<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Muốn Độ Chúng Sinh Thì Trước Hết Mình Đừng Ăn Thịt	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2023/03/muon-do-chung-sinh-thi-truoc-het-minh-dung-an-thit/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/03/muon-do-chung-sinh-thi-truoc-het-minh-dung-an-thit/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Mon, 27 Mar 2023 13:59:24 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Tâm Từ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/03/muon-do-chung-sinh-thi-truoc-het-minh-dung-an-thit/comment-page-1/#comment-57443</link>

		<dc:creator><![CDATA[Tâm Từ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 16 Mar 2023 15:13:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13111#comment-57443</guid>

					<description><![CDATA[CHÓ BÁO MỘNG
(Chuyện xảy ra xảy ra vào thời Khang Hy nhà Thanh)
Tại Trấn Ô thôn Đồng, có một gia đình nuôi một con chó, nhưng con chó này rất kỳ lạ, hàng đêm nó bơi từ bên này sang bên kia sông để canh cửa cho một gia đình nọ. Chủ nhà sau khi rình xem lòng rất bất bình. Một hôm nhịn hết nổi, ông gọi con chó tới gần, tức giận nói: Tao nuôi mày cho mày ăn, nhưng đêm đêm mày lại qua sông canh gác cho nhà người? Thế thì mai tao sẽ gọi kẻ giết chó tới bán quách mày đi!
 Tối đó, ông chủ mộng thấy con chó buồn bã nói với ông ta rằng: 
Tôi có duyên với nhà ông. Nhưng do kiếp trước tôi nợ nhà họ tiền nên bây giờ hàng đêm phải sang đó trông nhà giúp cho họ. Hiện thời, tôi chỉ còn nợ họ mười ba quan tiền, khi nào trả xong thì tôi không cần phải qua đó nữa. Khi ấy tôi nhất định sẽ báo đáp đại ân chủ nhân đã nuôi tôi. 
Hôm sau ông chủ kêu con chó tới, lấy mười ba quan tiền buộc vào cổ nó, bảo:
 Tối qua ta nằm mộng nghe mi nói và ta đã hiểu. Mi hãy đem số tiền này đến trả cho nhà họ, từ rày không cần phải cực nhọc qua sông mỗi đêm nữa. 
 Con chó nghe chủ nói nó liền cúi đầu thật thấp trước ông, sau đó nó mang mười ba quan tiền qua sông, đến nhà người, nó bỏ tiền xuống rồi quay trở về.  Kể từ đó nó không bao giờ đến nhà kia nữa.
 Sau đó, ông chủ đi thăm con gái và ra về rất muộn. Do uống rượu nhiều, ông đi xiêu vẹo và té xuống cái ao cá cách nhà không xa.  
Con chó thấy vậy liền chạy đến và sủa to liên hồi, thấy ông chủ không phản ứng gì, nó vội nhảy xuống nước cắn quần áo ông, lôi ông lên bờ, rồi chạy về nhà đập cửa ầm náo. 
Bà chủ nghe động thức giấc, mở cửa ra thì thấy con chó, nó nhìn bà vừa nhìn vừa chạy tới ao cá, bà liền cầm đèn đi theo nó. Tới nơi mới phát hiện chồng mình đang nằm say bí tỉ nơi bờ ao.
 Bà chủ liền dìu chồng về nhà, sau khi ông chồng tỉnh, ông bèn kể cho vợ nghe vụ trả nợ giúp con chó và nói: 
Trong giấc mơ, nó nói rằng nó sẽ báo đáp đại ân của tôi dành cho nó. Hôm nay xảy ra chuyện này, đúng là nó đã báo ân tôi.
 Mấy tháng sau, khi cả gia đình đang ngủ ngon thì hỏa lò bùng cháy to nơi nhà bếp, để đánh thức chủ nhà, con chó liều mạng làm đủ cách để đập tông vào cửa, vừa đập vừa sủa.  Hai vợ chồng bị đánh thức, bật dậy xem: Thấy lửa đang bốc cao, họ vôi vàng chữa cháy.
 Sau hai sự việc đó, gia đình này đối xử với con chó rất tốt, họ thương yêu và chăm sóc nó chu đáo. Sau khi con chó chết, họ bỏ nó vào quan tài, chôn cất tử tế.
Cả đời chúng ta các mối quan hệ với mọi người chung quanh đều nằm trong hai chữ báo ân và trả nợ. Mà trong việc báo ân hay trả nợ này, thường kết thúc bằng ân oán. Cho nên nguyên lai vốn là báo ân, nhưng nhân đó cũng có thể biến thành đòi nợ. Nếu chẳng nợ oán, ân… thì sẽ không gặp nhau. Hoặc bạn nợ tôi hoặc tôi nợ bạn…
Nhìn theo góc độ luân hồi, không duyên thì không tụ hội, và sự tương hội này sẽ tạo thêm nhân, nảy thành nhiều quả hơn trong tương lai. Bất kể là hận hay yêu, chỉ vì thiếu nên phải trả.
 Đòi nợ là do bạn nợ người, báo ân là do người nợ bạn. Nếu như minh bạch đạo lý này, có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng buông xả mọi chấp trước oán ân, cũng có thể cư xử tốt với mọi người và muôn vật.
Kết luận: Hễ đã gặp nhau, có lẽ ta từng là người thân yêu, chỉ vì ta không nhớ ra mà thôi.

Sư ni Hạnh Đoan tuyển dịch.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>CHÓ BÁO MỘNG<br />
(Chuyện xảy ra xảy ra vào thời Khang Hy nhà Thanh)<br />
Tại Trấn Ô thôn Đồng, có một gia đình nuôi một con chó, nhưng con chó này rất kỳ lạ, hàng đêm nó bơi từ bên này sang bên kia sông để canh cửa cho một gia đình nọ. Chủ nhà sau khi rình xem lòng rất bất bình. Một hôm nhịn hết nổi, ông gọi con chó tới gần, tức giận nói: Tao nuôi mày cho mày ăn, nhưng đêm đêm mày lại qua sông canh gác cho nhà người? Thế thì mai tao sẽ gọi kẻ giết chó tới bán quách mày đi!<br />
 Tối đó, ông chủ mộng thấy con chó buồn bã nói với ông ta rằng:<br />
Tôi có duyên với nhà ông. Nhưng do kiếp trước tôi nợ nhà họ tiền nên bây giờ hàng đêm phải sang đó trông nhà giúp cho họ. Hiện thời, tôi chỉ còn nợ họ mười ba quan tiền, khi nào trả xong thì tôi không cần phải qua đó nữa. Khi ấy tôi nhất định sẽ báo đáp đại ân chủ nhân đã nuôi tôi.<br />
Hôm sau ông chủ kêu con chó tới, lấy mười ba quan tiền buộc vào cổ nó, bảo:<br />
 Tối qua ta nằm mộng nghe mi nói và ta đã hiểu. Mi hãy đem số tiền này đến trả cho nhà họ, từ rày không cần phải cực nhọc qua sông mỗi đêm nữa.<br />
 Con chó nghe chủ nói nó liền cúi đầu thật thấp trước ông, sau đó nó mang mười ba quan tiền qua sông, đến nhà người, nó bỏ tiền xuống rồi quay trở về.  Kể từ đó nó không bao giờ đến nhà kia nữa.<br />
 Sau đó, ông chủ đi thăm con gái và ra về rất muộn. Do uống rượu nhiều, ông đi xiêu vẹo và té xuống cái ao cá cách nhà không xa.<br />
Con chó thấy vậy liền chạy đến và sủa to liên hồi, thấy ông chủ không phản ứng gì, nó vội nhảy xuống nước cắn quần áo ông, lôi ông lên bờ, rồi chạy về nhà đập cửa ầm náo.<br />
Bà chủ nghe động thức giấc, mở cửa ra thì thấy con chó, nó nhìn bà vừa nhìn vừa chạy tới ao cá, bà liền cầm đèn đi theo nó. Tới nơi mới phát hiện chồng mình đang nằm say bí tỉ nơi bờ ao.<br />
 Bà chủ liền dìu chồng về nhà, sau khi ông chồng tỉnh, ông bèn kể cho vợ nghe vụ trả nợ giúp con chó và nói:<br />
Trong giấc mơ, nó nói rằng nó sẽ báo đáp đại ân của tôi dành cho nó. Hôm nay xảy ra chuyện này, đúng là nó đã báo ân tôi.<br />
 Mấy tháng sau, khi cả gia đình đang ngủ ngon thì hỏa lò bùng cháy to nơi nhà bếp, để đánh thức chủ nhà, con chó liều mạng làm đủ cách để đập tông vào cửa, vừa đập vừa sủa.  Hai vợ chồng bị đánh thức, bật dậy xem: Thấy lửa đang bốc cao, họ vôi vàng chữa cháy.<br />
 Sau hai sự việc đó, gia đình này đối xử với con chó rất tốt, họ thương yêu và chăm sóc nó chu đáo. Sau khi con chó chết, họ bỏ nó vào quan tài, chôn cất tử tế.<br />
Cả đời chúng ta các mối quan hệ với mọi người chung quanh đều nằm trong hai chữ báo ân và trả nợ. Mà trong việc báo ân hay trả nợ này, thường kết thúc bằng ân oán. Cho nên nguyên lai vốn là báo ân, nhưng nhân đó cũng có thể biến thành đòi nợ. Nếu chẳng nợ oán, ân… thì sẽ không gặp nhau. Hoặc bạn nợ tôi hoặc tôi nợ bạn…<br />
Nhìn theo góc độ luân hồi, không duyên thì không tụ hội, và sự tương hội này sẽ tạo thêm nhân, nảy thành nhiều quả hơn trong tương lai. Bất kể là hận hay yêu, chỉ vì thiếu nên phải trả.<br />
 Đòi nợ là do bạn nợ người, báo ân là do người nợ bạn. Nếu như minh bạch đạo lý này, có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng buông xả mọi chấp trước oán ân, cũng có thể cư xử tốt với mọi người và muôn vật.<br />
Kết luận: Hễ đã gặp nhau, có lẽ ta từng là người thân yêu, chỉ vì ta không nhớ ra mà thôi.</p>
<p>Sư ni Hạnh Đoan tuyển dịch.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
