Đôi Dòng Tỏ Bày

Đôi Dòng Tỏ Bày

L à người học Phật chúng ta phải lấy chuyện giải thoát sanh tử luân hồi làm đại sự, tất cả mọi điều khác trên thế gian đều là thứ yếu. Trên con đường học đạo, tìm được đúng pháp môn hợp với căn cơ của mình rất quan trọng, nhưng điều tối quan trọng hơn cả là chọn pháp môn hợp với thời cơ. Ví như người vận y phục phải phù hợp theo mùa: mùa đông mặc áo bông, mùa hạ mặc áo vải. Nếu có một bộ y phục đẹp và vừa ý với mình nhưng mặc không đúng mùa thì cũng trở nên vô dụng. Trong kinh Đại Tập nói rằng thời Chánh Pháp (gồm 1.000 năm từ lúc Phật thành đạo) tu Giới Luật được thành tựu. Thời Tượng Pháp (1.000 năm kế tiếp) tu Thiền Quán được thành tựu. Thời Mạt Pháp (10.000 năm tiếp theo) tu Tịnh Độ được thành tựu. Hiện nay Phật lịch của chúng ta là năm 2554 (2010 DL) tức là chúng ta đang ở vào thời kỳ Mạt Pháp. Cho nên nếu người tu Phật thời nay muốn thành tựu lý tưởng giải thoát thì nên tu theo pháp môn Tịnh Độ (hay còn gọi là Niệm Phật).

Đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật đã nói trong Kinh Đại Tập Nguyệt Tạng rằng:
Thời Mạt Pháp ức ức người tu hành hiếm có người đắc đạo. Duy chỉ có pháp môn Niệm Phật A Di Đà mà ra khỏi luân hồi.

Đã là một Phật tử tức là con Phật, chúng ta không thể không vâng theo lời dạy của đấng cha lành là đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Chúng sanh thời xưa nhờ có phước báu nhiều nên mới có thể gặp được Phật và các bậc chứng đạo A La Hán, Bồ Tát để tu hành sớm ngày chứng quả. Thời nay do cách xa thời của Phật quá nhiều, phước báu của chúng sanh rất ít nhưng trái lại nghiệp chướng quá sâu dày. Nếu tu theo các pháp môn khác khó bề thành tựu cũng như khó tìm được người chứng quả để học đạo. Vì đã biết trước điều ấy nên đức Phật Thích Ca mới từ bi thương xót chỉ bày chúng ta tu theo pháp Niệm Phật (hay còn gọi là pháp môn Tịnh Độ). Tu theo pháp môn này được thành tựu vào thời bây giờ vì nhờ vào nguyện lực của một vị Phật, hiện ngài chưa nhập diệt và vẫn còn đang nói pháp tại cõi Tây Phương Cực Lạc, cách thế giới Ta Bà chúng ta 10 muôn ức cõi Phật. Thuở lâu xa trước khi ngài thành Phật, tiền thân của ngài là tỳ kheo Pháp Tạng đã có lời thệ nguyện cứu độ chúng sanh như sau:

Khi tôi thành Phật chúng sanh trong mười phương lúc lâm chung chí tâm niệm danh hiệu tôi dẫu từ một niệm cho đến mười niệm, nếu tôi không hiện thân ra trước mặt người ấy để tiếp dẫn về cõi nước tôi, tôi thề sẽ không ở ngôi vị Chánh Đẳng Chánh Giác. (Kinh Vô Lượng Thọ – nguyện thứ 18)

Vị tỳ kheo ấy nay đã thành Phật được 10 kiếp hiệu là A Di Đà. Nếu ai TIN nghe theo lời trên, một lòng NGUYỆN được sanh về Tây Phương Cực Lạc của đức Phật A Di Đà sau khi mãn thân người, từ giờ cho đến ngày cuối đời chuyên TRÌ NIỆM danh hiệu A Di Đà Phật thì chắc chắn sẽ được vãng sanh (vãng sanh là khi lâm chung được Phật cùng Thánh chúng đến tiếp dẫn về cõi Phật.) Đó chính là pháp tu Tịnh Độ. Người tu theo các pháp môn khác để giải thoát sanh tử phải dùng tự lực của mình để đoạn hết các Kiến – Tư phiền não nên phải mất vô lượng kiếp mới thành tựu. Ví như đức Phật Thích Ca tu hành tại thế gian Ta Bà này đã mất 3 đại a tăng kỳ (tức 3 giai đoạn vô lượng kiếp không thể tính kể ra số được) mới thành Phật. Thế nhưng nếu chúng ta nương vào nguyện lực của Phật A Di Đà, không cần phải đoạn hết các phiền não và quyết tu cho được vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc, nơi ấy tuổi thọ của chúng sanh dài vô hạn cũng như được gần gũi với Phật và các vị bồ tát để học đạo thì chúng ta sẽ sớm ngày thành đạo quả. Như vậy Tịnh Độ pháp môn chỉ cần một đời hiện tại là chúng ta có thể thành công. Tu như thế được gọi là vừa có tự lực vừa có tha lực (tự nổ lực niệm Phật và tha lực tiếp dẫn vãng sanh của Phật). Người tu theo các pháp môn khác gọi là tự lực (tự mình tu cho đến khi phiền não dứt sạch và chứng được một trong bốn quả vị Thanh Văn mới có thể tự giải thoát khỏi vòng luân hồi.)

duong_ve_coi_tinh_avatarNgười tu theo pháp tự lực tựa như con mọt ở cuối thân tre muốn thoát ra khỏi ống tre phải đục thủng từng đốt tre theo chiều dọc từ gốc lên tới ngọn mới có thể chui được ra ngoài. Người tu theo pháp tha lực ví như con mọt đục ngang thân tre để chui ra ngoài rất mau chóng không cần mất nhiều thời gian. Hiểu được lý này chúng ta không thể bỏ qua pháp môn Tịnh Độ, chỉ cần một đời là có thể đạt được lý tưởng giải thoát. Điều này cũng không nằm ngoài lý nhân quả trong nhà Phật: gieo nhân nào gặt quả nấy. Nhân niệm Phật thì quả sẽ là thành Phật.

Để giúp cho các bạn đang cầu đạo tìm đúng hướng đi trên con đường giải thoát cũng như hợp với căn cơ của người bận rộn thời nay, Đường Về Cõi Tịnh được mở ra với mong ước các bạn có thêm sự tham khảo cần thiết cho việc tự học tự tu. Các tài liệu hầu hết được chúng tôi thu thập từ các chư cổ đức đã đi trước và các vị tổ sư Tịnh Độ qua các bài viết và lời giảng từ xưa đến nay.

Nếu như việc làm này có chút công đức nào, chúng tôi xin thành tâm hồi hướng tất cả cho chúng sanh thập phương thế giới, nguyện cùng kết pháp duyên, đồng sanh Tây Phương đồng thành Phật đạo.

Cao Nguyên Tình Xanh Washington
17 tháng 8 năm Canh Dần 2010
BBT Đường Về Cõi Tịnh

Tây Phương Tam Thánh tiếp dẫn vãng sanh

Nếu ai tin tưởng và một lòng nguyện sanh về Tây Phương Cực Lạc, chí tâm niệm hồng danh A Di Đà Phật đến cuối đời sẽ được Tây Phương Tam Thánh hiện thân đến tiếp dẫn vãng sanh. Từ trái qua phải: Đại Thế Chí bồ tát, A Di Đà Phật, Quán Thế Âm bồ tát (3 vị này được gọi là Tây Phương Tam Thánh).

Các Bài Pháp Khác:

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

890 Phúc đáp

  1. Tuệ Trung

    Tuệ Trung xin phép được hỏi thêm :

    . Tại nhà không có thờ Phật Dược Sư , chỉ thờ Quan âm bồ tát : như vậy muốn tụng kinh mỗi tối : chú đại bi và kinh dược sư : như vậy có SAI không ?

    Kính mong các thầy , quí Phật tử hoan hỷ giải dáp giúp .
    cám ơn .

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Tuệ Trung,
      Chư Phật thường trụ trong mười phương, khi bạn nghĩ đến thì ngay đó liền có Phật, chứ không phải ở ngay nơi thờ mới có. Ngoài ra, khi bạn đọc, tụng kinh, chú của Phật dạy như thế thì ngài Bồ tát Quán Thế Âm rất hoan hỷ, ngài không có tâm phân biệt như phàm phu chúng ta. Cho nên bạn cứ thoải mái đọc, tụng các kinh Phật, niệm Phật, niệm chú ở bàn thờ Bồ tát Quán Thế Âm nhé. Bạn dùng tâm chí thành mà tụng niệm là rất tốt.
      Chúc bạn thường tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  2. Trân Duy Nam

    https://www.youtube.com/watch?v=tGbvxKOcaNE bạn ơi mình thấy phim liễu phàm tứ huấn mà bạn tải lên rất hay và có ý nghĩa từ bây giờ cho đến mai sau..Kênh đường về cõi tịnh được rất nhiều người quan tâm.Nhưng bạn ơi,vì mình thấy video liễu phàm tứ huấn là một video rất hay.Không biết chỗ bạn có bản đẹp nhất của phim này không.Vì mình thấy bản của bạn xem cũng được nhưng hơi mờ.Nếu như bạn có bản đẹp nhất bạn có thể tải lên thì tốt quá..Nam Mô A Di Đà Phật.

  3. học Phật

    Chư vị cho con hỏi: “CHÁNH PHÁP GIỚI LUẬT THÀNH TỰU, TƯỢNG PHÁP THAM THIỀN THÀNH TỰU, MẠT PHÁP TỊNH ĐỘ THÀNH TỰU” là tôn kinh nào dạy? có phải giáo pháp của đức Phật được chia ra ba thời kỳ CHÁNH PHÁP, TƯỢNG PHÁP và MẠT PHÁP? Cảm tạ chư vị_()_
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT_()_

    • Niệm Phật Dzui Làm Sao

      Bạn vui lòng tìm đọc Kinh Đại Tập nhé. Kinh này có câu trả lời đầy đủ nhất cho bạn. Chúc bạn luôn tinh tấn tu học. A Di Đà Phật.

  4. Liên

    A di đà phật..ngoại con mất chưa dc nửa năm.trưa nay con ngủ trưa nằm mơ thấy bàn thờ ngoại lúc giỗ bị cháy..nhưng giỗ ngoại con chưa tới..con lo lắm kg biết có gì không vì con đang ở xa…con tỉnh dậy ngay,rất lo lắng xin thầy giải đáp giúp con rằng là mơ thôi hay có điềm báo gì không.con xin cảm ơn thầy

    • học Phật

      Bạn Liên! dù có gì xảy ra cũng đó là nhân quả nghiệp báo, có tránh cũng không tránh được, vì thế ta nên lo việc hiện tại làm các việc thiện lành hồi hướng cho ngoại của bạn, và nhất là lo tu hành tinh tấn, việc gì đến thì nó tự đến, người tu Phật thường là có được sự vô úy, chúc bạn tinh tấn! A DI ĐÀ PHẬT_()_

  5. học Phật

    quí vị cho con hỏi: người vãng sanh Tịnh Độ thì xép vào thừa nào trong NGŨ THỪA PHẬT GIÁO? NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT_()_

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn học Phật,
      Pháp môn Tịnh Độ dạy người cầu vãng sanh, tu rốt ráo thành Phật cho nên thuộc Bồ tát thừa.
      Trong kinh A Di Đà có đoạn “Lại đức Phật đó có vô lượng vô biên Thanh văn đệ tử, đều là bậc A La Hán, chẳng phải tính đếm mà có thể biết được, hàng Bồ tát chúng cũng đông như thế”. Như vậy có thể suy ra, người vãng sanh Tịnh Độ, tuỳ theo nhân duyên, trình độ tu học mà chứng quả khác nhau, nhưng dù khởi đầu khác nhau như thế, khi tu học ở cõi Tịnh Độ thì tất cả đều rốt ráo tu theo Bồ tát thừa mà thành Phật.
      Chúc bạn thường tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  6. hoàng vân thùy

    Adidaphat. Bạch thầy cho con hỏi . Bố con vừa mất hôm 3.11 trong năm nay nhà con chỉ kịp làm 49 ngày cho bố mọi người bảo hôm làm lễ 49 ngày thì làm luôn 100 ngày tránh 2 niên làm như vậy có đc k ạ

    • học Phật

      Bạn hoàng thùy vân! không nên nghe theo thế gian, người tu học theo PP là người phá bỏ ý niệm thời gian và nhiều nhiều định kiến khác nữa, tất cả đó chỉ là phương tiện mà thôi! tôi xin chia sẽ thêm: trong tg bố bạn đã mất đến 49 ngày, bạn nên dùng tài vật của bố bạn dùng và các việc thiện lành mà hồi hướng về cho bố bạn, tốt nhất là nên ăn chay, phóng sinh, bố thí, cúng dường…mong bạn tính tấn A DI ĐÀ PHẬT_()_

  7. Phật tử

    A di đà phật, xin thầy hoan hỷ cho con hỏi:
    Con tu cả hai pháp môn thiền định và tịnh độ, những con thiên về thiền hơn. Dạo gần đây khi tu thiền mỗi khi nhập định sâu thì con lại hiểu pháp và có thể thấy một vài hình ảnh của tương lai hay những hình ảnh không thể giải thích được.
    Còn lại thường tụng kinh Lăng Nghiêm nên con nghĩ mình đang bị tà ma quấy nhiễu.
    Đôi khi con lại nổi tính sân vô cớ, con nhiều lúc nghĩ mình đã đắc sơ quả tu đà hoàn, con phải làm sao? Có nên tiếp tục tu hay là từ bỏ?
    Cảm ơn thầy, A Di Đà Phật

    • Trung Đạo

      A Di Đà Phật

      Bạn Phật tử thân mến,

      Tu pháp nào của Phật cũng đều tốt cả, miễn sao tâm bạn thấy an lạc và thấy sự tu của mình là hữu ích là được.

      Theo những lời bạn chia sẻ, TĐ thấy bạn tu thiền đã có đôi chút định lực, bởi tâm bạn đã thấy khinh an, tuy nhiên đó chẳng phải là chứng đắc hay cảnh giới của chứng đắc. Điều này bạn phải thực khéo quán chiếu tâm để không bị lạc và ma cảnh. Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm – Phẩm 50 Ấm Ma Phật đã dạy rất cụ thể về những cảnh giới này, hàng ngày bạn trì tụng Lăng Nghiêm, hẳn bạn cũng nhận ra?

      Trong Kinh Kim Cang Phật hỏi Ngài Tu Bồ Đề: “Tu-Bồ-Đề! Vị Tu-Đà-Hoàn có thể tự nghĩ là mình chứng được quả Tu-Đà-Hoàn chăng?”

      Ông Tu-Bồ-Đề bạch rằng: “Bạch đức Thế-Tôn, không thể được! Bởi vì sao? Vì vị Tu-Đà-Hoàn, gọi là bực Nhập-Lưu, và chính không nhập vào nơi đâu, chẳng vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, đó gọi là Tu-Đà-Hoàn”.

      Việc bạn nhìn thấy cảnh nọ, cảnh kia và cho đó là viễn cảnh, bạn phải cẩn trọng, bởi khi tu thiền, nếu tâm vọng tưởng quá mãnh liệt, những cảnh biến trong tâm (từ a lại da thất) sẽ đồng dấy khởi, rồi tuỳ theo duyên, nếu tâm bạn thiên chấp nhiều về cảnh giới nào, tất tự bạn sẽ tác duyên cho cảnh giới đó xuất hiện. Và như vậy dẫu lúc đó bạn nhận thấy cảnh giới đó rất vi diệu, nhưng đó là vi diệu của vọng. Nhân là vọng, thì quả tất sẽ chỉ là vọng. Vì thế còn thấy mình chứng cảnh, cho mình chứng cảnh, tức còn vương chấp vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Còn chấp tất chẳng thể gọi là Tu đà Hoàn.

      Một câu kế tiếp vô cùng quan trọng: “Bạch đức Thế-Tôn! Đức Phật dạy rằng con được môn “vô-tranh tam-muội”, là bực nhứt trong mọi người, là bực A-La-Hán ly-dục thứ nhứt.

      Bạch đức Thế-Tôn! Nếu con tự nghĩ rằng mình được quả-vị A-La-Hán, thời chắc đức Thế-Tôn chẳng nói: Tu-Bồ-Đề là người ưa hạnh tịch-tịnh. Bởi Tu-Bồ-Đề thiệt không khởi một niệm, mới gọi Tu-Bồ-Đề là ưa hạnh tịch tịnh”.

      Câu “Tu-Bồ-Đề thiệt không khởi một niệm, mới gọi Tu-Bồ-Đề là ưa hạnh tịch tịnh”.

      Bạn tu thiền mà còn biết mình thấy cảnh nọ, cảnh kia, còn biết mình đã chứng đắc, tất trong tâm bạn đang có vọng niệm, khác chăng là vọng niệm dạng vi tế, bởi tâm bạn đã có chút khinh an. Nếu bạn vướng chấp vào sự khinh an này và lấy nó làm tâm để tu thiền, chắc chắn bạn sẽ bị những cảnh giới đó lôi kéo tới điên đảo. Sự điên đảo đầu tiên bạn có thể nhận ra đó là “Đôi khi con lại nổi tính sân vô cớ”. Một người tâm đã định, tất chẳng thể vô cớ nổi sân, bởi người đó biết được nhân nổi sân từ đâu khởi?

      Bạn nên phát tâm thanh tịnh, tiếp tục dũng mãnh để tu thiền, đừng mong cầu bất cứ cảnh biến, hay quả vị nào cả và gặp chướng đạo.
      Cổ Đức có câu:
      Niệm Phật-niệm Tâm-Tâm niệm Phật
      Tham Thiền-tham Tánh-Tánh tham thiền.

      Toạ thiền hay niệm Phật, cốt lõi cũng chỉ nhằm giúp tâm được an lạc. Tâm an tất thế giới xung quanh đều an. Đã an rồi còn tìm cầu cái an khác đó không phải là vọng an sao, là chướng đạo hay sao?

      Mong bạn cảnh giác để không gặp khổ nạn.

    • Diệu Minh

      Chào bạn, bạn tìm đọc giảng Kinh Lăng Nghiêm của HT Tuyên Hóa, đặc biệt phần 50 ấm ma. Có thể bạn đang ở cảnh giới sắc ấm, nhưng cũng rất có thể là không, vì đến cảnh giới như vậy thì định lực cũng phải tương đối rồi. Đa số các chúng sanh chưa tới cảnh giới này.

      Bạn học phần 50 ấm ma để hiểu vọng tưởng từ đâu mà có? Nhân của vọng tưởng là gì?

      Hãy kệ nó. Nếu vì nó mà từ bỏ tu thì là nó chiến thắng trong việc giao tranh với tâm dụng công của bạn rồi.

      Tọa thiền là pháp môn khó, vì vậy nếu muốn nghiêm túc học hãy nghe giảng, trì tụng, học thuộc Chú & Kinh Thủ Lăng Nghiêm. Bạn hãy học từ Hòa Thượng Tuyên Hóa.

      A Di Đà Phật!

    • Tâm Tịnh

      A Di Đà Phật

      Các Đạo hữu bậc Thiện tri thức đã có một số chia sẻ với bạn. Riêng mình, mình chân thành khuyên bạn hãy dũng mãnh BỎ THIỀN QUY TỊNH. Chuyên tu một Pháp duy nhất: TỊNH ĐỘ. Với căn tánh của bạn, mình nghĩ bạn niệm Phật sẽ dễ được đắc lực hơn người bình thường.

      Bạn hãy nghe Ngài Ấn Quang Đại Sư dạy người:

      * Trộm nghe Tịnh Độ chính là pháp tỏ bày rốt ráo bổn hoài của Phật, cao vượt hết thảy Thiền – Giáo – Luật, thống nhiếp hết thảy Thiền – Giáo – Luật. Nói gọn thì một lời, một câu, một kệ, một sách đều có thể gồm trọn không còn sót. Nói rộng ra, dù huyền ngôn của Tam Tạng mười hai bộ kinh, diệu nghĩa của chư Tổ năm tông cũng chẳng thể diễn giảng trọn [pháp môn Tịnh Độ này].

      Giả sử khắp cả đại địa chúng sanh đều thành Chánh Giác, hiện tướng lưỡi rộng dài, dùng sức thần thông, sức trí huệ, vi trần nói, cõi nước nói, nói hăm hở, nói không gián đoạn, vẫn còn chưa thể tận nổi! Bởi lẽ Tịnh Độ vốn là chẳng thể nghĩ bàn.

      Hãy thử nghĩ xem: Hoa Nghiêm đại kinh là vua trong Tam Tạng, trong phẩm cuối cùng quy trọng nơi nguyện vương. Áo điển Pháp Hoa mầu nhiệm đứng đầu các kinh, nghe kinh liền vãng sanh, địa vị ngang với Đẳng Giác. Vậy thì ngàn kinh muôn luận đâu đâu đều chỉ quy Tịnh Độ là có nguyên do vậy.

      Văn Thù phát nguyện, Phổ Hiền khuyến khích. Trong hội Đại Tập, đức Như Lai thọ ký rằng: Trong đời Mạt Pháp, không do pháp này chẳng thể đắc độ. Trong luận Tỳ Bà Sa, ngài Long Thọ phán định là pháp dễ hành, mau thoát sanh tử. Thế nên, vãng thánh tiền hiền người người hướng đến, nào phải phí công toi! Thật có thể nói là cả một đời giáo hóa đều chỉ là để đặt cơ sở cho pháp môn Niệm Phật!

      Chẳng phải chỉ có thế! Phàm hết thảy cảnh giới đối ứng sáu căn, tức là: núi, sông, đại địa, sáng, tối, sắc, không, thấy, nghe, hay, biết, thanh, hương, vị v.v… không gì chẳng phải là văn tự để phô diễn, xiển dương Tịnh Độ đó sao? Lạnh – nóng đắp đổi, già – bệnh chen nhau, lụt, hạn, chiến tranh, tật dịch, bạn ma, tà kiến, không gì chẳng phải là để răn nhắc cảnh tỉnh con người mau cầu sanh Tịnh Độ đó ư? Nói rộng ra, há có thể trọn hết được sao?

      Còn như bảo “một lời đã gộp hết cả” thì lời đó là “Tịnh”. Tịnh đến cùng cực thì sáng tỏ, thông suốt. Nếu chưa đạt Diệu Giác, há dễ đảm đương nổi một lời này ư? Nghiên cứu bài tụng Lục Tức Thành Phật (2) thì sẽ biết.

      “Một câu” là “Tín, Nguyện, Hạnh”. Với Tín – Nguyện – Hạnh thì không Tín chẳng đủ để khởi Nguyện. Không Nguyện thì chẳng đủ để dẫn dắt Hạnh. Không có diệu hạnh Trì Danh thì chẳng đủ để viên mãn điều mình Nguyện, chứng điều mình tin. Hết thảy kinh luận Tịnh Độ đều phát minh ý chỉ này.

      “Một kệ” là kệ tán Phật (3): Nêu chánh báo để gồm thâu y báo, thuật Hóa Chủ để bao gồm đồ chúng; tuy chỉ gồm tám câu nhưng đã nêu trọn đại cương của cả ba kinh Tịnh Độ.

      Một cuốn sách là cuốn Tịnh Độ Thập Yếu. Chữ chữ đều là bến cầu (4) cho đời Mạt Pháp. Lời lời đều là gương báu của Liên Tông. Buốt lòng trào lệ, phanh tim vẩy máu, xứng tánh phát huy, chỉ bày cốt tủy. Dù dùng những thí dụ như cứu người chết đuối, cứu người bị lửa cháy vẫn chẳng thể diễn tả lòng thống thiết [của chư Tổ] được. Bỏ qua [sách này] thì chánh tín không do đâu mà sanh được, tà kiến không do đâu mà diệt được!

      * Đại Giác Thế Tôn thương các chúng sanh mê trái tự tâm, luân hồi lục đạo, trải bao kiếp dài lâu chưa thể thoát ra. Do vậy, Ngài hưng khởi Vô Duyên Từ, vận lòng bi đồng thể, thị hiện sanh trong thế gian, thành Đẳng Chánh Giác, tùy thuận cơ nghi nói rộng các pháp. Nói đại cương, gồm có năm tông. Năm tông gì? Là Luật, là Giáo, là Thiền, là Mật, là Tịnh.

      Luật là thân Phật, Giáo là lời Phật, Thiền là tâm Phật. Sở dĩ Phật được gọi là Phật chỉ là do ba pháp này mà thôi. Sở dĩ đức Phật độ sanh cũng chỉ là do ba pháp này. Nếu chúng sanh thật sự có thể nương theo Luật, Giáo, Thiền tu trì thì ba nghiệp của chúng sanh sẽ chuyển thành ba nghiệp của chư Phật. Ba nghiệp đã chuyển thì phiền não chính là Bồ Đề, sanh tử chính là Niết Bàn.

      Lại sợ túc nghiệp sâu nặng chẳng thể dễ chuyển nên dùng sức đà-ra-ni tam mật gia trì để un đúc. Hoặc lại sợ rằng căn khí kém cỏi, chưa được giải thoát, phải thọ sanh lần nữa sẽ khó tránh khỏi mê lầm; vì thế đặc biệt mở ra một môn tín nguyện niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, ngõ hầu dù thánh hay phàm đều cùng vãng sanh Tây Phương ngay trong đời này. Bậc thánh thì mau chứng Vô Thượng Bồ Đề, kẻ phàm thì vĩnh viễn thoát khỏi sanh tử trói buộc. Do dựa vào từ lực của Phật nên công đức, lợi ích chẳng thể nghĩ bàn.

      Nên biết rằng: Luật là nền tảng của Giáo, Thiền, Tịnh, Mật. Nếu chẳng nghiêm trì giới cấm sẽ chẳng thể đạt được lợi ích chân thật nơi Giáo, Thiền, Tịnh, Mật. Như lầu cao vạn trượng, nếu nền móng chẳng vững thì chưa cất xong đã sụp. Tịnh là chỗ quy túc của Giáo, Thiền, Tịnh, Mật, như trăm sông, vạn dòng đều đổ vào biển cả.

      Bởi lẽ, pháp môn Tịnh Độ là pháp môn để mười phương chư Phật trên thành Phật đạo, dưới độ chúng sanh, thành thỉ, thành chung. Vì thế trong phẩm Nhập Pháp Giới kinh Hoa Nghiêm, Thiện Tài được ngài Phổ Hiền gia bị, khai thị, chứng được Đẳng Giác. Đức Phổ Hiền lại khuyên Thiện Tài nên phát mười đại nguyện vương, hồi hướng vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới ngõ hầu mau viên mãn Phật Quả. Ngài lại dùng pháp này phổ khuyến toàn bộ Hoa Tạng đại chúng [nên tu tập như thế].

      Trong Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh, phần nói về Hạ Phẩm Hạ Sanh, hạng người ngũ nghịch thập ác, sắp đọa địa ngục A Tỳ, được thiện tri thức dạy cho niệm Phật, niệm mười tiếng hoặc chỉ niệm mấy tiếng là mạng chung, cũng vẫn được Phật tiếp dẫn vãng sanh Tây Phương.

      Xem đó thì trên từ bậc Đẳng Giác Bồ Tát chẳng thể ra khỏi pháp này, dưới đến kẻ tội ngũ nghịch, thập ác cũng có thể chứng nhập pháp này. Công đức, lợi ích của pháp môn đây vượt trỗi hơn [các giáo pháp khác trong] cả một đời giáo hóa của Đức Phật. Bởi lẽ, các giáo pháp khác toàn dạy dùng tự lực để thoát ly sanh tử. Kẻ chưa đoạn Hoặc, nương vào từ lực của Phật liền có thể đới nghiệp vãng sanh. Kẻ đã đoạn Hoặc nếu nương theo từ lực của Phật sẽ chóng chứng được phẩm vị cao.

      Vì thế, đây là một pháp môn đặc biệt nhất trong cả một đời giáo hóa của Đức Phật, chẳng thể dùng những giáo pháp thông thường để bàn luận pháp này được! Do đó, các kinh Đại Thừa như kinh Hoa Nghiêm, Pháp Hoa v.v…, các đại Bồ Tát như Văn Thù, Phổ Hiền…; các đại tổ sư như Long Thọ, Mã Minh… đều hiển thị, xiển dương, khen ngợi, chỉ dạy, phổ khuyến vãng sanh.

      A Di Đà Phật. Chúc bạn dũng mãnh, tinh tấn!

  8. Phật tử

    Cảm ơn các vị, con hiểu rồi. Con còn mạng phép muốn hỏi thêm vài điều, nếu vị nào có thể giải đáp thì cho con cảm ơn trước:
    1. Con biết về tứ Thánh quả, quả Phật và Bồ Tát nhưng lại chưa hiểu rõ lắm Duyên Giác và Thanh Văn là gì. Có rất nhiều kinh tượng nói về hai quả vị này nhưng khái niệm của con còn rất mơ hồ.
    2. Còn muốn cầu pháp bảo của Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Âm Bồ Tát, vậy cầu thế nào, cho cả bản thân và người khác.
    3. Con có quen một người, cậu ta đã trưởng thành (sinh năm 2000) nhưng cơ thể lại nhỏ như một cậu bé học lớp 5. Con thấy cậu ta đeo một dây bùa ngũ sắc, cậu ta không biết gì về pháp của Phật lại thường xuyên tạo khẩu nghiệp, có thể xem không ai dám làm gì cậu ấy mà cậu ta cũng cố tìm chuyện cho bằng được, con đã từng khuyên nhủ rất nhiều lần nhưng y như rằng cậu ta lại xem như còn mê tín con có một số hành động mà còn nghĩ là phỉ bán Tam Bảo vậy ngươi như vậy có được sự phù hộ của các thần chú không?
    Cho con cảm ơn, A Di Đà Phật.

    • Địa Tạng Tâm

      DUYÊN GIÁC
      Bậc tu hành nhờ suy tư và thông đạt đạo lý mười hai nhân duyên mà giác ngộ. Những bậc tu hành như vậy, xuất hiện vào thời không có Phật và Phật pháp, thì gọi là Độc giác. Nghĩa là tự lực giác ngộ, nhờ quan sát và suy tư đúng đắn mà thông đạt lý nhân duyên sinh

      Thanh văn, có bốn cấp khác nhau: Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm và A-la-hán. Nếu chứng Tu-đà-hoàn, còn bảy lần sanh tử, là tái sanh bảy lần mới đắc Thánh quả. Vì vậy, họ tái sanh làm người, nhưng hơn mình là họ bất nhiễm thế gian, thường tu phạm hạnh. Trên bước đường tu, chúng ta tìm thiện tri thức làm thầy để chúng ta theo là tìm người như vậy, tức không nhiễm chuyện thế gian.

      2. Bạn ạ bảo thủ ấn pháp theo như ht tuyên hoá chỉ dạy bạn cần thành tâm trì tụng chú đại bi cho đến khi tâm chú tương ưng thì ấn pháp thành tựu ạ.

      3. Bạn ạ chỉ có ba nghiệp tịnh thanh thì mới tương ứng với tâm chú khi ấy diệu dụng không thể nghĩ bàn mới khởi tác dụng ạ cho nên bạn hãy tự mình an trụ tâm mình với chú ạ!
      còn bạn ấy có nhân quả của bạn ấy bạn ạ!

      chúc bạn tinh tấn!

  9. Nguyễn Thu

    Bạch Thầy.
    Con gốc là đạo Chúa. Nhưng 3 năm trước con được duyên từ một bác phật tử cho con mượn một cuốn sách CHú đại bi. Lúc đó con chưa biết gì về phật pháp. Trong đó có một số câu chú trì cho thanh tịnh hơi thở. Trước kia hơi thở của con rất là kinh khủng do làm mệt lao lực thở ra hôi như vậy con con lắm không dám nói chuyện với bất kỳ ai vì sợ họ sẽ không chịu được hơi thở của mình. Vậy mà khi có được cuốn sách này con ngòi đọc mà chẳng biết có tác dụng gì không . Con tụng một đêm mà sáng mai đế sở làm việc con nhờ một số người kiểm tra hơi thở cho con xem còn mùi nặng không. Nhưng ai cũng nói hơi thở con không có mùi gì hết. Con thấy thật kỳ diệu .Tiếp đó con tiếp tục ăn chay một tuần và tụng chú Đại Bị – con chỉ đọc thôi chứ chưa biết tụng giọng đọc còn giọng đọc kinh đạo chúa, con cũng không có bàn thờ , không có ảnh phật gì hết. nhưng con vẫn đọc . Đúng một tuần sau đêm đi ngủ đầu giường con nằm một mùi hương thơm đặc biệt lắm con chưa từng ngửi thấy bao giờ – vì vậy con cứ ngửi đi ngửi lại , trong khi giường chiếu gối nằm của con cũng chẳng pahir là sạch sẽ cho lăm hay sức nước hoa , nước xả gì hết. Nhưng đúng có một đêm là hết. Ngày mai con muốn ngửi lại cũng không đươc. Và môt lần con trì chú chuẩn đề cả một buổi tối tới 12 h đêm mới đi ngủ, con tụng là hướng tâm cho mẹ con khỏi bênh, vậy mà khi con nằm xuống ngủ trong vừng đầu con mở ra một vùng sáng con có cảm giác con muốn biết thứ gì là biết ngay được thứ đó liền. Mặc dù khi trì trú con không có nguyện những điều đó. Mong thầy giải thích cho con những sự việc đó là sao.

    • Trung Đạo

      A Di Đà Phật

      Bạn Nguyễn Thu,

      1. Đó là duyên lành. Bạn nên giữ tâm thanh tịnh để tiếp tục trì chú Đại Bi, sẽ có lợi lạc. Bạn chớ nên phóng tâm truy tìm những biểu hiện lạ hay vi diệu mà gặp ma sự. Sở dĩ bước đầu bạn đạt được một chút thành tựu vì tâm bạn không có vọng, cầu, nghĩa là tâm thanh tịnh. Nhưng nếu hàng ngày bạn khởi tâm vọng cầu, còn gọi bất tịnh, tất những cảnh giới trên sẽ không bao giờ tái diễn, có chăng thì lúc đó là ma cảnh vì bạn hành trì bằng vọng tâm.

      2. Bạn nên đặt ra thời khoá để hàng ngày hành trì chứ không nên lúc nào hứng khởi, có “tín hiệu lạ” thì trì vài 3 tiếng, nhưng ngược lại bỏ bê, mất niềm tin.

      3. Chú Đại Bi là dùng chính tâm đại bi của mình để trì. Muốn có đại bi tâm bạn phải tịnh, nếu tâm có vọng cầu, tất đại bi tâm sẽ không có.

      4. Phật pháp là pháp giáo dục chúng sanh đồng giác ngộ, không phân biệt bất cứ tôn giáo nào, vì thế bạn cứ dõng mãnh mà hành trì. Kết hợp đọc thêm những kinh về nhân quả báo ứng để tạo nền tảng tu học vững chắc.

  10. NguyenPhu

    Xin chào các liên hữu
    NP xin có một vấn đề được trao đổi với các liên hữu: NP thấy mọi người hay dẫn dắt một môn thâm nhập trường kỳ huân tu, không tu học linh tinh nhiều thứ vì dễ loạn, xin các đạo hữu hãy chia sẻ cho NP biết lời dẫn dắt như vậy là của đức Phật hay của ai và trong hoàn cảnh nào, NP thấy trong phần này có nhiều bạn hữu bị vướng trong vấn đề này, vì điều này mà không mạnh dạn vững bước trên đường đạo, vì sợ loạn, đức Phật thuyết vô vàng pháp môn và cũng tuỳ nhân duyên nên có vô lượng bài pháp ờ mỗi một nhân duyên sẽ có một tác dụng cụ thể ….cuối cùng tất cả cũng đồng quy hướng về phá mê khai ngộ cho chúng sanh, giúp chúng sanh liễu thoát sanh tử, cho nên nếu một môn thâm nhập trường kỳ huân tu là ở hoàn cảnh nào, dụng ý của điều này nằm ở đâu, NP mong các liên hữu hãy cùng nhau làm rõ thật rõ nhằm giúp các bạn hữu tu học tốt trên đường đạo. Nút thắt ở đâu thì ta cần phải mở rõ ở đó, nút thắt nhiều thì cần mở nhiều, đức Phật đã biểu thị cho chúng ta thấy rõ qua cả cuộc đời từ lúc người tìm đạo đến lúc nhập Niết Bàn, vi muốn tìm câu trả lời rốt ráo người tu học ờ tất cả ngoại đạo nhưng vẫn không đạt, đến cuối người tìm ra con đường trung đạo đưa con người đến sự giải thoát viên mãn, rồi người xoay chuyển bánh xe pháp, người dùng vô vàng nhân duyên và pháp môn để dẫn dắt chúng sanh phá mê khai ngộ, giúp chúng sanh liễu thoát sinh tử. Như vậy vấn đề một môn thâm nhập là của ai và nói trong hoàn cảnh nào NP muốn được sự chia sẻ để cùng mọi hiểu hơn, nếu ko rõ hoàn cảnh nhân duyên mà cứ vướng kẹt ở điều trên thì đường đạo chậm tiến thì thật ko nên, tất cả các pháp đều tuỳ duyên tuỳ hoàn cảnh, ta khéo thọ dụng chẳng nên để bị mắc vào, vì căn tánh chúng sanh vô lượng vô biên nên cũng có vô lượng vô biên pháp, nhưng tất cả đều đồng quy về biển giác trong sạch, nếu cứ chấp một chỗ thì trí tuệ sẽ chẳng tăng trưởng mà phiền não lại cứ tìm về. Mê ở chỗ nào thì nghe pháp tìm chánh kiến ở chỗ đó, càng mê càng tu học, nút thắt ở đâu thì phải mở ở đó, như vậy thì học mới ko mơ hồ như người mù dò dẫm đường đi. Vấn đề tu học nhiều mà sanh tâm loạn là vì tu học sai, vì nhân ngã chẳng đoạn, tà kiến thêm tăng trưởng, chấp nặng văn tự, rồi tự cho mình hay mình giỏi mà phản bác bài xích người khac…thì tự mình đoạn diệt mà còn hại người khác, người trí khéo tu đạo, học pháp nhưng chẳng bị mắc, chẳng tăng ngã mạn, chẳng tăng phiền não, tự tánh dần thanh tịnh vì vô minh tan dần, tự thấu rõ các pháp nhưng chẳng có một pháp nào cả.

    • Dễ hiểu thôi bạn ạ. Nhưng có 2 lý do chính, ở đây mình chỉ xin ngắn gọn vì trên website này đã đăng rải rác nhiều lần rồi:

      1- Thọ mạng con người ở thế gian này chỉ vài mươi năm. Cho nên một môn học chưa thông suốt thì đã hết một đời người rồi.

      2- Tuy rằng thời hiện đại pháp sư Tịnh Không khuyên đồng tu Tịnh Độ chỉ nên một môn thâm nhập, trường kỳ huân tu (không nên tu tạp hạnh), nhưng đây chẳng phải là lời ngài nói, mà ngài chỉ lập lại lời của Phật, bồ tát mà thôi. Như Hòa thượng Thiện Đạo, chính là hóa thân của đức Phật A-di-đà đã xác minh nhất định rằng: “Chuyên tu chuyên niệm mười người tu vãng sanh cả mười; Tạp tu, Tạp hạnh, ngàn người tu không có một người (thoát khỏi sanh tử)”. Thời cận đại, Đại sư Ấn Quang (cũng chính là Đại Thế Chí Bồ tát tái lai) tán thán cực độ câu xác minh này. Ngài bảo: “Đây là lời chân thật quý giá hơn vàng ngọc, sẽ hiện hữu hàng ngàn năm không thể đổi thay”. Con người trong thời đại bây giờ, nếu không tuân theo lời răn bảo của Hòa thượng Thiện Đạo, để Thuần nhất nương vào Bổn Nguyện đức Phật A-di-đà, thuần nhất xưng niệm danh hiệu đức thì vấn đề vãng sanh Cực lạc sẽ giống như bọt nước, ảnh tượng.

    • Huệ Tịnh

      A Di Đà Phật.

      Nếu bạn NP “chịu khó niệm Phật 10 lần” trước khi nhấn nút gữi comment thì HT nghĩ NP sẽ không gữi comment mà bạn đã đưa ra, vì nó chứa đầy những ý nghĩ tranh luận tăng trưởng phiền não do còn vướng kẹt chấp nặng cái đúng sai của mình và người.

      Chấp nặng văn tự, khó biết tự tháo.
      Chuyên niệm Di Đà, ai mà nói chi?

      Đôi lời góp ý mong bạn NP hoan hỷ.

      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • NguyenPhu

      Vấn đề này trước đây NP thấy các liên hữu cũng đã chia sẻ rất nhiều nhiều lần, NP nhớ lúc đó huynh Trung Đạo cũng đã hết lòng khuyên mọi người, nhưng lúc đó dường như mọi người chưa hiểu được tấm lòng của huynh TĐ nên có vài điều tranh luận ko hay, hôm nay một vài bạn hữu của NP vẫn lăng tăng chuyện tu học, ko biết có nên tu học, xem nhiều kinh hay ko, vì sợ loạn sợ tạp…NP viết đôi dòng trên với hy vọng các bạn hữu hãy mạnh dạn mà vững bước trên đường đạo, chỗ nào chưa tin chưa hiểu thì nên xem kinh ngay chỗ đó, nếu cứ chấp một chỗ mà trí tuệ chẳng tăng tại sao ta ko mạnh dạn buông bỏ, có bước thứ nhất rồi đến bước thứ hai như vậy chúng ta mới đi được, cứ đứng một chỗ ko chịu bước thì chẳng thể nào đi duoc.Tu học nhiều mà loạn vì chẳng biết mục đích tu học, chẳng rõ tu học để làm gì, ngay từ đầu hãy xác định rõ ràng, học Phật để làm gì, nếu giải thoát, thì giải thoát khỏi điều gì, đâu là giặc, đâu là cha mẹ…ko tin nhân quả, ko tin sinh tử luân hồi, ko thấy ko sợ chúng thì tu học khó lòng mà thấy lợi lạc. Liệu rằng chúng ta niệm Phật mà phiền não có thật sự mất đi khi không rõ chúng là gì, từ đâu tới, NP ko bao giờ bài bác Phật pháp, ko bao giờ muốn tranh luận thể hiện sự thế trí biện thông, Np chỉ có một tâm nguyện duy nhất là làm sao cho tất cả mọi người đều lợi lạc, làm sao đem tất cả những gì tốt đẹp nhất mà bản thân mình tìm được trong Phật pháp chia sẻ cho mọi người. NP thường xuyên rơi nước mắt vì đức hạnh của chư Phật, thường nguyện sẽ hết lòng chung tay lăn bánh xe pháp, vì Phật pháp NP chẳng ngại, chẳng sợ sinh tử luân hồi.
      Nếu vì muốn thể hiện sự thế trí biện thông NP sẽ không bao giờ viết ra, vì NP rõ biết chúng là giặc, chúng là kẻ thù, nếu cái ngã cái tâm cống cao chưa trừ được thì dẫu có học Phật cả đời, dẫu có biết nhiều kinh điển, dẫu có thuộc hết các kinh điển, có thể diễn nói thao thao bất tuyệt Pháp Phật nhưng chẳng bao giờ ngộ nhập được biển giác trong sạch của Phật pháp. Có chăng cũng chỉ là một chiếc máy ghi âm và phát lại thôi. Ngày mà NP xem xong kinh Vô Lượng Thọ là ngày mà NP xem như sinh tử đã xong, chẳng còn gì để sợ nữa, chẳng còn sợ luân hồi, NP thường nói Đức Thích Ca là cha, thì Đức Di Đà là mẹ, chẳng bao giờ buông bỏ tâm niệm này, bản thân mình thường khuyên mẹ, người thân niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ thì liệu rằng mình có bài xích.
      Tâm nguyện duy nhất ở comment này chỉ mong các bạn hữu hãy mạnh dạn vững bước trên đường đạo, mê ở đâu xem kinh tìm chánh kiến ở đó, ngày đêm tư duy chưa ngộ quyết ngộ, tin sâu nhân quả, tin sâu luân hồi, thấy rõ khổ đau, hết lòng cầu pháp tận diệt vô minh thì chẳng bao giờ lầm đường lạc lối.

    • Tâm Tịnh

      A Di Đà Phật. Đạo hữu NP có Thiện căn thật sâu dày, mình nghĩ thế. Mình rất kính phục Đạo hữu. Nhưng trong tu học chúng ta nên cố gắng bám sát theo Kinh điển, giáo lý, tránh tự suy diễn, kẻo lầm đường lạc lối. Xin chia sẻ lại với Đạo hữu lời trong sách Chú Giải:

      “Nguyện thứ mười chín chú trọng phát Bồ Ðề tâm, một lòng niệm Phật. Nguyện mười tám nhấn mạnh “chí tâm tin ưa, nhất hướng chuyên niệm”. Vì vậy, ta biết rằng “phát Bồ Ðề tâm, nhất hướng chuyên niệm” là tâm tủy của bổn nguyện Phật Di Ðà, là tông yếu của toàn bộ Ðại Kinh, là chánh nhân ắt đủ để vãng sanh, là thuyền Từ phương tiện độ sanh. Ðiều được Ðại Kinh tôn sùng hoàn toàn là điểm này. Ðường trọng yếu tu hành chỉ có điểm này là thiết yếu, nên nó là tông của Ðại Kinh vậy.”

    • Tâm Tịnh

      Một số lời dạy của Đại Sư Ấn Quang:

      * Một pháp Tịnh Độ lấy ba điều Tín – Hạnh – Nguyện làm tông. Chỉ có đầy đủ lòng tin chân thành, nguyện thiết tha mới dốc chí hành trì được. Gặp cảnh họa hại mới bèn chân thành, khẩn thiết; gặp lúc nhàn nhã, thong dong bèn lơi là, hoãn đãi. Đấy là bệnh chung của phàm phu. Vào lúc này, thời cuộc lẫn tình hình đạo pháp như nằm yên trên đống củi, phía dưới lửa đã bốc cháy, nhưng chưa cháy đến thân. Chớp mắt là toàn thể bừng cháy, khắp cõi không chỗ nào trốn tránh được cả! Sao còn lơi là, xao nhãng qua ngày, chẳng chuyên chí cầu nơi một câu Phật hiệu? Cái tri kiến ấy thiển cận quá đỗi!

      * Đời trước vun bồi huệ căn này cố nhiên chẳng dễ dàng gì. Nếu đối với pháp này chẳng chuyên tinh, dốc cạn sức để mong được tự chứng, có khác gì chén, bình chưa nung, gặp mưa liền rã. Quang âm ngắn ngủi, mạng người mấy chốc? Một hơi thở ra chẳng trở lại đã qua đời sau. Người chưa chứng đạo từ ngộ vào mê, vạn người có cả mười ngàn; từ ngộ thêm ngộ, ức kẻ chẳng được một hai! Nỡ để vô thượng pháp khí gặp phải cơn mưa tái sanh liền trở thành bụi đất ư?

      * Chúng ta đã là Phật tử, phải hành Phật hạnh. Dù chẳng phá sạch được vô minh, nhanh chóng khôi phục bổn tánh, tiến thẳng vào Diệu Giác quả hải, chẳng lẽ không thể viên chứng ba tâm (thâm tâm, trực tâm, hồi hướng phát nguyện tâm), dốc lòng tu Tịnh nghiệp để mong đoạn Hoặc ngay nơi thân này, gởi tâm thức nơi Liên bang, làm đệ tử Phật Di Đà, làm bạn lành của các Đại Sĩ, an trụ tịch diệt, dạo các cõi Phật, trên cầu Phật đạo, dưới hóa độ chúng sanh hay sao?

      Nếu chẳng tự gắng sức, chỉ đề cao thánh cảnh, vẫn cam làm phàm ngu, e rằng cả nửa đời tu trì siêng nhọc phải đành cay đắng vĩnh viễn trầm luân! Mê muội nên châu buộc nơi vạt áo mà đành bỏ phí của báu, lên núi báu trở về tay không. Dùng tánh Chân Như mầu nhiệm có đủ vô lượng công đức, trí huệ, thần thông, tướng hảo để hứng chịu oan uổng vô lượng sanh tử luân hồi, phiền não nghiệp quả, huyễn vọng cực khổ. Chẳng phải là mất trí sanh cuồng, ghét thăng thích đọa, sống làm thịt chạy, thây đi, chết mục nát cùng cỏ cây ư? Tam thế chư Phật gọi là hạng người đáng thương xót. Những vị đồng luân với tôi hãy nên nỗ lực.

    • NguyenPhu

      NP xin cảm ơn sự chia sẻ của liên hữu Tâm Tịnh, đây cũng chính là điều mà NP muốn nói đến, khi tu học, vô minh dần tan, mới hiểu được tấm lòng của đức Di Đà, mới cảm nhận được sự từ bi của chư Phật, mới củng cố niềm tin, mới nhất hướng chuyên niệm cầu sanh tịnh độ, vì thấy rõ sự nguy hiểm của ta bà, vì thấy rõ nguy hiểm của vô minh, của luân hồi mà dốc lòng niệm Phật, vì thấy rõ được khổ đau, thấy rõ lũ giặc mà hết lòng hết sức cầu về Tây Phương, vì thấy rõ nên chẳng bị chúng đánh lừa mà thoái thất Bồ Đề, chẳng một ai khi đã rõ những điều trên mà không cầu về Tịnh Độ trừ những vị Bồ Tát vì tâm nguyện độ sanh.

  11. Huệ Tịnh

    A Di Đà Phật.

    Trích từ: BÀI TỰA SÁCH – NIỆM PHẬT CẢM ỨNG LỤC
    Nguyên tác: Pháp sư Huệ Tịnh

    http://vnbet.vn/ban-nguyen-niem-phat/5-bai-tua-sach-niem-phat-cam-ung-luc-nguyen-tac-phap-su-hue-tinh-dieu-khuyen-dich-11564.html

    3. Quang minh của Đức Phật A Di Đà chỉ nhiếp thọ hành giả niệm Phật

    Một câu danh hiệu ‘Nam-mô A Di Đà Phật’ đã có đầy đủ nghĩa quang minh, trong kinh A Di Đà, Đức Thế Tôn giải thích danh hiệu Phật A Di Đà:

    Đức Phật A Di Đà có vô lượng quang minh, chiếu khắp mười phương thế giới không có chướng ngại, cho nên gọi là Phật A Di Đà.

    Quang minh này của Đức Phật A Di Đà có công năng như thế nào? Quang minh này tự nhiên có năng lực chiếu khắp nhiếp thủ (cứu độ) người niệm Phật. Ở Chân thân quán trong Quán kinh, Đức Thế Tôn giải thích quang minh của Đức Phật A Di Đà:

    Quang minh của Đức Phật A Di Đà chiếu khắp mười phương thế giới, nhiếp thủ tất cả chúng sanh niệm Phật mãi không bỏ.

    Trong Vãng sanh lễ tán, Đại sư Thiện Đạo đã tổng hợp hai đoạn văn trên để giải thích:

    Đức Phật A Di Đà có vô lượng quang minh, chiếu khắp mười phương thế giới, không có chướng ngại;
    Chỉ quán sát nhiếp thủ tất cả chúng sanh niệm Phật mãi không bỏ, cho nên gọi là Phật A Di Đà.

    Lại nữa, trong Quán niệm pháp môn ghi:

    Chỉ có chúng sanh chuyên niệm Đức Phật A Di Đà, tâm quang của Đức Phật mới thường chiếu đến người này, nhiếp thủ không bỏ. Nói chung không soi chiếu nhiếp thủ những hành giả tu tạp hạnh khác.

    Đoạn văn ‘biến chiếu’ trong Quán kinh sớ, giải thích:

    Quang minh của Đức Phật A Di Đà chiếu khắp, nhưng chỉ nhiếp thủ hành giả niệm Phật.
    Quang minh của Đức Phật A Di Đà chiếu khắp, nhưng tại sao chỉ nhiếp thủ hành giả niệm Phật, mà không nhiếp thủ những hành giả tu tạp hạnh khác?
    Đại sư Thiện Đạo dùng ‘tam duyên’ để giải thích, trong đó ‘thân duyên’ thứ nhất nói:

    Chúng sanh thường khởi tâm tu hành:
    Miệng thường niệm Phật, Phật ắt nghe thấy
    Thân thường lạy Phật, Phật ắt nhìn thấy
    Tâm thường nhớ Phật, Phật ắt biết rõ
    Chúng sanh nhớ Phật, Phật cũng nhớ chúng sanh.
    Tam nghiệp của đôi bên thường không xa lìa nhau,
    cho nên gọi là thân duyên (duyên thân thiết).

    Thế nên biết, người nhất hướng chuyên xưng danh hiệu Phật A Di Đà, thì tự nhiên tâm tương ưng với tâm Phật A Di Đà, căn cơ và giáo pháp đồng một thể, không có sai khác, nên đây gọi là ‘thân’, mà việc vãng sanh Cực Lạc hiện đời đã quyết định, không cần đợi đến lâm chung. Đạo lý này bất luận là người biết hay không biết, người tin hay không tin, bởi pháp này vốn như vậy.

    Lại nữa, quang minh của Đức Phật A Di Đà chiếu khắp, sao chỉ nhiếp thủ hành giả niệm Phật, mà không nhiếp thủ những hành giả tu tạp hạnh khác? Bởi vì, các hạnh khác không phải là hạnh bản nguyện, nên Đức Phật A Di Đà không soi chiếu nhiếp thủ; còn niệm Phật là hạnh bản nguyện, cho nên, Đức Phật soi chiếu nhiếp thủ. Niệm Phật cũng chính là yêu cầu và mệnh lệnh của bản nguyện Phật A Di Đà, đó là lời kêu gọi và thúc giục cứu độ của Đức Phật A Di Đà, nên nói ‘cho đến mười niệm’. Bởi vì bản thân danh hiệu Phật A Di Đà chính là quang minh của Phật A Di Đà, còn gọi là ‘quang minh danh hiệu’; cũng là sinh mạng của Đức Phật A Di Đà, cho nên nói ‘danh tức là thể’. Cho nên, trong Vãng sanh lễ tán, Đại sư Thiện Đạo dùng kệ khen ngợi:

    Sắc thân Di-đà như núi vàng
    Tướng hảo quang minh chiếu mười phương
    Chỉ người niệm Phật được nhiếp thọ
    Nên biết bản nguyện mạnh vô cùng.

    Lại nữa, trong Bát-chu tán ghi:

    Tướng hảo Di Đà tám vạn tư
    Mỗi một quang minh chiếu mười phương
    Quang minh không chiếu người tạp hạnh
    Chỉ tìm người niệm Phật vãng sanh

    ————————————–

    Những điều lợi ích cứu độ của Đức Phật A Di Đà không thể ngờ, không thể bàn cho nên phần đông chúng ta khó tin để lo trở lại thành người ngu si chuyên niệm Phật để vãng sanh Cực Lạc.

    Nam Mô A Di Đà Phật.

  12. Trung Đạo

    A Di Đà Phật

    Mong quý đạo hữu, liên hữu phát tâm thanh tịnh đọc kỹ đoạn kinh văn Phật Thích Ca khai thị cho Ngài A Nan và đại chúng để biết tại sao chúng ta càng tu càng kẹt?

    “Liền khi ấy, đức Thế Tôn ở trước đại chúng nắm năm ngón tay lại, nắm rồi mở, mở rồi lại nắm, rồi hỏi đại đức A Nan rằng:
    – Bây giờ thầy thấy gì?
    Đại đức A Nan thưa:
    – Con thấy bàn tay quí báu của đức Thế Tôn lúc nắm lúc mở ở trước đại chúng.
    Phật hỏi đại đức A Nan:
    – Thầy thấy bàn tay của Như Lai nắm mở trước đại chúng, như vậy là bàn tay của Như Lai có nắm có mở, hay là cái thấy của thầy có nắm có mở?
    Đại đức A Nan thưa:
    – Bàn tay quí báu của đức Thế Tôn nắm mở trước đại chúng, con thấy chính bàn tay đức Thế Tôn khi nắm khi mở, chứ không phải cái thấy của con có nắm có mở.
    Đức Phật hỏi:
    – Cái gì động? Cái gì tĩnh?
    Đại đức A Nan thưa:
    – Bàn tay của đức Thế Tôn không đứng yên; chứ tính thấy của con, sự tĩnh còn không có, thì lấy gì mà gọi là động!
    Phật dạy:
    – Đúng vậy!
    Bấy giờ đức Phật, từ trong bàn tay phóng ra một luồng ánh sáng, chiếu đến bên phải của đại đức A Nan, đại đức liền quay đầu ngó bên phải. Đức Phật lại phóng một luồng ánh sáng chiếu sang bên trái của đại đức A Nan, đại đức lại quay đầu ngó bên trái. Rồi đức Phật hỏi đại đức A Nan:
    – Cái đầu của thầy vừa rồi nhân đâu mà cử động?
    Đại đức A Nan thưa:
    – Con thấy đức Thế Tôn phóng ra ánh sáng quí báu, chiếu đến bên phải và bên trái con, cho nên con quay nhìn bên phải và bên trái, cái đầu con tự nó cử động.
    – A Nan! Thầy nhìn ánh sáng của Như Lai mà cái đầu dao động, quay sang phải rồi quay sang trái, đó là cái đầu của thầy dao động, hay cái thấy dao động?
    – Bạch đức Thế Tôn! Đó là cái đầu của con tự nó dao động; chứ tính thấy của con, sự dừng lại còn không có, huống gì là sự dao động.
    Phật dạy:
    – Đúng vậy.
    Rồi đức Phật bảo khắp đại chúng:
    – Nếu có chúng sinh lấy sự dao động mà gọi đó là trần, lấy sự không ở yên mà gọi đó là khách; thì quí thầy hãy xem thầy A Nan kia, đầu tự dao động mà tính thấy không dao động, cũng như quí thầy xem bàn tay Như Lai tự nắm tự mở, chứ tính thấy không duỗi không co. Vậy tại sao hiện giờ quí thầy vẫn lấy cái động làm thân, lấy cái động làm cảnh; mà chẳng biết rằng từ đầu đến cuối chỉ là niệm niệm sinh diệt! Quí thầy đã bỏ mất chân tánh, toàn làm việc điên đảo. Vì tâm tánh không chân thật cho nên quí thầy đã nhận vật làm mình, tự chuốc lấy sự trôi nổi xoay vần trong các nẻo luân hồi!”
    (Trích Kinh Lăng Nghiêm)

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Nam Mô A Di Đà Phật
      Quả thật kinh Lăng Nghiêm vô cùng quý báu! Giá trị, công đức không thể nghĩ bàn! Đệ tử xin được thành tâm tán thán.
      Mong rằng tất cả ai nghe, đọc kinh, dù chỉ tên kinh thôi, đều có thể nhanh chóng khai mở trí tuệ Vô thượng Bồ đề.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  13. Mỹ Diệp

    Khai Thị Về Tâm Cầu Chết

    Ông nói: “Tùy thời, tùy chốn hễ chết được liền chết”. Câu nói ấy vừa là căn bản để cầu vãng sanh mà cũng là cội rễ để chiêu cảm ma. Cố nhiên ai nấy đều phải chết, nhưng chớ nên có cái tâm chấp trước cầu chết, cầu mau vãng sanh, chỉ nên nhất tâm niệm Phật. Nếu chẳng nhất tâm niệm Phật, chỉ cầu mau chết, ắt sẽ chiêu khởi oán gia từ vô lượng kiếp kéo đến, khiến cho ông bị chết ngang trái. Chẳng những không được vãng sanh mà đến khi sắp chết, sức thần thông [do ma gia trì] rời đi, khi ấy sẽ khổ sở chẳng thể kể xiết, sẽ sanh tà kiến, ắt đến nỗi đọa lạc. Chớ nên có cái tâm chấp trước ấy, hễ có thì chính là bệnh, chớ không biết.

    Trích “Thư trả lời cư sỹ Duy Phật”- Ấn Quang Văn Sao Tam Biên, quyển 3

    ———————–

    Nam Mô A Di Đà Phật

  14. Huệ Tịnh

    A Di Đà Phật.

    Trích từ: Vãng Sanh Tịnh Độ Luận Giảng Yếu (Tổ Thiên Thân)

    Thành Phật không phải là khả năng một đời, người đã phát tâm Ðại Thừa cần tu Lục Ðộ. Khi tu Lục Ðộ sẽ có nhiều nghịch duyên, nhiều thứ liên tục pháp hoại tâm Ðại Thừa, vây quanh toàn là những hiểm ách pháp hoại tâm Ðại Thừa mà mạng người thì ngắn ngủi, một khi vô thường đến, hoặc sanh lên cõi vui, hoặc đọa vào cõi khổ lại thêm bị ách nạn to lớn làm mê mất tâm Ðại Thừa, tâm bồ đề. Do nhiều thứ ác duyên như thế, Bồ Tát tuy đã phát tâm Ðại Thừa mà muốn gìn giữ cho không bị lui sụt thực không phải là chuyện dễ. Trong kinh dạy: “Chư Phật lúc nào cũng có trách nhiệm bảo vệ cho Bồ Txt”.

    Kinh Kim Cang nói: “Như Lai khéo hộ niệm các Bồ Tát.” Bồ Tát đã phát tâm Ðại Thừa nhưng chưa có khả năng chẳng lui sụt, chư Phật đã dùng pháp từ bi nào để hộ niệm cho các Bồ Tát phát tâm Ðại Thừa thoát khỏi hiểm nạn lui sụt tam mất? Ðể hộ niệm Bồ Tát đã phát tâm Ðại Thừa khỏi bị lui sụt, chư Phật đã an lập quốc độ thanh tịnh trang nghiêm. Chư Bồ Tát có duyên với tịnh độ nào liền phát tâm sanh về tịnh độ ấy. Tuỳ theo chỗ phát nguyện, khởi lòng tin quyết định, tâm chuyên nhất thì khi lâm chung tùy theo nguyện mình mà vãng sanh về tịnh độ, nghe pháp được Bất thối, rồi trở lại khắp độ tất cả chúng sanh. Nếu chư Phật không an lập tịnh độ để các Bồ Tát mới phát tâm nương về, một khi tâm bị lui sụt thì những công đức tu bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ sẽ tiêu tan vô ích. Vì thế, Bồ Tát phải lấy tịnh độ làm chỗ an trụ mới không bị bất thối thất tâm Ðại Thừa bồ đề và khỏi uổng mất công trước. Ðó là bản ý của Phật A Di Ðà và chư Phật trong mười phương thành lập tịnh độ và cũng là chơn nghĩa để Phật Thích Ca Mâu Ni nói pháp môn tịnh độ. Người tu tịnh độ cần phải hiểu rõ yếu nghĩa này.

    Trích từ: Niệm Phật Tông Yếu (Pháp Nhiên Thượng Nhân)

    67) Một đệ tử hỏi: Nếu trí tuệ là điều cần yếu để vãng sinh thì con người minh mẫn theo thầy học. Còn nếu chỉ cần xưng danh là đủ thì không mong gì khác. Xin Thầy từ bi khai thị cho, con sẽ tuyệt đối vâng theo như lời Phật dạy vậy.

    Ngài đáp: Chánh nghiệp vãng sinh thì trọng yếu là xưng danh. Rõ ràng là chẳng phân biệt có trí tuệ hay không có trí tuệ, cần gì phải học hành cho lắm! Chi bằng cứ lo Niệm Phật, thì sẽ mau được vãng sinh Tịnh Độ, gặp mặt Thánh chúng, được nghe pháp môn. Hơn nữa cõi kia trang nghiêm, ngày đêm thuyết pháp sâu xa, do đó sẽ tự nhiên khai phát thắng giải mà chứng Vô Sinh Nhẫn. Nếu chưa biết ý nghĩa của Niệm Phật vãng sinh thì học cho biết, đơn sơ là đủ. Nếu ham học rộng, biết bao nhiêu cho cùng. Hãy siêng năng Niệm Phật là hơn cả.

    Nam Mô A Di Đà Phật.

  15. NguyenPhu

    Xin chân thành cảm ơn tất cả các liên hữu, mong các bạn hữu sẽ phát sinh trí tuệ, sẽ khéo bước đi trên con đường đạo, niềm tin củng cố, nhất hướng chuyên niệm, làm chủ chính mình đồng sanh Cực Lạc.
    Một ngày tu ở cõi ta bà thật vô vàng khó khăn nhưng cũng vô vàng công đức, mong rằng tất cả khéo giữ pháp trung đạo, khéo thấy đời vô thường, hiểm nguy mà chuyên tâm niệm Phật.

  16. phạm thiện tâm

    kính bạch quý thầy con có một câu hỏi kính mong quý thầy hoan hỷ cho con biết con xin cảm ơn quý thầy. Thời đức phật tại thế ngài có nói rằng nếu không nghe thấy tiếng chúng sinh kêu nếu không nhìn thấy giết nếu không thèm ăn thịt thì có thể ăn mặn được có đúng không kính mong quý thầy hoan hỷ con xin đội ơn quý thầy

  17. Mỹ Diệp

    A Di Đà Phật

    Xin BBT hoan hỷ chỉ giúp bài viết có đính kèm danh sách tất cả Ban hộ niệm.

    Đường Về Cõi Tịnh: Danh sách ban hộ niệm toàn quốc: http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2014/02/gia-quyen-nen-lam-gi-khi-nguoi-benh-da-bi-bac-si-che/

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *