và theo lời kể của bà &#8211; mẹ Quang Tử, bà từng làm thế nhiều lần, gián và kiến nhà bà không còn.</p>
<p>Bẵng đi vài hôm, sau khi con đi học tôi mở nồi cơm điện xới cơm cho đều, định cắm điện, hâm miếng cơm nguội ăn đi thì thấy kiến vàng con xíu xiu đầy nồi cơm.<br />
Tôi mở nồi cơm để vậy và bắt đầu Niệm Phật, khai thị và hồi hướng như trước, xong tôi làm việc khác, lúc ấy tôi đang mở nghe thần chú trên Youtube: “Om vajrasattva hum”.<br />
Luay huay cỡ hơn 10 phút, tôi tới xem nồi cơm hết kiến chưa để còn ăn, không thì ăn món khác đi làm cho kịp giờ thì trong cơm không còn con nào.<br />
Ngạc nhiên thật, trong nồi không còn con nào, tôi múc cơm ăn từng miếng nhỏ, sợ nhai phải kiến nhưng tuyệt nhiên không còn con nào thật.<br />
Quả là không thể nghĩ bàn phải không ạ. Tôi chỉ muốn chia sẻ cho quý anh chị em biết câu chuyện của tôi để mọi người thêm một chút tín tâm. Những điều Phật Pháp dạy chúng ta, nhiều người cảm thấy hoang đường, khó tin, nhưng thực tế đã chứng minh như thế. Có thực hành rồi chúng ta sẽ thấy, những điều Phật Pháp dạy chẳng sai.</p>
<p>Cảm ơn quý anh chị em đồng tu đã dành thời gian đọc.<br />
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !</p>
<p>(Câu chuyện của một người bạn Quang Tử)<br />
<a href="https://www.facebook.com/profile.php?id=100008080300195&#038;fref=mentions" rel="nofollow ugc">https://www.facebook.com/profile.php?id=100008080300195&#038;fref=mentions</a></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Ngọc Giàu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-38659</link>

		<dc:creator><![CDATA[Ngọc Giàu]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 08 Jun 2018 04:34:40 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-38659</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-31985&quot;&gt;Tịnh Tâm&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật. Chào bạn. Hoan hỷ được làm quen.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-31985">Tịnh Tâm</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật. Chào bạn. Hoan hỷ được làm quen.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Jivaro Vu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-36923</link>

		<dc:creator><![CDATA[Jivaro Vu]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 09 Dec 2017 02:42:35 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-36923</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-31985&quot;&gt;Tịnh Tâm&lt;/a&gt;.

Bài viết rất chân thật, rất hay.
A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-31985">Tịnh Tâm</a>.</p>
<p>Bài viết rất chân thật, rất hay.<br />
A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyen May		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-35831</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyen May]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 30 Aug 2017 15:30:11 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-35831</guid>

					<description><![CDATA[BẦY KHỈ ĐỀN ƠN THA MẠNG


&quot;Tôi đã có dịp đến xã Phượng Tiến, huyện Định Hóa, Thái Nguyên để mục sở thị tận mắt về cái hang thần bí mà người dân nơi đây luôn tôn kính, hang nằm ở đại bàn bản Hợp Thành. Nó có nhiều tên như hang ma Ba Tổng, hang Quan Tài, hoặc hang Tiền, nhưng người dân nơi đây thường gọi bằng cái tên “hang ma Ba Tổng”. 
Sự kỳ bí của nó khiến bao người phải ghê sợ, kể cả những người bản địa cũng ít người dám bén mảng tới lãnh địa hang ma. Nằm ở độ cao cách thung lũng dưới chân núi khoảng 600m, đường lên hang ma Ba Tổng vô cùng hiểm trở, dốc đá cheo leo, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thẳm. Vào những đêm rằm, người ta vẫn nghe thấy tiếng hú hét vang vọng khắp núi rừng, xuất phát chính hang ma Ba Tổng này.

Nhưng có một người thợ săn lão luyện đã dám đặt chân tới đây. Và câu chuyện trong những lần đặt chân tới hang ma này đã khiến người thợ săn ấy phải từ giã sự nghiệp. Để tìm hiểu rõ câu chuyện, tôi đã tìm đến người thợ săn để nghe câu chuyện ly kỳ của ông. Ông là Hoàng Văn Nam, ngưởi ở bản Hợp Thành, một thời từng là tay súng “bách phát bách trúng” nổi tiếng nơi đây.

Ngồi bên ấm trà trong buổi chiều, ông Nam chậm rãi nhớ lại từng chi tiết của chuyến săn định mệnh ấy với khách. Trong ký ức của ông Nam vẫn chưa bao giờ quên câu chuyện này: “Đó là một buổi trưa cuối năm 1997, như mọi buổi đi săn khác, sau khi ăn xong, tôi vác đồ nghề lên vai, dắt theo đàn chó săn tinh nhuệ, cùng ba người anh em nữa, thẳng tiến lên núi rừng Ba Tổng”. Đồ nghề của ông là những cái bẫy sắc ngọt dùng để săn thú và khẩu súng săn đã theo ông chinh chiến hơn chục năm trời. Sau khi đặt bẫy, cả mấy thợ săn

Nhìn thấy cảnh con khỉ cầu xin được tha chết và cả gia đình con khỉ ấy dắt díu nhau vào hang, người thợ săn như thức tỉnh. Bao nhiêu năm cầm súng, giờ đây, ông bỗng chùn bước bởi cảnh tượng chứa đựng cái tình chan chứa của nhà khỉ. Câu chuyện về một người thợ săn lão luyện buông súng bỏ nghề sau một chuyến săn định mệnh đã trở thành một huyền thoại sống nơi rừng núi đất chè.ngồi hút thuốc và ngồi đợi kết quả thu được.

Mãi một lúc không thấy động tĩnh gì, ông cùng anh em quyết định truy lùng theo kiểu đánh động theo thế gọng kìm. Lùng sục một lúc lâu, bốn người thợ săn nhìn thấy một con khỉ đầu bạc rất to xuất hiện trên ghềnh đá. Cả bốn người chưa từng thấy con khỉ nào lạ lùng đến thế. Nghĩ là một chiến lợi phẩm ngon lành, mọi người cẩn thận, tỉ mỉ tiếp cận mục tiêu, cố không để con khỉ bỏ trốn. Khi cách con vật tầm 30m, những tiếng súng vang lên, con khỉ đầu bạc trúng đạn và hoảng hốt chạy trốn.

Không thể đánh mất chiến lợi phẩm, những người thợ săn lành nghề rượt theo cho kỳ được. Lần theo vết máu, ông Nam tới trước cổng hang Ba Tổng - nơi người dân bản địa ít dám đặt chân tới. Con khỉ bị chảy máu ở chân, nó ngồi trên phiến đá ngay trước cửa hang, cách ông Nam và đồng đội chừng 10m. Lúc này, cả bốn người giương súng săn, nhắm bắn thẳng vào con vật tội nghiệp. Nhớ lại giây phút đó, ông Nam nói: “Kỳ lạ thay, chẳng phát súng nào trúng, dù con khỉ vẫn ngồi đó và chẳng thèm bỏ trốn như ban đầu. Nó giương đôi mắt ngân ngấn hai dòng lệ, nhìn chằm chằm vào những người thợ săn. Bất chợt, nó lôi ra từ đâu một nắm quả rừng, chìa ra phía chúng tôi ý như muốn cho để cầu xin sự sống”.

Ông Nam kể lại rằng, chưa bao giờ trong đời đi săn của mình, ông lại được chứng kiến cảnh tượng đầy xúc động đó. Nhưng, việc của một gã thợ săn là giết thú rừng, nên mặc dù tấm lưng đã ướt nhẹp mồ hôi, ông vẫn quyết tâm phải bắn hạ bằng được con vật đáng giá ấy. Điều ông không bao giờ nghĩ đến, chính là lúc ông giơ khẩu súng săn bén mùi thịt rừng của mình lên thì bất chợt có thêm hai con khỉ nữa xuất hiện, một to, một nhỏ. Chúng nhìn chằm chằm vào những người thợ săn, rồi chắp tay vái lấy vái để, miệng phát ra những tiếng kêu ú ớ như cầu xin tha mạng. Chứng kiến cảnh tượng đó, bất giác ông Nam và những người anh em buông thõng súng xuống, không ai bắn nữa, rồi cứ đứng như trời trồng, để mặc ba con khỉ dìu nhau vào hang ma lẩn trốn.

Cuộc chạm trán đầy bất ngờ và sự đối đầu không lường trước giữa một gia đình khỉ với những người thợ săn lão luyện như ông Hoàng Văn Nam đã khiến bản tính ông thay đổi ít nhiều. Sau đó, tâm tính ông hiền lành hơn, sự vô cảm dường như không còn nơi chất chứa. Chứng kiến tình cảm của những con vật ấy, ông Nam cảm thấy ám ảnh. Những lần sau, ông vẫn tiếp tục đi săn, nhưng không còn săn những con thú lớn mà chỉ tìm bắt những loài động vật nhỏ mà thôi.

Tiếp đó, khi kể lại câu chuyện thoát chết trong gang tấc nhờ sự “cứu mạng” của bầy khỉ, mà đứng đầu là con khỉ đầu bạc, ông Nam vẫn không khỏi rùng mình. Đó là cả một “sự tích”, một “câu chuyện thần thoại” trong đời thực mà ông Nam may mắn được làm nhân vật chính. Đó cũng là nguyên cớ khiến ông quyết định bỏ nghề, “rửa tay gác kiếm”, không còn vương vấn gì đến cái nghiệp “sát sinh” thú rừng nữa.

Những năm đó, “vì không còn đi săn thú lớn nên tôi cũng không cần nhiều chó săn như trước. Mỗi lần đi, tôi chỉ mang theo một chú chó để huấn luyện dần. Trong một lần đi săn, tôi mang theo chú chó chuyên bắt rắn. Khi tôi và con chó của mình tới trước gềnh núi đá dựng đứng trước hang ma Ba Tổng (một địa điểm từ trước tới nay ông chưa từng đặt chân khám phá), tôi quyết tâm chinh phục một lần”, ông kể. Nói là làm, ông Nam bám tay leo lên những ghềnh đá sắc nhọn, cao tầm 7m để tiến vào một cái hang sâu phía trên vách núi. Thế nhưng, thật không may, lúc ông đang thận trọng bám từng nắm tay chắc nịch vào mỏm đá thì bất ngờ tay ông chạm phải một con rắn hổ đang trườn bò phía trên vách núi. Theo bản năng, con rắn phình hai cái mang to như bàn tay người, rồi đớp lấy tay gã thợ săn. Nhanh như cắt, tay trái ông Nam bám chặt vào mỏm đá, tay phải theo phản xạ buông khỏi phiến đá để tránh sự tấn công của con rắn. “Rồi tôi bị trượt tay, té ngã xuống quãng đất trống phía dưới ghềnh đá. Trong lúc va đập ngã xuống, tôi mơ hồ như có cái gì đó kéo tôi lại và tôi ngất đi”, lời ông Nam.

Tỉnh lại, ông thấy mình nằm trong khe đá, ông không hiểu sao mình lại mắc được vào đây, bởi chỉ chút nữa là ông đã ngã xuống vực thẳm. Gần đó, bầy khỉ đầu bạc vẫn ngồi gần chỗ ông nằm, chúng không hề hoảng sợ mà chỉ ngồi nhìn. Điều bất ngờ hơn là ông nhận ra con khỉ đầu bạc đã xin ông tha chết trong lần đi săn trước. Ông tin rằng, chính bầy khỉ đã cứu mạng ông trong phút nguy cấp đó.
 Sau sự thoát chết thần kỳ ấy, ông Hoàng Văn Nam lẳng lặng trở về, rồi nhất quyết bỏ nghề mặc sự can ngăn của bạn bè, người thân. Ông cho rằng, “ăn của rừng rưng rưng nước mắt”, cái gì cũng có cái giá nhất định của nó. Ông khuyên con cháu không được theo nghề sát sinh, nhất định phải sống làm người lương thiện. Theo ông, không làm điều ác cũng như một sự trả ơn với núi rừng.

Theo báo Lao Động]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>BẦY KHỈ ĐỀN ƠN THA MẠNG</p>
<p>&#8220;Tôi đã có dịp đến xã Phượng Tiến, huyện Định Hóa, Thái Nguyên để mục sở thị tận mắt về cái hang thần bí mà người dân nơi đây luôn tôn kính, hang nằm ở đại bàn bản Hợp Thành. Nó có nhiều tên như hang ma Ba Tổng, hang Quan Tài, hoặc hang Tiền, nhưng người dân nơi đây thường gọi bằng cái tên “hang ma Ba Tổng”.<br />
Sự kỳ bí của nó khiến bao người phải ghê sợ, kể cả những người bản địa cũng ít người dám bén mảng tới lãnh địa hang ma. Nằm ở độ cao cách thung lũng dưới chân núi khoảng 600m, đường lên hang ma Ba Tổng vô cùng hiểm trở, dốc đá cheo leo, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thẳm. Vào những đêm rằm, người ta vẫn nghe thấy tiếng hú hét vang vọng khắp núi rừng, xuất phát chính hang ma Ba Tổng này.</p>
<p>Nhưng có một người thợ săn lão luyện đã dám đặt chân tới đây. Và câu chuyện trong những lần đặt chân tới hang ma này đã khiến người thợ săn ấy phải từ giã sự nghiệp. Để tìm hiểu rõ câu chuyện, tôi đã tìm đến người thợ săn để nghe câu chuyện ly kỳ của ông. Ông là Hoàng Văn Nam, ngưởi ở bản Hợp Thành, một thời từng là tay súng “bách phát bách trúng” nổi tiếng nơi đây.</p>
<p>Ngồi bên ấm trà trong buổi chiều, ông Nam chậm rãi nhớ lại từng chi tiết của chuyến săn định mệnh ấy với khách. Trong ký ức của ông Nam vẫn chưa bao giờ quên câu chuyện này: “Đó là một buổi trưa cuối năm 1997, như mọi buổi đi săn khác, sau khi ăn xong, tôi vác đồ nghề lên vai, dắt theo đàn chó săn tinh nhuệ, cùng ba người anh em nữa, thẳng tiến lên núi rừng Ba Tổng”. Đồ nghề của ông là những cái bẫy sắc ngọt dùng để săn thú và khẩu súng săn đã theo ông chinh chiến hơn chục năm trời. Sau khi đặt bẫy, cả mấy thợ săn</p>
<p>Nhìn thấy cảnh con khỉ cầu xin được tha chết và cả gia đình con khỉ ấy dắt díu nhau vào hang, người thợ săn như thức tỉnh. Bao nhiêu năm cầm súng, giờ đây, ông bỗng chùn bước bởi cảnh tượng chứa đựng cái tình chan chứa của nhà khỉ. Câu chuyện về một người thợ săn lão luyện buông súng bỏ nghề sau một chuyến săn định mệnh đã trở thành một huyền thoại sống nơi rừng núi đất chè.ngồi hút thuốc và ngồi đợi kết quả thu được.</p>
<p>Mãi một lúc không thấy động tĩnh gì, ông cùng anh em quyết định truy lùng theo kiểu đánh động theo thế gọng kìm. Lùng sục một lúc lâu, bốn người thợ săn nhìn thấy một con khỉ đầu bạc rất to xuất hiện trên ghềnh đá. Cả bốn người chưa từng thấy con khỉ nào lạ lùng đến thế. Nghĩ là một chiến lợi phẩm ngon lành, mọi người cẩn thận, tỉ mỉ tiếp cận mục tiêu, cố không để con khỉ bỏ trốn. Khi cách con vật tầm 30m, những tiếng súng vang lên, con khỉ đầu bạc trúng đạn và hoảng hốt chạy trốn.</p>
<p>Không thể đánh mất chiến lợi phẩm, những người thợ săn lành nghề rượt theo cho kỳ được. Lần theo vết máu, ông Nam tới trước cổng hang Ba Tổng &#8211; nơi người dân bản địa ít dám đặt chân tới. Con khỉ bị chảy máu ở chân, nó ngồi trên phiến đá ngay trước cửa hang, cách ông Nam và đồng đội chừng 10m. Lúc này, cả bốn người giương súng săn, nhắm bắn thẳng vào con vật tội nghiệp. Nhớ lại giây phút đó, ông Nam nói: “Kỳ lạ thay, chẳng phát súng nào trúng, dù con khỉ vẫn ngồi đó và chẳng thèm bỏ trốn như ban đầu. Nó giương đôi mắt ngân ngấn hai dòng lệ, nhìn chằm chằm vào những người thợ săn. Bất chợt, nó lôi ra từ đâu một nắm quả rừng, chìa ra phía chúng tôi ý như muốn cho để cầu xin sự sống”.</p>
<p>Ông Nam kể lại rằng, chưa bao giờ trong đời đi săn của mình, ông lại được chứng kiến cảnh tượng đầy xúc động đó. Nhưng, việc của một gã thợ săn là giết thú rừng, nên mặc dù tấm lưng đã ướt nhẹp mồ hôi, ông vẫn quyết tâm phải bắn hạ bằng được con vật đáng giá ấy. Điều ông không bao giờ nghĩ đến, chính là lúc ông giơ khẩu súng săn bén mùi thịt rừng của mình lên thì bất chợt có thêm hai con khỉ nữa xuất hiện, một to, một nhỏ. Chúng nhìn chằm chằm vào những người thợ săn, rồi chắp tay vái lấy vái để, miệng phát ra những tiếng kêu ú ớ như cầu xin tha mạng. Chứng kiến cảnh tượng đó, bất giác ông Nam và những người anh em buông thõng súng xuống, không ai bắn nữa, rồi cứ đứng như trời trồng, để mặc ba con khỉ dìu nhau vào hang ma lẩn trốn.</p>
<p>Cuộc chạm trán đầy bất ngờ và sự đối đầu không lường trước giữa một gia đình khỉ với những người thợ săn lão luyện như ông Hoàng Văn Nam đã khiến bản tính ông thay đổi ít nhiều. Sau đó, tâm tính ông hiền lành hơn, sự vô cảm dường như không còn nơi chất chứa. Chứng kiến tình cảm của những con vật ấy, ông Nam cảm thấy ám ảnh. Những lần sau, ông vẫn tiếp tục đi săn, nhưng không còn săn những con thú lớn mà chỉ tìm bắt những loài động vật nhỏ mà thôi.</p>
<p>Tiếp đó, khi kể lại câu chuyện thoát chết trong gang tấc nhờ sự “cứu mạng” của bầy khỉ, mà đứng đầu là con khỉ đầu bạc, ông Nam vẫn không khỏi rùng mình. Đó là cả một “sự tích”, một “câu chuyện thần thoại” trong đời thực mà ông Nam may mắn được làm nhân vật chính. Đó cũng là nguyên cớ khiến ông quyết định bỏ nghề, “rửa tay gác kiếm”, không còn vương vấn gì đến cái nghiệp “sát sinh” thú rừng nữa.</p>
<p>Những năm đó, “vì không còn đi săn thú lớn nên tôi cũng không cần nhiều chó săn như trước. Mỗi lần đi, tôi chỉ mang theo một chú chó để huấn luyện dần. Trong một lần đi săn, tôi mang theo chú chó chuyên bắt rắn. Khi tôi và con chó của mình tới trước gềnh núi đá dựng đứng trước hang ma Ba Tổng (một địa điểm từ trước tới nay ông chưa từng đặt chân khám phá), tôi quyết tâm chinh phục một lần”, ông kể. Nói là làm, ông Nam bám tay leo lên những ghềnh đá sắc nhọn, cao tầm 7m để tiến vào một cái hang sâu phía trên vách núi. Thế nhưng, thật không may, lúc ông đang thận trọng bám từng nắm tay chắc nịch vào mỏm đá thì bất ngờ tay ông chạm phải một con rắn hổ đang trườn bò phía trên vách núi. Theo bản năng, con rắn phình hai cái mang to như bàn tay người, rồi đớp lấy tay gã thợ săn. Nhanh như cắt, tay trái ông Nam bám chặt vào mỏm đá, tay phải theo phản xạ buông khỏi phiến đá để tránh sự tấn công của con rắn. “Rồi tôi bị trượt tay, té ngã xuống quãng đất trống phía dưới ghềnh đá. Trong lúc va đập ngã xuống, tôi mơ hồ như có cái gì đó kéo tôi lại và tôi ngất đi”, lời ông Nam.</p>
<p>Tỉnh lại, ông thấy mình nằm trong khe đá, ông không hiểu sao mình lại mắc được vào đây, bởi chỉ chút nữa là ông đã ngã xuống vực thẳm. Gần đó, bầy khỉ đầu bạc vẫn ngồi gần chỗ ông nằm, chúng không hề hoảng sợ mà chỉ ngồi nhìn. Điều bất ngờ hơn là ông nhận ra con khỉ đầu bạc đã xin ông tha chết trong lần đi săn trước. Ông tin rằng, chính bầy khỉ đã cứu mạng ông trong phút nguy cấp đó.<br />
 Sau sự thoát chết thần kỳ ấy, ông Hoàng Văn Nam lẳng lặng trở về, rồi nhất quyết bỏ nghề mặc sự can ngăn của bạn bè, người thân. Ông cho rằng, “ăn của rừng rưng rưng nước mắt”, cái gì cũng có cái giá nhất định của nó. Ông khuyên con cháu không được theo nghề sát sinh, nhất định phải sống làm người lương thiện. Theo ông, không làm điều ác cũng như một sự trả ơn với núi rừng.</p>
<p>Theo báo Lao Động</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thanh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-35438</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 02 Aug 2017 19:13:30 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-35438</guid>

					<description><![CDATA[&lt;b&gt;Cách đuổi muỗi, chuột, và côn tùng không dùng thuốc&lt;/b&gt;

Hỏi: Trong nhà tôi có rất nhiều côn trùng muỗi, ruồi, kiến , gián vv… có thể giết nó không, nếu không thể thì phải làm sao?


Đáp:
 Trong Kinh Phạm Võng Phật dạy: “Không được cố ý giết tất cả sinh mệnh”. Thế nên mọi loài có mạng sông đều không được giết. Vây phải làm sao ư? Để tôi kể lại hai câu chuyện này cho các bạn nghe:
 Mười ba năm trước tôi ( Quả Khanh ) ở trung tâm thành phố, nhà có rất nhiều muỗi, kiến. Không riêng gì nhà bếp mà cả thư phòng và phòng ngủ của tôi cũng bị kiến bò lên mình. Hết sức phiền toái. Cho dù tôi dùng đủ loại thuốc giết chúng, đều không có tác dụng. Thậm chí tôi còn rắc mật ong hay đường cát ở trong sân, đợi kiến bu quanh thì chế nước sôi hại chết chúng, dù kiến bị tôi giết hàng ngàn hàng vạn, nhưng chúng chẳng it đi mà còn tăng nhiều hơn. Tức nhất là, để tránh kiến bò lên thực phẩm nơi bếp, tôi đã treo thực phẩm lên dây kẽm, thầm nghĩ kiến sẽ không đến được, nào dè hôm sau khi tôi hạ thức ăn xuống thì chúng đã bu đen. Phiền quá, tôi đem giỏ thức ăn ra để ở sân, dùng tờ giấy báo cũ đốt…rồi bỏ vào giỏ…thui cho kiến chết (lúc đó tôi chưa biêt Phật pháp)
 Sau khi bái kiến Hòa thượng Diệu Pháp rồi, tôi hiểu là không nên sát sinh, nhưng vẫn còn ăn Tam tịnh nhục ( không mua loài vật còn sống để giết ăn), lúc đó tôi không sắp kiến vào hạng có sinh mạng ( vì thấy nó quá nhỏ).
Sau khi gặp Hòa thượng Diệu Pháp , từ Ngũ Đài Sơn quay về nhà, tôi lại vấp phải vấn đề “ứng phó với kiến”… Tôi đi mua bột DDT ( thuốc diệt côn trùng) về rắc khắp nơi cần thiết rồi, đột nhiên nghĩ lại: “Kiến không phải là cũng có mạng sống sao? Chúng nhất định biêt suy nghĩ, nếu không sao lại sống rất có tổ chức và kỉ luật?”…
Trong lòng tôi bông thấy bất an. Nhớ đến lời sư phụ dạy, tôi cảm thấy quá xấu hổ và đột nhiên niệm sợ hãi nổi lên mãnh liệt :” Mấy năm nay tôi giết kiến không đếm xuể, ắt sớm muốn gì chúng cũng tìm tôi tính sổ thôi…. Bây giờ tôi còn rắc thuốc diệt côn trùng, chẳng biêt sẽ giết hại bao nhiêu sinh mạng nữa đây?”
Thế là tôi vội lau thuốc bột đi, dùng nước rửa sạch hết. Bởi vì lúc đó chỉ có mình tôi ở nhà, tôi liền nói lời tận đáy lòng của mình với loài kiến đang bò trong sân:
- Kiến ơi kiến, quá khứ do tôi không biết, không hiểu đạo, nên đã giết kiến rất nhiều. Tôi vừa mới rắc bột độc đó, mặc dù đã tẩy rửa nhưng ở trong các rãnh, kẹt nơi cửa…vẫn còn lưu độc, các vị ngàn vạn lần chớ nên bò tới đó nha. Từ nay về sau tôi hứa sẽ không giết kiến nữa, hi vọng các vị đi trụ chỗ khác, đừng có ở trong nhà hay nhà bếp hoặc trong sân, nếu các vị cứ bò tùm lum, lỡ tôi không thấy mà đạp chết thì cách vị đừng trách. Tốt nhất các vị nên sống gần bồn hoa, nơi đó không nguy hiểm. Đừng vào nhà bếp làm phiền, tôi cũng không làm hại các vị. 
Tôi chỉ nói với kiến như vậy cũng không hề nghĩ rằng :” Nếu tôi không cho chúng vào nhà bếp thì chúng sẽ dùng thức ăn ở đâu?”…
Mấy ngày sau con tôi mách:
- Ba ơi, ngộ ghê, nhà chúng ta không còn kiến nữa!
 Thực ra tôi đã quên béng việc này, bây giờ nghe con trai báo tin, tôi mới sực nhớ đến lời mình nói mấy ngày trước. Thế là tôi bươn bả đi tìm lũ kiến nơi sân, phát hiện không còn con nào. Tôi nghĩ :”Chắc không phải do thời tiết mà lũ kiến đi hết?”… Thế là tôi kiểm tra các vùng lân cận chung quanh, thấy vẫn đầy kiến. Lúc đó tôi kinh ngạc và hoan hỷ vô cùng. Tôi vui- không phải vì kiến đi hết, mà do cảm thấy nguời cùng vật có thể giao lưu- chỉ cần nói lời tha thiêt thật lòng, nhất định sẽ có cảm ứng…
Lúc đó nếu như hàng ngày tôi biết rắc một it thức ăn vụn gần bồn hoa, cho kiến lương thực mà sống, thì đỡ tội kiến hơn. Nhưng khi đó tôi không nghĩ tới, chỉ biêt yêu cầu kiến đừng vào bếp, các phòng của mình thôi. Thế là chúng đành dời nhà. Tôi ở đây từ đó đến nay đã ngót 6 năm, không còn con kiến nào xuất hiện.
 Trước khi qui y Phật pháp, tôi vẫn là kẻ tạo nhiều tội như: sát sinh, ăn thịt, uống rượu…có thể nói: “Khởi tâm động niệm không gì mà không tạo nghiệp, gây lỗi”… Thế là vì sao được cảm ứng như thế này? Một là : Nhờ thành tâm mà chiêu cảm. Hai là: Nhờ Phât, Bồ tát gia trì! Đức Phật có lòng đại từ bi phổ độ tất cả chúng sinh, bất kể là ai, chỉ cần họ có chút thiện tâm, thì Phật đều dùng phương tiện thiện xảo để hóa độ, hướng dẫn họ đi vào con đường dứt ác làm thiện. Cổ đức xưa có nói :”Muốn cho kia nhập Phật trí, trước phải dùng dục câu dắt”…
Tôi thuộc hạng người ngu mội vô trí, nương vào Kinh sách dạy dỗ, nhưng không thể vừa nghe mà tin thọ liền, chỉ khi nào tận mắt chứng kiến…thì mới có thể thu phục được tôi. Đây cũng là duyên cớ vì sao, từ khi học Phật rồi, tôi chịu tung Kinh niệm Phât hồi hướng cho chúng sinh.

( Cũng phải bàn thêm một điều, đó là Quả Khanh là người có tâm linh siêu việt, nên lời nói của ông có một sức ảnh hưởng không nhỏ về mặt tâm linh, không phải ai cũng làm được )
 ***********
 Thêm môt câu chuyện hay nữa :
 Sư đệ Quả Bối của tôi từ Hà Nam tới, chú sư đệ tôi đã áp dụng phương cách như tôi chỉ bày tương tự trên đây để đối phó với nạn nhiều chuột nơi nhà mình.
 Chú cũng nói với chuột như vậy, áy náy nhận lỗi, hứa rằng :”Từ đây về sau nhất quyết chẳng giết hại chuột nữa!”…
Sau đó hàng ngày chú bỏ thức ăn thừa vào đĩa, để cố định ở chỗ có chuột… Mới đầu: Không những chuột ăn đồ ăn trong đĩa, mà còn ăn lan san các thứ khác và vẫn tiếp tuc cắn phá làm hư các thứ trong nhà.
 Sư Đệ Quả Bồi liền nói với chúng:
- Ngày xưa tôi giết chuột rất nhiều, các vị hận tôi là đúng, từ nay về sau mỗi ngày tôi xin tụng 30 biến Chú Đại Bi để hồi hướng, cầu cho chư vị chuột bị tôi giết chết được vãng sinh thiện đạo.
 Khoảng ba tháng sau, chuột chỉ ăn thức ăn trên đĩa, không còn cắn phá bất kì thứ gì trong nhà.
 Một hôm, em gái Quả Bồi đến nhà anh ở một thời gian, thấy anh trai hàng ngày cho chuột ăn, bèn cười nhạo anh mình quá ngây thơ khờ khạo, cô không thể nào tin là : Chuột có thể nghe người nói! Dùng cơm tối xong, cô đặt một mẩu bánh bao trên bàn. Kết quả : Ngày hôm sau bánh vẫn còn nguyên không bị động tới. Như thế ba ngày, chuột chỉ ăn thức ăn trong đĩa ( phần của chuột). Mặc dù thấy quái dị hết sức , nhưng cô không nói gì.
 Lạ hơn nữa là, khi cô giặt y phục của mình, phơi xong thì lấy vào xếp cất chung chỗ cùng đồ anh trai và chị dâu. Vậy mà chuột chỉ cắn phá đồ của cô, không hề động đến đồ vợ chồng Quả Bồi. Làm sao chuột có thể phân biệt như thế chứ? Cô bắt đầu tin và bày tỏ quyết tâm : Sau khi về nhà mình sẽ không bao giờ giết chuột nữa. Sau đó chuột ở nhà Quả Bồi cũng tuyệt tích luôn.
 **********
 Hai câu chuyện tôi kể trên đây độc giả có thể dựa theo tình huống nhà mình mà xử lý.
 Tóm lại phải cư xử với những loài mà chúng ta gọi là “hạng côn trùng phá hoại” y như người. Phải hiểu là: Hễ ta càng giết thì chúng sẽ càng căm hận ta. Bất kể loài nào, dù lớn hay nhỏ chúng đều có thể phân biệt được: Thật lòng hay giả dối! Do bởi trước đây ta đã giét vật quá nhiều, nên đừng có nôn nóng, mong rằng: Chỉ cần nói vài ba câu, tụng mấy bộ Kinh là chúng sẽ răm rắp nghe theo, hết hận ngay.
 Bạn cho loài kiến ngu ư? Thế thì sao chúng biết trước khi nào sắp mưa lũ, lụt nhiều…mà lo di tản dời ổ?...
Vì vậy, muốn dứt ác làm thiện,thì bạn phải kiên nhẫn, bền chí….để vượt qua các ải khảo nghiệm khó khăn chúng dành cho ta và luôn ghi nhớ điều này: PHẢI CỰC KỲ KIÊN NHẪN! Chỉ có tâm thành mới có thể cảm thông được chúng.
 Sau khi tôi không giết muỗi nữa, muỗi vẫn vào nhà cắn chích… nhưng tôi đợi chúng từ trên tường hay chỗ nào đó rớt xuống, thì dùng một cái ly hoặc lọ, bình….lượm muỗi bỏ vào trong đó, kế đến dùng giấy bít lại, chọc thủng cho có lỗ thông hơi. Rồi tôi bắt đầu khai thị, nói : Muỗi không nên cắn người!... Sau đó tôi niệm Phật, truyền Tam quy cho chúng rồi thả chúng ra chỗ xa. Tôi làm vậy kiên trì 2 năm, muỗi vào nhà rất ít. Có cắn chích thì chỉ nổi mụt nhỏ, cũng không ngứa dữ và tiêu tan rất nhanh. Mười năm sau nhà tôi rất it , xin giới thiệu cách này cho đồng tu tham khảo.
 Làm ruộng sinh côn trùng? Anh bạn nông dân của tôi dùng cách: Tụng 49 biến Chú Đại Bi vào nước phun xịt, thấy cũng có kết quả tôt. Còn nếu như bạn muốn xịt thuốc rầy, thì hãy thông báo cho côn trùng hay trước ba ngày.
 Tóm lại, phải thật sự có tâm yêu thương loài vât, biết sai thì cải hối mới được. Nếu chỉ hi vọng vào việc tụng mấy bộ Kinh, đọc mấy biến Chú, côn trùng cũng không thể hết dễ dàng. Bởi tất cả do tâm tạo, chứ không phải do Kinh, Chú… Việc niệm Phật, tụng Kinh, Chú… chỉ là trợ duyên mà thôi.
 Với các côn trùng trong nhà, như loài gián chẳng hạn, bạn muốn xịt thuốc phải thông báo trước ba ngày, thỉnh chúng nhanh chóng dời nhà, sau đó mới quét dọn vệ sinh. Đến hạn kì nếu như chúng vẫn còn thì có thể quét dọn. Nhung không nên cố ý làm chết chúng. Đồng thời khi quét, bạn niệm Phật, tụng Chú Vãng Sanh, Chú Đại Bi… gì cũng đều tốt, hầu giúp siêu độ cho những loài vật bị chúng ta vô ý làm tổn hại ( bao gồm cả việc cuốc đất, cày bừa).
 Hòa thượng Diệu Pháp nói : Làm như vậy tương đối đúng pháp, lâu dần chúng sẽ không còn nữa. Còn nếu bạn là người không chỉ dứt ăn mặn, mà còn là người tu đã đoạn dâm dục. Nếu bạn bảo chúng hôm nào dời nhà, thì y như rằng đến thời hạn đó bạn sẽ không thấy chúng nữa. Bởi vì công đức bạn có, đủ để giúp chúng ly khổ đắc lạc. Giống như Quốc vương, Đại thần…mà muốn giúp cho một người nào được giàu, là chỉ một câu thôi là có thể thành ngay.
 Thế nhưng, nếu một người bình thường mà muốn giúp cho người nghèo con đường phát tài thì phải cần thời gian rất lâu… Cho nên chỉ cần bạn lo bồi đức lập hạnh, phẩm chất cao thượng, luôn giữ gìn thân , khẩu, ý thanh tịnh, thì cảnh sẽ chuyển tốt tương ứng với tâm.
 Tình huống mỗi nhà mỗi khác, nên quý vị hãy tự mình xem xét, giải quyết.
 (Trích “Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám 2 – Quả Khanh)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><b>Cách đuổi muỗi, chuột, và côn tùng không dùng thuốc</b></p>
<p>Hỏi: Trong nhà tôi có rất nhiều côn trùng muỗi, ruồi, kiến , gián vv… có thể giết nó không, nếu không thể thì phải làm sao?</p>
<p>Đáp:<br />
 Trong Kinh Phạm Võng Phật dạy: “Không được cố ý giết tất cả sinh mệnh”. Thế nên mọi loài có mạng sông đều không được giết. Vây phải làm sao ư? Để tôi kể lại hai câu chuyện này cho các bạn nghe:<br />
 Mười ba năm trước tôi ( Quả Khanh ) ở trung tâm thành phố, nhà có rất nhiều muỗi, kiến. Không riêng gì nhà bếp mà cả thư phòng và phòng ngủ của tôi cũng bị kiến bò lên mình. Hết sức phiền toái. Cho dù tôi dùng đủ loại thuốc giết chúng, đều không có tác dụng. Thậm chí tôi còn rắc mật ong hay đường cát ở trong sân, đợi kiến bu quanh thì chế nước sôi hại chết chúng, dù kiến bị tôi giết hàng ngàn hàng vạn, nhưng chúng chẳng it đi mà còn tăng nhiều hơn. Tức nhất là, để tránh kiến bò lên thực phẩm nơi bếp, tôi đã treo thực phẩm lên dây kẽm, thầm nghĩ kiến sẽ không đến được, nào dè hôm sau khi tôi hạ thức ăn xuống thì chúng đã bu đen. Phiền quá, tôi đem giỏ thức ăn ra để ở sân, dùng tờ giấy báo cũ đốt…rồi bỏ vào giỏ…thui cho kiến chết (lúc đó tôi chưa biêt Phật pháp)<br />
 Sau khi bái kiến Hòa thượng Diệu Pháp rồi, tôi hiểu là không nên sát sinh, nhưng vẫn còn ăn Tam tịnh nhục ( không mua loài vật còn sống để giết ăn), lúc đó tôi không sắp kiến vào hạng có sinh mạng ( vì thấy nó quá nhỏ).<br />
Sau khi gặp Hòa thượng Diệu Pháp , từ Ngũ Đài Sơn quay về nhà, tôi lại vấp phải vấn đề “ứng phó với kiến”… Tôi đi mua bột DDT ( thuốc diệt côn trùng) về rắc khắp nơi cần thiết rồi, đột nhiên nghĩ lại: “Kiến không phải là cũng có mạng sống sao? Chúng nhất định biêt suy nghĩ, nếu không sao lại sống rất có tổ chức và kỉ luật?”…<br />
Trong lòng tôi bông thấy bất an. Nhớ đến lời sư phụ dạy, tôi cảm thấy quá xấu hổ và đột nhiên niệm sợ hãi nổi lên mãnh liệt :” Mấy năm nay tôi giết kiến không đếm xuể, ắt sớm muốn gì chúng cũng tìm tôi tính sổ thôi…. Bây giờ tôi còn rắc thuốc diệt côn trùng, chẳng biêt sẽ giết hại bao nhiêu sinh mạng nữa đây?”<br />
Thế là tôi vội lau thuốc bột đi, dùng nước rửa sạch hết. Bởi vì lúc đó chỉ có mình tôi ở nhà, tôi liền nói lời tận đáy lòng của mình với loài kiến đang bò trong sân:<br />
&#8211; Kiến ơi kiến, quá khứ do tôi không biết, không hiểu đạo, nên đã giết kiến rất nhiều. Tôi vừa mới rắc bột độc đó, mặc dù đã tẩy rửa nhưng ở trong các rãnh, kẹt nơi cửa…vẫn còn lưu độc, các vị ngàn vạn lần chớ nên bò tới đó nha. Từ nay về sau tôi hứa sẽ không giết kiến nữa, hi vọng các vị đi trụ chỗ khác, đừng có ở trong nhà hay nhà bếp hoặc trong sân, nếu các vị cứ bò tùm lum, lỡ tôi không thấy mà đạp chết thì cách vị đừng trách. Tốt nhất các vị nên sống gần bồn hoa, nơi đó không nguy hiểm. Đừng vào nhà bếp làm phiền, tôi cũng không làm hại các vị.<br />
Tôi chỉ nói với kiến như vậy cũng không hề nghĩ rằng :” Nếu tôi không cho chúng vào nhà bếp thì chúng sẽ dùng thức ăn ở đâu?”…<br />
Mấy ngày sau con tôi mách:<br />
&#8211; Ba ơi, ngộ ghê, nhà chúng ta không còn kiến nữa!<br />
 Thực ra tôi đã quên béng việc này, bây giờ nghe con trai báo tin, tôi mới sực nhớ đến lời mình nói mấy ngày trước. Thế là tôi bươn bả đi tìm lũ kiến nơi sân, phát hiện không còn con nào. Tôi nghĩ :”Chắc không phải do thời tiết mà lũ kiến đi hết?”… Thế là tôi kiểm tra các vùng lân cận chung quanh, thấy vẫn đầy kiến. Lúc đó tôi kinh ngạc và hoan hỷ vô cùng. Tôi vui- không phải vì kiến đi hết, mà do cảm thấy nguời cùng vật có thể giao lưu- chỉ cần nói lời tha thiêt thật lòng, nhất định sẽ có cảm ứng…<br />
Lúc đó nếu như hàng ngày tôi biết rắc một it thức ăn vụn gần bồn hoa, cho kiến lương thực mà sống, thì đỡ tội kiến hơn. Nhưng khi đó tôi không nghĩ tới, chỉ biêt yêu cầu kiến đừng vào bếp, các phòng của mình thôi. Thế là chúng đành dời nhà. Tôi ở đây từ đó đến nay đã ngót 6 năm, không còn con kiến nào xuất hiện.<br />
 Trước khi qui y Phật pháp, tôi vẫn là kẻ tạo nhiều tội như: sát sinh, ăn thịt, uống rượu…có thể nói: “Khởi tâm động niệm không gì mà không tạo nghiệp, gây lỗi”… Thế là vì sao được cảm ứng như thế này? Một là : Nhờ thành tâm mà chiêu cảm. Hai là: Nhờ Phât, Bồ tát gia trì! Đức Phật có lòng đại từ bi phổ độ tất cả chúng sinh, bất kể là ai, chỉ cần họ có chút thiện tâm, thì Phật đều dùng phương tiện thiện xảo để hóa độ, hướng dẫn họ đi vào con đường dứt ác làm thiện. Cổ đức xưa có nói :”Muốn cho kia nhập Phật trí, trước phải dùng dục câu dắt”…<br />
Tôi thuộc hạng người ngu mội vô trí, nương vào Kinh sách dạy dỗ, nhưng không thể vừa nghe mà tin thọ liền, chỉ khi nào tận mắt chứng kiến…thì mới có thể thu phục được tôi. Đây cũng là duyên cớ vì sao, từ khi học Phật rồi, tôi chịu tung Kinh niệm Phât hồi hướng cho chúng sinh.</p>
<p>( Cũng phải bàn thêm một điều, đó là Quả Khanh là người có tâm linh siêu việt, nên lời nói của ông có một sức ảnh hưởng không nhỏ về mặt tâm linh, không phải ai cũng làm được )<br />
 ***********<br />
 Thêm môt câu chuyện hay nữa :<br />
 Sư đệ Quả Bối của tôi từ Hà Nam tới, chú sư đệ tôi đã áp dụng phương cách như tôi chỉ bày tương tự trên đây để đối phó với nạn nhiều chuột nơi nhà mình.<br />
 Chú cũng nói với chuột như vậy, áy náy nhận lỗi, hứa rằng :”Từ đây về sau nhất quyết chẳng giết hại chuột nữa!”…<br />
Sau đó hàng ngày chú bỏ thức ăn thừa vào đĩa, để cố định ở chỗ có chuột… Mới đầu: Không những chuột ăn đồ ăn trong đĩa, mà còn ăn lan san các thứ khác và vẫn tiếp tuc cắn phá làm hư các thứ trong nhà.<br />
 Sư Đệ Quả Bồi liền nói với chúng:<br />
&#8211; Ngày xưa tôi giết chuột rất nhiều, các vị hận tôi là đúng, từ nay về sau mỗi ngày tôi xin tụng 30 biến Chú Đại Bi để hồi hướng, cầu cho chư vị chuột bị tôi giết chết được vãng sinh thiện đạo.<br />
 Khoảng ba tháng sau, chuột chỉ ăn thức ăn trên đĩa, không còn cắn phá bất kì thứ gì trong nhà.<br />
 Một hôm, em gái Quả Bồi đến nhà anh ở một thời gian, thấy anh trai hàng ngày cho chuột ăn, bèn cười nhạo anh mình quá ngây thơ khờ khạo, cô không thể nào tin là : Chuột có thể nghe người nói! Dùng cơm tối xong, cô đặt một mẩu bánh bao trên bàn. Kết quả : Ngày hôm sau bánh vẫn còn nguyên không bị động tới. Như thế ba ngày, chuột chỉ ăn thức ăn trong đĩa ( phần của chuột). Mặc dù thấy quái dị hết sức , nhưng cô không nói gì.<br />
 Lạ hơn nữa là, khi cô giặt y phục của mình, phơi xong thì lấy vào xếp cất chung chỗ cùng đồ anh trai và chị dâu. Vậy mà chuột chỉ cắn phá đồ của cô, không hề động đến đồ vợ chồng Quả Bồi. Làm sao chuột có thể phân biệt như thế chứ? Cô bắt đầu tin và bày tỏ quyết tâm : Sau khi về nhà mình sẽ không bao giờ giết chuột nữa. Sau đó chuột ở nhà Quả Bồi cũng tuyệt tích luôn.<br />
 **********<br />
 Hai câu chuyện tôi kể trên đây độc giả có thể dựa theo tình huống nhà mình mà xử lý.<br />
 Tóm lại phải cư xử với những loài mà chúng ta gọi là “hạng côn trùng phá hoại” y như người. Phải hiểu là: Hễ ta càng giết thì chúng sẽ càng căm hận ta. Bất kể loài nào, dù lớn hay nhỏ chúng đều có thể phân biệt được: Thật lòng hay giả dối! Do bởi trước đây ta đã giét vật quá nhiều, nên đừng có nôn nóng, mong rằng: Chỉ cần nói vài ba câu, tụng mấy bộ Kinh là chúng sẽ răm rắp nghe theo, hết hận ngay.<br />
 Bạn cho loài kiến ngu ư? Thế thì sao chúng biết trước khi nào sắp mưa lũ, lụt nhiều…mà lo di tản dời ổ?&#8230;<br />
Vì vậy, muốn dứt ác làm thiện,thì bạn phải kiên nhẫn, bền chí….để vượt qua các ải khảo nghiệm khó khăn chúng dành cho ta và luôn ghi nhớ điều này: PHẢI CỰC KỲ KIÊN NHẪN! Chỉ có tâm thành mới có thể cảm thông được chúng.<br />
 Sau khi tôi không giết muỗi nữa, muỗi vẫn vào nhà cắn chích… nhưng tôi đợi chúng từ trên tường hay chỗ nào đó rớt xuống, thì dùng một cái ly hoặc lọ, bình….lượm muỗi bỏ vào trong đó, kế đến dùng giấy bít lại, chọc thủng cho có lỗ thông hơi. Rồi tôi bắt đầu khai thị, nói : Muỗi không nên cắn người!&#8230; Sau đó tôi niệm Phật, truyền Tam quy cho chúng rồi thả chúng ra chỗ xa. Tôi làm vậy kiên trì 2 năm, muỗi vào nhà rất ít. Có cắn chích thì chỉ nổi mụt nhỏ, cũng không ngứa dữ và tiêu tan rất nhanh. Mười năm sau nhà tôi rất it , xin giới thiệu cách này cho đồng tu tham khảo.<br />
 Làm ruộng sinh côn trùng? Anh bạn nông dân của tôi dùng cách: Tụng 49 biến Chú Đại Bi vào nước phun xịt, thấy cũng có kết quả tôt. Còn nếu như bạn muốn xịt thuốc rầy, thì hãy thông báo cho côn trùng hay trước ba ngày.<br />
 Tóm lại, phải thật sự có tâm yêu thương loài vât, biết sai thì cải hối mới được. Nếu chỉ hi vọng vào việc tụng mấy bộ Kinh, đọc mấy biến Chú, côn trùng cũng không thể hết dễ dàng. Bởi tất cả do tâm tạo, chứ không phải do Kinh, Chú… Việc niệm Phật, tụng Kinh, Chú… chỉ là trợ duyên mà thôi.<br />
 Với các côn trùng trong nhà, như loài gián chẳng hạn, bạn muốn xịt thuốc phải thông báo trước ba ngày, thỉnh chúng nhanh chóng dời nhà, sau đó mới quét dọn vệ sinh. Đến hạn kì nếu như chúng vẫn còn thì có thể quét dọn. Nhung không nên cố ý làm chết chúng. Đồng thời khi quét, bạn niệm Phật, tụng Chú Vãng Sanh, Chú Đại Bi… gì cũng đều tốt, hầu giúp siêu độ cho những loài vật bị chúng ta vô ý làm tổn hại ( bao gồm cả việc cuốc đất, cày bừa).<br />
 Hòa thượng Diệu Pháp nói : Làm như vậy tương đối đúng pháp, lâu dần chúng sẽ không còn nữa. Còn nếu bạn là người không chỉ dứt ăn mặn, mà còn là người tu đã đoạn dâm dục. Nếu bạn bảo chúng hôm nào dời nhà, thì y như rằng đến thời hạn đó bạn sẽ không thấy chúng nữa. Bởi vì công đức bạn có, đủ để giúp chúng ly khổ đắc lạc. Giống như Quốc vương, Đại thần…mà muốn giúp cho một người nào được giàu, là chỉ một câu thôi là có thể thành ngay.<br />
 Thế nhưng, nếu một người bình thường mà muốn giúp cho người nghèo con đường phát tài thì phải cần thời gian rất lâu… Cho nên chỉ cần bạn lo bồi đức lập hạnh, phẩm chất cao thượng, luôn giữ gìn thân , khẩu, ý thanh tịnh, thì cảnh sẽ chuyển tốt tương ứng với tâm.<br />
 Tình huống mỗi nhà mỗi khác, nên quý vị hãy tự mình xem xét, giải quyết.<br />
 (Trích “Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám 2 – Quả Khanh)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mai		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-34376</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mai]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 May 2017 17:26:26 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-34376</guid>

					<description><![CDATA[CƯ SĨ TỀ TỐ BÌNH: “THÀ NGUYỆN CÚNG DƯỜNG BỐN TRĂM MẪU LÚA MẠCH NÀY CHO SÂU BỌ, TÔI KHÔNG NỠ LẠI HẠI BẤT CỨ MỘT CON SÂU NÀO, MỘT CON CŨNG KHÔNG GIẾT.”

Mấy năm trước cư sĩ Tề Tố Bình, người Khánh Vân Sơn Đông. Bà mua một mảnh đất chẩn bị xây chùa, đây là đất nông nghiệp, hơn bốn trăm mẫu. Vì đến hơn một năm nữa mới có thể xây cất, bởi thế trong khoảng thời gian đó bà trồng lúa mạch, trồng hơn bốn trăm mẫu, lúa mạch, rất tươi tốt. Đến lúc sắp thu hoạch, bỗng bị nạn sâu bọ, cả mấy trăm mẫu lúa bị sâu, những người nông dân gần đấy nói, nếu bà không phun thuốc trừ sâu, bốn trăm mẫu ruộng này sẽ bị mất trắng.

Bà gọi điện thoại cho tôi, tôi bảo bà đến thảo luận với thầy Thái, bà hiểu. Bèn phát thệ nguyện, thà nguyện cúng dường bốn trăm mẫu lúa mạch này cho sâu bọ, tôi không nỡ lại hại bất cứ một con sâu nào, một con cũng không giết. Những lời này là tự đáy lòng, không phải nông nỗi, thực sự để bốn trăm mẫu đất lúa mạch cúng dường sâu bọ. 

Bà dẫn một đoàn người, đến ngay ruộng lúa niệm Phật A Di Đà, đến đó niệm Phật A Di Đà. Ngay đêm đó một trận mưa trút xuống, một trận gió nổi lên, hôm sau ra thăm ruộng lúa, không còn một con sâu, không tìm thấy một con. Những nông dân gần đó rất kinh ngạc, quá thần kỳ, không thể hiểu được, hôm qua vẫn còn đấy, sao hôm nay không còn con nào! Thành sẽ linh, Tề Tố Bình có lòng chân thành, cảm động những động vật nhỏ đó, những động vật đó có thể chăng? Có thể, không những động vật có thể cảm động, thực vật cũng có thể cảm động, núi sông quả đất cũng có thể cảm động.

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA –T584
 CHỦ GIẢNG: HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CƯ SĨ TỀ TỐ BÌNH: “THÀ NGUYỆN CÚNG DƯỜNG BỐN TRĂM MẪU LÚA MẠCH NÀY CHO SÂU BỌ, TÔI KHÔNG NỠ LẠI HẠI BẤT CỨ MỘT CON SÂU NÀO, MỘT CON CŨNG KHÔNG GIẾT.”</p>
<p>Mấy năm trước cư sĩ Tề Tố Bình, người Khánh Vân Sơn Đông. Bà mua một mảnh đất chẩn bị xây chùa, đây là đất nông nghiệp, hơn bốn trăm mẫu. Vì đến hơn một năm nữa mới có thể xây cất, bởi thế trong khoảng thời gian đó bà trồng lúa mạch, trồng hơn bốn trăm mẫu, lúa mạch, rất tươi tốt. Đến lúc sắp thu hoạch, bỗng bị nạn sâu bọ, cả mấy trăm mẫu lúa bị sâu, những người nông dân gần đấy nói, nếu bà không phun thuốc trừ sâu, bốn trăm mẫu ruộng này sẽ bị mất trắng.</p>
<p>Bà gọi điện thoại cho tôi, tôi bảo bà đến thảo luận với thầy Thái, bà hiểu. Bèn phát thệ nguyện, thà nguyện cúng dường bốn trăm mẫu lúa mạch này cho sâu bọ, tôi không nỡ lại hại bất cứ một con sâu nào, một con cũng không giết. Những lời này là tự đáy lòng, không phải nông nỗi, thực sự để bốn trăm mẫu đất lúa mạch cúng dường sâu bọ. </p>
<p>Bà dẫn một đoàn người, đến ngay ruộng lúa niệm Phật A Di Đà, đến đó niệm Phật A Di Đà. Ngay đêm đó một trận mưa trút xuống, một trận gió nổi lên, hôm sau ra thăm ruộng lúa, không còn một con sâu, không tìm thấy một con. Những nông dân gần đó rất kinh ngạc, quá thần kỳ, không thể hiểu được, hôm qua vẫn còn đấy, sao hôm nay không còn con nào! Thành sẽ linh, Tề Tố Bình có lòng chân thành, cảm động những động vật nhỏ đó, những động vật đó có thể chăng? Có thể, không những động vật có thể cảm động, thực vật cũng có thể cảm động, núi sông quả đất cũng có thể cảm động.</p>
<p>TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA –T584<br />
 CHỦ GIẢNG: HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Chi		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-33264</link>

		<dc:creator><![CDATA[Chi]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Feb 2017 10:44:11 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-33264</guid>

					<description><![CDATA[Mẹo dùng hoa để hạn chế sâu bọ của nông dân Hà Nam

Trên 4ha đất, bà con xã Trác Văn, Hà Nam canh tác hơn 30 loại nông sản hữu cơ. Do không sử dụng thuốc hóa học nên bà con trồng xen các loại hoa như cúc vạn thọ, hướng dương..., để hạn chế côn trùng, sâu bọ mà không gây hại cho rau.

https://v.vnecdn.net/vnexpress/video/web/mp4/2017/02/23/meo-dung-hoa-de-han-che-sau-bo-cua-nong-dan-ha-nam-1487813628.mp4]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mẹo dùng hoa để hạn chế sâu bọ của nông dân Hà Nam</p>
<p>Trên 4ha đất, bà con xã Trác Văn, Hà Nam canh tác hơn 30 loại nông sản hữu cơ. Do không sử dụng thuốc hóa học nên bà con trồng xen các loại hoa như cúc vạn thọ, hướng dương&#8230;, để hạn chế côn trùng, sâu bọ mà không gây hại cho rau.</p>
<p><a href="https://v.vnecdn.net/vnexpress/video/web/mp4/2017/02/23/meo-dung-hoa-de-han-che-sau-bo-cua-nong-dan-ha-nam-1487813628.mp4" rel="nofollow ugc">https://v.vnecdn.net/vnexpress/video/web/mp4/2017/02/23/meo-dung-hoa-de-han-che-sau-bo-cua-nong-dan-ha-nam-1487813628.mp4</a></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tâm Từ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-32264</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Từ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Dec 2016 23:26:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-32264</guid>

					<description><![CDATA[Chuyện Lạ Mèo Ăn Chay Thích Nghe Kinh Niệm Phật 

&lt;iframe width=&quot;500&quot; height=&quot;315&quot; src=&quot;https://www.youtube.com/embed/qoIbj8TvPJU?rel=0&quot; frameborder=&quot;0&quot; allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;

]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chuyện Lạ Mèo Ăn Chay Thích Nghe Kinh Niệm Phật </p>
<p><iframe width="500" height="315" src="https://www.youtube.com/embed/qoIbj8TvPJU?rel=0" frameborder="0" allowfullscreen></iframe></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Ngọc Linh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-32244</link>

		<dc:creator><![CDATA[Ngọc Linh]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Dec 2016 02:15:40 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13343#comment-32244</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-32086&quot;&gt;Ngọc Linh&lt;/a&gt;.

Cảm ơn các đạo hữu đã chia sẻ. Mặc dù thực hành khó khăn nhưng tôi sẽ cố gắng hết mức để các chú sâu động lòng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2016/12/lam-cach-nao-de-khong-dung-thuoc-tru-sau-ma-rau-trai-van-xanh-tot/comment-page-1/#comment-32086">Ngọc Linh</a>.</p>
<p>Cảm ơn các đạo hữu đã chia sẻ. Mặc dù thực hành khó khăn nhưng tôi sẽ cố gắng hết mức để các chú sâu động lòng.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
