15 02 2026 | Chuyện Nhân Quả |
Tôi sinh năm 1986, 31 tuổi, là người Quảng Đông. Trước đây tôi rất xinh đẹp, được phong là hoa khôi trong vùng. Gia đình tôi không theo tín ngưỡng nào nên tôi không biết đến Phật pháp, hoàn toàn không tin nhân quả báo ứng hay thuyết luân hồi chi. Chỉ nghĩ chết là hết. Vì vậy tôi quan niệm: Sống là cứ tận hưởng hạnh phúc hoan lạc.
Do từ nhỏ tôi không được giáo dục phải sống nhân nghĩa trung hậu, mà nhà trường cũng không chú trọng dạy về điều này. Nên tôi sống luôn cố tranh đoạt mọi thứ bằng khả năng có được của mình. Vì tôi sở hữu sắc đẹp mỹ miều hơn người nên điều đầu tiên là: Phải tận dụng nó. Gia đình tôi thuộc loại trung lưu đọc tiếp ➝
08 02 2026 | Suy Gẫm & Thực Hành |
Kinh văn: Từ câu “nhược Phật tử giả bất đắc thực ngũ tân” cho đến câu “… nhược cố thực giả, phạm khinh cấu tội”.
Dịch nghĩa: Nếu là Phật tử thì không được ăn năm loại gia vị tanh nồng là hành, hẹ, tỏi, nén và hưng cừ. Năm loại này nếu bỏ vào trong tất cả các thứ thực phẩm thì đều không nên ăn. Nếu cố tình ăn thì Phật tử này phạm khinh cấu tội.
Lời giảng: Ăn thịt là làm thương hại sinh mạng chúng sanh. Hàng Phật tử trưởng dưỡng tâm từ bi, đương nhiên không được ăn. Tại sao Ngũ Tân là loài thực vật, không hại đến sinh mạng của chúng sanh, nhưng vì sao Phật tử không được ăn? đọc tiếp ➝
01 02 2026 | Suy Gẫm & Thực Hành |
Nhân gian mỗi ngày có quá nhiều người cha mẹ phá thai, dẫn đến dương gian xuất hiện rất nhiều chứng bệnh. Ví dụ: bệnh đau nửa đầu không trị được, bệnh phụ khoa đeo bám mãi, bệnh đường sinh dục, tinh thần suy sụp v.v… loại bệnh này nhất định phải nhờ vào sức sám hối chân thành, hành thiện tích đức mới giải quyết được, nếu không thì chỉ là lãng phí tiền bạc thời gian và thuốc thang thế gian, còn có thể cả đời không giải quyết được, phải kéo dài đến kiếp sau tiếp tục đền trả nghiệp lực chưa xong. Việc này phải bù đắp trên tâm niệm, khởi tâm động niệm của con người rất quan trọng vậy. Một ý niệm của con người đủ để xuyên suốt không gian đọc tiếp ➝
25 01 2026 | Suy Gẫm & Thực Hành |
Nếu như quí vị thực học thì quí vị phải thật làm. Người học Phật đông, giả thì nhiều, thật học thì ít. Thật học nhiều thì tốt. Giả học Phật không phải là thật học Phật. Danh lợi xuất hiện họ vẫn không buông xuống được. Đó là gì? Đó là thử thách quí vị. Danh cao lợi nhiều bày ra trước mắt, liền quên hết Phật pháp! Cho nên nó không phải là thật, thứ gì quan trọng? Phật Bồ Tát biết điều này: Học Phật quan trọng.
Năm xưa tôi ở Đài Trung học giáo lý với thầy Lý, có một lần thầy giáo nêu ra một ví dụ. Quí vị thật học Phật hay là giả học Phật? Quí vị nghe kinh ở giảng đường, nghe xong rất hoan hỉ, đột nhiên có một người đến nói với quí vị: nhà quí vị cháy rồi đọc tiếp ➝
Các Phúc Đáp Gần Đây