<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Người Học Phật Thời Nay Nên Ăn Chay Và Niệm Phật	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Thu, 28 May 2020 04:39:49 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Mỹ Diệp		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46221</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mỹ Diệp]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 Nov 2019 14:24:51 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46221</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46180&quot;&gt;Nguyễn khánh&lt;/a&gt;.

A Di Đà Phật 

Chào bạn Nguyễn Khánh! 

Đọc phúc đáp của bạn MD thấy có chút tâm tư trong đó nên chia sẻ với bạn vài ý:

*Việc tu hành nên tu trong tâm không tu bằng hình thức. Nếu việc tu tập bị &quot;phô trương&quot; ắc sẽ gặp nhiều chướng ngại hơn. Ví như, khi ăn chay, chẳng nên nói: tôi đang ăn chay niệm Phật, có thể nói tránh: chúng ta bớt ăn thịt để bảo vệ môi trường; như giữ giới không uống rượu, khi đứng trước mọi người ta có thể nói là bị dị ứng khi dùng rượu bia. Đạo và đời luôn song hành nhau, khi nào chúng ta chưa thể trốn đời, vẫn ở ngoài đời mà tu thì nên nhớ đừng để người kỳ thị, đừng làm nên sự kỳ dị. Nhất là trong môi trường tập thể khi mọi người đều biết mình tu hành nhưng bản thân không không làm biểu pháp của một đệ tử Phật ắc sẽ phỉ báng, họ mang tội, chính mình không tránh khỏi. Con đường trở về bến giác còn xa, tu quyết liệt, tinh cần nhưng cần uyển chuyển, linh hoạt, bằng không ắc sẽ bị nản chí mà thối lôi.

*Việc xuất gia không hề đơn giản như bạn nghĩ. Mẹ bạn tin Phật niệm Phật nhưng cũng không có ý tán thành việc xuất gia thì bạn cần phải chờ thời cơ. Xuất gia hay tại gia điều rất quan trọng vì người xuất gia có nhiệm vụ của người xuất gia, người tại gia có nhiệm vụ người tại gia, đều lấy sinh tử làm trọng, hoàng dương Chánh pháp.

Cha mẹ nào khi sanh con ra cũng muốn con thành đạt, mong con hạnh phúc, dù là người học Phật đi nữa cũng khó vượt ra khỏi mong muốn phàm tục này. Hiện tại có thể bạn nghĩ được như vậy: có gia đình sẽ chướng ngại tu tập... nhưng thêm vài tuổi nữa bạn sẽ nghĩ khác? &quot;Sông có khúc, người có lúc&quot; mà. Chúng ta cứ an nhiên mà sống trong ngay phút hiện tại, chỉ nghĩ đến việc: Phật A Di Đà đến đón thì liền đi ngay, đừng chuẩn bị gì, đừng hứa hẹn gì cho cuộc sống giả tạm này cả, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Nam Mô A Di Đà Phật]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46180">Nguyễn khánh</a>.</p>
<p>A Di Đà Phật </p>
<p>Chào bạn Nguyễn Khánh! </p>
<p>Đọc phúc đáp của bạn MD thấy có chút tâm tư trong đó nên chia sẻ với bạn vài ý:</p>
<p>*Việc tu hành nên tu trong tâm không tu bằng hình thức. Nếu việc tu tập bị &#8220;phô trương&#8221; ắc sẽ gặp nhiều chướng ngại hơn. Ví như, khi ăn chay, chẳng nên nói: tôi đang ăn chay niệm Phật, có thể nói tránh: chúng ta bớt ăn thịt để bảo vệ môi trường; như giữ giới không uống rượu, khi đứng trước mọi người ta có thể nói là bị dị ứng khi dùng rượu bia. Đạo và đời luôn song hành nhau, khi nào chúng ta chưa thể trốn đời, vẫn ở ngoài đời mà tu thì nên nhớ đừng để người kỳ thị, đừng làm nên sự kỳ dị. Nhất là trong môi trường tập thể khi mọi người đều biết mình tu hành nhưng bản thân không không làm biểu pháp của một đệ tử Phật ắc sẽ phỉ báng, họ mang tội, chính mình không tránh khỏi. Con đường trở về bến giác còn xa, tu quyết liệt, tinh cần nhưng cần uyển chuyển, linh hoạt, bằng không ắc sẽ bị nản chí mà thối lôi.</p>
<p>*Việc xuất gia không hề đơn giản như bạn nghĩ. Mẹ bạn tin Phật niệm Phật nhưng cũng không có ý tán thành việc xuất gia thì bạn cần phải chờ thời cơ. Xuất gia hay tại gia điều rất quan trọng vì người xuất gia có nhiệm vụ của người xuất gia, người tại gia có nhiệm vụ người tại gia, đều lấy sinh tử làm trọng, hoàng dương Chánh pháp.</p>
<p>Cha mẹ nào khi sanh con ra cũng muốn con thành đạt, mong con hạnh phúc, dù là người học Phật đi nữa cũng khó vượt ra khỏi mong muốn phàm tục này. Hiện tại có thể bạn nghĩ được như vậy: có gia đình sẽ chướng ngại tu tập&#8230; nhưng thêm vài tuổi nữa bạn sẽ nghĩ khác? &#8220;Sông có khúc, người có lúc&#8221; mà. Chúng ta cứ an nhiên mà sống trong ngay phút hiện tại, chỉ nghĩ đến việc: Phật A Di Đà đến đón thì liền đi ngay, đừng chuẩn bị gì, đừng hứa hẹn gì cho cuộc sống giả tạm này cả, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.</p>
<p>Nam Mô A Di Đà Phật</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn khánh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46180</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn khánh]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Nov 2019 04:09:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46180</guid>

					<description><![CDATA[Nam Mô A Di Đà Phật. Xin quý thầy cô cho con được hỏi một vài điều. Con năm nay vừa tròn 20 tuổi. Con vừa mới phát tâm ăn chay trường từ rằm tháng bảy vu lan vừa rồi. Thuở nhỏ do con có nhân duyên với Phật được bà ngoại và mẹ dắt đi chùa thường xuyên được tiếp xúc với tịnh độ. Ngoại dạy con niệm Phật cầu sanh tây phương. Hiện tại con vẫn còn đi học nhưng con thấy cuộc sống của bản thân rất chướng ngại quá trình tu tập. Muốn xuất gia nhưng mẹ lại bảo cứ làm cư sĩ tại gia niệm phật làm lành là được rồi. Con hiện đang học ở thành phố cần thơ. Sống ở môi trường này con thường xuyên bị chướng ngại đủ thứ. Từ lời dèm pha của bạn bè,Có đứa thì chửi con ngu sống không hưởng thụ biết bao món ngon không ăn đi ăn chay làm gì. Ăn chay sức khỏe không đủ, sao đi học đi làm nổi. Nhiều khi có lúc con có nóng giận có nói nặng nói nhẹ người khác thì lại bị nói:&quot; ừ nó ăn chay đó, mà nó ăn nói như vậy đó&quot;, nhiều khi bạn bè còn kêu con nên ăn mặn lại đi, đừng ăn chay nữa dễ bệnh lắm, nhưng con vẫn ăn.  đôi lúc còn bị ngoại đạo cười chê. Khi nghe những lời chê cười phỉ báng tịnh độ, con rất buồn. Nhưng con vẫn không bỏ ý chí cầu sanh cực lạc. Con định không lập gia đình vẫn đi làm vẫn sống ngoài xã hội gửi tiền phụng dưỡng mẹ cha đến lúc mẹ cha mất thì xin xuất gia. Nhưng mẹ lại muốn con lập gia đình như bao người khác. Tại gia cư sĩ cầu sanh tây phương.  Con thì sợ gia đình sẽ chướng ngại quá trình tu tập cầu sanh tịnh độ của mình, vì con thấy gia đình như gánh nặng, còn nặng nghiệp trần. Còn tình dục rồi con cái đủ thứ. Sợ có gia đình rồi lại chướng ngại việc ăn chay của mình. Con có nên nghe lời mẹ hay làm theo ý mình không. Xin quý thầy cô giúp con.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam Mô A Di Đà Phật. Xin quý thầy cô cho con được hỏi một vài điều. Con năm nay vừa tròn 20 tuổi. Con vừa mới phát tâm ăn chay trường từ rằm tháng bảy vu lan vừa rồi. Thuở nhỏ do con có nhân duyên với Phật được bà ngoại và mẹ dắt đi chùa thường xuyên được tiếp xúc với tịnh độ. Ngoại dạy con niệm Phật cầu sanh tây phương. Hiện tại con vẫn còn đi học nhưng con thấy cuộc sống của bản thân rất chướng ngại quá trình tu tập. Muốn xuất gia nhưng mẹ lại bảo cứ làm cư sĩ tại gia niệm phật làm lành là được rồi. Con hiện đang học ở thành phố cần thơ. Sống ở môi trường này con thường xuyên bị chướng ngại đủ thứ. Từ lời dèm pha của bạn bè,Có đứa thì chửi con ngu sống không hưởng thụ biết bao món ngon không ăn đi ăn chay làm gì. Ăn chay sức khỏe không đủ, sao đi học đi làm nổi. Nhiều khi có lúc con có nóng giận có nói nặng nói nhẹ người khác thì lại bị nói:&#8221; ừ nó ăn chay đó, mà nó ăn nói như vậy đó&#8221;, nhiều khi bạn bè còn kêu con nên ăn mặn lại đi, đừng ăn chay nữa dễ bệnh lắm, nhưng con vẫn ăn.  đôi lúc còn bị ngoại đạo cười chê. Khi nghe những lời chê cười phỉ báng tịnh độ, con rất buồn. Nhưng con vẫn không bỏ ý chí cầu sanh cực lạc. Con định không lập gia đình vẫn đi làm vẫn sống ngoài xã hội gửi tiền phụng dưỡng mẹ cha đến lúc mẹ cha mất thì xin xuất gia. Nhưng mẹ lại muốn con lập gia đình như bao người khác. Tại gia cư sĩ cầu sanh tây phương.  Con thì sợ gia đình sẽ chướng ngại quá trình tu tập cầu sanh tịnh độ của mình, vì con thấy gia đình như gánh nặng, còn nặng nghiệp trần. Còn tình dục rồi con cái đủ thứ. Sợ có gia đình rồi lại chướng ngại việc ăn chay của mình. Con có nên nghe lời mẹ hay làm theo ý mình không. Xin quý thầy cô giúp con.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn đăng kiêm		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46027</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn đăng kiêm]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 06 Nov 2019 10:13:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46027</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45982&quot;&gt;Thật Thà Niệm Phật&lt;/a&gt;.

Con xin đội ơn thầy
Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45982">Thật Thà Niệm Phật</a>.</p>
<p>Con xin đội ơn thầy<br />
Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46026</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 06 Nov 2019 05:58:31 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46026</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46025&quot;&gt;Nguyễn đăng kiêm&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT 

Gửi bạn Nguyễn Đăng Kiêm,

Bạn ráng tư duy một chút câu: &quot;Thấy cảnh như là có, cảnh qua rồi như là không&quot;. &quot;như&quot; này là như như bất động. &quot;có&quot; hay &quot;không&quot; cũng không khiến cho bạn động tâm. Khi tu đạo, có những chuyện dù bạn thực thấy, nhưng duyên chưa đủ, bạn chớ cưỡng cầu tác pháp mà khiến cho người được tác pháp gặp khổ nạn, kể cả người thân. Nhưng nếu họ đủ duyên (nhân duyên chín mùi) thì việc tác pháp sẽ mang lại cho họ lợi lạc. Giúp (độ) chúng sanh chuyển hoá nghiệp để họ hướng tới Phật pháp tu đạo chân chánh mà giải thoát, khác với giúp để rồi họ vượt nạn, kế đó lại tiếp tục sống trong vô minh và mê mờ nhân quả. Cùng chữ độ nhưng là hai cảnh giới khác biệt.
Quan trọng: Mọi chuyện bạn nên tuỳ duyên và phải âm thầm mà hành trì.

Chúc thường tỉnh giác.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46025">Nguyễn đăng kiêm</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT </p>
<p>Gửi bạn Nguyễn Đăng Kiêm,</p>
<p>Bạn ráng tư duy một chút câu: &#8220;Thấy cảnh như là có, cảnh qua rồi như là không&#8221;. &#8220;như&#8221; này là như như bất động. &#8220;có&#8221; hay &#8220;không&#8221; cũng không khiến cho bạn động tâm. Khi tu đạo, có những chuyện dù bạn thực thấy, nhưng duyên chưa đủ, bạn chớ cưỡng cầu tác pháp mà khiến cho người được tác pháp gặp khổ nạn, kể cả người thân. Nhưng nếu họ đủ duyên (nhân duyên chín mùi) thì việc tác pháp sẽ mang lại cho họ lợi lạc. Giúp (độ) chúng sanh chuyển hoá nghiệp để họ hướng tới Phật pháp tu đạo chân chánh mà giải thoát, khác với giúp để rồi họ vượt nạn, kế đó lại tiếp tục sống trong vô minh và mê mờ nhân quả. Cùng chữ độ nhưng là hai cảnh giới khác biệt.<br />
Quan trọng: Mọi chuyện bạn nên tuỳ duyên và phải âm thầm mà hành trì.</p>
<p>Chúc thường tỉnh giác.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn đăng kiêm		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46025</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn đăng kiêm]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 06 Nov 2019 00:13:33 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46025</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45982&quot;&gt;Thật Thà Niệm Phật&lt;/a&gt;.

Thưa thầy Thiện Nhân, con không dám tà kiến nhiều nhưng quả thật nếu như con thấy được đúng sai do cảnh vật thì thù thắng với người đời nhưng khi thù thắng với cả cả cha  mẹ thì lại mang tội bất hiếu, con có nên tiếp tục vận dụng công lực đó với cha me và người ngoài không, hay là giữ im lặng mặc kệ người đời và cha mẹ mẹ nói gì, dù biết điều đó là sai.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45982">Thật Thà Niệm Phật</a>.</p>
<p>Thưa thầy Thiện Nhân, con không dám tà kiến nhiều nhưng quả thật nếu như con thấy được đúng sai do cảnh vật thì thù thắng với người đời nhưng khi thù thắng với cả cả cha  mẹ thì lại mang tội bất hiếu, con có nên tiếp tục vận dụng công lực đó với cha me và người ngoài không, hay là giữ im lặng mặc kệ người đời và cha mẹ mẹ nói gì, dù biết điều đó là sai.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Một Đời Vãng Sanh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46023</link>

		<dc:creator><![CDATA[Một Đời Vãng Sanh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 Nov 2019 14:26:45 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46023</guid>

					<description><![CDATA[&lt;strong&gt;Phải cắn chặt răng cố gắng nhẫn nhịn để tránh phiền não dấy khởi&lt;/strong&gt;

Người có thể thật thà niệm Phật, thì không có người nào không thành tựu, thật thà niệm mới có thể phục phiền não. Phục phiền não là có thể được sanh Tịnh Độ. Chúng ta phải biết cái đạo lý này.

Nếu như niệm Phật phiền não không đè phục được, vậy là kết pháp duyên với Tịnh Độ, với Di Đà Như Lai, đời này không thể đi được thì phải đợi đến đời sau, đời sau nữa, đến khi nào gặp được lại cái duyên này.

Thật ra mỗi một vị đồng tu chúng ta đều ở trong tình huống này. Trong đời quá khứ đã từng gặp qua pháp môn này, đã từng học tập pháp môn này, do công phu học tập chưa đến nơi, phiền não chưa thể phục được, cho nên lại tạo ra lục đạo luân hồi, đời này lại gặp được rồi, thiện căn quá khứ được nối tiếp, nối tiếp quỹ đạo, nối tiếp quỹ đạo đời này phải làm thật.

Nếu như không làm thật, lại giống như đời quá khứ. Được thôi, lại đợi tiếp đời sau, kiếp sau nữa. Nhưng mà nên suy nghĩ một chút, thế gian này quá khổ rồi, còn muốn trở lại lần nữa sao ?

Nếu như thực sự biết thế gian là khổ, không muốn trở lại nữa thì đời này phải hạ quyết tâm. Cắn chặt răng lại, cố gắng nhẫn nại một chút, không cho phép phiền não khởi hiện hành, phải nhẫn nại một chút. Cách nhẫn như thế nào?

Ngoài không bị hoàn cảnh cám dỗ, trong chế ngự tập khí phiền não của mình. Tập khí phiền não tham- sân- si- mạn, đây là tập khí phiền não. Ở trong đây còn có nghi - ác kiến.  Sáu cái căn bản phiền não chúng ta một câu Phật hiệu này phải đè cho được.

Hòa thượng Tịnh Không]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Phải cắn chặt răng cố gắng nhẫn nhịn để tránh phiền não dấy khởi</strong></p>
<p>Người có thể thật thà niệm Phật, thì không có người nào không thành tựu, thật thà niệm mới có thể phục phiền não. Phục phiền não là có thể được sanh Tịnh Độ. Chúng ta phải biết cái đạo lý này.</p>
<p>Nếu như niệm Phật phiền não không đè phục được, vậy là kết pháp duyên với Tịnh Độ, với Di Đà Như Lai, đời này không thể đi được thì phải đợi đến đời sau, đời sau nữa, đến khi nào gặp được lại cái duyên này.</p>
<p>Thật ra mỗi một vị đồng tu chúng ta đều ở trong tình huống này. Trong đời quá khứ đã từng gặp qua pháp môn này, đã từng học tập pháp môn này, do công phu học tập chưa đến nơi, phiền não chưa thể phục được, cho nên lại tạo ra lục đạo luân hồi, đời này lại gặp được rồi, thiện căn quá khứ được nối tiếp, nối tiếp quỹ đạo, nối tiếp quỹ đạo đời này phải làm thật.</p>
<p>Nếu như không làm thật, lại giống như đời quá khứ. Được thôi, lại đợi tiếp đời sau, kiếp sau nữa. Nhưng mà nên suy nghĩ một chút, thế gian này quá khổ rồi, còn muốn trở lại lần nữa sao ?</p>
<p>Nếu như thực sự biết thế gian là khổ, không muốn trở lại nữa thì đời này phải hạ quyết tâm. Cắn chặt răng lại, cố gắng nhẫn nại một chút, không cho phép phiền não khởi hiện hành, phải nhẫn nại một chút. Cách nhẫn như thế nào?</p>
<p>Ngoài không bị hoàn cảnh cám dỗ, trong chế ngự tập khí phiền não của mình. Tập khí phiền não tham- sân- si- mạn, đây là tập khí phiền não. Ở trong đây còn có nghi &#8211; ác kiến.  Sáu cái căn bản phiền não chúng ta một câu Phật hiệu này phải đè cho được.</p>
<p>Hòa thượng Tịnh Không</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Phạm Mỹ Hạnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46022</link>

		<dc:creator><![CDATA[Phạm Mỹ Hạnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 Nov 2019 14:23:00 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46022</guid>

					<description><![CDATA[&lt;strong&gt;Thường nhìn vào điểm tốt của người sau này sẽ sanh về 3 đường lành; thường nhìn thấy điểm xấu của người tất sẽ sanh vào 3 đường ác.&lt;/strong&gt;

Hằng ngày tưởng nhớ Phật, nhất định biến thành Phật. “Chuyển biến tối thắng” thì chuyển thành cảnh giới Phật. Quý vị nghĩ về Bồ Tát thì biến thành Bồ Tát. Nghĩ cái gì thì biến thành cái đó. Đây không phải do chư Phật, Bồ Tát làm chủ quyết định, không phải do Thượng Đế, càng không phải là vua Diêm La quyết định được, mà do “ý niệm” của quý vị đang chi phối quyết định.

Phật giáo dạy chúng ta tu hành, nền tảng lý luận xây lên từ đây. Do đó, dạy quý vị “Ức Phật niệm Phật, hiện tiền đương lai, nhất định kiến Phật”. Thường nhìn vào điểm tốt của người ta, người này tương lai nhất định sinh về “Tam Thiện Đạo”; thường nhìn vào điểm xấu của người khác, người ấy tương lai ắt đọa “Tam Ác Đạo”. Thiện, ác hai đường đều do tâm tưởng sinh ra. Quý vị hiểu rõ sự thật chân tướng, &quot;thiện ác&quot; hai đường đều không chọn lấy, chí nguyện cao nhất chỉ có một mục tiêu là muốn thành Phật. Vậy thì sao không niệm Phật, không nghĩ tưởng về Phật ?

Lão Pháp Sư Tịnh Không]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thường nhìn vào điểm tốt của người sau này sẽ sanh về 3 đường lành; thường nhìn thấy điểm xấu của người tất sẽ sanh vào 3 đường ác.</strong></p>
<p>Hằng ngày tưởng nhớ Phật, nhất định biến thành Phật. “Chuyển biến tối thắng” thì chuyển thành cảnh giới Phật. Quý vị nghĩ về Bồ Tát thì biến thành Bồ Tát. Nghĩ cái gì thì biến thành cái đó. Đây không phải do chư Phật, Bồ Tát làm chủ quyết định, không phải do Thượng Đế, càng không phải là vua Diêm La quyết định được, mà do “ý niệm” của quý vị đang chi phối quyết định.</p>
<p>Phật giáo dạy chúng ta tu hành, nền tảng lý luận xây lên từ đây. Do đó, dạy quý vị “Ức Phật niệm Phật, hiện tiền đương lai, nhất định kiến Phật”. Thường nhìn vào điểm tốt của người ta, người này tương lai nhất định sinh về “Tam Thiện Đạo”; thường nhìn vào điểm xấu của người khác, người ấy tương lai ắt đọa “Tam Ác Đạo”. Thiện, ác hai đường đều do tâm tưởng sinh ra. Quý vị hiểu rõ sự thật chân tướng, &#8220;thiện ác&#8221; hai đường đều không chọn lấy, chí nguyện cao nhất chỉ có một mục tiêu là muốn thành Phật. Vậy thì sao không niệm Phật, không nghĩ tưởng về Phật ?</p>
<p>Lão Pháp Sư Tịnh Không</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46019</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 Nov 2019 05:57:01 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46019</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45992&quot;&gt;Nguyễn đăng kiêm&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT 

Gửi bạn Bạn Nguyễn Đăng Kiêm,

Phật dạy: Thấy cảnh như là có. Cảnh qua rồi như là không. Bạn phải cẩn trọng khi tu học để không gặp ma chướng. 
TN xin trích 10 cảnh giới SẮC ẤM Phật Thích Ca dạy trong 50 Ngũ Ấm Ma, bạn ráng đọc, tư duy, quán chiếu thật kỹ lưỡng để biết cảnh giới bạn đang trụ thuộc cảnh giới nào mà tiến tu nhé.
Chúc tinh tấn và tỉnh giác
...........................................................................

&lt;em&gt;10 CẢNH GIỚI SẮC ẤM

Này A Nan! Thầy nên biết, thầy ngồi nơi đạo tràng, các niệm đều tiêu mất. Các niệm đã tiêu hết, thì trong tâm li-niệm, tất cả đều thuần nhất sáng tỏ, động tĩnh không đổi dời, nhớ quên như một. Ngay ở trạng thái đó mà nhập vào chánh định thì như người sáng mắt ngồi ở chỗ tối tăm, tánh tinh thuần tuy vẫn thanh tịnh nhiệm mầu, nhưng tâm chưa phát sáng; đó là bởi vì căn tánh vẫn còn bị sắc ấm hạn chế ngăn che. Khi nào con mắt sáng tỏ, mười phương rỗng suốt, không còn tối tăm, thì đó là lúc sắc ấm đã hết, người tu hành bấy giờ mới đạt được kết quả đầu tiên là vượt khỏi kiếp trược. Như vậy, xét kĩ lại nguyên do của sắc ấm, thì gốc rễ chính là vọng tưởng kiên cố. 

Này A Nan! Đang trong lúc tu định mà sắc ấm chưa phá trừ, suy xét tinh tường tánh sáng suốt nhiệm mầu, trong khoảnh khắc thấy thân này như bóng, ngoại cảnh như mây, bốn đại không còn kết hợp, không có gì ngăn ngại; đó gọi là tâm tinh diệu sáng suốt tuôn tràn trước mắt. Nhưng đó chỉ là do dụng công tư duy mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến.
 
Này A Nan! Cũng ở trong tâm định này, suy cứu tinh tường tánh sáng suốt nhiệm mầu, tự thấy thân mình rỗng suốt, hành giả bỗng nhiên từ trong thân mình, nhặt ra những con sán lãi, mà thân vẫn bình thường, không bị thương tổn; đó gọi là tâm tinh diệu sáng suốt tuôn tràn nơi hình thể. Nhưng đó chỉ là do tu tập tinh tiến mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, tinh tường suy cứu trong thân ngoài cảnh, khi ấy thì hồn phách, ý chí, tinh thần, ngoài cái thân ra, đều xen nhập vào nhau, đắp đổi làm chủ, làm khách của nhau. Bấy giờ, hành giả bỗng nghe tiếng nói pháp ở trên không, hoặc nghe khắp mười phương đồng diễn bày diệu nghĩa bí mật; đó gọi là tinh thần hồn phách đắp đổi khi lìa khi hợp. Nhưng đó chỉ là do nhân lành bao đời tích tập, bây giờ tự phát huy mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, lắng trong thấu suốt, ánh sáng từ bên trong hiển hiện, chợt thấy mọi vật trong khắp mười phương đều biến thành màu vàng kim, tất cả các loài đều hóa thành chư Phật; lại thấy đức Phật Tì Lô Giá Na ngồi trên đài thiên quang, có hàng ngàn đức Phật vây quanh; trăm ức quốc độ cùng với hoa sen cùng lúc xuất hiện. Ấy gọi là tâm thức linh ngộ; nhưng đó chỉ là sự huân tập do từng được nghe kinh pháp từ bao đời, bây giờ tâm sáng phát ra chiếu soi khắp các thế giới; chỉ tạm nói là như thế, chứ không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, suy cứu tinh tường tánh sáng suốt nhiệm mầu, quán sát không ngừng, ức chế hàng phục tự tâm; cố gắng thái quá, bỗng thấy mười phương hư không đều thành màu bảy báu, hoặc màu trăm báu, tất cả đồng thời đầy khắp mà không chướng ngại nhau; các màu xanh vàng đỏ trắng, mỗi mỗi hiện ra tinh thuần, không hỗn tạp. Đó chỉ là do dụng công ức chế thái quá, khiến cho định lực vượt hơn tuệ lực mà tạm có kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, tĩnh lặng rỗng suốt, phát sinh ánh sáng tinh thuần, không loạn động, bỗng nhiên nửa đêm, ở trong nhà tối mà hành giả trông thấy mọi vật tỏ rõ như giữa ban ngày, mà những vật trong nhà tối ấy vẫn y nhiên, không chút gì thay đổi. Đó là tâm tinh tế kín nhiệm làm lắng trong cái thấy, nên thấy rõ suốt chỗ tối tăm mà tạm được như thế, không phải là đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, trọn vẹn dung thông với hư không, bỗng nhiên hành giả thấy tứ chi đồng như cây cỏ, dù lửa đốt hay dao cắt cũng không có cảm giác gì; thậm chí ngọn lửa hực không thể làm cho nóng, dù cắt thịt cũng giống như chẻ cây. Đó là các trần đều tiêu, bốn đại giải trừ, tiến thẳng vào chỗ thuần nhất, mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, thành tựu tâm thanh tịnh; dụng công làm trong sạch tâm đến cùng cực, hành giả bỗng thấy mười phương sơn hà đại địa đều biến thành Phật độ, đầy đủ bảy báu, chói sáng cùng khắp; lại thấy hằng sa chư Phật đầy khắp cõi hư không, lầu các đại điện trang nghiêm hoa lệ; nhìn xuống thấy địa ngục, nhìn lên thấy thiên cung, rõ ràng không chướng ngại. Đó là ngày thường nghe kinh pháp mà khởi tâm ưa thích cảnh thanh tịnh và chán ghét cảnh uế nhiễm, quán tưởng huân tập lâu ngày mà hóa thành như thế, chứ không phải là đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, suy cứu đến những cảnh sâu xa, bỗng ở giữa đêm, hành giả thấy những cảnh tượng ở phương xa, nào chợ búa, giếng nước, đường lớn, hẻm nhỏ, nào bà con quyến thuộc; và nghe cả lời nói ở những nơi ấy. Đó là do tâm bị định lực dồn nén, dồn ép đến cùng khiến ánh sáng bay ra mà thấy được chỗ xa cách, chứ không phải là đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Cũng ở trong tâm định này, suy cứu đến chỗ tinh thuần cùng cực, hành giả tự thấy mình là một vị thiện tri thức, rồi thấy hình thể biến cải, chốc chốc lại thay đổi hình này dáng nọ một cách vô cớ. Đó là tà tâm. Hành giả phòng hộ tâm không cẩn mật, để cho các giống li mị, thiên ma ám nhập, không duyên cớ mà nói pháp, tuồng như thông đạt diệu nghĩa; nhưng đó chỉ là ma lực sai sử, không phải thật đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. 

Này A Nan! Mười cảnh tượng như thế thường hiện ra trong lúc thiền định, đều do hành giả đối với sắc ấm chưa thấu triệt lí tánh, chỉ biết dùng thiền quán dồn nén vọng tưởng, nên hiện ra các việc đó. Chúng sinh mê muội, không tự xét tự lượng, gặp những cảnh tượng ấy thì nhầm lẫn không biết rõ, cho mình đã chứng quả thánh, thành ra mắc tội đại vọng ngữ, phải đọa địa ngục Vô-gián! Sau khi Như Lai diệt độ, quí thầy nên y theo lời dạy này, tuyên bày nghĩa lí cho chúng sinh trong đời mạt pháp; không để cho thiên ma có dịp quấy phá; đó là cách giữ gìn chánh pháp, che chở cho người tu hành thành đạo Vô-thượng. (Trích Kinh Thủ Lăng Nghiêm – Phẩm 50 ngũ ấm ma)&lt;/em&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45992">Nguyễn đăng kiêm</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT </p>
<p>Gửi bạn Bạn Nguyễn Đăng Kiêm,</p>
<p>Phật dạy: Thấy cảnh như là có. Cảnh qua rồi như là không. Bạn phải cẩn trọng khi tu học để không gặp ma chướng.<br />
TN xin trích 10 cảnh giới SẮC ẤM Phật Thích Ca dạy trong 50 Ngũ Ấm Ma, bạn ráng đọc, tư duy, quán chiếu thật kỹ lưỡng để biết cảnh giới bạn đang trụ thuộc cảnh giới nào mà tiến tu nhé.<br />
Chúc tinh tấn và tỉnh giác<br />
&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p><em>10 CẢNH GIỚI SẮC ẤM</p>
<p>Này A Nan! Thầy nên biết, thầy ngồi nơi đạo tràng, các niệm đều tiêu mất. Các niệm đã tiêu hết, thì trong tâm li-niệm, tất cả đều thuần nhất sáng tỏ, động tĩnh không đổi dời, nhớ quên như một. Ngay ở trạng thái đó mà nhập vào chánh định thì như người sáng mắt ngồi ở chỗ tối tăm, tánh tinh thuần tuy vẫn thanh tịnh nhiệm mầu, nhưng tâm chưa phát sáng; đó là bởi vì căn tánh vẫn còn bị sắc ấm hạn chế ngăn che. Khi nào con mắt sáng tỏ, mười phương rỗng suốt, không còn tối tăm, thì đó là lúc sắc ấm đã hết, người tu hành bấy giờ mới đạt được kết quả đầu tiên là vượt khỏi kiếp trược. Như vậy, xét kĩ lại nguyên do của sắc ấm, thì gốc rễ chính là vọng tưởng kiên cố. </p>
<p>Này A Nan! Đang trong lúc tu định mà sắc ấm chưa phá trừ, suy xét tinh tường tánh sáng suốt nhiệm mầu, trong khoảnh khắc thấy thân này như bóng, ngoại cảnh như mây, bốn đại không còn kết hợp, không có gì ngăn ngại; đó gọi là tâm tinh diệu sáng suốt tuôn tràn trước mắt. Nhưng đó chỉ là do dụng công tư duy mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến.</p>
<p>Này A Nan! Cũng ở trong tâm định này, suy cứu tinh tường tánh sáng suốt nhiệm mầu, tự thấy thân mình rỗng suốt, hành giả bỗng nhiên từ trong thân mình, nhặt ra những con sán lãi, mà thân vẫn bình thường, không bị thương tổn; đó gọi là tâm tinh diệu sáng suốt tuôn tràn nơi hình thể. Nhưng đó chỉ là do tu tập tinh tiến mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, tinh tường suy cứu trong thân ngoài cảnh, khi ấy thì hồn phách, ý chí, tinh thần, ngoài cái thân ra, đều xen nhập vào nhau, đắp đổi làm chủ, làm khách của nhau. Bấy giờ, hành giả bỗng nghe tiếng nói pháp ở trên không, hoặc nghe khắp mười phương đồng diễn bày diệu nghĩa bí mật; đó gọi là tinh thần hồn phách đắp đổi khi lìa khi hợp. Nhưng đó chỉ là do nhân lành bao đời tích tập, bây giờ tự phát huy mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, lắng trong thấu suốt, ánh sáng từ bên trong hiển hiện, chợt thấy mọi vật trong khắp mười phương đều biến thành màu vàng kim, tất cả các loài đều hóa thành chư Phật; lại thấy đức Phật Tì Lô Giá Na ngồi trên đài thiên quang, có hàng ngàn đức Phật vây quanh; trăm ức quốc độ cùng với hoa sen cùng lúc xuất hiện. Ấy gọi là tâm thức linh ngộ; nhưng đó chỉ là sự huân tập do từng được nghe kinh pháp từ bao đời, bây giờ tâm sáng phát ra chiếu soi khắp các thế giới; chỉ tạm nói là như thế, chứ không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, suy cứu tinh tường tánh sáng suốt nhiệm mầu, quán sát không ngừng, ức chế hàng phục tự tâm; cố gắng thái quá, bỗng thấy mười phương hư không đều thành màu bảy báu, hoặc màu trăm báu, tất cả đồng thời đầy khắp mà không chướng ngại nhau; các màu xanh vàng đỏ trắng, mỗi mỗi hiện ra tinh thuần, không hỗn tạp. Đó chỉ là do dụng công ức chế thái quá, khiến cho định lực vượt hơn tuệ lực mà tạm có kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, tĩnh lặng rỗng suốt, phát sinh ánh sáng tinh thuần, không loạn động, bỗng nhiên nửa đêm, ở trong nhà tối mà hành giả trông thấy mọi vật tỏ rõ như giữa ban ngày, mà những vật trong nhà tối ấy vẫn y nhiên, không chút gì thay đổi. Đó là tâm tinh tế kín nhiệm làm lắng trong cái thấy, nên thấy rõ suốt chỗ tối tăm mà tạm được như thế, không phải là đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, trọn vẹn dung thông với hư không, bỗng nhiên hành giả thấy tứ chi đồng như cây cỏ, dù lửa đốt hay dao cắt cũng không có cảm giác gì; thậm chí ngọn lửa hực không thể làm cho nóng, dù cắt thịt cũng giống như chẻ cây. Đó là các trần đều tiêu, bốn đại giải trừ, tiến thẳng vào chỗ thuần nhất, mà tạm được kết quả như thế, không phải đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, thành tựu tâm thanh tịnh; dụng công làm trong sạch tâm đến cùng cực, hành giả bỗng thấy mười phương sơn hà đại địa đều biến thành Phật độ, đầy đủ bảy báu, chói sáng cùng khắp; lại thấy hằng sa chư Phật đầy khắp cõi hư không, lầu các đại điện trang nghiêm hoa lệ; nhìn xuống thấy địa ngục, nhìn lên thấy thiên cung, rõ ràng không chướng ngại. Đó là ngày thường nghe kinh pháp mà khởi tâm ưa thích cảnh thanh tịnh và chán ghét cảnh uế nhiễm, quán tưởng huân tập lâu ngày mà hóa thành như thế, chứ không phải là đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, suy cứu đến những cảnh sâu xa, bỗng ở giữa đêm, hành giả thấy những cảnh tượng ở phương xa, nào chợ búa, giếng nước, đường lớn, hẻm nhỏ, nào bà con quyến thuộc; và nghe cả lời nói ở những nơi ấy. Đó là do tâm bị định lực dồn nén, dồn ép đến cùng khiến ánh sáng bay ra mà thấy được chỗ xa cách, chứ không phải là đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Cũng ở trong tâm định này, suy cứu đến chỗ tinh thuần cùng cực, hành giả tự thấy mình là một vị thiện tri thức, rồi thấy hình thể biến cải, chốc chốc lại thay đổi hình này dáng nọ một cách vô cớ. Đó là tà tâm. Hành giả phòng hộ tâm không cẩn mật, để cho các giống li mị, thiên ma ám nhập, không duyên cớ mà nói pháp, tuồng như thông đạt diệu nghĩa; nhưng đó chỉ là ma lực sai sử, không phải thật đã chứng bậc thánh. Nếu hành giả gặp cảnh giới này mà không bám chặt, không cho là mình đã chứng bậc thánh, thì đó là cảnh giới thiện tường; nếu tự đắc mà cho là mình đã chứng bậc thánh, liền rơi vào tà kiến. </p>
<p>Này A Nan! Mười cảnh tượng như thế thường hiện ra trong lúc thiền định, đều do hành giả đối với sắc ấm chưa thấu triệt lí tánh, chỉ biết dùng thiền quán dồn nén vọng tưởng, nên hiện ra các việc đó. Chúng sinh mê muội, không tự xét tự lượng, gặp những cảnh tượng ấy thì nhầm lẫn không biết rõ, cho mình đã chứng quả thánh, thành ra mắc tội đại vọng ngữ, phải đọa địa ngục Vô-gián! Sau khi Như Lai diệt độ, quí thầy nên y theo lời dạy này, tuyên bày nghĩa lí cho chúng sinh trong đời mạt pháp; không để cho thiên ma có dịp quấy phá; đó là cách giữ gìn chánh pháp, che chở cho người tu hành thành đạo Vô-thượng. (Trích Kinh Thủ Lăng Nghiêm – Phẩm 50 ngũ ấm ma)</em></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Phúc Bình		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-46003</link>

		<dc:creator><![CDATA[Phúc Bình]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 02 Nov 2019 02:29:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-46003</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45982&quot;&gt;Thật Thà Niệm Phật&lt;/a&gt;.

Phúc Bình niệm thầm thì một giờ được 6-7 ngàn câu A Di Đà Phật. Niệm ra tiếng thì chỉ đc 5 ngàn câu. Cho nên bảo niệm mười muôn câu/ngày là có thể làm được nếu là bậc Thượng căn. Chúng ta phàm phu chắc có lẽ ngày 2-3 vạn cũng là tàm tạm. Cầm cự đến lúc đến tuổi về hưu rồi sẽ phải cố gắng hơn, giờ công việc, gia đình còn đa đoan quá. A Di Đà Phật!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45982">Thật Thà Niệm Phật</a>.</p>
<p>Phúc Bình niệm thầm thì một giờ được 6-7 ngàn câu A Di Đà Phật. Niệm ra tiếng thì chỉ đc 5 ngàn câu. Cho nên bảo niệm mười muôn câu/ngày là có thể làm được nếu là bậc Thượng căn. Chúng ta phàm phu chắc có lẽ ngày 2-3 vạn cũng là tàm tạm. Cầm cự đến lúc đến tuổi về hưu rồi sẽ phải cố gắng hơn, giờ công việc, gia đình còn đa đoan quá. A Di Đà Phật!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Mai Văn Lương		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2019/10/nguoi-hoc-phat-thoi-nay-nen-an-chay-va-niem-phat/comment-page-1/#comment-45998</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mai Văn Lương]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 01 Nov 2019 18:30:44 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=11568#comment-45998</guid>

					<description><![CDATA[Đời sống phải đơn giản
Suy nghĩ phải đơn giản
Ăn uống phải đơn giản
Nơi ở phải đơn giản
Vì người xử sự phải đơn giản
Phải đem việc phức tạp đổi thành đơn giản
Việc đơn giản đổi thành càng đơn giản hơn
Như vậy chúng ta học Phật mới có hiệu quả.

ST]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đời sống phải đơn giản<br />
Suy nghĩ phải đơn giản<br />
Ăn uống phải đơn giản<br />
Nơi ở phải đơn giản<br />
Vì người xử sự phải đơn giản<br />
Phải đem việc phức tạp đổi thành đơn giản<br />
Việc đơn giản đổi thành càng đơn giản hơn<br />
Như vậy chúng ta học Phật mới có hiệu quả.</p>
<p>ST</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
