<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Từ Bỏ Công Danh Niệm Phật Thấy Phật Vãng Sanh	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Thu, 28 May 2020 00:03:32 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Chia sẻ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-40599</link>

		<dc:creator><![CDATA[Chia sẻ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 13 Sep 2018 15:31:20 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-40599</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39505&quot;&gt;Y-nghiep&lt;/a&gt;.

Chào bạn,
Mỗi chúng sanh đều có sự khổ khác nhau do nghiệp đã tạo khác nhau. Bạn có được thân người, lại biết đến Phật pháp là còn cơ hội để tự cứu mình. Vậy nên hãy can đảm và kiên trì vì bản thân mình khi còn có thể nhé.
Đại sư Ấn Quang là tổ sư thứ 13 của Tịnh độ tông, tương truyền là hóa thân của Đại Thế  Chí Bồ Tát đã từng nói như trích dẫn dưới đây về vấn đề tương tự như của bạn. 

&lt;em&gt;&quot;Nguyện người thấy, người nghe đừng cho lời tôi nói là tầm thường, quê mùa rồi bỏ qua, chỉ toan cầu lấy điều cao thâm, huyền diệu. Ðạo của Nghiêu Thuấn chỉ là hiếu đễ mà thôi. Ðạo của Như Lai chỉ là Giới - Ðịnh - Huệ. Thực hành được việc tầm thường, quê mùa, hành đến cùng cực thì lý cao thâm huyền diệu há còn phải cầu nơi nào khác nữa ư? Nếu không thì chỉ cao thâm huyền diệu nơi đầu môi chót lưỡi, khi sanh tử xảy đến chẳng dùng được mảy may! Xin độc giả hãy lưu tâm!
* Bệnh và ma đều do túc nghiệp mà thành. Ông chỉ nên chí thành, khẩn thiết niệm Phật thì bệnh tự thuyên giảm, ma tự rời xa. Còn như tâm ông chẳng chí thành, hoặc khởi các ý niệm bất chánh như tà dâm v.v... thì toàn thể cái tâm đọa trong hắc ám, khiến ma quấy nhiễu. Lúc niệm Phật xong, hồi hướng, ông nên hồi hướng cho hết thảy oán gia trong đời quá khứ, khiến họ đều thấm đẫm lợi ích niệm Phật của ông, siêu sanh thiện đạo.
Ngoài ra chẳng quản đến gì hết. Ma có phát ra tiếng thì cũng chẳng quan tâm đến rồi sợ hãi. Nó im hơi lặng tiếng, cũng chẳng quan tâm đến mà sanh hoan hỷ. Chỉ chí thành, khẩn thiết niệm, tự nhiên nghiệp chướng tiêu, mà phước huệ thảy đều tăng trưởng. Khi xem kinh điển, chẳng được làm như kẻ đời nay đọc sách, trọn chẳng có chút nào cung kính, phải [trân trọng] dường như Phật, Tổ, thánh hiền giáng lâm mới được lợi ích thật sự. Nếu ông làm được như vậy thì tâm địa chánh đại quang minh, bọn tà quỷ, tà thần kia không còn đất dung thân nữa!
Nếu tâm ông tà trước thì tà chiêu cảm tà, làm sao có thể khiến cho chúng xa lìa, không quấy nhiễu được? Quỷ thần dù có Tha Tâm Thông, nhưng thần thông của chúng nhỏ và gần. Nếu nghiệp tận, tình không sẽ hệt như gương báu đặt trên đài, có hình liền hiện bóng. Ông chẳng chí tâm niệm Phật, lại toan nghiên cứu chân tướng này, chẳng biết tâm này liền thành “ma chủng” (dòng giống ma).
Ví như gương báu chẳng có mảy may trần cấu sẽ tự chiếu trời soi đất. Cái tâm ông bị trần cấu phủ kín dày chặt, lại muốn được [chiếu sáng] như vậy, khác nào tấm gương bị bụi phủ dày kín trọn chẳng thể tỏa ánh sáng. Nếu có phát sáng cũng chỉ là ánh sáng yêu quái, chẳng phải ánh sáng của gương! Hãy bỏ việc đó ra ngoài tâm tưởng, hãy nên như lâm nạn lửa, nước, như cứu đầu cháy mà niệm Phật thì không nghiệp hay ma nào chẳng tiêu cả.
 
* Người học đạo phàm gặp các thứ chẳng như ý chỉ nên dùng đạo để hiểu. Cảnh nghịch xảy đến bèn vui lòng chịu, dù có gặp phải những sự nguy hiểm gì, lúc ấy cũng chẳng đến nỗi kinh hoàng, thất chí, làm điều thất thố. Chuyện đã qua hãy để cho nó qua như giấc mộng đêm trước, sao còn ủ mãi trong lòng đến nỗi thành bệnh hoảng hốt? Ông đã muốn tu hành, phải biết hết thảy cảnh duyên đều do túc nghiệp cảm vời.
Lại phải nên biết: Chí thành niệm Phật sẽ chuyển được nghiệp. Chúng ta chẳng làm chuyện thương thiên tổn đức thì sợ cái gì chứ? Người niệm Phật thiện thần hộ hựu (bảo vệ, giáng phước), ác quỷ tránh xa, sợ cái gì cơ chứ? Nếu ông cứ sợ mãi sẽ bị vướng ma sợ, rồi oán gia trong vô lượng kiếp thừa dịp tâm ông hoảng sợ đến dọa nạt ông, khiến ông mất trí hóa cuồng để báo oán xưa.
Chớ có nói: “Nếu tôi còn niệm Phật, chỉ sợ thình lình sẽ bị như thế”. Chẳng biết rằng toàn thể chánh niệm của ông đã quy vào nỗi sợ, nên khí phần xa cách Phật, tương thông với ma, chẳng phải Phật không thiêng! Do tâm ông đã mất chánh niệm nên đến nỗi niệm Phật chẳng được lợi ích toàn phần vậy!
Chỉ mong ông thấy chữ viết của Quang, bèn quyết liệt gột bỏ tâm trước. Ông chỉ một chồng, một vợ còn lo nỗi gì? Dẫu cho nghiệp chướng hiện tiền, sợ gì chẳng tiêu diệt được nó? Chỉ vì chẳng sợ nên giữ được chánh niệm, thành ra làm việc gì cũng đích đáng, chân thần ổn định nên tà chẳng thể xâm.
Nếu không, do tà chiêu tà, túc oán đổ tới, gặp sự không làm chủ được, hành động hoàn toàn thất thố, chẳng đáng buồn ư? Tôi nay vì ông tính kế: Hãy nên buông bỏ hoài bão, chẳng nên toan tính hết thảy mọi việc, chẳng nên đảm đương, lo lắng mọi việc, chỉ sợ hành vi có tỳ vết, chẳng sợ họa hoạn, quỷ thần.&quot; (Trích từ Ấn Quang Đại Sư Gia Ngôn Lục)&lt;/em&gt;

Kèm theo đó, tôi mạo muội nhấn mạnh lại ý kiến của các bạn khác: hãy nên lạy sám hối 35 vị Phật, hoặc 88 vị Phật hàng ngày kèm thêm nghe niệm Phật từng chữ hoặc tự niệm Phật 3 buổi sáng, trưa, tối mỗi buổi 20 phút và nếu được thì tăng dần thời gian. Kiên trì liên tục trong ít nhất 1 tuần, hoặc  3 tuần rồi lâu hơn nếu được nhé bạn (vì liên tục 7 ngày hoặc 3, 5 lần của 7 ngày theo Kinh Phật là rất tốt). Hoặc bạn đọc kèm lời nguyện với đức Quán Thế Âm cùng 5 lần chú đại bi như bạn Thiện Nhân viết nếu bạn có đủ sức. Cố gắng đọc Kinh A Di Đà nếu được nhé bạn.
Chủ yếu là niệm Phật như Đại sư Ấn Quang dạy, càng nhiều lần trong ngày càng tốt.
Có cố gắng nhiều mới có kết quả tốt, cố lên nhé bạn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39505">Y-nghiep</a>.</p>
<p>Chào bạn,<br />
Mỗi chúng sanh đều có sự khổ khác nhau do nghiệp đã tạo khác nhau. Bạn có được thân người, lại biết đến Phật pháp là còn cơ hội để tự cứu mình. Vậy nên hãy can đảm và kiên trì vì bản thân mình khi còn có thể nhé.<br />
Đại sư Ấn Quang là tổ sư thứ 13 của Tịnh độ tông, tương truyền là hóa thân của Đại Thế  Chí Bồ Tát đã từng nói như trích dẫn dưới đây về vấn đề tương tự như của bạn. </p>
<p><em>&#8220;Nguyện người thấy, người nghe đừng cho lời tôi nói là tầm thường, quê mùa rồi bỏ qua, chỉ toan cầu lấy điều cao thâm, huyền diệu. Ðạo của Nghiêu Thuấn chỉ là hiếu đễ mà thôi. Ðạo của Như Lai chỉ là Giới &#8211; Ðịnh &#8211; Huệ. Thực hành được việc tầm thường, quê mùa, hành đến cùng cực thì lý cao thâm huyền diệu há còn phải cầu nơi nào khác nữa ư? Nếu không thì chỉ cao thâm huyền diệu nơi đầu môi chót lưỡi, khi sanh tử xảy đến chẳng dùng được mảy may! Xin độc giả hãy lưu tâm!<br />
* Bệnh và ma đều do túc nghiệp mà thành. Ông chỉ nên chí thành, khẩn thiết niệm Phật thì bệnh tự thuyên giảm, ma tự rời xa. Còn như tâm ông chẳng chí thành, hoặc khởi các ý niệm bất chánh như tà dâm v.v&#8230; thì toàn thể cái tâm đọa trong hắc ám, khiến ma quấy nhiễu. Lúc niệm Phật xong, hồi hướng, ông nên hồi hướng cho hết thảy oán gia trong đời quá khứ, khiến họ đều thấm đẫm lợi ích niệm Phật của ông, siêu sanh thiện đạo.<br />
Ngoài ra chẳng quản đến gì hết. Ma có phát ra tiếng thì cũng chẳng quan tâm đến rồi sợ hãi. Nó im hơi lặng tiếng, cũng chẳng quan tâm đến mà sanh hoan hỷ. Chỉ chí thành, khẩn thiết niệm, tự nhiên nghiệp chướng tiêu, mà phước huệ thảy đều tăng trưởng. Khi xem kinh điển, chẳng được làm như kẻ đời nay đọc sách, trọn chẳng có chút nào cung kính, phải [trân trọng] dường như Phật, Tổ, thánh hiền giáng lâm mới được lợi ích thật sự. Nếu ông làm được như vậy thì tâm địa chánh đại quang minh, bọn tà quỷ, tà thần kia không còn đất dung thân nữa!<br />
Nếu tâm ông tà trước thì tà chiêu cảm tà, làm sao có thể khiến cho chúng xa lìa, không quấy nhiễu được? Quỷ thần dù có Tha Tâm Thông, nhưng thần thông của chúng nhỏ và gần. Nếu nghiệp tận, tình không sẽ hệt như gương báu đặt trên đài, có hình liền hiện bóng. Ông chẳng chí tâm niệm Phật, lại toan nghiên cứu chân tướng này, chẳng biết tâm này liền thành “ma chủng” (dòng giống ma).<br />
Ví như gương báu chẳng có mảy may trần cấu sẽ tự chiếu trời soi đất. Cái tâm ông bị trần cấu phủ kín dày chặt, lại muốn được [chiếu sáng] như vậy, khác nào tấm gương bị bụi phủ dày kín trọn chẳng thể tỏa ánh sáng. Nếu có phát sáng cũng chỉ là ánh sáng yêu quái, chẳng phải ánh sáng của gương! Hãy bỏ việc đó ra ngoài tâm tưởng, hãy nên như lâm nạn lửa, nước, như cứu đầu cháy mà niệm Phật thì không nghiệp hay ma nào chẳng tiêu cả.</p>
<p>* Người học đạo phàm gặp các thứ chẳng như ý chỉ nên dùng đạo để hiểu. Cảnh nghịch xảy đến bèn vui lòng chịu, dù có gặp phải những sự nguy hiểm gì, lúc ấy cũng chẳng đến nỗi kinh hoàng, thất chí, làm điều thất thố. Chuyện đã qua hãy để cho nó qua như giấc mộng đêm trước, sao còn ủ mãi trong lòng đến nỗi thành bệnh hoảng hốt? Ông đã muốn tu hành, phải biết hết thảy cảnh duyên đều do túc nghiệp cảm vời.<br />
Lại phải nên biết: Chí thành niệm Phật sẽ chuyển được nghiệp. Chúng ta chẳng làm chuyện thương thiên tổn đức thì sợ cái gì chứ? Người niệm Phật thiện thần hộ hựu (bảo vệ, giáng phước), ác quỷ tránh xa, sợ cái gì cơ chứ? Nếu ông cứ sợ mãi sẽ bị vướng ma sợ, rồi oán gia trong vô lượng kiếp thừa dịp tâm ông hoảng sợ đến dọa nạt ông, khiến ông mất trí hóa cuồng để báo oán xưa.<br />
Chớ có nói: “Nếu tôi còn niệm Phật, chỉ sợ thình lình sẽ bị như thế”. Chẳng biết rằng toàn thể chánh niệm của ông đã quy vào nỗi sợ, nên khí phần xa cách Phật, tương thông với ma, chẳng phải Phật không thiêng! Do tâm ông đã mất chánh niệm nên đến nỗi niệm Phật chẳng được lợi ích toàn phần vậy!<br />
Chỉ mong ông thấy chữ viết của Quang, bèn quyết liệt gột bỏ tâm trước. Ông chỉ một chồng, một vợ còn lo nỗi gì? Dẫu cho nghiệp chướng hiện tiền, sợ gì chẳng tiêu diệt được nó? Chỉ vì chẳng sợ nên giữ được chánh niệm, thành ra làm việc gì cũng đích đáng, chân thần ổn định nên tà chẳng thể xâm.<br />
Nếu không, do tà chiêu tà, túc oán đổ tới, gặp sự không làm chủ được, hành động hoàn toàn thất thố, chẳng đáng buồn ư? Tôi nay vì ông tính kế: Hãy nên buông bỏ hoài bão, chẳng nên toan tính hết thảy mọi việc, chẳng nên đảm đương, lo lắng mọi việc, chỉ sợ hành vi có tỳ vết, chẳng sợ họa hoạn, quỷ thần.&#8221; (Trích từ Ấn Quang Đại Sư Gia Ngôn Lục)</em></p>
<p>Kèm theo đó, tôi mạo muội nhấn mạnh lại ý kiến của các bạn khác: hãy nên lạy sám hối 35 vị Phật, hoặc 88 vị Phật hàng ngày kèm thêm nghe niệm Phật từng chữ hoặc tự niệm Phật 3 buổi sáng, trưa, tối mỗi buổi 20 phút và nếu được thì tăng dần thời gian. Kiên trì liên tục trong ít nhất 1 tuần, hoặc  3 tuần rồi lâu hơn nếu được nhé bạn (vì liên tục 7 ngày hoặc 3, 5 lần của 7 ngày theo Kinh Phật là rất tốt). Hoặc bạn đọc kèm lời nguyện với đức Quán Thế Âm cùng 5 lần chú đại bi như bạn Thiện Nhân viết nếu bạn có đủ sức. Cố gắng đọc Kinh A Di Đà nếu được nhé bạn.<br />
Chủ yếu là niệm Phật như Đại sư Ấn Quang dạy, càng nhiều lần trong ngày càng tốt.<br />
Có cố gắng nhiều mới có kết quả tốt, cố lên nhé bạn.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thanh Vy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-40514</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh Vy]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 08 Sep 2018 18:15:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-40514</guid>

					<description><![CDATA[Mình tu Tịnh Độ thì khi ra đi phải để lại cái gì đó làm niềm tin cho người sau!

Ông Lâm Văn Mễ sinh năm 1934, cư ngụ tại Rạch Chanh, phường Long Hòa, quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Thân phụ là cụ ông Lâm Văn

Bền, là Hương Cả đương thời; thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Duyên. Ông là con Út trong gia đình có mười người con.

Lúc lên 7 tuổi cả gia đình ông có đến Nhơn Nghĩa quy y Tam Bảo, khi ra về Thầy đã dạy cha ông rằng:

Ông Cả à! Ông về khui bớt lẫm lúa để ban rải ra. Tu như vậy mau lắm!

Từ đó ông ăn chay mỗi tháng mười ngày, sớm tối hai thời lễ nguyện.

Năm 25 tuổi ông kết hôn với bà Lê Thị Thêu, sinh được bốn trai ba gái, canh tác ruộng vườn là nghề nghiệp chính của gia đình ông.

Năm 1965 ông đi lính ngành cảnh sát, ông phụ trách bên bộ phận làm giấy căn cước của tỉnh Cần Thơ. Đến năm 1975 ông trở về quê làm nông dân và trường trai chuyên chí tu hành từ đó.

Tính tình của ông liêm khiết, cương trực nhưng rất vui vẻ, cởi mở, hài hòa. Đời sống rất bình dị, thanh đạm từ ăn uống, trang phục, cho đến mọi sinh hoạt cá nhân.

Ông tích cực tham gia hầu hết những công tác phúc lợi xã hội, như bắc cầu, bồi lộ… cho đến cứu giúp người nghèo đói, tật bệnh, ông tận tâm, tận lực tự làm một mình, đôi lúc vận động kêu gọi mọi người cùng chung sức với nhau đồng làm. Ông và người anh ruột thứ Năm có chung chí hướng, và đã làm trụ cột cho các em, cháu đồng đạo quanh vùng nương tựa, luôn luôn nung đúc, ủng hộ từ vật chất cho đến tinh thần, tích cực phát triển sự nghiệp tu tạo phước thiện theo phương châm “đẹp Đạo tốt đời” của người tại gia cư sĩ chân chánh, thực hành triệt để tôn chỉ “Học Phật Tu Nhân”!

Về công phu hành trì thì ông chuyên sâu Pháp môn Tịnh độ, niệm Phật cầu vãng sanhTây Phương Cực Lạc. Ông tuân thủ giới luật rất chín chắn, lấy giới làm thầy; nghiêm khắc với mình, khoan thứ với người; thẳng thắn góp ý sửa lỗi không sợ mất lòng. Đại đa số các thiện tri thức ở vùng An Giang - Cần Thơ, như ông Bảy Ưởng, ông Út Kiệt… đều là bạn thân thiết của ông. Ông nghiên cứu rất nhiều kinh sách Tịnh Tông, tự mình chăm chỉ nỗ lực dụng công và khuyến tấn các bạn đồng tu hữu duyên.

Khi các con đã lớn khôn yên bề gia thất, còn lại người con trai thứ Ba, cô con gái thứ Tư là giáo viên cấp hai và người con trai Út không lập gia đình cùng chung sống với ông, đồng lòng niệm Phật nguyện sanh về thế giới an lành của Đức Phật A-di-đà. Sản nghiệp gia đình gồm một mẫu đất; phân nửa vườn, phân nửa ruộng. Do ai cũng tu hành, thiểu dục tri túc, nên cuộc sống rất ổn định nhàn vui!

***

Mười mấy năm cuối đời, việc nhà các con đều gánh vác nên ông hoàn toàn rảnh rang, công phu hành trì của ông bấy giờ được gia tăng gấp đôi, công tác từ thiện cũng giảm bớt lại, dành thời gian chuyên tu nhiều hơn. Hằng ngày ông thường đi dự các khóa niệm Phật, hoặc đi cầu nguyện tuần thất siêu độ cho các vong nhân, cũng là cơ hội để xiển dương Pháp môn Tịnh độ, vì ông thường được chư đồng tu mời lên diễn đàn để chia sẻ Phật Pháp cùng những kinh nghiệm tu tập. Ông cũng từng tâm sự với các bạn đạo về nguyện vọng của mình:

Mình tu Tịnh Độ thì khi ra đi phải để lại cái gì đó làm niềm tin cho những người đi sau!

Ông có chiếc xe Honda, sáng đi chiều về, ngày nào cũng thế. Thể lực của ông rất tốt, quãng đường từ nhà đến Long Xuyên hay Châu Đốc… xa cả trăm cây số như thế, vậy mà ông vẫn đi và về trong ngày. Do đó bạn bè quen biết của ông dường như có khắp tất cả mọi nơi. Các con của ông thường xuyên kiểm tra túi áo của cha mình, để tiền vào đầy đủ cho ông chi dụng đi lại. Trừ đổ xăng ra hầu như số tiền ấy ông đều giúp tặng cho người hết. Đặc biệt là ông chưa hề ghé quán dù chỉ uống một ly nước giải khát, nhưng bố thí thì ông không hề xẻn tiếc. Qua đó ta thấy tâm từ của ông rất mạnh mẽ phi thường, nền móng căn bản của sự tu tập quá ư vững chãi, phù hợp với lời dạy:

“Khóa không gặp đúng chìa khó mở; Tu không hành đúng chỗ khó nên, Điều này bá tánh chớ quên, Muốn về Phật phải xây nền từ bi. Từ bi có đường qui Phật có,

Từ bi không chỗ ngộ Phật không;

Muốn lìa khỏi cõi trần hồng,

Lấy từ bi để xoi thông con đường

Muốn thoát kiếp vô thường thống khổ,

Nên do đường Tịnh Độ mà đi;

Nam Mô Đà Phật A Di,

Bao nhiêu công việc từ bi rán làm.

Ham về Phật chớ ham ở thế,

Độ mình siêu độ mẹ cha siêu;

Tình thương quyến thuộc càng nhiều, Càng tu để cứu khỏi điều trầm luân. Đền trung hiếu bằng chân công đức, Đáp nghĩa tình bằng sức tu hành; Tu hành công đức viên minh,

Hiếu trung sẽ vẹn, nghĩa tình sẽ xong. Chân công đức tổ tông cứu được, Sức tu hành quyến thuộc độ qua; Muốn lìa cảnh khổ Ta Bà;

Phải công đức lớn phải là tự cao!”

Những năm gần cuối đời ông rất thích ăn gạo lứt muối mè số 7, phương pháp ăn uống này vô cùng đơn giản phù hợp với hạnh buông xả của đời sống chân tu, càng ngày thân càng khỏe, tâm càng an; bởi vì thức ăn càng thanh đạm, thuận theo tự nhiên thì thần trí càng định tĩnh sáng suốt, bao nhiêu tham đắm ngũ dục nhất loạt âm thầm rơi rụng khỏi phải nhọc nhằn cố sức diệt trừ, cách thức ăn uống cổ xưa này nâng cao hiệu quả cho công phu hành trì rất nhiều!

Thời nay trào lưu văn minh khoa học kỹ nghệ phát triển quá ư nhanh lẹ, vô số những thực phẩm chế biến công nghiệp hết sức tiện dụng về mọi mặt, hết sức hấp dẫn: vừa ngon, thơm vừa bổ, rẻ... Nhưng quán sát tận tường thử tìm một người tu nào theo chế độ ăn uống toàn bằng những thức ăn hiện đại phương Tây mà có được sức khỏe tốt đúng nghĩa của nó... quả thật là vô cùng hiếm hoi!

Gần đến ngày Tết Trung Thu năm 2012, vào bữa cơm chiều ông và các con vừa ăn vừa bàn luận Phật Pháp. Cô Tư đề nghị:

Ba ơi! Ba bây giờ đã lớn tuổi, ba yếu rồi... Sức khỏe cũng không biết ra sao… Thôi, ba giảm bớt đi lại để ở nhà niệm Phật thì tốt hơn nhiều!

Ông đáp:

Mấy đứa con rán tự lo cho mình. Còn ba… mấy đứa khỏi lo. Bà biết cái sức của bà. Bà biết đường đi của bà rồi, các con an tâm đi! Mà không chừng ba lô ngược lạicho các con… chớ các con đừng có lo cho ba! Mình tu, niệm Phật thì cuối cùng mình phải được vãng sanh Cực Lạc. Mà người tu Tịnh Độ rán tu làm sao tự mình ra đi không cần nhờ vả người trợ niệm mới chắc; chớ nếu ra đi mà nhờ người ta đến hộ niệm thì chưa chắc!

Ngày rằm tháng 8, cũng như thường lệ, sáng ông lên xe ra đi, chiều khoảng 3 giờ ông về tới nhà. Tắm rửa xong ông ra ngồi vào bàn nói chuyện với các em cháu, khoảng năm, sáu đồng đạo đang mạn đàm Phật Pháp dở dang nhân dịp tết Trung thu. Ông tự thuật sơ lược trọn ngày hôm nay mình đã đi đến đâu và gặp gỡ người nào, người nào... Sau đó ông luận bàn về những điểm then chốt của Pháp môn Tịnh độ: Ngoài tự lực ra còn có lực nhiếp thọ của Đức Từ Phụ A-di-đà, nên sự giải thoát sinh tử luân hồi dễ dàng hơn tu những pháp môn tự lực khác… Ông còn bàn cặn kẽ về lợi ích của niệm Phật, điều kiện của vãng sanh, và phương pháp, nguyên lý, nguyên tắc hành trì… Đặc biệt là người tu đừng nên hướng ra bên ngoài, mà dụng công căn bản là ở nơi tâm! Buổi nói chuyện xen lẫn giải đáp gần suốt hai giờ đồng hồ, bầu không khí rất phấn khởi tràn trề niềm hoan hỉ trên gương mặt mọi người! Cũng chẳng ai ngờ rằng đây lại là những di ngôn cuối cùng của một hành giả Tịnh Tông, đã bỏ ra thời gian khá dài để hoằng truyền pháp tu Tịnh Độ!

***

Hôm sau, con trai thứ Ba của ông thức dậy để công phu thời sớm mai. Chú bật đèn nơi ngôi Tam Bảo thì thấông đang ngồi xếp bằng niệm Phật trong mùng. Vì chú Ba ngủ ở nhà dưới; còn ông thì nghỉ ở nhà trên. Chú xoay qua nhìn đồng hồ mới có 3 giờ khuya, biết mình dậy sớm hơn cả tiếng đồng hồ so với mọi khi, nên chú đi vào nhà sau ngã lưng lên chiếc võng nằm niệm Phật để chờ sáng.

Công khóa thường nhật của ông là ngồi niệm Phật năm, sáu mươi phút rồi mới lễ bái cầu nguyện mười lăm, hai mươi phút. Kế đó lại tiếp tục ngồi niệm Phật thêm đợt hai cũng năm, sáu mươi phút hoặc nhiều hơn. Hai thời công phu sớm - tối ông đều giữ đúng như thế. Còn các con của ông thì chỉ ngồi niệm Phật sau khi lễ nguyện mà thôi. Hằng ngày ông lễ bái trước, xong rồi các con mới lần lượt lễ bái nối theo sau. Nên hôm nay chú Ba nằm trên võng đợi cha mình xả tịnh niệm để lễ Phật, nhưng chờ mãi… chờ mãi… trời đã gần sáng mà vẫn thấy im ru hoài, chú mới ra nhà trước, lên tiếng:

- Ba ơi! Đã tới giờ cúng rồi, ba ơi!

Gọi xong vẫn không nghe động tịnh gì, chú liền lặp lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Không gian vẫn chìm trong tĩnh lặng… trong lòng chú chợt trào dâng nỗi thắc thỏm hồ nghi, mới bước đến giở mùng chui vào, rồi kêu lên một lần nữa, mà vẫn lặng thinh. Chú bèn đụng tay vào thân ông, thì nghe có cảm giác hơi lành lạnh, đưa tay lên gần mũi thì phát hiện hơi thở đã ngưng bặt tự bao giờ, trong khi đó ông vẫn trong tư thế ngồi xếp bằng tịnh niệm trang nghiêm! Lúc ấy gần 5 giờ sáng ngày 16 - 8 - 2012, ông thọ 78 tuổi.

Đến 11 giờ trưa nhập mạch, các khớp xương mềm mại, gương mặt hồng hào, vui tươi, sáng đẹp lạ thường!

***

Những đồng đạo đi tham dự tang lễ ngày hôm ấy, rất nhiều vị đều có chung một nhận định giống y như nhau: là trước đó không bao lâu ông đã ghé thăm mình, thậm chí còn tặng cho tiền để làm Phật sự như chú Tư Đậm, chú Tư Rô,... và rất nhiều, rất nhiều vị ở xa xôi hẻo lánh. Có nhiều nơi trải nhiều tháng năm qua ông chẳng đến, vậy mà gần đây ông đều lần lượt đến viếng thăm tất cả!

Thời điểm hiện tại là mùa nước nổi, vị trí mộ phần đất tương đối thấp, chỉ cao hơn mực nước lúc bấy giờ khoảng một lớp len (2 tấc). Vì thế trước khi đào huyệt, các đồng đạo chuẩn bị hai cái thùng to để vừa đào vừa múc nước đổ ra ngoài. Một sự việc vô cùng trái ngược kỳ quái lạ lùng, là đào mãi, đào mãi sâu xuống gần hai mét mà chả có tí xíu nước nào cả, phải múc nước ở bên ngoài đổ vào cho dễ đào hơn. Vậy mà qua hôm sau mời thợ hồ đến xây mả, khi cắm cây để căng cao su che mát phía trên, thì ghim xuống vài tấc là phát hiện đã đụng mực nước ngầm rồi!

Một hiện tượng hy hữu khác nữa là, trong khi cả một biển người lao xao tới lui nhộn nhịp, lúc chuẩn bị di quan bỗng có con chim hình dáng lạ, từ đâu bay lại, đậu trên cây trước sân hót liên hồi. Không lâu sau xuất hiện nguyên một bầy cùng đua nhau cất tiếng líu lo nghe rất vui tai. Có nhiều người xem thấy cứ ngỡ loại chim này là loại chim nuôi!

***

Quả thật ông đã làm đúng như lời ông từng nói:

Mình tu niệm Phật… phải được vãng sanh Cực Lạc… rán tu làm sao tự mình ra đi mới chắc… Chớ nếu ra đi mà nhờ người ta đến hộ niệm thì chưa chắc!

Và:

Mình tu Tịnh Độ thì khi ra đi phải để lại cái gì đó làm niềm tin cho người sau!

(Thuật theo lời Lâm Văn Hãn, con thứ Ba của ông.)

TRUYỆN VÃNG SANH TẬP II- NHÓM LIÊN HỮU MIỀN NAM ĐẤT VIỆT THỰC HIỆN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mình tu Tịnh Độ thì khi ra đi phải để lại cái gì đó làm niềm tin cho người sau!</p>
<p>Ông Lâm Văn Mễ sinh năm 1934, cư ngụ tại Rạch Chanh, phường Long Hòa, quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Thân phụ là cụ ông Lâm Văn</p>
<p>Bền, là Hương Cả đương thời; thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Duyên. Ông là con Út trong gia đình có mười người con.</p>
<p>Lúc lên 7 tuổi cả gia đình ông có đến Nhơn Nghĩa quy y Tam Bảo, khi ra về Thầy đã dạy cha ông rằng:</p>
<p>Ông Cả à! Ông về khui bớt lẫm lúa để ban rải ra. Tu như vậy mau lắm!</p>
<p>Từ đó ông ăn chay mỗi tháng mười ngày, sớm tối hai thời lễ nguyện.</p>
<p>Năm 25 tuổi ông kết hôn với bà Lê Thị Thêu, sinh được bốn trai ba gái, canh tác ruộng vườn là nghề nghiệp chính của gia đình ông.</p>
<p>Năm 1965 ông đi lính ngành cảnh sát, ông phụ trách bên bộ phận làm giấy căn cước của tỉnh Cần Thơ. Đến năm 1975 ông trở về quê làm nông dân và trường trai chuyên chí tu hành từ đó.</p>
<p>Tính tình của ông liêm khiết, cương trực nhưng rất vui vẻ, cởi mở, hài hòa. Đời sống rất bình dị, thanh đạm từ ăn uống, trang phục, cho đến mọi sinh hoạt cá nhân.</p>
<p>Ông tích cực tham gia hầu hết những công tác phúc lợi xã hội, như bắc cầu, bồi lộ… cho đến cứu giúp người nghèo đói, tật bệnh, ông tận tâm, tận lực tự làm một mình, đôi lúc vận động kêu gọi mọi người cùng chung sức với nhau đồng làm. Ông và người anh ruột thứ Năm có chung chí hướng, và đã làm trụ cột cho các em, cháu đồng đạo quanh vùng nương tựa, luôn luôn nung đúc, ủng hộ từ vật chất cho đến tinh thần, tích cực phát triển sự nghiệp tu tạo phước thiện theo phương châm “đẹp Đạo tốt đời” của người tại gia cư sĩ chân chánh, thực hành triệt để tôn chỉ “Học Phật Tu Nhân”!</p>
<p>Về công phu hành trì thì ông chuyên sâu Pháp môn Tịnh độ, niệm Phật cầu vãng sanhTây Phương Cực Lạc. Ông tuân thủ giới luật rất chín chắn, lấy giới làm thầy; nghiêm khắc với mình, khoan thứ với người; thẳng thắn góp ý sửa lỗi không sợ mất lòng. Đại đa số các thiện tri thức ở vùng An Giang &#8211; Cần Thơ, như ông Bảy Ưởng, ông Út Kiệt… đều là bạn thân thiết của ông. Ông nghiên cứu rất nhiều kinh sách Tịnh Tông, tự mình chăm chỉ nỗ lực dụng công và khuyến tấn các bạn đồng tu hữu duyên.</p>
<p>Khi các con đã lớn khôn yên bề gia thất, còn lại người con trai thứ Ba, cô con gái thứ Tư là giáo viên cấp hai và người con trai Út không lập gia đình cùng chung sống với ông, đồng lòng niệm Phật nguyện sanh về thế giới an lành của Đức Phật A-di-đà. Sản nghiệp gia đình gồm một mẫu đất; phân nửa vườn, phân nửa ruộng. Do ai cũng tu hành, thiểu dục tri túc, nên cuộc sống rất ổn định nhàn vui!</p>
<p>***</p>
<p>Mười mấy năm cuối đời, việc nhà các con đều gánh vác nên ông hoàn toàn rảnh rang, công phu hành trì của ông bấy giờ được gia tăng gấp đôi, công tác từ thiện cũng giảm bớt lại, dành thời gian chuyên tu nhiều hơn. Hằng ngày ông thường đi dự các khóa niệm Phật, hoặc đi cầu nguyện tuần thất siêu độ cho các vong nhân, cũng là cơ hội để xiển dương Pháp môn Tịnh độ, vì ông thường được chư đồng tu mời lên diễn đàn để chia sẻ Phật Pháp cùng những kinh nghiệm tu tập. Ông cũng từng tâm sự với các bạn đạo về nguyện vọng của mình:</p>
<p>Mình tu Tịnh Độ thì khi ra đi phải để lại cái gì đó làm niềm tin cho những người đi sau!</p>
<p>Ông có chiếc xe Honda, sáng đi chiều về, ngày nào cũng thế. Thể lực của ông rất tốt, quãng đường từ nhà đến Long Xuyên hay Châu Đốc… xa cả trăm cây số như thế, vậy mà ông vẫn đi và về trong ngày. Do đó bạn bè quen biết của ông dường như có khắp tất cả mọi nơi. Các con của ông thường xuyên kiểm tra túi áo của cha mình, để tiền vào đầy đủ cho ông chi dụng đi lại. Trừ đổ xăng ra hầu như số tiền ấy ông đều giúp tặng cho người hết. Đặc biệt là ông chưa hề ghé quán dù chỉ uống một ly nước giải khát, nhưng bố thí thì ông không hề xẻn tiếc. Qua đó ta thấy tâm từ của ông rất mạnh mẽ phi thường, nền móng căn bản của sự tu tập quá ư vững chãi, phù hợp với lời dạy:</p>
<p>“Khóa không gặp đúng chìa khó mở; Tu không hành đúng chỗ khó nên, Điều này bá tánh chớ quên, Muốn về Phật phải xây nền từ bi. Từ bi có đường qui Phật có,</p>
<p>Từ bi không chỗ ngộ Phật không;</p>
<p>Muốn lìa khỏi cõi trần hồng,</p>
<p>Lấy từ bi để xoi thông con đường</p>
<p>Muốn thoát kiếp vô thường thống khổ,</p>
<p>Nên do đường Tịnh Độ mà đi;</p>
<p>Nam Mô Đà Phật A Di,</p>
<p>Bao nhiêu công việc từ bi rán làm.</p>
<p>Ham về Phật chớ ham ở thế,</p>
<p>Độ mình siêu độ mẹ cha siêu;</p>
<p>Tình thương quyến thuộc càng nhiều, Càng tu để cứu khỏi điều trầm luân. Đền trung hiếu bằng chân công đức, Đáp nghĩa tình bằng sức tu hành; Tu hành công đức viên minh,</p>
<p>Hiếu trung sẽ vẹn, nghĩa tình sẽ xong. Chân công đức tổ tông cứu được, Sức tu hành quyến thuộc độ qua; Muốn lìa cảnh khổ Ta Bà;</p>
<p>Phải công đức lớn phải là tự cao!”</p>
<p>Những năm gần cuối đời ông rất thích ăn gạo lứt muối mè số 7, phương pháp ăn uống này vô cùng đơn giản phù hợp với hạnh buông xả của đời sống chân tu, càng ngày thân càng khỏe, tâm càng an; bởi vì thức ăn càng thanh đạm, thuận theo tự nhiên thì thần trí càng định tĩnh sáng suốt, bao nhiêu tham đắm ngũ dục nhất loạt âm thầm rơi rụng khỏi phải nhọc nhằn cố sức diệt trừ, cách thức ăn uống cổ xưa này nâng cao hiệu quả cho công phu hành trì rất nhiều!</p>
<p>Thời nay trào lưu văn minh khoa học kỹ nghệ phát triển quá ư nhanh lẹ, vô số những thực phẩm chế biến công nghiệp hết sức tiện dụng về mọi mặt, hết sức hấp dẫn: vừa ngon, thơm vừa bổ, rẻ&#8230; Nhưng quán sát tận tường thử tìm một người tu nào theo chế độ ăn uống toàn bằng những thức ăn hiện đại phương Tây mà có được sức khỏe tốt đúng nghĩa của nó&#8230; quả thật là vô cùng hiếm hoi!</p>
<p>Gần đến ngày Tết Trung Thu năm 2012, vào bữa cơm chiều ông và các con vừa ăn vừa bàn luận Phật Pháp. Cô Tư đề nghị:</p>
<p>Ba ơi! Ba bây giờ đã lớn tuổi, ba yếu rồi&#8230; Sức khỏe cũng không biết ra sao… Thôi, ba giảm bớt đi lại để ở nhà niệm Phật thì tốt hơn nhiều!</p>
<p>Ông đáp:</p>
<p>Mấy đứa con rán tự lo cho mình. Còn ba… mấy đứa khỏi lo. Bà biết cái sức của bà. Bà biết đường đi của bà rồi, các con an tâm đi! Mà không chừng ba lô ngược lạicho các con… chớ các con đừng có lo cho ba! Mình tu, niệm Phật thì cuối cùng mình phải được vãng sanh Cực Lạc. Mà người tu Tịnh Độ rán tu làm sao tự mình ra đi không cần nhờ vả người trợ niệm mới chắc; chớ nếu ra đi mà nhờ người ta đến hộ niệm thì chưa chắc!</p>
<p>Ngày rằm tháng 8, cũng như thường lệ, sáng ông lên xe ra đi, chiều khoảng 3 giờ ông về tới nhà. Tắm rửa xong ông ra ngồi vào bàn nói chuyện với các em cháu, khoảng năm, sáu đồng đạo đang mạn đàm Phật Pháp dở dang nhân dịp tết Trung thu. Ông tự thuật sơ lược trọn ngày hôm nay mình đã đi đến đâu và gặp gỡ người nào, người nào&#8230; Sau đó ông luận bàn về những điểm then chốt của Pháp môn Tịnh độ: Ngoài tự lực ra còn có lực nhiếp thọ của Đức Từ Phụ A-di-đà, nên sự giải thoát sinh tử luân hồi dễ dàng hơn tu những pháp môn tự lực khác… Ông còn bàn cặn kẽ về lợi ích của niệm Phật, điều kiện của vãng sanh, và phương pháp, nguyên lý, nguyên tắc hành trì… Đặc biệt là người tu đừng nên hướng ra bên ngoài, mà dụng công căn bản là ở nơi tâm! Buổi nói chuyện xen lẫn giải đáp gần suốt hai giờ đồng hồ, bầu không khí rất phấn khởi tràn trề niềm hoan hỉ trên gương mặt mọi người! Cũng chẳng ai ngờ rằng đây lại là những di ngôn cuối cùng của một hành giả Tịnh Tông, đã bỏ ra thời gian khá dài để hoằng truyền pháp tu Tịnh Độ!</p>
<p>***</p>
<p>Hôm sau, con trai thứ Ba của ông thức dậy để công phu thời sớm mai. Chú bật đèn nơi ngôi Tam Bảo thì thấông đang ngồi xếp bằng niệm Phật trong mùng. Vì chú Ba ngủ ở nhà dưới; còn ông thì nghỉ ở nhà trên. Chú xoay qua nhìn đồng hồ mới có 3 giờ khuya, biết mình dậy sớm hơn cả tiếng đồng hồ so với mọi khi, nên chú đi vào nhà sau ngã lưng lên chiếc võng nằm niệm Phật để chờ sáng.</p>
<p>Công khóa thường nhật của ông là ngồi niệm Phật năm, sáu mươi phút rồi mới lễ bái cầu nguyện mười lăm, hai mươi phút. Kế đó lại tiếp tục ngồi niệm Phật thêm đợt hai cũng năm, sáu mươi phút hoặc nhiều hơn. Hai thời công phu sớm &#8211; tối ông đều giữ đúng như thế. Còn các con của ông thì chỉ ngồi niệm Phật sau khi lễ nguyện mà thôi. Hằng ngày ông lễ bái trước, xong rồi các con mới lần lượt lễ bái nối theo sau. Nên hôm nay chú Ba nằm trên võng đợi cha mình xả tịnh niệm để lễ Phật, nhưng chờ mãi… chờ mãi… trời đã gần sáng mà vẫn thấy im ru hoài, chú mới ra nhà trước, lên tiếng:</p>
<p>&#8211; Ba ơi! Đã tới giờ cúng rồi, ba ơi!</p>
<p>Gọi xong vẫn không nghe động tịnh gì, chú liền lặp lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Không gian vẫn chìm trong tĩnh lặng… trong lòng chú chợt trào dâng nỗi thắc thỏm hồ nghi, mới bước đến giở mùng chui vào, rồi kêu lên một lần nữa, mà vẫn lặng thinh. Chú bèn đụng tay vào thân ông, thì nghe có cảm giác hơi lành lạnh, đưa tay lên gần mũi thì phát hiện hơi thở đã ngưng bặt tự bao giờ, trong khi đó ông vẫn trong tư thế ngồi xếp bằng tịnh niệm trang nghiêm! Lúc ấy gần 5 giờ sáng ngày 16 &#8211; 8 &#8211; 2012, ông thọ 78 tuổi.</p>
<p>Đến 11 giờ trưa nhập mạch, các khớp xương mềm mại, gương mặt hồng hào, vui tươi, sáng đẹp lạ thường!</p>
<p>***</p>
<p>Những đồng đạo đi tham dự tang lễ ngày hôm ấy, rất nhiều vị đều có chung một nhận định giống y như nhau: là trước đó không bao lâu ông đã ghé thăm mình, thậm chí còn tặng cho tiền để làm Phật sự như chú Tư Đậm, chú Tư Rô,&#8230; và rất nhiều, rất nhiều vị ở xa xôi hẻo lánh. Có nhiều nơi trải nhiều tháng năm qua ông chẳng đến, vậy mà gần đây ông đều lần lượt đến viếng thăm tất cả!</p>
<p>Thời điểm hiện tại là mùa nước nổi, vị trí mộ phần đất tương đối thấp, chỉ cao hơn mực nước lúc bấy giờ khoảng một lớp len (2 tấc). Vì thế trước khi đào huyệt, các đồng đạo chuẩn bị hai cái thùng to để vừa đào vừa múc nước đổ ra ngoài. Một sự việc vô cùng trái ngược kỳ quái lạ lùng, là đào mãi, đào mãi sâu xuống gần hai mét mà chả có tí xíu nước nào cả, phải múc nước ở bên ngoài đổ vào cho dễ đào hơn. Vậy mà qua hôm sau mời thợ hồ đến xây mả, khi cắm cây để căng cao su che mát phía trên, thì ghim xuống vài tấc là phát hiện đã đụng mực nước ngầm rồi!</p>
<p>Một hiện tượng hy hữu khác nữa là, trong khi cả một biển người lao xao tới lui nhộn nhịp, lúc chuẩn bị di quan bỗng có con chim hình dáng lạ, từ đâu bay lại, đậu trên cây trước sân hót liên hồi. Không lâu sau xuất hiện nguyên một bầy cùng đua nhau cất tiếng líu lo nghe rất vui tai. Có nhiều người xem thấy cứ ngỡ loại chim này là loại chim nuôi!</p>
<p>***</p>
<p>Quả thật ông đã làm đúng như lời ông từng nói:</p>
<p>Mình tu niệm Phật… phải được vãng sanh Cực Lạc… rán tu làm sao tự mình ra đi mới chắc… Chớ nếu ra đi mà nhờ người ta đến hộ niệm thì chưa chắc!</p>
<p>Và:</p>
<p>Mình tu Tịnh Độ thì khi ra đi phải để lại cái gì đó làm niềm tin cho người sau!</p>
<p>(Thuật theo lời Lâm Văn Hãn, con thứ Ba của ông.)</p>
<p>TRUYỆN VÃNG SANH TẬP II- NHÓM LIÊN HỮU MIỀN NAM ĐẤT VIỆT THỰC HIỆN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Đừng theo thị dục		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39750</link>

		<dc:creator><![CDATA[Đừng theo thị dục]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 Aug 2018 03:30:27 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39750</guid>

					<description><![CDATA[Việc hiện tại là nhân, lúc lâm chung là quả

&quot;... Đại sư dạy: “Phải một lòng quy mạng, trọn đời tinh tu, khi ngồi nằm thường hướng về Tây. Lúc lễ bái, niệm Phật, phát nguyện, phải khẩn khiết chí thành, không xen lẫn tạp niệm trạng như người bị hình lục, như kẻ đang ở lao tù, như gặp oán giặc rượt theo, như bị nước lửa bức bách, một lòng cầu cứu, nguyện thoát khổ luân, mau chứng vô sanh, để nối ngôi Tam Bảo, đền đáp bốn ơn, độ loài hàm thức.  

Chí thành như thế tất công phu không uổng. Trái lại, nếu lời và hạnh không hợp nhau, lòng tin không vững chắc, niệm lực thường gián đoạn không tương tục, đem sự biếng trễ ấy để mong vãng sanh thì e cho khi lâm chung khó gặp bạn lành, bị sức nghiệp lôi kéo, sự đau khổ ép bức, mà không thành chánh niệm. Vì sao? Bởi việc hiện tại là nhân, lúc lâm chung là qủa, nhân phải cho thật, qủa mới không hư, như âm thanh lớn thì tiếng vang dội rền xa, như hình ngay bóng mới thẳng vậy. 

Qủa báo vui khổ đều do tâm tạo ra. Tâm nóng giận tà dâm là nghiệp địa ngục, tâm tham lam bỏn sẻn là nghiệp Ngạ qủy, tâm ngu si hôn ám là nghiệp súc sanh, tâm ngã mạn cống cao là nghiệp Tu La, giữ trọn năm giới là nghiệp Người, tinh tu mười điều lành là nghiệp Trời, chứng ngộ nhơn không là nghiệp Thanh văn, rõ pháp nhơn duyên không là nghiệp Duyên Giác, tu hành sáu độ là nghiệp Bồ tát, lòng chơn từ bình đẳng là nghiệp Phật. Nếu tâm trong sạch thì hóa sanh về Tịnh Độ, ở nơi bảo các, hương đài; tâm dơ nhiễm thì gởi chất nơi uế bang, ở cõi núi gò hầm hố. Muôn cảnh đều do tâm tạo, lìa nguồn tâm ra không có hình thể chi, vậy muốn được qủa lành, phải tu nhân tịnh.&quot;

Trích từ
QUÊ HƯƠNG CỰC LẠC 
Việt Dịch: HT Thích Thiền Tâm 
Phật Học Viện Quốc Tế Xuất Bản 
Chương: Vĩnh Minh Đại Sư]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Việc hiện tại là nhân, lúc lâm chung là quả</p>
<p>&#8220;&#8230; Đại sư dạy: “Phải một lòng quy mạng, trọn đời tinh tu, khi ngồi nằm thường hướng về Tây. Lúc lễ bái, niệm Phật, phát nguyện, phải khẩn khiết chí thành, không xen lẫn tạp niệm trạng như người bị hình lục, như kẻ đang ở lao tù, như gặp oán giặc rượt theo, như bị nước lửa bức bách, một lòng cầu cứu, nguyện thoát khổ luân, mau chứng vô sanh, để nối ngôi Tam Bảo, đền đáp bốn ơn, độ loài hàm thức.  </p>
<p>Chí thành như thế tất công phu không uổng. Trái lại, nếu lời và hạnh không hợp nhau, lòng tin không vững chắc, niệm lực thường gián đoạn không tương tục, đem sự biếng trễ ấy để mong vãng sanh thì e cho khi lâm chung khó gặp bạn lành, bị sức nghiệp lôi kéo, sự đau khổ ép bức, mà không thành chánh niệm. Vì sao? Bởi việc hiện tại là nhân, lúc lâm chung là qủa, nhân phải cho thật, qủa mới không hư, như âm thanh lớn thì tiếng vang dội rền xa, như hình ngay bóng mới thẳng vậy. </p>
<p>Qủa báo vui khổ đều do tâm tạo ra. Tâm nóng giận tà dâm là nghiệp địa ngục, tâm tham lam bỏn sẻn là nghiệp Ngạ qủy, tâm ngu si hôn ám là nghiệp súc sanh, tâm ngã mạn cống cao là nghiệp Tu La, giữ trọn năm giới là nghiệp Người, tinh tu mười điều lành là nghiệp Trời, chứng ngộ nhơn không là nghiệp Thanh văn, rõ pháp nhơn duyên không là nghiệp Duyên Giác, tu hành sáu độ là nghiệp Bồ tát, lòng chơn từ bình đẳng là nghiệp Phật. Nếu tâm trong sạch thì hóa sanh về Tịnh Độ, ở nơi bảo các, hương đài; tâm dơ nhiễm thì gởi chất nơi uế bang, ở cõi núi gò hầm hố. Muôn cảnh đều do tâm tạo, lìa nguồn tâm ra không có hình thể chi, vậy muốn được qủa lành, phải tu nhân tịnh.&#8221;</p>
<p>Trích từ<br />
QUÊ HƯƠNG CỰC LẠC<br />
Việt Dịch: HT Thích Thiền Tâm<br />
Phật Học Viện Quốc Tế Xuất Bản<br />
Chương: Vĩnh Minh Đại Sư</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu ngọc		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39658</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu ngọc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 29 Jul 2018 06:17:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39658</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39505&quot;&gt;Y-nghiep&lt;/a&gt;.

Nam mô A Mi Đà Phật, con hiểu rồi. Con cảm ơn Thầy Thiện Nhân đã chỉ rõ.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39505">Y-nghiep</a>.</p>
<p>Nam mô A Mi Đà Phật, con hiểu rồi. Con cảm ơn Thầy Thiện Nhân đã chỉ rõ.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39637</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Jul 2018 21:35:24 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39637</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39587&quot;&gt;Diệu Ngọc&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật

Gửi bạn Diệu Ngọc,

Sám hối nếu bạn đã hiểu rõ ý nghĩa rồi thì bạn cũng biết sám hối là trọng nơi tâm mỗi người, vì thế 1 mình hay nhiều người không có tính quyết định sám hối thành công hay không, mà ở nơi tâm người phát lồ sám hối. Quan trọng khi đã phát tâm sám hối đặc biệt là kết hợp cầu siêu oan gia trái chủ thì các bạn phải nhất tâm và thanh tịnh, vì những túc nghiệp mình đã gây tạo từ vô thỉ tới nay với họ mà thanh tịnh sám hối để cùng họ hoá giải túc nghiệp, giúp họ và bản thân đồng sanh về Tịnh Độ. Vì vậy yếu tố quan trọng là: chân thành và thanh tịnh ắt có lợi lạc.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39587">Diệu Ngọc</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật</p>
<p>Gửi bạn Diệu Ngọc,</p>
<p>Sám hối nếu bạn đã hiểu rõ ý nghĩa rồi thì bạn cũng biết sám hối là trọng nơi tâm mỗi người, vì thế 1 mình hay nhiều người không có tính quyết định sám hối thành công hay không, mà ở nơi tâm người phát lồ sám hối. Quan trọng khi đã phát tâm sám hối đặc biệt là kết hợp cầu siêu oan gia trái chủ thì các bạn phải nhất tâm và thanh tịnh, vì những túc nghiệp mình đã gây tạo từ vô thỉ tới nay với họ mà thanh tịnh sám hối để cùng họ hoá giải túc nghiệp, giúp họ và bản thân đồng sanh về Tịnh Độ. Vì vậy yếu tố quan trọng là: chân thành và thanh tịnh ắt có lợi lạc.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn Thành Châu Quang		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39594</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Thành Châu Quang]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 Jul 2018 14:41:26 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39594</guid>

					<description><![CDATA[Niệm Phật Chỉ 3 Ngày Được Vãng Sanh

Tại thủ đô Washington DC của nước Mỹ, có cư sĩ Châu Quảng Đại niệm Phật được vãng sanh. Chúng ta chỉ có thể gọi là ông Châu Quảng Đại bởi vì thường ngày ông không tin Phật, càng không thờ Phật. Ông đi khám bác sĩ thì được biết ông bị ung thư máu thời kỳ cuối, bác sĩ không chữa trị được nữa nên mới đi khắp nơi cầu Thần, bái Bồ Tát, hy vọng có được kỳ tích xuất hiện.

Ông biết cư sĩ Cung cả nhà đều học Phật, mới hỏi bà ta có biện pháp chi để cứu ông ta hay không? Cư sĩ Cung nhìn thấy bệnh của ông quả thật không thể nào chữa trị được nữa, liền khuyên ông:

_ &quot; Thế gian quá khổ, chi bằng niệm Phật đi đến Tây Phương Cực Lạc để làm Phật, làm Bồ Tát. Sau đó thừa nguyện tái lai trở về lại thế gian này để độ cho người nhà của anh&quot;.

Sau khi ông ta nghe qua cảm thấy rất có đạo lý, thì liền tiếp nhận, liền bảo vợ và con ông thẩy đều niệm A Di Đà Phật giúp ông cầu sanh Cực Lạc Thế Giới, đừng cầu lành bệnh. Lần khai đạo này quả thật đã giúp cho ông ta hồi tâm chuyển ý, quyết định niệm Phật cầu vãng sanh.

Ông niệm được 1 ngày 1 đêm thì ông thấy được Bồ Tát Địa Tạng xuất hiện. Cư sĩ Cung ở bên cạnh cảnh cáo ông rằng:

_ &quot; Nếu chẳng phải A Di Đà Phật, thì bất cứ vị Bồ Tát nào, vị Phật nào xuất hiện cũng đều phải phớt lờ đi mà tiếp tục niệm Phật. Đây là giây phút quyết định.&quot;

Ông lại tiếp tục niệm Phật, niệm được mấy mươi phút thì Địa Tạng Bồ Tát không còn nữa. Đến ngày thứ 3 thì A Di Đà Phật quả thật niệm đến rồi. Tây Phương Tam Thánh là Di Đà, Quan Âm, Thế Chí đều đã đến cả rồi. Người khác chẳng nhìn thấy, chỉ có mình ông ta nhìn thấy, quý Ngài từ trên mây giáng xuống, đến tiếp dẫn ông ta vãng sanh, ông liền theo Phật đi mất.

Ông Châu Quảng Đại cả đời không hề học Phật qua, chỉ đến lúc lâm chung mới niệm Phật được 3 ngày 3 đêm. Ông nói bệnh của ông bình thường rất là đau đớn, nhưng từ lúc phát tâm niệm Phật 3 ngày thì chẳng còn thấy đau đớn nữa. Ông cứ như vậy mà niệm mãi cho đến khi theo Phật mà đi. 

Đây là nói rõ cho chúng ta biết, chỉ cần chịu niệm, chân thật mà niệm A Di Đà Phật, chẳng cần biết có tội hay vô tội thì cũng đều được giải thoát. Chúng ta từ câu chuyện của ông Châu Quang Đại có được chứng minh pháp môn Niệm Phật là không thể nghĩ bàn. Các bạn đồng tu người Hoa sau khi chứng kiến sự vãng sanh của ông, đã hết sức kinh ngạc lẫn mừng rỡ. Họ liền điện thoại cho tôi hay, đâu ngờ ở Mỹ mà có được sự việc như vậy, chỉ niệm Phật 3 ngày là thành tựu. Chứng minh trong Kinh A DI Đà nói:

_ &quot; Niệm Phật từ một ngày nhẫn đến năm, ba bảy ngày&quot;.

Chúng ta niệm Phật, nếu trong mỗi niệm đều là một mực chân thành, một mực tha thiết muốn sanh, chuyên tâm chuyên ý mà niệm Phật, một chút vọng niệm cũng quyết không để cho xen vào, thì chỉ trong một thời gian ngắn thôi nhất định sẽ chiêu được cảm ứng không thể nghĩ bàn, tương lai nhất định là vãng sanh Cực Lạc Thế Giới một đời thành Phật. 

Pháp sư Tịnh Không]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Niệm Phật Chỉ 3 Ngày Được Vãng Sanh</p>
<p>Tại thủ đô Washington DC của nước Mỹ, có cư sĩ Châu Quảng Đại niệm Phật được vãng sanh. Chúng ta chỉ có thể gọi là ông Châu Quảng Đại bởi vì thường ngày ông không tin Phật, càng không thờ Phật. Ông đi khám bác sĩ thì được biết ông bị ung thư máu thời kỳ cuối, bác sĩ không chữa trị được nữa nên mới đi khắp nơi cầu Thần, bái Bồ Tát, hy vọng có được kỳ tích xuất hiện.</p>
<p>Ông biết cư sĩ Cung cả nhà đều học Phật, mới hỏi bà ta có biện pháp chi để cứu ông ta hay không? Cư sĩ Cung nhìn thấy bệnh của ông quả thật không thể nào chữa trị được nữa, liền khuyên ông:</p>
<p>_ &#8221; Thế gian quá khổ, chi bằng niệm Phật đi đến Tây Phương Cực Lạc để làm Phật, làm Bồ Tát. Sau đó thừa nguyện tái lai trở về lại thế gian này để độ cho người nhà của anh&#8221;.</p>
<p>Sau khi ông ta nghe qua cảm thấy rất có đạo lý, thì liền tiếp nhận, liền bảo vợ và con ông thẩy đều niệm A Di Đà Phật giúp ông cầu sanh Cực Lạc Thế Giới, đừng cầu lành bệnh. Lần khai đạo này quả thật đã giúp cho ông ta hồi tâm chuyển ý, quyết định niệm Phật cầu vãng sanh.</p>
<p>Ông niệm được 1 ngày 1 đêm thì ông thấy được Bồ Tát Địa Tạng xuất hiện. Cư sĩ Cung ở bên cạnh cảnh cáo ông rằng:</p>
<p>_ &#8221; Nếu chẳng phải A Di Đà Phật, thì bất cứ vị Bồ Tát nào, vị Phật nào xuất hiện cũng đều phải phớt lờ đi mà tiếp tục niệm Phật. Đây là giây phút quyết định.&#8221;</p>
<p>Ông lại tiếp tục niệm Phật, niệm được mấy mươi phút thì Địa Tạng Bồ Tát không còn nữa. Đến ngày thứ 3 thì A Di Đà Phật quả thật niệm đến rồi. Tây Phương Tam Thánh là Di Đà, Quan Âm, Thế Chí đều đã đến cả rồi. Người khác chẳng nhìn thấy, chỉ có mình ông ta nhìn thấy, quý Ngài từ trên mây giáng xuống, đến tiếp dẫn ông ta vãng sanh, ông liền theo Phật đi mất.</p>
<p>Ông Châu Quảng Đại cả đời không hề học Phật qua, chỉ đến lúc lâm chung mới niệm Phật được 3 ngày 3 đêm. Ông nói bệnh của ông bình thường rất là đau đớn, nhưng từ lúc phát tâm niệm Phật 3 ngày thì chẳng còn thấy đau đớn nữa. Ông cứ như vậy mà niệm mãi cho đến khi theo Phật mà đi. </p>
<p>Đây là nói rõ cho chúng ta biết, chỉ cần chịu niệm, chân thật mà niệm A Di Đà Phật, chẳng cần biết có tội hay vô tội thì cũng đều được giải thoát. Chúng ta từ câu chuyện của ông Châu Quang Đại có được chứng minh pháp môn Niệm Phật là không thể nghĩ bàn. Các bạn đồng tu người Hoa sau khi chứng kiến sự vãng sanh của ông, đã hết sức kinh ngạc lẫn mừng rỡ. Họ liền điện thoại cho tôi hay, đâu ngờ ở Mỹ mà có được sự việc như vậy, chỉ niệm Phật 3 ngày là thành tựu. Chứng minh trong Kinh A DI Đà nói:</p>
<p>_ &#8221; Niệm Phật từ một ngày nhẫn đến năm, ba bảy ngày&#8221;.</p>
<p>Chúng ta niệm Phật, nếu trong mỗi niệm đều là một mực chân thành, một mực tha thiết muốn sanh, chuyên tâm chuyên ý mà niệm Phật, một chút vọng niệm cũng quyết không để cho xen vào, thì chỉ trong một thời gian ngắn thôi nhất định sẽ chiêu được cảm ứng không thể nghĩ bàn, tương lai nhất định là vãng sanh Cực Lạc Thế Giới một đời thành Phật. </p>
<p>Pháp sư Tịnh Không</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Ngọc		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39587</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Ngọc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 Jul 2018 02:51:16 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39587</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39505&quot;&gt;Y-nghiep&lt;/a&gt;.

Nam mô A Mi Đà Phật, thưa Thầy Thiện Nhân, đạo tràng nhà con chỉ có 2 người (con và chồng con) hoặc chỉ có mình con thì có thể thực hiện nghi thức sám hối và cầu siêu cho oan gia trái chủ được không ạ?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39505">Y-nghiep</a>.</p>
<p>Nam mô A Mi Đà Phật, thưa Thầy Thiện Nhân, đạo tràng nhà con chỉ có 2 người (con và chồng con) hoặc chỉ có mình con thì có thể thực hiện nghi thức sám hối và cầu siêu cho oan gia trái chủ được không ạ?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Cư sỹ Phước Huệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39574</link>

		<dc:creator><![CDATA[Cư sỹ Phước Huệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Jul 2018 16:09:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39574</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39525&quot;&gt;Con xin qui y tam bảo.&lt;/a&gt;.

Chào bạn,
Khi mình niệm Phật tỉnh giác, nhận biết rõ ràng thì càng niệm càng tỉnh, càng sáng nên sẽ không bị buồn ngủ. Như PH đọc bài của ngài Trí Tịnh, ngài cũng rất ít ngủ. Ngủ chính là một dạng hôn trầm nặng. Nên nếu bạn không ngủ được, nhưng không bị mệt gì lắm thì chắc cũng không nên lo lắng. Cái ngủ không được do lo nghĩ chuyện đời thì làm mình mệt, còn ngủ ít do mình tỉnh giác niệm PHật thì sẽ ít mệt, lâu ngày sẽ quen, tinh thần sẽ ngày càng sáng, nhẹ nhàng, an ổn.
Nên, nếu bạn không mệt gì lắm thì hãy cứ duy trì như thế, vì PH tin rằng nếu tiếp tục duy trì, càng niệm càng sáng, càng nhiếp tâm thì bạn sẽ có những tiến bộ về mặt công phu.
Chúc bạn tinh tấn.
Nam Mô A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39525">Con xin qui y tam bảo.</a>.</p>
<p>Chào bạn,<br />
Khi mình niệm Phật tỉnh giác, nhận biết rõ ràng thì càng niệm càng tỉnh, càng sáng nên sẽ không bị buồn ngủ. Như PH đọc bài của ngài Trí Tịnh, ngài cũng rất ít ngủ. Ngủ chính là một dạng hôn trầm nặng. Nên nếu bạn không ngủ được, nhưng không bị mệt gì lắm thì chắc cũng không nên lo lắng. Cái ngủ không được do lo nghĩ chuyện đời thì làm mình mệt, còn ngủ ít do mình tỉnh giác niệm PHật thì sẽ ít mệt, lâu ngày sẽ quen, tinh thần sẽ ngày càng sáng, nhẹ nhàng, an ổn.<br />
Nên, nếu bạn không mệt gì lắm thì hãy cứ duy trì như thế, vì PH tin rằng nếu tiếp tục duy trì, càng niệm càng sáng, càng nhiếp tâm thì bạn sẽ có những tiến bộ về mặt công phu.<br />
Chúc bạn tinh tấn.<br />
Nam Mô A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Tâm Từ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39532</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Từ]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 21 Jul 2018 18:33:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39532</guid>

					<description><![CDATA[&lt;iframe src=&quot;https://www.facebook.com/plugins/post.php?href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2Fpermalink.php%3Fstory_fbid%3D1373876946027847%26id%3D100002166656428&amp;width=500&quot; width=&quot;500&quot; height=&quot;613&quot; style=&quot;border:none;overflow:hidden&quot; scrolling=&quot;no&quot; frameborder=&quot;0&quot; allowTransparency=&quot;true&quot; allow=&quot;encrypted-media&quot;&gt;&lt;/iframe&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><iframe src="https://www.facebook.com/plugins/post.php?href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2Fpermalink.php%3Fstory_fbid%3D1373876946027847%26id%3D100002166656428&#038;width=500" width="500" height="613" style="border:none;overflow:hidden" scrolling="no" frameborder="0" allowTransparency="true" allow="encrypted-media"></iframe></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Con xin qui y tam bảo.		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2018/07/tu-bo-cong-danh-niem-phat-thay-phat-vang-sanh/comment-page-1/#comment-39525</link>

		<dc:creator><![CDATA[Con xin qui y tam bảo.]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 21 Jul 2018 06:12:05 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11956#comment-39525</guid>

					<description><![CDATA[Nam  mô  a di đà phật. Sức  khỏe  tôi  mình  thường, nhưng  niệm  phật  đã  lâu, tôi  thấy  càng  niệm  lâu thì  tôi  khó  ngủ, giấc  ngủ  không  sâu, chuyện  này  xảy ra  cũng  lâu. Xin  cho  hỏi  có đạo  hữu  nào  giống  tôi  không, nếu  có  xin  chia  sẽ với. Bên  cạnh  đó  tôi  cũng  nghe  cố  lão  hoà thương  Thích  Tri  Tinh  cũng  hay  nói về  thùy mien  tâm  sở nhưng  chưa  rõ  lắm. Kính  xin  quý  đồng  đạo  giải  thích  thêm. A di đà phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam  mô  a di đà phật. Sức  khỏe  tôi  mình  thường, nhưng  niệm  phật  đã  lâu, tôi  thấy  càng  niệm  lâu thì  tôi  khó  ngủ, giấc  ngủ  không  sâu, chuyện  này  xảy ra  cũng  lâu. Xin  cho  hỏi  có đạo  hữu  nào  giống  tôi  không, nếu  có  xin  chia  sẽ với. Bên  cạnh  đó  tôi  cũng  nghe  cố  lão  hoà thương  Thích  Tri  Tinh  cũng  hay  nói về  thùy mien  tâm  sở nhưng  chưa  rõ  lắm. Kính  xin  quý  đồng  đạo  giải  thích  thêm. A di đà phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
