Khi Sống Ưa Thích Ăn Thịt Trâu Chết Làm Quỷ Đói Kém Phước

Khi Sống Ưa Thích Ăn Thịt Trâu Chết Làm Quỷ Đói Kém Phước

Vào triều Thanh, tại huyện Vô Tích, tỉnh Giang Tô có một viên thư lại họ Vương. Vào năm Đinh Dậu thuộc niên hiệu Thuận Trị (1657 ), vì chuyện ghi chép lương tiền có sai sót nên bị giam rồi chết trong ngục Bắc Đô. Đến tháng tư niên hiệu Khang Hy năm thứ hai (1663), có con trai của Kim Thái là Hán Quang, người Tô Châu, từ kinh thành đi thuyền về quê. Thuyền vừa đi qua bến Trương Gia bỗng nghe có tiếng người gọi: “Tôi là người họ Vương ở Vô Tích, xin được đi nhờ thuyền.” Hán Quang đồng ý, cho thuyền ghé vào, nhưng chẳng thấy ai cả. Thuyền ra đi, lại nghe có tiếng gọi như trước. Hán Quang lên tiếng hỏi, liền nghe tiếng họ Vương đáp thật rằng: “Tôi là quỷ chết oan, thuyền ông đậu xa bờ quá nên tôi không lên được.” Người trên thuyền nghe như vậy đều kinh hãi. Quỷ họ Vương liền nói: “Không sao đâu, cho tôi ngồi ở mạn thuyền là được.”

Hán Quang cho ghé thuyền vào sát bờ, liền nghe như có người nhảy lên thuyền. Thuyền vừa đi chưa bao lâu, chợt lại nghe tiếng quỷ kêu lên. Hán Quang hỏi việc gì, quỷ đáp: “Tôi bỏ quên cái túi nhỏ trên bờ sông rồi. Trong đó có sổ ghi chép lương tiền các khoản, về nhà có người tra hỏi, cần phải lấy đó làm bằng chứng. Xin cho tôi trở lại để lấy.” Hán Quang liền chiều ý. Sau đó thuyền đi tiếp được ba ngày, lúc trời sắp tối bỗng nghe quỷ nói: “Xin tạm dừng thuyền, trên bờ chỗ kia có đàn phổ trai, tôi muốn đến dự.” Hán Quang không hiểu, hỏi: “Phổ trai là gì?” Quỷ đáp: “Người đời thường gọi là thí thực, tức là bố thí thức ăn.” Hán Quang liền ghé thuyền cho quỷ đi. Vừa đi được chốc lát đã trở lại ngay, nói: “Bồ Tát Quán Âm làm chủ đàn, không có phần cơm cho tôi, vì ngày trước tôi thích ăn thịt trâu. Mỗi khi Bồ Tát chủ đàn, tất cả những người ham thích thịt trâu đều không được vào ăn.” Hán Quang nghe như thế kinh hãi nói: “Có chuyện như vậy thật sao? Tôi vốn thường ăn thịt trâu, từ nay xin chừa bỏ.”

Chốc lát sau, nghe tiếng quỷ khóc lớn. Hán Quang hỏi việc gì, quỷ đáp: “Vì ông phát tâm giữ giới không ăn thịt trâu, nên thần chứng giới đàn từ cõi trời sắp đến, tôi không thể ở đây được nữa.” Hán Quang liền hỏi: “Vậy ông làm sao về nhà?” Quỷ đáp: “Tôi phải chờ thuyền khác thôi.” Hán Quang dừng thuyền, quỷ lẳng lặng rời đi.

  • Lời bàn:

Pháp vị Du-già thí thực của nhà Phật có khả năng cứu tế khắp hai cõi trời, người: trên là tám bộ trời, rồng (thiên long bát bộ: chỉ chung 8 cảnh giới chúng sinh bao gồm: chư thiên, loài rồng, a-tu-la, ca-lầu-la, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, con người và loài phi nhân), dưới cho đến chúng sinh trong ba đường địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, hết thảy đều nằm trong phạm vi rộng thí của pháp thí thực này, lẽ nào lại có việc Bồ Tát làm chủ đàn mà người ham ăn thịt trâu không được thí thực? Quỷ họ Vương kia không được ăn, đó là do nghiệp riêng chiêu cảm mà thành chỗ thấy riêng mà thôi. Thí như loài quỷ đói, trải qua nhiều kiếp không được nghe đến tên gọi “nước”, dù có đi trên mặt nước, đưa mắt nhìn cũng chỉ thấy đó toàn là máu mủ, chẳng phải là do nghiệp lực của họ mà thành như thế đó sao?

Thuở xưa, Tôn giả Mục-kiền-liên dùng thiên nhãn nhìn khắp thế gian, thấy được người mẹ đã qua đời của ngài đang ở trong cảnh giới của loài quỷ đói, liền mang đến cho bà một bát cơm. Mẹ ngài nhận được liền dùng tay trái che bát [vì sợ những quỷ khác nhìn thấy], tay phải bốc lấy cơm. Bà vừa đưa cơm vào đến miệng, cơm ấy liền lập tức hóa thành than lửa. Ngài Mục-kiền-liên đau đớn khóc than, tìm đến cầu cứu với đức Phật. Phật dạy: “Mẹ của ông tội nặng, không phải sức một người có thể cứu độ được. Lòng hiếu thảo của ông tuy cảm động trời đất, nhưng dù trời đất quỷ thần cũng không thể giúp được việc này. Ông nên nhờ cậy đến sức oai thần của chư tăng trong mười phương, mẹ ông mới có thể được giải thoát.”

Ngài Mục-kiền-liên liền tổ chức Phật sự lớn lao, cúng dường tất cả chư tăng mười phương. Mẹ ngài ngay trong ngày ấy liền được thoát khỏi cảnh khổ trong loài quỷ đói (chuyện này được kể trong kinh Vu Lan Bồn). Theo đó mà xét thì việc quỷ họ Vương không được ăn, lẽ nào không phải do nghiệp báo tự thân của ông ta chiêu cảm?

Có người hỏi: “Nếu đã như vậy thì việc thí thực ở thế gian thật cũng chẳng ích lợi gì?” Đáp rằng: “Mối tương quan giữa chúng sinh với Phật pháp phân thành hai hạng: một là có duyên, hai là vô duyên. Những chúng sinh có duyên ắt sẽ được thấm nhuần ân huệ. Nếu không thể tiếp nhận được, ấy là vô duyên. [Như vậy, có vô duyên, cũng có hữu duyên,] không thể cố chấp vào một lẽ duy nhất mà luận việc.” Chỉ cần có lòng tin nơi Phật pháp, ắt thành người có duyên. Không có lòng tin nơi Phật pháp, ấy là vô duyên. Lẽ nào có thể không sớm phát khởi lòng tin vào Phật pháp?

Có nhiều công lao với con người nhất, thật không loài vật nào hơn trâu, chó. Hao tổn âm đức nhiều nhất cũng không gì bằng ăn thịt trâu, chó. Thế mà người đời lại cứ muốn ăn thịt trâu, thịt chó, thật không hiểu vì sao?

Trích An Sĩ Toàn Thư – Khuyên Người Bỏ Sự Giết Hại
Nguyên tác Hán văn: Vạn Thiện Tiên Tư
Tác Giả: Chu An Sĩ
Việt dịch và chú giải: Nguyễn Minh Tiến

CHIA SẺ BÀI PHÁP:

16 Phúc đáp

  1. Đức Tuấn

    Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Con năm nay 38 tuổi, có duyên đến với Phật Pháp được một thời gian ngắn ( được khoảng 2 tháng )
    Lúc rảnh con thường lên mạng tìm hiểu, đọc cái bài viết, tìm hiểu các kiến thức của đạo Phật, nghe các bài thuyết pháp của các vị cao tăng…Càng ngày con càng cảm thấy yêu mến và kính trọng đức Phật , đạo Phật, các vụ cao tăng và các phật tử nói chung.
    Trước kia con là người vô minh, không tin vào phật pháp hay tâm linh, con cũng học và hiểu về quy luật nhân quả nhưng chỉ ở mức độ đơn giản, thời gian gần đây sau khi nghe các bài thuyết pháp của các vị đại sư con thấy rằng Đạo Phật đúng là trí tuệ , khoa học con đã nguyện thay đổi tính nết và bắt đầu tu tập,
    Trước kia, con thường hay cãi và tức giận với cha mẹ mình, dù con không phải là hư hỏng hay lười biếng, nhưng do áp lực cuộc sống, công việc,xã hội.. đã làm con trở nên cục cằn và nhiều khi hỗn láo với cha mẹ,
    Rồi nữa , có những lúc rảnh rỗi con đã lên mạng internet, tìm kiếm gái làng chơi để trốn vợ đi chơi nhằm thỏa mãn tham dục cá nhân, dù khi về nhà con vẫn là một người, chồng, người cha tốt…
    Từ ngày con hiểu, con thấm về Phật Pháp , con đã từ bỏ những thói thói xấu đó , Từ 1 tháng nay con đã không cãi, không trì trích cha mẹ nữa,và cũng từ lâu rồi con không còn mê đắm đàn bàn và tìm gái nữa,
    Giờ đây trong tâm con thấy thanh thản và an lạc lắm, con quyết tu tập duy trì 5 giới ( con vốn không trộm cắp, không gian dối,sợ hãi và lên án sát sanh, bia rượi con cũng không có uống )Rồi thì tập bỏ thói tham lam, sân hận.. chấp trước, học cách bố thí..
    Giờ đây con thấy mình thật may mắn khi đã sớm nhận chân và giác ngộ được Phật Pháp, nhờ có đức Phật đưa đường chỉ lối cho con thoát khỏi vô minh tối tăm, Cũng thây may mắn nữa là công đức phước báo của con còn đủ nên mới được giác ngộ và nhận ra con đường tươi sáng cho bản thân và có thể mang lại hạnh phúc cho gia đình.
    Thời gian hơn 1 năm trở lại đây , lúc thu xếp được thời gian con cũng đi lên chùa lễ Phật, vãn cảnh …
    Con viết lên đây với những tâm sự của một người mới bắt đầu học Phật, câu văn và hành ý còn lộn xộn chua được thuận xuôi, kính mong các thầy và các đạo hữu cảm thông , con cũng rất muốn được giao lưu chia sẻ học hỏi về Phật Pháp cùng mọi người ạ !
    15h30. Ngày 14.1.2019
    Đức Tuấn.

    • Phương Vy

      Chào bạn,

      Bạn can đảm kể hết thói xấu của mình trước đại chúng như thế rất tốt. Nhờ sám hối như vậy nên nghiệp chướng của bạn sẽ tiêu trừ.

      Rất vui khi biết bạn đã tìm thấy ánh sáng cho đời mình. Chỉ xin nhắc nhở với bạn như 1 người bạn đạo với nhau, nhớ ghi tâm đừng quên mục đích chính của người tu Phật chúng mình. Đó là phải cố gắng thoát vòng sanh tử luân hồi bạn nhé. Cốt lõi của đạo Phật tất cả đều nằm ở đó.

      Ở đây có nhiều vị thiện hữu tri thức như Thiện Nhân, Cư sĩ Phước Huệ, Mỹ Diệp, Tâm Tịnh, Hữu Nghĩa, Viên Trí, Tìm Lại Phật Tánh, Tịnh Thái… Có gì thắc mắc bạn hãy níu áo những vị ấy mà… năn nỉ hỏi đạo nhé. 🙂

      A Di Đà Phật

    • Phúc Bình

      Những thói xấu đó nó là tập khí không dễ bỏ đâu ạ. Trong khoảng 1,2 năm đầu thì tinh tấn thực hiện được nhưng sau đó tất cả ma chướng sẽ trỗi dậy, thậm chí còn mãnh liệt hơn trước. Học Phật là việc rất khó vì đơn giản rất nhiều, rất nhiều người am hiểu Phật pháp thậm chí là Chư Tăng Ni vẫn sa đọa bình thường. Do đó mong bạn cẩn trọng và rèn cho mình một thời khóa tu tập niệm Phật, nếu không có thời khóa tất sẽ bị nghiệp ma cuốn đi lúc nào không hay.
      Nam Mô A Di Đà Phật!

    • Long vu

      Hãy hành trì ngũ giới thập thiện con người sẽ an lạc.

  2. Thưa các đạo hữu mình muốn xin tâm sự chuyện này trong lớp mình có 2 bạn nam 1 bạn thì hay tự tiện lấy đồ mình còn 1 bạn thì mình thấy hình như bạn này không ưa mình thậm chí có khi còn khinh thường mình mà ngoài mặt vẫn tươi cười. Chiều nay mình đã nóng giận 2 lần 1 lần là với bạn nam tự tiện mình không để đồ lung tung bạn đó cũng tự tiện và thực sự khiến mình rất phiền não và nói thẳng còn bạn thứ 2 thì mình thấy cái câu chuyện giữa mình với bạn đó khi được truyền tải qua người khác bởi chính bạn đó hơi sai sự thật. Và sau cùng mình quyết định nói thẳng riêng với bạn đó chuyện này bởi nếu mình quá nóng giận không tha thứ cho những bạn chỉ mới nghe thì có lẽ mình đã tự tay phá hủy các mối quan hệ xung quanh nên mình không muốn chuyện này xảy ra lần nữa và phải nói thẳng 1 lần. Mặt khác mình cũng nghĩ đây là luật nhân quả kiếp trước chắc mình cũng phải ác với người ta lắm và nên chịu. Thì cho mình hỏi những chuyện mình làm như vậy có đúng chánh pháp không ạ? Mình biết chuyện mình nóng giận với bạn thứ nhất là sai nhưng mình thực sự không nghĩ ra nên làm gì. Mình thừa nhận chỉ là kẻ phàm phu tham sân si đầy rẫy mình không nghĩ mình có thể kiên nhẫn nhẫn nhịn để bạn ấy lấy đồ hoài được

    • Đức Tuấn

      Phương Vy,
      Cảm ơn bạn nhiều, mình chân nhận điều bạn dạy rằng mục đích chính của người phật tử là tu tập để giải thoát đó chính là thoát khỏi vòng sanh tử luân hồi, khi chết đi linh hồn được siêu thoát về cõi Tây Phương Cực Lạc,có như vậy mới thoát khỏi cảnh khổ đau mãi mãi,
      Nhưng như vậy thì mình có thắc mắc rằng, Cuộc sống trên thế gian này , đã được mang thân người thì có khổ mà cũng có vui, trong đó có những niềm vui chính đáng như được yêu thương, được cưới xin, được sinh con cái, thờ phụng cha mẹ, rồi thì vui khi mang lại niềm vui , niềm hạnh phúc cho người khác…
      Người tu tập cũng vì mục đích An Lạc trong tâm và hướng đến những điều tốt đẹp cho bản thân và gia đình để rồi tâm nguyện tu tập gieo nhân thiện, gieo nghiệp thiện lúc hiện tại, Liệu với mục đích tu tập như thế thì có sai hay không? Có phải là người đó trong tâm vẫn còn tham lam, vẫn còn sợ hãi và tâm hoàn toàn chưa đoạn tuyệt với ham muốn trần tục ? Kính xin Phương Vy và các đạo hữu , các thầy khai sáng giúp con ạ !!!
      A Di Đà Phật.

  3. Đức Tuấn

    Phúc Bình,
    Cảm ơn bạn nhiều,
    Hiện tại mình đang cảm thấy tràn trề năng lượng và đức tin Phật Pháp, Cảm giác việc trì ngũ giới là cũng đơn giản và hoan hỷ, mình vốn từ nhỏ đã ghét và sợ hãi việc sát sinh hay uống rượu, vì cuộc sống hiện đại lo lắng nhiều áp lực, cám dỗ … đã đưa đến việc tạo một số nghiệp bất thiện như mơ mộng phụ nữ, tham lam sở hữu vật chất vượt quá nhu cầu, hay cự nự cãi vã cha mẹ…
    Thời gian gần đây mình đã làm chủ bản thân hơn, từ bỏ gần như hoàn toàn gây những nhân xấu đó, hàng ngày lúc rảnh mình nghe pháp , tập bố thí khi gặp duyên, giảm bớt ăn thịt động vật…nên thấy tâm thái đã thanh tịnh và an lạc hơn,
    Mình cũng muốn tham gia một khóa học hay khóa tu về Phật Pháp, nhưng ko biết bắt đầu hay ghi danh ở đâu, vì là hàng ngày mình vẫn phải đi làm , mình được nghỉ 2 ngày cuối tuần là thứ 7 , chủ nhật.
    Kính mong các đạo hữu hướng chỉ bảo dẫn mình tu tập với ạ, Kính xin chia sẻ thông tin qua email, [email protected]
    A Di Đà Phật !

    • Phúc Bình

      Có nhiều pháp môn tu tập nhưng với người đi làm thì pháp môn Tịnh độ là dễ cảm và dễ thành tựu nhất. Phúc Bình cũng là người đi làm, thậm chí phải đi công tác khá nhiều nhưng với pháp môn Tịnh độ là hoàn toàn có thể thực hiện được. Quý đạo hữu hãy bỏ chút thời gian để đọc các sách: Niệm Phật Thập Yếu – HT Thích Thiền Tâm, Đường Về Cực Lạc – HT Thích Trí Tịnh, Ấn Quang Đại Sư Gia Ngôn Lục; Tuyết Hư Lão Nhân Tịnh độ tuyển tập… đọc thật nhiều sách dạy về Niệm Phật của các bậc Cao Tăng. Sau đó đạo hữu xem Kinh A Di Đà, Kinh Vô Lượng Thọ, Kinh Quán Vô Lượng Thọ … thì mình mới tường tận con đường tu Tịnh được. Tin vào lời Tổ, không tin Tà Sư, tin vào chính mình mới vững bước trên con đường tu tập được.
      Đôi lời chia sẻ.
      Nam Mô A Di Đà Phật!

  4. Tịnh Tây

    Mong các đạo hữu tư vấn giùm mình, hiện tại mỗi tối mình điều trì tụng chú Đại bi và chú Chuẩn Đề. Mình ở trọ không có bàn Phật để trì tụng nay mình muốn lập kính đàn để trì thần chú. Mình không biết có được không ạ, tại mình không có làm phép quán đãnh nên sợ mang tội. Nam Mô A Di Đà Phật

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Tịnh Tây,

      *Bàn thờ Phật ở ngay chính nơi tâm bạn. Tâm bạn hướng Phật, nguyện hành trì theo lời Phật dạy: đoạn hết thảy việc ác, tu hết thảy việc thiện, giữ tâm mình thanh tịnh, đó chính là bạn đang thờ Phật. Do vậy do điều kiện không thể lập bàn thờ Phật cũng không sao. Khi trì chú bạn chọn nơi thanh tịnh một chút, rồi chú tâm hành trì là được.

      *Bạn chỉ nên trì chú Đại Bi chứ không nên trì thêm chú Chuẩn Đề vì Chú Chuẩn Đề khi thực hành phải kèm theo các nghi thức: kính đàn, bắt ấn, trì chú. Việc tự ý hành trì chú Chuẩn Đề nếu không có định lực rất dễ gặp ma chướng, vì thế TN khuyên bạn chỉ nên chuyên nhất vào việc trì chú Đại Bi, kết hợp niệm Phật mọi thời khắc là đủ. Nếu cho thời gian, bạn nên tìm hiểu thêm kinh sách phù hợp với căn cơ của bạn để hiểu sâu hơn về giáo lý Phật dạy, từ đó mà phát tâm tu học. Chư Tổ thường nói: tụng kinh không bằng trì chú; trì chú không bằng niệm Phật. Ý nói pháp niệm Phật có thể hành trì mọi nơi chốn, dễ khắc chế phiền não và không cần nhiều nghi thức như khi tụng kinh và trì chú. Do vậy bạn cứ thong thả hành trì. Khó hiểu hay trở ngại chỗ nào thì bạn nên hỏi ngay để các liên hữu cùng chia sẻ, tháo gỡ khúc mắc, như vậy sự tu học mới có hiệu dụng.

      Chúc bạn tinh tấn.

  5. Giọt sương

    Kính gửi chú Tịnh Thái.
    Mong chú dành chút thời gian quý báu của mình để trả lời giúp con ạ:
    1. Đọc tụng kinh phải như thế nào mới đúng pháp ạ. Nhiều lúc đọc một lèo mà không biết là đang đọc phẩm mấy, cũng không nhớ nội dung đọc qua là gì thì có sao không ạ.
    2. Tính con hay sợ ma, nên nhiều hôm công phu sáng sớm, có tiếng động bất thình lình thì hồn vía như muốn lên mây, con phải làm sao đây. Thậm chí nhiều lúc con sợ đến nỗi, lỡ thấy cái gì đó chắc con chết mất (điều này con khổ tâm lắm ạ, vì việc sỡ hãi gây trở ngại cho con rất nhiều, con cũng đọc qua nhiều bài viết, tâm sợ hãi cũng bớt chút ít, nhưng không quán triệt được vì như là đã ăn sâu vào máu rồi).
    3.Xin chú chia sẻ cho cháu thời khóa công phu của chú để cháu noi theo ạ.

  6. Lala

    Mình đã cố gắng áp dụng Phật pháp vào đời sống cũng gần 1 năm. Mình có những thắc mắc về sự nhẫn nhục. Khi gặp nghịch cảnh dù đụng chạm đến lòng tự ái hay thân xác thì mình nghĩ cũng phải nhẫn nhưng có những lúc mình thấy khi mình quá nhịn thì người khác sẽ được đà lấn tới quá nhiều và cứ như vậy chẳng phải sẽ rất khó? Với lại cứ cho mình chịu không quát tháo hay cay gắt gì với họ nhưng những người không tốt với mình thì cứ tránh xa vậy có sao không ạ?

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Chào bạn!

      Chúng ta muốn thực hành hạnh nhẫn nhục thì trước hết phải hiểu thấu nghĩa hai chữ này. Nhiều người vẫn nghĩ nhẫn nhục nghĩa là nín lặng, cam chịu, phải cố gắng không tức giận… Nếu thực sự hiểu nhẫn nhục theo nghĩa này thì đã tự “mang thuốc nổ” theo bên mình rồi. Chúng ta không cắt nghĩa sâu sa, hãy hiểu một cách đơn giản nhất: nhẫn nhục nghĩa là không tranh. Đối phương muốn cái gì ta đều hoan hỷ, không tranh giành với họ. Đối phương muốn tiền, ta cũng muốn tiền hai bên liền xảy ra xung đột, họ có phản ứng mạnh, ta không phản ứng lại- cái này là nhẫn nhục sao? Không phải, nhẫn nhục là ngay từ đầu chúng ta không tranh tiền với họ. Nhẫn ở đây- phải nhẫn ngay trong tâm, khi niệm tham, sân nổi lên liền khắc chế, chẳng phải nhẫn ở mặt hình thức.

      Vậy nên ngay từ đầu chúng ta thực hành đúng nhẫn nhục chắc chắn sẽ không chuyện nhỏ thành lớn; người ta mắng mình một câu, mình hoan hỷ chấp nhân chắc cũng không đến nỗi phải động tay động chân; họ muốn đoạt lợi, ta không muốn ắt hẳn họ chẳng “đá động” gì đến ta rồi. Cứ vẫn nghĩ mình nhịn, người khác sẽ được đà lấn tới nên thành ra chúng ta không chịu thua.

      Cái khó nhất vẫn là không chịu thua, vẫn là tranh giành để kết oán với chúng sanh rồi trôi lăn trong lục đạo vay trả- trả vay…

      Nam Mô A Di Đà Phật

    • Lala

      Thưa đạo hữu nghe đạo hữu giải thích mình vẫn chưa thật sự hiểu rõ nghĩa ” không tranh”. Với lại mình từng nghe 1 đạo hữu nào đó nó thì mình nghĩ có vẻ như sự thẳng thắn không tốt. Nhưng ví dụ khi 1 người họ nhây với mình hay cứ tự tiện lấy đồ của mình, thì cứ coi như đây là quả báo mình phải trả nhưng mình vẫn là phàm phu mình không thể im thì mình có thể nói thẳng mình không thích 1 cách nghiêm nghiêm nhưng vẫn không quá nặng lời được không ạ?

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Chào bạn!

      Mỗi chúng ta khi sinh ra và lớn lên đều đặt ra cho mình mục tiêu sống khác nhau, mục đích sống của chúng ta hướng đến đâu sẽ điều khiển và quyết định ý niệm, lời nói và hành vi. Với người tu Tịnh độ mục tiêu sống của họ là niệm Phật hướng đến giải thoát, dĩ nhiên điều kiện cần là niệm Phật và điều kiện đủ phải đầy đủ tín- nguyện. Tín nguyện là một lòng muốn sanh về nước kia và buông xả cõi Ta bà này. Đã buông xả rồi, còn cái chi vướn mắt trong tâm nữa. Người trộm đồ của tôi- dù biết quả của nhân tôi đã trộm đồ của họ trước đó- dù không nghĩ đến điều này tôi cũng chẳng đôi co với họ làm gì. Họ muốn đồ cứ để họ lấy đi, tôi đâu sống nơi này, nơi này chỉ là quán trọ, quê hương của tôi là Tây Phương Cực Lạc. Người có trí huệ thì hiểu rằng tài vật vốn ở trong mạng, thí xả cho người, ta không hề mất đi, chỗ này ta thí xả, chỗ khác thu lợi còn nhiều hơn phần ta đã thí xả. Với người chỉ hướng thiện, trong tâm họ vẫn còn tham sân, nếu đem những lời trên, rằng: người khác lấy đồ anh, anh hãy nhẫn chịu đi, cho họ đi; chắc chắn họ không làm được.

      Phật là đấng cứu cánh, Ngài chỉ ra cho chúng sanh thấy, có được thân người vô cùng hiếm, nên lợi dụng thân người mà tu hành giải thoát. Song có quá ít chúng sanh giác ngộ, phần nhiều mê lầm, có thân người và sống một cuộc đời tranh đấu không ngừng nghỉ. Chúng ta nhìn thấy cái gì cũng “có vấn đề”, thấy có gì sai sai, nên ngay từ ý niệm đã có sự tranh đấu, hơn thua rồi. Hôm nay người trộm đồ của tôi, tôi không tranh, tôi thí xả cho họ; có thể niệm thứ nhất tôi không cam tâm, nhưng niệm thứ hai phải giác ngộ được sự vô thường để rồi niệm thứ ba thấy hoan hỷ. Xa hơn nữa, không tranh giành cả trong lời nói và ý niệm. Với ta tất cả mọi thứ xung quanh đều rất tốt, nghĩ được như vậy chính là chúng ta đang tạo cho mình một cuộc sống an lạc; ngược lại nếu nhìn bên ngoài bằng cặp mắt hơn thua, có tốt có xấu, có thương có ghét ắc tự trói mình trong phiền não mà thôi.

      Mong rằng qua những lời trên bạn có thể tự áp dụng vào trong cuộc sống khi đối diện với nhiều vấn đề khác nhau. Lời nói: cách con người bộc lộ cảm xúc, phải làm thế nào nó khiến người nghe cảm thấy ấm lòng, thiết nghĩ đó chính là lời nên nói.

      Nam Mô A Di Đà Phật

  7. Mai Thị Hều

    BỊ XE LỬA CÁN, OAN HỒN ĐEO THEO BÁO THÙ

    Anh Hoàng Chí Quyền , sinh năm 1990, là một nhân viên văn phòng làm việc tại công ty cổ phần truyền thông Kim Cương (Hà Nội), một trí thứ trẻ tiêu biểu thời nay.

    Từ khoảng năm 2013, anh mắc một căn bệnh khá phổ biến của dân văn phòng, đó là bệnh trĩ. Căn bệnh này hành hạ ngày đêm, khiến anh đau rát vùng nhạy cảm, cảm thấy rất khổ sở, lại cực kì bất tiện trong cuộc sống, cũng như trong công việc. Nhiều lúc anh cảm thấy đau đớn như hàng trăm mũi kim đâm vào, vô cùng thống khổ.

    Anh đã đi khám, điều trị nhiều bệnh viện, dùng đủ các loại thuốc tây y, đông y, thuốc nam, thuốc ngâm… đủ cả, nhưng đều không có tiến triển. Mãi đến ba năm sau, được người quen giới thiệu, biết đến pháp hội thỉnh oan gia trái chủ ở chùa Ba Vàng ( Uông Bí, Quảng Ninh), anh đã đăng kí tham gia. Khi ấy anh cảm thấy rất hồi hộp…

    Sau khi làm lễ thỉnh vong linh oan gia lên ( chùa có khoảng hơn mười người sẵn lòng cho các vong linh nhập vào, mượn xác để nói chuyện), một vong linh đã nhập vào, kể rõ mối oan trái nhiều kiếp với Chí Quyền. Câu chuyện như sau:

    Trong nhiều kiếp trước, anh Quyền làm một người bán kẹo kéo dạo, vì cuộc sống mưu sinh khó khăn, anh phải đi từ vùng này sang vùng khác buôn bán. Trong một lần như thế, anh đến một làng quê kia thì gặp phải sự cạnh tranh từ một người bán kẹo kéo khác ở đó.

    Hai người do tranh chấp địa bàn, nên cứ hằm hè nhau một thời gian, mối hiềm khích tăng dần cho đến khi lời qua tiếng lại. Anh Quyền đã ném xe đạp của người kia xuống ao, và thế là hai bên nhảy vào ẩu đả.

    Thấy gần đó có đường ray xe lửa, lại đúng lúc đoàn tàu gần lao tới, người bán kẹo kéo kia đã đẩy anh Quyền ra đường ray cho xe lửa cán qua. Nhưng đoàn tàu chưa kịp lao đến, anh ta vì sợ gây ra án mạng, sợ cảnh oan hồn báo thù, nên trong tích tắc đã đổi ý. Anh nhanh chân chạy ra để kéo Quyền vào. Không ngờ Quyền nhân cơ hội đó, vừa đẩy sấp anh ta xuống đường ray, vừa nhanh chân nhảy ra ngoài. Kết quả, người bán kẹo kéo kia bị đoàn tàu cán ngang qua người, cái chết cực kì đau đớn.
    Kể từ đó, oan hồn người bán kẹo kéo kia đã đeo theo Quyền rất nhiều kiếp để báo thù. Trong kiếp này, khi nhân duyên hội tụ đủ, oan hồn đó đã tác động khiến Quyền bị bệnh trĩ, dày vò, hành hạ Quyền, cảm giác như hàng trăm mũi kim đâm vào người để trả mối thù kiếp xưa.

    Sau khi biết được mối dây oan nghiệp kiếp trước, Chí Quyền đã thành tâm sám hối với oan gia, nguyện hồi hướng nhiều công đức lành cho vị oan gia đó, cộng với sự khai thị của các sư tăng trong chùa, oan hồn người bán kẹo kéo cuối cùng đã đồng ý buông tha, không theo Quyền báo oán nữa.

    Căn bệnh từ đó khỏi dần, mà không cần đến thuốc gì cả.
    Chí Quyền tìm lại được cuộc sống bình an, tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn, và quan trọng hơn cả, anh đã hiểu được một cách sâu sắc điều mà Đạo Phật dạy từ nghìn xưa:

    ĐỜI CÓ VAY CÓ TRẢ
    LUẬT NHÂN QUẢ KHÔNG BỎ SÓT MỘT AI

    Quang Tử​ tổng hợp từ Pháp hội thỉnh oan gia chùa Ba Vàng

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *