Đường Về Cõi Tịnh - Con đường tắt 1 đời thoát ly sanh tử

Bạn Đã Chuẩn Bị Gì Cho Chuyến Hành Trình Cuối Cùng Của Đời Mình?Đời người đa phần thời gian cứ thế mà trôi qua, phải biết tính kỹ cho bài toán này! Trong một đời này tu hành tiến độ được bao nhiêu? Phiền não giảm bớt được bao phần? Nghiệp chướng đã tiêu được mấy phần rồi? Cứ đặt kế hoạch năm năm mà tính, 5 năm trước tiến bộ được bao nhiêu phần? Từ nay trở đi chỉ còn lại 5 năm hoặc hai lần 5 năm, thể lực tinh lực mỗi năm mỗi lúc suy yếu dần, cái bệnh khổ của tuổi già thì mỗi năm mỗi nhiều, càng lúc càng nặng. Nếu không nắm chặt thời gian này để dốc lòng tích lũy đầy đủ tư lương mà vãng sanh, e là một bước sai lầm sẽ tạo thành sự sai lầm to lớn cả ngàn vạn lần!

Xin nghĩ cho kỹ, đến giây phút lâm chung, tự mình chưa đạt được cảnh giới sanh tử tự tại. Lại nghĩ nếu hiện giờ bị một trận bệnh nặng trong tâm có thể không loạn chăng? Lúc còn sống bị bệnh nặng, đã hoảng hốt mê hoặc, trong tâm không tự làm chủ được huống hồ khi chết? Lâm chung tứ đại phân rã, đau đớn như con bò sống bị lột da, nếu không phải là người đại tu hành, làm sao có thể vượt qua một cách nhẹ nhàng, thư thái? Lại nghĩ trong cả một đời này ta dám bảo đảm chỉ có thiện nghiệp không có ác nghiệp chăng? Hãy xem trong đời sống hàng ngày tâm nghĩ, miệng nói, thân làm đã tạo nên biết bao nhiêu nghiệp rồi. Khi lâm chung nếu như ác nghiệp phát động, liền dẫn tâm ta kéo xuống tam ác đạo, một khi đầu thai vào ngàn vạn kiếp khó mà thoát thân. Nên biết đọa vào ác đạo nhận lãnh quả báo đau khổ sẽ tiếp tục khởi dậy cái tâm xấu ác (trả thù), như thế nghiệp cũ chưa trả dứt lại chồng thêm nghiệp mới, cứ thế luân chuyển không có ngày dứt, thật đáng sợ quá phải không?

Trong kinh có câu:

“Thất Phật dĩ lai
Do thị nghi tử
Bát vạn kiếp lai
Mạt thoát cáp thân.”

Nghĩa là:

“Bảy vị Phật ra đời
Vẫn còn thân kiến
Tám vạn kiếp rồi
Chưa thoát thân bồ câu.”

Nghĩ đến những việc này thật sợ đến toát cả mồ hôi, dựng đứng cả lông tóc, làm sao mà không nóng lòng nôn ruột chứ? Khi cái chết nó đến, cha mẹ không thể cứu bạn, con cái cũng không thể cứu bạn, bạn dùng mắt nhìn những người xung quanh đứng bên cạnh mình ai là người mà bạn có thể nương tựa, nương nhờ đây? Chỉ có A DI ĐÀ PHẬT mới có thể cứu độ bạn, nhiếp thọ bạn, bảo vệ và thành tựu cho bạn. Điều này chẳng phải đã rõ ràng lắm rồi sao? Sanh tử đại sự không ai có thể giúp mình, chỉ có thể nương nhờ A DI ĐÀ PHẬT giúp ta vãng sanh Thế Giới Cực Lạc. Khi đã hiểu rõ điều này và đã lựa chọn rồi thì phải nhất tâm nhất ý (một lòng một dạ) niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Thật sự là không còn con đường thứ hai nào khác cho chúng ta! Không còn địa điểm thứ hai nào khác cho chúng ta nương về! Muôn ngàn lần hãy trân quý trong lúc mắt ta còn sáng, chân ta còn bước đi được, tinh lực vẫn còn, thể lực đang khỏe mạnh, gấp rút đem hết thân tâm nương tựa vào A DI ĐÀ PHẬT, khẩn cầu Phật thương xót, từ sáng đến tối tha thiết cầu nguyện với Ngài một cách liên tục không bỏ phí một giây phút nào.

Bạn Đã Chuẩn Bị Gì Cho Chuyến Hành Trình Cuối Cùng Của Đời Mình?

Nếu như không trân quý pháp môn này, không nương tựa một cách vững chắc, khó mà tránh được sự sai lầm một cách hồ đồ, suốt ngày từ sáng đến tối sống qua loa qua ngày, chớp mắt là mấy năm qua mau, đến sau cùng bệnh tật giày vò tấm thân, nằm liệt trên giường miệng muốn niệm Phật thì không ra tiếng nổi, muốn nghe theo tiếng Phật hiệu nghe không rõ, lúc này hối hận thì đã muộn rồi, cơ hội đã vụt mất rồi.

Nên thường xuyên suy nghĩ, thời gian còn lại của mình không còn nhiều nữa, giống như ngọn đèn tàn trước gió, có thể bị dập tắt lúc nào không hay, lại như hạt sương trên cỏ, mặt trời vừa ló dạng, sương mù liền tan, liền bốc hơi hoặc như bọt bóng trên mặt nước, gió vừa thổi liền bị vỡ tan hoặc như tia lửa của cục đá mài vừa xẹt ra thì biến mất ngay, cái thân thể hư giả này về tuổi xế chiều, tùy thời có thể bị hủy hoại, không sáng thì tối! Không thể không nóng lòng chột dạ hay sao?

Đời người nhiều lắm chỉ một trăm năm. Nay đã đến tuổi già rồi, phải mở rộng tâm ra, nhìn thấu thế gian này như một vở tuồng, có gì là thật đâu chứ! Trên sân khấu có thể đóng nhiều vai trò khác nhau, có vai nào là thật? Toàn là giả tạm mà.

Cuộc đời chúng ta cũng vậy, cũng đang diễn kịch, đóng vai vợ chồng, vai mẹ con, vai trò gia đình, các loại sự nghiệp! Nay đã già rồi nên biết mọi thứ trên đời đều như một vở tuồng, không thật chút nào, chớ có cố chấp.

Bạn Đã Chuẩn Bị Gì Cho Chuyến Hành Trình Cuối Cùng Của Đời Mình?

Thời gian của tuổi già không còn nhiều nữa, có thể chỉ 5 năm, 3 năm. Với thời gian ngắn ngủi này phải sống như thế nào? Phải lấy câu A DI ĐÀ PHẬT tiêu khiển thời gian, lấy Thế Giới Cực Lạc làm quê hương để ta nương về. Ngày nay niệm Phật mai sau vãng sanh Tây Phương, đây là việc vui sướng biết bao! Hạnh phúc biết bao! Nghĩ như vậy thường sanh tâm hoan hỷ, không nên sanh phiền não.

Nếu như gặp việc gì không vừa ý tâm phiền não khởi lên lập tức chuyển tâm qua cầu A DI ĐÀ PHẬT, nhanh chóng niệm lên câu Phật hiệu, xong tự phản chiếu và nghĩ: ta là người trong thế giới của A DI ĐÀ PHẬT, sao lại có thể giống như người thế gian? Nghĩ như vậy ta có thể chuyển giận thành vui, vui vui vẻ vẻ niệm A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT! Chuyện đời chớ có xen vào, lo âu nhiều quá, chớ tranh đua hơn thua với người, làm được như vậy mới là người có trí huệ! Tự mình được hưởng an lạc, tự tại.

Trích Nhật Mộ Đồ Viễn
Lão pháp sư Tịnh Không đề xướng
Pháp sư Thích Tự Liễu kính biên