<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Nhờ Tụng Kinh Địa Tạng Hóa Giải Nghiệp Tiền Kiếp Hết Bệnh Viêm Xoang	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2021/10/nho-tung-kinh-dia-tang-hoa-giai-nghiep-tien-kiep-het-benh-viem-xoang/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/10/nho-tung-kinh-dia-tang-hoa-giai-nghiep-tien-kiep-het-benh-viem-xoang/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Thu, 28 Oct 2021 14:33:01 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Nguyễn Hữu Cầu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/10/nho-tung-kinh-dia-tang-hoa-giai-nghiep-tien-kiep-het-benh-viem-xoang/comment-page-1/#comment-52711</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Hữu Cầu]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Oct 2021 14:33:01 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14707#comment-52711</guid>

					<description><![CDATA[Làm Thế Nào Để Tiêu Nghiệp Chướng?

Có rất nhiều đồng tu thường nói: “Chúng tôi nghiệp chướng rất nặng, hằng ngày cầu tiêu nghiệp chướng”. Nghiệp chướng có thể tiêu được hay không? Khá khó khăn! Cội nguồn của nghiệp chướng là gì? Quý vị tìm ra nó, sau đó sẽ tiêu trừ từ chỗ ấy, dẹp trừ nghiệp chướng từ căn bản, đừng tiêu trừ từ cành nhánh, khổ lắm!Khó khăn lắm! Chẳng thể tiêu hết được. Cội nguồn của nghiệp chướng là tự tư tự lợi, kẻ tự tư tự lợi thì nghiệp chướng nào cũng có. Có thể sửa trừ cái tâm tự tư tự lợi của chính mình, khởi tâm động niệm luôn nhằm lợi ích hết thảy chúng sanh thì nghiệp chướng của quý vị sẽ bị dẹp trừ tận gốc, chẳng còn nghiệp chướng nữa. 
  Vì sao nói “không còn nghiệp chướng? ”Không có ngã! Không có ngã thì làm sao có nghiệp chướng? Còn có gì để chướng ngại nữa đây? Đó gọi là “dẹp trừ tận gốc”. Nếu chuyện gì trước hết cũng nghĩ có lợi ích cho mình, thì nghiệp chướng của quý vị làm cách nào cũng chẳng tiêu được. Mỗi ngày niệm mười vạn câu Phật hiệu cũng uổng công. Hằng ngày lạy Lương Hoàng Sám, dập đầu đến nứt trán, nghiệp chướng vẫn chẳng tiêu. 
  Nếu có thể mở rộng cái tâm, khởi tâm động niệm luôn nghĩ làm lợi ích hết thảy chúng sanh, căn bản là chẳng nghĩ đến chính mình thì quý vị cũng chẳng cần niệm Phật, cũng chẳng cần lễ Phật mà nghiệp chướng hoàn toàn không có! Đấy là lời thật, phải sửa lỗi, đổi mới. Căn nguyên của lầm lỗi là do tự tư, tức là chuyện gì cũng nghĩ tới mình, đó là gốc bệnh. 
  Do vậy, Phật Pháp từ đầu đến cuối là phá Ngã Chấp. Vì sao trong quá trình tu học lại dạy quý vị phát nguyện hồi hướng? Hồi hướng là đem hết thảy công đức và phước đức do quý vị đã tu, đã học ban cho người khác, chính mình không cần đến, đều vì người khác mà tu, chẳng phải vì chính mình mà tu. Nói cách khác, phải quên đi chính mình, đây là phương pháp phá Ngã Chấp tuyệt diệu trong Đại Thừa, mở rộng cái Ngã, mở rộng hòng biến đổi nó, khiến cho cái Ngã nhỏ nhoi chẳng còn nữa. Ngã là gì? Tận hư không khắp Pháp giới là Ngã, nghĩ cho hết thảy chúng sanh chính là nghĩ cho mình, nghĩ cho mình thì phải nghĩ cho hết thảy chúng sanh, đấy là tiêu nghiệp chướng. 

Trích: A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Phần 20- Tâp 40
Hòa Thượng Tịnh Không]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Làm Thế Nào Để Tiêu Nghiệp Chướng?</p>
<p>Có rất nhiều đồng tu thường nói: “Chúng tôi nghiệp chướng rất nặng, hằng ngày cầu tiêu nghiệp chướng”. Nghiệp chướng có thể tiêu được hay không? Khá khó khăn! Cội nguồn của nghiệp chướng là gì? Quý vị tìm ra nó, sau đó sẽ tiêu trừ từ chỗ ấy, dẹp trừ nghiệp chướng từ căn bản, đừng tiêu trừ từ cành nhánh, khổ lắm!Khó khăn lắm! Chẳng thể tiêu hết được. Cội nguồn của nghiệp chướng là tự tư tự lợi, kẻ tự tư tự lợi thì nghiệp chướng nào cũng có. Có thể sửa trừ cái tâm tự tư tự lợi của chính mình, khởi tâm động niệm luôn nhằm lợi ích hết thảy chúng sanh thì nghiệp chướng của quý vị sẽ bị dẹp trừ tận gốc, chẳng còn nghiệp chướng nữa.<br />
  Vì sao nói “không còn nghiệp chướng? ”Không có ngã! Không có ngã thì làm sao có nghiệp chướng? Còn có gì để chướng ngại nữa đây? Đó gọi là “dẹp trừ tận gốc”. Nếu chuyện gì trước hết cũng nghĩ có lợi ích cho mình, thì nghiệp chướng của quý vị làm cách nào cũng chẳng tiêu được. Mỗi ngày niệm mười vạn câu Phật hiệu cũng uổng công. Hằng ngày lạy Lương Hoàng Sám, dập đầu đến nứt trán, nghiệp chướng vẫn chẳng tiêu.<br />
  Nếu có thể mở rộng cái tâm, khởi tâm động niệm luôn nghĩ làm lợi ích hết thảy chúng sanh, căn bản là chẳng nghĩ đến chính mình thì quý vị cũng chẳng cần niệm Phật, cũng chẳng cần lễ Phật mà nghiệp chướng hoàn toàn không có! Đấy là lời thật, phải sửa lỗi, đổi mới. Căn nguyên của lầm lỗi là do tự tư, tức là chuyện gì cũng nghĩ tới mình, đó là gốc bệnh.<br />
  Do vậy, Phật Pháp từ đầu đến cuối là phá Ngã Chấp. Vì sao trong quá trình tu học lại dạy quý vị phát nguyện hồi hướng? Hồi hướng là đem hết thảy công đức và phước đức do quý vị đã tu, đã học ban cho người khác, chính mình không cần đến, đều vì người khác mà tu, chẳng phải vì chính mình mà tu. Nói cách khác, phải quên đi chính mình, đây là phương pháp phá Ngã Chấp tuyệt diệu trong Đại Thừa, mở rộng cái Ngã, mở rộng hòng biến đổi nó, khiến cho cái Ngã nhỏ nhoi chẳng còn nữa. Ngã là gì? Tận hư không khắp Pháp giới là Ngã, nghĩ cho hết thảy chúng sanh chính là nghĩ cho mình, nghĩ cho mình thì phải nghĩ cho hết thảy chúng sanh, đấy là tiêu nghiệp chướng. </p>
<p>Trích: A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Phần 20- Tâp 40<br />
Hòa Thượng Tịnh Không</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Phạm Văn Lân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/10/nho-tung-kinh-dia-tang-hoa-giai-nghiep-tien-kiep-het-benh-viem-xoang/comment-page-1/#comment-52710</link>

		<dc:creator><![CDATA[Phạm Văn Lân]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Oct 2021 14:11:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14707#comment-52710</guid>

					<description><![CDATA[MAY MẮN TỪ ĐÂU MÀ CÓ?

May mắn đến từ phước trong quá khứ, đó là điều chắc chắn. Nếu người nào trong quá khứ từng giúp ai ngoài mong đợi và bất ngờ, thì người này thường được những may mắn bất ngờ trong cuộc sống.
Sau đây là những nhân quả chính của điều may mắn bất ngờ:
-Giúp người khi người chưa nhờ. Ví dụ như người ta không xin, mình vẫn cho thì người này là thường được những may mắn bất ngờ trong cuộc sống.
-Giúp người ngoài mong đợi. Ví dụ như mình hứa giúp ai đó 1 nhưng lại cho họ gấp 2-3 lần, nghĩa là mình làm điều vượt hơn điều đã hứa thì sau này mình được những may mắn bất ngờ.
-Giúp người đang tuyệt vọng. Khi mình thấy ai đang tuyệt vọng mà mình giúp họ, thì sau này mình cũng được những may mắn bất ngờ ngoài dự kiến.
Giúp người khi họ nhờ, thì kiếp sau mình sẽ có nhiều điều thành công nhưng đều nằm trong dự kiến, trong kế hoạch. Còn nếu mà mình hay giúp người ta mà không đợi người ta xin thì sau này mình hay được những may mắn, may mắn bất ngờ, lạ lùng không giải thích được.
Ví dụ như mình thấy người khổ, mình động tâm rồi mình giúp người ta đến mức họ phải khóc vì không ngờ mình có thể giúp họ được như vậy. Vậy chúng ta có thể suy ra hai cấp độ giúp người.
Chúng ta giúp khi người ta nhờ là đã là tốt rồi nhưng mà chưa độc đáo. Chúng ta phải giúp người ta khi mà người ta không nhờ tới mình, mình vẫn giúp. Đây mới là cái lòng tốt ở cấp độ cao và người này phước rất là lớn nhiều may mắn bất ngờ đến với cuộc đời mình.
Còn người mà người ta nhờ vẫn không giúp thì là sao? Thì sau này cuộc đời người đó rất nhiều thất bại. Cho nên khi người ta nhờ mình cũng cố gắng giúp. Nếu cái việc người ta nhờ là “chính đáng”. Tại sao thầy thêm câu phụ lục “chính đáng” như vậy bởi vì sự thực có những người lừa đảo. Họ giả vờ tạo nên một hoàn cảnh khó khăn để cho mình giúp. Hoặc là người ta nhờ mình có việc cần nhưng cái việc cần đó là cái việc đưa đến cái điều xấu cho cuộc đời này, ta đừng giúp. Ví dụ như họ nhờ ta ăn hiếp ai, rồi bênh vực, thiên vị cho họ. Hoặc là nhờ ta cho mượn tiền để họ đi đánh bài, mượn tiền để đi nhậu, mượn tiền để sắm một chiếc xe nhìn cho sang, những điều không chính đáng thì không cần giúp!
Còn nếu việc họ cần là chính đáng ta nên cố gắng giúp. Thầy nói chữ cố gắng thôi chứ không phải bắt buộc vì nhiều khi mình không có khả năng, nó ngoài khả năng của mình, vậy thôi nhưng lòng mình rất là sẵn lòng là vậy! Còn nếu điều họ cần là chính đáng và ta có khả năng giúp mà vẫn không giúp thì lòng mình tàn nhẫn quá và lạnh lùng quá. Lúc này phước ta không có mà còn bị tổn phước nữa. 

(Trích: “May mắn đến từ đâu?” – TT Thích Chân Quang)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>MAY MẮN TỪ ĐÂU MÀ CÓ?</p>
<p>May mắn đến từ phước trong quá khứ, đó là điều chắc chắn. Nếu người nào trong quá khứ từng giúp ai ngoài mong đợi và bất ngờ, thì người này thường được những may mắn bất ngờ trong cuộc sống.<br />
Sau đây là những nhân quả chính của điều may mắn bất ngờ:<br />
-Giúp người khi người chưa nhờ. Ví dụ như người ta không xin, mình vẫn cho thì người này là thường được những may mắn bất ngờ trong cuộc sống.<br />
-Giúp người ngoài mong đợi. Ví dụ như mình hứa giúp ai đó 1 nhưng lại cho họ gấp 2-3 lần, nghĩa là mình làm điều vượt hơn điều đã hứa thì sau này mình được những may mắn bất ngờ.<br />
-Giúp người đang tuyệt vọng. Khi mình thấy ai đang tuyệt vọng mà mình giúp họ, thì sau này mình cũng được những may mắn bất ngờ ngoài dự kiến.<br />
Giúp người khi họ nhờ, thì kiếp sau mình sẽ có nhiều điều thành công nhưng đều nằm trong dự kiến, trong kế hoạch. Còn nếu mà mình hay giúp người ta mà không đợi người ta xin thì sau này mình hay được những may mắn, may mắn bất ngờ, lạ lùng không giải thích được.<br />
Ví dụ như mình thấy người khổ, mình động tâm rồi mình giúp người ta đến mức họ phải khóc vì không ngờ mình có thể giúp họ được như vậy. Vậy chúng ta có thể suy ra hai cấp độ giúp người.<br />
Chúng ta giúp khi người ta nhờ là đã là tốt rồi nhưng mà chưa độc đáo. Chúng ta phải giúp người ta khi mà người ta không nhờ tới mình, mình vẫn giúp. Đây mới là cái lòng tốt ở cấp độ cao và người này phước rất là lớn nhiều may mắn bất ngờ đến với cuộc đời mình.<br />
Còn người mà người ta nhờ vẫn không giúp thì là sao? Thì sau này cuộc đời người đó rất nhiều thất bại. Cho nên khi người ta nhờ mình cũng cố gắng giúp. Nếu cái việc người ta nhờ là “chính đáng”. Tại sao thầy thêm câu phụ lục “chính đáng” như vậy bởi vì sự thực có những người lừa đảo. Họ giả vờ tạo nên một hoàn cảnh khó khăn để cho mình giúp. Hoặc là người ta nhờ mình có việc cần nhưng cái việc cần đó là cái việc đưa đến cái điều xấu cho cuộc đời này, ta đừng giúp. Ví dụ như họ nhờ ta ăn hiếp ai, rồi bênh vực, thiên vị cho họ. Hoặc là nhờ ta cho mượn tiền để họ đi đánh bài, mượn tiền để đi nhậu, mượn tiền để sắm một chiếc xe nhìn cho sang, những điều không chính đáng thì không cần giúp!<br />
Còn nếu việc họ cần là chính đáng ta nên cố gắng giúp. Thầy nói chữ cố gắng thôi chứ không phải bắt buộc vì nhiều khi mình không có khả năng, nó ngoài khả năng của mình, vậy thôi nhưng lòng mình rất là sẵn lòng là vậy! Còn nếu điều họ cần là chính đáng và ta có khả năng giúp mà vẫn không giúp thì lòng mình tàn nhẫn quá và lạnh lùng quá. Lúc này phước ta không có mà còn bị tổn phước nữa. </p>
<p>(Trích: “May mắn đến từ đâu?” – TT Thích Chân Quang)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Diệu Âm Lan Ngọc		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/10/nho-tung-kinh-dia-tang-hoa-giai-nghiep-tien-kiep-het-benh-viem-xoang/comment-page-1/#comment-52708</link>

		<dc:creator><![CDATA[Diệu Âm Lan Ngọc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 27 Oct 2021 14:24:38 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14707#comment-52708</guid>

					<description><![CDATA[Nếu chúng ta bị cắt thịt thì chúng ta sẽ đến rợn người, nhưng khi ăn thịt bị cắt của động vật thì chúng ta lại bảo: “Thơm thật! Ngon thật! Không ăn không được, không đủ dinh dưỡng.”
Khi tôi thực tập tại khoa ngoại, mỗi ngày tôi đều phải sử dụng dao mổ mấy lần. Mỗi lần giải phẫu, tôi đều phải cắt bỏ một số bộ phận hoặc một số phần của chúng trong cơ thể bệnh nhân, như cắt bỏ một phần dạ dày, cắt đi một khúc ruột, hoặc cắt bỏ túi mật, hoặc lấy tử cung đi, thậm chí cưa một chân, thậm chí dùng cưa điện mà cưa xương đầu gối … Y viện sẽ đem một số phần cắt nhỏ để gửi đi kiểm tra, các phần còn lại thì không dùng làm gì, giao cho người chuyên môn xử lý.
Một hôm, tôi về nhà bằng cổng sau của y viện thì gặp người chuyên môn xử lý ấy, anh ta mang một túi ni lông lớn, bên trong đựng các thứ được cắt ra từ thân thể người ta, như bao tử, ruột, mật … anh mang các thứ ấy mà ra cổng sau của y viện. Bên ngoài cổng sau của y viện chúng tôi có một quày bán thịt heo, anh giơ cái bao ấy lên mà đi ngang qua trước quầy thịt, tôi thấy bỗng rợn người! Vì thật giống quá! Giả sử có người giở trò đùa đem dạ dày, ruột hoặc thận bị cắt của mình mà để vào quầy thịt heo kia, lẫn lộn với bao tử, ruột và các thứ nội tạng heo, thì có thể các người cũng nhận không ra, đó là chưa kể mua về mà khen ăn rất ngon!
Khi học năm thứ hai ở Đại học Y, chúng tôi phải nghiên cứu môn “Nhân thể giải phẫu học”, rất nhiều bạn đồng học tự nhiên không dám ăn thịt, vì sao? Thịt động vật và thịt người giống nhau quá! Khi chúng tôi giải phẫu tử thi, rồi sau đó đến quán ăn, trông thấy thịt, cho dù ai đó lúc bình thường vẫn thích ăn thịt thì đều không muốn ăn, cảm thấy thịt ở đây có bề ngoài và mùi vị y hệt với thịt của tử thi trên bàn giải phẫu.
Nếu chúng ta bị cắt thịt thì chúng ta sẽ đến rợn người, nhưng khi ăn thịt bị cắt của động vật thì chúng ta lại bảo: “Thơm thật! Ngon thật! Không ăn không được, không đủ dinh dưỡng.”
Điều này khiến tôi nghĩ đến bài thơ: 
Chớ có xem thường mạng chúng sanh 
Cũng là xương cốt thịt da thành 
Đem chính thân mình mà tự hỏi 
Ai chịu đem dao cắt thịt mình.
Chúng ta không nên cho rằng sinh mạng của chúng sinh là nhỏ nhặt không đáng nói đến, không đáng tôn trọng. Da thịt xương cốt của chúng sanh đều giống của chúng ta, biết đau đớn, chúng ta hãy đặt và địa vị mình mà tự hỏi: Có ai dám cầm dao tự cắt thịt của mình cho người ta ăn không?
Có lúc người ta thật kỳ quặc, giả như biết được ai đó bị bệnh thì cho dù là người thân cũng không dám dùng chén đũa của người bệnh, thậm chí còn sợ ăn đồ thừa, sợ ăn nhầm một chút nước miếng của người ấy. Lại nữa, khi ăn chung với người ta thì thường quan trọng hóa quá đáng “đũa anh muỗng tôi”, mọi người cho rằng như thế là “đúng pháp vệ sinh”. Nếu người thân bị ung nhọt, phần lớn người ta đều không dám kê miệng hút lấy máu mủ của người ấy.
Thế nhưng người ta lại bỏ vào mồm và nhai nuốt từng khối thi thể động vật mà người ta không biết chúng có mắc bệnh hay không, lại còn bỏ vào mồm nuốt nước thịt, nước máu (so với nước miếng thì nghiêm trọng hơn nhiều), rồi bảo ngon quá mà hoàn toàn không đắn đo. Thế phải chăng là phù hợp với “quan niệm vệ sinh” của mình đối với người? Có lẽ động vật sạch sẽ khỏe mạnh hơn người chăng!
Nhiều người ban đêm không dám đến phòng giải phẫu tử thi, cũng không dám một mình đến kho đông lạnh Tang Nghi Quán, bảo là sợ tử thi, mà không biết là trong tủ lạnh của nhà mình nhiều tử thi hơn, lại có cả đầu bị cắt, chân bị cắt.
Cũng có nhiều người ban đêm không dám một mình đến mồ mả bảo là sợ quỉ lộng, không biết rằng bụng mình cũng đã từng là mồ mả, nhà quỉ, lại còn tùy tiện chôn cất mà không xem phong thủy.
Trước đây có thầy Lâm Thế Mẫn là người rất vui vẻ, ông bảo chúng tôi: “Giả như các vị muốn khuyên người ta ăn chay, thì dứt khoát chớ nói: “Hộp cá anh ăn là quan tài của cá”, cũng chớ nói “Miếng dồi anh ăn, vốn là ruột chứa phân heo” (chắc hẳn nếu dùng “ống phân” mà chế biến thành thức ăn ngon thì anh sẽ không ăn thức ăn ấy) để khỏi khiến người ta phản cảm … các đồng học cười vang nhà, cũng là trong tiếng cười mà giác tỉnh vậy.

Bác sĩ Quách Huệ Trân - Pháp sư Đạo Chứng]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nếu chúng ta bị cắt thịt thì chúng ta sẽ đến rợn người, nhưng khi ăn thịt bị cắt của động vật thì chúng ta lại bảo: “Thơm thật! Ngon thật! Không ăn không được, không đủ dinh dưỡng.”<br />
Khi tôi thực tập tại khoa ngoại, mỗi ngày tôi đều phải sử dụng dao mổ mấy lần. Mỗi lần giải phẫu, tôi đều phải cắt bỏ một số bộ phận hoặc một số phần của chúng trong cơ thể bệnh nhân, như cắt bỏ một phần dạ dày, cắt đi một khúc ruột, hoặc cắt bỏ túi mật, hoặc lấy tử cung đi, thậm chí cưa một chân, thậm chí dùng cưa điện mà cưa xương đầu gối … Y viện sẽ đem một số phần cắt nhỏ để gửi đi kiểm tra, các phần còn lại thì không dùng làm gì, giao cho người chuyên môn xử lý.<br />
Một hôm, tôi về nhà bằng cổng sau của y viện thì gặp người chuyên môn xử lý ấy, anh ta mang một túi ni lông lớn, bên trong đựng các thứ được cắt ra từ thân thể người ta, như bao tử, ruột, mật … anh mang các thứ ấy mà ra cổng sau của y viện. Bên ngoài cổng sau của y viện chúng tôi có một quày bán thịt heo, anh giơ cái bao ấy lên mà đi ngang qua trước quầy thịt, tôi thấy bỗng rợn người! Vì thật giống quá! Giả sử có người giở trò đùa đem dạ dày, ruột hoặc thận bị cắt của mình mà để vào quầy thịt heo kia, lẫn lộn với bao tử, ruột và các thứ nội tạng heo, thì có thể các người cũng nhận không ra, đó là chưa kể mua về mà khen ăn rất ngon!<br />
Khi học năm thứ hai ở Đại học Y, chúng tôi phải nghiên cứu môn “Nhân thể giải phẫu học”, rất nhiều bạn đồng học tự nhiên không dám ăn thịt, vì sao? Thịt động vật và thịt người giống nhau quá! Khi chúng tôi giải phẫu tử thi, rồi sau đó đến quán ăn, trông thấy thịt, cho dù ai đó lúc bình thường vẫn thích ăn thịt thì đều không muốn ăn, cảm thấy thịt ở đây có bề ngoài và mùi vị y hệt với thịt của tử thi trên bàn giải phẫu.<br />
Nếu chúng ta bị cắt thịt thì chúng ta sẽ đến rợn người, nhưng khi ăn thịt bị cắt của động vật thì chúng ta lại bảo: “Thơm thật! Ngon thật! Không ăn không được, không đủ dinh dưỡng.”<br />
Điều này khiến tôi nghĩ đến bài thơ:<br />
Chớ có xem thường mạng chúng sanh<br />
Cũng là xương cốt thịt da thành<br />
Đem chính thân mình mà tự hỏi<br />
Ai chịu đem dao cắt thịt mình.<br />
Chúng ta không nên cho rằng sinh mạng của chúng sinh là nhỏ nhặt không đáng nói đến, không đáng tôn trọng. Da thịt xương cốt của chúng sanh đều giống của chúng ta, biết đau đớn, chúng ta hãy đặt và địa vị mình mà tự hỏi: Có ai dám cầm dao tự cắt thịt của mình cho người ta ăn không?<br />
Có lúc người ta thật kỳ quặc, giả như biết được ai đó bị bệnh thì cho dù là người thân cũng không dám dùng chén đũa của người bệnh, thậm chí còn sợ ăn đồ thừa, sợ ăn nhầm một chút nước miếng của người ấy. Lại nữa, khi ăn chung với người ta thì thường quan trọng hóa quá đáng “đũa anh muỗng tôi”, mọi người cho rằng như thế là “đúng pháp vệ sinh”. Nếu người thân bị ung nhọt, phần lớn người ta đều không dám kê miệng hút lấy máu mủ của người ấy.<br />
Thế nhưng người ta lại bỏ vào mồm và nhai nuốt từng khối thi thể động vật mà người ta không biết chúng có mắc bệnh hay không, lại còn bỏ vào mồm nuốt nước thịt, nước máu (so với nước miếng thì nghiêm trọng hơn nhiều), rồi bảo ngon quá mà hoàn toàn không đắn đo. Thế phải chăng là phù hợp với “quan niệm vệ sinh” của mình đối với người? Có lẽ động vật sạch sẽ khỏe mạnh hơn người chăng!<br />
Nhiều người ban đêm không dám đến phòng giải phẫu tử thi, cũng không dám một mình đến kho đông lạnh Tang Nghi Quán, bảo là sợ tử thi, mà không biết là trong tủ lạnh của nhà mình nhiều tử thi hơn, lại có cả đầu bị cắt, chân bị cắt.<br />
Cũng có nhiều người ban đêm không dám một mình đến mồ mả bảo là sợ quỉ lộng, không biết rằng bụng mình cũng đã từng là mồ mả, nhà quỉ, lại còn tùy tiện chôn cất mà không xem phong thủy.<br />
Trước đây có thầy Lâm Thế Mẫn là người rất vui vẻ, ông bảo chúng tôi: “Giả như các vị muốn khuyên người ta ăn chay, thì dứt khoát chớ nói: “Hộp cá anh ăn là quan tài của cá”, cũng chớ nói “Miếng dồi anh ăn, vốn là ruột chứa phân heo” (chắc hẳn nếu dùng “ống phân” mà chế biến thành thức ăn ngon thì anh sẽ không ăn thức ăn ấy) để khỏi khiến người ta phản cảm … các đồng học cười vang nhà, cũng là trong tiếng cười mà giác tỉnh vậy.</p>
<p>Bác sĩ Quách Huệ Trân &#8211; Pháp sư Đạo Chứng</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Trần Sỹ Mậu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/10/nho-tung-kinh-dia-tang-hoa-giai-nghiep-tien-kiep-het-benh-viem-xoang/comment-page-1/#comment-52703</link>

		<dc:creator><![CDATA[Trần Sỹ Mậu]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Oct 2021 04:04:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14707#comment-52703</guid>

					<description><![CDATA[Xin chào bạn Thùy Hương.
Cảm ơn bạn đã chia sẻ về Oai thần thệ lực của Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát. Cũng như nghiệp quả mình phải gánh nếu đã gây ra tội lỗi trong tiền kiếp hay kiếp này. 
Hiện tại tôi cũng đang bị bệnh tật, tôi tâm nguyện bệnh tật là do cách ăn uống và do những nhân xấu đã gây ra, nay phải nhận lấy.
Nên tôi cũng thường xuyên Niệm Phật và Bồ Tát Địa Tạng để bình an trong tâm cũng như sám hối với Phật và Bồ Tát về những tội lỗi mình đã gây ra trong đời này và những đời trước.
cảm ơn sự chia xẻ của bạn rất nhiều]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Xin chào bạn Thùy Hương.<br />
Cảm ơn bạn đã chia sẻ về Oai thần thệ lực của Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát. Cũng như nghiệp quả mình phải gánh nếu đã gây ra tội lỗi trong tiền kiếp hay kiếp này.<br />
Hiện tại tôi cũng đang bị bệnh tật, tôi tâm nguyện bệnh tật là do cách ăn uống và do những nhân xấu đã gây ra, nay phải nhận lấy.<br />
Nên tôi cũng thường xuyên Niệm Phật và Bồ Tát Địa Tạng để bình an trong tâm cũng như sám hối với Phật và Bồ Tát về những tội lỗi mình đã gây ra trong đời này và những đời trước.<br />
cảm ơn sự chia xẻ của bạn rất nhiều</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
