Lúc còn ở quê nhà Đông Bắc tôi không hề tin Phật, khi đến Thượng Hải ngày đầu tiên, chị ba của tôi – Vương Hằng Mai – đã bảo tôi niệm Phật, tôi mới bắt đầu niệm Phật. Khoảng năm, sáu ngày sau, ngày nào tôi cũng mơ thấy cha tôi chịu khổ, lại không có tiền xài.
Cha tôi mất đã hơn 10 năm trời, khi tôi còn ở Đông Bắc, chưa bao giờ mơ thấy ông. Tại sao khi đến Thượng Hải xa như thế mà ngày nào cũng mơ thấy? Tôi hỏi chị ba, chị nói: “Cha của cậu đang chịu khổ, cần cậu cho công đức để cứu ông. Trước kia cậu không niệm Phật, không có công đức, cha tìm cậu cũng không có ích gì. Bây giờ cậu niệm Phật thì có công đức rồi, nên cha mới tìm cậu, mỗi đêm đều báo mộng cho cậu, đây gọi là cảm ứng. Không phân biệt đường xa, không cần biết cậu ở nơi nào, cũng đều tìm thấy được”.
Chị ba hạn cho tôi trong vòng bảy ngày, mỗi ngày niệm 21 xâu chuỗi tràng 108 hạt, rồi hồi hướng công đức cho cha tôi. Ngay cái đêm tôi bắt đầu niệm Phật, cha tôi không xuất hiện nữa, cho đến hôm nay, tôi vẫn không mơ thấy cha tôi nữa.
Nhân vì anh tôi cũng đồng thời có đốt giấy tiền vàng bạc cho cha, nên anh cho rằng do anh đốt giấy tiền mà có tác dụng, không nhất định là do niệm Phật. Thế nhưng nếu đốt giấy tiền có tác dụng thì tại sao mỗi năm đến ngày giỗ, Thanh minh, Đông Chí… đốt rất nhiều giấy tiền vàng bạc, đốt tới mười mấy năm, tại sao cha còn đến tìm tôi? Sau khi nghe tôi nói như vậy thì hai anh em tôi đều cho rằng cha chắc chắn được Phật cứu rồi, cho nên mới không đến tìm tôi nữa.
(Ngày 30 tháng 10 năm 2004, Thượng Hải, Tần Diễm Quyền thuật, Pháp sư Thích Tịnh Tông ghi).
Trích: 100 chuyện niệm Phật cảm ứng của Pháp sư Huệ Tịnh






Tôi hay nghe các vị tu hành vì hạnh nguyện gì đó thường có các hành động như đốt ngón tay hay cánh tay. Điều đó có phải là dùng lửa đốt cho ngón tay hay cánh tay cho cháy đen không?
Chào anh Tám, nghe anh hỏi mà tui nhớ hồi nhỏ thấy người ta đốt rơm ngoài đồng, tưởng đâu lửa nhỏ không sao, ai dè thò tay vô thử cái là nhớ đời. Bởi vậy nói tới chuyện đốt ngón tay hay cánh tay thì nhiều người nghe qua cũng giựt mình, tưởng mấy vị tu hành cứ lấy lửa hơ cho cháy đen thui như khúc củi. Thiệt ra không phải cứ ai tu cũng làm chuyện đó, mà càng không phải Phật dạy ai muốn tu thì phải tự đốt mình mới gọi là hay.
Trong Phật giáo, có một số vị phát đại nguyện cúng dường thân mình hoặc đốt một phần rất nhỏ nơi ngón tay, cánh tay như biểu tượng của lòng chí thành và sự xả thân cầu đạo. Có vị thực hiện theo nghi thức rất đặc biệt, có vị thì hoàn toàn không làm. Đó là hạnh nguyện của cá nhân, không phải điều bắt buộc cho tất cả người học Phật. Giống như có người phát nguyện ăn một bữa mỗi ngày, có người lạy Phật mười ngàn lạy, đâu thể bắt ai cũng phải làm y chang.
Còn chuyện có phải dùng lửa đốt cho cháy đen hay không thì nếu thực hiện theo cách xưa, đúng là có dùng lửa. Mức độ thì tùy từng trường hợp và từng truyền thống, có khi chỉ để lại một vết sẹo nhỏ, có khi nghiêm khắc hơn. Nhưng ngày nay rất nhiều đạo tràng và chư Tăng không còn thực hành việc đó nữa, vì quan điểm chung là giữ gìn thân thể khỏe mạnh để tu học, hoằng pháp và giúp người mới là điều quan trọng.
Phật pháp quý ở cái tâm chứ đâu phải quý ở chỗ da cháy hay thịt khét. Nếu trong lòng đầy tham, sân, si thì có đốt hết mười ngón tay cũng chưa chắc thành Phật. Còn nếu mỗi ngày biết nhẫn nhịn một chút, bớt nóng giận một chút, chịu niệm một câu A Di Đà Phật cho miên mật thì cái “lửa phiền não” trong lòng mới là thứ đáng dập tắt nhất. Cái lửa đó cháy dữ hơn lửa ga nhiều, nó đốt luôn hạnh phúc của mình với người khác.
Hai Lúa khoái nhất là lời của Ấn Quang Đại Sư: “Đừng học việc khó của cổ nhân, hãy học cái tâm của cổ nhân.” Người xưa đốt ngón tay là để cúng dường lòng thành, còn mình thời nay cúng dường bằng cách giữ giới, niệm Phật, hiếu kính cha mẹ, giúp người hoạn nạn, sống tử tế với xóm giềng thì Phật cũng hoan hỷ lắm rồi.
Tui xin mượn mấy câu thơ để kết lại cho vui:
Đốt thân chưa chắc sáng đời,
Đốt tham đốt chấp rạng ngời tâm sen.
Một câu Phật hiệu ngày đêm,
Hơn ngàn đốm lửa thắp lên cõi lòng.
Thôi thì mình ráng đốt cho sạch cái nóng nảy, cái ích kỷ, cái hơn thua trong bụng. Được vậy rồi, khỏi cần cháy ngón tay mà đường về Cực Lạc vẫn sáng rực như trăng rằm. Nam Mô A Di Đà Phật.