<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Giết Người Cướp Của Không Ngờ Giết Chính Con Mình	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2021/03/giet-nguoi-cuop-cua-khong-ngo-giet-chinh-con-minh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/03/giet-nguoi-cuop-cua-khong-ngo-giet-chinh-con-minh/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Tue, 08 Jun 2021 06:09:08 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Thanh Tịnh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/03/giet-nguoi-cuop-cua-khong-ngo-giet-chinh-con-minh/comment-page-1/#comment-51676</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh Tịnh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 08 Jun 2021 06:09:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14565#comment-51676</guid>

					<description><![CDATA[Nam mô A di đà Phật.
Con xin được phép chia sẻ link cuốn Báo ứng hiện đời các tập.

https://chuatambaotamky.blogspot.com/2018/08/bao-ung-hien-oi-tap-1-7.html?m=1]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nam mô A di đà Phật.<br />
Con xin được phép chia sẻ link cuốn Báo ứng hiện đời các tập.</p>
<p><a href="https://chuatambaotamky.blogspot.com/2018/08/bao-ung-hien-oi-tap-1-7.html?m=1" rel="nofollow ugc">https://chuatambaotamky.blogspot.com/2018/08/bao-ung-hien-oi-tap-1-7.html?m=1</a></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Niệm Phật Dzui Làm Sao		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/03/giet-nguoi-cuop-cua-khong-ngo-giet-chinh-con-minh/comment-page-1/#comment-51218</link>

		<dc:creator><![CDATA[Niệm Phật Dzui Làm Sao]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 Mar 2021 02:14:09 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14565#comment-51218</guid>

					<description><![CDATA[Người đức cao ma quỷ chẳng dám gần, kẻ vô đức quỷ mị dễ ngụ trong thân

Có câu rằng: “Người không làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm không sợ ma quỷ gõ cửa”. Một người có đức hạnh cao thượng, dù đi tới đâu cũng khiến ma quỷ khiếp sợ mà tránh xa.  Người có đức cao, ma quỷ căn bản là không dám quấy nhiễu, bởi vì trên thân người đức cao có mang năng lượng ngay chính làm cho những thứ này phải e sợ, do đó lập tức bỏ chạy. Còn người đức thấp không có được năng lượng này để bảo vệ chính mình, cho nên những thứ ma quỷ này dễ dàng tiếp cận, thậm chí là ở lại trên thân. Hai câu chuyện nhỏ dưới đây đã nói rõ điểm này.

&lt;img src=&quot;https://tinhhoa.net/wp-content/uploads/2019/04/nguoi-doc-sach.jpg&quot;&gt;
Trên thân người đức cao có mang năng lượng ngay chính làm cho những thứ ma quỷ phải e sợ. (Ảnh: TH)

Ma quỷ e sợ người nữ hầu hiếu thuận nhưng lại không sợ tri châu có tư tâm bất thuần

Thương Châu có một cử nhân tên là Lưu Sĩ Ngọc, trong nhà có gian thư phòng, nhưng lại bị ma quỷ chiếm cứ. Đám ma quỷ này ban ngày nói chuyện với nhau, còn ném mái ngói và đá trúng vào người khác, nhưng nhìn thì không thấy chúng đâu cả.  Đổng Tư Nhậm giữ chức Tri Châu, là vị quan không đến nỗi tệ lắm, ông ta sau khi nghe chuyện này, liền tự mình tiến vào để đuổi ma quỷ đi. Lúc ở trong thư phòng ông liền nói lớn đạo lý bất đồng giữa người và quỷ, bỗng nhiên trên mái hiên truyền đến âm thanh rất lớn nói: “Ngươi làm quan biết bảo vệ dân chúng, cũng không vơ vết tiền tài, cho nên ta không dám đến chỗ ngươi, nhưng ngươi bảo vệ dân chúng là vì thanh danh của mình thôi, không vơ vét tiền tài là sợ có hậu hoạn sau này, cho nên ta cũng không sợ ngươi, cũng không cần phải tránh né ngươi. Lá bài của ngươi đã bị lật rồi nhé, vậy không cần nói thêm nữa, tránh tự tìm phiền toái”.

Đổng Tri Châu nghe xong mặt đỏ tía tai, không nói một lời, lật đật quay đầu mà đi, về đến nhà mấy ngày sau mà trong lòng vẫn thấy khó chịu.  Tuy nhiên, trong nhà cử nhân có một người nữ hầu, nhìn thô kệch, ngốc nghếch, lớn lên trông cũng khó coi, nhưng duy chỉ có mình cô là không sợ ma quỷ, mà từ trước đến giờ cũng không thấy ma quỷ đến tấn công.  Có người lúc đối thoại với đám ma quỷ có hỏi chuyện này, thì chúng nói rằng: “Cô ta tuy là người hầu thấp kém, nhưng lại là một nữ nhân hiếu thuận chân chính. Quỷ thần thấy cô còn muốn thu mình lại tránh đi, huống gì là ta!”.

Sau đó, Lưu Sĩ Ngọc liền cho người nữ hầu vào ở bên trong gian phòng này, không ngờ ma quỷ liền rời đi ngay trong ngày hôm đó.

Người ngay thẳng chính trực thì không thứ gì dám động tới

Vào triều Thanh, có một gia đình họ Tô ở Hàng Châu luôn gặp chuyện không may mắn. Cứ khi màn đêm buông xuống, đồ đạc trong nhà nhảy múa, xáo trộn, không để ai ngủ yên. Về sau họ mời một thầy cúng tới tìm hiểu nguyên nhân, thầy cúng phát hiện rằng cả gia đình này đang bị ma ám, đặc biệt là cô con gái cả cháu trưởng họ.

Họ Tô nghe vậy khiếp sợ vội nhờ thầy cúng làm lễ đuổi tà đuổi ma quỷ, tuy nhiên thầy cúng lắc đầu thở dài, nói rằng con ma này quá mạnh, ông không thể đuổi nó đi được, khéo còn mất mạng.  Nhà họ Tô nghe vậy vô cùng phiền muộn, hỏi thầy cúng có cách nào giải được nạn này, thầy vẫn lắc đầu mà rằng, cho dù họ có đi tới đâu con ma này cũng sẽ theo sát, bởi nghiệp mà người nhà họ Tô mạng lại không thể giải trừ.

&lt;img src=&quot;https://tinhhoa.net/wp-content/uploads/2019/04/43-bole_zhichingchen_et-1200x838.jpg&quot; alt=&quot;&quot; /&gt;
Chỉ người làm việc xấu mới bị báo ứng, người ngay thẳng chính trực mọi thế lực dù hiểm độc tới đâu cũng không thể chạm vào được. (Ảnh: The Epoch Times)

Cả gia đình họ Tô bất lực sống trong sợ hãi và tuyệt vọng, con cháu đều không bằng người ta, người người ốm đau bệnh tật, chưa tới tuổi già đã chết yểu. Đặc biệt cô con gái trưởng là cháu trưởng họ không thể nói, tính tình thất thường khiến ai cũng rầu lòng.

Một ngày nọ cha cô gái ra ngồi bờ sông ngửa mặt than trời, tình cờ gặp một vị quan thanh liên đi qua nhưng cải trang làm thường dân để nắm tình hình dân chúng. Quan hỏi thăm và ngỏ ý muốn ngủ nhờ 1 đêm sáng hôm sau đi sớm.

“Ông muốn nghỉ đêm ở nhà tôi ư, tôi không ngại nhưng nói thật ông nên tới chỗ khác, vì nhà tôi có một con ma nó ám tất cả mọi người. Cả nhà tôi bất hạnh cũng vì nó. Người lạ tới nó sẽ khiến họ phát sợ mà chạy vội, còn không nó sẽ cướp mạng của họ”, họ Tô buồn bã nói.

Quan nghe xong mỉm cười và vẫn nói muốn tới ở nhờ để xem con ma đó lợi hại ra sao. Họ Tô thấy vậy bèn dắt người lạ về nhà cho nghỉ nhờ 1 tối.  Có một điều kỳ lạ là cả đêm hôm đó mọi thứ diễn ra bình thường, không có bất kỳ động tĩnh gì như mọi lần, và lâu lắm rồi người nhà họ Tô mới có giấc ngủ ngon đến thế. Sáng hôm sau cô con gái cả xuất hiện ở bếp nấu những món rất ngon mang lên và cất tiếng chào, mời khách lạ vào bàn ăn. Họ Tô sửng sốt không thể tin nổi, vội hỏi quan đêm qua có thấy con ma nào tới quấy rối không? Quan mỉm cười rằng ông đi cả ngày mệt nên lăn ra ngủ từ sớm, chẳng thấy gì.

Họ Tô thấy vậy rất lấy làm lạ, lập tức bảo con cháu cho mời thầy cúng tới. Thầy cúng nghe tin cũng ngạc nhiên không kém, vội vàng tới nhà họ Tô để gặp vị khách lạ phi thường này. Tới khi gặp được quan cải trang, thầy cúng mới hiểu ra rằng, mình đang gặp một nhân vật quan trọng của triều đình, hơn thế nữa lại là vị quan thanh liêm, chính trực, phò tá đắc lực cho nhà vua để dân no ấm.

&lt;img height=&quot;574&quot; width=&quot;500&quot; src=&quot;/images/trong-cay-hanh.jpg&quot;&gt;

Thầy cúng nói với họ Tô rằng, ma quỷ sợ người quân tử, và sẽ không bao giờ dám bén mảng tới gần họ. Con ma kia thấy quan thanh liêm vào nhà họ Tô tá túc, nó sợ quá đã chạy đi mất rồi. Cả họ đã được giải thoát khỏi kiếp nạn tưởng như không thể giải.  Họ Tô nghe vậy vội bảo cả nhà cúi đầu bái lạy quan thanh liêm, dặn dò con cháu phải sống thật tốt để tích phúc đức mà tránh kiếp nạn cho bản thân.

Nhân quả luôn hiện hữu với bất cứ ai cũng như Thần linh và ma quỷ. Chỉ người làm việc xấu mới bị báo ứng, người ngay thẳng chính trực mọi thế lực dù hiểm độc tới đâu cũng không thể chạm vào được.

Chân Chân (Theo NTDTV)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Người đức cao ma quỷ chẳng dám gần, kẻ vô đức quỷ mị dễ ngụ trong thân</p>
<p>Có câu rằng: “Người không làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm không sợ ma quỷ gõ cửa”. Một người có đức hạnh cao thượng, dù đi tới đâu cũng khiến ma quỷ khiếp sợ mà tránh xa.  Người có đức cao, ma quỷ căn bản là không dám quấy nhiễu, bởi vì trên thân người đức cao có mang năng lượng ngay chính làm cho những thứ này phải e sợ, do đó lập tức bỏ chạy. Còn người đức thấp không có được năng lượng này để bảo vệ chính mình, cho nên những thứ ma quỷ này dễ dàng tiếp cận, thậm chí là ở lại trên thân. Hai câu chuyện nhỏ dưới đây đã nói rõ điểm này.</p>
<p><img src="https://tinhhoa.net/wp-content/uploads/2019/04/nguoi-doc-sach.jpg"/><br />
Trên thân người đức cao có mang năng lượng ngay chính làm cho những thứ ma quỷ phải e sợ. (Ảnh: TH)</p>
<p>Ma quỷ e sợ người nữ hầu hiếu thuận nhưng lại không sợ tri châu có tư tâm bất thuần</p>
<p>Thương Châu có một cử nhân tên là Lưu Sĩ Ngọc, trong nhà có gian thư phòng, nhưng lại bị ma quỷ chiếm cứ. Đám ma quỷ này ban ngày nói chuyện với nhau, còn ném mái ngói và đá trúng vào người khác, nhưng nhìn thì không thấy chúng đâu cả.  Đổng Tư Nhậm giữ chức Tri Châu, là vị quan không đến nỗi tệ lắm, ông ta sau khi nghe chuyện này, liền tự mình tiến vào để đuổi ma quỷ đi. Lúc ở trong thư phòng ông liền nói lớn đạo lý bất đồng giữa người và quỷ, bỗng nhiên trên mái hiên truyền đến âm thanh rất lớn nói: “Ngươi làm quan biết bảo vệ dân chúng, cũng không vơ vết tiền tài, cho nên ta không dám đến chỗ ngươi, nhưng ngươi bảo vệ dân chúng là vì thanh danh của mình thôi, không vơ vét tiền tài là sợ có hậu hoạn sau này, cho nên ta cũng không sợ ngươi, cũng không cần phải tránh né ngươi. Lá bài của ngươi đã bị lật rồi nhé, vậy không cần nói thêm nữa, tránh tự tìm phiền toái”.</p>
<p>Đổng Tri Châu nghe xong mặt đỏ tía tai, không nói một lời, lật đật quay đầu mà đi, về đến nhà mấy ngày sau mà trong lòng vẫn thấy khó chịu.  Tuy nhiên, trong nhà cử nhân có một người nữ hầu, nhìn thô kệch, ngốc nghếch, lớn lên trông cũng khó coi, nhưng duy chỉ có mình cô là không sợ ma quỷ, mà từ trước đến giờ cũng không thấy ma quỷ đến tấn công.  Có người lúc đối thoại với đám ma quỷ có hỏi chuyện này, thì chúng nói rằng: “Cô ta tuy là người hầu thấp kém, nhưng lại là một nữ nhân hiếu thuận chân chính. Quỷ thần thấy cô còn muốn thu mình lại tránh đi, huống gì là ta!”.</p>
<p>Sau đó, Lưu Sĩ Ngọc liền cho người nữ hầu vào ở bên trong gian phòng này, không ngờ ma quỷ liền rời đi ngay trong ngày hôm đó.</p>
<p>Người ngay thẳng chính trực thì không thứ gì dám động tới</p>
<p>Vào triều Thanh, có một gia đình họ Tô ở Hàng Châu luôn gặp chuyện không may mắn. Cứ khi màn đêm buông xuống, đồ đạc trong nhà nhảy múa, xáo trộn, không để ai ngủ yên. Về sau họ mời một thầy cúng tới tìm hiểu nguyên nhân, thầy cúng phát hiện rằng cả gia đình này đang bị ma ám, đặc biệt là cô con gái cả cháu trưởng họ.</p>
<p>Họ Tô nghe vậy khiếp sợ vội nhờ thầy cúng làm lễ đuổi tà đuổi ma quỷ, tuy nhiên thầy cúng lắc đầu thở dài, nói rằng con ma này quá mạnh, ông không thể đuổi nó đi được, khéo còn mất mạng.  Nhà họ Tô nghe vậy vô cùng phiền muộn, hỏi thầy cúng có cách nào giải được nạn này, thầy vẫn lắc đầu mà rằng, cho dù họ có đi tới đâu con ma này cũng sẽ theo sát, bởi nghiệp mà người nhà họ Tô mạng lại không thể giải trừ.</p>
<p><img src="https://tinhhoa.net/wp-content/uploads/2019/04/43-bole_zhichingchen_et-1200x838.jpg" alt="" /><br />
Chỉ người làm việc xấu mới bị báo ứng, người ngay thẳng chính trực mọi thế lực dù hiểm độc tới đâu cũng không thể chạm vào được. (Ảnh: The Epoch Times)</p>
<p>Cả gia đình họ Tô bất lực sống trong sợ hãi và tuyệt vọng, con cháu đều không bằng người ta, người người ốm đau bệnh tật, chưa tới tuổi già đã chết yểu. Đặc biệt cô con gái trưởng là cháu trưởng họ không thể nói, tính tình thất thường khiến ai cũng rầu lòng.</p>
<p>Một ngày nọ cha cô gái ra ngồi bờ sông ngửa mặt than trời, tình cờ gặp một vị quan thanh liên đi qua nhưng cải trang làm thường dân để nắm tình hình dân chúng. Quan hỏi thăm và ngỏ ý muốn ngủ nhờ 1 đêm sáng hôm sau đi sớm.</p>
<p>“Ông muốn nghỉ đêm ở nhà tôi ư, tôi không ngại nhưng nói thật ông nên tới chỗ khác, vì nhà tôi có một con ma nó ám tất cả mọi người. Cả nhà tôi bất hạnh cũng vì nó. Người lạ tới nó sẽ khiến họ phát sợ mà chạy vội, còn không nó sẽ cướp mạng của họ”, họ Tô buồn bã nói.</p>
<p>Quan nghe xong mỉm cười và vẫn nói muốn tới ở nhờ để xem con ma đó lợi hại ra sao. Họ Tô thấy vậy bèn dắt người lạ về nhà cho nghỉ nhờ 1 tối.  Có một điều kỳ lạ là cả đêm hôm đó mọi thứ diễn ra bình thường, không có bất kỳ động tĩnh gì như mọi lần, và lâu lắm rồi người nhà họ Tô mới có giấc ngủ ngon đến thế. Sáng hôm sau cô con gái cả xuất hiện ở bếp nấu những món rất ngon mang lên và cất tiếng chào, mời khách lạ vào bàn ăn. Họ Tô sửng sốt không thể tin nổi, vội hỏi quan đêm qua có thấy con ma nào tới quấy rối không? Quan mỉm cười rằng ông đi cả ngày mệt nên lăn ra ngủ từ sớm, chẳng thấy gì.</p>
<p>Họ Tô thấy vậy rất lấy làm lạ, lập tức bảo con cháu cho mời thầy cúng tới. Thầy cúng nghe tin cũng ngạc nhiên không kém, vội vàng tới nhà họ Tô để gặp vị khách lạ phi thường này. Tới khi gặp được quan cải trang, thầy cúng mới hiểu ra rằng, mình đang gặp một nhân vật quan trọng của triều đình, hơn thế nữa lại là vị quan thanh liêm, chính trực, phò tá đắc lực cho nhà vua để dân no ấm.</p>
<p><img height="574" width="500" src="/images/trong-cay-hanh.jpg"/></p>
<p>Thầy cúng nói với họ Tô rằng, ma quỷ sợ người quân tử, và sẽ không bao giờ dám bén mảng tới gần họ. Con ma kia thấy quan thanh liêm vào nhà họ Tô tá túc, nó sợ quá đã chạy đi mất rồi. Cả họ đã được giải thoát khỏi kiếp nạn tưởng như không thể giải.  Họ Tô nghe vậy vội bảo cả nhà cúi đầu bái lạy quan thanh liêm, dặn dò con cháu phải sống thật tốt để tích phúc đức mà tránh kiếp nạn cho bản thân.</p>
<p>Nhân quả luôn hiện hữu với bất cứ ai cũng như Thần linh và ma quỷ. Chỉ người làm việc xấu mới bị báo ứng, người ngay thẳng chính trực mọi thế lực dù hiểm độc tới đâu cũng không thể chạm vào được.</p>
<p>Chân Chân (Theo NTDTV)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Liên Trang		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/03/giet-nguoi-cuop-cua-khong-ngo-giet-chinh-con-minh/comment-page-1/#comment-51138</link>

		<dc:creator><![CDATA[Liên Trang]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 02 Mar 2021 04:28:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14565#comment-51138</guid>

					<description><![CDATA[Cơm thừa trên đường tới âm gian – Đọc xong không còn dám bỏ thừa cơm

Người xưa thường dạy con cháu không được lãng phí đồ ăn, phung phí thức ăn cũng chính là có tội. Gần đây, có một câu chuyện lưu truyền trên mạng đã thật sự khiến nhiều người chấn động. 

Có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút… 

Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị. 

Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Tương truyền rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm u đáng sợ. 

Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối. 

Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi: “Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“. 


Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói:

“San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi. 

Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.

Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó… 

Chừng nửa giờ sau đó, linh hồn của Lý San về lại nhân gian. Sau khi tỉnh lại, trong miệng cô vẫn còn vương lại mùi rất khó chịu. Lúc ấy cô mới chợt bừng tỉnh: “Từ nay về sau không dám lãng phí đồ ăn nữa“.

Đến công ty, cô cũng đặt ra quy định, nếu ai ăn còn thừa dù chỉ một hạt cơm trong bát cũng phải nộp phạt 10 NDT (khoảng 33 nghìn đồng).

Trong quan niệm truyền thống, người chết đi sẽ phải qua 7 ải, trong đó có một ải tên là “Đường Hoàng Tuyền”, còn gọi là “Suối Vàng”. Hồn phách người ta muốn đến chốn âm gian báo danh với Diêm Vương đều sẽ phải đi qua một đoạn đường rất dài này.

Trên đường Hoàng Tuyền có một loài hoa màu đỏ rực tên là Bỉ Ngạn, từ xa mà nhìn thì giống như là tấm thảm máu trải dài, rất ám ảnh. Đó cũng chính là cảnh sắc duy nhất mà người chết đi nhìn thấy trên con đường Hoàng Tuyền dài đằng đẵng này.

Người hết số dương thọ chết đi thì chỉ cần đi qua Quỷ môn quan thì sẽ biến thành quỷ, cứ thế đi tiếp nữa cho đến khi đến đình Mạnh Bà uống nước canh quên lãng và chuyển sinh.

Nhưng với những người chết bất đắc kỳ tử, chưa hết dương thọ mà qua đời thì sẽ trở thành cô hồn dã quỷ. Họ đã không thể lên trời, cũng không thể đầu thai, càng không thể đến âm gian, chỉ có thể lang thang trên đường Hoàng Tuyền, đợi đến dương thọ kết thúc rồi mới có thể đến âm gian báo danh, nghe Diêm Vương phán xét.

Những câu chuyện về cõi âm hoàn toàn không phải là mê tín. Con người sống thì tự tin vào bản thân còn chết đi thì hầu như đã giao phó linh hồn mình cho kẻ khác. Người ta có thể quyết được việc sống chứ không thể thay đổi việc chết.

Bởi vậy ngay cả những người cứng đầu, bảo thủ nhất, đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới bàng hoàng nhận ra trăm năm đời người chỉ là giấc mộng, đợi chờ phía trước là cả con đường luân hồi đằng đẵng.

Theo DKNTV.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cơm thừa trên đường tới âm gian – Đọc xong không còn dám bỏ thừa cơm</p>
<p>Người xưa thường dạy con cháu không được lãng phí đồ ăn, phung phí thức ăn cũng chính là có tội. Gần đây, có một câu chuyện lưu truyền trên mạng đã thật sự khiến nhiều người chấn động. </p>
<p>Có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút… </p>
<p>Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị. </p>
<p>Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Tương truyền rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm u đáng sợ. </p>
<p>Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối. </p>
<p>Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi: “Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“. </p>
<p>Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói:</p>
<p>“San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi. </p>
<p>Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.</p>
<p>Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó… </p>
<p>Chừng nửa giờ sau đó, linh hồn của Lý San về lại nhân gian. Sau khi tỉnh lại, trong miệng cô vẫn còn vương lại mùi rất khó chịu. Lúc ấy cô mới chợt bừng tỉnh: “Từ nay về sau không dám lãng phí đồ ăn nữa“.</p>
<p>Đến công ty, cô cũng đặt ra quy định, nếu ai ăn còn thừa dù chỉ một hạt cơm trong bát cũng phải nộp phạt 10 NDT (khoảng 33 nghìn đồng).</p>
<p>Trong quan niệm truyền thống, người chết đi sẽ phải qua 7 ải, trong đó có một ải tên là “Đường Hoàng Tuyền”, còn gọi là “Suối Vàng”. Hồn phách người ta muốn đến chốn âm gian báo danh với Diêm Vương đều sẽ phải đi qua một đoạn đường rất dài này.</p>
<p>Trên đường Hoàng Tuyền có một loài hoa màu đỏ rực tên là Bỉ Ngạn, từ xa mà nhìn thì giống như là tấm thảm máu trải dài, rất ám ảnh. Đó cũng chính là cảnh sắc duy nhất mà người chết đi nhìn thấy trên con đường Hoàng Tuyền dài đằng đẵng này.</p>
<p>Người hết số dương thọ chết đi thì chỉ cần đi qua Quỷ môn quan thì sẽ biến thành quỷ, cứ thế đi tiếp nữa cho đến khi đến đình Mạnh Bà uống nước canh quên lãng và chuyển sinh.</p>
<p>Nhưng với những người chết bất đắc kỳ tử, chưa hết dương thọ mà qua đời thì sẽ trở thành cô hồn dã quỷ. Họ đã không thể lên trời, cũng không thể đầu thai, càng không thể đến âm gian, chỉ có thể lang thang trên đường Hoàng Tuyền, đợi đến dương thọ kết thúc rồi mới có thể đến âm gian báo danh, nghe Diêm Vương phán xét.</p>
<p>Những câu chuyện về cõi âm hoàn toàn không phải là mê tín. Con người sống thì tự tin vào bản thân còn chết đi thì hầu như đã giao phó linh hồn mình cho kẻ khác. Người ta có thể quyết được việc sống chứ không thể thay đổi việc chết.</p>
<p>Bởi vậy ngay cả những người cứng đầu, bảo thủ nhất, đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới bàng hoàng nhận ra trăm năm đời người chỉ là giấc mộng, đợi chờ phía trước là cả con đường luân hồi đằng đẵng.</p>
<p>Theo DKNTV.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
