<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Những Điều Người Niệm Phật Nên Dặn Dò Người Thân Khi Bệnh Nặng	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Thu, 28 May 2020 02:10:57 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Mèo		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43947</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mèo]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 18 Apr 2019 14:02:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43947</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872&quot;&gt;Y&lt;/a&gt;.

Cảm ơn bạn đã cho biết.  Bởi mình thấy nhiều người copy bài rồi chia sẻ lại nơi khác nhưng vô tình &quot;quên&quot; tên tác giả của bài viết, khiến cho người đọc hiểu lầm bài ấy do chính người đăng viết ra.  Như vậy sẽ thiếu mất phần tôn trọng tác giả.  Nếu bài nào không rõ tác giả thì mình cũng nên ghi rằng bài ấy sưu tầm để tránh hiểu lầm.

Một lần nữa cảm ơn bạn nhé.  A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872">Y</a>.</p>
<p>Cảm ơn bạn đã cho biết.  Bởi mình thấy nhiều người copy bài rồi chia sẻ lại nơi khác nhưng vô tình &#8220;quên&#8221; tên tác giả của bài viết, khiến cho người đọc hiểu lầm bài ấy do chính người đăng viết ra.  Như vậy sẽ thiếu mất phần tôn trọng tác giả.  Nếu bài nào không rõ tác giả thì mình cũng nên ghi rằng bài ấy sưu tầm để tránh hiểu lầm.</p>
<p>Một lần nữa cảm ơn bạn nhé.  A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Y		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43939</link>

		<dc:creator><![CDATA[Y]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 18 Apr 2019 03:09:16 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43939</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872&quot;&gt;Y&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT.Bài này mình copy trên mạng, mong các bạn đồng tu cùng hiểu được. Không nhớ rõ là nguồn ở đâu. Nếu có gì sai sót, mong bạn hoan hỉ. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872">Y</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT.Bài này mình copy trên mạng, mong các bạn đồng tu cùng hiểu được. Không nhớ rõ là nguồn ở đâu. Nếu có gì sai sót, mong bạn hoan hỉ. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mèo		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43926</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mèo]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 Apr 2019 17:38:06 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43926</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43902&quot;&gt;Huy huy&lt;/a&gt;.

Đã lỡ vậy rồi thì bạn hãy nên trước tượng Quán Thế Âm bồ tát mà sám hối khẩu nghiệp.  Nguyện từ giờ trở đi cho đến vô lượng kiếp về sau không bao giờ tái phạm.  Hễ gặp ai, viết thư cho ai, chít chát trên FB hay nơi nào cũng đều khéo léo tán thán ngợi khen hạnh nguyện Quán Thế Âm bồ tát.  Cuối thư chèn vào câu &quot;Nam mô Quán Thế Âm bồ tát&quot; để kết thúc thư để họ đọc.  Ráng khuyên người niệm danh hiệu ngài sẽ đặng thoát khổ.   Khuyên một người dù là đọc hay niệm danh Quán Thế Âm thì tiêu nghiệp một phần. Xưa đã lỡ tạo nhiệp phỉ báng Tam Bảo thì nay phải ráng sức tán thán Tam Bảo để chuộc tội. Nhớ nhé.

Nam mô Quán Thế Âm bồ tát.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43902">Huy huy</a>.</p>
<p>Đã lỡ vậy rồi thì bạn hãy nên trước tượng Quán Thế Âm bồ tát mà sám hối khẩu nghiệp.  Nguyện từ giờ trở đi cho đến vô lượng kiếp về sau không bao giờ tái phạm.  Hễ gặp ai, viết thư cho ai, chít chát trên FB hay nơi nào cũng đều khéo léo tán thán ngợi khen hạnh nguyện Quán Thế Âm bồ tát.  Cuối thư chèn vào câu &#8220;Nam mô Quán Thế Âm bồ tát&#8221; để kết thúc thư để họ đọc.  Ráng khuyên người niệm danh hiệu ngài sẽ đặng thoát khổ.   Khuyên một người dù là đọc hay niệm danh Quán Thế Âm thì tiêu nghiệp một phần. Xưa đã lỡ tạo nhiệp phỉ báng Tam Bảo thì nay phải ráng sức tán thán Tam Bảo để chuộc tội. Nhớ nhé.</p>
<p>Nam mô Quán Thế Âm bồ tát.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Huy huy		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43902</link>

		<dc:creator><![CDATA[Huy huy]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 16 Apr 2019 15:56:16 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43902</guid>

					<description><![CDATA[Thầy ơi cho con hỏi ạ lúc trước con là người thích đi chùa niệm phật nhưng dạo gần đây cơm áo gạo tiền khiến con thay đổi tâm tánh có lúc vì kẹt tiền con đã cầu nguyền mẹ quán thế âm nhưng không được như nguyện trong lòng con đã khởi lên ý nghĩ phỉ báng sau con con còn khẩu nghiệp nói mẹ quán âm tàn nhẫn thấy khổ không cứu như vậy có phải con phạm tội phỉ báng phật pháp rồi không ạ nếu có làm sao để sám hối ạ con sợ vì tội này không được vãng sanh coi như phí kiếp người này của con xin thầy giúp con ạ mấy ngày nay vì chuyện này lòng con như lửa đốt]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thầy ơi cho con hỏi ạ lúc trước con là người thích đi chùa niệm phật nhưng dạo gần đây cơm áo gạo tiền khiến con thay đổi tâm tánh có lúc vì kẹt tiền con đã cầu nguyền mẹ quán thế âm nhưng không được như nguyện trong lòng con đã khởi lên ý nghĩ phỉ báng sau con con còn khẩu nghiệp nói mẹ quán âm tàn nhẫn thấy khổ không cứu như vậy có phải con phạm tội phỉ báng phật pháp rồi không ạ nếu có làm sao để sám hối ạ con sợ vì tội này không được vãng sanh coi như phí kiếp người này của con xin thầy giúp con ạ mấy ngày nay vì chuyện này lòng con như lửa đốt</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mèo		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43882</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mèo]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 14 Apr 2019 18:33:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43882</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872&quot;&gt;Y&lt;/a&gt;.

Xin hoan hỉ cho hỏi bài trên có phải bạn viết không ạ? A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872">Y</a>.</p>
<p>Xin hoan hỉ cho hỏi bài trên có phải bạn viết không ạ? A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Y		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43872</link>

		<dc:creator><![CDATA[Y]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 13 Apr 2019 23:31:37 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43872</guid>

					<description><![CDATA[ĐIỀU VĨ ĐẠI NHẤT MÀ BẠN CÓ THỂ LÀM 

Nếu như bạn đã từng đọc qua rất nhiều câu truyện về Luân hồi và Nhân quả, rồi nghiền ngẫm, suy xét. Chắc hẳn bạn cũng cảm thấy kinh sợ vì sự nguy hiểm của luân hồi,sự khủng khiếp của nghiệp báo.

Truy xét kiếp trước của những chúng sinh trong địa ngục, đang ngày đêm bị chặt chém, gào thét giữa vô vàn máu, nước mắt, quỷ dữ và lửa đốt không ngơi nghỉ. Ta thấy có rất nhiều người , những kiếp xưa cũng đã từng làm những việc rất tốt, cũng giúp đỡ người nghèo khổ, cũng cúng dường, cũng xây cầu làm đường... cũng đủ mọi điều lành 

Rồi nhờ phước đức đó kiếp sau họ đầu thai về những nơi sung sướng , người thì được giàu sang,vinh hiển, người thì làm quan tướng, vua chúa, hay cao hơn, sinh lên cõi trời làm thần, làm tiên. Khi ấy, sự cao sang quyền quý, sự thụ hưởng phước báu khiến họ u mê, không còn hiền thiện như kiếp trước nữa. Họ bắt đầu kiêu ngạo, ác độc và tạo ra bao nhiêu điều tội lỗi. Giết hại chúng sinh, tà dâm, ác khẩu... cũng như trăm nghìn tội lỗi khác. Phước báo đời trước không giữ được họ khỏi những tham lam, sân hận, si mê trong lòng.

Cuối cùng, vì những tội lỗi mà họ đã tạo, họ bị lôi vào địa ngục, bị thiêu đốt, bị đâm chém … bị đủ mọi đau đớn 
Xét rộng ra tất cả các chúng sinh đang chịu khổ, dù là người, là thú vật, là quỷ đói hay chúng sinh địa ngục ,tất thảy đều đi qua các chu kì như thế: LÀM PHƯỚC_ HƯỞNG PHƯỚC, đồng thời TẠO TỘI_ CHỊU TỘI. Mà cái thời gian chịu tội thường lâu gấp ngàn vạn lần cái thời gian hưởng phước, thật là một chu kì ác nghiệt và nguy hiểm. Còn gọi là sự nguy hiểm ở kiếp thứ ba.
Ngay đến cả các chư thiên ở các tầng trời cao nhất của cõi Vô sắc giới,hưởng phước báu cõi trời an lạc đến hàng triệu triệu năm, cũng vẫn chưa thoát khỏi cái chu kì ác nghiệt này, huống chi tất cả chúng ta?
Thế nhưng không lẽ không có cách nào thoát được cái vòng luẩn quẩn ấy ? Rất may cho chúng ta_ những người có duyên với Phật pháp, là có một lối thoát !
Đức Phật dạy chúng ta con đường Bát chánh đạo (Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định) và khẳng định rằng ai theo con đường ấy sẽ thoát được luân hồi sinh tử. Tuy nhiên, bạn phải hiểu rằng bạn phải thực hành theo đúng Bát chánh đạo trong suốt hàng ngàn kiếp mới mong thoát được cái vòng luẩn quẩn của luân hồi. Điều đó thật sự thiên nan vạn nan! Ngay bước đầu là Chánh kiến (hiểu biết cho đúng), cũng đã là một thử thách lớn lao. Dù kiếp này ta gặp được Phật pháp cũng không gì đảm bảo kiếp sau ta lại gặp được chánh Pháp như thế.
Đức Phật, Người biết điều đó, vì lòng từ bi Người đã dạy một yếu chỉ quan trọng, Phật gọi là “PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ”, trong kinh Hoa nghiêm , còn được gọi là &quot; Sơ phát tâm&quot;, trong kinh Kim Cang, được gọi là &quot; Phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác&quot; hay trong một số kinh được gọi là &quot; Phát Tâm A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề&quot;

Chỉ cần một lần PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ, bạn cũng như bất kì người nào khác đã đặt bước chân đầu tiên lên con đường vững chắc, kiên cố hướng đến quả vị Phật. Cho dù muôn kiếp sau có xảy ra điều gì đi chăng nữa cũng không làm điều này thay đổi được .
Nhưng thế nào là PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ ?

Thời còn tại thế, Đức Phật kể câu truyện sau :(Trích từ kinh A-xà-thế )
Vào thời quá khứ cách đây vô số kiếp, có Đức Phật ra đời hiệu là Nhất Thiết Độ Như Lai. 
Bấy giờ, một gia đình quý tộc giàu sang có ba đứa con nhỏ. Một hôm, cả ba em mang ba hạt châu đến cúng dường Đức Phật khi đó có hai vị Đại đệ tử đứng hai bên Phật. Cúng dường xong, một em nói: “Con muốn sau này được như vị tỳ-kheo đứng bên phải Đức Phật.” Một em khác lại nói: “Con muốn sau này được như vị tỳ-kheo đứng bên trái Đức Phật.” Em thứ ba nói: “Con muốn sau này được như Đức Phật ngồi giữa đại chúng.”
Đức Phật Thích Ca kể lại chuyện này rồi dạy rằng: 
“ Em bé muốn được như vị tỳ-kheo đứng bên trái Phật, nay là Xá-Lợi-Phất. Em bé muốn được như vị tỳ-kheo đứng bên phải Phật, nay là Mục-Kiền-Liên. Còn em bé phát nguyện làm Phật, chính là ta ngày nay.”
Lời phát nguyện của em bé thứ ba chính là PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ. Chính nhờ một lần phát nguyện như thế, mà em bé đó trải qua vô lượng kiếp tu hành trở thành Đức Phật Thích Ca như chúng ta đã biết.
Nói một cách dễ hiểu, PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ là khởi lên ước muốn trở thành Phật. Hoàn toàn không khó ,phải không bạn ? Và bạn có thể thực hiện điều đó ngay trong ngày hôm nay !
  
Những việc bạn cần làm là giữ lòng thành kính, bước đến trước bàn thờ Phật , quỳ xuống , chắp tay hướng đến Phật mà phát lên điều nguyện rằng:
“ Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô A Di Đà Phật ! Con xin đem hết thảy căn lành, thành tâm mà nguyện rằng : trong vô biên vô lượng kiếp sau, con sẽ tu hành mọi công hạnh không tính kể thời gian để chứng đắc được quả vị Phật giống như Người, hóa độ vô biên vô số chúng sinh trong Pháp giới ! Cúi xin mười phương Chư Phật chứng giám!”

Và điều nguyện đó sẽ càng chí thành hơn, càng linh ứng hơn nhiều nếu trước đó, bạn thực hiện một việc phước lành như bố thí, cúng dường, phóng sinh, ấn tống... hay bất kì việc từ thiện nào khác. Rồi cũng đến quỳ trước tượng của Đức Phật mà khấn rằng :
“ Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô A Di Đà Phật ! Con xin đem hết thảy căn lành và chút công đức bé nhỏ này, thành tâm mà khấn nguyện rằng : nhờ chút ít công đức đó mà trong vô biên vô lượng kiếp sau, con sẽ tu hành mọi công hạnh không tính kể thời gian để chứng đắc được quả vị Phật giống như Người, hóa độ vô biên vô số chúng sinh trong Pháp giới ! Cúi xin mười phương Chư Phật chứng giám!”
Mọi cây đại thụ vĩ đại nhất đều bắt đầu từ một mầm cây bé nhỏ. Nếu như bạn thực hiện được điều này, có nghĩa là bạn vừa gieo một hạt mầm của cây Bồ Đề vào dòng luân hồi sinh tử của bạn. Không cần biết là trải qua bao nhiêu kiếp nữa, nhưng chắc chắn một điều rằng, lời nguyện thiêng liêng của bạn sẽ thành hiện thực.
Tất nhiên, một người sau khi PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ chưa thể ngay lập tức xuất hiện kì tích. Người ấy vẫn còn đầy đủ những tham_ sân_ si, người ấy vẫn còn hay mắc lỗi vì còn bản ngã. Nhưng những điều đó không có cơ hội để tồn tại lâu. 
Giống như người tự có la bàn trong tâm, dù có đi giữa rừng già hay giữa sa mạc mênh mông, người đó cũng không sợ bị lạc. Người đã gieo hạt giống Bồ Đề vào trong tâm luôn tự tìm ra con đường đúng đắn để đi dù không có người chỉ dạy. Dù thời gian có lâu xa, phải trải qua số kiếp nhiều hơn số cát có trong quả Địa cầu này cũng không làm người ấy nản lòng. Dù có khó khăn, nguy hiểm, phải vì chúng sinh mà hi sinh thân mạng, nhiều đến mức phủ kín bề mặt Trái đất này cũng không làm người ấy dừng bước. Chư Thiên trên các tầng Trời không ngừng dõi theo từng bước người ấy bước đi trên con đường dẫn đến Đạo quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vì đó là con đường thiêng liêng mà mười phương Chư Phật đã đi.
Hãy dũng mãnh lên và PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ ! Đó sẽ là điều vĩ đại nhất mà bạn từng làm trong vô lựợng kiếp qua và mở ra vô số điều vĩ đại trong vô lượng kiếp tới.
Chúc bạn sớm viên thành Phật đạo !
Nam Mô Bổn sư Thích Ca Nâu Ni Phật !
Nam Mô A Di Đà Phật ! 
Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát !
Nam Mô Đại Nguyện Đia Tạng Vương Bồ Tát !
Nam Mô Đương Lai Di Lặc Tôn Phật !

&quot;Chúng sinh vô tbiên, thệ nguyện độ khắp. 
Phiền não vô tận, thệ nguyện dứt sạch. 
Pháp môn vô lượng, thệ nguyện tu học. 
Phật đạo vô thượng, thệ nguyện thành tựu.&quot;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>ĐIỀU VĨ ĐẠI NHẤT MÀ BẠN CÓ THỂ LÀM </p>
<p>Nếu như bạn đã từng đọc qua rất nhiều câu truyện về Luân hồi và Nhân quả, rồi nghiền ngẫm, suy xét. Chắc hẳn bạn cũng cảm thấy kinh sợ vì sự nguy hiểm của luân hồi,sự khủng khiếp của nghiệp báo.</p>
<p>Truy xét kiếp trước của những chúng sinh trong địa ngục, đang ngày đêm bị chặt chém, gào thét giữa vô vàn máu, nước mắt, quỷ dữ và lửa đốt không ngơi nghỉ. Ta thấy có rất nhiều người , những kiếp xưa cũng đã từng làm những việc rất tốt, cũng giúp đỡ người nghèo khổ, cũng cúng dường, cũng xây cầu làm đường&#8230; cũng đủ mọi điều lành </p>
<p>Rồi nhờ phước đức đó kiếp sau họ đầu thai về những nơi sung sướng , người thì được giàu sang,vinh hiển, người thì làm quan tướng, vua chúa, hay cao hơn, sinh lên cõi trời làm thần, làm tiên. Khi ấy, sự cao sang quyền quý, sự thụ hưởng phước báu khiến họ u mê, không còn hiền thiện như kiếp trước nữa. Họ bắt đầu kiêu ngạo, ác độc và tạo ra bao nhiêu điều tội lỗi. Giết hại chúng sinh, tà dâm, ác khẩu&#8230; cũng như trăm nghìn tội lỗi khác. Phước báo đời trước không giữ được họ khỏi những tham lam, sân hận, si mê trong lòng.</p>
<p>Cuối cùng, vì những tội lỗi mà họ đã tạo, họ bị lôi vào địa ngục, bị thiêu đốt, bị đâm chém … bị đủ mọi đau đớn<br />
Xét rộng ra tất cả các chúng sinh đang chịu khổ, dù là người, là thú vật, là quỷ đói hay chúng sinh địa ngục ,tất thảy đều đi qua các chu kì như thế: LÀM PHƯỚC_ HƯỞNG PHƯỚC, đồng thời TẠO TỘI_ CHỊU TỘI. Mà cái thời gian chịu tội thường lâu gấp ngàn vạn lần cái thời gian hưởng phước, thật là một chu kì ác nghiệt và nguy hiểm. Còn gọi là sự nguy hiểm ở kiếp thứ ba.<br />
Ngay đến cả các chư thiên ở các tầng trời cao nhất của cõi Vô sắc giới,hưởng phước báu cõi trời an lạc đến hàng triệu triệu năm, cũng vẫn chưa thoát khỏi cái chu kì ác nghiệt này, huống chi tất cả chúng ta?<br />
Thế nhưng không lẽ không có cách nào thoát được cái vòng luẩn quẩn ấy ? Rất may cho chúng ta_ những người có duyên với Phật pháp, là có một lối thoát !<br />
Đức Phật dạy chúng ta con đường Bát chánh đạo (Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định) và khẳng định rằng ai theo con đường ấy sẽ thoát được luân hồi sinh tử. Tuy nhiên, bạn phải hiểu rằng bạn phải thực hành theo đúng Bát chánh đạo trong suốt hàng ngàn kiếp mới mong thoát được cái vòng luẩn quẩn của luân hồi. Điều đó thật sự thiên nan vạn nan! Ngay bước đầu là Chánh kiến (hiểu biết cho đúng), cũng đã là một thử thách lớn lao. Dù kiếp này ta gặp được Phật pháp cũng không gì đảm bảo kiếp sau ta lại gặp được chánh Pháp như thế.<br />
Đức Phật, Người biết điều đó, vì lòng từ bi Người đã dạy một yếu chỉ quan trọng, Phật gọi là “PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ”, trong kinh Hoa nghiêm , còn được gọi là &#8221; Sơ phát tâm&#8221;, trong kinh Kim Cang, được gọi là &#8221; Phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác&#8221; hay trong một số kinh được gọi là &#8221; Phát Tâm A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề&#8221;</p>
<p>Chỉ cần một lần PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ, bạn cũng như bất kì người nào khác đã đặt bước chân đầu tiên lên con đường vững chắc, kiên cố hướng đến quả vị Phật. Cho dù muôn kiếp sau có xảy ra điều gì đi chăng nữa cũng không làm điều này thay đổi được .<br />
Nhưng thế nào là PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ ?</p>
<p>Thời còn tại thế, Đức Phật kể câu truyện sau :(Trích từ kinh A-xà-thế )<br />
Vào thời quá khứ cách đây vô số kiếp, có Đức Phật ra đời hiệu là Nhất Thiết Độ Như Lai.<br />
Bấy giờ, một gia đình quý tộc giàu sang có ba đứa con nhỏ. Một hôm, cả ba em mang ba hạt châu đến cúng dường Đức Phật khi đó có hai vị Đại đệ tử đứng hai bên Phật. Cúng dường xong, một em nói: “Con muốn sau này được như vị tỳ-kheo đứng bên phải Đức Phật.” Một em khác lại nói: “Con muốn sau này được như vị tỳ-kheo đứng bên trái Đức Phật.” Em thứ ba nói: “Con muốn sau này được như Đức Phật ngồi giữa đại chúng.”<br />
Đức Phật Thích Ca kể lại chuyện này rồi dạy rằng:<br />
“ Em bé muốn được như vị tỳ-kheo đứng bên trái Phật, nay là Xá-Lợi-Phất. Em bé muốn được như vị tỳ-kheo đứng bên phải Phật, nay là Mục-Kiền-Liên. Còn em bé phát nguyện làm Phật, chính là ta ngày nay.”<br />
Lời phát nguyện của em bé thứ ba chính là PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ. Chính nhờ một lần phát nguyện như thế, mà em bé đó trải qua vô lượng kiếp tu hành trở thành Đức Phật Thích Ca như chúng ta đã biết.<br />
Nói một cách dễ hiểu, PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ là khởi lên ước muốn trở thành Phật. Hoàn toàn không khó ,phải không bạn ? Và bạn có thể thực hiện điều đó ngay trong ngày hôm nay !</p>
<p>Những việc bạn cần làm là giữ lòng thành kính, bước đến trước bàn thờ Phật , quỳ xuống , chắp tay hướng đến Phật mà phát lên điều nguyện rằng:<br />
“ Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô A Di Đà Phật ! Con xin đem hết thảy căn lành, thành tâm mà nguyện rằng : trong vô biên vô lượng kiếp sau, con sẽ tu hành mọi công hạnh không tính kể thời gian để chứng đắc được quả vị Phật giống như Người, hóa độ vô biên vô số chúng sinh trong Pháp giới ! Cúi xin mười phương Chư Phật chứng giám!”</p>
<p>Và điều nguyện đó sẽ càng chí thành hơn, càng linh ứng hơn nhiều nếu trước đó, bạn thực hiện một việc phước lành như bố thí, cúng dường, phóng sinh, ấn tống&#8230; hay bất kì việc từ thiện nào khác. Rồi cũng đến quỳ trước tượng của Đức Phật mà khấn rằng :<br />
“ Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô A Di Đà Phật ! Con xin đem hết thảy căn lành và chút công đức bé nhỏ này, thành tâm mà khấn nguyện rằng : nhờ chút ít công đức đó mà trong vô biên vô lượng kiếp sau, con sẽ tu hành mọi công hạnh không tính kể thời gian để chứng đắc được quả vị Phật giống như Người, hóa độ vô biên vô số chúng sinh trong Pháp giới ! Cúi xin mười phương Chư Phật chứng giám!”<br />
Mọi cây đại thụ vĩ đại nhất đều bắt đầu từ một mầm cây bé nhỏ. Nếu như bạn thực hiện được điều này, có nghĩa là bạn vừa gieo một hạt mầm của cây Bồ Đề vào dòng luân hồi sinh tử của bạn. Không cần biết là trải qua bao nhiêu kiếp nữa, nhưng chắc chắn một điều rằng, lời nguyện thiêng liêng của bạn sẽ thành hiện thực.<br />
Tất nhiên, một người sau khi PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ chưa thể ngay lập tức xuất hiện kì tích. Người ấy vẫn còn đầy đủ những tham_ sân_ si, người ấy vẫn còn hay mắc lỗi vì còn bản ngã. Nhưng những điều đó không có cơ hội để tồn tại lâu.<br />
Giống như người tự có la bàn trong tâm, dù có đi giữa rừng già hay giữa sa mạc mênh mông, người đó cũng không sợ bị lạc. Người đã gieo hạt giống Bồ Đề vào trong tâm luôn tự tìm ra con đường đúng đắn để đi dù không có người chỉ dạy. Dù thời gian có lâu xa, phải trải qua số kiếp nhiều hơn số cát có trong quả Địa cầu này cũng không làm người ấy nản lòng. Dù có khó khăn, nguy hiểm, phải vì chúng sinh mà hi sinh thân mạng, nhiều đến mức phủ kín bề mặt Trái đất này cũng không làm người ấy dừng bước. Chư Thiên trên các tầng Trời không ngừng dõi theo từng bước người ấy bước đi trên con đường dẫn đến Đạo quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vì đó là con đường thiêng liêng mà mười phương Chư Phật đã đi.<br />
Hãy dũng mãnh lên và PHÁT TÂM VÔ THƯỢNG BỒ ĐỀ ! Đó sẽ là điều vĩ đại nhất mà bạn từng làm trong vô lựợng kiếp qua và mở ra vô số điều vĩ đại trong vô lượng kiếp tới.<br />
Chúc bạn sớm viên thành Phật đạo !<br />
Nam Mô Bổn sư Thích Ca Nâu Ni Phật !<br />
Nam Mô A Di Đà Phật !<br />
Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát !<br />
Nam Mô Đại Nguyện Đia Tạng Vương Bồ Tát !<br />
Nam Mô Đương Lai Di Lặc Tôn Phật !</p>
<p>&#8220;Chúng sinh vô tbiên, thệ nguyện độ khắp.<br />
Phiền não vô tận, thệ nguyện dứt sạch.<br />
Pháp môn vô lượng, thệ nguyện tu học.<br />
Phật đạo vô thượng, thệ nguyện thành tựu.&#8221;</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Niệm Phật Dzui Làm Sao		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43869</link>

		<dc:creator><![CDATA[Niệm Phật Dzui Làm Sao]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 13 Apr 2019 21:07:24 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43869</guid>

					<description><![CDATA[NIỆM PHẬT CHỚ SỢ BỊ CƯỜI

Có nhiều vị muốn tu học Phật pháp, nhưng lại sợ bị người chê cười là tiêu cực, hủ bại, mê tín. Do đó khi xem kinh thì lén lút không dám công nhiên cho người thấy; hoặc có ăn chay, niệm Phật cũng không dám cho ai hay. Nên biết đạo Phật chẳng những là một tôn giáo, lại là một môn triết học rất cao thâm, các học giả uyên bác Ðông Tây đã có nhiều vị nghiên cứu và thật hành. Phật đạo là con đường sáng suốt đưa người từ hung ác đến thiện lương, từ hàng phàm phu mê mờ đến địa vị thánh nhơn toàn giác. Cho nên người đã có duyên may tu học Phật pháp, nên mừng cho mình được phước lành, và tùy nghi đem ra khuyên nhắc kẻ khác làm theo, chớ không chi phải e ngại. Những kẻ chê tu Phật là tiêu cực, hủ bại, mê tín, chỉ vì họ chưa hiểu biết mà thôi.

Trích: Niệm Phật Thập Yếu
Cố hòa thượng Thích Thiền Tâm]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>NIỆM PHẬT CHỚ SỢ BỊ CƯỜI</p>
<p>Có nhiều vị muốn tu học Phật pháp, nhưng lại sợ bị người chê cười là tiêu cực, hủ bại, mê tín. Do đó khi xem kinh thì lén lút không dám công nhiên cho người thấy; hoặc có ăn chay, niệm Phật cũng không dám cho ai hay. Nên biết đạo Phật chẳng những là một tôn giáo, lại là một môn triết học rất cao thâm, các học giả uyên bác Ðông Tây đã có nhiều vị nghiên cứu và thật hành. Phật đạo là con đường sáng suốt đưa người từ hung ác đến thiện lương, từ hàng phàm phu mê mờ đến địa vị thánh nhơn toàn giác. Cho nên người đã có duyên may tu học Phật pháp, nên mừng cho mình được phước lành, và tùy nghi đem ra khuyên nhắc kẻ khác làm theo, chớ không chi phải e ngại. Những kẻ chê tu Phật là tiêu cực, hủ bại, mê tín, chỉ vì họ chưa hiểu biết mà thôi.</p>
<p>Trích: Niệm Phật Thập Yếu<br />
Cố hòa thượng Thích Thiền Tâm</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mỹ An		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43856</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mỹ An]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 12 Apr 2019 19:09:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43856</guid>

					<description><![CDATA[Giữ giới không trộm cắp sẽ không bao giờ bị mất đồ


Bồ-tát Văn-thù-sư-lợi từng nêu lên một công án.  Ngài nói: “Tôi đời đời kiếp kiếp giữ giới không trộm cắp, chưa từng trộm cắp đồ vật của ai, lấy gì để chứng minh? Tôi có thể lấy một hạt châu rất đắt tiền để ngay nơi cửa thành, không cần phải canh, mà ba ngày sau vẫn còn nguyên vẹn, không bị người lượm mất. Do đó có thể chứng minh rằng lời nói của tôi là thành thật.”

Nhưng vẫn có người không tin, nên Ngài thí nghiệm thử. Ngài lấy một hạt châu quý đem ra cửa thành thả ở chỗ đông người, dễ thấy nhất. Quả nhiên ba ngày sau, hạt châu vẫn ở chỗ cũ, không bị người nhặt lấy. Ðó là do Ngài đời đời kiếp kiếp giữ giới trộm cắp rất thanh tịnh, cho nên mới có quả báo ấy.

Vì thế, chúng ta hiện đời nếu gặp oán tặc thì đành phải cam chịu; cho dù bị mất những thứ gì hoặc bị tổn thất gì, đều không cần phải quá buồn bã, mà phải vui vẻ đón nhận, không nên oán trời trách người.

Nhớ lại hồi ở chùa Nam Hoa tôi đã từng gặp phải nạn oán tặc. Năm nọ, trước vía Quán Âm – ngày 19 tháng 9 – một ngày, có rất nhiều thổ phỉ muốn đánh cướp chùa Nam Hoa. Bọn họ đập cửa ầm ầm, nhưng tôi không mở. Một lát cửa sau bị bọn thổ phỉ phá tung.

Lúc đó, trước sau và hai bên đều có thổ phỉ cầm súng chĩa về phía tôi, nói: “Muốn chết cho chết luôn.” Có tên hét lên dọa đánh tôi. Nhưng lúc đó tôi không cảm thấy sợ hãi gì cả, nói chuyện với họ rất tự nhiên.

Tôi hỏi họ: “Tại sao các anh muốn đánh tôi?”

Họ hỏi vặn lại: “Tại sao ông không mở cửa?”

Tôi trả lời: “Giả sử anh là tôi, và tôi là anh, hẳn các anh cũng không muốn mở cửa! Tại sao thế? Vì các anh đến đây là để lấy đồ vật của tôi chớ không phải là tặng quà.”

Nghe tôi nói thế, họ lại bảo: “Ðưa chi phiếu ra đây!”

Lúc đó tôi đương mặc một chiếc áo tràng vá nát, tôi nói: “Các chú xem chiếc áo tôi đang mặc đây này, thì cũng biết tôi là người có chi phiếu không?”

Chúng nhìn qua một lượt, lại hỏi: “Vậy ở đây ai có tiền hả?”

Tôi nói: “Tôi là Giáo thọ của Phật học viện này, các vị kia đều là học sinh cả. Tôi làm Giáo thọ mà không có tiền, thì học sinh làm gì có tiền? Nếu mấy chú không tin thì cứ vào phòng tôi xem thử. Nếu thấy có vật gì đáng giá hoặc có bảo bối gì thì cứ cầm lấy!”

Lúc ấy trong phòng tôi thậảt ra có hai món bửu bối, mà lại là hai bửu bối “sống.” Ấy là một chú Sa-di và một vị Pháp sư. Hai người này khi nghe thổ phỉ đến kêu cửa, thì tay chân bủn rủn, sợ đến nỗi đi không được, bò đến chỗ tôi nói:

-“Pháp sư ơi, làm sao bây giờ? Tôi sợ quá đi mất!”

Tôi nói: “Không sao đâu! Quý vị cứ vào phòng tôi, chui đại xuống gầm giường trốn là được!”

Bấy giờ tôi lại bảo bọn thổ phỉ đi vào phòng xem cái gì lấy được thì lấy, cả hai người sợ đến phát run lẩy bẩy, răng đánh vào nhau cầm cập! Rốt cuộc bọn thổ phỉ lại không vào phòng tôi. Ngay lúc đó, có vị Pháp sư thấy tôi nói chuyện với bọn thổ phỉ có vẻ thân thiện, cũng từ trong phòng bước ra định góp chuyện.

Thầy vừa bước ra, bọn thổ phỉ thật lạ lùng, vội bước lên chĩa súng vào người, vây quanh đòi đánh, làm Thầy sợ hãi đến phát khóc. Lúc đó trong lòng tôi rất khó chịu, tôi nói:

-“Ông ấy cũng không có tiền đâu, các ông muốn tiền thì cứ đòi ở tôi đây nè!”

Nhưng bọn thổ phỉ không để ý gì đến tôi, cứ theo ông ta đòi tiền. Ông ta nói:

-“Hãy vào phòng tôi mà lấy!”

Nói rồi dẫn bọn thổ phỉ đi lấy hơn hai trăm đồng. Có lẽ là tiền dành dụm được trong bao nhiêu năm, cuối cùng rơi vào tay thổ phỉ.

Qua ngày hôm sau, vị Pháp sư ấy nói với các Tăng sinh rằng:

-“Ở chùa Nam Hoa có hơn hai trăm người mà chỉ có vị Pháp sư này là không biết sợ thôi.”

Tôi mới nói với các vị ấy: “Không phải chỉ mình tôi đâu, trong chùa có đến bốn vị không biết sợ đấy.”

Vị thứ nhất là ai?

-“Là Lục Tổ Ðại sư, Lão tăng nhập định ngồi ở đó như như bất động. Thổ phỉ đến là việc của họ, họ cướp cái gì thì cướp, Ngài không để ý đến.

-“Người thứ hai là Hám Sơn Ðại sư, Ngài cũng ngồi như lão tăng nhập định, yên lặng không lay động.

-“Người thứ ba là Ðan Ðiền Tổ sư, Ngài không có đại định lực như Lục Tổ và Hám Sơn Ðại sư, còn ngước đầu lên (vì nhục thân của Ngài lưng hơi còng) nhìn bọn thổ phỉ.

-“Người thứ tư mới đến lượt tôi.”

“Hoặc gặp oán tặc vây; Cầm dao muốn gia hại; Nhờ sức niệm Quán Âm; Ðều liền khởi từ tâm.” Khi gặp bọn oán tặc tôi không sanh tâm lo sợ, mà rốt cuộc bọn thổ phỉ ấy không đánh cũng không bắn tôi gì cả. Tại sao thế? Vì lúc đó tôi đã niệm Bồ Tát Quán Thế Âm; ban đầu họ đối với tôi rất hung dữ, nhưng thấy tôi là một ông thầy tu rách rưới, mới nghĩ: “Ông thầy tu này thiệt đáng thương!” nên phát khởi lòng từ bi mà không gây phiền phức cho tôi.

Trích Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn Phẩm Lược Giảng
Hòa Thượng Tuyên Hóa]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Giữ giới không trộm cắp sẽ không bao giờ bị mất đồ</p>
<p>Bồ-tát Văn-thù-sư-lợi từng nêu lên một công án.  Ngài nói: “Tôi đời đời kiếp kiếp giữ giới không trộm cắp, chưa từng trộm cắp đồ vật của ai, lấy gì để chứng minh? Tôi có thể lấy một hạt châu rất đắt tiền để ngay nơi cửa thành, không cần phải canh, mà ba ngày sau vẫn còn nguyên vẹn, không bị người lượm mất. Do đó có thể chứng minh rằng lời nói của tôi là thành thật.”</p>
<p>Nhưng vẫn có người không tin, nên Ngài thí nghiệm thử. Ngài lấy một hạt châu quý đem ra cửa thành thả ở chỗ đông người, dễ thấy nhất. Quả nhiên ba ngày sau, hạt châu vẫn ở chỗ cũ, không bị người nhặt lấy. Ðó là do Ngài đời đời kiếp kiếp giữ giới trộm cắp rất thanh tịnh, cho nên mới có quả báo ấy.</p>
<p>Vì thế, chúng ta hiện đời nếu gặp oán tặc thì đành phải cam chịu; cho dù bị mất những thứ gì hoặc bị tổn thất gì, đều không cần phải quá buồn bã, mà phải vui vẻ đón nhận, không nên oán trời trách người.</p>
<p>Nhớ lại hồi ở chùa Nam Hoa tôi đã từng gặp phải nạn oán tặc. Năm nọ, trước vía Quán Âm – ngày 19 tháng 9 – một ngày, có rất nhiều thổ phỉ muốn đánh cướp chùa Nam Hoa. Bọn họ đập cửa ầm ầm, nhưng tôi không mở. Một lát cửa sau bị bọn thổ phỉ phá tung.</p>
<p>Lúc đó, trước sau và hai bên đều có thổ phỉ cầm súng chĩa về phía tôi, nói: “Muốn chết cho chết luôn.” Có tên hét lên dọa đánh tôi. Nhưng lúc đó tôi không cảm thấy sợ hãi gì cả, nói chuyện với họ rất tự nhiên.</p>
<p>Tôi hỏi họ: “Tại sao các anh muốn đánh tôi?”</p>
<p>Họ hỏi vặn lại: “Tại sao ông không mở cửa?”</p>
<p>Tôi trả lời: “Giả sử anh là tôi, và tôi là anh, hẳn các anh cũng không muốn mở cửa! Tại sao thế? Vì các anh đến đây là để lấy đồ vật của tôi chớ không phải là tặng quà.”</p>
<p>Nghe tôi nói thế, họ lại bảo: “Ðưa chi phiếu ra đây!”</p>
<p>Lúc đó tôi đương mặc một chiếc áo tràng vá nát, tôi nói: “Các chú xem chiếc áo tôi đang mặc đây này, thì cũng biết tôi là người có chi phiếu không?”</p>
<p>Chúng nhìn qua một lượt, lại hỏi: “Vậy ở đây ai có tiền hả?”</p>
<p>Tôi nói: “Tôi là Giáo thọ của Phật học viện này, các vị kia đều là học sinh cả. Tôi làm Giáo thọ mà không có tiền, thì học sinh làm gì có tiền? Nếu mấy chú không tin thì cứ vào phòng tôi xem thử. Nếu thấy có vật gì đáng giá hoặc có bảo bối gì thì cứ cầm lấy!”</p>
<p>Lúc ấy trong phòng tôi thậảt ra có hai món bửu bối, mà lại là hai bửu bối “sống.” Ấy là một chú Sa-di và một vị Pháp sư. Hai người này khi nghe thổ phỉ đến kêu cửa, thì tay chân bủn rủn, sợ đến nỗi đi không được, bò đến chỗ tôi nói:</p>
<p>-“Pháp sư ơi, làm sao bây giờ? Tôi sợ quá đi mất!”</p>
<p>Tôi nói: “Không sao đâu! Quý vị cứ vào phòng tôi, chui đại xuống gầm giường trốn là được!”</p>
<p>Bấy giờ tôi lại bảo bọn thổ phỉ đi vào phòng xem cái gì lấy được thì lấy, cả hai người sợ đến phát run lẩy bẩy, răng đánh vào nhau cầm cập! Rốt cuộc bọn thổ phỉ lại không vào phòng tôi. Ngay lúc đó, có vị Pháp sư thấy tôi nói chuyện với bọn thổ phỉ có vẻ thân thiện, cũng từ trong phòng bước ra định góp chuyện.</p>
<p>Thầy vừa bước ra, bọn thổ phỉ thật lạ lùng, vội bước lên chĩa súng vào người, vây quanh đòi đánh, làm Thầy sợ hãi đến phát khóc. Lúc đó trong lòng tôi rất khó chịu, tôi nói:</p>
<p>-“Ông ấy cũng không có tiền đâu, các ông muốn tiền thì cứ đòi ở tôi đây nè!”</p>
<p>Nhưng bọn thổ phỉ không để ý gì đến tôi, cứ theo ông ta đòi tiền. Ông ta nói:</p>
<p>-“Hãy vào phòng tôi mà lấy!”</p>
<p>Nói rồi dẫn bọn thổ phỉ đi lấy hơn hai trăm đồng. Có lẽ là tiền dành dụm được trong bao nhiêu năm, cuối cùng rơi vào tay thổ phỉ.</p>
<p>Qua ngày hôm sau, vị Pháp sư ấy nói với các Tăng sinh rằng:</p>
<p>-“Ở chùa Nam Hoa có hơn hai trăm người mà chỉ có vị Pháp sư này là không biết sợ thôi.”</p>
<p>Tôi mới nói với các vị ấy: “Không phải chỉ mình tôi đâu, trong chùa có đến bốn vị không biết sợ đấy.”</p>
<p>Vị thứ nhất là ai?</p>
<p>-“Là Lục Tổ Ðại sư, Lão tăng nhập định ngồi ở đó như như bất động. Thổ phỉ đến là việc của họ, họ cướp cái gì thì cướp, Ngài không để ý đến.</p>
<p>-“Người thứ hai là Hám Sơn Ðại sư, Ngài cũng ngồi như lão tăng nhập định, yên lặng không lay động.</p>
<p>-“Người thứ ba là Ðan Ðiền Tổ sư, Ngài không có đại định lực như Lục Tổ và Hám Sơn Ðại sư, còn ngước đầu lên (vì nhục thân của Ngài lưng hơi còng) nhìn bọn thổ phỉ.</p>
<p>-“Người thứ tư mới đến lượt tôi.”</p>
<p>“Hoặc gặp oán tặc vây; Cầm dao muốn gia hại; Nhờ sức niệm Quán Âm; Ðều liền khởi từ tâm.” Khi gặp bọn oán tặc tôi không sanh tâm lo sợ, mà rốt cuộc bọn thổ phỉ ấy không đánh cũng không bắn tôi gì cả. Tại sao thế? Vì lúc đó tôi đã niệm Bồ Tát Quán Thế Âm; ban đầu họ đối với tôi rất hung dữ, nhưng thấy tôi là một ông thầy tu rách rưới, mới nghĩ: “Ông thầy tu này thiệt đáng thương!” nên phát khởi lòng từ bi mà không gây phiền phức cho tôi.</p>
<p>Trích Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn Phẩm Lược Giảng<br />
Hòa Thượng Tuyên Hóa</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Đức Trịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43855</link>

		<dc:creator><![CDATA[Đức Trịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 12 Apr 2019 18:29:40 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43855</guid>

					<description><![CDATA[PHÁP TRẦN

 Trong nhà thiền thường nói, khi ngộ đạo rồi mắt thấy như mù, tai nghe như điếc. Như mù nhưng không phải mù, như điếc nhưng không phải điếc. Giả sử chúng ta đi chợ, nghe người ta xôn xao đủ thứ, nhưng mình không dính, không chú ý. Khi về người nhà hỏi: “Bữa nay đi chợ thấy cái gì?” Mình nói: “Không thấy gì hết”. Nhưng sự thật mình có thấy không? Có thấy nhưng không dính thành ra như không thấy. Còn nếu ta để tâm vào việc gì thì khi được hỏi, mình liền trả lời: “Thấy thế này, thế kia”. Đó là ta đã tích lũy vào pháp trần trong tâm rồi.

Cho nên việc tu có nhiều điểm rất hay mà chúng ta không biết. Như ra đường bị ai nói xúc phạm tới danh dự mình, về nhà ít nhất ta cũng kể lại với người thân nghe. Kể một người nghe mình cũng chưa vừa lòng, phải kể cho người này người kia nghe chừng một trăm lần, như vậy mình đã thuộc lòng trong ký ức sâu quá rồi. Vì vậy khi ngồi thiền nó trồi lên, bỏ được một lát nó trồi lên nữa. Đó là vì chúng ta đã ghi nhớ quá sâu đậm.

Giống như lúc còn bé đi học, mỗi khi muốn thuộc bài, mình phải đọc tới đọc lui nhiều lần mới thuộc. Đem vô sâu là do ôn tới ôn lui nhiều lần. Lỡ nhớ rồi, khi muốn quên cũng phải tập bỏ thường xuyên mới quên được, không có cách nào khác hơn. Vậy mà vừa có chuyện buồn, chuyện giận là chúng ta đem ra kể liền. Gặp ai kể nấy, kể hoài như vậy quên sao được. Khi ngồi thiền nó trồi lên lại than: “Khổ quá! Con tu khó”. Khó là tại ai? Tại mình chứ tại ai, tích lũy nhiều thì nó trồi lên nhiều.

Bây giờ chúng ta thấy chỉ thấy, không thèm quan tâm chú ý gì cả. Thấy tất cả mà tâm không giữ, không dính thì tu dễ không khó. Nếu tu là tìm cái gì ở đâu xa thì khó, đằng này nó đã sẵn nơi mình rồi, chỉ quay lại là hiện tiền. Chúng ta không thấy được cái chân thật là do pháp trần đầy cứng bên trong, nên quay lại thấy toàn tạp nhạp.

Những giờ ngồi thiền là những giờ quay lại, mình thấy pháp trần lăng xăng lộn xộn nên nói thấy loạn tưởng nhiều quá. Thấy loạn tưởng nhiều là tu tiến nhiều. Vì ngày xưa, mỗi khi chúng dấy lên mình chạy theo nên không thấy chúng, bây giờ chúng dấy lên mình biết liền bỏ, đó là tu tiến. Tuy nó còn nhưng mình đã làm chủ được chút chút. Hồi xưa nó dẫn mình chạy theo hoàn toàn, bây giờ nó trồi lên mình từ chối không theo, đó là tiến rõ ràng. Nhưng nhiều khi Phật tử thấy nó rồi sợ, tu gì mà vọng tưởng quá chừng. Sự thật có tiến, tiến từng bước, chứ không phải không tiến.

Bước tiến tiếp theo là ngoài giờ ngồi thiền, khi tiếp xúc với mọi cảnh mọi vật, chúng ta thấy biết rõ ràng nhưng bỏ qua, không chú tâm, đó là ta tu trong mọi lúc mọi nơi. Không phải tay lần chuỗi, thân tọa thiền mới tu. Lần chuỗi tọa thiền mà ai động tới liền la hét là không phải tu. Người không tỏ vẻ tu hành gì hết, nhưng đi đứng tự nhiên thoải mái, ai nói gì thì nói, bỏ qua không để lòng, ấy mới thật là chân tu.

Nhiều khi chúng ta như điên khùng với nhau. Thí dụ mình tưởng mình thông minh, sáng suốt, nhưng ai vừa nói “Chị ngu quá!”, mình liền la đông đổng lên, để nói rằng ta không ngu. Nhưng thật ra như vậy là đã chứng tỏ mình đang ngu. Nếu không ngu, ta chỉ cười, nói: “Phải, tôi ngu” Nói vậy còn gì nữa để la, thì đâu có khổ. Vậy mà ai nói mình ngu liền cự lộn, rồi đủ thứ chuyện thưa kiện … có khổ không? Thế là cả hai đàng đều khùng điên với nhau hết.

Những chuyện hết sức nhỏ như vậy, nhưng mình không biết tu, nên cứ tích lũy trong tâm thành ra sanh bệnh. Bây giờ muốn bỏ, chúng ta phải gỡ lần những thứ đó, từ từ ngồi thiền sẽ được nhẹ nhàng yên ổn. Ai nói gì mình cũng cười. Đức Phật ngày xưa bị Bà la môn theo sau mắng chửi, Ngài im lặng không nói, không nhận, thế mà Bà la môn phải chịu phép, không dám mắng chửi nữa, khỏe khoắn làm sao.

Phật là bậc giác ngộ nên thấy người mê Ngài thương, không phản đối, không chống cự gì cả nhưng lại nhiếp phục được họ. Còn chúng ta bây giờ nghe nói một câu không vừa lòng liền phản đối, chống cự, rốt cuộc càng thêm lớn chuyện. Như vậy ta cùng những người mê kia, không hơn không kém, phải không? Mình là người tỉnh thì phải hơn kẻ mê. Họ nói bậy mình chỉ cười thôi thì không xảy ra chuyện gì hết. Như vậy có khỏe không ?

Cho nên người biết tu xả bỏ hết những gì không quan trọng. Quan trọng là đừng để sáu trần lôi dẫn đi, phải quay về với cái chân thật của chính mình. Cái chân thật ấy ai cũng có nhưng vì vọng tưởng che lấp nên mình không nhận ra. Cho nên Thiền sư Nam Tuyền Phổ Nguyện nói, người tu thiền như con ngỗng chúa uống sữa chừa nước lại. Câu nói nghe muốn bể cả đầu! Làm sao mà uống sữa chừa nước được? Hai thứ ấy hòa lẫn nhau, lọc thế nào ?

Những câu như vậy, tôi cũng mất nhiều năm lắm mới thấy rõ ý nghĩa của nó. Cái gì là sữa?. Cái gì là nước ? Vọng tâm và chân tâm nơi mình hòa lẫn nhau, không phải một cũng không phải hai. Vậy làm sao để lọc chân tâm ra khỏi vọng tâm? Ở đây, chúng ta chỉ cần khéo một chút là thấy liền. Cái biết trong sáng hiện tiền đó là sữa, còn cái biết lăng xăng lộn xộn là nước. Cái biết lăng xăng lộn xộn thì chúng ta không theo, chỉ sống với cái biết yên tĩnh, trong sáng. Đó là mình đã loại nước, uống sữa. Được thế ta là ngỗng chúa.

Những giây phút yên tĩnh, chúng ta ngồi chơi không nghĩ gì hết. Lúc đó tai vẫn nghe, mắt vẫn thấy mà không nghĩ suy điều chi. Như vậy cái biết đó mình đã có sẵn, nhưng vừa dấy nghĩ cái này cái nọ liền quên mất cái biết hằng hữu. Bây giờ chỉ cần không chạy theo các thứ xao động thì nó hiện tiền. Nếu chúng ta đừng đuổi theo những gì mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm … ăn cứ ăn uống cứ uống, làm tất cả việc mà đừng dính, nếu không phải Phật thì ít nhất mình cũng là Bồ tát con rồi.

Vì vậy không dính với sáu trần là biết quay đầu, còn dính với sáu trần là đã lao đi trong sanh tử, không có gì khó khăn hết. Trong nhà thiền có câu chuyện của anh hàng thịt, khi nghe một câu nói của vị Thiền sư, liền tỉnh ngộ và làm bài kệ:
Tạc nhật dạ xoa tâm
Kim triêu Bồ tát diện
Dạ xoa dữ Bồ tát
Bất cách nhất điều tuyến.
Dịch:
Hôm qua tâm dạ xoa
Bữa nay mặt Bồ tát
Dạ xoa và Bồ tát
Không cách một đường tơ.

Bồ tát và Dạ xoa chỉ cách nhau ở một cái nhìn. Nhìn ra là mê, xoay lại là giác, dễ như trở bàn tay, không có gì ngăn cản hết. Vậy mà chúng ta làm không nổi, cứ ì ạch hoài. Thiền đặc biệt ở chỗ đó, nhưng vẫn phù hợp với những gì Phật dạy ngày xưa. Tôi sẽ dẫn kinh để chứng tỏ điều này.

Trong kinh A Hàm kể lại, một hôm, sau thời tọa thiền trong rừng, Đức Phật xả thiền ngồi chơi tự tại. Chợt Ngài thấy có một con rùa bò về phía mình, phía sau con dã can đuổi theo định cắn đuôi con rùa, con rùa liền rút đuôi vào trong mai. Dã can chụp lấy chân, con rùa liền rút chân vào trong mai. Cứ như vậy dã can chụp cắn tứ tung, rùa cũng rút hết các bộ phận vào trong mai. Con dã can chụp hoài không được bèn bỏ đi.

Kết thúc câu chuyện, Phật nói: “Người tu cũng thế, nếu biết giữ sáu căn không cho chạy theo sáu trần thì không có ma vương nào bắt được”. Còn nếu chạy theo sáu trần bị nó cắn đứt đầu đứt cổ. Chuyện thật là hay.

Thêm một câu chuyện nữa. Phật kể trong một đàn khỉ, có con khỉ nhỏ đi sau đàn thấy mấy con lớn đi trước ăn nhiều trái cây ngon, còn mình thiệt thòi quá. Nó bèn tách đàn, đi một mình để được ăn ngon. Khi thấy miếng mồi ngon, nó liền đưa tay chụp, không ngờ đó là cái bẫy nhựa, nên tay nó bị dính nhựa. Nó liền đưa tay kia gỡ nên tay kia bị dính luôn. Con khỉ liền lấy chân phải quào, chân phải dính; lấy chân trái quào, chân dính luôn. Nó quật cái đuôi để gỡ, đuôi cũng dính. Cuối cùng còn cái miệng, nó liền đưa miệng cạp, thế là miệng dính luôn. Như vậy tổng cộng sáu bộ phận đều dính nhựa hết. Gã thợ săn chỉ cần tới lượm con khỉ bỏ vô giỏ là xong.

Phật nói: “Cũng vậy, nếu người nào sáu căn dính với sáu trần, cũng như con khỉ kia để sáu bộ phận dính với nhựa, người đó sẽ bị ma vương dẫn đi dễ dàng, không nghi ngờ”. Như vậy Phật dạy chúng ta tu như thế nào? Là giữ sáu căn đừng cho dính mắc với sáu trần. Đây là một lẽ thật chứ không phải tưởng tượng. Đó là tôi đã dẫn trong kinh A Hàm.

Đến kinh Kim Cang, Lục Tổ ngộ được từ câu: “Bất ưng trụ sắc sanh tâm, bất ưng trụ thanh, hương, vị, xúc, pháp sanh tâm; ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”, tức là không dính mắc vào các trần mà sanh tâm Bồ đề. Tâm Bồ đề là tâm thanh tịnh, không dính mắc thì tâm Bồ đề hiện tiền. Còn dấy niệm là tâm sanh diệt. Sau khi ngộ rồi, Lục Tổ thốt lên: “Đâu ngờ tâm mình xưa nay thanh tịnh!. Vì thanh tịnh nên không sanh diệt, còn loạn tưởng là tâm sanh diệt. Ngay đó Ngũ Tổ truyền tâm ấn và trao y bát cho ngài.

Sự tu chẳng có gì lạ hết. Phật Tổ không hai đường, chỉ vì phương tiện truyền bá khác nhau thôi. Thấy như vậy, hiểu như vậy, chúng ta mới nhận ra việc tu không phải chuyện quanh co, khó khăn, mà trái lại rất đơn giản. Ngài Lâm Tế nói: “Đâu ngờ Phật pháp của Hoàng Bá rất ít”, nghĩa là rất đơn giản. Cho nên trọng tâm của việc tu là nghe và hiểu được ý Phật dạy, rồi ứng dụng thực hành. Đó mới là người biết tu.

Trích &quot;QUAY ĐẦU LẠI LÀ BỜ&quot; - HT. Thiền Sư Thích Thanh Từ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>PHÁP TRẦN</p>
<p> Trong nhà thiền thường nói, khi ngộ đạo rồi mắt thấy như mù, tai nghe như điếc. Như mù nhưng không phải mù, như điếc nhưng không phải điếc. Giả sử chúng ta đi chợ, nghe người ta xôn xao đủ thứ, nhưng mình không dính, không chú ý. Khi về người nhà hỏi: “Bữa nay đi chợ thấy cái gì?” Mình nói: “Không thấy gì hết”. Nhưng sự thật mình có thấy không? Có thấy nhưng không dính thành ra như không thấy. Còn nếu ta để tâm vào việc gì thì khi được hỏi, mình liền trả lời: “Thấy thế này, thế kia”. Đó là ta đã tích lũy vào pháp trần trong tâm rồi.</p>
<p>Cho nên việc tu có nhiều điểm rất hay mà chúng ta không biết. Như ra đường bị ai nói xúc phạm tới danh dự mình, về nhà ít nhất ta cũng kể lại với người thân nghe. Kể một người nghe mình cũng chưa vừa lòng, phải kể cho người này người kia nghe chừng một trăm lần, như vậy mình đã thuộc lòng trong ký ức sâu quá rồi. Vì vậy khi ngồi thiền nó trồi lên, bỏ được một lát nó trồi lên nữa. Đó là vì chúng ta đã ghi nhớ quá sâu đậm.</p>
<p>Giống như lúc còn bé đi học, mỗi khi muốn thuộc bài, mình phải đọc tới đọc lui nhiều lần mới thuộc. Đem vô sâu là do ôn tới ôn lui nhiều lần. Lỡ nhớ rồi, khi muốn quên cũng phải tập bỏ thường xuyên mới quên được, không có cách nào khác hơn. Vậy mà vừa có chuyện buồn, chuyện giận là chúng ta đem ra kể liền. Gặp ai kể nấy, kể hoài như vậy quên sao được. Khi ngồi thiền nó trồi lên lại than: “Khổ quá! Con tu khó”. Khó là tại ai? Tại mình chứ tại ai, tích lũy nhiều thì nó trồi lên nhiều.</p>
<p>Bây giờ chúng ta thấy chỉ thấy, không thèm quan tâm chú ý gì cả. Thấy tất cả mà tâm không giữ, không dính thì tu dễ không khó. Nếu tu là tìm cái gì ở đâu xa thì khó, đằng này nó đã sẵn nơi mình rồi, chỉ quay lại là hiện tiền. Chúng ta không thấy được cái chân thật là do pháp trần đầy cứng bên trong, nên quay lại thấy toàn tạp nhạp.</p>
<p>Những giờ ngồi thiền là những giờ quay lại, mình thấy pháp trần lăng xăng lộn xộn nên nói thấy loạn tưởng nhiều quá. Thấy loạn tưởng nhiều là tu tiến nhiều. Vì ngày xưa, mỗi khi chúng dấy lên mình chạy theo nên không thấy chúng, bây giờ chúng dấy lên mình biết liền bỏ, đó là tu tiến. Tuy nó còn nhưng mình đã làm chủ được chút chút. Hồi xưa nó dẫn mình chạy theo hoàn toàn, bây giờ nó trồi lên mình từ chối không theo, đó là tiến rõ ràng. Nhưng nhiều khi Phật tử thấy nó rồi sợ, tu gì mà vọng tưởng quá chừng. Sự thật có tiến, tiến từng bước, chứ không phải không tiến.</p>
<p>Bước tiến tiếp theo là ngoài giờ ngồi thiền, khi tiếp xúc với mọi cảnh mọi vật, chúng ta thấy biết rõ ràng nhưng bỏ qua, không chú tâm, đó là ta tu trong mọi lúc mọi nơi. Không phải tay lần chuỗi, thân tọa thiền mới tu. Lần chuỗi tọa thiền mà ai động tới liền la hét là không phải tu. Người không tỏ vẻ tu hành gì hết, nhưng đi đứng tự nhiên thoải mái, ai nói gì thì nói, bỏ qua không để lòng, ấy mới thật là chân tu.</p>
<p>Nhiều khi chúng ta như điên khùng với nhau. Thí dụ mình tưởng mình thông minh, sáng suốt, nhưng ai vừa nói “Chị ngu quá!”, mình liền la đông đổng lên, để nói rằng ta không ngu. Nhưng thật ra như vậy là đã chứng tỏ mình đang ngu. Nếu không ngu, ta chỉ cười, nói: “Phải, tôi ngu” Nói vậy còn gì nữa để la, thì đâu có khổ. Vậy mà ai nói mình ngu liền cự lộn, rồi đủ thứ chuyện thưa kiện … có khổ không? Thế là cả hai đàng đều khùng điên với nhau hết.</p>
<p>Những chuyện hết sức nhỏ như vậy, nhưng mình không biết tu, nên cứ tích lũy trong tâm thành ra sanh bệnh. Bây giờ muốn bỏ, chúng ta phải gỡ lần những thứ đó, từ từ ngồi thiền sẽ được nhẹ nhàng yên ổn. Ai nói gì mình cũng cười. Đức Phật ngày xưa bị Bà la môn theo sau mắng chửi, Ngài im lặng không nói, không nhận, thế mà Bà la môn phải chịu phép, không dám mắng chửi nữa, khỏe khoắn làm sao.</p>
<p>Phật là bậc giác ngộ nên thấy người mê Ngài thương, không phản đối, không chống cự gì cả nhưng lại nhiếp phục được họ. Còn chúng ta bây giờ nghe nói một câu không vừa lòng liền phản đối, chống cự, rốt cuộc càng thêm lớn chuyện. Như vậy ta cùng những người mê kia, không hơn không kém, phải không? Mình là người tỉnh thì phải hơn kẻ mê. Họ nói bậy mình chỉ cười thôi thì không xảy ra chuyện gì hết. Như vậy có khỏe không ?</p>
<p>Cho nên người biết tu xả bỏ hết những gì không quan trọng. Quan trọng là đừng để sáu trần lôi dẫn đi, phải quay về với cái chân thật của chính mình. Cái chân thật ấy ai cũng có nhưng vì vọng tưởng che lấp nên mình không nhận ra. Cho nên Thiền sư Nam Tuyền Phổ Nguyện nói, người tu thiền như con ngỗng chúa uống sữa chừa nước lại. Câu nói nghe muốn bể cả đầu! Làm sao mà uống sữa chừa nước được? Hai thứ ấy hòa lẫn nhau, lọc thế nào ?</p>
<p>Những câu như vậy, tôi cũng mất nhiều năm lắm mới thấy rõ ý nghĩa của nó. Cái gì là sữa?. Cái gì là nước ? Vọng tâm và chân tâm nơi mình hòa lẫn nhau, không phải một cũng không phải hai. Vậy làm sao để lọc chân tâm ra khỏi vọng tâm? Ở đây, chúng ta chỉ cần khéo một chút là thấy liền. Cái biết trong sáng hiện tiền đó là sữa, còn cái biết lăng xăng lộn xộn là nước. Cái biết lăng xăng lộn xộn thì chúng ta không theo, chỉ sống với cái biết yên tĩnh, trong sáng. Đó là mình đã loại nước, uống sữa. Được thế ta là ngỗng chúa.</p>
<p>Những giây phút yên tĩnh, chúng ta ngồi chơi không nghĩ gì hết. Lúc đó tai vẫn nghe, mắt vẫn thấy mà không nghĩ suy điều chi. Như vậy cái biết đó mình đã có sẵn, nhưng vừa dấy nghĩ cái này cái nọ liền quên mất cái biết hằng hữu. Bây giờ chỉ cần không chạy theo các thứ xao động thì nó hiện tiền. Nếu chúng ta đừng đuổi theo những gì mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm … ăn cứ ăn uống cứ uống, làm tất cả việc mà đừng dính, nếu không phải Phật thì ít nhất mình cũng là Bồ tát con rồi.</p>
<p>Vì vậy không dính với sáu trần là biết quay đầu, còn dính với sáu trần là đã lao đi trong sanh tử, không có gì khó khăn hết. Trong nhà thiền có câu chuyện của anh hàng thịt, khi nghe một câu nói của vị Thiền sư, liền tỉnh ngộ và làm bài kệ:<br />
Tạc nhật dạ xoa tâm<br />
Kim triêu Bồ tát diện<br />
Dạ xoa dữ Bồ tát<br />
Bất cách nhất điều tuyến.<br />
Dịch:<br />
Hôm qua tâm dạ xoa<br />
Bữa nay mặt Bồ tát<br />
Dạ xoa và Bồ tát<br />
Không cách một đường tơ.</p>
<p>Bồ tát và Dạ xoa chỉ cách nhau ở một cái nhìn. Nhìn ra là mê, xoay lại là giác, dễ như trở bàn tay, không có gì ngăn cản hết. Vậy mà chúng ta làm không nổi, cứ ì ạch hoài. Thiền đặc biệt ở chỗ đó, nhưng vẫn phù hợp với những gì Phật dạy ngày xưa. Tôi sẽ dẫn kinh để chứng tỏ điều này.</p>
<p>Trong kinh A Hàm kể lại, một hôm, sau thời tọa thiền trong rừng, Đức Phật xả thiền ngồi chơi tự tại. Chợt Ngài thấy có một con rùa bò về phía mình, phía sau con dã can đuổi theo định cắn đuôi con rùa, con rùa liền rút đuôi vào trong mai. Dã can chụp lấy chân, con rùa liền rút chân vào trong mai. Cứ như vậy dã can chụp cắn tứ tung, rùa cũng rút hết các bộ phận vào trong mai. Con dã can chụp hoài không được bèn bỏ đi.</p>
<p>Kết thúc câu chuyện, Phật nói: “Người tu cũng thế, nếu biết giữ sáu căn không cho chạy theo sáu trần thì không có ma vương nào bắt được”. Còn nếu chạy theo sáu trần bị nó cắn đứt đầu đứt cổ. Chuyện thật là hay.</p>
<p>Thêm một câu chuyện nữa. Phật kể trong một đàn khỉ, có con khỉ nhỏ đi sau đàn thấy mấy con lớn đi trước ăn nhiều trái cây ngon, còn mình thiệt thòi quá. Nó bèn tách đàn, đi một mình để được ăn ngon. Khi thấy miếng mồi ngon, nó liền đưa tay chụp, không ngờ đó là cái bẫy nhựa, nên tay nó bị dính nhựa. Nó liền đưa tay kia gỡ nên tay kia bị dính luôn. Con khỉ liền lấy chân phải quào, chân phải dính; lấy chân trái quào, chân dính luôn. Nó quật cái đuôi để gỡ, đuôi cũng dính. Cuối cùng còn cái miệng, nó liền đưa miệng cạp, thế là miệng dính luôn. Như vậy tổng cộng sáu bộ phận đều dính nhựa hết. Gã thợ săn chỉ cần tới lượm con khỉ bỏ vô giỏ là xong.</p>
<p>Phật nói: “Cũng vậy, nếu người nào sáu căn dính với sáu trần, cũng như con khỉ kia để sáu bộ phận dính với nhựa, người đó sẽ bị ma vương dẫn đi dễ dàng, không nghi ngờ”. Như vậy Phật dạy chúng ta tu như thế nào? Là giữ sáu căn đừng cho dính mắc với sáu trần. Đây là một lẽ thật chứ không phải tưởng tượng. Đó là tôi đã dẫn trong kinh A Hàm.</p>
<p>Đến kinh Kim Cang, Lục Tổ ngộ được từ câu: “Bất ưng trụ sắc sanh tâm, bất ưng trụ thanh, hương, vị, xúc, pháp sanh tâm; ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”, tức là không dính mắc vào các trần mà sanh tâm Bồ đề. Tâm Bồ đề là tâm thanh tịnh, không dính mắc thì tâm Bồ đề hiện tiền. Còn dấy niệm là tâm sanh diệt. Sau khi ngộ rồi, Lục Tổ thốt lên: “Đâu ngờ tâm mình xưa nay thanh tịnh!. Vì thanh tịnh nên không sanh diệt, còn loạn tưởng là tâm sanh diệt. Ngay đó Ngũ Tổ truyền tâm ấn và trao y bát cho ngài.</p>
<p>Sự tu chẳng có gì lạ hết. Phật Tổ không hai đường, chỉ vì phương tiện truyền bá khác nhau thôi. Thấy như vậy, hiểu như vậy, chúng ta mới nhận ra việc tu không phải chuyện quanh co, khó khăn, mà trái lại rất đơn giản. Ngài Lâm Tế nói: “Đâu ngờ Phật pháp của Hoàng Bá rất ít”, nghĩa là rất đơn giản. Cho nên trọng tâm của việc tu là nghe và hiểu được ý Phật dạy, rồi ứng dụng thực hành. Đó mới là người biết tu.</p>
<p>Trích &#8220;QUAY ĐẦU LẠI LÀ BỜ&#8221; &#8211; HT. Thiền Sư Thích Thanh Từ</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Ánh Như		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/04/nhung-dieu-nguoi-niem-phat-nen-dan-do-nguoi-than-khi-benh-nang/comment-page-1/#comment-43854</link>

		<dc:creator><![CDATA[Ánh Như]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 12 Apr 2019 15:34:38 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11506#comment-43854</guid>

					<description><![CDATA[CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!

&lt;iframe 
  frameborder=&quot;0&quot; 
  width=&quot;500&quot;     
  height=&quot;300&quot;
  src=&quot;https://drive.google.com/file/d/1-l2cj0nFPI7GcHBCGhImODR3tIINKizl/preview&quot;&gt;    
&lt;/iframe&gt;

Một thiếu nữ đang ngồi trên xe buýt:

Một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh, xô mạnh cô. Bất bình, anh thanh niên bên cạnh hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình. Cô mỉm cười và trả lời:

&quot;Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu! Trạm tới, tôi xuống rồi.&quot;

Đây là một câu trả lời mà chúng ta phải xem như một khẩu hiệu viết bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử hằng ngày của chúng ta ở khắp mọi nơi: &quot;Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu!&quot;

Nếu chúng ta có thể ý thức rằng cõi đời tạm của chúng ta trong cuộc đời thật ngắn ngủi, cãi cọ tầm phào vừa làm cho mất vui, vừa làm mình mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.

Lời Bình:

Có ai làm mình tổn thương?
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!

Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!

Dù người ta có gây ra cho chúng ta buồn phiền gì chăng nữa, hãy nhớ rằng: có đi chung với nhau lâu đâu!

Chúng ta hãy sống sao không thẹn với lòng. Nhẫn nhịn là một đức tính không bao giờ đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược nhưng đồng nghĩa với sự cao cả, từ bi.

Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược lại được.

Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu! Người dù thương dù ghét, biết mai này có còn gặp lại hay không? Hay còn gặp nhau bao lâu nữa? Biết đâu trạm tới mình hay người đã phải xuống rồi.

Chuyến đi ngắn lắm, ngắn đến nỗi giật mình nhìn lại xung quanh có mấy ai đang đi chung nữa.

Ngoảnh đi ngoảnh lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.

Sưu Tầm

&lt;img width=&quot;500&quot; height=&quot;300&quot; src=&quot;/images/cam-on-moi-nhan-duyen.jpg&quot; alt=&quot;&quot; /&gt;
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!</p>
<p><iframe 
  frameborder="0" 
  width="500"     
  height="300"
  src="https://drive.google.com/file/d/1-l2cj0nFPI7GcHBCGhImODR3tIINKizl/preview"><br />
</iframe></p>
<p>Một thiếu nữ đang ngồi trên xe buýt:</p>
<p>Một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh, xô mạnh cô. Bất bình, anh thanh niên bên cạnh hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình. Cô mỉm cười và trả lời:</p>
<p>&#8220;Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu! Trạm tới, tôi xuống rồi.&#8221;</p>
<p>Đây là một câu trả lời mà chúng ta phải xem như một khẩu hiệu viết bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử hằng ngày của chúng ta ở khắp mọi nơi: &#8220;Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu!&#8221;</p>
<p>Nếu chúng ta có thể ý thức rằng cõi đời tạm của chúng ta trong cuộc đời thật ngắn ngủi, cãi cọ tầm phào vừa làm cho mất vui, vừa làm mình mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.</p>
<p>Lời Bình:</p>
<p>Có ai làm mình tổn thương?<br />
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!</p>
<p>Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?<br />
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!</p>
<p>Dù người ta có gây ra cho chúng ta buồn phiền gì chăng nữa, hãy nhớ rằng: có đi chung với nhau lâu đâu!</p>
<p>Chúng ta hãy sống sao không thẹn với lòng. Nhẫn nhịn là một đức tính không bao giờ đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược nhưng đồng nghĩa với sự cao cả, từ bi.</p>
<p>Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược lại được.</p>
<p>Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu! Người dù thương dù ghét, biết mai này có còn gặp lại hay không? Hay còn gặp nhau bao lâu nữa? Biết đâu trạm tới mình hay người đã phải xuống rồi.</p>
<p>Chuyến đi ngắn lắm, ngắn đến nỗi giật mình nhìn lại xung quanh có mấy ai đang đi chung nữa.</p>
<p>Ngoảnh đi ngoảnh lại cuộc đời như giấc mộng<br />
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.</p>
<p>Sưu Tầm</p>
<p><img width="500" height="300" src="/images/cam-on-moi-nhan-duyen.jpg" alt="" /></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
