<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Comments on: Cách Loại Trừ Vọng Tưởng Khi Ý Niệm Tà Vậy Khởi Lên	</title>
	<atom:link href="https://www.duongvecoitinh.com/2024/05/cach-loai-tru-vong-tuong-khi-y-niem-ta-vay-khoi-len/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.duongvecoitinh.com/2024/05/cach-loai-tru-vong-tuong-khi-y-niem-ta-vay-khoi-len/</link>
	<description>Con Đường Tắt Một Đời Thoát Ly Sanh Tử</description>
	<lastBuildDate>Tue, 07 May 2024 19:22:29 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		By: Thanh Lương		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2024/05/cach-loai-tru-vong-tuong-khi-y-niem-ta-vay-khoi-len/comment-page-1/#comment-60562</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh Lương]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 07 May 2024 19:22:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13822#comment-60562</guid>

					<description><![CDATA[Bị Ép Làm Việc Ác Niệm  Phật Vẫn Được Phật Tiếp Rước Vãng Sanh

Vừa mở đầu Vãng Sanh Luận Chú Đại sư Đàm Loan đã nói đến việc “Tự lực 
tu hành là nan hành Đạo” (Đạo khó thực hành) và nêu lên năm điều khó khăn 
mà hành giả thường gặp phải, trong đó có điều thứ ba là:
“Kẻ ác vô lại phá tha thắng đức”, có nghĩa là chỉ nhờ vào tự lực tu hành mà 
không có lực nhiếp trì của Bản Nguyện Phật A Di Đà, cho dù có trí khôn khéo, 
biết Pháp trọng yếu, có lòng Đại Bi phát tâm Bồ Đề. Nhưng đến khi thực tế thực 
hiện việc tu hành, thì lại phải gặp nghịch cảnh ác duyên, người ác nghiệp ác phá 
hoại, không thành tựu được các công đức thù thắng, vẫn phải luân hồi trong 
vòng sanh tử.
Kế đến Đại sư nói đến việc niệm Phật vãng sanh là “Dị hành Đạo” (Đạo dễ
thực hành), vì nương vào Nguyện Lực của Phật, tất cả chướng nạn không thể
cản trở việc vãng sanh tự tại vô ngại. Đối lập với điều thứ ba trong Nan hành 
Đạo “Kẻ ác vô lại, phá hoại người khác”, thì trong Pháp môn Dị hành Đạo là “Tuy 
gặp nghịch cảnh duyên ác, người ác, nghiệp ác làm trở ngại, do công đức niệm 
Phật vượt hơn hẳn tất cả công đức, nên không bị phá hoại. Vì thế có thể vãng 
sanh một cách tự tại.
Ân sư Quy Y cho tôi, lão Hòa Thượng Trấn Minh ở chùa Pháp Nguyên, Bắc 
Kinh, là người đồng hương với tôi, cùng là người ở huyện Tứ Đồng, tỉnh Tứ
Xuyên. Ngài suốt đời chuyên tu Tịnh Độ.
Năm 1992, lúc đó tôi vẫn chưa xuất gia. Vì để khuyên tôi chuyên hạnh niệm 
Phật, Ngài thường hay dắt tay tôi, chỉ trên vách tường một đoạn Pháp ngữ của 
Đại sư Liên Trì và đọc cho tôi nghe. Đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ đoạn Pháp ngữ
đó: “Những điều trong Đại Tạng Kinh trình bày giải thích chẳng qua là Giới –
Định – Huệ mà thôi. Niệm Phật tức là Giới – Định – Huệ, cần gì phải tìm cầu văn 
tự. Thời gian qua mau, mạng sống không bền lâu, mong các hành giả lấy Pháp 
Môn Tịnh Độ làm việc tu khẩn cấp”. Đồng thời chính miệng Ngài kể cho nghe 
một câu chuyện thực tế, tuy gặp kẻ ác phá hoại, niệm Phật vẫn vãng sanh như 
thường, xảy ra lúc Ngài còn nhỏ ở quê nhà, tại trấn Tự Cường, huyện Tử Đồng. 
Vì câu chuyên đầy sức thuyết phục, gợi mở lòng người, cho người niềm tin. Nên 
đến nay tôi vẫn nhớ mãi không quên. Nhưng vì lúc đó chỉ quan tâm đến câu 
chuyện quá cảm động, quên để ý đến tên người, mà lão Hòa Thượng thì đã 
vãng sanh vào năm 1996, nên không thể hỏi và ghi lại tên người cụ thể, thật 
đáng tiếc.
“Có một cặp vợ chồng nông dân ở huyện Tử Đồng, tỉnh Tứ Xuyên, khoảng 
trên dưới 40 tuổi, không có con cái. Một hôm người vợ từ ngoài đi về mừng rỡ
nói với chồng bà:
- Nói cho ông nghe một tin vui lớn.
Chồng bà hỏi:
- Tin vui gì?
Hôm nay tôi nghe người ta khuyên bảo, nên tôi sẽ chuẩn bị ăn chay niệm 
Phật để cầu vãng sanh về Thế Giới Cực Lạc ở Tây Phương. Người chồng xưa 
nay vốn không tin Phật Pháp, những tưởng là tin vui có được vàng bạc của cải 
châu báu. Nghe vợ ông nói thế, trong lòng ông chẳng vui tí nào. Ông nghĩ thầm:
- Vợ mình phải giống mình mới được, làm sao có thể giống một số người 
mê tín như thế? Tin Phật cái gì, không được! Mình sẽ tìm cách cản trở bà ta.
Ông chồng trong bụng đã có sẳn chủ ý, ngoài miệng thì nói với vợ:
- Chúng ta hai miệng ăn, cùng một nồi một bếp, bà muốn ăn chay, chẳng lẽ
lại phải chia nồi chia bếp ra nấu sao? Dù thế nào tôi cũng phải ăn thịt. Bà làm vợ
tôi thì bà phải nấu cho tôi ăn.
Bà vợ nói:
- Ông yên tâm, tôi không làm ảnh hưởng đến ông đâu.
Khi làm cơm, bà làm thức ăn của chồng xong xuôi rồi dọn lên bàn, sau đó 
mới làm phần cơm chay cho mình. Ông chồng thấy vậy liền rưới một muỗng mỡ
heo lên thức ăn chay của vợ để bà không ăn được tịnh chay. Mỗi lần ăn xong 
ông còn cố ý chùi chùi miệng và nói:
- Người ăn thịt không có tội, người làm thịt mới có tội.
Hai ba lần như thế, vợ ông đành phải từ bỏ việc ăn chay. Ông chồng thấy thế
đắc chí vui mừng hớn hở, tự lẩm bẩm trong miệng:
- Thế thì đúng rồi. Hai người đang sống yên lành, ăn chay cái gì, niệm Phật 
cái gì! Tin Phật đến nổi vợ chồng không thể nói chuyện chung được, chẳng có ý 
nghĩa gì hết.
Ông lại nghĩ:
- Bà ăn chay thì đã bị mình ngăn lại rồi, mình còn phải tìm cách chặn bà ấy 
niệm Phật. Nhưng mà niệm Phật thì mọi lúc mọi nơi đều có thể niệm. Thật sự
không có cách gì tốt để ngăn chặn.
Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng ông cũng nghĩ ra một cách:
- Có rồi, mình sẽ bắt bà ấy làm chuyện xấu tạo tội thì bà ấy sẽ không niệm 
Phật được.
Chồng bà tuy không tin Phật, nhưng cũng biết người niệm Phật phải hành 
thiện tích đức, phải làm người thiện. Nếu bà ấy không làm người thiện, thì chẳng 
phải bà ấy chẳng còn tư cách niệm Phật hay sao? Không ăn chay, không làm 
việc thiện, chỉ niệm Phật thôi thì Phật Tổ cũng chẳng độ bà. Vậy thì bà phải tự
động buông bỏ việc niệm Phật thôi. Nghĩ thế, ông chồng liền đổi sang nghề giết 
heo bán thịt. Mỗi buổi sáng sớm, ông ép buộc vợ giúp ông kềm giữ chân heo lại, 
không để cho heo giãy dụa. Bất đắc dĩ bà phải làm theo lời, vừa làm bà vừa kinh 
sợ. Mổ heo xong rồi, ông lại cố ý nói:
- Người giết heo không có tội, người kềm giữ heo mới có tội.
Bà vợ nghe thấy đau lòng tựa như đứt ruột đứt gan. Quả nhiên ngay hôm đó, 
ông chẳng còn nghe tiếng niệm Phật của bà vợ nữa. Ông chồng đắc ý cho rằng 
chiêu này linh nghiệm. Và cứ thế mỗi lần ông giết heo lại bắt vợ phải kềm giữ
heo. Từ đó về sau, tiếng gào thét thê thảm của những con heo bị giết đã thay thế
tiếng niệm Phật. Người ta không còn nghe dù chỉ một tiếng niệm Phật của bà vợ
nữa.
Ba năm như thế trôi qua, một hôm người vợ giặc giũ ra giường, chăn nệm, 
quét dọn trong ngoài sạch sẽ, gòn gàng như chuẩn bị đón tết, đầy vẻ vui mừng. 
Ông chồng cảm thấy kỳ lạ liền hỏi vợ:
- Thấy bà giống như phải đi xa, bà làm cái gì vậy?
Bà vợ trả lời:
- Tôi sắp trở về nhà rồi.
Ông chồng ngơ ngác hỏi:
- Ba mẹ của bà đã mất lâu rồi, bên ngoại chẳng còn ai hết. Ở đây là nhà 
của bà. Bà còn muốn về nhà nào nữa?
Bà vợ trả lời:
- Tôi nói thật cho ông nghe. Tôi sắp về nhà, nhà đây không phải là nhà bình 
thường như ông nói, mà tôi sắp về Thế Giới Tây Phương Cực Lạc. Ông là người 
quá xấu bụng, tôi vốn dĩ muốn làm người ăn chay niệm Phật. Ông không cho tôi 
ăn chay, không thể ăn chay thì tôi niệm Phật cũng được. Ông lại bắt tôi giữ chặt 
heo để ông giết. Mỗi lần ông lại nói: “Người giết heo không có tội, người giữ chặt 
heo mới có tội”. Chính là ông cố ý muốn phá hoại tôi niệm Phật. Tôi thấy ông xấu 
hết chỗ chê, không biết còn làm ra việc xấu ác nào nữa. Nên ở trước mặt ông tôi 
không niệm Phật nữa. Mấy năm nay, tôi một mực niệm Phật trong lòng. Khi tôi 
giữ chặt một con heo thì trong lòng tôi đều niệm Phật khẩn cầu: “Heo ơi, tao thật 
sự tội chướng sâu nặng không cứu mày được. Thôi thì để Phật A Di Đà mau 
mau đến rước mày vãng sanh Tịnh Độ nhé”, và cứ thế mà niệm Phật đến khi 
con heo tắt thở mới thôi. Thế mà tôi nghìn lần không thể ngờ rằng, mỗi một con 
heo do tôi kềm chặt khi bị giết mấy năm qua đều đã vãng sanh về Thế Giới Cực 
Lạc. Để cảm tạ cái ơn mà tôi niệm Phật cho chúng, ba ngày sau, toàn bộ chúng 
sẽ theo Phật A Di Đà đến đây để rước tôi về Thế Giới Tây Phương Cực Lạc.
Ông chồng nghe xong cho đó là chuyện hoang đường. Ông còn nghĩ rằng 
thần kinh của vợ ông không bình thường, liền lấy tay sờ lên trán vợ và nói:

- Có phài bà bị sốt cao rồi mê sảng nói mớ, hay là ba năm không niệm Phật 
khiến bà bị bí tức đến khùng rồi. Nói ai khác thì tôi không biết, chứ bà thì tôi quá 
rõ rồi, tôi giết heo, bà kềm giữ chân của chúng, vậy mà bà còn muốn về Thế Giới 
Cực Lạc hay sao?
Rồi ông xem lời đó như chuyện cười, đem kể khắp đầu làng cuối xóm cho 
mọi người nghe: 
- Bà vợ tôi đầu óc không bình thường. Bà nói ba ngày sau sẽ về Thế Giới 
Cực Lạc. Còn nói những con heo cũng được vãng sanh về đó rồi. Chúng sẽ theo 
Phật đến rước bà ấy. Thật là chưa từng nghe bao giờ! Ai cũng không muốn chết, 
ai cũng muốn sống khỏe mạnh. Ở đâu ra loại người sắp chết lại còn vui vẻ ra đi.
Dân ở quê rất hiếu kỳ, nghe xong lời này họ đều trông đợi lúc đó xem thử, rốt 
cuộc việc thực hư thế nào?
Ngày thứ ba, người chồng vừa thức dậy, thì đã ngửi thấy mùi thơm lạ thường 
trong phòng. Cảm thấy hơi lạ, tìm khắp nhà nhưng không biết mùi thơm đâu ra. 
Ông chợt nhớ ra hôm nay chính là ngày vợ ông nói sẽ ra đi, chẳng lẽ đúng vậy 
sao? Ông len lén nhìn vợ, thấy vợ ông đang ngồi ngay ngắn, chải tóc gọn gàng, 
chẳng có gì khác thường. Thế nhưng trong cái bầu không khí bình thường đó, lại 
có một chút gì đó khiến ông cảm thấy không bình thường. Ông nghĩ thầm:
- Cả đời mình chưa bao giờ tin vào lời nói của bà ấy, hôm nay thử tin một 
lần xem bà ấy về quê hương Thế Giới Cực Lạc như thế nào?
Nghĩ thế, ông chồng âm thầm theo dõi vợ mình, hàng xóm láng giềng đến 
xem náo nhiệt nên chắc chắn là nhớ rõ ngày. Sáng sớm hôm đó đã có người giả
bộ đi ngang qua, họ thò đầu thò cổ qua khe cửa tường chắn nhìn dáo dát. Bà vợ
chải tóc xong im lặng không nói lời nào, tự mình xách chiếc ghế để ngay giữa 
cửa nhà, ngồi hướng mặt ra ngồi trước đám người bu xem, hai chân để bằng 
trên đất, chắp hai tay lại, nhắm mắt niệm Phật. Niệm chưa đến mười câu thì sắc 
mặt bà ửng hồng rực sáng. Ngay tại đó bà ngồi vãng sanh.
Ông chồng thấy vậy chỉ biết ngơ ngác dương mắt nhìn. Ông nghĩ rằng vợ
mình chỉ nói cho vui mà thôi, không ngờ bà ấy lại làm thật, cứ thế bỏ mình mà đi 
rồi. Sự thật rành rành trước mắt và quá đột ngột khiến ông chẳng biết làm gì 
nữa. Bổng chốc việc tồn tại chân thật và từ bi vĩ đại của Đức Phật như một tia 
sáng lóe lên, soi chiếu vào trong tâm ông, hiển hiện rõ ràng tất cả các tội ác của 
ông, tàn sát sinh linh, phá hoại người khác tu hành, chê bai và không tin Phật 
v.v…
- Rồi, loại người như tôi chẳng phải là rơi thẳng xuống Địa Ngục hay sao? 
Tôi phải làm sao đây?
Nhưng rồi ông lại nghĩ:
- Vợ mình không ăn chay, còn kềm giữ heo cho mình giết chúng, bà ấy 
niệm Phật như thế còn đến được cõi nước Phật, thế thì mình niệm Phật, chẳng 
phải cũng được vãng sanh về đó hay sao? Thôi thôi, mình sẽ không làm cái 
nghề giết heo này nữa, xuống Địa Ngục đáng sợ lắm! Mình muốn đi theo bà ấy 
đi về Thế Giới Cực Lạc.
Từ đó về sau ông chồng cũng trở thành người niệm Phật. 
Tôi chẳng mảy may giấu diếm mà đem bữa ăn Pháp vị thịnh soạn mà tôi 
nghe khi xưa được dâng hiến hết cho những hành giả cùng hạnh niệm Phật, 
cùng hưởng thọ sự cứu độ không cần bất kỳ điều kiện nào của Phật A Di Đà. 
Người ác tột cùng nhưng hồi đầu niệm Phật thì chắc chắn được cứu độ. Đây 
chính là lòng từ bi của Phật A Di Đà.

(Ngày 18 tháng 5 năm 2001, Pháp sư Diễn Minh ghi)
Trích: 100 truyện niệm Phật cảm ứng]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bị Ép Làm Việc Ác Niệm  Phật Vẫn Được Phật Tiếp Rước Vãng Sanh</p>
<p>Vừa mở đầu Vãng Sanh Luận Chú Đại sư Đàm Loan đã nói đến việc “Tự lực<br />
tu hành là nan hành Đạo” (Đạo khó thực hành) và nêu lên năm điều khó khăn<br />
mà hành giả thường gặp phải, trong đó có điều thứ ba là:<br />
“Kẻ ác vô lại phá tha thắng đức”, có nghĩa là chỉ nhờ vào tự lực tu hành mà<br />
không có lực nhiếp trì của Bản Nguyện Phật A Di Đà, cho dù có trí khôn khéo,<br />
biết Pháp trọng yếu, có lòng Đại Bi phát tâm Bồ Đề. Nhưng đến khi thực tế thực<br />
hiện việc tu hành, thì lại phải gặp nghịch cảnh ác duyên, người ác nghiệp ác phá<br />
hoại, không thành tựu được các công đức thù thắng, vẫn phải luân hồi trong<br />
vòng sanh tử.<br />
Kế đến Đại sư nói đến việc niệm Phật vãng sanh là “Dị hành Đạo” (Đạo dễ<br />
thực hành), vì nương vào Nguyện Lực của Phật, tất cả chướng nạn không thể<br />
cản trở việc vãng sanh tự tại vô ngại. Đối lập với điều thứ ba trong Nan hành<br />
Đạo “Kẻ ác vô lại, phá hoại người khác”, thì trong Pháp môn Dị hành Đạo là “Tuy<br />
gặp nghịch cảnh duyên ác, người ác, nghiệp ác làm trở ngại, do công đức niệm<br />
Phật vượt hơn hẳn tất cả công đức, nên không bị phá hoại. Vì thế có thể vãng<br />
sanh một cách tự tại.<br />
Ân sư Quy Y cho tôi, lão Hòa Thượng Trấn Minh ở chùa Pháp Nguyên, Bắc<br />
Kinh, là người đồng hương với tôi, cùng là người ở huyện Tứ Đồng, tỉnh Tứ<br />
Xuyên. Ngài suốt đời chuyên tu Tịnh Độ.<br />
Năm 1992, lúc đó tôi vẫn chưa xuất gia. Vì để khuyên tôi chuyên hạnh niệm<br />
Phật, Ngài thường hay dắt tay tôi, chỉ trên vách tường một đoạn Pháp ngữ của<br />
Đại sư Liên Trì và đọc cho tôi nghe. Đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ đoạn Pháp ngữ<br />
đó: “Những điều trong Đại Tạng Kinh trình bày giải thích chẳng qua là Giới –<br />
Định – Huệ mà thôi. Niệm Phật tức là Giới – Định – Huệ, cần gì phải tìm cầu văn<br />
tự. Thời gian qua mau, mạng sống không bền lâu, mong các hành giả lấy Pháp<br />
Môn Tịnh Độ làm việc tu khẩn cấp”. Đồng thời chính miệng Ngài kể cho nghe<br />
một câu chuyện thực tế, tuy gặp kẻ ác phá hoại, niệm Phật vẫn vãng sanh như<br />
thường, xảy ra lúc Ngài còn nhỏ ở quê nhà, tại trấn Tự Cường, huyện Tử Đồng.<br />
Vì câu chuyên đầy sức thuyết phục, gợi mở lòng người, cho người niềm tin. Nên<br />
đến nay tôi vẫn nhớ mãi không quên. Nhưng vì lúc đó chỉ quan tâm đến câu<br />
chuyện quá cảm động, quên để ý đến tên người, mà lão Hòa Thượng thì đã<br />
vãng sanh vào năm 1996, nên không thể hỏi và ghi lại tên người cụ thể, thật<br />
đáng tiếc.<br />
“Có một cặp vợ chồng nông dân ở huyện Tử Đồng, tỉnh Tứ Xuyên, khoảng<br />
trên dưới 40 tuổi, không có con cái. Một hôm người vợ từ ngoài đi về mừng rỡ<br />
nói với chồng bà:<br />
&#8211; Nói cho ông nghe một tin vui lớn.<br />
Chồng bà hỏi:<br />
&#8211; Tin vui gì?<br />
Hôm nay tôi nghe người ta khuyên bảo, nên tôi sẽ chuẩn bị ăn chay niệm<br />
Phật để cầu vãng sanh về Thế Giới Cực Lạc ở Tây Phương. Người chồng xưa<br />
nay vốn không tin Phật Pháp, những tưởng là tin vui có được vàng bạc của cải<br />
châu báu. Nghe vợ ông nói thế, trong lòng ông chẳng vui tí nào. Ông nghĩ thầm:<br />
&#8211; Vợ mình phải giống mình mới được, làm sao có thể giống một số người<br />
mê tín như thế? Tin Phật cái gì, không được! Mình sẽ tìm cách cản trở bà ta.<br />
Ông chồng trong bụng đã có sẳn chủ ý, ngoài miệng thì nói với vợ:<br />
&#8211; Chúng ta hai miệng ăn, cùng một nồi một bếp, bà muốn ăn chay, chẳng lẽ<br />
lại phải chia nồi chia bếp ra nấu sao? Dù thế nào tôi cũng phải ăn thịt. Bà làm vợ<br />
tôi thì bà phải nấu cho tôi ăn.<br />
Bà vợ nói:<br />
&#8211; Ông yên tâm, tôi không làm ảnh hưởng đến ông đâu.<br />
Khi làm cơm, bà làm thức ăn của chồng xong xuôi rồi dọn lên bàn, sau đó<br />
mới làm phần cơm chay cho mình. Ông chồng thấy vậy liền rưới một muỗng mỡ<br />
heo lên thức ăn chay của vợ để bà không ăn được tịnh chay. Mỗi lần ăn xong<br />
ông còn cố ý chùi chùi miệng và nói:<br />
&#8211; Người ăn thịt không có tội, người làm thịt mới có tội.<br />
Hai ba lần như thế, vợ ông đành phải từ bỏ việc ăn chay. Ông chồng thấy thế<br />
đắc chí vui mừng hớn hở, tự lẩm bẩm trong miệng:<br />
&#8211; Thế thì đúng rồi. Hai người đang sống yên lành, ăn chay cái gì, niệm Phật<br />
cái gì! Tin Phật đến nổi vợ chồng không thể nói chuyện chung được, chẳng có ý<br />
nghĩa gì hết.<br />
Ông lại nghĩ:<br />
&#8211; Bà ăn chay thì đã bị mình ngăn lại rồi, mình còn phải tìm cách chặn bà ấy<br />
niệm Phật. Nhưng mà niệm Phật thì mọi lúc mọi nơi đều có thể niệm. Thật sự<br />
không có cách gì tốt để ngăn chặn.<br />
Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng ông cũng nghĩ ra một cách:<br />
&#8211; Có rồi, mình sẽ bắt bà ấy làm chuyện xấu tạo tội thì bà ấy sẽ không niệm<br />
Phật được.<br />
Chồng bà tuy không tin Phật, nhưng cũng biết người niệm Phật phải hành<br />
thiện tích đức, phải làm người thiện. Nếu bà ấy không làm người thiện, thì chẳng<br />
phải bà ấy chẳng còn tư cách niệm Phật hay sao? Không ăn chay, không làm<br />
việc thiện, chỉ niệm Phật thôi thì Phật Tổ cũng chẳng độ bà. Vậy thì bà phải tự<br />
động buông bỏ việc niệm Phật thôi. Nghĩ thế, ông chồng liền đổi sang nghề giết<br />
heo bán thịt. Mỗi buổi sáng sớm, ông ép buộc vợ giúp ông kềm giữ chân heo lại,<br />
không để cho heo giãy dụa. Bất đắc dĩ bà phải làm theo lời, vừa làm bà vừa kinh<br />
sợ. Mổ heo xong rồi, ông lại cố ý nói:<br />
&#8211; Người giết heo không có tội, người kềm giữ heo mới có tội.<br />
Bà vợ nghe thấy đau lòng tựa như đứt ruột đứt gan. Quả nhiên ngay hôm đó,<br />
ông chẳng còn nghe tiếng niệm Phật của bà vợ nữa. Ông chồng đắc ý cho rằng<br />
chiêu này linh nghiệm. Và cứ thế mỗi lần ông giết heo lại bắt vợ phải kềm giữ<br />
heo. Từ đó về sau, tiếng gào thét thê thảm của những con heo bị giết đã thay thế<br />
tiếng niệm Phật. Người ta không còn nghe dù chỉ một tiếng niệm Phật của bà vợ<br />
nữa.<br />
Ba năm như thế trôi qua, một hôm người vợ giặc giũ ra giường, chăn nệm,<br />
quét dọn trong ngoài sạch sẽ, gòn gàng như chuẩn bị đón tết, đầy vẻ vui mừng.<br />
Ông chồng cảm thấy kỳ lạ liền hỏi vợ:<br />
&#8211; Thấy bà giống như phải đi xa, bà làm cái gì vậy?<br />
Bà vợ trả lời:<br />
&#8211; Tôi sắp trở về nhà rồi.<br />
Ông chồng ngơ ngác hỏi:<br />
&#8211; Ba mẹ của bà đã mất lâu rồi, bên ngoại chẳng còn ai hết. Ở đây là nhà<br />
của bà. Bà còn muốn về nhà nào nữa?<br />
Bà vợ trả lời:<br />
&#8211; Tôi nói thật cho ông nghe. Tôi sắp về nhà, nhà đây không phải là nhà bình<br />
thường như ông nói, mà tôi sắp về Thế Giới Tây Phương Cực Lạc. Ông là người<br />
quá xấu bụng, tôi vốn dĩ muốn làm người ăn chay niệm Phật. Ông không cho tôi<br />
ăn chay, không thể ăn chay thì tôi niệm Phật cũng được. Ông lại bắt tôi giữ chặt<br />
heo để ông giết. Mỗi lần ông lại nói: “Người giết heo không có tội, người giữ chặt<br />
heo mới có tội”. Chính là ông cố ý muốn phá hoại tôi niệm Phật. Tôi thấy ông xấu<br />
hết chỗ chê, không biết còn làm ra việc xấu ác nào nữa. Nên ở trước mặt ông tôi<br />
không niệm Phật nữa. Mấy năm nay, tôi một mực niệm Phật trong lòng. Khi tôi<br />
giữ chặt một con heo thì trong lòng tôi đều niệm Phật khẩn cầu: “Heo ơi, tao thật<br />
sự tội chướng sâu nặng không cứu mày được. Thôi thì để Phật A Di Đà mau<br />
mau đến rước mày vãng sanh Tịnh Độ nhé”, và cứ thế mà niệm Phật đến khi<br />
con heo tắt thở mới thôi. Thế mà tôi nghìn lần không thể ngờ rằng, mỗi một con<br />
heo do tôi kềm chặt khi bị giết mấy năm qua đều đã vãng sanh về Thế Giới Cực<br />
Lạc. Để cảm tạ cái ơn mà tôi niệm Phật cho chúng, ba ngày sau, toàn bộ chúng<br />
sẽ theo Phật A Di Đà đến đây để rước tôi về Thế Giới Tây Phương Cực Lạc.<br />
Ông chồng nghe xong cho đó là chuyện hoang đường. Ông còn nghĩ rằng<br />
thần kinh của vợ ông không bình thường, liền lấy tay sờ lên trán vợ và nói:</p>
<p>&#8211; Có phài bà bị sốt cao rồi mê sảng nói mớ, hay là ba năm không niệm Phật<br />
khiến bà bị bí tức đến khùng rồi. Nói ai khác thì tôi không biết, chứ bà thì tôi quá<br />
rõ rồi, tôi giết heo, bà kềm giữ chân của chúng, vậy mà bà còn muốn về Thế Giới<br />
Cực Lạc hay sao?<br />
Rồi ông xem lời đó như chuyện cười, đem kể khắp đầu làng cuối xóm cho<br />
mọi người nghe:<br />
&#8211; Bà vợ tôi đầu óc không bình thường. Bà nói ba ngày sau sẽ về Thế Giới<br />
Cực Lạc. Còn nói những con heo cũng được vãng sanh về đó rồi. Chúng sẽ theo<br />
Phật đến rước bà ấy. Thật là chưa từng nghe bao giờ! Ai cũng không muốn chết,<br />
ai cũng muốn sống khỏe mạnh. Ở đâu ra loại người sắp chết lại còn vui vẻ ra đi.<br />
Dân ở quê rất hiếu kỳ, nghe xong lời này họ đều trông đợi lúc đó xem thử, rốt<br />
cuộc việc thực hư thế nào?<br />
Ngày thứ ba, người chồng vừa thức dậy, thì đã ngửi thấy mùi thơm lạ thường<br />
trong phòng. Cảm thấy hơi lạ, tìm khắp nhà nhưng không biết mùi thơm đâu ra.<br />
Ông chợt nhớ ra hôm nay chính là ngày vợ ông nói sẽ ra đi, chẳng lẽ đúng vậy<br />
sao? Ông len lén nhìn vợ, thấy vợ ông đang ngồi ngay ngắn, chải tóc gọn gàng,<br />
chẳng có gì khác thường. Thế nhưng trong cái bầu không khí bình thường đó, lại<br />
có một chút gì đó khiến ông cảm thấy không bình thường. Ông nghĩ thầm:<br />
&#8211; Cả đời mình chưa bao giờ tin vào lời nói của bà ấy, hôm nay thử tin một<br />
lần xem bà ấy về quê hương Thế Giới Cực Lạc như thế nào?<br />
Nghĩ thế, ông chồng âm thầm theo dõi vợ mình, hàng xóm láng giềng đến<br />
xem náo nhiệt nên chắc chắn là nhớ rõ ngày. Sáng sớm hôm đó đã có người giả<br />
bộ đi ngang qua, họ thò đầu thò cổ qua khe cửa tường chắn nhìn dáo dát. Bà vợ<br />
chải tóc xong im lặng không nói lời nào, tự mình xách chiếc ghế để ngay giữa<br />
cửa nhà, ngồi hướng mặt ra ngồi trước đám người bu xem, hai chân để bằng<br />
trên đất, chắp hai tay lại, nhắm mắt niệm Phật. Niệm chưa đến mười câu thì sắc<br />
mặt bà ửng hồng rực sáng. Ngay tại đó bà ngồi vãng sanh.<br />
Ông chồng thấy vậy chỉ biết ngơ ngác dương mắt nhìn. Ông nghĩ rằng vợ<br />
mình chỉ nói cho vui mà thôi, không ngờ bà ấy lại làm thật, cứ thế bỏ mình mà đi<br />
rồi. Sự thật rành rành trước mắt và quá đột ngột khiến ông chẳng biết làm gì<br />
nữa. Bổng chốc việc tồn tại chân thật và từ bi vĩ đại của Đức Phật như một tia<br />
sáng lóe lên, soi chiếu vào trong tâm ông, hiển hiện rõ ràng tất cả các tội ác của<br />
ông, tàn sát sinh linh, phá hoại người khác tu hành, chê bai và không tin Phật<br />
v.v…<br />
&#8211; Rồi, loại người như tôi chẳng phải là rơi thẳng xuống Địa Ngục hay sao?<br />
Tôi phải làm sao đây?<br />
Nhưng rồi ông lại nghĩ:<br />
&#8211; Vợ mình không ăn chay, còn kềm giữ heo cho mình giết chúng, bà ấy<br />
niệm Phật như thế còn đến được cõi nước Phật, thế thì mình niệm Phật, chẳng<br />
phải cũng được vãng sanh về đó hay sao? Thôi thôi, mình sẽ không làm cái<br />
nghề giết heo này nữa, xuống Địa Ngục đáng sợ lắm! Mình muốn đi theo bà ấy<br />
đi về Thế Giới Cực Lạc.<br />
Từ đó về sau ông chồng cũng trở thành người niệm Phật.<br />
Tôi chẳng mảy may giấu diếm mà đem bữa ăn Pháp vị thịnh soạn mà tôi<br />
nghe khi xưa được dâng hiến hết cho những hành giả cùng hạnh niệm Phật,<br />
cùng hưởng thọ sự cứu độ không cần bất kỳ điều kiện nào của Phật A Di Đà.<br />
Người ác tột cùng nhưng hồi đầu niệm Phật thì chắc chắn được cứu độ. Đây<br />
chính là lòng từ bi của Phật A Di Đà.</p>
<p>(Ngày 18 tháng 5 năm 2001, Pháp sư Diễn Minh ghi)<br />
Trích: 100 truyện niệm Phật cảm ứng</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		By: Thanh Lương		</title>
		<link>https://www.duongvecoitinh.com/2024/05/cach-loai-tru-vong-tuong-khi-y-niem-ta-vay-khoi-len/comment-page-1/#comment-60545</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thanh Lương]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 06 May 2024 17:46:01 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.duongvecoitinh.com/?p=13822#comment-60545</guid>

					<description><![CDATA[NGƯỜI DỐT NIỆM PHẬT, CHẤP TAY ĐỨNG VÃNG SANH

Vào thời nhà Thanh, có ông Vương đạo sĩ, người Trực Lệ, là người rất ngu 
dốt, thân nhân chẳng còn ai. Hằng ngày ông ăn không đủ no, ngủ lều tranh nát, 
không nghề nghiệp, hoặc có người nào đó cho tiền ông cũng chẳng biết đó là 
nhiều hay ít. Có một vị tu sĩ họ Trần thấy vậy thu ông Vương làm đệ tử, bảo ông 
hằng ngày quét chùa, lượm củi, ban đêm công phu niệm Phật vài trăm câu, thắp 
nhang lạy Phật qua ngày. Ông Vương niệm Phật không thành tiếng, thường hôn 
trầm ngủ gật. Thầy Trần hay dùng gậy đánh vào ông Vương và nói: 
- Ông ngu dốt thế này còn không biết tinh tấn tu hành?
Ba năm như thế trôi qua, bỗng một tối nọ đang lúc công phu ông Vương bật 
cười ha hả. Thầy Trần lại dùng gậy đánh ông, ông Vương nói:
- Hôm nay thầy không được đánh tôi.
Thầy Trần hỏi vì sao, ông Vương đáp:
- Thầy cứ ngồi trơ ra suốt mười tám năm mà chẳng biết pháp tu. Nếu có thể
như tôi chân thật niệm Phật thì đã sớm vãng sanh Tây Phương gặp Phật rồi.

Thầy Trần lấy làm lạ nhưng không đoán được việc gì sẽ xảy ra. Sáng hôm 
sau thấy ông Vương leo lên vách núi chót vót, đứng chấp tay quay mặt về
hướng Tây mà chết. Sau khi hỏa táng thu được hai viên xá lợi.
(Nhiễm Hương Tập – Tịnh Độ Thánh Hiền Lục)

Lời bình:
Thánh Đạo môn trực trí huệ chứng Niết Bàn, Tịnh Độ môn còn ngu si sanh 
Cực Lạc. Thánh Đạo môn tự lực khó thực hành, vạn người không được một. 
Tịnh Độ môn tha lực dễ thực hành, trăm người vãng sanh cả trăm. Thánh Đạo 
môn cho dù căn tánh bậc Thánh cũng cần phải trải qua ba A Tăng Kỳ kiếp mới 
có thể chứng quả. Tịnh Độ môn ngay cả bà Thôi hay Vương đạo sĩ ngu dốt, chỉ
nương nhờ vào sáu chữ danh hiệu cũng được vãng sanh thành Phật.

Trích: 100 truyện niệm Phật cảm ứng]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>NGƯỜI DỐT NIỆM PHẬT, CHẤP TAY ĐỨNG VÃNG SANH</p>
<p>Vào thời nhà Thanh, có ông Vương đạo sĩ, người Trực Lệ, là người rất ngu<br />
dốt, thân nhân chẳng còn ai. Hằng ngày ông ăn không đủ no, ngủ lều tranh nát,<br />
không nghề nghiệp, hoặc có người nào đó cho tiền ông cũng chẳng biết đó là<br />
nhiều hay ít. Có một vị tu sĩ họ Trần thấy vậy thu ông Vương làm đệ tử, bảo ông<br />
hằng ngày quét chùa, lượm củi, ban đêm công phu niệm Phật vài trăm câu, thắp<br />
nhang lạy Phật qua ngày. Ông Vương niệm Phật không thành tiếng, thường hôn<br />
trầm ngủ gật. Thầy Trần hay dùng gậy đánh vào ông Vương và nói:<br />
&#8211; Ông ngu dốt thế này còn không biết tinh tấn tu hành?<br />
Ba năm như thế trôi qua, bỗng một tối nọ đang lúc công phu ông Vương bật<br />
cười ha hả. Thầy Trần lại dùng gậy đánh ông, ông Vương nói:<br />
&#8211; Hôm nay thầy không được đánh tôi.<br />
Thầy Trần hỏi vì sao, ông Vương đáp:<br />
&#8211; Thầy cứ ngồi trơ ra suốt mười tám năm mà chẳng biết pháp tu. Nếu có thể<br />
như tôi chân thật niệm Phật thì đã sớm vãng sanh Tây Phương gặp Phật rồi.</p>
<p>Thầy Trần lấy làm lạ nhưng không đoán được việc gì sẽ xảy ra. Sáng hôm<br />
sau thấy ông Vương leo lên vách núi chót vót, đứng chấp tay quay mặt về<br />
hướng Tây mà chết. Sau khi hỏa táng thu được hai viên xá lợi.<br />
(Nhiễm Hương Tập – Tịnh Độ Thánh Hiền Lục)</p>
<p>Lời bình:<br />
Thánh Đạo môn trực trí huệ chứng Niết Bàn, Tịnh Độ môn còn ngu si sanh<br />
Cực Lạc. Thánh Đạo môn tự lực khó thực hành, vạn người không được một.<br />
Tịnh Độ môn tha lực dễ thực hành, trăm người vãng sanh cả trăm. Thánh Đạo<br />
môn cho dù căn tánh bậc Thánh cũng cần phải trải qua ba A Tăng Kỳ kiếp mới<br />
có thể chứng quả. Tịnh Độ môn ngay cả bà Thôi hay Vương đạo sĩ ngu dốt, chỉ<br />
nương nhờ vào sáu chữ danh hiệu cũng được vãng sanh thành Phật.</p>
<p>Trích: 100 truyện niệm Phật cảm ứng</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
