<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Người Luôn Làm Việc Thiện Con Cháu Hưởng Phú Quý	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Wed, 24 May 2023 14:20:36 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Người Em Tịnh Độ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57792</link>

		<dc:creator><![CDATA[Người Em Tịnh Độ]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 24 May 2023 14:20:36 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57792</guid>

					<description><![CDATA[Hắn là người thành đạt 
Gia cảnh rất đề huề 
Có con ngoan, vợ đẹp 
Cuộc sống vạn người mê. 

      Cứ mỗi lần giỗ mẹ 
      Hắn thiết cỗ linh đình 
      Nào sơn hào, hải vị...
      Để chứng tỏ cái tình. 

Trong một lần dọn dẹp 
Đem vứt bớt đồ thừa 
Hắn thấy quyển nhật ký 
Của mẹ mình năm xưa. 

      Tò mò nên hắn đọc
      Những con chữ quay cuồng 
      Bởi những trang nhật ký 
      Là những câu chuyện buồn:

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Già rồi 
Sao còn như con nít 
Làm cơm vãi khắp nơi! 

      Ừ! Bởi vì tuổi lắm 
      Nên mắt kém, tay run
      Có làm rơi ít hột 
      Âu cũng chỉ chuyện thường!

Khi con còn nhỏ dại
Cũng làm vãi khắp nơi 
Mẹ quét, lau, gom lại...
Đâu trách mắng nửa lời? 

      Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
      Con mắng mẹ: Mặc đồ
      Sao lóng nga lóng ngóng 
      Y hệt nhành cây khô!

Ừ! Tuổi già xương cứng 
Gân cũng chẳng dẻo dai 
Khó xở xoay, quay trở 
Sao cứ mắng mẹ hoài? 

      Khi con còn nhỏ dại 
      Cứ hiếu động chân tay
      Mẹ mặc hoài mới được 
      Đâu trách mắng nọ này? 

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Điếc à?
Trả lời rồi vẫn hỏi 
Cứ như trúng phải tà!

      Ừ! Già nên nghễnh ngãng 
      Nghe lúc được, lúc không 
      Mẹ mới đi hỏi lại 
      Mắng chi để tủi lòng? 

Khi con còn nhỏ dại
Hỏi đủ chuyện trên đời 
Mẹ kiên trì đáp lại 
Đâu mắng mỏ một lời? 

      Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
      Con mắng mẹ: Bực mình!
      Cả đêm ho sù sụ 
      Mất ngủ cả gia đình! 

Ừ! Tuổi nhiều bệnh lắm 
Quy luật của tự nhiên 
Mẹ đâu mong như thế 
Mắng chi để tủi phiền?

      Nhớ khi con nhỏ dại
      Đủ thứ bệnh mang vào 
      Hàng năm trời khóc quấy
      Mẹ đâu trách câu nào? 

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Cứ mỗi bận ăn cơm 
Mẹ phải ngồi góc khuất 
Bởi người mẹ không thơm. 

      Ừ! Kiếp này ta sống 
      Con nít đến hai lần 
      Mẹ già không tự liệu 
      Tất cả cậy con làm!

Nhớ khi con nhỏ dại
Tè, ị bậy khắp nơi... 
Mẹ lau chùi, tắm rửa 
Có bao giờ chê hôi?

      Ngày... tháng... năm... 

      ...

Ngày... tháng... năm... mẹ yếu
Chắc chẳng thể... nữa rồi 
Những dòng này mẹ viết 
Là sau cuối trong đời:

      Dù cho con lạnh nhạt 
      Hay gắt gỏng bấc, chì
      Mẹ chỉ buồn đôi chút 
      Chứ không trách cứ gì! 

Con vẫn là con mẹ
Bé bỏng và đáng yêu 
Dù cho theo năm tháng 
Con đã đổi thay nhiều...! 

      Hắn thẫn thờ nét mặt 
      Nhìn lên phía bàn thờ:
      Ánh mắt bà âu yếm 
      Qua lớp khói hương mờ!

Hắn nấc lên từng chặp:
Con bất hiếu mẹ ơi 
Con muốn xin lỗi mẹ 
Nhưng đã quá muộn rồi! 

     * Những ai còn Cha- Mẹ 
        Hãy thức tỉnh kịp thời 
        Đừng để thành quá muộn 
        Ôm hối hận cả đời! 

Mâm cao ngày cúng họ
Cũng chẳng ý nghĩa chi
Nếu khi cha mẹ sống 
Đối xử chẳng ra gì!

Sưu tầm]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hắn là người thành đạt<br />
Gia cảnh rất đề huề<br />
Có con ngoan, vợ đẹp<br />
Cuộc sống vạn người mê. </p>
<p>      Cứ mỗi lần giỗ mẹ<br />
      Hắn thiết cỗ linh đình<br />
      Nào sơn hào, hải vị&#8230;<br />
      Để chứng tỏ cái tình. </p>
<p>Trong một lần dọn dẹp<br />
Đem vứt bớt đồ thừa<br />
Hắn thấy quyển nhật ký<br />
Của mẹ mình năm xưa. </p>
<p>      Tò mò nên hắn đọc<br />
      Những con chữ quay cuồng<br />
      Bởi những trang nhật ký<br />
      Là những câu chuyện buồn:</p>
<p>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; mẹ tủi<br />
Con mắng mẹ: Già rồi<br />
Sao còn như con nít<br />
Làm cơm vãi khắp nơi! </p>
<p>      Ừ! Bởi vì tuổi lắm<br />
      Nên mắt kém, tay run<br />
      Có làm rơi ít hột<br />
      Âu cũng chỉ chuyện thường!</p>
<p>Khi con còn nhỏ dại<br />
Cũng làm vãi khắp nơi<br />
Mẹ quét, lau, gom lại&#8230;<br />
Đâu trách mắng nửa lời? </p>
<p>      Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; mẹ tủi<br />
      Con mắng mẹ: Mặc đồ<br />
      Sao lóng nga lóng ngóng<br />
      Y hệt nhành cây khô!</p>
<p>Ừ! Tuổi già xương cứng<br />
Gân cũng chẳng dẻo dai<br />
Khó xở xoay, quay trở<br />
Sao cứ mắng mẹ hoài? </p>
<p>      Khi con còn nhỏ dại<br />
      Cứ hiếu động chân tay<br />
      Mẹ mặc hoài mới được<br />
      Đâu trách mắng nọ này? </p>
<p>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; mẹ tủi<br />
Con mắng mẹ: Điếc à?<br />
Trả lời rồi vẫn hỏi<br />
Cứ như trúng phải tà!</p>
<p>      Ừ! Già nên nghễnh ngãng<br />
      Nghe lúc được, lúc không<br />
      Mẹ mới đi hỏi lại<br />
      Mắng chi để tủi lòng? </p>
<p>Khi con còn nhỏ dại<br />
Hỏi đủ chuyện trên đời<br />
Mẹ kiên trì đáp lại<br />
Đâu mắng mỏ một lời? </p>
<p>      Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; mẹ tủi<br />
      Con mắng mẹ: Bực mình!<br />
      Cả đêm ho sù sụ<br />
      Mất ngủ cả gia đình! </p>
<p>Ừ! Tuổi nhiều bệnh lắm<br />
Quy luật của tự nhiên<br />
Mẹ đâu mong như thế<br />
Mắng chi để tủi phiền?</p>
<p>      Nhớ khi con nhỏ dại<br />
      Đủ thứ bệnh mang vào<br />
      Hàng năm trời khóc quấy<br />
      Mẹ đâu trách câu nào? </p>
<p>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; mẹ tủi<br />
Cứ mỗi bận ăn cơm<br />
Mẹ phải ngồi góc khuất<br />
Bởi người mẹ không thơm. </p>
<p>      Ừ! Kiếp này ta sống<br />
      Con nít đến hai lần<br />
      Mẹ già không tự liệu<br />
      Tất cả cậy con làm!</p>
<p>Nhớ khi con nhỏ dại<br />
Tè, ị bậy khắp nơi&#8230;<br />
Mẹ lau chùi, tắm rửa<br />
Có bao giờ chê hôi?</p>
<p>      Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; </p>
<p>      &#8230;</p>
<p>Ngày&#8230; tháng&#8230; năm&#8230; mẹ yếu<br />
Chắc chẳng thể&#8230; nữa rồi<br />
Những dòng này mẹ viết<br />
Là sau cuối trong đời:</p>
<p>      Dù cho con lạnh nhạt<br />
      Hay gắt gỏng bấc, chì<br />
      Mẹ chỉ buồn đôi chút<br />
      Chứ không trách cứ gì! </p>
<p>Con vẫn là con mẹ<br />
Bé bỏng và đáng yêu<br />
Dù cho theo năm tháng<br />
Con đã đổi thay nhiều&#8230;! </p>
<p>      Hắn thẫn thờ nét mặt<br />
      Nhìn lên phía bàn thờ:<br />
      Ánh mắt bà âu yếm<br />
      Qua lớp khói hương mờ!</p>
<p>Hắn nấc lên từng chặp:<br />
Con bất hiếu mẹ ơi<br />
Con muốn xin lỗi mẹ<br />
Nhưng đã quá muộn rồi! </p>
<p>     * Những ai còn Cha- Mẹ<br />
        Hãy thức tỉnh kịp thời<br />
        Đừng để thành quá muộn<br />
        Ôm hối hận cả đời! </p>
<p>Mâm cao ngày cúng họ<br />
Cũng chẳng ý nghĩa chi<br />
Nếu khi cha mẹ sống<br />
Đối xử chẳng ra gì!</p>
<p>Sưu tầm</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Phương Diễm Lệ		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57764</link>

		<dc:creator><![CDATA[Phương Diễm Lệ]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 May 2023 12:42:32 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57764</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật.  Con hồi nào tới giờ chỉ biết niệm câu A Di Đà Phật.  Hôm nay tình cờ đọc bài đức Phật dạy cách niệm Phật dưới đây con thấy hơi lạ, không biết có phải đúng không vì thấy cách niệm ấy hơi dài?

ĐỨC PHẬT DẠY CÁCH NIỆM PHẬT

     Trong thời kỳ Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật còn tại thế, một ngày kia Đức Bổn Sư thấy có hai ông bà lấy thóc để ghi số, cứ mỗi lần niệm &quot; Nam Mô A Di Đà Phật &quot; thì bỏ vào hủ một hạt thóc. Đức Thích Ca thấy thế, nên Ngài mới đi đến, ngồi xuống kế bên mà dạy cho hai ông bà già đang niệm Phật ấy rằng:

     &quot;Ta có một pháp rất hay, dạy hai người niệm Phật một câu thì được số hạt thóc rất nhiều đếm không kể xiết !&quot;

     Hai ông bà già nghe Phật nói vậy rất mừng rỡ, liền quỳ xuống chân thành đảnh lễ Phật và cầu xin Phật từ bi chỉ dạy, vì chúng con tuổi đã quá già rồi...
Lúc ấy Phật Thích Ca dạy niệm như thế nầy :

     &quot;Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới, Tam Thập, Lục Vạn Ức, Nhất Thập, Nhất Vạn, Cửu Thiên, Ngũ Bách Đồng Danh Đồng Hiệu, Đại Từ, Đại Bi A Di Đà Phật &quot;

Một vạn ức = 10,000 X 100,000 = 1 tỷ.
Tam thập lục vạn ức = 36 vạn ức = 36 tỷ.
Nhất thập nhất vạn = 10 x 10,000 = 100,000
Cửu thiên ngũ bách = 9,000 + 500 = 9,500
Nhất thập nhất vạn cửu thiên ngũ bá = 100,000 x 9,500 = 950 triệu

     Tổng gom hết các câu trên, tức là 36 tỷ 950 triệu Thượng Thiện Nhân ở cõi Phật.   Tính ra mỗi lần niệm như vậy thì được vô số danh hiệu Phật. Nên công đức cũng nhiều không kể siết.

Trích từ Kinh: Niệm Phật Bảo Vương]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật.  Con hồi nào tới giờ chỉ biết niệm câu A Di Đà Phật.  Hôm nay tình cờ đọc bài đức Phật dạy cách niệm Phật dưới đây con thấy hơi lạ, không biết có phải đúng không vì thấy cách niệm ấy hơi dài?</p>
<p>ĐỨC PHẬT DẠY CÁCH NIỆM PHẬT</p>
<p>     Trong thời kỳ Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật còn tại thế, một ngày kia Đức Bổn Sư thấy có hai ông bà lấy thóc để ghi số, cứ mỗi lần niệm &#8221; Nam Mô A Di Đà Phật &#8221; thì bỏ vào hủ một hạt thóc. Đức Thích Ca thấy thế, nên Ngài mới đi đến, ngồi xuống kế bên mà dạy cho hai ông bà già đang niệm Phật ấy rằng:</p>
<p>     &#8220;Ta có một pháp rất hay, dạy hai người niệm Phật một câu thì được số hạt thóc rất nhiều đếm không kể xiết !&#8221;</p>
<p>     Hai ông bà già nghe Phật nói vậy rất mừng rỡ, liền quỳ xuống chân thành đảnh lễ Phật và cầu xin Phật từ bi chỉ dạy, vì chúng con tuổi đã quá già rồi&#8230;<br />
Lúc ấy Phật Thích Ca dạy niệm như thế nầy :</p>
<p>     &#8220;Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới, Tam Thập, Lục Vạn Ức, Nhất Thập, Nhất Vạn, Cửu Thiên, Ngũ Bách Đồng Danh Đồng Hiệu, Đại Từ, Đại Bi A Di Đà Phật &#8221;</p>
<p>Một vạn ức = 10,000 X 100,000 = 1 tỷ.<br />
Tam thập lục vạn ức = 36 vạn ức = 36 tỷ.<br />
Nhất thập nhất vạn = 10 x 10,000 = 100,000<br />
Cửu thiên ngũ bách = 9,000 + 500 = 9,500<br />
Nhất thập nhất vạn cửu thiên ngũ bá = 100,000 x 9,500 = 950 triệu</p>
<p>     Tổng gom hết các câu trên, tức là 36 tỷ 950 triệu Thượng Thiện Nhân ở cõi Phật.   Tính ra mỗi lần niệm như vậy thì được vô số danh hiệu Phật. Nên công đức cũng nhiều không kể siết.</p>
<p>Trích từ Kinh: Niệm Phật Bảo Vương</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thanh Châu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57763</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh Châu]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 May 2023 11:54:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57763</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57751&quot;&gt;Thanh Châu&lt;/a&gt;.

Dạ con xin cảm ơn chú Thiện Nhân đã giúp giải tỏa thắc mắc của con.  Vậy con sẽ đợi khi nào gặp hàng xóm của con, con sẽ xin phép ạ.  A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57751">Thanh Châu</a>.</p>
<p>Dạ con xin cảm ơn chú Thiện Nhân đã giúp giải tỏa thắc mắc của con.  Vậy con sẽ đợi khi nào gặp hàng xóm của con, con sẽ xin phép ạ.  A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thiện Nhân		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57760</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thiện Nhân]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 May 2023 04:39:23 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57760</guid>

					<description><![CDATA[In reply to &lt;a href=&quot;https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57751&quot;&gt;Thanh Châu&lt;/a&gt;.

A DI ĐÀ PHẬT 

Gửi bạn Thanh Châu,

Chác chắn là không nên rồi, vì rau đó không phải do bạn trồng. Nếu bạn là Phật tử chân chánh thì bạn phải cẩn trọng với ý niệm này vì nó rất vi tế, nghĩa là ta không sang nhà họ ăn trộm rau, nhưng rau họ lan sang đất nhà ta, thì ta có quyền xử dụng=ý của bạn đã khởi tâm trộm cắp rồi. 
Trong 3 nghiệp thân, khẩu, ý thì ý nghiệp là quan trọng và nguy hiểm nhất, vì ý dẫn đầu các pháp. Pháp thiện, ác đều tác khởi từ ý, vì thế bạn cần thận trong nhé.
Chúc bạn luôn tỉnh giác
TN]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>In reply to <a href="https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57751">Thanh Châu</a>.</p>
<p>A DI ĐÀ PHẬT </p>
<p>Gửi bạn Thanh Châu,</p>
<p>Chác chắn là không nên rồi, vì rau đó không phải do bạn trồng. Nếu bạn là Phật tử chân chánh thì bạn phải cẩn trọng với ý niệm này vì nó rất vi tế, nghĩa là ta không sang nhà họ ăn trộm rau, nhưng rau họ lan sang đất nhà ta, thì ta có quyền xử dụng=ý của bạn đã khởi tâm trộm cắp rồi.<br />
Trong 3 nghiệp thân, khẩu, ý thì ý nghiệp là quan trọng và nguy hiểm nhất, vì ý dẫn đầu các pháp. Pháp thiện, ác đều tác khởi từ ý, vì thế bạn cần thận trong nhé.<br />
Chúc bạn luôn tỉnh giác<br />
TN</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Nguyễn Linh		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57754</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyễn Linh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 16 May 2023 14:37:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57754</guid>

					<description><![CDATA[MỘT CHỨNG MINH CÂU PHẬT HIỆU A DI ĐÀ VI DIỆU KHÔNG THỂ NGHĨ BÀN 

Chào chú Phước Huệ Song Tu.
Sau khi đọc bài ‘Hắc Bạch Vô Thường” của chú viết kể về cụ ông nhà Chú, con cũng mạn phép kể chuyện “Nhờ niệm câu Phật hiệu A DI ĐÀ đã giúp mẹ con hết bệnh sống lâu”.
Mẹ của con  : ĐINH THỊ DỰC Pháp danh : DIỆU GIÁC   94 tuổi, hiện ở thôn 4 - Ba Trại - Ba Vì - Hà Nội.
Mẹ là một người phụ nữ hy sinh  hơn nửa đời người cho gia đình chồng con .
Mẹ vất vả gian truân ba chìm bảy nổi . Trước và sau giải phóng một mình mẹ tần tảo nuôi một đàn con thơ cho đến khi trưởng thành . 
Mẹ một đời cơm chan nước mắt trong vất vả nhọc nhằn, khi đó con còn chưa biết đến Phật Pháp con chỉ biết an ủi mẹ mà thôi
Mãi cho đến năm 2011 bố con qua đời, con mới biết đến Phật Pháp .
Cuộc sống tha phương, cuối năm 2014 con về quê thăm và nhắc mẹ biết cuộc đời là bể khổ, mạng sống vô thường, con có tặng mẹ xâu chuỗi và khuyên mẹ niệm Phật cầu Vãng sanh Tây Phương . 
Sau khi nghe con dẫn giải, mẹ ngộ ra và bậc khóc, từ đó mẹ phát tâm niệm Phật ( đó là năm 2014).
 MẸ BỆNH LẦN THỨ NHẤT:
Năm mẹ 86 tuổi, căn bệnh xơ gan cổ trướng khiến cho mẹ đau đớn, khi thiếp đi mẹ thấy có 2 ông cao lớn  mình người đầu thú, một ông đầu trâu, một ông mặt ngưạ, mỗi ông cầm một thanh sắt như cây đao đen xì nhưng không hiểu sao mẹ thấy mà không sợ.
Tuy trong cơn đau...nhưng mẹ luôn thầm niệm Phật không ngừng, rồi mẹ tỉnh dần, bụng bỗng xẹp và mềm không còn đau nữa.
 MẸ BỆNH LẦN THỨ 2:
Mẹ niệm Phật cho đến năm mẹ 89 tuổi, phát sinh chứng viêm tụy cấp cộng với chứng huyết áp cao, chứng suy tim cùng một lúc, mẹ thoi thóp trong tiếng niệm Phật A Di Đà
Trong phòng chăm sóc đặt biệt, cả gia đình cùng đặt bút lên giấy ký tên,  sau đó vị bác sĩ chích mũi thuốc lần cuối và cũng là đêm cuối để quyết định mạng sống của mẹ, gia đình chuẩn bị tinh thần để về lo hậu sự cho mẹ.
Đêm đó trong cơm mê, lần nữa mẹ lại thấy 2 ông đầu trâu mặt ngựa năm xưa, ông nào cũng cao to đến muốn lôi Mẹ đi nhưng mẹ gạt ra và to tiếng niệm A DI ĐÀ PHẬT !
Sáng hôm sau vào phòng bệnh, vị bác sĩ trợn mắt há hốc ngạc nhiên khi thấy mẹ ngồi trên giường miệng luôn niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT và đòi Bác sĩ cho Mẹ về nhà. 
Sau khi kiểm tra sức khỏe cho Mẹ, Bác sĩ còn ngạc nhiên hơn khi thấy mọi kết quả đều ổn và đồng ý cho mẹ xuất viện về nhà. 
Về đến nhà chúng con mời Ban trợ niệm đến, sám hối oan gia và niệm Phật trợ duyên cho mẹ.
 MẸ BỆNH LẦN THỨ 3:
Đầu năm nay mẹ đã 94 tuổi rồi, sức khỏe cũng yếu hơn nhiều, tai mẹ điếc, mắt mẹ mờ, sức khỏe cũng đã suy kiệt, nghĩ rằng lần này mẹ sẽ ra đi.
Chúng con về lập đàn sám hối cho Mẹ, mời Ban trợ niệm về niệm Phật vãng sanh cho mẹ, nào ngờ mẹ lại khỏe lại, mẹ kể lần này mẹ không thấy 2 ông đầu trâu mặt ngựa nữa, mà mẹ  thấy có 2 ông cao lớn mặc áo giáp vàng đứng 2 bên, đó là 2 ngài Hộ Pháp đến bảo hộ cho Mẹ.
Giờ đây ở tuổi 94, mẹ tỉnh táo hơn, bữa ăn được 1 bát cơm, chống gậy dạo quanh vườn nhà, miệng không ngớt niệm câu A DI ĐÀ PHẬT !

Cư sĩ Phan Văn Sang nguồn fb Phước Huệ Song Tu
Ghi theo lời kể và sự đồng ý chia sẻ của Phật tử Bạch Thuỷ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>MỘT CHỨNG MINH CÂU PHẬT HIỆU A DI ĐÀ VI DIỆU KHÔNG THỂ NGHĨ BÀN </p>
<p>Chào chú Phước Huệ Song Tu.<br />
Sau khi đọc bài ‘Hắc Bạch Vô Thường” của chú viết kể về cụ ông nhà Chú, con cũng mạn phép kể chuyện “Nhờ niệm câu Phật hiệu A DI ĐÀ đã giúp mẹ con hết bệnh sống lâu”.<br />
Mẹ của con  : ĐINH THỊ DỰC Pháp danh : DIỆU GIÁC   94 tuổi, hiện ở thôn 4 &#8211; Ba Trại &#8211; Ba Vì &#8211; Hà Nội.<br />
Mẹ là một người phụ nữ hy sinh  hơn nửa đời người cho gia đình chồng con .<br />
Mẹ vất vả gian truân ba chìm bảy nổi . Trước và sau giải phóng một mình mẹ tần tảo nuôi một đàn con thơ cho đến khi trưởng thành .<br />
Mẹ một đời cơm chan nước mắt trong vất vả nhọc nhằn, khi đó con còn chưa biết đến Phật Pháp con chỉ biết an ủi mẹ mà thôi<br />
Mãi cho đến năm 2011 bố con qua đời, con mới biết đến Phật Pháp .<br />
Cuộc sống tha phương, cuối năm 2014 con về quê thăm và nhắc mẹ biết cuộc đời là bể khổ, mạng sống vô thường, con có tặng mẹ xâu chuỗi và khuyên mẹ niệm Phật cầu Vãng sanh Tây Phương .<br />
Sau khi nghe con dẫn giải, mẹ ngộ ra và bậc khóc, từ đó mẹ phát tâm niệm Phật ( đó là năm 2014).<br />
 MẸ BỆNH LẦN THỨ NHẤT:<br />
Năm mẹ 86 tuổi, căn bệnh xơ gan cổ trướng khiến cho mẹ đau đớn, khi thiếp đi mẹ thấy có 2 ông cao lớn  mình người đầu thú, một ông đầu trâu, một ông mặt ngưạ, mỗi ông cầm một thanh sắt như cây đao đen xì nhưng không hiểu sao mẹ thấy mà không sợ.<br />
Tuy trong cơn đau&#8230;nhưng mẹ luôn thầm niệm Phật không ngừng, rồi mẹ tỉnh dần, bụng bỗng xẹp và mềm không còn đau nữa.<br />
 MẸ BỆNH LẦN THỨ 2:<br />
Mẹ niệm Phật cho đến năm mẹ 89 tuổi, phát sinh chứng viêm tụy cấp cộng với chứng huyết áp cao, chứng suy tim cùng một lúc, mẹ thoi thóp trong tiếng niệm Phật A Di Đà<br />
Trong phòng chăm sóc đặt biệt, cả gia đình cùng đặt bút lên giấy ký tên,  sau đó vị bác sĩ chích mũi thuốc lần cuối và cũng là đêm cuối để quyết định mạng sống của mẹ, gia đình chuẩn bị tinh thần để về lo hậu sự cho mẹ.<br />
Đêm đó trong cơm mê, lần nữa mẹ lại thấy 2 ông đầu trâu mặt ngựa năm xưa, ông nào cũng cao to đến muốn lôi Mẹ đi nhưng mẹ gạt ra và to tiếng niệm A DI ĐÀ PHẬT !<br />
Sáng hôm sau vào phòng bệnh, vị bác sĩ trợn mắt há hốc ngạc nhiên khi thấy mẹ ngồi trên giường miệng luôn niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT và đòi Bác sĩ cho Mẹ về nhà.<br />
Sau khi kiểm tra sức khỏe cho Mẹ, Bác sĩ còn ngạc nhiên hơn khi thấy mọi kết quả đều ổn và đồng ý cho mẹ xuất viện về nhà.<br />
Về đến nhà chúng con mời Ban trợ niệm đến, sám hối oan gia và niệm Phật trợ duyên cho mẹ.<br />
 MẸ BỆNH LẦN THỨ 3:<br />
Đầu năm nay mẹ đã 94 tuổi rồi, sức khỏe cũng yếu hơn nhiều, tai mẹ điếc, mắt mẹ mờ, sức khỏe cũng đã suy kiệt, nghĩ rằng lần này mẹ sẽ ra đi.<br />
Chúng con về lập đàn sám hối cho Mẹ, mời Ban trợ niệm về niệm Phật vãng sanh cho mẹ, nào ngờ mẹ lại khỏe lại, mẹ kể lần này mẹ không thấy 2 ông đầu trâu mặt ngựa nữa, mà mẹ  thấy có 2 ông cao lớn mặc áo giáp vàng đứng 2 bên, đó là 2 ngài Hộ Pháp đến bảo hộ cho Mẹ.<br />
Giờ đây ở tuổi 94, mẹ tỉnh táo hơn, bữa ăn được 1 bát cơm, chống gậy dạo quanh vườn nhà, miệng không ngớt niệm câu A DI ĐÀ PHẬT !</p>
<p>Cư sĩ Phan Văn Sang nguồn fb Phước Huệ Song Tu<br />
Ghi theo lời kể và sự đồng ý chia sẻ của Phật tử Bạch Thuỷ</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thanh Châu		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57751</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh Châu]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 16 May 2023 01:09:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57751</guid>

					<description><![CDATA[Dạ thưa hàng xóm nhà con trồng mấy luống rau thơm.  Rau rất tốt mọc lan cả sang đất nhà con.  Vậy con hái mấy cọng rau mọc lan bên đất nhà con nhưng không cần hỏi vì họ rất ít khi ở nhà, như vậy con có mang tội trộm cắp không ạ?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Dạ thưa hàng xóm nhà con trồng mấy luống rau thơm.  Rau rất tốt mọc lan cả sang đất nhà con.  Vậy con hái mấy cọng rau mọc lan bên đất nhà con nhưng không cần hỏi vì họ rất ít khi ở nhà, như vậy con có mang tội trộm cắp không ạ?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Hai Lúa		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2023/05/nguoi-luon-lam-viec-thien-con-chau-huong-phu-quy/comment-page-1/#comment-57749</link>

		<dc:creator><![CDATA[Hai Lúa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 15 May 2023 20:27:27 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=15092#comment-57749</guid>

					<description><![CDATA[A Di Đà Phật.  Kính chào các đạo hữu,

Nghe pháp cũa lão hòa thượng Tịnh Không một thời gian, tui vừa nhận ra một điều: Ở tất các các thế gian hay cõi Phật khác không có điều này, duy chỉ có một nơi là có.  Đó là ở cõi Cực Lạc luôn luôn có Phật.  Tuy rằng Phật A Di Đà có thọ mạng vô lượng, nhưng đến một lúc thật lâu xa ngài cũng sẽ nhập niết bàn.  Khi Phật A Di Đà nhập niết bàn, bồ tát Quán Thế Âm liền thành Phật.  Tuổi thọ của ngài cũng vô lượng, nhưng rồi sau một thời gian không ai có thể tính đếm được ngài cũng sẽ nhập niết bàn.  Liền đó bồ tát Đại Thế Chí sẽ thành Phật thay thế ngài Quán Thế Âm tiếp tục giáo hóa chúng sanh.  Cho nên cõi Cực Lạc không lúc nào vắng bóng Phật.  Các cõi Phật khác không có điều này.  Vậy cho nên ngài Lý Bỉnh Nam có nói rằng ai đã biết niệm Phật hay nghe nói đến pháp môn Tịnh Độ mà chẳng chịu nguyện sanh về nơi ấy thì đó là kẻ đại ngu si.  Nghe có vẻ nặng lời, nhưng nghĩ sâu xa thì lời ngài nói thật chí lý các vị ạ.  A Di Đà Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>A Di Đà Phật.  Kính chào các đạo hữu,</p>
<p>Nghe pháp cũa lão hòa thượng Tịnh Không một thời gian, tui vừa nhận ra một điều: Ở tất các các thế gian hay cõi Phật khác không có điều này, duy chỉ có một nơi là có.  Đó là ở cõi Cực Lạc luôn luôn có Phật.  Tuy rằng Phật A Di Đà có thọ mạng vô lượng, nhưng đến một lúc thật lâu xa ngài cũng sẽ nhập niết bàn.  Khi Phật A Di Đà nhập niết bàn, bồ tát Quán Thế Âm liền thành Phật.  Tuổi thọ của ngài cũng vô lượng, nhưng rồi sau một thời gian không ai có thể tính đếm được ngài cũng sẽ nhập niết bàn.  Liền đó bồ tát Đại Thế Chí sẽ thành Phật thay thế ngài Quán Thế Âm tiếp tục giáo hóa chúng sanh.  Cho nên cõi Cực Lạc không lúc nào vắng bóng Phật.  Các cõi Phật khác không có điều này.  Vậy cho nên ngài Lý Bỉnh Nam có nói rằng ai đã biết niệm Phật hay nghe nói đến pháp môn Tịnh Độ mà chẳng chịu nguyện sanh về nơi ấy thì đó là kẻ đại ngu si.  Nghe có vẻ nặng lời, nhưng nghĩ sâu xa thì lời ngài nói thật chí lý các vị ạ.  A Di Đà Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
