<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Một Niệm Chí Thành Phát Ra Cảm Ứng Xa Đến Ngàn Dặm	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Wed, 27 May 2020 20:28:40 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Bích Chi		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36550</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bích Chi]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Oct 2017 16:08:15 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36550</guid>

					<description><![CDATA[Chào mọi nguoi, từ 8thag truoc toi đã nhận thức đuoc xuất gia lúc còn trẻ càng tốt,nên đã có ý niệm định giữa năm sau sẽ xin phép ba mẹ cho đi tu (chưa biết ba me đồng ý hay khong) nhưng mà mấy hôm truoc tôi phải đi ký giấy vay nợ ngân hàng, chuyện là do chị tôi mất nợ tiền nóng, chị năn nỉ keu toi vay ngân hàng dùm cho đỡ tiền lãi, dù bjet vay tiền dùm chị là sẽ kéo dài thời gian trong vòng 2năm trả nợ là sẽ khong xuất gia đuoc (huhu). Thôi kệ để 22tuổi đi cũng khong sao (chứ bây giờ cũng khong thể khong giúp chị). Viết những dòng này chỉ muốn trãi lòng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chào mọi nguoi, từ 8thag truoc toi đã nhận thức đuoc xuất gia lúc còn trẻ càng tốt,nên đã có ý niệm định giữa năm sau sẽ xin phép ba mẹ cho đi tu (chưa biết ba me đồng ý hay khong) nhưng mà mấy hôm truoc tôi phải đi ký giấy vay nợ ngân hàng, chuyện là do chị tôi mất nợ tiền nóng, chị năn nỉ keu toi vay ngân hàng dùm cho đỡ tiền lãi, dù bjet vay tiền dùm chị là sẽ kéo dài thời gian trong vòng 2năm trả nợ là sẽ khong xuất gia đuoc (huhu). Thôi kệ để 22tuổi đi cũng khong sao (chứ bây giờ cũng khong thể khong giúp chị). Viết những dòng này chỉ muốn trãi lòng.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Bích Chi		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36548</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bích Chi]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Oct 2017 15:46:10 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36548</guid>

					<description><![CDATA[Chân thành cảm ơn đạo hữu chánh pháp trụ thế.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chân thành cảm ơn đạo hữu chánh pháp trụ thế.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Chánh Pháp Trụ Thế		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36546</link>

		<dc:creator><![CDATA[Chánh Pháp Trụ Thế]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Oct 2017 00:40:14 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36546</guid>

					<description><![CDATA[Long Thọ Bồ Tát Khai Thị:

Hỏi: Bồ tát phải thường ở cõi trần lao để giáo hóa chúng sanh, sao lại nguyện sanh về Tịnh Độ? 

Đáp: Nếu chưa vào Vô sanh nhẫn của Bồ Tát vị, chưa được thọ ký, chưa đến ngôi Bất Thối chuyển, mà xa lìa chư Phật, tất sẽ chìm trong biển phiền não, hư mất hết các căn lành! Như thế, đã không thể độ mình, làm sao độ chúng sanh được? Ví như, kẻ dùng chiếc thuyền không bền chắc để đưa người, khi gặp sóng to gió lớn, tất thuyền sẽ bị hư rã, mình và người đều chết đắm. Lại như người đem ấm nước sôi đổ vào ao băng tuyết, muốn cho ao băng tuyết tiêu tan, ban sơ chỉ tan được chút ít , kết cuộc chính nước sôi ấy sẽ trở thành băng tuyết. Bồ tát chưa vào Vô sanh pháp vị mà xa lìa chư Phật cũng lại như thế! Nếu Bồ Tát chưa đủ nhẫn lực, chưa đủ phương tiện, muốn dùng chút ít công đức để ra hóa độ chúng sanh, sự lợi ích tuy có đôi phần, nhưng trái lại chính mình sẽ bị đọa lạc. 

Lại nữa, nếu bồ Tát mắt thường thấy sắc tướng của Phật, tại thường nghe âm thanh Phật nói, thì tâm sẽ được thanh tịnh, được pháp lạc, được trí huệ lớn, kế đó y theo lời dạy tu hành, tất sẽ mau giải thoát. Gặp Phật được vô lượng sự lợi ích như thế, tại sao không nhất tâm cầu về cõi Phật? Như trẻ thơ không nên rời mẹ, người đi xa không rời lương thực, lúc nóng bức không rời gió nước trong mát, tiết nghiêm hàn không rời sưởi ấm, sang sông không rời thuyền câu, đau bệnh không rời thuốc hay; Bồ Tát không rời chư Phật còn qúa hơn các việc như trên. Tại sao thế? Bởi dù là cha mẹ, hàng thân thuộc, bậc thiện tri thức, ngôi vua chúa, hay các đấng thiên vương cũng không thể làm lợi ích cho chúng sanh bằng Phật. Chư Phật có đủ năng lực đưa loài hữu tình lìa các cảnh khổ, lần lần tiến lên ngôi vị Thế Tôn.... 

Hỏi: Làm thế nào để thường được gần gũi chư Phật? 

Đáp: Chúng sanh luân hồi từ vô thỉ kiếp, tạo vô lượng tội chướng nhân duyên. Cho nên, dù có tu phước đức, trí tuệ vẫn kém ít, dù có tu trí huệ, phước đức cũng không được bao nhiêu. Bồ tát khi cầu Phật đạo, cần phải thực hành sanh nhẫn và pháp nhẫn. Do thực hành sanh nhẫn, đối với tất cả chúng sanh phát tâm từ bi hỷ xả, nên diệt được tội chướng trong vô lượng kiếp, sanh vô lượng phước đức căn lành. Do thực hành pháp nhẫn, nên phá hết các vô minh về pháp chấp, sanh vô lượng trí tuệ. Nếu hai hạnh ấy được hòa hiệp, thì đời đời không xa rời chư Phật. 

Lại một hạnh: Ví như chúng sanh tâm dục nặng; thì đọa làm thân dâm điểu; tâm sân nặng thì thọ sanh trong loài độc trùng. Nếu kẻ nào thường niệm Phật, ưa thích cõi Phật, không tham phước báu cõi nhân thiên, tất sẽ tùy tâm mến trọng của mình, quyết được sanh về Tịnh độ, thường gần gũi chư Phật....&quot; 

Còn sau đây là lời dạy của Tổ Sư Ấn Quang (Hóa Thân Của Đại Thế Chí Bồ Tát:

Thư trả lời mẹ cư sĩ Trí Chánh
 
      Bà đã quy y Phật pháp niệm Phật thì hãy nên y theo lời Phật dạy để hành. Phật dạy bà cầu sanh Tây Phương, bà thiên chấp, chẳng chịu cầu sanh Tây Phương, cứ khăng khăng muốn cầu [phước báo trong] đời sau! Nay bà đã sống được mấy chục năm rồi, chẳng biết đã trải qua bao nhiêu tai nạn đao binh, lũ lụt, hạn hán, đói kém, tật dịch v.v… Nếu chưa gặp Phật pháp, chẳng biết phương cách thoát lìa thì sẽ chẳng có phương pháp gì, chỉ đành phó mặc luân hồi sau khi đã chết! Nay đã gặp được Phật pháp, lại còn quy y làm đệ tử Phật, vẫn cứ chấp nhặt chẳng tin lời Phật, mặc tình chấp vào ngu kiến của chính mình, suy nghĩ lung tung, mong đời sau vẫn được làm người!

Bà phải hiểu: “Đời sau sẽ được làm người còn khó hơn lâm chung vãng sanh!” Vì sao vậy? Những tội nghiệp đã tạo trong suốt một đời người chẳng biết là bao nhiêu! Khoan đừng nói bà có tạo những tội khác hay không, [chỉ riêng] cái tội ăn thịt giết hại sanh vật từ nhỏ đến lớn quả thật đã nhiều khôn xiết kể rồi! Bà phải phát tâm đại từ bi, cầu sanh Tây Phương. Đợi sau khi thấy Phật đắc đạo sẽ độ thoát những chúng sanh ấy; cậy vào Phật từ lực để có thể chẳng phải đền trả món nợ ấy! Nếu bà cầu [phước báo] đời sau thì không có đại đạo tâm. Dẫu công phu tu hành tốt đẹp nhưng công đức hữu hạn; bởi đã dùng cái tâm phàm phu nhân ngã (tâm phân biệt ta - người) để tu tập cho nên chẳng có công đức lớn lao! Huống chi, từ vô lượng kiếp đến nay, chẳng biết bà đã tạo bao nhiêu tội nghiệp? Nếu túc nghiệp phát hiện, nhất định khó trốn khỏi tam đồ, ác đạo. Mong lại được làm người sẽ thiên nan, vạn nan! Do vậy nói: “Cầu sanh Tây Phương còn dễ hơn cầu đời sau lại được làm người!” Do cậy vào Phật lực gia bị, nên ác nghiệp đời trước dễ tiêu. Dẫu chưa thể tiêu hết, nhưng cậy vào Phật lực nên chẳng đến nỗi phải trả báo.

Phật nói: “Trong thế gian có hai loại tội nhân. Một là phá giới, hai là phá kiến. Tội phá giới còn nhẹ, chứ tội phá kiến rất nặng”. Thế nào gọi là “phá kiến?” Chính là như bà đã nói: “Cầu đời sau, chứ chẳng cầu vãng sanh!” Ấy chính là chấp trước tà vạy, tri kiến sai lầm; đấy chính là tà kiến phá hoại Phật pháp và dẫn dắt hết thảy mọi người khởi lên những chấp trước tà vạy, tri kiến lầm lạc. Tội ấy cực lớn, cực nặng, vì tâm trái nghịch với Phật, lại còn gây lầm lẫn cho hết thảy mọi người!

Tôi nói những lời này, bà đừng nghĩ là tôi bịa chuyện gạt gẫm bà! Tôi muốn gạt bà thì phải nhằm đạt được điều gì đó! [Đằng này], tôi chẳng vì danh lợi, thế lực, lại khơi khơi gạt gẫm bà vốn là một bà lão trọn chẳng biết gì, chỉ gặp mặt một lần, há tôi chẳng trở thành một gã si ngốc hay sao? Do bà tin tưởng tôi, coi tôi là thầy; con bà nói với bà, bà không tin, liền cậy tôi nói với bà, muốn cho bà được liễu sanh thoát tử ngay trong đời này, vĩnh viễn lìa khỏi hết thảy các nỗi khổ trong thế gian, thường hưởng hết thảy sự vui trong Cực Lạc. Bà phải biết tốt - xấu! Tôi đã nói với bà như thế, nếu bà chẳng nghe, vẫn chiếu theo tâm tướng ngu si của chính mình thì là vong ân phụ nghĩa! Đừng nói bà đã cô phụ ân Phật độ chúng sanh, mà còn phụ bạc tôi một phen khổ tâm chẳng tiếc tinh thần nói với bà rất nhiều lời như thế này!

Bà phải nên phát khởi cái tâm quyết định cầu sanh Tây Phương. Lại phải dạy con cái, dâu, cháu, và thân thích, bằng hữu đều cùng phát tâm quyết định vãng sanh Tây Phương ngay trong đời này; đem công đức dạy người ấy phụ trợ cho công đức tu tâm của chính mình. Khi lâm chung, liền được A Di Đà Phật đích thân tiếp dẫn bà lên phẩm vị tối thượng nơi đài sen chín phẩm. Nếu tôi gạt bà tức là Phật gạt người. Vì sao vậy? Tôi nương theo ý Phật để nói với bà. Há có lẽ nào Phật lại gạt người ư? Bà hãy nên bỏ hết những tâm tri kiến kém hèn từ trước thì chắc chắn sẽ được vãng sanh Tây Phương!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Long Thọ Bồ Tát Khai Thị:</p>
<p>Hỏi: Bồ tát phải thường ở cõi trần lao để giáo hóa chúng sanh, sao lại nguyện sanh về Tịnh Độ? </p>
<p>Đáp: Nếu chưa vào Vô sanh nhẫn của Bồ Tát vị, chưa được thọ ký, chưa đến ngôi Bất Thối chuyển, mà xa lìa chư Phật, tất sẽ chìm trong biển phiền não, hư mất hết các căn lành! Như thế, đã không thể độ mình, làm sao độ chúng sanh được? Ví như, kẻ dùng chiếc thuyền không bền chắc để đưa người, khi gặp sóng to gió lớn, tất thuyền sẽ bị hư rã, mình và người đều chết đắm. Lại như người đem ấm nước sôi đổ vào ao băng tuyết, muốn cho ao băng tuyết tiêu tan, ban sơ chỉ tan được chút ít , kết cuộc chính nước sôi ấy sẽ trở thành băng tuyết. Bồ tát chưa vào Vô sanh pháp vị mà xa lìa chư Phật cũng lại như thế! Nếu Bồ Tát chưa đủ nhẫn lực, chưa đủ phương tiện, muốn dùng chút ít công đức để ra hóa độ chúng sanh, sự lợi ích tuy có đôi phần, nhưng trái lại chính mình sẽ bị đọa lạc. </p>
<p>Lại nữa, nếu bồ Tát mắt thường thấy sắc tướng của Phật, tại thường nghe âm thanh Phật nói, thì tâm sẽ được thanh tịnh, được pháp lạc, được trí huệ lớn, kế đó y theo lời dạy tu hành, tất sẽ mau giải thoát. Gặp Phật được vô lượng sự lợi ích như thế, tại sao không nhất tâm cầu về cõi Phật? Như trẻ thơ không nên rời mẹ, người đi xa không rời lương thực, lúc nóng bức không rời gió nước trong mát, tiết nghiêm hàn không rời sưởi ấm, sang sông không rời thuyền câu, đau bệnh không rời thuốc hay; Bồ Tát không rời chư Phật còn qúa hơn các việc như trên. Tại sao thế? Bởi dù là cha mẹ, hàng thân thuộc, bậc thiện tri thức, ngôi vua chúa, hay các đấng thiên vương cũng không thể làm lợi ích cho chúng sanh bằng Phật. Chư Phật có đủ năng lực đưa loài hữu tình lìa các cảnh khổ, lần lần tiến lên ngôi vị Thế Tôn&#8230;. </p>
<p>Hỏi: Làm thế nào để thường được gần gũi chư Phật? </p>
<p>Đáp: Chúng sanh luân hồi từ vô thỉ kiếp, tạo vô lượng tội chướng nhân duyên. Cho nên, dù có tu phước đức, trí tuệ vẫn kém ít, dù có tu trí huệ, phước đức cũng không được bao nhiêu. Bồ tát khi cầu Phật đạo, cần phải thực hành sanh nhẫn và pháp nhẫn. Do thực hành sanh nhẫn, đối với tất cả chúng sanh phát tâm từ bi hỷ xả, nên diệt được tội chướng trong vô lượng kiếp, sanh vô lượng phước đức căn lành. Do thực hành pháp nhẫn, nên phá hết các vô minh về pháp chấp, sanh vô lượng trí tuệ. Nếu hai hạnh ấy được hòa hiệp, thì đời đời không xa rời chư Phật. </p>
<p>Lại một hạnh: Ví như chúng sanh tâm dục nặng; thì đọa làm thân dâm điểu; tâm sân nặng thì thọ sanh trong loài độc trùng. Nếu kẻ nào thường niệm Phật, ưa thích cõi Phật, không tham phước báu cõi nhân thiên, tất sẽ tùy tâm mến trọng của mình, quyết được sanh về Tịnh độ, thường gần gũi chư Phật&#8230;.&#8221; </p>
<p>Còn sau đây là lời dạy của Tổ Sư Ấn Quang (Hóa Thân Của Đại Thế Chí Bồ Tát:</p>
<p>Thư trả lời mẹ cư sĩ Trí Chánh</p>
<p>      Bà đã quy y Phật pháp niệm Phật thì hãy nên y theo lời Phật dạy để hành. Phật dạy bà cầu sanh Tây Phương, bà thiên chấp, chẳng chịu cầu sanh Tây Phương, cứ khăng khăng muốn cầu [phước báo trong] đời sau! Nay bà đã sống được mấy chục năm rồi, chẳng biết đã trải qua bao nhiêu tai nạn đao binh, lũ lụt, hạn hán, đói kém, tật dịch v.v… Nếu chưa gặp Phật pháp, chẳng biết phương cách thoát lìa thì sẽ chẳng có phương pháp gì, chỉ đành phó mặc luân hồi sau khi đã chết! Nay đã gặp được Phật pháp, lại còn quy y làm đệ tử Phật, vẫn cứ chấp nhặt chẳng tin lời Phật, mặc tình chấp vào ngu kiến của chính mình, suy nghĩ lung tung, mong đời sau vẫn được làm người!</p>
<p>Bà phải hiểu: “Đời sau sẽ được làm người còn khó hơn lâm chung vãng sanh!” Vì sao vậy? Những tội nghiệp đã tạo trong suốt một đời người chẳng biết là bao nhiêu! Khoan đừng nói bà có tạo những tội khác hay không, [chỉ riêng] cái tội ăn thịt giết hại sanh vật từ nhỏ đến lớn quả thật đã nhiều khôn xiết kể rồi! Bà phải phát tâm đại từ bi, cầu sanh Tây Phương. Đợi sau khi thấy Phật đắc đạo sẽ độ thoát những chúng sanh ấy; cậy vào Phật từ lực để có thể chẳng phải đền trả món nợ ấy! Nếu bà cầu [phước báo] đời sau thì không có đại đạo tâm. Dẫu công phu tu hành tốt đẹp nhưng công đức hữu hạn; bởi đã dùng cái tâm phàm phu nhân ngã (tâm phân biệt ta &#8211; người) để tu tập cho nên chẳng có công đức lớn lao! Huống chi, từ vô lượng kiếp đến nay, chẳng biết bà đã tạo bao nhiêu tội nghiệp? Nếu túc nghiệp phát hiện, nhất định khó trốn khỏi tam đồ, ác đạo. Mong lại được làm người sẽ thiên nan, vạn nan! Do vậy nói: “Cầu sanh Tây Phương còn dễ hơn cầu đời sau lại được làm người!” Do cậy vào Phật lực gia bị, nên ác nghiệp đời trước dễ tiêu. Dẫu chưa thể tiêu hết, nhưng cậy vào Phật lực nên chẳng đến nỗi phải trả báo.</p>
<p>Phật nói: “Trong thế gian có hai loại tội nhân. Một là phá giới, hai là phá kiến. Tội phá giới còn nhẹ, chứ tội phá kiến rất nặng”. Thế nào gọi là “phá kiến?” Chính là như bà đã nói: “Cầu đời sau, chứ chẳng cầu vãng sanh!” Ấy chính là chấp trước tà vạy, tri kiến sai lầm; đấy chính là tà kiến phá hoại Phật pháp và dẫn dắt hết thảy mọi người khởi lên những chấp trước tà vạy, tri kiến lầm lạc. Tội ấy cực lớn, cực nặng, vì tâm trái nghịch với Phật, lại còn gây lầm lẫn cho hết thảy mọi người!</p>
<p>Tôi nói những lời này, bà đừng nghĩ là tôi bịa chuyện gạt gẫm bà! Tôi muốn gạt bà thì phải nhằm đạt được điều gì đó! [Đằng này], tôi chẳng vì danh lợi, thế lực, lại khơi khơi gạt gẫm bà vốn là một bà lão trọn chẳng biết gì, chỉ gặp mặt một lần, há tôi chẳng trở thành một gã si ngốc hay sao? Do bà tin tưởng tôi, coi tôi là thầy; con bà nói với bà, bà không tin, liền cậy tôi nói với bà, muốn cho bà được liễu sanh thoát tử ngay trong đời này, vĩnh viễn lìa khỏi hết thảy các nỗi khổ trong thế gian, thường hưởng hết thảy sự vui trong Cực Lạc. Bà phải biết tốt &#8211; xấu! Tôi đã nói với bà như thế, nếu bà chẳng nghe, vẫn chiếu theo tâm tướng ngu si của chính mình thì là vong ân phụ nghĩa! Đừng nói bà đã cô phụ ân Phật độ chúng sanh, mà còn phụ bạc tôi một phen khổ tâm chẳng tiếc tinh thần nói với bà rất nhiều lời như thế này!</p>
<p>Bà phải nên phát khởi cái tâm quyết định cầu sanh Tây Phương. Lại phải dạy con cái, dâu, cháu, và thân thích, bằng hữu đều cùng phát tâm quyết định vãng sanh Tây Phương ngay trong đời này; đem công đức dạy người ấy phụ trợ cho công đức tu tâm của chính mình. Khi lâm chung, liền được A Di Đà Phật đích thân tiếp dẫn bà lên phẩm vị tối thượng nơi đài sen chín phẩm. Nếu tôi gạt bà tức là Phật gạt người. Vì sao vậy? Tôi nương theo ý Phật để nói với bà. Há có lẽ nào Phật lại gạt người ư? Bà hãy nên bỏ hết những tâm tri kiến kém hèn từ trước thì chắc chắn sẽ được vãng sanh Tây Phương!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Vũ Hoa Sen		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36545</link>

		<dc:creator><![CDATA[Vũ Hoa Sen]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Oct 2017 23:57:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36545</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516&quot;&gt;Hướng về Cực Lạc&lt;/a&gt;.

ĐH HVCL biết quay về tự xét mình như thế thật đáng học hỏi]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516">Hướng về Cực Lạc</a>.</p>
<p>ĐH HVCL biết quay về tự xét mình như thế thật đáng học hỏi</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Bích Chi		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36543</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bích Chi]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Oct 2017 16:08:22 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36543</guid>

					<description><![CDATA[Xin chào mọi người, thật sự hôm qua con đã ngộ ra một điều mà trước giờ con chưa biết. Lúc trước con chỉ biết là thành Phật là khó nhất, gian nam mô đại bi quán thế âm bồ tát nhất, nhưng bây giờ con suy nghĩ thấy rằng cứu độ chúng sinh mới là chuyện khó nhất, khó đến nỗi mà công việc này các vị Phật vẫn còn đang làm dở dang. Thật sự con rất xấu hổ khi nghĩ lại lúc trước chỉ muốn về Cực Lạc để hưởng cuộc sống đầy đủ, an nhàn. 
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát.

&lt;em&gt;Đường Về Cõi Tịnh: Mong bạn hoan hỉ gõ tiếng Việt đủ dấu và không viết tắt để các liên hữu tiện theo dõi.&lt;/em&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Xin chào mọi người, thật sự hôm qua con đã ngộ ra một điều mà trước giờ con chưa biết. Lúc trước con chỉ biết là thành Phật là khó nhất, gian nam mô đại bi quán thế âm bồ tát nhất, nhưng bây giờ con suy nghĩ thấy rằng cứu độ chúng sinh mới là chuyện khó nhất, khó đến nỗi mà công việc này các vị Phật vẫn còn đang làm dở dang. Thật sự con rất xấu hổ khi nghĩ lại lúc trước chỉ muốn về Cực Lạc để hưởng cuộc sống đầy đủ, an nhàn.<br />
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát.</p>
<p><em>Đường Về Cõi Tịnh: Mong bạn hoan hỉ gõ tiếng Việt đủ dấu và không viết tắt để các liên hữu tiện theo dõi.</em></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Hướng về Cực Lạc		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36530</link>

		<dc:creator><![CDATA[Hướng về Cực Lạc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 26 Oct 2017 04:02:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36530</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật!
Cảm ơn  các vị Tiền Bối Thiện Nhân, Chánh Pháp Trụ Thế!
HVCL sẽ ghi nhớ những lời này  và cố gắng để thực tâm hành trì .
A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật!<br />
Cảm ơn  các vị Tiền Bối Thiện Nhân, Chánh Pháp Trụ Thế!<br />
HVCL sẽ ghi nhớ những lời này  và cố gắng để thực tâm hành trì .<br />
A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Chánh Pháp Trụ Thế		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36521</link>

		<dc:creator><![CDATA[Chánh Pháp Trụ Thế]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 Oct 2017 09:07:14 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36521</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516&quot;&gt;Hướng về Cực Lạc&lt;/a&gt;.

BẠN VỐN CÓ THỂ CHỨNG QUẢ, NHƯNG MỘT KHI NÓNG GIẬN NỔI LÊN, THÌ CHẲNG CÓ PHẦN

Ác ma tức là ma lợi hại nhất, tức cũng là ma vô minh phiền não. Chúng ta người tu hành, phải luôn luôn hồi quang phản chiếu. Phản chiếu gì ? Phản chiếu trong tự tánh của mình có phiền não tồn tại chăng ? Nếu có người nói bạn không tốt, bạn có phiền não chăng ? Có người nói bạn không đúng, bạn có phiền não chăng ? Có người đến mắng bạn, bạn có phiền não chăng ? Có người đến đánh bạn, bạn có phiền não chăng ? Nếu bạn không sinh phiền não, tức là tiêu diệt được vô biên chúng ác ma. Nếu sinh phiền não, thì chẳng phá được chúng ác ma. Người tu đạo phải mỗi ngày hồi quang phản chiếu, nghĩa là kiểm thảo chính mình, phản tỉnh chính mình : Tại sao phải nóng giận ? Sao lại nổi giận ? Nên biết nóng giận là lửa vô minh, lửa vô minh thì thiêu hủy rừng công đức. 

Nếu chúng ta không có phiền não, không nóng giận, thì người đó cao thượng, khiến cho người cung kính, nếu vô minh phiền não và nóng giận quá lớn, thì người đó chẳng có giá trị, không cao thượng, không đáng cho người cung kính. Ðức tánh thanh cao của người tu đạo là, chẳng có phiền não. Ai không có phiền não, thì người đó sớm chứng quả, sớm khai ngộ. Ai có phiền não thì chứng quả muộn, khai ngộ muộn. Ðó là đạo lý thực tế, ai ai cũng biết, nhưng chẳng ai thực hành được.

Tại nước Mỹ nầy, Phật pháp mới bắt đầu, chúng ta nhất định cần nhiều người chứng quả, nhiều người khai ngộ. Chúng ta phải tạo Thánh hiền, Bồ Tát, La Hán, tạo Thánh nhân sơ quả, nhị quả, tam quả, và tứ quả. Chúng ta phải tạo bậc Thánh hiền, chẳng phải tạo người dư thừa. Người dư thừa là gì ? Tức là người mà mọi người không cần.

Tại nước nầy, mọi người đừng bỏ qua cơ hội tốt. Bạn vốn có thể chứng quả, nhưng một khi nóng giận lên, thì chẳng có phần. Bạn hãy xem có vị Thánh nhân nào có vô minh, có phiền não, có nóng giận chăng ? Vì họ đã chứng đến cảnh giới người cũng không, pháp cũng không, thì tự nhiên chẳng còn vô minh phiền não và nóng giận. Bạn phải tôn trọng mình, đừng khinh mình, tìm cách để sớm chứng quả, đừng rơi vào phía sau. Bạn muốn chứng quả chăng ? Vậy trước hết phải phá ác ma. Ác ma tức là vô minh phiền não của bạn.

Khi tôi giảng Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Phẩm Phổ Môn có nói rằng : &quot;Ngàn ngày nhặt củi, chút lửa đốt sạch&quot;. Khổ công nhặt củi cả ngàn ngày, chỉ một chút lửa thì thiêu sạch. Giống như công làm được ngàn ngày, đức tu được ngàn ngày, một khi phát lửa vô minh (nóng giận), thì bao nhiêu công đức tu được đều cháy sạch. Cho nên, người tu đạo, tối kị nhất là nóng giận, nhất định phải tu pháp môn nhẫn nhục !

Ác ma chuyên phá đạo nghiệp của bạn, nó thấy bạn tu được chút công đức, thì đến quấy nhiễu bạn, ngày ngày đợi cơ hội xem bạn chừng nào nổi nóng, thì nó thừa cơ mà vào trong tâm của bạn, khiến cho bạn thối đạo tâm. Bổn lai muốn tu hành, bây giờ suốt ngày đến tối muốn hoàn tục, không muốn tu hành nữa, đó là bị ma vương chi phối. Ma vương chuyên môn phá hoại đạo tâm. Nếu người tu hành ý chí không kiên cố, thì sẽ đầu hàng ma vương, làm quyến thuộc của chúng. Cho nên, muốn thoát khỏi khổ luân hồi, thì phải nhận chân tu hành.

Hòa Thượng Tuyên Hóa (Tổ Sư Đời Thứ Chín Của Quy Ngưỡng Tông)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516">Hướng về Cực Lạc</a>.</p>
<p>BẠN VỐN CÓ THỂ CHỨNG QUẢ, NHƯNG MỘT KHI NÓNG GIẬN NỔI LÊN, THÌ CHẲNG CÓ PHẦN</p>
<p>Ác ma tức là ma lợi hại nhất, tức cũng là ma vô minh phiền não. Chúng ta người tu hành, phải luôn luôn hồi quang phản chiếu. Phản chiếu gì ? Phản chiếu trong tự tánh của mình có phiền não tồn tại chăng ? Nếu có người nói bạn không tốt, bạn có phiền não chăng ? Có người nói bạn không đúng, bạn có phiền não chăng ? Có người đến mắng bạn, bạn có phiền não chăng ? Có người đến đánh bạn, bạn có phiền não chăng ? Nếu bạn không sinh phiền não, tức là tiêu diệt được vô biên chúng ác ma. Nếu sinh phiền não, thì chẳng phá được chúng ác ma. Người tu đạo phải mỗi ngày hồi quang phản chiếu, nghĩa là kiểm thảo chính mình, phản tỉnh chính mình : Tại sao phải nóng giận ? Sao lại nổi giận ? Nên biết nóng giận là lửa vô minh, lửa vô minh thì thiêu hủy rừng công đức. </p>
<p>Nếu chúng ta không có phiền não, không nóng giận, thì người đó cao thượng, khiến cho người cung kính, nếu vô minh phiền não và nóng giận quá lớn, thì người đó chẳng có giá trị, không cao thượng, không đáng cho người cung kính. Ðức tánh thanh cao của người tu đạo là, chẳng có phiền não. Ai không có phiền não, thì người đó sớm chứng quả, sớm khai ngộ. Ai có phiền não thì chứng quả muộn, khai ngộ muộn. Ðó là đạo lý thực tế, ai ai cũng biết, nhưng chẳng ai thực hành được.</p>
<p>Tại nước Mỹ nầy, Phật pháp mới bắt đầu, chúng ta nhất định cần nhiều người chứng quả, nhiều người khai ngộ. Chúng ta phải tạo Thánh hiền, Bồ Tát, La Hán, tạo Thánh nhân sơ quả, nhị quả, tam quả, và tứ quả. Chúng ta phải tạo bậc Thánh hiền, chẳng phải tạo người dư thừa. Người dư thừa là gì ? Tức là người mà mọi người không cần.</p>
<p>Tại nước nầy, mọi người đừng bỏ qua cơ hội tốt. Bạn vốn có thể chứng quả, nhưng một khi nóng giận lên, thì chẳng có phần. Bạn hãy xem có vị Thánh nhân nào có vô minh, có phiền não, có nóng giận chăng ? Vì họ đã chứng đến cảnh giới người cũng không, pháp cũng không, thì tự nhiên chẳng còn vô minh phiền não và nóng giận. Bạn phải tôn trọng mình, đừng khinh mình, tìm cách để sớm chứng quả, đừng rơi vào phía sau. Bạn muốn chứng quả chăng ? Vậy trước hết phải phá ác ma. Ác ma tức là vô minh phiền não của bạn.</p>
<p>Khi tôi giảng Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Phẩm Phổ Môn có nói rằng : &#8220;Ngàn ngày nhặt củi, chút lửa đốt sạch&#8221;. Khổ công nhặt củi cả ngàn ngày, chỉ một chút lửa thì thiêu sạch. Giống như công làm được ngàn ngày, đức tu được ngàn ngày, một khi phát lửa vô minh (nóng giận), thì bao nhiêu công đức tu được đều cháy sạch. Cho nên, người tu đạo, tối kị nhất là nóng giận, nhất định phải tu pháp môn nhẫn nhục !</p>
<p>Ác ma chuyên phá đạo nghiệp của bạn, nó thấy bạn tu được chút công đức, thì đến quấy nhiễu bạn, ngày ngày đợi cơ hội xem bạn chừng nào nổi nóng, thì nó thừa cơ mà vào trong tâm của bạn, khiến cho bạn thối đạo tâm. Bổn lai muốn tu hành, bây giờ suốt ngày đến tối muốn hoàn tục, không muốn tu hành nữa, đó là bị ma vương chi phối. Ma vương chuyên môn phá hoại đạo tâm. Nếu người tu hành ý chí không kiên cố, thì sẽ đầu hàng ma vương, làm quyến thuộc của chúng. Cho nên, muốn thoát khỏi khổ luân hồi, thì phải nhận chân tu hành.</p>
<p>Hòa Thượng Tuyên Hóa (Tổ Sư Đời Thứ Chín Của Quy Ngưỡng Tông)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36517</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 Oct 2017 05:04:12 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36517</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516&quot;&gt;Hướng về Cực Lạc&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT 

Gửi bạn HVCL,

*Cổ Đức dạy: không sợ niệm khởi, chỉ sợ giác chậm! Nghĩa là niệm phiền não khởi không đáng sợ, chỉ sợ khi nó khởi mình không nhận biết được để khắc chế mà giác ngộ. 

*Khi bước vào tu đạo sẽ có nhiều sự khảo nghiệm lắm. Có thể là người thân (cha, mẹ, chồng, vợ, con cái, hàng xóm, thân quyến); có thể từ bạn bè, đồng nghiệp; có thể từ ngoài xã hội...Chư Phật, chư Bồ tát luôn tìm cách, tìm phương tiện giúp chúng ta thành tựu tâm bồ đề để sớm ngày giác ngộ. Vì thế khi cảnh khởi mà chúng ta không kịp tỉnh giác để nhận biết đó là mê, là vọng, tất chúng ta sẽ bị cảnh đó chuyển và đương nhiên chúng ta sẽ chìm đắm trong mê, vọng đó. Phật gọi trường hợp này là: người đi từ tối vào tối. Nghĩa là nhân đã mê mờ, sanh ra trong cõi này, nay gặp duyên mê vọng không biết cách chuyển hoá để thoát ra=chìm trong mê vọng.

*Sở dĩ dạo này TN hay nói thẳng, trực  diện vào mọi vấn đề là muốn giúp các liên hữu, đặc biệt mới phát tâm tu đạo hiểu rõ: Tu không phải là cưỡi ngựa xem hoa đâu, mà tu, thực tu sẽ rất cam go, từng bước, từng niệm chúng ta đều phải cảnh giác tâm mình, đấu tranh với mọi tật xấu (chủng tử xấu): tham, sân, si, mạn, nghi, tật đố, phân biệt, chấp trước...Phật gọi đó là chủng tử luân hồi mà chúng sanh nào cũng có. Vì vậy, muốn thoát ra khỏi vòng luân hồi, bản thân mỗi chúng ta phải dũng cảm nhìn vào sự thật, nhất quyết không hướng về quá khứ, cũng không mê mộng vào tương lai, mà phải luôn sống với thực tại hiện có. Hiện có là gì? Chúng ta còn mê mờ nhân quả, còn tham đắm ngũ dục, còn để lục trần luôn lôi kéo. Nhận ra điều này, từng ngày, từng bước chúng ta chuyển hoá cái tâm đó, giúp nó trở lại thanh tịnh. Tu=mỗi ngày tâm phải thêm thanh tịnh=thực tu. Điều này nói dễ, hành khó. Khó thì mới phải hành và hễ hành là có lợi lạc.

Bạn ráng đọc kỹ phần chia sẻ bên dưới nhé.

NĂNG RỬA ĐỒ – QUÊN RỬA TÂM

Một thiền Sư trong một bài pháp nhủ đã nói một biểu dụ: Người phụ nữ khi nổi sân, bà ta bèn đem chén bát ra lau, rửa rồi chà lấy chà để lên những cái chén bát hòng làm cho những cái chén bát đó phải sạch sẽ, nhưng có một điều bà ta quên khuấy rằng: cái tâm của bà ta lúc ấy lại vô cùng uế trược, và đang cần gột rửa, nhưng lại không được ngó ngàng tới. Đó là trái đạo.
Trong cuộc sống hàng ngày, mọi nơi, mọi chốn, dẫu ở nông thôn, hay chốn thị thành; dẫu miền xuôi, hay miền ngược, dẫu ở đường hay ngoài chợ; dẫu ở nhà hay hãng sở, dẫu tại gia hay xuất gia… những chuyện „giận cá-chém thớt“ như trên vốn và vẫn thường xảy ra, thậm chí nhiều như cơm bữa. Nguyên nhân  từ đâu? Từ tâm sân hận. Người đời có câu: Giận quá mất khôn! Chữ „khôn“ ý nói tới sự sáng suốt, minh mẫn trong suy nghĩ và hành động. Trong đạo chữ „khôn“ chính là tư duy và hành động chân chánh. Nhưng khi „mất khôn“ - tâm sân nổi lên, chúng ta thường quên mất mình là ai, đang làm gì, từ đó chúng ta sẵn sàng làm tất thảy mọi việc, nhiều khi bất chấp hậu quả, miễn sao thoả mãn được cơn lửa đang hừng hực cháy trong tâm. Trong đạo gọi đó là hiện tượng thiêu trụi công đức của chính mình. Công đức từ đâu có? Phải từ nơi trì giới mà có. Với người Phật tử tại gia thì 5 Giới: 
- Không sát sanh
- Không trộm cắp
- Không tà dâm
- Không nói dối 
- Không uống rượu bia hay dùng chất kích thích. 
phải luôn luôn được quán chiếu và nghiêm cẩn hành trì. Vậy nhưng hễ ai (nhỡ, chót) đụng đến ta; chê bai ta; làm trái ý ta; không ngưỡng mộ hay dám vượt mặt ta… ngay lập tức ta sẽ tìm nơi để xả…giận. 

Ta là ai? Nếu nói ta là cái thân này, nhưng Phật nói: cái thân này là giả tạm, là cửu khướu bất tịnh, là vô thường, nay còn, mai mất. Vậy thì việc „đụng, chê, trái ý, không ngưỡng mộ, vượt mặt…“  mà thế gian đối với ta liệu có gì đáng để ta phải nổi cơn thịnh nộ? Lý là thế, nhưng đi vào sự, để quán chiếu được cái „ta“ hư giả đó thật khó vô cùng. Khó, bởi ta đang, thường, luôn sống, bám chấp vào cái „ta“ bất định, bất tịnh và hư giả. Vì bám chấp nên ta ngỡ và nhiều khi lấy cái hư giả đó làm lẽ sống, làm chân lý sống, làm cái phao để bơi lội, vùng vẫy trong đời cho thoả thích. Cũng vì thế hễ ai có ý định, muốn đi ngược, làm ngược theo chân lý, đụng đến lẽ sống của ta, khiến cái „phao“ của ta chòng chành, ắt ta chẳng thể ngồi yên. Ngồi yên có hai nghĩa: thân tịnh, nhưng tâm bất tịnh. Nghĩa là thân một đống, nhưng tâm tham, sân, si, mạn, nghi, phân biệt, chấp trước trùng trùng dấy khởi. Ngồi yên như thế gọi là ngồi yên trên đống lửa. Ngồi yên cũng lại có nghĩa: cả thân và tâm đều thanh tịnh, đó là 6 căn tiếp sáu trần mà chẳng khởi vọng thức. Trong đạo gọi đó là đối cảnh mà chẳng sanh tâm.

Hàng ngày, đối người, tiếp vật nếu chúng ta không hằng quán chiếu sâu sắc, chuyện lấy vật làm ta, biến ta thành vật, rồi hàng ngày miệt mài lấy vật ra để lau chùi, đánh bóng hầu cho chúng sạch sẽ là điều chẳng thể. 
Cổ nhân có câu: Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm! Nhà và bát dẫu sạch, nhưng tâm chẳng sạch, dẫu cơm tiên đầy bát cũng chẳng thể nào ngon miệng.

Ráng gột rửa tâm như thường gột rửa chén bát vậy.

TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516">Hướng về Cực Lạc</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT </p>
<p>Gửi bạn HVCL,</p>
<p>*Cổ Đức dạy: không sợ niệm khởi, chỉ sợ giác chậm! Nghĩa là niệm phiền não khởi không đáng sợ, chỉ sợ khi nó khởi mình không nhận biết được để khắc chế mà giác ngộ. </p>
<p>*Khi bước vào tu đạo sẽ có nhiều sự khảo nghiệm lắm. Có thể là người thân (cha, mẹ, chồng, vợ, con cái, hàng xóm, thân quyến); có thể từ bạn bè, đồng nghiệp; có thể từ ngoài xã hội&#8230;Chư Phật, chư Bồ tát luôn tìm cách, tìm phương tiện giúp chúng ta thành tựu tâm bồ đề để sớm ngày giác ngộ. Vì thế khi cảnh khởi mà chúng ta không kịp tỉnh giác để nhận biết đó là mê, là vọng, tất chúng ta sẽ bị cảnh đó chuyển và đương nhiên chúng ta sẽ chìm đắm trong mê, vọng đó. Phật gọi trường hợp này là: người đi từ tối vào tối. Nghĩa là nhân đã mê mờ, sanh ra trong cõi này, nay gặp duyên mê vọng không biết cách chuyển hoá để thoát ra=chìm trong mê vọng.</p>
<p>*Sở dĩ dạo này TN hay nói thẳng, trực  diện vào mọi vấn đề là muốn giúp các liên hữu, đặc biệt mới phát tâm tu đạo hiểu rõ: Tu không phải là cưỡi ngựa xem hoa đâu, mà tu, thực tu sẽ rất cam go, từng bước, từng niệm chúng ta đều phải cảnh giác tâm mình, đấu tranh với mọi tật xấu (chủng tử xấu): tham, sân, si, mạn, nghi, tật đố, phân biệt, chấp trước&#8230;Phật gọi đó là chủng tử luân hồi mà chúng sanh nào cũng có. Vì vậy, muốn thoát ra khỏi vòng luân hồi, bản thân mỗi chúng ta phải dũng cảm nhìn vào sự thật, nhất quyết không hướng về quá khứ, cũng không mê mộng vào tương lai, mà phải luôn sống với thực tại hiện có. Hiện có là gì? Chúng ta còn mê mờ nhân quả, còn tham đắm ngũ dục, còn để lục trần luôn lôi kéo. Nhận ra điều này, từng ngày, từng bước chúng ta chuyển hoá cái tâm đó, giúp nó trở lại thanh tịnh. Tu=mỗi ngày tâm phải thêm thanh tịnh=thực tu. Điều này nói dễ, hành khó. Khó thì mới phải hành và hễ hành là có lợi lạc.</p>
<p>Bạn ráng đọc kỹ phần chia sẻ bên dưới nhé.</p>
<p>NĂNG RỬA ĐỒ – QUÊN RỬA TÂM</p>
<p>Một thiền Sư trong một bài pháp nhủ đã nói một biểu dụ: Người phụ nữ khi nổi sân, bà ta bèn đem chén bát ra lau, rửa rồi chà lấy chà để lên những cái chén bát hòng làm cho những cái chén bát đó phải sạch sẽ, nhưng có một điều bà ta quên khuấy rằng: cái tâm của bà ta lúc ấy lại vô cùng uế trược, và đang cần gột rửa, nhưng lại không được ngó ngàng tới. Đó là trái đạo.<br />
Trong cuộc sống hàng ngày, mọi nơi, mọi chốn, dẫu ở nông thôn, hay chốn thị thành; dẫu miền xuôi, hay miền ngược, dẫu ở đường hay ngoài chợ; dẫu ở nhà hay hãng sở, dẫu tại gia hay xuất gia… những chuyện „giận cá-chém thớt“ như trên vốn và vẫn thường xảy ra, thậm chí nhiều như cơm bữa. Nguyên nhân  từ đâu? Từ tâm sân hận. Người đời có câu: Giận quá mất khôn! Chữ „khôn“ ý nói tới sự sáng suốt, minh mẫn trong suy nghĩ và hành động. Trong đạo chữ „khôn“ chính là tư duy và hành động chân chánh. Nhưng khi „mất khôn“ &#8211; tâm sân nổi lên, chúng ta thường quên mất mình là ai, đang làm gì, từ đó chúng ta sẵn sàng làm tất thảy mọi việc, nhiều khi bất chấp hậu quả, miễn sao thoả mãn được cơn lửa đang hừng hực cháy trong tâm. Trong đạo gọi đó là hiện tượng thiêu trụi công đức của chính mình. Công đức từ đâu có? Phải từ nơi trì giới mà có. Với người Phật tử tại gia thì 5 Giới:<br />
&#8211; Không sát sanh<br />
&#8211; Không trộm cắp<br />
&#8211; Không tà dâm<br />
&#8211; Không nói dối<br />
&#8211; Không uống rượu bia hay dùng chất kích thích.<br />
phải luôn luôn được quán chiếu và nghiêm cẩn hành trì. Vậy nhưng hễ ai (nhỡ, chót) đụng đến ta; chê bai ta; làm trái ý ta; không ngưỡng mộ hay dám vượt mặt ta… ngay lập tức ta sẽ tìm nơi để xả…giận. </p>
<p>Ta là ai? Nếu nói ta là cái thân này, nhưng Phật nói: cái thân này là giả tạm, là cửu khướu bất tịnh, là vô thường, nay còn, mai mất. Vậy thì việc „đụng, chê, trái ý, không ngưỡng mộ, vượt mặt…“  mà thế gian đối với ta liệu có gì đáng để ta phải nổi cơn thịnh nộ? Lý là thế, nhưng đi vào sự, để quán chiếu được cái „ta“ hư giả đó thật khó vô cùng. Khó, bởi ta đang, thường, luôn sống, bám chấp vào cái „ta“ bất định, bất tịnh và hư giả. Vì bám chấp nên ta ngỡ và nhiều khi lấy cái hư giả đó làm lẽ sống, làm chân lý sống, làm cái phao để bơi lội, vùng vẫy trong đời cho thoả thích. Cũng vì thế hễ ai có ý định, muốn đi ngược, làm ngược theo chân lý, đụng đến lẽ sống của ta, khiến cái „phao“ của ta chòng chành, ắt ta chẳng thể ngồi yên. Ngồi yên có hai nghĩa: thân tịnh, nhưng tâm bất tịnh. Nghĩa là thân một đống, nhưng tâm tham, sân, si, mạn, nghi, phân biệt, chấp trước trùng trùng dấy khởi. Ngồi yên như thế gọi là ngồi yên trên đống lửa. Ngồi yên cũng lại có nghĩa: cả thân và tâm đều thanh tịnh, đó là 6 căn tiếp sáu trần mà chẳng khởi vọng thức. Trong đạo gọi đó là đối cảnh mà chẳng sanh tâm.</p>
<p>Hàng ngày, đối người, tiếp vật nếu chúng ta không hằng quán chiếu sâu sắc, chuyện lấy vật làm ta, biến ta thành vật, rồi hàng ngày miệt mài lấy vật ra để lau chùi, đánh bóng hầu cho chúng sạch sẽ là điều chẳng thể.<br />
Cổ nhân có câu: Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm! Nhà và bát dẫu sạch, nhưng tâm chẳng sạch, dẫu cơm tiên đầy bát cũng chẳng thể nào ngon miệng.</p>
<p>Ráng gột rửa tâm như thường gột rửa chén bát vậy.</p>
<p>TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Hướng về Cực Lạc		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36516</link>

		<dc:creator><![CDATA[Hướng về Cực Lạc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 Oct 2017 03:59:25 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36516</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật!
Kính gửi các vị Tiền Bối Thiện Nhân,Chánh Pháp Trụ Thế,Tuấn Linh, đạo hữu Tịnh Pháp!
Ngay sau khi nhận được hồi âm của Tiền Bối Thiện Nhân, HVCL đã chưa dám trả lời ngay mà  chờ xem mình thay đổi thế nào sau khi trực tiếp nhận được những lời khuyên đó. Hôm nay thấy  có thêm nhiều bài Pháp hay của các vị ,HVCL đã suy gẫm , nhìn ra được vướng mắc,vấn đề của chính mình, để từ hôm nay bắt đầu thêm 1&quot; môn học mới&quot; tinh vi hơn - mà chính mình phải vượt qua được.
Cảm ơn mọi người đã luôn có mặt kịp thời động viên khuyến khích HVCL!   
HVCL có cảm nghĩ là mình sẽ phải cố gắng rất nhiều để đối trị được phiền não này, nhưng với những pháp&quot; ko có Tôi, ko có của Tôi&quot;, hay &quot;như nghe người ta hát&quot;, &quot;người ta đang khen mình&quot;.. HVCL tin là sẽ rất nhiều người -ko riêng HVCL -&quot;mát lòng mát dạ&quot; vượt qua được cửa ải Sân  khó khắc phục  này.
Sâu hơn nữa để thực tâm từ bi hiện hữu ,HVCL nghĩ mình cần thêm chỉ bảo,khai thị, để thực sự hiểu,thực sự ngấm, có như vậy mới mong thực hành tốt ạ!  
Nam Mô A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật!<br />
Kính gửi các vị Tiền Bối Thiện Nhân,Chánh Pháp Trụ Thế,Tuấn Linh, đạo hữu Tịnh Pháp!<br />
Ngay sau khi nhận được hồi âm của Tiền Bối Thiện Nhân, HVCL đã chưa dám trả lời ngay mà  chờ xem mình thay đổi thế nào sau khi trực tiếp nhận được những lời khuyên đó. Hôm nay thấy  có thêm nhiều bài Pháp hay của các vị ,HVCL đã suy gẫm , nhìn ra được vướng mắc,vấn đề của chính mình, để từ hôm nay bắt đầu thêm 1&#8243; môn học mới&#8221; tinh vi hơn &#8211; mà chính mình phải vượt qua được.<br />
Cảm ơn mọi người đã luôn có mặt kịp thời động viên khuyến khích HVCL!<br />
HVCL có cảm nghĩ là mình sẽ phải cố gắng rất nhiều để đối trị được phiền não này, nhưng với những pháp&#8221; ko có Tôi, ko có của Tôi&#8221;, hay &#8220;như nghe người ta hát&#8221;, &#8220;người ta đang khen mình&#8221;.. HVCL tin là sẽ rất nhiều người -ko riêng HVCL -&#8220;mát lòng mát dạ&#8221; vượt qua được cửa ải Sân  khó khắc phục  này.<br />
Sâu hơn nữa để thực tâm từ bi hiện hữu ,HVCL nghĩ mình cần thêm chỉ bảo,khai thị, để thực sự hiểu,thực sự ngấm, có như vậy mới mong thực hành tốt ạ!<br />
Nam Mô A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tịnh Pháp		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/10/mot-niem-chi-thanh-phat-ra-cam-ung-xa-den-ngan-dam/comment-page-1/#comment-36515</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tịnh Pháp]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Oct 2017 14:41:28 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13058#comment-36515</guid>

					<description><![CDATA[Chị HVCL
Mình cũng mới tu đây thôi. Những gì là quán tâm từ bi đến tất cả chúng sanh, đối với mình đều quá cao siêu, mình sợ không làm nổi. Chuyện khó chịu trong chỗ làm của chị mình đều đã trải qua. Sau mấy ngày(những mấy ngày lận đó) tức giận , mình đã chọn cách này : luôn luôn mang theo một cai khăn để lau ghế trước khi ngồi, và chọn một cái ghế có tay dựa. Lúc đầu , tự ái lắm , nghĩ là &quot; Ồ mình bị mắng , ai nấy cũng cười , mình thua rồi v.v... nhưng vẫn tiếp tục niệm Phật( hi hi để đè cái cục tức xuống thôi ) nhưng sau một hồi niệm Phật, tự nhiên mình có ý nghĩ là &quot;Ồ cái ghế có tay này cũng có lý lắm , mình khỏi sợ té bất tử. Tứ một ý nghĩ đó , mình tiếp tục nghĩ rằng, tay dựa của ghế cũng giống như giới luật , giữ cho mình được an vui. Ý nghĩ tiếp theo ý nghĩ, mình nhận ra rằng, lựa chọn ghế này ghế nọ là vì lợi ích của chính mình , như thế người ta tức giận là đúng rồi...Khi mình nghĩ được như thế liền tự nhiên cảm thấy thoải mái. Mình nghĩ rằng chư Phật, chư Bồ tát đã cho mình những ý nghĩ tốt lành như vậy để mình được an vui trong đời sống. Từ đó về sau, những chuyện khó chịu như thế dần dần bớt đi. Nếu như những cách đối trị tức giận khác không giúp được, chị thử cách này xem sạo Chúc chị thân tâm an lạc, tu hanh tinh tấn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chị HVCL<br />
Mình cũng mới tu đây thôi. Những gì là quán tâm từ bi đến tất cả chúng sanh, đối với mình đều quá cao siêu, mình sợ không làm nổi. Chuyện khó chịu trong chỗ làm của chị mình đều đã trải qua. Sau mấy ngày(những mấy ngày lận đó) tức giận , mình đã chọn cách này : luôn luôn mang theo một cai khăn để lau ghế trước khi ngồi, và chọn một cái ghế có tay dựa. Lúc đầu , tự ái lắm , nghĩ là &#8221; Ồ mình bị mắng , ai nấy cũng cười , mình thua rồi v.v&#8230; nhưng vẫn tiếp tục niệm Phật( hi hi để đè cái cục tức xuống thôi ) nhưng sau một hồi niệm Phật, tự nhiên mình có ý nghĩ là &#8220;Ồ cái ghế có tay này cũng có lý lắm , mình khỏi sợ té bất tử. Tứ một ý nghĩ đó , mình tiếp tục nghĩ rằng, tay dựa của ghế cũng giống như giới luật , giữ cho mình được an vui. Ý nghĩ tiếp theo ý nghĩ, mình nhận ra rằng, lựa chọn ghế này ghế nọ là vì lợi ích của chính mình , như thế người ta tức giận là đúng rồi&#8230;Khi mình nghĩ được như thế liền tự nhiên cảm thấy thoải mái. Mình nghĩ rằng chư Phật, chư Bồ tát đã cho mình những ý nghĩ tốt lành như vậy để mình được an vui trong đời sống. Từ đó về sau, những chuyện khó chịu như thế dần dần bớt đi. Nếu như những cách đối trị tức giận khác không giúp được, chị thử cách này xem sạo Chúc chị thân tâm an lạc, tu hanh tinh tấn.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
