<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Người Đàn Ông Ở Đài Loan Ưa Thích Hành Thiện Được Thiện Thần Bảo Hộ Thoát Chết Qua Trận Đại Nạn Lịch Sử	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2021/12/nguoi-dan-ong-o-dai-loan-ua-thich-hanh-thien-duoc-thien-than-bao-ho-thoat-chet-qua-tran-dai-nan-lich-su/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/12/nguoi-dan-ong-o-dai-loan-ua-thich-hanh-thien-duoc-thien-than-bao-ho-thoat-chet-qua-tran-dai-nan-lich-su/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Wed, 22 Dec 2021 14:28:05 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Nguyễn Thành		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/12/nguoi-dan-ong-o-dai-loan-ua-thich-hanh-thien-duoc-thien-than-bao-ho-thoat-chet-qua-tran-dai-nan-lich-su/comment-page-1/#comment-52977</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Thành]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 Dec 2021 14:28:05 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14845#comment-52977</guid>

					<description><![CDATA[BA ĐIỀU THIẾT YẾU LÚC LÂM CHUNG

&lt;iframe src=&quot;https://www.facebook.com/plugins/post.php?href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2FLEPHUCMINHVAN%2Fposts%2F4830781603631874&amp;show_text=false&amp;width=500&quot; width=&quot;500&quot; height=&quot;312&quot; style=&quot;border:none;overflow:hidden&quot; scrolling=&quot;no&quot; frameborder=&quot;0&quot; allowfullscreen=&quot;true&quot; allow=&quot;autoplay; clipboard-write; encrypted-media; picture-in-picture; web-share&quot;&gt;&lt;/iframe&gt;

• Điều Thứ Nhất : Phải khéo khai thị an ủi, khiến cho bệnh nhân sắp mất sanh lòng chánh tín. Tha thiết khuyên bệnh nhân, buông bỏ tất cả, nhất tâm niệm Phật, nếu có dặn dò việc gì, bảo họ mau dặn dò, dặn dò xong, bảo họ không nên lo nghĩ chuyện khác, chỉ nghĩ đến ta sắp theo Phật sanh về cõi Cực Lạc, nhất tâm chí thành Niệm Phật, Ngài đích thân đến tiếp dẫn, liền được vãng sanh.
• Điều Thứ Hai : Mọi người luân phiên niệm Phật, để hộ trì tịnh niệm cho bệnh nhân. Tâm lực của bệnh nhân yếu ớt, không thể liên tục niệm lâu dài, ngay trong lúc này phải nhờ người khác hộ niệm, mới được đắc lực. Nên biết rằng: Những người chịu giúp bệnh nhân tịnh niệm vãng sanh, cũng được quả báo người khác hộ niệm cho mình, đừng nói là chỉ vì cha mẹ mới hộ niệm như vậy, cho dù là người không quen biết cũng phải giúp họ hộ niệm, cũng là bồi dưỡng phước điền của mình, giúp cho một người thành tựu vãng sanh Tịnh Độ, tức là giúp cho một người thành tựu làm Phật, hộ niệm nên chia thành từng nhóm luân phiên niệm Phật, pháp khí chỉ nên dùng một cái Khánh, niệm Phật không mau nên chậm, từng chữ rõ ràng.
• Điều Thứ Ba : Tuyệt đối không nên dời động hay khóc lóc, e sợ làm hỏng việc. Bệnh nhân lúc sắp phân chia: Phàm, Thánh, Người, Quỷ, lúc đó chỉ niệm Phật cho thần thức của họ, không nên lau mình, thay quần áo, dời động, khóc lóc, để cho họ tự nhiên ngồi nằm, vì vậy có thuyết rằng: Đỉnh nóng sanh cõi Phật, nơi mắt sanh cõi trời, ngực nóng sanh cõi người, bụng nóng sanh ngã quỷ, đầu gối đọa súc sanh, bàn chân xuống địa ngục. Lúc này mọi người nên khẩn thiết mà niệm Phật, không nên thăm dò hơi nóng của người lúc lâm chung, họ quyết định đới nghiệp vãng sanh.
Ta thấy người khác chết, tâm ta nóng như lửa,
Không phải nóng người khác, sẽ đến lượt ta đây.
Cố gắng thực hành để giúp đỡ thân nhân mình như sau:
1/ Khi người bệnh ra đi, tất cả các thành viên còn lại tập trung Niệm Phật, thay phiên nhau hướng về người mất mà niệm Phật, tối thiểu cũng phải được 8-12 giờ đồng hồ. 
2/ Quạt máy không được quạt thẳng vào thân thể của người lâm chung.
3/ Không được coi ngày, giờ tẩn niệm, không được gọi nhà quan ,đặt áo quan, dựng rạp, kê bàn ghế vv... khi chưa chấm dứt thời gian niệm Phật.
4/ Không nên thông báo cho người thân, bà con, bạn bè biết vội,để chánh gây động tâm đến người ra đi , động tâm đến người đang trợ niệm .
5/ Tuyệt đối không được khóc lóc, ôm, rửa , thay y phục, đụng chạm, di chuyển, người lâm chung.
6/ Không được bỏ (đặt) bất cứ vật gì vào miệng vào tay,vào túi áo, túi quần người lâm chung .
7/ Không được đặt nải chuối nên bụng người mất.
8/ Không được để cơm, trứng trên đầu giường theo tục lệ cũ.
9/ Không được nấu nướng , chiên, xào, có mùi cá, thịt, hành, tỏi ,hẹ ... (Ngũ tân).
10/ Trong suốt 49 ngày, gia đình nên ăn chay, hồi hướng công đức cho người lâm chung là tốt nhất .
Điều QUAN TRỌNG và DUY NHẤT gia đình cần phải làm trong lúc này là : Giữ tâm thanh tịnh , tập trung niệm Phật cầu xin Đức Phật A Di Dà phóng quang tiếp dẫn người thân được vãng sanh Tây Phương Cực Lạc.

ẤN QUANG ĐẠI SƯ khai thị. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>BA ĐIỀU THIẾT YẾU LÚC LÂM CHUNG</p>
<p><iframe src="https://www.facebook.com/plugins/post.php?href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2FLEPHUCMINHVAN%2Fposts%2F4830781603631874&#038;show_text=false&#038;width=500" width="500" height="312" style="border:none;overflow:hidden" scrolling="no" frameborder="0" allowfullscreen="true" allow="autoplay; clipboard-write; encrypted-media; picture-in-picture; web-share"></iframe></p>
<p>• Điều Thứ Nhất : Phải khéo khai thị an ủi, khiến cho bệnh nhân sắp mất sanh lòng chánh tín. Tha thiết khuyên bệnh nhân, buông bỏ tất cả, nhất tâm niệm Phật, nếu có dặn dò việc gì, bảo họ mau dặn dò, dặn dò xong, bảo họ không nên lo nghĩ chuyện khác, chỉ nghĩ đến ta sắp theo Phật sanh về cõi Cực Lạc, nhất tâm chí thành Niệm Phật, Ngài đích thân đến tiếp dẫn, liền được vãng sanh.<br />
• Điều Thứ Hai : Mọi người luân phiên niệm Phật, để hộ trì tịnh niệm cho bệnh nhân. Tâm lực của bệnh nhân yếu ớt, không thể liên tục niệm lâu dài, ngay trong lúc này phải nhờ người khác hộ niệm, mới được đắc lực. Nên biết rằng: Những người chịu giúp bệnh nhân tịnh niệm vãng sanh, cũng được quả báo người khác hộ niệm cho mình, đừng nói là chỉ vì cha mẹ mới hộ niệm như vậy, cho dù là người không quen biết cũng phải giúp họ hộ niệm, cũng là bồi dưỡng phước điền của mình, giúp cho một người thành tựu vãng sanh Tịnh Độ, tức là giúp cho một người thành tựu làm Phật, hộ niệm nên chia thành từng nhóm luân phiên niệm Phật, pháp khí chỉ nên dùng một cái Khánh, niệm Phật không mau nên chậm, từng chữ rõ ràng.<br />
• Điều Thứ Ba : Tuyệt đối không nên dời động hay khóc lóc, e sợ làm hỏng việc. Bệnh nhân lúc sắp phân chia: Phàm, Thánh, Người, Quỷ, lúc đó chỉ niệm Phật cho thần thức của họ, không nên lau mình, thay quần áo, dời động, khóc lóc, để cho họ tự nhiên ngồi nằm, vì vậy có thuyết rằng: Đỉnh nóng sanh cõi Phật, nơi mắt sanh cõi trời, ngực nóng sanh cõi người, bụng nóng sanh ngã quỷ, đầu gối đọa súc sanh, bàn chân xuống địa ngục. Lúc này mọi người nên khẩn thiết mà niệm Phật, không nên thăm dò hơi nóng của người lúc lâm chung, họ quyết định đới nghiệp vãng sanh.<br />
Ta thấy người khác chết, tâm ta nóng như lửa,<br />
Không phải nóng người khác, sẽ đến lượt ta đây.<br />
Cố gắng thực hành để giúp đỡ thân nhân mình như sau:<br />
1/ Khi người bệnh ra đi, tất cả các thành viên còn lại tập trung Niệm Phật, thay phiên nhau hướng về người mất mà niệm Phật, tối thiểu cũng phải được 8-12 giờ đồng hồ.<br />
2/ Quạt máy không được quạt thẳng vào thân thể của người lâm chung.<br />
3/ Không được coi ngày, giờ tẩn niệm, không được gọi nhà quan ,đặt áo quan, dựng rạp, kê bàn ghế vv&#8230; khi chưa chấm dứt thời gian niệm Phật.<br />
4/ Không nên thông báo cho người thân, bà con, bạn bè biết vội,để chánh gây động tâm đến người ra đi , động tâm đến người đang trợ niệm .<br />
5/ Tuyệt đối không được khóc lóc, ôm, rửa , thay y phục, đụng chạm, di chuyển, người lâm chung.<br />
6/ Không được bỏ (đặt) bất cứ vật gì vào miệng vào tay,vào túi áo, túi quần người lâm chung .<br />
7/ Không được đặt nải chuối nên bụng người mất.<br />
8/ Không được để cơm, trứng trên đầu giường theo tục lệ cũ.<br />
9/ Không được nấu nướng , chiên, xào, có mùi cá, thịt, hành, tỏi ,hẹ &#8230; (Ngũ tân).<br />
10/ Trong suốt 49 ngày, gia đình nên ăn chay, hồi hướng công đức cho người lâm chung là tốt nhất .<br />
Điều QUAN TRỌNG và DUY NHẤT gia đình cần phải làm trong lúc này là : Giữ tâm thanh tịnh , tập trung niệm Phật cầu xin Đức Phật A Di Dà phóng quang tiếp dẫn người thân được vãng sanh Tây Phương Cực Lạc.</p>
<p>ẤN QUANG ĐẠI SƯ khai thị. </p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Trần Mộng Như		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2021/12/nguoi-dan-ong-o-dai-loan-ua-thich-hanh-thien-duoc-thien-than-bao-ho-thoat-chet-qua-tran-dai-nan-lich-su/comment-page-1/#comment-52976</link>

		<dc:creator><![CDATA[Trần Mộng Như]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 Dec 2021 13:51:06 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=14845#comment-52976</guid>

					<description><![CDATA[KHỎI BỆNH THẦN KINH TỌA &#038; VÔI CỘT SỐNG NHỜ SÁM HỐI, ĂN CHAY TRƯỜNG, TỤNG KINH, NIỆM PHẬT. 

Nhờ tham dự khóa tu “Niệm Phật - Một ngày an lạc” mà tôi có được nhiều bạn đồng tu. Trong sách Luận ngữ, Đức Khổng Tử nói rằng: &quot;Trong ba người đi đường ắt có một người là thầy ta”. Đó là người đi đường thôi, huống chi tôi đang có hơn trăm người bạn tu hiền hòa quý mến trong những khóa tu này, và tôi học hỏi rất nhiều ở họ.

Khóa tu lần này, tôi dành ít phút nghỉ trưa để trò chuyện với một người bạn đồng tu đặc biệt. Tôi nói đặc biệt vì anh là người khuyết tật duy nhất trong khóa tu này. Nhìn dáng đi khập khiễng trong bước chân thiền hành khiến những người lành lặn như tôi thấy thương anh vô cùng. Nhưng thương nhất là khi anh lạy năm vóc sát đất vì anh chỉ còn một cánh tay, một bàn tay xòe ra nửa búp sen thôi khiến ai nhìn thấy đều không khỏi xúc động. Đồng hành bên anh trên mỗi bước thiền hành mới thấy sự thành kính chất chứa trên vầng trán bao la và đôi mắt rực sáng của anh.

Anh bạn đồng tu đặc biệt ấy có pháp danh Tâm Đài, trạc hơn năm mươi tuổi, anh là một thương binh khi còn rất trẻ tuổi, lúc chỉ mới đôi mươi. Nhà ở gần chùa nhưng Bụt còn rất xa lạ với anh vì nhà anh chỉ thờ cúng ông bà. Anh nói đùa: &quot;Gần chùa gọi Bụt bằng anh, gọi thầy bằng chú”. Mãi đến mấy năm sau này khi anh bị bệnh mới gặp được câu kinh niệm Phật.

Anh bị bệnh thần kinh tọa, vôi hóa đĩa đệm cột sống; gia đình đưa anh vào Bệnh viện Chợ Rẫy chữa trị, nhưng bệnh của anh đã mãn tính nặng, hiện tại bệnh viện chưa có thuốc đặc trị nào có thể chữa lành.

Anh có những ngày dài tuyệt vọng với cơn đau dai dẳng, đi lại rất khó khăn. Anh về điều trị theo chế độ bảo hiểm y tế tại Bệnh viện Đông y của tỉnh nhà, nhằm hạn chế bớt những cơn đau. Duyên lành, anh gặp được vị lương y trực tiếp điều trị cho anh là một Phật tử. Ông thương người thương binh với bước chân khập khiễng lại lâm vào hoàn cảnh bệnh tật. Vị lương y Phật tử khuyên anh một cách chân tình:  &quot;Thuốc tra, ma cầu. Đau thì phải uống thuốc nhưng anh nên về ăn chay, niệm Phật và sám hối thêm, biết đâu duyên lành sẽ đến với anh.”

Và duyên lành như một phép mầu thực sự đã đến với anh bạn tôi. Nhà ở gần chùa, vậy mà phải mất rất nhiều năm anh mới gọi đúng tên Phật hiệu mà không còn gọi là &quot;Bụt&quot;nữa. 
Ngày lại qua ngày, anh siêng năng ngồi tụng kinh, niệm Phật, cầu nguyện chư Phật, Bồ-tát gia hộ cho anh tật bệnh tiêu trừ. Những lời kinh sám hối anh đã thuộc nằm lòng, thấm sâu vào tâm khảm trong niềm tin tha thiết:

&quot;Đệ tử kính lạy
Đức Phật Thích Ca
Phật A Di Đà
Thập phương chư Phật
Vô lượng Phật pháp
Cùng Thánh Hiền Tăng
Đệ tử lâu đời lâu kiếp
Nghiệp chướng nặng nề
Tham giận kiêu căng
Si mê lầm lạc
Ngày nay nhờ Phật
Biết sự lỗi lầm
Thành tâm sám hối
Thề tránh điều dữ
Nguyện làm việc lành
Ngưỡng trông ơn Phật
Từ bi gia hộ
Thân không tật bệnh
Tâm không phiền não
Hàng ngày an vui tu tập
Pháp Phật nhiệm mầu”.

Anh vừa chữa trị theo Đông y, vừa ăn chay trường, vừa tụng kinh niệm Phật, uống nước “Đại bi thủy”; tất cả loại thuốc này đã đem lại cho anh sự nhiệm mầu không thể nghĩ bàn. Bệnh tình anh lần hồi thuyên giảm rồi bình phục. Lúc này anh mới hiểu ra lời khuyên của vị lương y: “Thuốc tra, ma cầu”. &quot;Ma&quot; ở đây không phải là ma quỷ mà là ma nghiệp chướng của mình mang theo từ nhiều đời nhiều kiếp chưa giải kết.

Anh đã nhẹ gánh khổ đau bệnh tật, thân tâm an lạc nhờ vào lòng tin thành kính tha thiết và sự hành trì đúng đắn những vị thuốc Phật. Anh thương binh pháp danh Tâm Đài hiện rất hạnh phúc, được lành bệnh vì đã có duyên đến với Phật pháp.

Tác giả: Lê Đàn
Nguồn: Giác Ngộ Online]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>KHỎI BỆNH THẦN KINH TỌA &amp; VÔI CỘT SỐNG NHỜ SÁM HỐI, ĂN CHAY TRƯỜNG, TỤNG KINH, NIỆM PHẬT. </p>
<p>Nhờ tham dự khóa tu “Niệm Phật &#8211; Một ngày an lạc” mà tôi có được nhiều bạn đồng tu. Trong sách Luận ngữ, Đức Khổng Tử nói rằng: &#8220;Trong ba người đi đường ắt có một người là thầy ta”. Đó là người đi đường thôi, huống chi tôi đang có hơn trăm người bạn tu hiền hòa quý mến trong những khóa tu này, và tôi học hỏi rất nhiều ở họ.</p>
<p>Khóa tu lần này, tôi dành ít phút nghỉ trưa để trò chuyện với một người bạn đồng tu đặc biệt. Tôi nói đặc biệt vì anh là người khuyết tật duy nhất trong khóa tu này. Nhìn dáng đi khập khiễng trong bước chân thiền hành khiến những người lành lặn như tôi thấy thương anh vô cùng. Nhưng thương nhất là khi anh lạy năm vóc sát đất vì anh chỉ còn một cánh tay, một bàn tay xòe ra nửa búp sen thôi khiến ai nhìn thấy đều không khỏi xúc động. Đồng hành bên anh trên mỗi bước thiền hành mới thấy sự thành kính chất chứa trên vầng trán bao la và đôi mắt rực sáng của anh.</p>
<p>Anh bạn đồng tu đặc biệt ấy có pháp danh Tâm Đài, trạc hơn năm mươi tuổi, anh là một thương binh khi còn rất trẻ tuổi, lúc chỉ mới đôi mươi. Nhà ở gần chùa nhưng Bụt còn rất xa lạ với anh vì nhà anh chỉ thờ cúng ông bà. Anh nói đùa: &#8220;Gần chùa gọi Bụt bằng anh, gọi thầy bằng chú”. Mãi đến mấy năm sau này khi anh bị bệnh mới gặp được câu kinh niệm Phật.</p>
<p>Anh bị bệnh thần kinh tọa, vôi hóa đĩa đệm cột sống; gia đình đưa anh vào Bệnh viện Chợ Rẫy chữa trị, nhưng bệnh của anh đã mãn tính nặng, hiện tại bệnh viện chưa có thuốc đặc trị nào có thể chữa lành.</p>
<p>Anh có những ngày dài tuyệt vọng với cơn đau dai dẳng, đi lại rất khó khăn. Anh về điều trị theo chế độ bảo hiểm y tế tại Bệnh viện Đông y của tỉnh nhà, nhằm hạn chế bớt những cơn đau. Duyên lành, anh gặp được vị lương y trực tiếp điều trị cho anh là một Phật tử. Ông thương người thương binh với bước chân khập khiễng lại lâm vào hoàn cảnh bệnh tật. Vị lương y Phật tử khuyên anh một cách chân tình:  &#8220;Thuốc tra, ma cầu. Đau thì phải uống thuốc nhưng anh nên về ăn chay, niệm Phật và sám hối thêm, biết đâu duyên lành sẽ đến với anh.”</p>
<p>Và duyên lành như một phép mầu thực sự đã đến với anh bạn tôi. Nhà ở gần chùa, vậy mà phải mất rất nhiều năm anh mới gọi đúng tên Phật hiệu mà không còn gọi là &#8220;Bụt&#8221;nữa.<br />
Ngày lại qua ngày, anh siêng năng ngồi tụng kinh, niệm Phật, cầu nguyện chư Phật, Bồ-tát gia hộ cho anh tật bệnh tiêu trừ. Những lời kinh sám hối anh đã thuộc nằm lòng, thấm sâu vào tâm khảm trong niềm tin tha thiết:</p>
<p>&#8220;Đệ tử kính lạy<br />
Đức Phật Thích Ca<br />
Phật A Di Đà<br />
Thập phương chư Phật<br />
Vô lượng Phật pháp<br />
Cùng Thánh Hiền Tăng<br />
Đệ tử lâu đời lâu kiếp<br />
Nghiệp chướng nặng nề<br />
Tham giận kiêu căng<br />
Si mê lầm lạc<br />
Ngày nay nhờ Phật<br />
Biết sự lỗi lầm<br />
Thành tâm sám hối<br />
Thề tránh điều dữ<br />
Nguyện làm việc lành<br />
Ngưỡng trông ơn Phật<br />
Từ bi gia hộ<br />
Thân không tật bệnh<br />
Tâm không phiền não<br />
Hàng ngày an vui tu tập<br />
Pháp Phật nhiệm mầu”.</p>
<p>Anh vừa chữa trị theo Đông y, vừa ăn chay trường, vừa tụng kinh niệm Phật, uống nước “Đại bi thủy”; tất cả loại thuốc này đã đem lại cho anh sự nhiệm mầu không thể nghĩ bàn. Bệnh tình anh lần hồi thuyên giảm rồi bình phục. Lúc này anh mới hiểu ra lời khuyên của vị lương y: “Thuốc tra, ma cầu”. &#8220;Ma&#8221; ở đây không phải là ma quỷ mà là ma nghiệp chướng của mình mang theo từ nhiều đời nhiều kiếp chưa giải kết.</p>
<p>Anh đã nhẹ gánh khổ đau bệnh tật, thân tâm an lạc nhờ vào lòng tin thành kính tha thiết và sự hành trì đúng đắn những vị thuốc Phật. Anh thương binh pháp danh Tâm Đài hiện rất hạnh phúc, được lành bệnh vì đã có duyên đến với Phật pháp.</p>
<p>Tác giả: Lê Đàn<br />
Nguồn: Giác Ngộ Online</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
