Vào đời nhà Nguyên, có một nhà triệu phú gia tài đầy rẫy, song vợ chồng lại không có con. Có đôi lúc họ ngồi than thở về thân phận không con của mình. Hơn thế nữa, lại tìm kiếm trăm phương nghìn kế để làm sao có được một người con, nhưng hầu như không được như ý.
Nghe tin đồn tại một ngôi chùa nọ, có một vị Hòa thượng biết được quá khứ vị lai, tiên đoán sự việc rất tài giỏi. Vì thế, vợ chồng ông đã tìm đến để tham vấn. Xem qua tướng pháp của ông, Hòa thượng liền nói:
– Đời trước ông tạo tội sát sinh rất nặng, điều này đã khiến cho các loài vật không thể bảo toàn được tánh mạng. Nếu ông thật lòng ăn năn tội lỗi xưa mà sám hối, bằng cách phải phóng sinh đủ tám trăm vạn sinh linh thì họa may có thể chuộc tội được. Vả như lỡ tay giết lầm một con trùng con kiến, bằng mọi cách phải phóng sinh hơn một trăm sinh mạng, mới có thể tiêu trừ được tội lỗi và tái tạo công đức. Chỉ có như thế, ông mới có khả năng sinh được con hiền.
Nghe được lời giáo huấn, triệu phú lấy làm cảm động, bèn đến trước cửa Phật phát nguyện sẽ giữ giới sát sinh. Sau đó về nhà, ông phát tâm thành kính rộng làm việc bố thí và phóng sinh. Bên cạnh đó, sớm hôm chuyên cần đến chùa tham thiền, lễ Phật. Mỗi năm số lượng sinh linh mà ông phóng sinh rất nhiều, và số lượng đó chưa đạt tới con số tám trăm vạn thì vợ ông hoài thai, chẳng bao lâu sinh được một đứa bé. Về sau, đứa bé này lớn lên đậu đến Hiếu Liêm, công danh vinh hiển và hiếu thuận.
Trích: Thương Yêu Sự Sống (The Love Of Life)
Tác giả: G.B. Talovick
Người dịch: Thích Tâm An






Chắc vì tôi béo, xấu lại ở nhà ăn bám nên chồng mới ngoại tình. Sau hai lần sinh nở, tôi tăng hơn 20 kg, dù nhiều lần quyết tâm giảm cân nhưng đều bỏ dở. Ngày yêu nhau, tôi trắng trẻo, mũm mĩm, hiền lành và dễ thương, còn anh đẹp trai, phong độ lại giỏi giang. Cưới xong, chúng tôi có con ngay. Thấy chồng kiếm được tiền, lại muốn tôi ở nhà chăm con nên tôi nghỉ việc, toàn tâm vun vén gia đình. Sau hai lần sinh nở, tôi tăng hơn 20 kg, dù nhiều lần quyết tâm giảm cân nhưng đều bỏ dở. Tôi cũng dần xuề xòa, ít chăm sóc bản thân hơn. Bạn bè nhắc phải giữ gìn, làm đẹp để giữ chồng, nhưng tôi luôn nghĩ nếu chồng thay lòng thì níu kéo cũng vô ích.
Sai lầm của tôi là quá tin vào chồng, cho rằng anh là người có bản lĩnh như vậy, sẽ tránh được cám dỗ. Hơn nữa anh luôn yêu thương, quan tâm tới mấy mẹ con tôi. Tôi phụ thuộc kinh tế vào chồng, không có công việc, ít giao tiếp nên khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn. Tiền chồng làm ra dùng để lo chi phí trong gia đình và tiết kiệm. Sau khi dùng tiền tiết kiệm để mua căn nhà đang ở, chúng tôi gần như không còn tài sản tích lũy.
Khi tôi phát hiện anh có người khác, anh chỉ xin lỗi chứ không biện minh, cũng không xin tha thứ hoặc hứa hẹn điều gì. Anh thẳng thắn nói lời chia tay, bảo rằng đã hết cảm xúc với tôi nên muốn cả hai giải thoát cho nhau. Anh để lại căn nhà cho mẹ con tôi, còn mình chấp nhận ra ngoài thuê trọ. Chúng tôi thống nhất để các con tự quyết định muốn sống với ai.
Hóa ra, anh đã hết yêu tôi từ lâu mà tôi không nhận ra. Khi tôi gặng hỏi lý do, anh lảng tránh không trả lời. Nhìn lại bản thân vừa béo vừa xấu, đón chồng đi làm về người đầy mùi thức ăn, tôi hy sinh tất cả để sinh con cho anh rồi ê chề nhận lại kết quả thế này sao?
Đến giờ tôi vẫn bị ám ảnh khi đọc những tin nhắn anh dành cho người phụ nữ kia, những lời yêu thương mà nhiều năm rồi anh chưa từng nói với tôi. Tôi rất hận người phụ nữ đã cướp chồng mình, nhiều khi muốn tới cơ quan cô ta làm ầm lên cho cô ta bẽ mặt hoặc chặn đường đánh ghen. Nhưng rồi để làm gì? Chồng tôi đã chấp nhận buông bỏ tài sản giá trị để ly hôn tôi mà. Tôi vẫn còn yêu chồng rất nhiều nên buồn quá. Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người.
Minh Uyên
Chị Minh Uyên thương mến!
Đọc những dòng chị viết, em cứ lặng người rất lâu. Có những nỗi đau không nghe tiếng khóc mà vẫn làm người ta nghẹn tận cổ. Em cứ hình dung một người mẹ đứng trong căn bếp quen thuộc, tay còn vương mùi hành, mùi tỏi, mùi nước mắm chay, chờ tiếng xe chồng về như bao nhiêu năm đã từng chờ. Rứa mà một ngày, người mình chờ lại mang trái tim đi đợi một người khác. Có lẽ không có nhát dao nào đau bằng nhát dao ấy.
Chị cứ hỏi: “Có phải vì tôi béo, tôi xấu nên chồng mới ngoại tình?” Em nghe mà thương chị quá. Người phụ nữ nào sau hai lần sinh con mà thân thể không đổi khác? Hai mươi ký ấy đâu chỉ là hai mươi ký thịt da. Trong đó có những đêm thức trắng vì con sốt, có những bữa ăn vội vàng để nhường phần ngon cho chồng con, có những lần ôm con ngủ quên mà mái tóc chẳng kịp chải, có những ước mơ lặng lẽ gấp lại bỏ vào ngăn tủ để làm một người mẹ.
Nếu cân được sự hy sinh của người phụ nữ, em tin hai mươi ký ấy còn nhẹ lắm… Có người từng nói: “Trên đời này, người phụ nữ đẹp nhất không phải lúc mặc váy cưới, mà là lúc bế đứa con của mình.” Tiếc thay, không phải người đàn ông nào cũng đủ sâu để nhìn thấy vẻ đẹp ấy.
Em không dám trách riêng người chồng của chị, bởi chuyện tình cảm nhiều khi phức tạp lắm. Nhưng em chỉ biết rằng, ngoại tình chưa bao giờ là cách đúng để kết thúc một cuộc hôn nhân. Nếu hết yêu thì có thể nói lời chia tay bằng sự tử tế. Còn vừa để một người phụ nữ ở nhà tin tưởng, vừa đem những lời ngọt ngào dành cho người khác, thì đó là món nợ của lương tâm, không phải lỗi của người vợ.
Điều làm em xót nhất không phải là chị mất chồng, mà là sau tất cả những gì đã hy sinh, chị lại quay sang ghét chính mình. Chị đứng trước gương rồi thấy mình xấu. Chị nhìn cái bụng đã sinh hai đứa con rồi thấy mặc cảm. Chị ngửi mùi thức ăn trên áo mình rồi thấy tủi. Trời ơi… nếu mùi thức ăn ấy biết nói, chắc nó sẽ kể rằng nó đã nuôi lớn hai đứa trẻ. Nếu đôi bàn tay chai sần ấy biết nói, chắc nó sẽ kể bao lần đã thức khuya nấu cháo, giặt quần áo, ôm con bệnh. Có những “mùi đời” rất đáng được trân trọng, chứ đâu phải điều để xấu hổ.
Em lại nhớ câu thơ của Nguyễn Duy: “Ta về cúi mái đầu sương điểm, nghe nặng từ tâm lượng đất trời.” Đến một lúc nào đó mình sẽ hiểu, điều quý nhất không phải là giữ được một người, mà là giữ được lòng tử tế của chính mình.
Em biết chị đang hận người phụ nữ kia lắm. Hận đến mức muốn làm ầm lên cho thiên hạ biết. Nhưng chị à, người đau nhất sau một trận đánh ghen thường vẫn là người vợ. Họ về nhà với khuôn mặt đầy nước mắt, còn trái tim thì rách thêm một mảnh nữa. Luật nhân quả không bao giờ ngủ quên. Người gieo nhân gì, sớm muộn cũng sẽ gặp quả ấy. Mình đừng vì lỗi của người khác mà đánh mất luôn sự hiền lành của mình.
Phật dạy: “Oán hận không thể dập tắt oán hận, chỉ có từ bi mới dập tắt được oán hận.” Nghe thì dễ, làm thì khó lắm. Em cũng không dám khuyên chị phải tha thứ ngay. Chỉ mong chị đừng để nỗi hận ấy ở mãi trong tim. Vì người kia có thể chỉ làm chị đau một quãng đời, còn sự oán hận sẽ âm thầm lấy đi hết những ngày bình yên còn lại của chị.
Chị còn nhớ không? Ngày chị sinh đứa con đầu lòng, lần đầu tiên nghe tiếng con oe oe cất lên, chắc chị đã khóc. Giọt nước mắt hôm đó là nước mắt của hạnh phúc. Còn hôm nay, chị cũng đang khóc, nhưng là nước mắt của chia ly. Cuộc đời lạ lắm chị hè. Có những giọt nước mắt mình không muốn rơi, nhưng chính nó lại gột rửa để trái tim mình lớn lên.
Người niệm Phật mình thường nói cõi Ta-bà là cõi của những cuộc gặp rồi chia, thương rồi xa, nắm rồi buông. Chỉ có Cực Lạc mới là quê hương không còn biệt ly. Cho nên, nếu hôm nay chị mất đi một người mà chị từng xem là cả bầu trời, thì xin đừng để mất luôn niềm tin vào cuộc sống và ánh sáng của Phật pháp. Một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” lúc lòng tan nát nghe tưởng đơn sơ, nhưng biết bao người đã nhờ sáu chữ hồng danh ấy mà đi qua những mất mát tưởng chừng không thể bước tiếp.
Em vẫn tin, rồi sẽ có một ngày chị không còn thức trắng để đọc lại những tin nhắn cũ nữa. Chiếc điện thoại sẽ nằm yên, còn lòng chị cũng sẽ yên. Chị sẽ nhìn hai đứa con lớn lên từng ngày, sẽ thấy nụ cười của chúng quý hơn tất cả những lời yêu mà người cũ từng hứa. Chị sẽ soi gương mà không còn hỏi: “Mình có xấu lắm không?”, mà sẽ mỉm cười: “Mình đã mạnh mẽ hơn ngày hôm qua.”
Biết đâu một ngày nào đó, khi tóc đã điểm màu sương, các con đã khôn lớn, vô tình nhớ lại biến cố hôm nay, biết đâu chị sẽ khẽ chắp tay trước tượng Phật, mỉm cười trong nước mắt mà thưa rằng: “Con tưởng năm ấy là ngày con mất tất cả. Nhưng hóa ra đó lại là ngày Phật bắt đầu dắt con về.” Bởi có những cánh cửa khép lại làm mình đau đến nghẹt thở, nhưng cũng chính lúc ấy, một con đường khác lặng lẽ mở ra. Con đường ấy không hứa sẽ không còn nước mắt, nhưng hứa rằng sẽ có Đức Phật A Di Đà đồng hành. Không hứa đời này không còn giông bão, nhưng hứa rằng cuối con đường sẽ có một quê hương không còn sinh ly tử biệt, nơi người khổ được an vui, người lạc lối tìm thấy đường về.
Em xin mượn mấy câu của thi sĩ Thu Bồn để kết lại:
“Con sông dùng dằng, con sông không chảy,
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu.”
Lòng người phụ nữ cũng giống như dòng sông ấy. Càng yêu sâu thì càng đau sâu. Nhưng chị à, xin đừng để dòng sông ấy chỉ chảy về một người đã quay lưng. Hãy để nó chảy về các con, về cha mẹ, về những người còn thương chị, và nhất là chảy về dưới chân Đức Phật A Di Đà.
Em chỉ mong từ hôm nay, mỗi khi nước mắt chực rơi, chị đừng gọi tên người đã rời xa nữa, mà hãy khẽ niệm một câu: “Nam Mô A Di Đà Phật.” Cứ niệm như đứa con mỏi mệt gọi mẹ, như người lữ khách giữa đêm tối gọi ánh đèn. Rồi sẽ có một ngày chị nhận ra, điều ôm lấy trái tim mình sau cùng không phải là nỗi đau của một cuộc hôn nhân tan vỡ, mà là lòng từ bi vô tận của Đức Phật chưa từng bỏ rơi bất kỳ ai biết quay đầu trở về.
Nam Mô A Di Đà Phật.