<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Buôn Bán Cân Đo Gian Lận Chết Tái Sanh Làm Trâu Trả Nợ	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Wed, 27 May 2020 23:20:04 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Mở Rộng Tâm Lượng		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-37632</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mở Rộng Tâm Lượng]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 18 Mar 2018 00:41:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-37632</guid>

					<description><![CDATA[THÁNH NHÂN ĐÃI KẺ KHÙ KHỜ

Người mà người khác cho rằng khù khờ, lại là người không tranh giành hơn thua với người khác, hơn nữa còn tốt bụng, hay giúp đỡ người… Vì vậy mà tích được đức  lớn và đắc phúc báo. 

Người xưa có câu “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”, kỳ thực đều có căn nguyên xuất phát từ luật nhân quả báo ứng. Câu chuyện về “chàng khờ” sau đây là một ví dụ.
Đời nhà Thanh có một người họ Mục sống tại một thị trấn nhỏ. Họ Mục sinh ra vốn đã may mắn vì cha mẹ có của ăn của để, tuy nhiên người này lại không sắc sảo nhanh nhẹn như bao người khác. Khi cha mẹ mất đi, họ Mục được thừa hưởng gia tài kha khá.
Hàng xóm tính hay dòm ngó cứ nghĩ kiểu gì rồi cậu ấm ngờ nghệch này cũng khuynh gia bại sản mà thôi, bởi có biết thế nào là làm ăn đâu ! Vậy mà không hiểu sao cửa tiệm của họ Mục vẫn kinh doanh rất tốt, lời lãi còn nhiều hơn khi cha mẹ chưa qua đời.
Họ Mục tính khờ khạo nhưng tốt bụng, luôn đối đãi với gia nhân trong nhà như anh em. Gặp người khốn khó đều thiện tâm giúp đỡ. Tính tình họ Mục cũng vô tư, gặp ai cũng cười nói vui vẻ và chẳng để ý gì tới những lời soi mói, chê bai của hàng xóm.
Và được cái họ Mục tuy không mấy thông minh nhưng lại rất khỏe mạnh, tư bé đến lớn chưa bao giờ đau ốm gì nặng.
Một ngày nọ, có tin đồn rằng một người làm trong nhà họ Mục treo cổ tự tử. Dân thị trấn nghe vậy, vốn đã ghen tức với sự may mắn của họ Mục, vội vàng báo quan. Nhiều người chắc mẩm, kiểu gì lần này họ Mục cũng sẽ gặp hạn, lại còn chưa nói đầu óc không được thông thái, làm sao mà thoát !
Khi nha sai tới khám nhà họ Mục, quả thật thấy một người nằm sóng soài trên mặt đất. Tuy nhiên vừa lúc pháp y động vào để kiểm tra thi thể thì người hầu này đột nhiên động đậy rồi ngồi bật dậy, khiến ai ai cũng hốt hoảng bất ngờ.
Người hầu vươn vai ngáp dài, vặn vẹo người rồi ngạc nhiên hỏi vì sao lại lắm nha sai, chòm xóm tụ tập bên cạnh vậy ?
Nha sai bèn truy hỏi có phải người hầu bị ép buộc chuyện gì đến nỗi phải treo cổ tự vẫn không ? Nhưng người hầu mỉm cười lắc đầu và bảo:
“Tôi đang hạnh phúc thế này sao mà tự vẫn được ? Tôi chỉ là ngủ một giấc thật say để thả hồn mình ngắm nhìn bầu trời trong xanh mà thôi”.
Nha sai thấy chẳng còn việc gì nữa nên cáo từ về phủ. Còn dân trong trấn thì thầm với nhau để thắc mắc:
“Họ Mục nhìn khờ khạo ngốc nghếch như vậy mà sao lúc nào cũng gặp may thế nhỉ ? Gia nhân trong nhà cứ tưởng treo cổ tự vẫn mà cũng sống lại rồi mất trí nhớ, thật khó tin quá”.
Tuy nhiên một thầy bói có mặt ở đó đã giải thích với mọi người rằng:
“Các vị không hiểu ngọn ngành câu chuyện rồi. Họ Mục là người có Đức  từ kiếp trước, sang kiếp này vẫn tích Đức  nên luôn được may mắn.
Kiếp trước cậu ta cũng sống vô tư và độ lượng, luôn sẵn lòng giúp đỡ người gặp khó, không bao giờ trách cứ bất kỳ ai, luôn đối xử với mọi người như nhau không phân biệt sang hèn. Khi bị bắt nạt hay lừa gạt, cậu ta cũng không trách cứ kẻ hại mình.
Họ Mục cũng chưa từng dối gạt ai bao giờ, trái tim luôn lương thiện và độ lượng. Bởi vậy nên kiếp này được đầu thai vào nhà giàu có, vận may tới tấp đến thăm là nhờ vào Đức.
Cho dù có chuyện gì xảy ra, họ Mục luôn gặp hảo sự bởi tích nhiều Đức , từ đời trước cho tới tận đời này.
Cậu ta khờ khạo cũng là điều hay, bởi vì cho dù các vị có gièm pha, chê bai hay làm gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng để tâm. Các vị nếu học được như cậu ta, chắc chắn sẽ được may mắn”.
Nghe vị thầy bói nói xong, ai nấy đều im lặng. Họ lúc ấy mới thấy rằng, họ Mục không hề khờ khạo, và câu nói “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ” quả thật đúng, tất cả đều do luật nhân quả báo ứng mà ra.

 

Theo Minhbao.net]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>THÁNH NHÂN ĐÃI KẺ KHÙ KHỜ</p>
<p>Người mà người khác cho rằng khù khờ, lại là người không tranh giành hơn thua với người khác, hơn nữa còn tốt bụng, hay giúp đỡ người… Vì vậy mà tích được đức  lớn và đắc phúc báo. </p>
<p>Người xưa có câu “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”, kỳ thực đều có căn nguyên xuất phát từ luật nhân quả báo ứng. Câu chuyện về “chàng khờ” sau đây là một ví dụ.<br />
Đời nhà Thanh có một người họ Mục sống tại một thị trấn nhỏ. Họ Mục sinh ra vốn đã may mắn vì cha mẹ có của ăn của để, tuy nhiên người này lại không sắc sảo nhanh nhẹn như bao người khác. Khi cha mẹ mất đi, họ Mục được thừa hưởng gia tài kha khá.<br />
Hàng xóm tính hay dòm ngó cứ nghĩ kiểu gì rồi cậu ấm ngờ nghệch này cũng khuynh gia bại sản mà thôi, bởi có biết thế nào là làm ăn đâu ! Vậy mà không hiểu sao cửa tiệm của họ Mục vẫn kinh doanh rất tốt, lời lãi còn nhiều hơn khi cha mẹ chưa qua đời.<br />
Họ Mục tính khờ khạo nhưng tốt bụng, luôn đối đãi với gia nhân trong nhà như anh em. Gặp người khốn khó đều thiện tâm giúp đỡ. Tính tình họ Mục cũng vô tư, gặp ai cũng cười nói vui vẻ và chẳng để ý gì tới những lời soi mói, chê bai của hàng xóm.<br />
Và được cái họ Mục tuy không mấy thông minh nhưng lại rất khỏe mạnh, tư bé đến lớn chưa bao giờ đau ốm gì nặng.<br />
Một ngày nọ, có tin đồn rằng một người làm trong nhà họ Mục treo cổ tự tử. Dân thị trấn nghe vậy, vốn đã ghen tức với sự may mắn của họ Mục, vội vàng báo quan. Nhiều người chắc mẩm, kiểu gì lần này họ Mục cũng sẽ gặp hạn, lại còn chưa nói đầu óc không được thông thái, làm sao mà thoát !<br />
Khi nha sai tới khám nhà họ Mục, quả thật thấy một người nằm sóng soài trên mặt đất. Tuy nhiên vừa lúc pháp y động vào để kiểm tra thi thể thì người hầu này đột nhiên động đậy rồi ngồi bật dậy, khiến ai ai cũng hốt hoảng bất ngờ.<br />
Người hầu vươn vai ngáp dài, vặn vẹo người rồi ngạc nhiên hỏi vì sao lại lắm nha sai, chòm xóm tụ tập bên cạnh vậy ?<br />
Nha sai bèn truy hỏi có phải người hầu bị ép buộc chuyện gì đến nỗi phải treo cổ tự vẫn không ? Nhưng người hầu mỉm cười lắc đầu và bảo:<br />
“Tôi đang hạnh phúc thế này sao mà tự vẫn được ? Tôi chỉ là ngủ một giấc thật say để thả hồn mình ngắm nhìn bầu trời trong xanh mà thôi”.<br />
Nha sai thấy chẳng còn việc gì nữa nên cáo từ về phủ. Còn dân trong trấn thì thầm với nhau để thắc mắc:<br />
“Họ Mục nhìn khờ khạo ngốc nghếch như vậy mà sao lúc nào cũng gặp may thế nhỉ ? Gia nhân trong nhà cứ tưởng treo cổ tự vẫn mà cũng sống lại rồi mất trí nhớ, thật khó tin quá”.<br />
Tuy nhiên một thầy bói có mặt ở đó đã giải thích với mọi người rằng:<br />
“Các vị không hiểu ngọn ngành câu chuyện rồi. Họ Mục là người có Đức  từ kiếp trước, sang kiếp này vẫn tích Đức  nên luôn được may mắn.<br />
Kiếp trước cậu ta cũng sống vô tư và độ lượng, luôn sẵn lòng giúp đỡ người gặp khó, không bao giờ trách cứ bất kỳ ai, luôn đối xử với mọi người như nhau không phân biệt sang hèn. Khi bị bắt nạt hay lừa gạt, cậu ta cũng không trách cứ kẻ hại mình.<br />
Họ Mục cũng chưa từng dối gạt ai bao giờ, trái tim luôn lương thiện và độ lượng. Bởi vậy nên kiếp này được đầu thai vào nhà giàu có, vận may tới tấp đến thăm là nhờ vào Đức.<br />
Cho dù có chuyện gì xảy ra, họ Mục luôn gặp hảo sự bởi tích nhiều Đức , từ đời trước cho tới tận đời này.<br />
Cậu ta khờ khạo cũng là điều hay, bởi vì cho dù các vị có gièm pha, chê bai hay làm gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng để tâm. Các vị nếu học được như cậu ta, chắc chắn sẽ được may mắn”.<br />
Nghe vị thầy bói nói xong, ai nấy đều im lặng. Họ lúc ấy mới thấy rằng, họ Mục không hề khờ khạo, và câu nói “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ” quả thật đúng, tất cả đều do luật nhân quả báo ứng mà ra.</p>
<p>Theo Minhbao.net</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Một Đời Vãng Sanh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-37149</link>

		<dc:creator><![CDATA[Một Đời Vãng Sanh]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 10 Jan 2018 02:37:07 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-37149</guid>

					<description><![CDATA[BUÔN GIAN BÁN LẬN, NHÀ TAN NGƯỜI CHẾT
 

Tôi có một ông bạn thân, nhà ở miền nam. Ông kể, chuyện xảy ra ở quê ông trước đây cũng là chuyện báo ứng nhân quả cực rõ, đủ giúp người cảnh giác.
Vào thời Nhật chiếm đóng, có một nhà buôn gạo trứ danh ( tạm giấu tên), xin gọi là San cho tiện. Bình thường ông San khi mua bán đều lén cân thiếu, đến sau này giàu rồi thì bắt đầu nịnh hót, giao kết với đám Nhật Bản quyền quý. Ông còn mua chuộc lấy lòng đám xã hội đen khu đó, tác oai tác quái ức hiếp dân làng.

Ông thao túng giá lương thực đương thời để thu lợi lớn. Lúc đó cư dân sợ uy ông nên chẳng dám làm gì, đành cắn răng chịu. Lòng rất căm giận nhưng không dám nói ra.

Báo ứng cũng theo đó mà đến với nhà này. Đầu tiên là con trai trưởng ông San, du học ngành y tại Nhật, tốn kém gia sản vạn ngàn, sau khi học thành tài về nước. Năm sau, ngay lúc cậu cả đang chuẩn bị khai trương bệnh viện để hành nghề thì đột nhiên mắc bệnh cấp tính, chạy chữa thuốc thang đủ hết, nhưng trong chớp mắt đã lìa đời.

Không lâu sau, ông San lại bị đám xã hội đen mà ông từng kết giao, dọa dẫm bắt chẹt. Có lần do yêu sách của chúng không được đáp ứng, chúng đánh ông đến máu me đầm đìa, thương tích trầm trọng, không bao lâu thì ông chết .
Lúc này bà vợ ông gom hết tiền của, trốn đi xây dựng tổ ấm với người tình, bỏ lại đám con bất tài, không biết nghề ngỗng gì nên không cách gì mưu sinh.
Con gái ông cuối cùng phải hạ mình đi làm gái, còn mấy đứa con trai thì du thủ du thực, lêu lổng say sưa.

Ngồi không ăn núi cũng lở, sau đó tất cả đều rơi vào tăm tối. Đây là chuyện có thật, người người đều biết.  Do ông San là gian thương, trường kỳ cân non bán thiếu, lại ưa hại người. Hậu quả là nhà tan người mất, tài sản hết sạch. Còn di họa đến con cháu khiến chúng chẳng thể ngóc đầu lên. Đây gọi là trả báo ngay hiện tại.Tôi đã tận mắt chứng kiến ngay hiện đời, những tác giả viết tiểu thuyết có nội dung đồi trụy, khiêu dâm, muốn phổ biến điều xấu ác, gieo rắc họa hại cho xã hội … Về sau, con cháu họ đều hư hỏng, thậm chí cầm súng đi cướp ngân hàng, còn người phối ngẫu của họ thì phản bội ngoại tình. Báo ứng hậu vận của họ phải nói rất bi thảm, cực kỳ tồi tệ.

Trong lịch sử, nhiều bạo chúa giết người tạo ác, cuối đời không những chẳng được chết an, họ còn bị tuyệt tự tuyệt tôn, là chuyện ai cũng thấy.

(Trích “ Hiện tượng báo ứng nhân quả - Vân Hạc”)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>BUÔN GIAN BÁN LẬN, NHÀ TAN NGƯỜI CHẾT</p>
<p>Tôi có một ông bạn thân, nhà ở miền nam. Ông kể, chuyện xảy ra ở quê ông trước đây cũng là chuyện báo ứng nhân quả cực rõ, đủ giúp người cảnh giác.<br />
Vào thời Nhật chiếm đóng, có một nhà buôn gạo trứ danh ( tạm giấu tên), xin gọi là San cho tiện. Bình thường ông San khi mua bán đều lén cân thiếu, đến sau này giàu rồi thì bắt đầu nịnh hót, giao kết với đám Nhật Bản quyền quý. Ông còn mua chuộc lấy lòng đám xã hội đen khu đó, tác oai tác quái ức hiếp dân làng.</p>
<p>Ông thao túng giá lương thực đương thời để thu lợi lớn. Lúc đó cư dân sợ uy ông nên chẳng dám làm gì, đành cắn răng chịu. Lòng rất căm giận nhưng không dám nói ra.</p>
<p>Báo ứng cũng theo đó mà đến với nhà này. Đầu tiên là con trai trưởng ông San, du học ngành y tại Nhật, tốn kém gia sản vạn ngàn, sau khi học thành tài về nước. Năm sau, ngay lúc cậu cả đang chuẩn bị khai trương bệnh viện để hành nghề thì đột nhiên mắc bệnh cấp tính, chạy chữa thuốc thang đủ hết, nhưng trong chớp mắt đã lìa đời.</p>
<p>Không lâu sau, ông San lại bị đám xã hội đen mà ông từng kết giao, dọa dẫm bắt chẹt. Có lần do yêu sách của chúng không được đáp ứng, chúng đánh ông đến máu me đầm đìa, thương tích trầm trọng, không bao lâu thì ông chết .<br />
Lúc này bà vợ ông gom hết tiền của, trốn đi xây dựng tổ ấm với người tình, bỏ lại đám con bất tài, không biết nghề ngỗng gì nên không cách gì mưu sinh.<br />
Con gái ông cuối cùng phải hạ mình đi làm gái, còn mấy đứa con trai thì du thủ du thực, lêu lổng say sưa.</p>
<p>Ngồi không ăn núi cũng lở, sau đó tất cả đều rơi vào tăm tối. Đây là chuyện có thật, người người đều biết.  Do ông San là gian thương, trường kỳ cân non bán thiếu, lại ưa hại người. Hậu quả là nhà tan người mất, tài sản hết sạch. Còn di họa đến con cháu khiến chúng chẳng thể ngóc đầu lên. Đây gọi là trả báo ngay hiện tại.Tôi đã tận mắt chứng kiến ngay hiện đời, những tác giả viết tiểu thuyết có nội dung đồi trụy, khiêu dâm, muốn phổ biến điều xấu ác, gieo rắc họa hại cho xã hội … Về sau, con cháu họ đều hư hỏng, thậm chí cầm súng đi cướp ngân hàng, còn người phối ngẫu của họ thì phản bội ngoại tình. Báo ứng hậu vận của họ phải nói rất bi thảm, cực kỳ tồi tệ.</p>
<p>Trong lịch sử, nhiều bạo chúa giết người tạo ác, cuối đời không những chẳng được chết an, họ còn bị tuyệt tự tuyệt tôn, là chuyện ai cũng thấy.</p>
<p>(Trích “ Hiện tượng báo ứng nhân quả &#8211; Vân Hạc”)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thật Thà Niệm Phật		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-37068</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thật Thà Niệm Phật]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 30 Dec 2017 20:13:45 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-37068</guid>

					<description><![CDATA[CHỌC PHÁ TỔ KIẾN BỊ QUẢ BÁO ĐỜI NÀY KHÔNG CÓ NHÀ Ở, Ở NƠI NÀO CŨNG KHÔNG YÊN

Có hai vợ chồng dắt đứa con trai khoảng mười mấy tuổi đến xin gặp Hòa thượng Diệu Pháp, để thỉnh giáo.  

Bọn họ ba năm trước từ Đài Loan ra nước ngoài định cư. Trước tiên họ tạm thuê một phòng để trú ngụ, và dự tính là sau này sẽ chọn mua một biệt thự thích hợp để ở.

Nhưng việc mua nhà khó thành là do cả nhà bốn người luôn bất đồng, hễ chồng ưa thì vợ không chịu, hoặc ngược lại. Hay con thích thì cha mẹ không đồng ý. Chẳng dễ gì gặp ngôi nhà cả bốn người đều hài lòng. Mà tới khi cả gia đình đồng ý thì cắc cớ là chủ nhà lại không muốn bán. Cứ thế, diễn tiến này kéo dài ngót ba năm. Cho đến nay họ vẫn chưa tìm mua được ngôi nhà nào thích hợp, điều này khiến họ suy nghĩ mãi mà không hiểu tại sao.

Do hai vợ chồng rất kính tin Phật, họ đâm ra hoài nghi, nghĩ là chắc phúc báo bản thân mình không đủ, cho nên nhân dịp nghỉ phép, họ mới sang Đại Lục lên Ngũ Đài Sơn bái Phật, thỉnh cầu Hòa thượng Diệu Pháp giải nghi cho họ.

Nghe họ kể lể, Sư phụ chỉ mỉm cười, dịu dàng hỏi hai đứa con trai:

- Hai con tinh nghịch, có ưa chọc phá tổ kiến hay không vậy?

Nghe Sư phụ hỏi, cả nhà bốn người không hẹn mà đều bật cười.

Người mẹ nói:

- Dạ, hai cháu hồi nhỏ rất ưa phá tổ kiến, nói là muốn nghiên cứu cấu tạo tổ kiến, còn khen trong tổ kiến thiết kế rất hay, có cung điện cho kiến chúa, có doanh trại oai nghiêm cho kiến thợ, còn có rất nhiều thực phẩm kho lẫm...Dạ, hai cháu nghiên cứu chơi nghịch say mê, đến quên cả ăn uống...

Sư phụ nói:

- Hai cháu này ưa chọc phá tổ kiến, hủy đi bao ngôi nhà lũ kiến “thiên gian vạn khổ” tạo dựng nên, còn phá hoại, làm tiêu tan số thực phẩm suốt bao năm dài lũ kiến đi khắp nơi tha về tích trữ, việc làm của hai cháu đã khiến chúng mất chỗ an thân, ăn nghỉ.

Vì lí do đó mà ngày nay các con ở đâu cũng không yên, tìm nhà không ra! Đây mới chỉ là sơ báo, nếu các con chẳng biết sám hối sửa lỗi, thì trong tương lai bản thân có được nhà ở, nhà chúng con sẽ rơi vào trường hợp nhà bị hủy hoại bất ngờ. Cho dù các con có giàu sang đến mấy, tương lai cũng khó thoát cảnh có lúc phải chật vật tìm kiếm món ăn.

Quay sang hai người lớn, Hòa thượng quở:

- Còn hai con nữa, thân làm cha mẹ, đã quy y cửa Phật nhiều năm, vì sao có thể đứng yên nhìn, mặc tình nhìn con mình làm việc tổn đức như thế mà không ngăn cấm, khuyên dạy chúng?

-“Nuôi mà không dạy là lỗi của cha mẹ” Các con phải biết nhân quả báo ứng như bóng theo hình. Nếu các con sớm sám hối, tạo phúc, siêng năng tụng kinh hồi hướng công đức cho hằng ngàn vạn con kiến đã bị các con làm tổn hại thân mạng lẫn tài sản, thì có lẽ sẽ thay đổi được tai nạn trong vị lai. Hiểu rõ chưa?

Hai vợ chồng được Hòa thượng khai thị xong, xúc động ăn năn sám hối thưa:
- Sư phụ, đệ tử đã biết lỗi, mặc dù quy y nhiều năm, cứ tưởng là chúng con đã biết ăn chay niệm Phật, như vậy là đủ tốt rồi! Không ngờ chuyện lại nghiêm trọng đến như thế này. Sau khi chúng con về, cả nhà sẽ sám hối trước Phật, và tụng kinh Địa Tạng, chú Đại Bi hồi hướng công đức đến cho lũ kiến, có được không ạ?

- Lành thay, lành thay! Được rồi, các con lúc nào cũng phải ghi nhớ kỹ: “Tất cả chúng sinh đều có khả năng thành Phật” cho nên không được xem thường loài vật, không được tùy tiện làm hại chúng sinh! – Sư phụ tha thiết nhắc nhở.

Trích : Báo ứng hiện đời - Cư sĩ Hạnh Đoan (Quả Khanh)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CHỌC PHÁ TỔ KIẾN BỊ QUẢ BÁO ĐỜI NÀY KHÔNG CÓ NHÀ Ở, Ở NƠI NÀO CŨNG KHÔNG YÊN</p>
<p>Có hai vợ chồng dắt đứa con trai khoảng mười mấy tuổi đến xin gặp Hòa thượng Diệu Pháp, để thỉnh giáo.  </p>
<p>Bọn họ ba năm trước từ Đài Loan ra nước ngoài định cư. Trước tiên họ tạm thuê một phòng để trú ngụ, và dự tính là sau này sẽ chọn mua một biệt thự thích hợp để ở.</p>
<p>Nhưng việc mua nhà khó thành là do cả nhà bốn người luôn bất đồng, hễ chồng ưa thì vợ không chịu, hoặc ngược lại. Hay con thích thì cha mẹ không đồng ý. Chẳng dễ gì gặp ngôi nhà cả bốn người đều hài lòng. Mà tới khi cả gia đình đồng ý thì cắc cớ là chủ nhà lại không muốn bán. Cứ thế, diễn tiến này kéo dài ngót ba năm. Cho đến nay họ vẫn chưa tìm mua được ngôi nhà nào thích hợp, điều này khiến họ suy nghĩ mãi mà không hiểu tại sao.</p>
<p>Do hai vợ chồng rất kính tin Phật, họ đâm ra hoài nghi, nghĩ là chắc phúc báo bản thân mình không đủ, cho nên nhân dịp nghỉ phép, họ mới sang Đại Lục lên Ngũ Đài Sơn bái Phật, thỉnh cầu Hòa thượng Diệu Pháp giải nghi cho họ.</p>
<p>Nghe họ kể lể, Sư phụ chỉ mỉm cười, dịu dàng hỏi hai đứa con trai:</p>
<p>&#8211; Hai con tinh nghịch, có ưa chọc phá tổ kiến hay không vậy?</p>
<p>Nghe Sư phụ hỏi, cả nhà bốn người không hẹn mà đều bật cười.</p>
<p>Người mẹ nói:</p>
<p>&#8211; Dạ, hai cháu hồi nhỏ rất ưa phá tổ kiến, nói là muốn nghiên cứu cấu tạo tổ kiến, còn khen trong tổ kiến thiết kế rất hay, có cung điện cho kiến chúa, có doanh trại oai nghiêm cho kiến thợ, còn có rất nhiều thực phẩm kho lẫm&#8230;Dạ, hai cháu nghiên cứu chơi nghịch say mê, đến quên cả ăn uống&#8230;</p>
<p>Sư phụ nói:</p>
<p>&#8211; Hai cháu này ưa chọc phá tổ kiến, hủy đi bao ngôi nhà lũ kiến “thiên gian vạn khổ” tạo dựng nên, còn phá hoại, làm tiêu tan số thực phẩm suốt bao năm dài lũ kiến đi khắp nơi tha về tích trữ, việc làm của hai cháu đã khiến chúng mất chỗ an thân, ăn nghỉ.</p>
<p>Vì lí do đó mà ngày nay các con ở đâu cũng không yên, tìm nhà không ra! Đây mới chỉ là sơ báo, nếu các con chẳng biết sám hối sửa lỗi, thì trong tương lai bản thân có được nhà ở, nhà chúng con sẽ rơi vào trường hợp nhà bị hủy hoại bất ngờ. Cho dù các con có giàu sang đến mấy, tương lai cũng khó thoát cảnh có lúc phải chật vật tìm kiếm món ăn.</p>
<p>Quay sang hai người lớn, Hòa thượng quở:</p>
<p>&#8211; Còn hai con nữa, thân làm cha mẹ, đã quy y cửa Phật nhiều năm, vì sao có thể đứng yên nhìn, mặc tình nhìn con mình làm việc tổn đức như thế mà không ngăn cấm, khuyên dạy chúng?</p>
<p>-“Nuôi mà không dạy là lỗi của cha mẹ” Các con phải biết nhân quả báo ứng như bóng theo hình. Nếu các con sớm sám hối, tạo phúc, siêng năng tụng kinh hồi hướng công đức cho hằng ngàn vạn con kiến đã bị các con làm tổn hại thân mạng lẫn tài sản, thì có lẽ sẽ thay đổi được tai nạn trong vị lai. Hiểu rõ chưa?</p>
<p>Hai vợ chồng được Hòa thượng khai thị xong, xúc động ăn năn sám hối thưa:<br />
&#8211; Sư phụ, đệ tử đã biết lỗi, mặc dù quy y nhiều năm, cứ tưởng là chúng con đã biết ăn chay niệm Phật, như vậy là đủ tốt rồi! Không ngờ chuyện lại nghiêm trọng đến như thế này. Sau khi chúng con về, cả nhà sẽ sám hối trước Phật, và tụng kinh Địa Tạng, chú Đại Bi hồi hướng công đức đến cho lũ kiến, có được không ạ?</p>
<p>&#8211; Lành thay, lành thay! Được rồi, các con lúc nào cũng phải ghi nhớ kỹ: “Tất cả chúng sinh đều có khả năng thành Phật” cho nên không được xem thường loài vật, không được tùy tiện làm hại chúng sinh! – Sư phụ tha thiết nhắc nhở.</p>
<p>Trích : Báo ứng hiện đời &#8211; Cư sĩ Hạnh Đoan (Quả Khanh)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: NguyenPhu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-37038</link>

		<dc:creator><![CDATA[NguyenPhu]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Dec 2017 01:01:18 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-37038</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36977&quot;&gt;Kim Thúy&lt;/a&gt;.

Vạn sự tuỳ duyên, giữ Tâm luôn sáng, bền chí tu hành chắc chắn trí tuệ sẽ khai mở bạn ạ. Chúc bạn và gia đình an lạc, riêng bạn đạo tâm ngày càng tăng trưởng, vững bước trên đường tu. Đời như một bức tranh, nhìn thấy điều đó ta tự tại bước đi, không nhìn thấy ta bị đời vẽ, đừng để mình bị bước đi như người mù, hãy thường vào diễn đàn tu học cùng mọi người.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36977">Kim Thúy</a>.</p>
<p>Vạn sự tuỳ duyên, giữ Tâm luôn sáng, bền chí tu hành chắc chắn trí tuệ sẽ khai mở bạn ạ. Chúc bạn và gia đình an lạc, riêng bạn đạo tâm ngày càng tăng trưởng, vững bước trên đường tu. Đời như một bức tranh, nhìn thấy điều đó ta tự tại bước đi, không nhìn thấy ta bị đời vẽ, đừng để mình bị bước đi như người mù, hãy thường vào diễn đàn tu học cùng mọi người.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tâm Từ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36985</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Từ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 17 Dec 2017 05:33:50 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-36985</guid>

					<description><![CDATA[CON QUỶ MƯỢN BÀI VỊ Ở TẠM

 

Thời Nam Tống, có người tên Tư Mã Văn Tuyên, một lòng qui kính ba ngôi báu, lại thường thỉnh chư tăng về nhà tụng kinh, niệm Phật.
Tư Mã Văn Tuyên có người em trai, hai anh em rất thương yêu nhau, thường xuyên ngồi lại đàm luận, nghiên cứu Phật pháp. Nhưng bất hạnh thay, người em qua đời khi tóc hãy còn xanh. Khoảng một năm sau, người mẹ hiền cũng qui tiên. Tư Mã Văn Tuyên hết sức đau buồn, ở mãi trong nhà nói chuyện với hai bài vị.
Ngày nọ, Tư Mã Văn Tuyên đang đọc sách trong phòng, bỗng thấy em trai hiện hình trên bài vị, cách ăn mặc, cử chỉ chẳng khác ngày thường. Thấy kì lạ quá, Tư Mã Văn Tuyên đến gần xem cho tường tận.
Em trai trên bài vị cười hì hì, nói với tiên sinh:
- Ây, em đã đợi trong này rất lâu rồi, sao mãi đến hôm nay anh mới phát hiện ra? Em đói quá! Anh mau lấy thức ăn cho em!
- Em thật là em của anh sao?
Tư Mã Văn Tuyên thấy quỉ, thắc mắc nghi ngờ:
- Nếu quả thật là em của anh, lúc sinh tiền em luôn giữ năm giới, tu mười điều lành, chiếu theo kinh Phật, lẽ ra sau khi chết đã được sinh về cõi trời rồi, sao có thể đọa làm quỉ được?
Quỉ đứng trước bài vị của người em, nghe Tư Mã Văn Tuyên nói, cứng họng, nhìn Văn Tuyên một lúc, rồi biến đi.
Đêm đó, Văn Tuyên mơ thấy em trai. Hình như em đến từ một nơi rất đặc biệt. Vừa thấy Văn Tuyên, anh liền nói:

- Khi còn sống em thực tập các hạnh lành, sau khi chết được sinh về cõi trời, người mà anh thấy trên linh vị lúc sáng đó không phải là em. Hắn giả em để xin ăn đấy, em sợ anh không biết, cho nên đến báo cho anh.

Nói xong, em trai Văn Tuyên liền biến đi.  Sáng sớm hôm sau, vừa thức dậy Văn Tuyên đến chùa, thỉnh chư tăng tụng một đoạn kinh Lăng Nghiêm, sau đó bảo tất cả gia nô ra đứng giữ cửa, chuẩn bị bắt quỉ.
Con quỉ đó cũng thật xảo quyệt, vừa thấy tình thế bất ổn, liền tìm cách chạy trốn. Đầu tiên nó trốn dưới giường, nhân lúc không có ai, liền chạy ra ngoài và hiện nguyên hình.
Nó xấu xí vô cùng, hình tướng hết sức dữ tợn, khiến cho người nhà của Văn Tuyên đều kinh hồn khiếp vía. Mọi người quơ chổi, múa gậy để đuổi nó đi. Nó van nài:
- Tôi đói quá, chỉ muốn thức ăn thôi, vài ngày nữa sẽ đi ngay. Nói xong, biến mất.
Một lát sau, Văn Tuyên phát hiện quỉ lại xuất hiện, lần này là trên linh vị của mẹ ông. Tiên sinh thở dài, thầm nhủ:  Xem ra con quỉ này đuổi không đi, mau đem thức ăn đến cho nó ăn, chỉ còn cách đợi nó chán rồi tự bỏ đi mà thôi!
Mỗi ngày người nhà tiên sinh đều phải đem thức ăn đến cho quỉ, còn quỉ cũng biết phận mình, chỉ đi tới đi lui mà chẳng làm loạn hoặc hại ai. Trải qua một thời gian lâu sau, mọi người thấy con quỉ này cũng hay hay, ai cũng thích nói chuyện với nó; không ngờ, nó cũng biết đạo lí, điều lành, bên hỏi bên đáp, thật tâm đầu ý hợp.
Lúc đầu, mọi người có chút gì đó sợ nó làm hại, sau đó dần dần quen thân, mọi người không còn thấy sợ quỉ nữa và ngược lại quỉ cũng vậy. Từ đó, quỉ ở lại nhà Văn Tuyên, cũng ra vào, sinh hoạt y như một thành viên chính thức trong nhà.
Chuyện kì lạ này chẳng mấy chốc được truyền khắp kinh thành, người đến xem đông đến nỗi đoạn đường vào nhà tiên sinh lúc nào cũng không có lối chen chân.
Có nhiều vị tăng đến xem, trong đó có một vị ở chùa Nam Lâm cũng đàm luận với quỉ, quỉ cũng không sợ thầy. Hai bên đàm luận rất tâm đầu ý hợp, quỉ còn kể lại thân thế của mình cho mọi người biết:
- Đời trước tôi là người giàu sang, có địa vị, hưởng tất cả vinh hoa phú quí, nhưng không biết tu nhân tích đức, lại gây tạo rất nhiều nghiệp xấu, cho nên sau khi chết mới đọa làm quỉ như thế này.
Quỉ còn nói một cách kiêu hãnh: 

- Tuy là quỉ, nhưng địa vị của tôi chẳng thấp chút nào! Năm ngoái có 400 con quỉ đến đây gieo rắc dịch bệnh, những người chết trong đợt dịch đó đều là người không tin Phật pháp. Cho nên, tôi được cử đến giám sát, xem xét ai là người làm thiện, tin Phật, thì giúp họ tránh trận dịch này.
Vị tăng lại hỏi quỉ: 

- Người và quỉ không giống nhau, không nên sống chung. Ta nghĩ ngươi đến đây không phải chỉ để tìm thức ăn, nếu không thì sao ở lại lâu đến như vậy?
- Thú thật chẳng dám giấu gì, trong nhà này có một cô gái, đáng lẽ cô ta đã bị bắt vào địa ngục rồi, nhưng nghe nói cô ta trì giới rất nghiêm mật, tinh tấn thực tập Phật pháp, ít ai sánh bằng. Cho nên tôi đến ở đây là vì muốn xem xét coi thử cô ta có thật sự giữ giới, tinh tấn hay giả bộ hình tướng bên ngoài.
Cứ như vậy, người và quỉ cùng nhau chung sống thêm một thời gian nữa. Một ngày nọ, quỉ nói với Văn Tuyên:  Tôi sắp phải đi rồi, hôm nay xin từ biệt mọi người.
Mọi người trong nhà Văn Tuyên thấy có chút gì đó lưu luyến không nỡ xa, và một vấn đề họ không hiểu là tại sao quỉ lại hiện hình trên linh vị. Họ hỏi: 

-  Chúng tôi nghĩ hoài không ra, tại sao ngươi có thể chiếm đoạt linh vị của người khác được?
Quỉ cười đáp:

- Những người đã mất trong nhà này, lúc còn sống đều thọ trì năm giới, tu mười điều lành, thực hành phương pháp giải thoát của Phật Đà như: Niệm Phật, ăn chay, phóng sinh…  Sau khi chết đều được vãng sinh về thế giới Cực lạc hay cõi trời cả rồi.  Những bài vị này chỉ đặt cho có vậy thôi, cho nên tôi mới mượn ở tạm!

Nguồn: Fanpage Nhân Quả _ Luân Hồi _ Nghiệp Báo]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CON QUỶ MƯỢN BÀI VỊ Ở TẠM</p>
<p>Thời Nam Tống, có người tên Tư Mã Văn Tuyên, một lòng qui kính ba ngôi báu, lại thường thỉnh chư tăng về nhà tụng kinh, niệm Phật.<br />
Tư Mã Văn Tuyên có người em trai, hai anh em rất thương yêu nhau, thường xuyên ngồi lại đàm luận, nghiên cứu Phật pháp. Nhưng bất hạnh thay, người em qua đời khi tóc hãy còn xanh. Khoảng một năm sau, người mẹ hiền cũng qui tiên. Tư Mã Văn Tuyên hết sức đau buồn, ở mãi trong nhà nói chuyện với hai bài vị.<br />
Ngày nọ, Tư Mã Văn Tuyên đang đọc sách trong phòng, bỗng thấy em trai hiện hình trên bài vị, cách ăn mặc, cử chỉ chẳng khác ngày thường. Thấy kì lạ quá, Tư Mã Văn Tuyên đến gần xem cho tường tận.<br />
Em trai trên bài vị cười hì hì, nói với tiên sinh:<br />
&#8211; Ây, em đã đợi trong này rất lâu rồi, sao mãi đến hôm nay anh mới phát hiện ra? Em đói quá! Anh mau lấy thức ăn cho em!<br />
&#8211; Em thật là em của anh sao?<br />
Tư Mã Văn Tuyên thấy quỉ, thắc mắc nghi ngờ:<br />
&#8211; Nếu quả thật là em của anh, lúc sinh tiền em luôn giữ năm giới, tu mười điều lành, chiếu theo kinh Phật, lẽ ra sau khi chết đã được sinh về cõi trời rồi, sao có thể đọa làm quỉ được?<br />
Quỉ đứng trước bài vị của người em, nghe Tư Mã Văn Tuyên nói, cứng họng, nhìn Văn Tuyên một lúc, rồi biến đi.<br />
Đêm đó, Văn Tuyên mơ thấy em trai. Hình như em đến từ một nơi rất đặc biệt. Vừa thấy Văn Tuyên, anh liền nói:</p>
<p>&#8211; Khi còn sống em thực tập các hạnh lành, sau khi chết được sinh về cõi trời, người mà anh thấy trên linh vị lúc sáng đó không phải là em. Hắn giả em để xin ăn đấy, em sợ anh không biết, cho nên đến báo cho anh.</p>
<p>Nói xong, em trai Văn Tuyên liền biến đi.  Sáng sớm hôm sau, vừa thức dậy Văn Tuyên đến chùa, thỉnh chư tăng tụng một đoạn kinh Lăng Nghiêm, sau đó bảo tất cả gia nô ra đứng giữ cửa, chuẩn bị bắt quỉ.<br />
Con quỉ đó cũng thật xảo quyệt, vừa thấy tình thế bất ổn, liền tìm cách chạy trốn. Đầu tiên nó trốn dưới giường, nhân lúc không có ai, liền chạy ra ngoài và hiện nguyên hình.<br />
Nó xấu xí vô cùng, hình tướng hết sức dữ tợn, khiến cho người nhà của Văn Tuyên đều kinh hồn khiếp vía. Mọi người quơ chổi, múa gậy để đuổi nó đi. Nó van nài:<br />
&#8211; Tôi đói quá, chỉ muốn thức ăn thôi, vài ngày nữa sẽ đi ngay. Nói xong, biến mất.<br />
Một lát sau, Văn Tuyên phát hiện quỉ lại xuất hiện, lần này là trên linh vị của mẹ ông. Tiên sinh thở dài, thầm nhủ:  Xem ra con quỉ này đuổi không đi, mau đem thức ăn đến cho nó ăn, chỉ còn cách đợi nó chán rồi tự bỏ đi mà thôi!<br />
Mỗi ngày người nhà tiên sinh đều phải đem thức ăn đến cho quỉ, còn quỉ cũng biết phận mình, chỉ đi tới đi lui mà chẳng làm loạn hoặc hại ai. Trải qua một thời gian lâu sau, mọi người thấy con quỉ này cũng hay hay, ai cũng thích nói chuyện với nó; không ngờ, nó cũng biết đạo lí, điều lành, bên hỏi bên đáp, thật tâm đầu ý hợp.<br />
Lúc đầu, mọi người có chút gì đó sợ nó làm hại, sau đó dần dần quen thân, mọi người không còn thấy sợ quỉ nữa và ngược lại quỉ cũng vậy. Từ đó, quỉ ở lại nhà Văn Tuyên, cũng ra vào, sinh hoạt y như một thành viên chính thức trong nhà.<br />
Chuyện kì lạ này chẳng mấy chốc được truyền khắp kinh thành, người đến xem đông đến nỗi đoạn đường vào nhà tiên sinh lúc nào cũng không có lối chen chân.<br />
Có nhiều vị tăng đến xem, trong đó có một vị ở chùa Nam Lâm cũng đàm luận với quỉ, quỉ cũng không sợ thầy. Hai bên đàm luận rất tâm đầu ý hợp, quỉ còn kể lại thân thế của mình cho mọi người biết:<br />
&#8211; Đời trước tôi là người giàu sang, có địa vị, hưởng tất cả vinh hoa phú quí, nhưng không biết tu nhân tích đức, lại gây tạo rất nhiều nghiệp xấu, cho nên sau khi chết mới đọa làm quỉ như thế này.<br />
Quỉ còn nói một cách kiêu hãnh: </p>
<p>&#8211; Tuy là quỉ, nhưng địa vị của tôi chẳng thấp chút nào! Năm ngoái có 400 con quỉ đến đây gieo rắc dịch bệnh, những người chết trong đợt dịch đó đều là người không tin Phật pháp. Cho nên, tôi được cử đến giám sát, xem xét ai là người làm thiện, tin Phật, thì giúp họ tránh trận dịch này.<br />
Vị tăng lại hỏi quỉ: </p>
<p>&#8211; Người và quỉ không giống nhau, không nên sống chung. Ta nghĩ ngươi đến đây không phải chỉ để tìm thức ăn, nếu không thì sao ở lại lâu đến như vậy?<br />
&#8211; Thú thật chẳng dám giấu gì, trong nhà này có một cô gái, đáng lẽ cô ta đã bị bắt vào địa ngục rồi, nhưng nghe nói cô ta trì giới rất nghiêm mật, tinh tấn thực tập Phật pháp, ít ai sánh bằng. Cho nên tôi đến ở đây là vì muốn xem xét coi thử cô ta có thật sự giữ giới, tinh tấn hay giả bộ hình tướng bên ngoài.<br />
Cứ như vậy, người và quỉ cùng nhau chung sống thêm một thời gian nữa. Một ngày nọ, quỉ nói với Văn Tuyên:  Tôi sắp phải đi rồi, hôm nay xin từ biệt mọi người.<br />
Mọi người trong nhà Văn Tuyên thấy có chút gì đó lưu luyến không nỡ xa, và một vấn đề họ không hiểu là tại sao quỉ lại hiện hình trên linh vị. Họ hỏi: </p>
<p>&#8211;  Chúng tôi nghĩ hoài không ra, tại sao ngươi có thể chiếm đoạt linh vị của người khác được?<br />
Quỉ cười đáp:</p>
<p>&#8211; Những người đã mất trong nhà này, lúc còn sống đều thọ trì năm giới, tu mười điều lành, thực hành phương pháp giải thoát của Phật Đà như: Niệm Phật, ăn chay, phóng sinh…  Sau khi chết đều được vãng sinh về thế giới Cực lạc hay cõi trời cả rồi.  Những bài vị này chỉ đặt cho có vậy thôi, cho nên tôi mới mượn ở tạm!</p>
<p>Nguồn: Fanpage Nhân Quả _ Luân Hồi _ Nghiệp Báo</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Kim Thúy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36977</link>

		<dc:creator><![CDATA[Kim Thúy]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Dec 2017 23:52:49 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-36977</guid>

					<description><![CDATA[Cư sĩ nói đúng ạ! Con nên thành tựu bản thân mình trước rồi mới độ người. Bản thân mình còn phiền não tập khí quá nặng mà đi khuyên người khác thì làm sao mà có thành tựu được! Gia đình cư sĩ quả là có đại phước báu có cha mẹ đi theo con đường chánh pháp. Phận làm con không nỡ nhẫn tâm nhìn thấy cha mẹ bị đọa lạc nên mới có đôi lời phân trần chứ không giám chê bai. Cảm ơn cư sĩ đã dành thời gian quý báu chỉ dạy, chúc cư sĩ và gia đình an vui hạnh phúc! A DI ĐÀ PHẬT....]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cư sĩ nói đúng ạ! Con nên thành tựu bản thân mình trước rồi mới độ người. Bản thân mình còn phiền não tập khí quá nặng mà đi khuyên người khác thì làm sao mà có thành tựu được! Gia đình cư sĩ quả là có đại phước báu có cha mẹ đi theo con đường chánh pháp. Phận làm con không nỡ nhẫn tâm nhìn thấy cha mẹ bị đọa lạc nên mới có đôi lời phân trần chứ không giám chê bai. Cảm ơn cư sĩ đã dành thời gian quý báu chỉ dạy, chúc cư sĩ và gia đình an vui hạnh phúc! A DI ĐÀ PHẬT&#8230;.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư sĩ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36974</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sĩ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Dec 2017 14:07:05 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-36974</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943&quot;&gt;Kim Thúy&lt;/a&gt;.

Chào bạn Kim Thuý,
Tổ chức mà mẹ chồng bạn đang tham dự, mặc dù không phải Phật giáo và theo tính chất truyền thống, tuy nhiên họ đã làm rất nhiều việc lợi ích cho cộng đồng, xã hội, nên bạn cũng không cần quá e ngại khi bà tham gia. PH không ngạc nhiên khi thấy những người tham gia được những lợi ích đó vì nó phù hợp với tinh thần Phật giáo, đó là bố thí và hồi hướng công đức. Bạn giảng cho bà về nhân quả, về những câu chuyện nhân quả, nhưng trong cuộc sống hiện tại, khi những lợi lạc theo nhân quả đang diễn ra thì bạn không để ý thấy. Cho nên, nếu bạn khéo léo nhận ra đây cũng là đang hành theo lời Phật dạy thì sẽ xem như có điểm chung để nói chuyện với bà rồi. Dĩ nhiên về việc đuổi tà ma có tính chất truyền thống thì đó không phải theo quan điểm Phật giáo, nhưng cũng không cần phải gay gắt chống lại.

PH nhận thấy đa phần người mới tu chúng ta đều rất ít thành công khi dùng lời lẽ thuyết phục người thân. Đó cũng là điều dễ hiểu vì chúng ta còn quá nhiều nhược điểm như: giới hạnh chưa tròn, chưa có đủ đức, bản thân còn quá nhiều tập khí xấu ác, khi khuyên người thì cứ chăm chăm giành phần phải về mình, chẳng có được chút bình tâm,.. Trong trường hợp mình khuyên mà họ nghe, thì đó là duyên Tam Bảo của họ đã chín muồi và giữa mình với người đó có duyên tốt nên việc thành tựu (chứ chẳng phải do mình có tài cán gì đặc biệt).

Trong gia đình của PH, để ba PH tu theo Phật thì mẹ của PH đã niệm Bồ tát Quán Thế Âm rất nhiều năm và nhẫn chịu thật nhiều những chỉ trích, khó chịu của ba. Và người dẫn ba PH vào đạo không phải là mẹ, mà là một vị Tăng. Ở điểm này, PH mong bạn đừng quá nôn nóng, cứ bình tâm làm công việc của mình là tin tưởng, tu tập, và hồi hướng. Còn chuyện khi nào người thân chuyển đổi thì hãy để Tam Bảo sắp xếp. Bạn hãy tập đặt gánh lo âu này qua một bên nhé, vì PH biết khi nó còn đè nặng trong lòng thì lúc bạn niệm Phật sẽ khó nhiếp tâm vì thường nhớ tới nó hoài. Mình tu thì phải ráng bớt được gánh nặng (về tâm trí), càng nhiều càng tốt, chớ đừng nên cứ bỏ thêm chuyện vào cho nặng, thì đi đường (tu) mới ít mệt mà lại đi được xa.
Chúc bạn bình tâm, an vui.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943">Kim Thúy</a>.</p>
<p>Chào bạn Kim Thuý,<br />
Tổ chức mà mẹ chồng bạn đang tham dự, mặc dù không phải Phật giáo và theo tính chất truyền thống, tuy nhiên họ đã làm rất nhiều việc lợi ích cho cộng đồng, xã hội, nên bạn cũng không cần quá e ngại khi bà tham gia. PH không ngạc nhiên khi thấy những người tham gia được những lợi ích đó vì nó phù hợp với tinh thần Phật giáo, đó là bố thí và hồi hướng công đức. Bạn giảng cho bà về nhân quả, về những câu chuyện nhân quả, nhưng trong cuộc sống hiện tại, khi những lợi lạc theo nhân quả đang diễn ra thì bạn không để ý thấy. Cho nên, nếu bạn khéo léo nhận ra đây cũng là đang hành theo lời Phật dạy thì sẽ xem như có điểm chung để nói chuyện với bà rồi. Dĩ nhiên về việc đuổi tà ma có tính chất truyền thống thì đó không phải theo quan điểm Phật giáo, nhưng cũng không cần phải gay gắt chống lại.</p>
<p>PH nhận thấy đa phần người mới tu chúng ta đều rất ít thành công khi dùng lời lẽ thuyết phục người thân. Đó cũng là điều dễ hiểu vì chúng ta còn quá nhiều nhược điểm như: giới hạnh chưa tròn, chưa có đủ đức, bản thân còn quá nhiều tập khí xấu ác, khi khuyên người thì cứ chăm chăm giành phần phải về mình, chẳng có được chút bình tâm,.. Trong trường hợp mình khuyên mà họ nghe, thì đó là duyên Tam Bảo của họ đã chín muồi và giữa mình với người đó có duyên tốt nên việc thành tựu (chứ chẳng phải do mình có tài cán gì đặc biệt).</p>
<p>Trong gia đình của PH, để ba PH tu theo Phật thì mẹ của PH đã niệm Bồ tát Quán Thế Âm rất nhiều năm và nhẫn chịu thật nhiều những chỉ trích, khó chịu của ba. Và người dẫn ba PH vào đạo không phải là mẹ, mà là một vị Tăng. Ở điểm này, PH mong bạn đừng quá nôn nóng, cứ bình tâm làm công việc của mình là tin tưởng, tu tập, và hồi hướng. Còn chuyện khi nào người thân chuyển đổi thì hãy để Tam Bảo sắp xếp. Bạn hãy tập đặt gánh lo âu này qua một bên nhé, vì PH biết khi nó còn đè nặng trong lòng thì lúc bạn niệm Phật sẽ khó nhiếp tâm vì thường nhớ tới nó hoài. Mình tu thì phải ráng bớt được gánh nặng (về tâm trí), càng nhiều càng tốt, chớ đừng nên cứ bỏ thêm chuyện vào cho nặng, thì đi đường (tu) mới ít mệt mà lại đi được xa.<br />
Chúc bạn bình tâm, an vui.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Kim Thúy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36971</link>

		<dc:creator><![CDATA[Kim Thúy]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Dec 2017 08:24:14 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-36971</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943&quot;&gt;Kim Thúy&lt;/a&gt;.

Thưa cư sĩ! Mẹ chồng con là người Hàn lúc trước thỉnh thoảng bà cũng có đi chùa vào dịp Tết hoặc 1 năm đi được 1, 2 lần. Bà không biết chữ nên không tụng kinh, con khuyên bà niệm A DI ĐÀ PHẬT thì bà không tin có lẽ bà chưa đủ duyên. Cuộc đời bà cực khổ vì anh em bên chồng con rất nhiều có lẽ những người con này đến đây là để đòi nợ bà thì phải bởi vì con thấy bà làm được bao nhiêu tiền cũng đều bị họ mang đi hết rồi làm những chuyện cho bà xấu hổ với hàng xóm nữa....vvrất là nhiều chuyện mà con không tiện nói ra. Cũng từ đó bà quay lưng lại với Phật Pháp không tin nhân quả báo ứng, không tin sát sanh là có tội. Ở Hàn Quôc có một tổ chức Tôn giáo cúng tế ông bà tổ tiên kết hợp với cầu nguyện, 5 ngày là phải đến giáo hội đó một lần để cầu nguyện và mỗi tháng quyên 
góp 100 000won(khoảng 1.8 triệu tiền việt) số tiền đó họ dùng vào giáo dục xây trường học, bệnh viện, tạo công ăn việc làm cho người trong giáo hội...tất cả những điều đó là do mẹ chồng con nói lại và con tìm hiểu qua mạng cũng có nói như vậy. Bạn của mẹ chồng con có con trai làm ăn thua lỗ vướng nợ tưởng đâu là không trả nỗi nhờ bà ta gia nhập giáo hội này xuyên năng cầu nguyện và quyên góp tiền mà chỉ trong 3 năm con bà ấy đã trả hết nợ và làm ăn phát tài. Mẹ chồng thấy vậy nên hai năm trước đã gia nhập giáo hội này với mong muốn cho em chồng của con khôi phuc lại sự nghiệp(vì công ty em chồng con bị phá sản)  từ đó mẹ chồng con những gì liên quan đến Phật pháp bà đều vứt bỏ( chuỗi hạt vứt vào thùng rác..) con có khuyên mẹ chồng con không nên làm vậy nhưng bà không tin bà bảo rằng tao đi chùa gần 30 năm mà không có kết quả gì, tôn giáo này còn hay hơn chùa nữa hãy để tao theo để cho tao hết khổ. Con có giải thích nhân quả báo ứng cho bà nghe, khuyên bà không nên làm những chuyện tổn phước như sát sanh, bỏ phí thức ăn, tích chứa rượu trong nhà...thế nhưng bà chẳng tin. Con đem bản thân mình ra chứng minh cho bà thấy con ăn chay niệm Phật phóng sanh...điều quan trọng là có hiếu với bà. Thế nhưng bà vẫn không tin Phật! Bữa hôm rồi con lại khuyên thế là bà nổi giận la con lại còn hỏi con chứ mày niệm Phật có thấy có hiệu quả gì không? Lại còn niệm bằng tiếng việt nữa...con có cho bà biết là khi con mang thai đứa con đầu vì cổ tử cung ngắn nên phải đi khâu rồi phải nằm dưỡng thai nữa đến khi sinh nhưng khi mang thai bé thứ hai thì con thực hiện trường chay, tụng kinh Cứu Khổ Cứu Nạn phẩm Phổ Môn 1200 biến, hàng ngày niệm Thánh hiệu A DI ĐÀ PHẬT ít nhất 2000 nhiều nhất là 100000,và những công việc thiện khác (không phải con muốn khoe công phu tu tập của mình mà con muốn chứng minh cho mẹ chồng thấy Phật Pháp nhiệm màu cho dù không biết chữ cũng có thể niệm Phật được mà) và kết quả là bác sĩ cho biết cổ tử cung của con đã dài ra bình thường. Thế nhưng bà vẫn không tin, có lần những người trong giáo hôi đến nhà để cầu nguyện xua đuổi tà ma ra khỏi nhà( vì mẹ chồng con cho rằng tại ma quỷ làm cho bà khổ sở nên thỉnh mời những người trong giáo hội đến cấu nguyện) họ khuyên con nên gia nhập giáo hội của họ nên theo mẹ chồng. Con đã từ chối nhưng không phỉ báng họ. Mẹ chồng con không biết chữ nhưng vẫn cố gắng cầu nguyện theo kinh giáo đó, có chữ bà đọc được có chữ không, thấy mà thương bà quá! Con có hồi hướng công đức phước báu có được cho bà sớm ngày quay về với chánh pháp nhưng có lẽ do bà chưa đủ duyên chăng?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943">Kim Thúy</a>.</p>
<p>Thưa cư sĩ! Mẹ chồng con là người Hàn lúc trước thỉnh thoảng bà cũng có đi chùa vào dịp Tết hoặc 1 năm đi được 1, 2 lần. Bà không biết chữ nên không tụng kinh, con khuyên bà niệm A DI ĐÀ PHẬT thì bà không tin có lẽ bà chưa đủ duyên. Cuộc đời bà cực khổ vì anh em bên chồng con rất nhiều có lẽ những người con này đến đây là để đòi nợ bà thì phải bởi vì con thấy bà làm được bao nhiêu tiền cũng đều bị họ mang đi hết rồi làm những chuyện cho bà xấu hổ với hàng xóm nữa&#8230;.vvrất là nhiều chuyện mà con không tiện nói ra. Cũng từ đó bà quay lưng lại với Phật Pháp không tin nhân quả báo ứng, không tin sát sanh là có tội. Ở Hàn Quôc có một tổ chức Tôn giáo cúng tế ông bà tổ tiên kết hợp với cầu nguyện, 5 ngày là phải đến giáo hội đó một lần để cầu nguyện và mỗi tháng quyên<br />
góp 100 000won(khoảng 1.8 triệu tiền việt) số tiền đó họ dùng vào giáo dục xây trường học, bệnh viện, tạo công ăn việc làm cho người trong giáo hội&#8230;tất cả những điều đó là do mẹ chồng con nói lại và con tìm hiểu qua mạng cũng có nói như vậy. Bạn của mẹ chồng con có con trai làm ăn thua lỗ vướng nợ tưởng đâu là không trả nỗi nhờ bà ta gia nhập giáo hội này xuyên năng cầu nguyện và quyên góp tiền mà chỉ trong 3 năm con bà ấy đã trả hết nợ và làm ăn phát tài. Mẹ chồng thấy vậy nên hai năm trước đã gia nhập giáo hội này với mong muốn cho em chồng của con khôi phuc lại sự nghiệp(vì công ty em chồng con bị phá sản)  từ đó mẹ chồng con những gì liên quan đến Phật pháp bà đều vứt bỏ( chuỗi hạt vứt vào thùng rác..) con có khuyên mẹ chồng con không nên làm vậy nhưng bà không tin bà bảo rằng tao đi chùa gần 30 năm mà không có kết quả gì, tôn giáo này còn hay hơn chùa nữa hãy để tao theo để cho tao hết khổ. Con có giải thích nhân quả báo ứng cho bà nghe, khuyên bà không nên làm những chuyện tổn phước như sát sanh, bỏ phí thức ăn, tích chứa rượu trong nhà&#8230;thế nhưng bà chẳng tin. Con đem bản thân mình ra chứng minh cho bà thấy con ăn chay niệm Phật phóng sanh&#8230;điều quan trọng là có hiếu với bà. Thế nhưng bà vẫn không tin Phật! Bữa hôm rồi con lại khuyên thế là bà nổi giận la con lại còn hỏi con chứ mày niệm Phật có thấy có hiệu quả gì không? Lại còn niệm bằng tiếng việt nữa&#8230;con có cho bà biết là khi con mang thai đứa con đầu vì cổ tử cung ngắn nên phải đi khâu rồi phải nằm dưỡng thai nữa đến khi sinh nhưng khi mang thai bé thứ hai thì con thực hiện trường chay, tụng kinh Cứu Khổ Cứu Nạn phẩm Phổ Môn 1200 biến, hàng ngày niệm Thánh hiệu A DI ĐÀ PHẬT ít nhất 2000 nhiều nhất là 100000,và những công việc thiện khác (không phải con muốn khoe công phu tu tập của mình mà con muốn chứng minh cho mẹ chồng thấy Phật Pháp nhiệm màu cho dù không biết chữ cũng có thể niệm Phật được mà) và kết quả là bác sĩ cho biết cổ tử cung của con đã dài ra bình thường. Thế nhưng bà vẫn không tin, có lần những người trong giáo hôi đến nhà để cầu nguyện xua đuổi tà ma ra khỏi nhà( vì mẹ chồng con cho rằng tại ma quỷ làm cho bà khổ sở nên thỉnh mời những người trong giáo hội đến cấu nguyện) họ khuyên con nên gia nhập giáo hội của họ nên theo mẹ chồng. Con đã từ chối nhưng không phỉ báng họ. Mẹ chồng con không biết chữ nhưng vẫn cố gắng cầu nguyện theo kinh giáo đó, có chữ bà đọc được có chữ không, thấy mà thương bà quá! Con có hồi hướng công đức phước báu có được cho bà sớm ngày quay về với chánh pháp nhưng có lẽ do bà chưa đủ duyên chăng?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Pham Hieu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36968</link>

		<dc:creator><![CDATA[Pham Hieu]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Dec 2017 01:07:13 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-36968</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943&quot;&gt;Kim Thúy&lt;/a&gt;.

II. Ngày được nhất tâm
Cả đêm hôm trước vì buồn cho cái đầu nên tôi ngủ
không được yên. Sáng hôm sau vừa mới thức dậy, tôi
thử khởi niệm để xem mình có niệm Phật thầm được
không? Nhưng không ngờ tôi vừa mới khởi niệm, thì nghe
được cả trời niệm Phật. Lúc đó, tôi tưởng con của tôi hay
là hàng xóm mở nhạc niệm Phật. Nhưng sau đó, tôi nghĩ:
“Không thể nào vì trong nhà mình không có loại nhạc niệm
Phật bốn chữ này. Còn hàng xóm toàn là người Mỹ, thì
họ đâu có mở nhạc niệm Phật tiếng Việt Nam làm gì”.
Lúc đó, cảm giác của tôi cho biết đây không phải là
nhạc niệm Phật bình thường, mà là tiếng niệm của chư
Phật và tôi tự hỏi thầm: “Không lẽ mình có duyên nên
mới nghe được tiếng niệm của chư Phật ở trên trời?”.
Tiếng niệm Phật làm cho lòng tôi thanh thản và an lạc
không chi sánh bằng. Lúc đó, tôi cứ nằm im lắng nghe
và tự sung sướng mỉm cười mãi. Bỗng nhiên tôi khựng
lại và tự nói với mình rằng: “Không được, mình không
được tham nghe vì sẽ bị ma mê hoặc”. Sau đó, tôi vội
ngồi dậy chắp tay sám hối. Sau khi sám hối xong tôi tự
nói với mình rằng: “Phải siêng năng niệm Phật không
được tham thần thông, không được mong cầu vì đây là
điều cấm kị của người tu hành”. Sau đó, tôi lại khởi tâm
niệm Phật để quên đi chuyện trước đó, nhưng lạ thay
tôi lại nghe được cả trời niệm Phật.

http://dieuamdieungo.com/tinh-do-that-chung-2/

== 

Thân gửi bạn Kim Thúy. 
Hiếu xin gửi bạn một trích đoạn về thực chứng lúc được nhất tâm của cư sĩ Diệu Âm Diệu Ngộ (trích trong cuốn sách Tịnh Độ Thực Chứng cùng tác giả). Theo đó thì mình quen niệm Tiếng Việt thì dù mình ở Mỹ hay ở Ấn, ở Trung Quốc hay ở đâu thì vẫn cứ niệm Tiếng Việt nhé. Chư Phật và Bồ Tát đều nghe được hết không như phàm phu chúng ta đâu.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943">Kim Thúy</a>.</p>
<p>II. Ngày được nhất tâm<br />
Cả đêm hôm trước vì buồn cho cái đầu nên tôi ngủ<br />
không được yên. Sáng hôm sau vừa mới thức dậy, tôi<br />
thử khởi niệm để xem mình có niệm Phật thầm được<br />
không? Nhưng không ngờ tôi vừa mới khởi niệm, thì nghe<br />
được cả trời niệm Phật. Lúc đó, tôi tưởng con của tôi hay<br />
là hàng xóm mở nhạc niệm Phật. Nhưng sau đó, tôi nghĩ:<br />
“Không thể nào vì trong nhà mình không có loại nhạc niệm<br />
Phật bốn chữ này. Còn hàng xóm toàn là người Mỹ, thì<br />
họ đâu có mở nhạc niệm Phật tiếng Việt Nam làm gì”.<br />
Lúc đó, cảm giác của tôi cho biết đây không phải là<br />
nhạc niệm Phật bình thường, mà là tiếng niệm của chư<br />
Phật và tôi tự hỏi thầm: “Không lẽ mình có duyên nên<br />
mới nghe được tiếng niệm của chư Phật ở trên trời?”.<br />
Tiếng niệm Phật làm cho lòng tôi thanh thản và an lạc<br />
không chi sánh bằng. Lúc đó, tôi cứ nằm im lắng nghe<br />
và tự sung sướng mỉm cười mãi. Bỗng nhiên tôi khựng<br />
lại và tự nói với mình rằng: “Không được, mình không<br />
được tham nghe vì sẽ bị ma mê hoặc”. Sau đó, tôi vội<br />
ngồi dậy chắp tay sám hối. Sau khi sám hối xong tôi tự<br />
nói với mình rằng: “Phải siêng năng niệm Phật không<br />
được tham thần thông, không được mong cầu vì đây là<br />
điều cấm kị của người tu hành”. Sau đó, tôi lại khởi tâm<br />
niệm Phật để quên đi chuyện trước đó, nhưng lạ thay<br />
tôi lại nghe được cả trời niệm Phật.</p>
<p><a href="http://dieuamdieungo.com/tinh-do-that-chung-2/" rel="nofollow ugc">http://dieuamdieungo.com/tinh-do-that-chung-2/</a></p>
<p>== </p>
<p>Thân gửi bạn Kim Thúy.<br />
Hiếu xin gửi bạn một trích đoạn về thực chứng lúc được nhất tâm của cư sĩ Diệu Âm Diệu Ngộ (trích trong cuốn sách Tịnh Độ Thực Chứng cùng tác giả). Theo đó thì mình quen niệm Tiếng Việt thì dù mình ở Mỹ hay ở Ấn, ở Trung Quốc hay ở đâu thì vẫn cứ niệm Tiếng Việt nhé. Chư Phật và Bồ Tát đều nghe được hết không như phàm phu chúng ta đâu.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư sĩ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36965</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sĩ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 Dec 2017 19:05:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13052#comment-36965</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943&quot;&gt;Kim Thúy&lt;/a&gt;.

Chào bạn Kim Thuý,
PH cũng chỉ đang bước một bước đầu tiên thôi, mà đường thì còn dài lắm. PH cũng không ngại chia sẻ với bạn vài điều.
- Người thật tu thì sẽ có lúc gặp chướng ngại, tuỳ duyên nghiệp mỗi người mà chướng ngại sẽ khác nhau, muôn hình vạn trạng. Tuy nhiên, đừng nghĩ đó là oan gia trai chủ hay là Phật, Bồ tát thử thách gì hết, chỉ cần bạn bình tâm, để cho Đức A Di Đà xử lý, còn bạn thì ôm câu Phật hiệu vào lòng mà niệm thì cái gì rồi cũng sẽ an ổn, nên bạn đừng quá lo sợ.

- Chướng ngại lớn, nhỏ, thô, tế sẽ thường khởi, chứ không phải mình dẹp được một chướng ngại là xem như an ổn tu hành đâu. Nhưng bạn đừng sợ những chướng ngại vì đó là những bài thực tập cần thiết cho sự tiến bộ của từng người một. Chúng khởi bây giờ sẽ tốt hơn rất nhiều so với lúc lâm chung mới khởi.

- Mình thường để ý để tự &quot;biết&quot; mình. Ví dụ, bạn có thể xét lại cuộc đời mình từ nhỏ đến bây giờ thì sẽ nhận thấy mình có tập khí gì nặng, có nghiệp gì nhẹ, phước báu gì,.. Ví dụ, một người không bao giờ hoặc ít khi bị mất tiền của, nghĩa là họ không có nghiệp trộm cắp (nếu có thì rất nhẹ). Với một người có nhiều người yêu, hoặc nhiều đời chồng, vợ,..là nghiệp ái nặng. Hoặc người phá thai là người có tập khí sát sanh nặng,.. Nghĩa là mình tự xét, tự biết để tự mình dè chừng, tự sửa đổi vì sẽ chẳng có ai luôn ở cạnh mình mà chỉ lỗi giúp mình.

- Những cái nhỏ nhặt cũng có thể thành chướng ngại. Ví dụ, PH từ nhỏ không thích và khó chịu khi nghe tiếng chưởi tục (chỉ khó chịu chút thôi) đến khi biết tu thì cái tập khí không thích này hiện khởi quấy nhiễu. Thành ra, PH vẫn thường khuyên các bạn ráng giữ tâm bình tĩnh, đừng khởi tâm khó chịu (ngay cả với việc không đúng chánh pháp, việc ác), tại vì khi tu, khi đủ duyên thì nó sẽ khởi lên quấy nhiễu tâm mình.

- Phật hiệu có năng lực không thể nghĩ bàn. Trong kinh Niệm Phật Ba La Mật có dạy, đại ý là nếu đem tâm mình mà duyên mãi với Phật hiệu thì Phật hiệu sẽ âm thầm chuyển Thức của mình dần dần thành Trí. Cho nên, khi đã nắm được căn bản tu học như thế nào rồi thì hãy tập trung nhiếp tâm niệm Phật cho thật nhiều. Đó mới là việc thiết thực nhất với người tu Tịnh Độ.
Mong sẽ giúp bạn chút ít. Chúc bạn tinh tấn tu tập.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2017/12/buon-ban-can-do-gian-lan-chet-tai-sanh-lam-trau-tra-no/comment-page-1/#comment-36943">Kim Thúy</a>.</p>
<p>Chào bạn Kim Thuý,<br />
PH cũng chỉ đang bước một bước đầu tiên thôi, mà đường thì còn dài lắm. PH cũng không ngại chia sẻ với bạn vài điều.<br />
&#8211; Người thật tu thì sẽ có lúc gặp chướng ngại, tuỳ duyên nghiệp mỗi người mà chướng ngại sẽ khác nhau, muôn hình vạn trạng. Tuy nhiên, đừng nghĩ đó là oan gia trai chủ hay là Phật, Bồ tát thử thách gì hết, chỉ cần bạn bình tâm, để cho Đức A Di Đà xử lý, còn bạn thì ôm câu Phật hiệu vào lòng mà niệm thì cái gì rồi cũng sẽ an ổn, nên bạn đừng quá lo sợ.</p>
<p>&#8211; Chướng ngại lớn, nhỏ, thô, tế sẽ thường khởi, chứ không phải mình dẹp được một chướng ngại là xem như an ổn tu hành đâu. Nhưng bạn đừng sợ những chướng ngại vì đó là những bài thực tập cần thiết cho sự tiến bộ của từng người một. Chúng khởi bây giờ sẽ tốt hơn rất nhiều so với lúc lâm chung mới khởi.</p>
<p>&#8211; Mình thường để ý để tự &#8220;biết&#8221; mình. Ví dụ, bạn có thể xét lại cuộc đời mình từ nhỏ đến bây giờ thì sẽ nhận thấy mình có tập khí gì nặng, có nghiệp gì nhẹ, phước báu gì,.. Ví dụ, một người không bao giờ hoặc ít khi bị mất tiền của, nghĩa là họ không có nghiệp trộm cắp (nếu có thì rất nhẹ). Với một người có nhiều người yêu, hoặc nhiều đời chồng, vợ,..là nghiệp ái nặng. Hoặc người phá thai là người có tập khí sát sanh nặng,.. Nghĩa là mình tự xét, tự biết để tự mình dè chừng, tự sửa đổi vì sẽ chẳng có ai luôn ở cạnh mình mà chỉ lỗi giúp mình.</p>
<p>&#8211; Những cái nhỏ nhặt cũng có thể thành chướng ngại. Ví dụ, PH từ nhỏ không thích và khó chịu khi nghe tiếng chưởi tục (chỉ khó chịu chút thôi) đến khi biết tu thì cái tập khí không thích này hiện khởi quấy nhiễu. Thành ra, PH vẫn thường khuyên các bạn ráng giữ tâm bình tĩnh, đừng khởi tâm khó chịu (ngay cả với việc không đúng chánh pháp, việc ác), tại vì khi tu, khi đủ duyên thì nó sẽ khởi lên quấy nhiễu tâm mình.</p>
<p>&#8211; Phật hiệu có năng lực không thể nghĩ bàn. Trong kinh Niệm Phật Ba La Mật có dạy, đại ý là nếu đem tâm mình mà duyên mãi với Phật hiệu thì Phật hiệu sẽ âm thầm chuyển Thức của mình dần dần thành Trí. Cho nên, khi đã nắm được căn bản tu học như thế nào rồi thì hãy tập trung nhiếp tâm niệm Phật cho thật nhiều. Đó mới là việc thiết thực nhất với người tu Tịnh Độ.<br />
Mong sẽ giúp bạn chút ít. Chúc bạn tinh tấn tu tập.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
