<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Thầy Bói Khuyên Sát Sanh Cầu Hết Bệnh Bị Quả Báo [Audio]	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Fri, 26 Jun 2020 19:23:52 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Dung		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-48437</link>

		<dc:creator><![CDATA[Dung]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Jun 2020 19:23:52 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-48437</guid>

					<description><![CDATA[Tổ sư Ấn Quang kể chuyện linh ứng Quán Thế Âm

Kim Xương ở Vô Tích, vợ là Trầm Vân Tảo, khá thông hiểu văn lý, bị sản hậu, bệnh nặng, tình thế cực nguy hiểm, các thầy thuốc bó tay. Có người bạn khuyên ông Xương hãy cầu đảo Quán Âm Đại Sĩ. Ông Xương nghe theo, bệnh liền chuyển biến. Hơn một tháng, vẫn khó cử động. Người vợ do thấy cầu đảo linh ứng bèn phát nguyện sau khi lành bệnh sẽ thường thờ phụng Đại Sĩ. Một đêm, ông Xương mộng thấy Đại Sĩ diệu tướng trang nghiêm, đứng nhìn về phía mình, hai đứa bé đứng hầu hai bên kêu tên ông Xương. Ông Xương liền lễ bái, chợt giật mình tỉnh giấc. Bà vợ cũng tỉnh giấc, mỗi người kể lại giấc mộng gần giống nhau. Chỉ có điều là vợ mộng thấy một đứa bé cầm cành dương nhúng nước vẩy lên thân, nói kệ rằng: “Khởi tử hồi sanh cam lộ thủy, nhất điểm thiện tâm cảm hóa thành, vững lòng vàng đá lên Cực Lạc, chỉ sợ trần duyên gỡ chẳng xong”. Thân tâm thanh thản, sảng khoái, bệnh liền lành. Vợ chồng do vậy ăn chay trường niệm Phật và soạn Nhân Quả Lục để khuyên đời.

Phương Tử Trọng ở Trấn Hải mười chín tuổi, chợt ruột sanh khối ung. Thầy thuốc bảo chẳng thể nào không mổ. Cha mẹ không đành lòng liền không chữa chạy. Bà mẹ thông hiểu văn lý, ăn chay trường niệm Phật, bèn cùng với bạn là bà Du Đức Chương liều mạng niệm kinh Kim Cang và thánh hiệu Di Đà, Quán Âm. Ba ngày sau, khối ung vỡ ra, máu mủ theo đại tiện tuôn ra. Năm ngày sau hoàn toàn khôi phục.

Tôn Duy Tiệp ở Giang Ninh, vợ là Mộ Tây, vợ chồng khá thích làm lành, nhiệt tâm làm chuyện công ích. Mỗi năm thường may hơn một ngàn cái áo bông nhằm thí cho người không có để mặc đỡ rét. Bà vợ ngã bệnh đang độ tuổi khỏe mạnh, ngực đau như kim đâm, bèn dốc cạn lòng Thành niệm thánh hiệu Quán Âm cầu cứu. Hồi lâu sau, ngủ thiếp đi, mộng thấy một bà lão xoa ngực, lại nắn bóp khắp nơi, nhổ ra hai cây kim dài hơn một tấc, bảo: “Chẳng lạ gì ngươi bị đau đớn, do ngực có kim mà!” Liền cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái, lại tự sờ nắn, nhổ ra được một cây kim nữa, chợt giật mình, tỉnh giấc, trọn chẳng còn bệnh khổ nữa. Ba câu chuyện trên đây do chính Ấn Quang chứng kiến.

Trích Quán Thế Âm Bồ Tát Bổn Tích Cảm Ứng Tụng]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tổ sư Ấn Quang kể chuyện linh ứng Quán Thế Âm</p>
<p>Kim Xương ở Vô Tích, vợ là Trầm Vân Tảo, khá thông hiểu văn lý, bị sản hậu, bệnh nặng, tình thế cực nguy hiểm, các thầy thuốc bó tay. Có người bạn khuyên ông Xương hãy cầu đảo Quán Âm Đại Sĩ. Ông Xương nghe theo, bệnh liền chuyển biến. Hơn một tháng, vẫn khó cử động. Người vợ do thấy cầu đảo linh ứng bèn phát nguyện sau khi lành bệnh sẽ thường thờ phụng Đại Sĩ. Một đêm, ông Xương mộng thấy Đại Sĩ diệu tướng trang nghiêm, đứng nhìn về phía mình, hai đứa bé đứng hầu hai bên kêu tên ông Xương. Ông Xương liền lễ bái, chợt giật mình tỉnh giấc. Bà vợ cũng tỉnh giấc, mỗi người kể lại giấc mộng gần giống nhau. Chỉ có điều là vợ mộng thấy một đứa bé cầm cành dương nhúng nước vẩy lên thân, nói kệ rằng: “Khởi tử hồi sanh cam lộ thủy, nhất điểm thiện tâm cảm hóa thành, vững lòng vàng đá lên Cực Lạc, chỉ sợ trần duyên gỡ chẳng xong”. Thân tâm thanh thản, sảng khoái, bệnh liền lành. Vợ chồng do vậy ăn chay trường niệm Phật và soạn Nhân Quả Lục để khuyên đời.</p>
<p>Phương Tử Trọng ở Trấn Hải mười chín tuổi, chợt ruột sanh khối ung. Thầy thuốc bảo chẳng thể nào không mổ. Cha mẹ không đành lòng liền không chữa chạy. Bà mẹ thông hiểu văn lý, ăn chay trường niệm Phật, bèn cùng với bạn là bà Du Đức Chương liều mạng niệm kinh Kim Cang và thánh hiệu Di Đà, Quán Âm. Ba ngày sau, khối ung vỡ ra, máu mủ theo đại tiện tuôn ra. Năm ngày sau hoàn toàn khôi phục.</p>
<p>Tôn Duy Tiệp ở Giang Ninh, vợ là Mộ Tây, vợ chồng khá thích làm lành, nhiệt tâm làm chuyện công ích. Mỗi năm thường may hơn một ngàn cái áo bông nhằm thí cho người không có để mặc đỡ rét. Bà vợ ngã bệnh đang độ tuổi khỏe mạnh, ngực đau như kim đâm, bèn dốc cạn lòng Thành niệm thánh hiệu Quán Âm cầu cứu. Hồi lâu sau, ngủ thiếp đi, mộng thấy một bà lão xoa ngực, lại nắn bóp khắp nơi, nhổ ra hai cây kim dài hơn một tấc, bảo: “Chẳng lạ gì ngươi bị đau đớn, do ngực có kim mà!” Liền cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái, lại tự sờ nắn, nhổ ra được một cây kim nữa, chợt giật mình, tỉnh giấc, trọn chẳng còn bệnh khổ nữa. Ba câu chuyện trên đây do chính Ấn Quang chứng kiến.</p>
<p>Trích Quán Thế Âm Bồ Tát Bổn Tích Cảm Ứng Tụng</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mai Ly		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38890</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mai Ly]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Jun 2018 19:45:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-38890</guid>

					<description><![CDATA[Tứ Đệ có công xưởng làm công nghiệp thực phẩm. Trong xưởng có những dụng cụ như lò lửa, chảo lửa, bếp lửa. Lúc trước khoa học kỹ thuật chưa hiện đại nên chưa có thiết bị phòng chống cháy nổ như bây giờ, thường xuyên xảy ra vụ nổ tung lò lửa, chảo lửa. Nhẹ thì bị tổn thương người và vật, nặng thì chết người hay bỏng rát da, thậm chí rách nát da thịt. Những việc đó là thường xuyên xảy ra. 

Vì thế mà Tứ Đệ đã đặc chế ra một loại thuốc để chuẩn bị khi cần thiết. Thuốc hiệu nghiệm đến nỗi xa gần ai cũng biết nên Tứ Đệ phải chuẩn bị một lượng thuốc rất lớn để bà con xa gần ai cũng có thể đến xin được. Đôi khi Tứ Đệ còn dạy cả phương thức bào chế thuốc cho những người có nhu cầu.

Những người đã từng sử dụng thuốc của Tứ Đệ hoặc đã được chỉ dạy phương thức làm thuốc đều trầm trồ khen ngợi hết lời, công hiệu như thuốc tiên vậy. Hễ có người bị bỏng rát ở da, khi bôi thuốc vào thì lành hẳn, không để lại vết sẹo gì. 

Năm trước, nhà Thái Kinh xảy ra vụ nổ gas, ngoại trừ mười mấy người bị nổ chết, cháy chết, còn lại đều bị thương rất nặng, được chuyển tới các bệnh viện. Tiếng kêu rên rỉ vì đau đớn, có những người không chịu nổi đã chết đi. Lúc đó, vì tình hữu nghị đã đến giúp đỡ, đưa phái đoàn trị liệu thuốc hỏa bỏng đến nhưng Bộ y tế Thái Lan cho rằng thuốc đặc hiệu của Trung Quốc chưa có chứng nhận của tổ chức y tế thế giới nên không sử dụng. 

Do chậm trễ mà số người chết ngày càng nhiều. Đúng lúc đó có người góp ý với chính quyền rằng Tứ Đệ có phương thuốc đặc trị hữu hiệu. Bệnh viện còn phân vân không dám tùy tiện sử dụng. Trong khi đó thuốc của Tứ Đệ danh tiếng đã lan truyền khắp nơi. Trong số đó có một người bà con xa bị cháy cả một cánh tay, sau khi bôi thuốc của Tứ Đệ xong da thịt đã được nguyên vẹn.

Một hôm, có vị hòa thượng thuê một chiếc xe chở một nạn nhân bị bỏng cả nửa thân trên, đã từng điều trị ở bệnh viện ba tháng đến cầu xin thuốc đặc trị của Tứ Đệ, hòa thượng đã thuật lại mối nhân duyên này. Người bị thương 41 tuổi, mới vào làm ở một công ty nhỏ chế biến đồ hộp. Làm chưa được một tháng đã phát sinh vụ nổ gas bị cháy hết cả nửa thân trên. Đã trị trong bệnh viện hơn hai tháng mà vết thương vẫn y như cũ. Tuy đã bôi đủ các loại thuốc nhưng vẫn không lành lại lớp da bên ngoài, thuốc một khi thoa vào liền lộ ra một làn da non trông giống hệt như da của một con chuột non mới đẻ. Thậm chí những sợi gân đỏ trong thịt vẫn còn lộ lên rất rõ. 

Hòa thượng là bạn của Tứ Đệ, đã từng sử dụng thuốc đặc nghiệm của Tứ Đệ, người bị thương này là thân thuộc của hòa thượng, lần bỏng rát này rất nghiêm trọng nên hòa thượng đích thân thuê xe đến công xưởng của Tứ Đệ mấy ngày. Hòa thượng nói rằng: 

- &quot;Trước khi người thân của tôi vào làm ở công ty sản xuất đồ hộp này, thường bắt ếch nhái để kiếm sống, mấy chục năm nay năm nào cũng như năm nấy. Năm ngoái thu nhập có khá hơn là do số ếch nhái bắt được tách ra bán riêng: phần da lột ra phơi khô bán cho người Nhật, phần thịt bán cho nhà hàng nấu ăn. Nhờ vậy mà có hai phần thu nhập. Bây giờ chúng tôi đến chợ thường hay thấy những con ếch nhái, con to, con nhỏ đều đã bị lột da sẵn đóng gói bày bán. Những con ếch nhái bị lột da hiện lên những gân máu đỏ tươi, hai mắt trợn lên như đang nhìn những vị khách hàng mua nó về ăn thịt. Không hiểu con người sao mà nhẫn tâm thế, nuốt sao trôi một con vật nhỏ tội nghiệp như thế. Người thân của tôi làm nghề này thu nhập tuy có tăng lên nhưng gia đình không hòa thuận, thiếu nợ quá nhiều&quot;.

Có lần hòa thượng đến viếng thăm thấy đang lột da một con ếch nhái, với tâm Phật từ bi, tôi khuyên anh ấy nên từ bỏ cái nghề tàn ác như vậy. Phật pháp đã từng nói: &quot;Lấy mạng nó nuôi mạng mình gọi là tà mạng phạm vào sát nghiệp. Tội này sống phải chịu báo ứng, chết đi bị đọa vào tam ác đạo&quot;. 

Hòa thượng nói nhiều nhân quả cho anh ấy nghe và giới thiệu cho anh ấy làm ở công ty chế biến đồ hộp, nhưng không ngờ báo ứng lại xảy ra nhanh như vậy. 

Chưa đầy một tháng, anh đã bị bỏng nước sôi khắp cả mình, trải qua nhiều lần cấp cứu trị liệu mà vết bỏng vẫn không khỏi, chỉ máu lộ lên những bắp thịt và gân máu giống hệt như con ếch bị lột da vậy. Mãi cho đến nay, anh ấy mới nếm được mùi vị đau đớn khi bị lột da là như thế nào.

Sau một tháng điều trị ở công xưởng của Tứ Đệ, chỉ có một vài vết thương được khôi phục, còn lại giống như làn da của những con chuột mới sinh. Kinh Phật đã từng nói &quot;Vô duyên đại từ, đồng thể đại bi&quot;. Có lẽ anh ấy đã lãnh hội được đạo lý này rồi. 

Trích từ Nhân Quả Báo Ứng Hiện Đời]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tứ Đệ có công xưởng làm công nghiệp thực phẩm. Trong xưởng có những dụng cụ như lò lửa, chảo lửa, bếp lửa. Lúc trước khoa học kỹ thuật chưa hiện đại nên chưa có thiết bị phòng chống cháy nổ như bây giờ, thường xuyên xảy ra vụ nổ tung lò lửa, chảo lửa. Nhẹ thì bị tổn thương người và vật, nặng thì chết người hay bỏng rát da, thậm chí rách nát da thịt. Những việc đó là thường xuyên xảy ra. </p>
<p>Vì thế mà Tứ Đệ đã đặc chế ra một loại thuốc để chuẩn bị khi cần thiết. Thuốc hiệu nghiệm đến nỗi xa gần ai cũng biết nên Tứ Đệ phải chuẩn bị một lượng thuốc rất lớn để bà con xa gần ai cũng có thể đến xin được. Đôi khi Tứ Đệ còn dạy cả phương thức bào chế thuốc cho những người có nhu cầu.</p>
<p>Những người đã từng sử dụng thuốc của Tứ Đệ hoặc đã được chỉ dạy phương thức làm thuốc đều trầm trồ khen ngợi hết lời, công hiệu như thuốc tiên vậy. Hễ có người bị bỏng rát ở da, khi bôi thuốc vào thì lành hẳn, không để lại vết sẹo gì. </p>
<p>Năm trước, nhà Thái Kinh xảy ra vụ nổ gas, ngoại trừ mười mấy người bị nổ chết, cháy chết, còn lại đều bị thương rất nặng, được chuyển tới các bệnh viện. Tiếng kêu rên rỉ vì đau đớn, có những người không chịu nổi đã chết đi. Lúc đó, vì tình hữu nghị đã đến giúp đỡ, đưa phái đoàn trị liệu thuốc hỏa bỏng đến nhưng Bộ y tế Thái Lan cho rằng thuốc đặc hiệu của Trung Quốc chưa có chứng nhận của tổ chức y tế thế giới nên không sử dụng. </p>
<p>Do chậm trễ mà số người chết ngày càng nhiều. Đúng lúc đó có người góp ý với chính quyền rằng Tứ Đệ có phương thuốc đặc trị hữu hiệu. Bệnh viện còn phân vân không dám tùy tiện sử dụng. Trong khi đó thuốc của Tứ Đệ danh tiếng đã lan truyền khắp nơi. Trong số đó có một người bà con xa bị cháy cả một cánh tay, sau khi bôi thuốc của Tứ Đệ xong da thịt đã được nguyên vẹn.</p>
<p>Một hôm, có vị hòa thượng thuê một chiếc xe chở một nạn nhân bị bỏng cả nửa thân trên, đã từng điều trị ở bệnh viện ba tháng đến cầu xin thuốc đặc trị của Tứ Đệ, hòa thượng đã thuật lại mối nhân duyên này. Người bị thương 41 tuổi, mới vào làm ở một công ty nhỏ chế biến đồ hộp. Làm chưa được một tháng đã phát sinh vụ nổ gas bị cháy hết cả nửa thân trên. Đã trị trong bệnh viện hơn hai tháng mà vết thương vẫn y như cũ. Tuy đã bôi đủ các loại thuốc nhưng vẫn không lành lại lớp da bên ngoài, thuốc một khi thoa vào liền lộ ra một làn da non trông giống hệt như da của một con chuột non mới đẻ. Thậm chí những sợi gân đỏ trong thịt vẫn còn lộ lên rất rõ. </p>
<p>Hòa thượng là bạn của Tứ Đệ, đã từng sử dụng thuốc đặc nghiệm của Tứ Đệ, người bị thương này là thân thuộc của hòa thượng, lần bỏng rát này rất nghiêm trọng nên hòa thượng đích thân thuê xe đến công xưởng của Tứ Đệ mấy ngày. Hòa thượng nói rằng: </p>
<p>&#8211; &#8220;Trước khi người thân của tôi vào làm ở công ty sản xuất đồ hộp này, thường bắt ếch nhái để kiếm sống, mấy chục năm nay năm nào cũng như năm nấy. Năm ngoái thu nhập có khá hơn là do số ếch nhái bắt được tách ra bán riêng: phần da lột ra phơi khô bán cho người Nhật, phần thịt bán cho nhà hàng nấu ăn. Nhờ vậy mà có hai phần thu nhập. Bây giờ chúng tôi đến chợ thường hay thấy những con ếch nhái, con to, con nhỏ đều đã bị lột da sẵn đóng gói bày bán. Những con ếch nhái bị lột da hiện lên những gân máu đỏ tươi, hai mắt trợn lên như đang nhìn những vị khách hàng mua nó về ăn thịt. Không hiểu con người sao mà nhẫn tâm thế, nuốt sao trôi một con vật nhỏ tội nghiệp như thế. Người thân của tôi làm nghề này thu nhập tuy có tăng lên nhưng gia đình không hòa thuận, thiếu nợ quá nhiều&#8221;.</p>
<p>Có lần hòa thượng đến viếng thăm thấy đang lột da một con ếch nhái, với tâm Phật từ bi, tôi khuyên anh ấy nên từ bỏ cái nghề tàn ác như vậy. Phật pháp đã từng nói: &#8220;Lấy mạng nó nuôi mạng mình gọi là tà mạng phạm vào sát nghiệp. Tội này sống phải chịu báo ứng, chết đi bị đọa vào tam ác đạo&#8221;. </p>
<p>Hòa thượng nói nhiều nhân quả cho anh ấy nghe và giới thiệu cho anh ấy làm ở công ty chế biến đồ hộp, nhưng không ngờ báo ứng lại xảy ra nhanh như vậy. </p>
<p>Chưa đầy một tháng, anh đã bị bỏng nước sôi khắp cả mình, trải qua nhiều lần cấp cứu trị liệu mà vết bỏng vẫn không khỏi, chỉ máu lộ lên những bắp thịt và gân máu giống hệt như con ếch bị lột da vậy. Mãi cho đến nay, anh ấy mới nếm được mùi vị đau đớn khi bị lột da là như thế nào.</p>
<p>Sau một tháng điều trị ở công xưởng của Tứ Đệ, chỉ có một vài vết thương được khôi phục, còn lại giống như làn da của những con chuột mới sinh. Kinh Phật đã từng nói &#8220;Vô duyên đại từ, đồng thể đại bi&#8221;. Có lẽ anh ấy đã lãnh hội được đạo lý này rồi. </p>
<p>Trích từ Nhân Quả Báo Ứng Hiện Đời</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn Đạt		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38236</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Đạt]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 19 May 2018 05:11:59 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-38236</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38220&quot;&gt;Nguyễn Đạt&lt;/a&gt;.

Nam Mô A Di Đà Phật
Thưa KQĐ,
Kính,
Con xin cảm ơn phúc đáp KQĐ
Chú cào cào đó đã chết ngay lúc đó, đêm hôm đó con đã lập tức niệm phật , sám hối tội lỗi của con sau đó thay chú cào cào đó sám hối trước đức Phật, Bồ Tát để chú cào cào đó sớm hết tội nghiệp, đồng thời niệm Hồng Danh A Di Đà Phật và  Quán Thế Âm Bồ Tát hồi hướng, nguyện chú cào cào đó sớm đủ phước báu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc Quốc rồi ạ.
Trước đó rất lo lắng và vô cùng thương xót sanh mạng chú cào cào đó, nhất định thấy đau đớn lắm, khổ cực lắm. Nhưng sau khi niệm phật hồi hướng, khai thị cho chú cào cào đó con cũng đã thấy an lạc một phần rồi. Con xin cảm ơn Khách Qua Đường
Chúc KQĐ tu tập tinh tấn đạt được lợi ích
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát Tầm Thanh Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y Quán Thế ÂM Bồ Tát]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38220">Nguyễn Đạt</a>.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật<br />
Thưa KQĐ,<br />
Kính,<br />
Con xin cảm ơn phúc đáp KQĐ<br />
Chú cào cào đó đã chết ngay lúc đó, đêm hôm đó con đã lập tức niệm phật , sám hối tội lỗi của con sau đó thay chú cào cào đó sám hối trước đức Phật, Bồ Tát để chú cào cào đó sớm hết tội nghiệp, đồng thời niệm Hồng Danh A Di Đà Phật và  Quán Thế Âm Bồ Tát hồi hướng, nguyện chú cào cào đó sớm đủ phước báu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc Quốc rồi ạ.<br />
Trước đó rất lo lắng và vô cùng thương xót sanh mạng chú cào cào đó, nhất định thấy đau đớn lắm, khổ cực lắm. Nhưng sau khi niệm phật hồi hướng, khai thị cho chú cào cào đó con cũng đã thấy an lạc một phần rồi. Con xin cảm ơn Khách Qua Đường<br />
Chúc KQĐ tu tập tinh tấn đạt được lợi ích<br />
Nam Mô A Di Đà Phật<br />
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát Tầm Thanh Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y Quán Thế ÂM Bồ Tát</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: khách qua đường		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38234</link>

		<dc:creator><![CDATA[khách qua đường]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 19 May 2018 01:18:51 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-38234</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38220&quot;&gt;Nguyễn Đạt&lt;/a&gt;.

Nếu chú cào cào còn đang bị thương thì bạn nên tìm nơi nào đó an toàn, không có nắng mưa hay mèo chó để chú dưởng thương. Nếu chú đang trong giờ phút sắp lâm chung thì bạn nên hộ niệm cho chú giống như Liên Hương hộ niệm cho đàn heo trong phim Nghịch Duyên vậy. Còn nếu chú đã chết lâu rồi thì bạn sám hối, niệm Phật tụng kinh hồi hướng công đức cho chú. 

Phật dạy: &quot; lời nói, suy nghĩ và hành động đều vì lợi ích chúng sanh chứ đừng tổn hại chúng sanh &quot;. Do vậy nếu bạn lở làm tổn thương một chúng sanh vậy thì khi nào thuận tiện, bạn ra chợ mua cá thả xuống ao hồ gọi là phóng sanh hay lấy công chuột tội vậy. Bạn có tấm lòng từ bi như vậy là điều đáng quý nhé. A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38220">Nguyễn Đạt</a>.</p>
<p>Nếu chú cào cào còn đang bị thương thì bạn nên tìm nơi nào đó an toàn, không có nắng mưa hay mèo chó để chú dưởng thương. Nếu chú đang trong giờ phút sắp lâm chung thì bạn nên hộ niệm cho chú giống như Liên Hương hộ niệm cho đàn heo trong phim Nghịch Duyên vậy. Còn nếu chú đã chết lâu rồi thì bạn sám hối, niệm Phật tụng kinh hồi hướng công đức cho chú. </p>
<p>Phật dạy: &#8221; lời nói, suy nghĩ và hành động đều vì lợi ích chúng sanh chứ đừng tổn hại chúng sanh &#8220;. Do vậy nếu bạn lở làm tổn thương một chúng sanh vậy thì khi nào thuận tiện, bạn ra chợ mua cá thả xuống ao hồ gọi là phóng sanh hay lấy công chuột tội vậy. Bạn có tấm lòng từ bi như vậy là điều đáng quý nhé. A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn Đạt		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-38220</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Đạt]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 18 May 2018 15:05:45 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-38220</guid>

					<description><![CDATA[Nam Mô A Di Đà Phật
Thưa chư vị thiện tri thức, NĐ đang giữ giới không sát sanh, nhưng hôm nay đang đuổi một con cào cào ra khỏi nhà (đuổi rất tế nhị không làm tổn hại đến chúng sanh đó). Nhưng không may lại làm nó bị bẹp dí. Con rất lo lắng. 
Vậy bây giờ con phải làm gì để sám hối nghiệp này và cho chúng sanh bị con nhỡ tay sát hại đó được siêu thoát mà khỏi uổng mất công đức giữ giới ạ. Con xin cảm ơn.
Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam Mô A Di Đà Phật<br />
Thưa chư vị thiện tri thức, NĐ đang giữ giới không sát sanh, nhưng hôm nay đang đuổi một con cào cào ra khỏi nhà (đuổi rất tế nhị không làm tổn hại đến chúng sanh đó). Nhưng không may lại làm nó bị bẹp dí. Con rất lo lắng.<br />
Vậy bây giờ con phải làm gì để sám hối nghiệp này và cho chúng sanh bị con nhỡ tay sát hại đó được siêu thoát mà khỏi uổng mất công đức giữ giới ạ. Con xin cảm ơn.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37951</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 Apr 2018 07:11:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-37951</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37758&quot;&gt;Diệu Sắc&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT 

Gửi bạn Diệu Sắc,

*Đọc chia sẻ của bạn TN thật cảm động trước tấm chân tình của bạn với đạo Pháp. Phật pháp không có gì cao siêu như người thế gian thường nghĩ, trái lại nó rất bình dị như chính cuộc sống của mỗi chúng ta vậy, khác là do chúng ta quen đắm trong vô minh nên không nhận biết ra được. Nay Bổn Sư đã chỉ cho chúng ta chân tướng sự thật cuộc sống mà chúng ta đang chìm đắm rồi chỉ phương cách thoát ra khỏi vòng vô minh đó - chúng ta nhận biết ra được, tìm cách thoát khỏi=biết hồi đầu. Hồi đầu là bước quan trọng đầu tiên khi nhập đạo, bởi thiếu nó, cho dù hàng ngày chúng ta toạ thiền, trì chú, niệm Phật không ngưng nghỉ thì cũng chỉ là tu trong điên đảo, bởi cái nhân không chánh tất quả sẽ mê mờ. Do vậy điều TN muốn chia sẻ cùng bạn: Thấy giá trị pháp của Như Lai=bạn đã tìm được con thuyền, nhưng leo lên thuyền và vững chãi chèo nó đến bờ hay không lại phụ thuộc vào niềm tin, sự dũng mãnh, tinh tấn, tỉnh giác, hạnh nhẫn nhục, tâm từ bi hỉ xả... khi tu đạo. Vạn sự khởi đầu nan! Quan trọng từng bước, từng ngày chắt lọc, đúc kết những giáo lý hợp căn cơ bản thân, tinh tấn tu trì=ắt có lợi lạc.

*Tất cả những khúc mắc khi tu đạo, hay trong cuộc sống bạn cứ hoan hỉ chia sẻ, TN nghĩ các bạn Sen sẽ tuỳ duyên mà giúp bạn thêm vững bước. 

*Đời là bể khổ vô ngằn, thấy khổ rồi thì ráng tìm phương cách để thoát khỏi bể khổ đó. Pháp niệm Phật chính là pháp thoát khổ, là thuyền từ giúp chúng ta về bến giác. Chỉ cần bạn nhất tâm tu đạo, chư Phật, chư Bồ tát, chư thiện hữu tri thức sẽ luôn bên cạnh bạn. 
Nguyện hồng ân Tam Bảo từ thuỳ gia hộ để bạn tinh tấn tu học, giúp cuộc sống gia đạo thêm an lạc.
TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37758">Diệu Sắc</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT </p>
<p>Gửi bạn Diệu Sắc,</p>
<p>*Đọc chia sẻ của bạn TN thật cảm động trước tấm chân tình của bạn với đạo Pháp. Phật pháp không có gì cao siêu như người thế gian thường nghĩ, trái lại nó rất bình dị như chính cuộc sống của mỗi chúng ta vậy, khác là do chúng ta quen đắm trong vô minh nên không nhận biết ra được. Nay Bổn Sư đã chỉ cho chúng ta chân tướng sự thật cuộc sống mà chúng ta đang chìm đắm rồi chỉ phương cách thoát ra khỏi vòng vô minh đó &#8211; chúng ta nhận biết ra được, tìm cách thoát khỏi=biết hồi đầu. Hồi đầu là bước quan trọng đầu tiên khi nhập đạo, bởi thiếu nó, cho dù hàng ngày chúng ta toạ thiền, trì chú, niệm Phật không ngưng nghỉ thì cũng chỉ là tu trong điên đảo, bởi cái nhân không chánh tất quả sẽ mê mờ. Do vậy điều TN muốn chia sẻ cùng bạn: Thấy giá trị pháp của Như Lai=bạn đã tìm được con thuyền, nhưng leo lên thuyền và vững chãi chèo nó đến bờ hay không lại phụ thuộc vào niềm tin, sự dũng mãnh, tinh tấn, tỉnh giác, hạnh nhẫn nhục, tâm từ bi hỉ xả&#8230; khi tu đạo. Vạn sự khởi đầu nan! Quan trọng từng bước, từng ngày chắt lọc, đúc kết những giáo lý hợp căn cơ bản thân, tinh tấn tu trì=ắt có lợi lạc.</p>
<p>*Tất cả những khúc mắc khi tu đạo, hay trong cuộc sống bạn cứ hoan hỉ chia sẻ, TN nghĩ các bạn Sen sẽ tuỳ duyên mà giúp bạn thêm vững bước. </p>
<p>*Đời là bể khổ vô ngằn, thấy khổ rồi thì ráng tìm phương cách để thoát khỏi bể khổ đó. Pháp niệm Phật chính là pháp thoát khổ, là thuyền từ giúp chúng ta về bến giác. Chỉ cần bạn nhất tâm tu đạo, chư Phật, chư Bồ tát, chư thiện hữu tri thức sẽ luôn bên cạnh bạn.<br />
Nguyện hồng ân Tam Bảo từ thuỳ gia hộ để bạn tinh tấn tu học, giúp cuộc sống gia đạo thêm an lạc.<br />
TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Danh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37891</link>

		<dc:creator><![CDATA[Danh]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 16 Apr 2018 18:30:47 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-37891</guid>

					<description><![CDATA[THẦY THUỐC CÓ TÂM, CƯỚP KHÔNG VÀO ĐƯỢC NHÀ 


Bố tôi là một lương y, râu tóc trắng như cước, hay mặc bộ vải Phin ta màu nâu, đi guốc mộc. Cụ mất năm 1972 . Hiện nay cụ vẫn còn một học trò là lương y Thiên Tích, hơn 90 tuổi. Ông đã từng hai khóa làm Chủ Tịch Hội Y Học Cổ Truyền Việt Nam và bốc thuốc cứu người tại Lĩnh Nam - Mai Động - Hà Nội.


Bố tôi vừa dạy chữ Hán, vừa dạy y học dân tộc, vừa bốc thuốc cứu người. Thỉnh thoảng, ông cho tôi ra lớp mài mực Tàu để học trò tập trung nghe giảng bài. Một hôm, ông đang giảng về Y Đức, thì có một người nói là đến khám bệnh xin thuốc.

Bố tôi gọi tất cả học trò và cả tôi ra phòng khám cùng nghe người bệnh kể. Ông rót nước trà sen vào ly đưa mời người đến khám bệnh rồi bảo: 
- Anh kể bệnh đi ! 
 Bệnh nhân rụt rè, hóa ra anh ta chẳng bị bệnh gì, vừa nhấp ngụm nước vừa kể: 
- Đáng lẽ đêm qua, chúng con sẽ đến cướp nhà Thầy. Đến miếu cây Đa ở chân đê đầu làng, chúng con dừng lại điểm binh, nhắc lại việc của từng thằng, xem lại khí giới dụng cụ. Bỗng một thằng trong đám chúng con kêu đau bụng xin ở lại....
 Tên cầm đầu nổi cáu rít lên: 
- Đứa nào ở lại tao sẽ cắt gân cổ chân.
Đêm tối, nhưng chúng con vẫn hình dung ra cái mặt đen sì sì, lông mày sâu róm sếch lên trên, cặp mắt long sòng sọc đỏ như máu của hắn hung ác như thế nào? Tên kia sợ quá van lạy cuống cuồng, xin được nói tiếp: 
- Thưa..., thưa đại ca... em nghĩ, thầy lang bốc thuốc chữa bệnh cứu người. Người nghèo như chúng ta Thầy chữa không lấy tiền. Năm nay, người chết đói, chết dịch la liệt, Thầy đã cứu khỏi cho bao nhiêu người thoát chết. Bây giờ, cướp nhà Thầy, chẳng may Thầy chết thì vô ơn bạc nghĩa quá.
 Tên cầm đầu quát như rít giữa hai hàm răng: 
- Đã ăn cướp còn sợ giết người hả? Đã ăn cướp còn nghĩ đến nhân nghĩa hả? 
Tên kia cố nói thêm một câu nữa:
- Cướp của người lương thiện, em sợ bị trừng phạt.
 Tên cầm đầu nói tiếp: 
 - &quot;Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan&quot;. Chúng ta chính là... giặc.
 Ngừng giây lát, tên cầm đầu nói giọng rất đanh: 
- Đi hết ! Đứa nào ở lại tao cắt gân cổ chân hết.
 Tên cầm đầu này thì nổi tiếng vô cùng ác ôn, nó đã từng cắt gân cổ chân mấy đứa rồi. Chúng con sợ vô cùng, bắt đầu đeo mặt nạ, vác lá chắn, đòn khênh, dây thừng, túi vải... lầm lũi đứa nọ theo sau đứa kia. Trời tối đen như mực. Bỗng một đứa ngã lăn kềnh ra, kêu lên:
- Ôi ! Tôi bị rắn cắn hay sao ấy?
 Chúng con xúm lại xem , nó bị rắn cắn thật. Tên cầm đầu cúi xuống nói với nó: 
- Mày ở lại đây, đi được thì tự về được.
 Rồi tên cầm đầu gọi cả bọn chúng con lại và nói: 
- Có lẽ trời cản không cho chúng ta cướp nhà Thầy Lang. Bây giờ ta chuyển hướng sang cướp nhà Lý Tham. 
 Nó phân chia việc cho từng người rồi nói:
- Riêng Lý Tham thì phải bắt nó chỉ chỗ mới lấy được vàng, xong thì giết. 
 Toán cướp chúng con ập vào nhà Lý Tham quá dễ dàng, vì hắn bị bất ngờ. Con túm được hắn, nhưng hắn to béo như con trâu, hất con ngã lăn ra đất.
 Tên cầm đầu lao đến nói to: 
- Bắt nó chỉ chỗ để lấy vàng. 
 Tên cầm đầu lao đến, ngờ đâu Lý Tham đã vớ được con dao từ lúc nào, xỉa một mũi vào bụng tên cầm đầu. Tên cầm đầu 
 vẫn hăng máu vung mã tấu phạt ngang cổ Lý Tham. Cả hai đều ngã vật ra đất, nằm cạnh nhau máu tuôn lênh láng. Chúng con lẫn người nhà Lý Tham la hét chạy toán loạn...

Nghe đến đây, bố tôi ra hiệu cho tên cướp ngừng kể, mắt nhìn vào cái đồng hồ quả quýt, rồi lại rót nước trà sen mời tên cướp còn lại uống. Rồi lại đứng lên đi đi, lại lại, mắt nhìn xa xăm. Còn tôi và học trò của ông thì im lặng suy nghĩ về Y Đức.

Thiết nghĩ: phàm đã chọn ngành y thì phải vừa có Tâm vừa có Đức vì có hàng trăm hàng ngàn người bệnh đang chờ họ . Nên dân gian mới có câu: &quot; Lương Y Như Từ Mẫu &quot;. Bệnh nhân họ đã xem lương y, bác sĩ như là cha là mẹ, thì lương y bác sĩ hãy xem bệnh nhân như con em của mình mà cứu giúp tận tâm, ắt sẽ được báo đáp...

Trích&quot; Tập Truyện Nhân Quả &quot; của Thiếu Tướng -Tiến Sĩ Nguyễn Chu Phác 
Báo&quot; Sức Khỏe Và Đời Sống 10/2005]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>THẦY THUỐC CÓ TÂM, CƯỚP KHÔNG VÀO ĐƯỢC NHÀ </p>
<p>Bố tôi là một lương y, râu tóc trắng như cước, hay mặc bộ vải Phin ta màu nâu, đi guốc mộc. Cụ mất năm 1972 . Hiện nay cụ vẫn còn một học trò là lương y Thiên Tích, hơn 90 tuổi. Ông đã từng hai khóa làm Chủ Tịch Hội Y Học Cổ Truyền Việt Nam và bốc thuốc cứu người tại Lĩnh Nam &#8211; Mai Động &#8211; Hà Nội.</p>
<p>Bố tôi vừa dạy chữ Hán, vừa dạy y học dân tộc, vừa bốc thuốc cứu người. Thỉnh thoảng, ông cho tôi ra lớp mài mực Tàu để học trò tập trung nghe giảng bài. Một hôm, ông đang giảng về Y Đức, thì có một người nói là đến khám bệnh xin thuốc.</p>
<p>Bố tôi gọi tất cả học trò và cả tôi ra phòng khám cùng nghe người bệnh kể. Ông rót nước trà sen vào ly đưa mời người đến khám bệnh rồi bảo:<br />
&#8211; Anh kể bệnh đi !<br />
 Bệnh nhân rụt rè, hóa ra anh ta chẳng bị bệnh gì, vừa nhấp ngụm nước vừa kể:<br />
&#8211; Đáng lẽ đêm qua, chúng con sẽ đến cướp nhà Thầy. Đến miếu cây Đa ở chân đê đầu làng, chúng con dừng lại điểm binh, nhắc lại việc của từng thằng, xem lại khí giới dụng cụ. Bỗng một thằng trong đám chúng con kêu đau bụng xin ở lại&#8230;.<br />
 Tên cầm đầu nổi cáu rít lên:<br />
&#8211; Đứa nào ở lại tao sẽ cắt gân cổ chân.<br />
Đêm tối, nhưng chúng con vẫn hình dung ra cái mặt đen sì sì, lông mày sâu róm sếch lên trên, cặp mắt long sòng sọc đỏ như máu của hắn hung ác như thế nào? Tên kia sợ quá van lạy cuống cuồng, xin được nói tiếp:<br />
&#8211; Thưa&#8230;, thưa đại ca&#8230; em nghĩ, thầy lang bốc thuốc chữa bệnh cứu người. Người nghèo như chúng ta Thầy chữa không lấy tiền. Năm nay, người chết đói, chết dịch la liệt, Thầy đã cứu khỏi cho bao nhiêu người thoát chết. Bây giờ, cướp nhà Thầy, chẳng may Thầy chết thì vô ơn bạc nghĩa quá.<br />
 Tên cầm đầu quát như rít giữa hai hàm răng:<br />
&#8211; Đã ăn cướp còn sợ giết người hả? Đã ăn cướp còn nghĩ đến nhân nghĩa hả?<br />
Tên kia cố nói thêm một câu nữa:<br />
&#8211; Cướp của người lương thiện, em sợ bị trừng phạt.<br />
 Tên cầm đầu nói tiếp:<br />
 &#8211; &#8220;Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan&#8221;. Chúng ta chính là&#8230; giặc.<br />
 Ngừng giây lát, tên cầm đầu nói giọng rất đanh:<br />
&#8211; Đi hết ! Đứa nào ở lại tao cắt gân cổ chân hết.<br />
 Tên cầm đầu này thì nổi tiếng vô cùng ác ôn, nó đã từng cắt gân cổ chân mấy đứa rồi. Chúng con sợ vô cùng, bắt đầu đeo mặt nạ, vác lá chắn, đòn khênh, dây thừng, túi vải&#8230; lầm lũi đứa nọ theo sau đứa kia. Trời tối đen như mực. Bỗng một đứa ngã lăn kềnh ra, kêu lên:<br />
&#8211; Ôi ! Tôi bị rắn cắn hay sao ấy?<br />
 Chúng con xúm lại xem , nó bị rắn cắn thật. Tên cầm đầu cúi xuống nói với nó:<br />
&#8211; Mày ở lại đây, đi được thì tự về được.<br />
 Rồi tên cầm đầu gọi cả bọn chúng con lại và nói:<br />
&#8211; Có lẽ trời cản không cho chúng ta cướp nhà Thầy Lang. Bây giờ ta chuyển hướng sang cướp nhà Lý Tham.<br />
 Nó phân chia việc cho từng người rồi nói:<br />
&#8211; Riêng Lý Tham thì phải bắt nó chỉ chỗ mới lấy được vàng, xong thì giết.<br />
 Toán cướp chúng con ập vào nhà Lý Tham quá dễ dàng, vì hắn bị bất ngờ. Con túm được hắn, nhưng hắn to béo như con trâu, hất con ngã lăn ra đất.<br />
 Tên cầm đầu lao đến nói to:<br />
&#8211; Bắt nó chỉ chỗ để lấy vàng.<br />
 Tên cầm đầu lao đến, ngờ đâu Lý Tham đã vớ được con dao từ lúc nào, xỉa một mũi vào bụng tên cầm đầu. Tên cầm đầu<br />
 vẫn hăng máu vung mã tấu phạt ngang cổ Lý Tham. Cả hai đều ngã vật ra đất, nằm cạnh nhau máu tuôn lênh láng. Chúng con lẫn người nhà Lý Tham la hét chạy toán loạn&#8230;</p>
<p>Nghe đến đây, bố tôi ra hiệu cho tên cướp ngừng kể, mắt nhìn vào cái đồng hồ quả quýt, rồi lại rót nước trà sen mời tên cướp còn lại uống. Rồi lại đứng lên đi đi, lại lại, mắt nhìn xa xăm. Còn tôi và học trò của ông thì im lặng suy nghĩ về Y Đức.</p>
<p>Thiết nghĩ: phàm đã chọn ngành y thì phải vừa có Tâm vừa có Đức vì có hàng trăm hàng ngàn người bệnh đang chờ họ . Nên dân gian mới có câu: &#8221; Lương Y Như Từ Mẫu &#8220;. Bệnh nhân họ đã xem lương y, bác sĩ như là cha là mẹ, thì lương y bác sĩ hãy xem bệnh nhân như con em của mình mà cứu giúp tận tâm, ắt sẽ được báo đáp&#8230;</p>
<p>Trích&#8221; Tập Truyện Nhân Quả &#8221; của Thiếu Tướng -Tiến Sĩ Nguyễn Chu Phác<br />
Báo&#8221; Sức Khỏe Và Đời Sống 10/2005</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mth		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37836</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mth]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 10 Apr 2018 09:05:52 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-37836</guid>

					<description><![CDATA[Giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ thôi.đừng lo lắng thái quá ảnh hưởng sức khỏe. Cứ sống bình yên, làm tốt công việc, rảnh thì đi phóng sanh. Quy y tam bảo sẽ có pháp danh nhé. Tâm bình thường là đạo.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ thôi.đừng lo lắng thái quá ảnh hưởng sức khỏe. Cứ sống bình yên, làm tốt công việc, rảnh thì đi phóng sanh. Quy y tam bảo sẽ có pháp danh nhé. Tâm bình thường là đạo.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37771</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 01 Apr 2018 20:08:20 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-37771</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37762&quot;&gt;Tịnh Độ&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT

Gửi đạo Huynh Tịnh Độ,

*Pháp Đại Thừa là gì? Pháp Tiểu Thừa là gì? 

Để các bạn sơ phát tâm cùng hiểu được và tiện chia sẻ, TN xin mạo muội dùng những chia sẻ mang phổ quát:

Phật dạy: Vạn pháp giai không; vạn pháp duy tâm tạo! Nghĩa là vạn pháp đều do tâm tưởng sanh của chúng ta tạo nên – tâm tưởng sanh là sự sanh diệt không ngưng nghỉ trong từng niệm niệm khi đối người, tiếp vật, vì thế nó không có bản thể, không vĩnh hằng. Điều này trong kinh Kim Cang Phật nói rất cụ thể: 
Nhất thiết hữu vi pháp
Như mộng huyễn bọt bóng
Như sương cũng như điện
Thường khởi quán như thế.
 
Nếu quán lời Phật dạy chúng ta có thể nhận thấy hễ có tiểu ắt sẽ có đại, hễ có đại, ắt phải có tiểu. Tiểu hay đại đều là do tâm phân biệt, chấp trước của chúng ta tạo nên. Phân biệt, chấp trước là tâm sanh-diệt-diệt-sanh không ngưng nghỉ=không thật, như mộng, huyễn, bọt, bóng, sương, ánh điện chớp… Khi Phật thuyết pháp cũng nương theo tâm chúng sanh rồi tuỳ duyên, tuỳ hạnh nguyện của chúng sanh mà Ngài nói pháp tiểu hay đại, nhưng với chư Phật thì không có tiểu, cũng chẳng có đại, bởi hễ rơi vào đối chiếu thì đó chẳng còn là Phật, chẳng còn là Giác nữa. 

Điều này khi mới bước vào tu chúng ta dễ, thường hay bị kẹt, thậm chí kẹt cứng trong sự đối chiếu đó, nghĩa là hễ căn-trần gặp nhau là sẽ có phân biệt, chấp trước khởi (vọng thức sanh): có tiểu-đại, có bồ tát-chúng sanh, có thắng-thua, đen-trắng… (Người tu thiền, tu Mật=cho là tu đại thừa; người niệm Phật=tiểu thừa) để rồi nhiều khi càng tu lại càng thấy khổ, thấy phiền não khởi trùng trùng, nghiệp chướng bủa vây mà không thể cứu vãn. 

Ở đây TN xin ví thử chuyện niệm Phật:
 
*Ai cũng biết A = Vô; Di Đà=Lượng; Phật=Giác. A Di Đà Phật=Vô Lượng Giác. Vô lượng giác điều gì? Điều này nhiều khi chúng ta không cứu xét tới mà chỉ nghĩ đơn giản: cứ niệm Phật là sẽ có vô lượng giác (cứ niệm rồi ai cũng được vãng sanh). Nếu thế thì ngàn ngàn, triệu triệu người niệm Phật đều đã thành Phật hết rồi? Vậy sao chúng ta niệm hoài mà không hề thành Phật? Đơn giản, chúng ta có niệm nhưng không có giác. Giác điều gì? Trong trao đổi trước TN đã chia sẻ cùng đạo Huynh và các liên hữu rồi: tu mà nhân-quả không giác; tu mà không quán được 8 nỗi khổ của thế gian; tu mà không biết sanh tử vô thường trong từng niệm niệm; tu mà không biết chỉ có Phật pháp mới có thể giúp chúng sanh thoát khỏi sanh tử luân hồi=tu nhưng phiền não chẳng dứt hay còn gọi tu trong phiền não=tu kết duyên Phật pháp. 

*Khi niệm Phật, hễ ai phát tâm ngày niệm 5-10 ngàn Phật hiệu=đại nguyện lớn, còn hễ ai không phát nguyện, hay chỉ phát nguyện 1-2000 ngàn Phật hiệu=tiểu đại nguyện. Nhưng đó là xét về lý niệm Phật, nhưng đi vào sự thì 1000 hay 10.000 vốn chẳng quan trọng, quan trọng là khi niệm Phật chúng ta dùng tâm nào để niệm? Nếu 10 ngàn Phật hiệu mà niệm niệm trong điên đảo, vọng tưởng (tham, sân, si, ngũ dục…) thì chẳng bằng 1000 Phật hiệu nhưng chánh niệm; nếu 1000 Phật hiệu mà cũng là điên đảo, vọng tưởng thì chẳng bằng không niệm mà giữ chánh niệm. Chánh niệm được hiểu khi đối người, tiếp vật tham, sân, si, mạn, nghi, phân biệt, chấp trước có khởi và khởi ở mức độ nào? Do vậy TN nghĩ chúng ta phải nhận ra: từ lý đi vào sự là một quá trình nhưng lý-sự mà không viên dung=tu không có lợi lạc. Và như thế tiểu hay đại lúc này chỉ là con số mơ hồ, tương đối, do chúng ta tự đặt ra rồi tự đối chiếu hay-dở, tốt-xấu, cao-thấp mà thôi.

Hạnh tiểu thừa-đại thừa cũng như vậy. Tiểu chưa hẳn đã là xấu; đại chưa hẳn là tốt. Tốt-xấu chỉ là cái mốc tương đối, vì tương đối nên không có gì là cố định, vĩnh viễn. Một người mới tu, mới niệm Phật, có thể ngày chỉ niệm 15 phút Phật hiệu là chánh niệm; người khác lại là 30-40 phút chánh niệm. Nhưng cái mốc 15-40 phút chánh niệm không phải bất biến, bởi giữa hai người sự thăng tiến, giác ngộ trên đường tu vốn chẳng cố định, cũng vì thế đại-tiểu có thể hoán chuyển vị trí của nhau. Tu ba năm, ngộ nhất thời. Hôm nay là trò, mai mốt đã là thầy vốn dĩ là vậy. Bổn sư Thích Ca là một điển dụ cho chúng ta thấy. Cho nên theo TN nghĩ để đường tu được thông thoát chúng ta phải phá tan ý niệm tiểu-đại, bởi hiểu sâu xa lời Phật dạy một chút: Tất cả chúng sanh đều là Phật! Phật làm gì có tiểu Phật-đại Phật?

*Còn có thêm Pháp Nhất Thừa là gì? 

Pháp „nhất thừa“ cũng chỉ là một khái niệm mang tính biểu dụ mà Phật nương theo tâm chúng sanh mà diễn nói. Bởi hễ có nhất-ắt có nhị, có tam, tứ... Pháp là huyễn. Nhị-nhất=huyễn. Chấp huyễn=mê. Nhưng vì muốn chúng sanh phá mê-khai ngộ, nên Phật, Bồ tát phải dùng mê để giúp chúng sanh hiểu mê mà giác ngộ.

Nói tới đây TN nhớ cách ít năm trước, trên mạng lưu thông một vài hình ảnh một vị tu sĩ vô quán ăn tiết canh, rồi đồng loạt lên án vị nọ phá giới, làm ô uế danh tăng... Chà, sao lúc đó chúng ta không quán ngay: vị bồ tát đó đang biểu pháp, giúp cho chúng ta thấy: thọ giới Phật rồi mà phạm giới thì quả báo thật khó nghĩ bàn. Vậy nhưng lúc đó công chúng chỉ nhìn thấy bát tiết canh và vị tu sĩ, nhưng đằng sau hành động đó là gì? Ai có thể biết? Trong pháp của Phật cũng vậy, vì muốn chúng sanh thấy chân mà Phật phải dùng giả. Giả-chân chỉ là biểu dụ pháp, chẳng phải là pháp tuyệt đối. Vì thế Phật mới nói: các pháp đều hư huyễn nhưng nó cũng chính là Phật pháp. 
Tại sao hư huyễn lại là Phật pháp? 
TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37762">Tịnh Độ</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT</p>
<p>Gửi đạo Huynh Tịnh Độ,</p>
<p>*Pháp Đại Thừa là gì? Pháp Tiểu Thừa là gì? </p>
<p>Để các bạn sơ phát tâm cùng hiểu được và tiện chia sẻ, TN xin mạo muội dùng những chia sẻ mang phổ quát:</p>
<p>Phật dạy: Vạn pháp giai không; vạn pháp duy tâm tạo! Nghĩa là vạn pháp đều do tâm tưởng sanh của chúng ta tạo nên – tâm tưởng sanh là sự sanh diệt không ngưng nghỉ trong từng niệm niệm khi đối người, tiếp vật, vì thế nó không có bản thể, không vĩnh hằng. Điều này trong kinh Kim Cang Phật nói rất cụ thể:<br />
Nhất thiết hữu vi pháp<br />
Như mộng huyễn bọt bóng<br />
Như sương cũng như điện<br />
Thường khởi quán như thế.</p>
<p>Nếu quán lời Phật dạy chúng ta có thể nhận thấy hễ có tiểu ắt sẽ có đại, hễ có đại, ắt phải có tiểu. Tiểu hay đại đều là do tâm phân biệt, chấp trước của chúng ta tạo nên. Phân biệt, chấp trước là tâm sanh-diệt-diệt-sanh không ngưng nghỉ=không thật, như mộng, huyễn, bọt, bóng, sương, ánh điện chớp… Khi Phật thuyết pháp cũng nương theo tâm chúng sanh rồi tuỳ duyên, tuỳ hạnh nguyện của chúng sanh mà Ngài nói pháp tiểu hay đại, nhưng với chư Phật thì không có tiểu, cũng chẳng có đại, bởi hễ rơi vào đối chiếu thì đó chẳng còn là Phật, chẳng còn là Giác nữa. </p>
<p>Điều này khi mới bước vào tu chúng ta dễ, thường hay bị kẹt, thậm chí kẹt cứng trong sự đối chiếu đó, nghĩa là hễ căn-trần gặp nhau là sẽ có phân biệt, chấp trước khởi (vọng thức sanh): có tiểu-đại, có bồ tát-chúng sanh, có thắng-thua, đen-trắng… (Người tu thiền, tu Mật=cho là tu đại thừa; người niệm Phật=tiểu thừa) để rồi nhiều khi càng tu lại càng thấy khổ, thấy phiền não khởi trùng trùng, nghiệp chướng bủa vây mà không thể cứu vãn. </p>
<p>Ở đây TN xin ví thử chuyện niệm Phật:</p>
<p>*Ai cũng biết A = Vô; Di Đà=Lượng; Phật=Giác. A Di Đà Phật=Vô Lượng Giác. Vô lượng giác điều gì? Điều này nhiều khi chúng ta không cứu xét tới mà chỉ nghĩ đơn giản: cứ niệm Phật là sẽ có vô lượng giác (cứ niệm rồi ai cũng được vãng sanh). Nếu thế thì ngàn ngàn, triệu triệu người niệm Phật đều đã thành Phật hết rồi? Vậy sao chúng ta niệm hoài mà không hề thành Phật? Đơn giản, chúng ta có niệm nhưng không có giác. Giác điều gì? Trong trao đổi trước TN đã chia sẻ cùng đạo Huynh và các liên hữu rồi: tu mà nhân-quả không giác; tu mà không quán được 8 nỗi khổ của thế gian; tu mà không biết sanh tử vô thường trong từng niệm niệm; tu mà không biết chỉ có Phật pháp mới có thể giúp chúng sanh thoát khỏi sanh tử luân hồi=tu nhưng phiền não chẳng dứt hay còn gọi tu trong phiền não=tu kết duyên Phật pháp. </p>
<p>*Khi niệm Phật, hễ ai phát tâm ngày niệm 5-10 ngàn Phật hiệu=đại nguyện lớn, còn hễ ai không phát nguyện, hay chỉ phát nguyện 1-2000 ngàn Phật hiệu=tiểu đại nguyện. Nhưng đó là xét về lý niệm Phật, nhưng đi vào sự thì 1000 hay 10.000 vốn chẳng quan trọng, quan trọng là khi niệm Phật chúng ta dùng tâm nào để niệm? Nếu 10 ngàn Phật hiệu mà niệm niệm trong điên đảo, vọng tưởng (tham, sân, si, ngũ dục…) thì chẳng bằng 1000 Phật hiệu nhưng chánh niệm; nếu 1000 Phật hiệu mà cũng là điên đảo, vọng tưởng thì chẳng bằng không niệm mà giữ chánh niệm. Chánh niệm được hiểu khi đối người, tiếp vật tham, sân, si, mạn, nghi, phân biệt, chấp trước có khởi và khởi ở mức độ nào? Do vậy TN nghĩ chúng ta phải nhận ra: từ lý đi vào sự là một quá trình nhưng lý-sự mà không viên dung=tu không có lợi lạc. Và như thế tiểu hay đại lúc này chỉ là con số mơ hồ, tương đối, do chúng ta tự đặt ra rồi tự đối chiếu hay-dở, tốt-xấu, cao-thấp mà thôi.</p>
<p>Hạnh tiểu thừa-đại thừa cũng như vậy. Tiểu chưa hẳn đã là xấu; đại chưa hẳn là tốt. Tốt-xấu chỉ là cái mốc tương đối, vì tương đối nên không có gì là cố định, vĩnh viễn. Một người mới tu, mới niệm Phật, có thể ngày chỉ niệm 15 phút Phật hiệu là chánh niệm; người khác lại là 30-40 phút chánh niệm. Nhưng cái mốc 15-40 phút chánh niệm không phải bất biến, bởi giữa hai người sự thăng tiến, giác ngộ trên đường tu vốn chẳng cố định, cũng vì thế đại-tiểu có thể hoán chuyển vị trí của nhau. Tu ba năm, ngộ nhất thời. Hôm nay là trò, mai mốt đã là thầy vốn dĩ là vậy. Bổn sư Thích Ca là một điển dụ cho chúng ta thấy. Cho nên theo TN nghĩ để đường tu được thông thoát chúng ta phải phá tan ý niệm tiểu-đại, bởi hiểu sâu xa lời Phật dạy một chút: Tất cả chúng sanh đều là Phật! Phật làm gì có tiểu Phật-đại Phật?</p>
<p>*Còn có thêm Pháp Nhất Thừa là gì? </p>
<p>Pháp „nhất thừa“ cũng chỉ là một khái niệm mang tính biểu dụ mà Phật nương theo tâm chúng sanh mà diễn nói. Bởi hễ có nhất-ắt có nhị, có tam, tứ&#8230; Pháp là huyễn. Nhị-nhất=huyễn. Chấp huyễn=mê. Nhưng vì muốn chúng sanh phá mê-khai ngộ, nên Phật, Bồ tát phải dùng mê để giúp chúng sanh hiểu mê mà giác ngộ.</p>
<p>Nói tới đây TN nhớ cách ít năm trước, trên mạng lưu thông một vài hình ảnh một vị tu sĩ vô quán ăn tiết canh, rồi đồng loạt lên án vị nọ phá giới, làm ô uế danh tăng&#8230; Chà, sao lúc đó chúng ta không quán ngay: vị bồ tát đó đang biểu pháp, giúp cho chúng ta thấy: thọ giới Phật rồi mà phạm giới thì quả báo thật khó nghĩ bàn. Vậy nhưng lúc đó công chúng chỉ nhìn thấy bát tiết canh và vị tu sĩ, nhưng đằng sau hành động đó là gì? Ai có thể biết? Trong pháp của Phật cũng vậy, vì muốn chúng sanh thấy chân mà Phật phải dùng giả. Giả-chân chỉ là biểu dụ pháp, chẳng phải là pháp tuyệt đối. Vì thế Phật mới nói: các pháp đều hư huyễn nhưng nó cũng chính là Phật pháp.<br />
Tại sao hư huyễn lại là Phật pháp?<br />
TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn Đăng kiêm		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/03/thay-boi-khuyen-sat-sanh-cau-het-benh-bi-qua-bao-audio/comment-page-1/#comment-37767</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Đăng kiêm]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 01 Apr 2018 06:00:03 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14408#comment-37767</guid>

					<description><![CDATA[hôm qua con nằm mộng thấy bạn thân bắn nhiều phát vô đầu và gáy con, con sợ quá các thầy ạ, con tỉnh dậy thì sợ quá lại nằm ngủ tiếp thì thấy phật bà quan âm tọa ngồi sen bay từ hướng tây bắc về phía đông nam, con cứ niệm nam mô quán âm bồ tát thì lại thấy hình đức bà một xấu đi, con niệm câu nào thấy thành tâm nhất thì đức bà lại đẹp nên cho đến khi đức bà bình thường không đẹp cũng không xấu con lại tỉnh giấc, con vừa lo việc bạn mình bắn nhiều phát vào đầu mình vừa mừng gặp được quan âm các thầy ạ, con vừa lo vừa mừng, đây là lần thứ 3 con mơ thấy quan âm rồi, 2 lần trước mơ thấy con Thấy mình toàn gặp điều may nhưng lần này con mơ 2 giác mơ một đêm không biết là con có số phận gì không các thầy, con có đọc rất nhiều kinh nhưng chẳng thuộc cuốn nào, chỉ thuộc mỗi câu, con cúi lạy bài kinh, vô ngã tướng phi thường trong kinh vô ngã tướng thôi ạ, con chưa xuất gia, chưa là người tu tại gia, chỉ thấy kinh hay nên Học một chút, mấy tháng nay con không đọc nữa rồi, con có số phận gì không vậy các thầy, con cũng muốn xin một cái tên như người tại gia, tên con là Nguyễn Đăng kiêm, con không có cơ hội đi đến chùa, ước vọng của con là một cái tên như người tu tại gia, xin các thầy cho con một cái tên ạ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>hôm qua con nằm mộng thấy bạn thân bắn nhiều phát vô đầu và gáy con, con sợ quá các thầy ạ, con tỉnh dậy thì sợ quá lại nằm ngủ tiếp thì thấy phật bà quan âm tọa ngồi sen bay từ hướng tây bắc về phía đông nam, con cứ niệm nam mô quán âm bồ tát thì lại thấy hình đức bà một xấu đi, con niệm câu nào thấy thành tâm nhất thì đức bà lại đẹp nên cho đến khi đức bà bình thường không đẹp cũng không xấu con lại tỉnh giấc, con vừa lo việc bạn mình bắn nhiều phát vào đầu mình vừa mừng gặp được quan âm các thầy ạ, con vừa lo vừa mừng, đây là lần thứ 3 con mơ thấy quan âm rồi, 2 lần trước mơ thấy con Thấy mình toàn gặp điều may nhưng lần này con mơ 2 giác mơ một đêm không biết là con có số phận gì không các thầy, con có đọc rất nhiều kinh nhưng chẳng thuộc cuốn nào, chỉ thuộc mỗi câu, con cúi lạy bài kinh, vô ngã tướng phi thường trong kinh vô ngã tướng thôi ạ, con chưa xuất gia, chưa là người tu tại gia, chỉ thấy kinh hay nên Học một chút, mấy tháng nay con không đọc nữa rồi, con có số phận gì không vậy các thầy, con cũng muốn xin một cái tên như người tại gia, tên con là Nguyễn Đăng kiêm, con không có cơ hội đi đến chùa, ước vọng của con là một cái tên như người tu tại gia, xin các thầy cho con một cái tên ạ</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
