Đôi Dòng Tỏ Bày

Đôi Dòng Tỏ Bày

L à người học Phật chúng ta phải lấy chuyện giải thoát sanh tử luân hồi làm đại sự, tất cả mọi điều khác trên thế gian đều là thứ yếu. Trên con đường học đạo, tìm được đúng pháp môn hợp với căn cơ của mình rất quan trọng, nhưng điều tối quan trọng hơn cả là chọn pháp môn hợp với thời cơ. Ví như người vận y phục phải phù hợp theo mùa: mùa đông mặc áo bông, mùa hạ mặc áo vải. Nếu có một bộ y phục đẹp và vừa ý với mình nhưng mặc không đúng mùa thì cũng trở nên vô dụng. Trong kinh Đại Tập nói rằng thời Chánh Pháp (gồm 1.000 năm từ lúc Phật thành đạo) tu Giới Luật được thành tựu. Thời Tượng Pháp (1.000 năm kế tiếp) tu Thiền Quán được thành tựu. Thời Mạt Pháp (10.000 năm tiếp theo) tu Tịnh Độ được thành tựu. Hiện nay Phật lịch của chúng ta là năm 2554 (2010 DL) tức là chúng ta đang ở vào thời kỳ Mạt Pháp. Cho nên nếu người tu Phật thời nay muốn thành tựu lý tưởng giải thoát thì nên tu theo pháp môn Tịnh Độ (hay còn gọi là Niệm Phật).

Đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật đã nói trong Kinh Đại Tập Nguyệt Tạng rằng:
Thời Mạt Pháp ức ức người tu hành hiếm có người đắc đạo. Duy chỉ có pháp môn Niệm Phật A Di Đà mà ra khỏi luân hồi.

Đã là một Phật tử tức là con Phật, chúng ta không thể không vâng theo lời dạy của đấng cha lành là đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Chúng sanh thời xưa nhờ có phước báu nhiều nên mới có thể gặp được Phật và các bậc chứng đạo A La Hán, Bồ Tát để tu hành sớm ngày chứng quả. Thời nay do cách xa thời của Phật quá nhiều, phước báu của chúng sanh rất ít nhưng trái lại nghiệp chướng quá sâu dày. Nếu tu theo các pháp môn khác khó bề thành tựu cũng như khó tìm được người chứng quả để học đạo. Vì đã biết trước điều ấy nên đức Phật Thích Ca mới từ bi thương xót chỉ bày chúng ta tu theo pháp Niệm Phật (hay còn gọi là pháp môn Tịnh Độ). Tu theo pháp môn này được thành tựu vào thời bây giờ vì nhờ vào nguyện lực của một vị Phật, hiện ngài chưa nhập diệt và vẫn còn đang nói pháp tại cõi Tây Phương Cực Lạc, cách thế giới Ta Bà chúng ta 10 muôn ức cõi Phật. Thuở lâu xa trước khi ngài thành Phật, tiền thân của ngài là tỳ kheo Pháp Tạng đã có lời thệ nguyện cứu độ chúng sanh như sau:

Khi tôi thành Phật chúng sanh trong mười phương lúc lâm chung chí tâm niệm danh hiệu tôi dẫu từ một niệm cho đến mười niệm, nếu tôi không hiện thân ra trước mặt người ấy để tiếp dẫn về cõi nước tôi, tôi thề sẽ không ở ngôi vị Chánh Đẳng Chánh Giác. (Kinh Vô Lượng Thọ – nguyện thứ 18)

Vị tỳ kheo ấy nay đã thành Phật được 10 kiếp hiệu là A Di Đà. Nếu ai TIN nghe theo lời trên, một lòng NGUYỆN được sanh về Tây Phương Cực Lạc của đức Phật A Di Đà sau khi mãn thân người, từ giờ cho đến ngày cuối đời chuyên TRÌ NIỆM danh hiệu A Di Đà Phật thì chắc chắn sẽ được vãng sanh (vãng sanh là khi lâm chung được Phật cùng Thánh chúng đến tiếp dẫn về cõi Phật.) Đó chính là pháp tu Tịnh Độ. Người tu theo các pháp môn khác để giải thoát sanh tử phải dùng tự lực của mình để đoạn hết các Kiến – Tư phiền não nên phải mất vô lượng kiếp mới thành tựu. Ví như đức Phật Thích Ca tu hành tại thế gian Ta Bà này đã mất 3 đại a tăng kỳ (tức 3 giai đoạn vô lượng kiếp không thể tính kể ra số được) mới thành Phật. Thế nhưng nếu chúng ta nương vào nguyện lực của Phật A Di Đà, không cần phải đoạn hết các phiền não và quyết tu cho được vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc, nơi ấy tuổi thọ của chúng sanh dài vô hạn cũng như được gần gũi với Phật và các vị bồ tát để học đạo thì chúng ta sẽ sớm ngày thành đạo quả. Như vậy Tịnh Độ pháp môn chỉ cần một đời hiện tại là chúng ta có thể thành công. Tu như thế được gọi là vừa có tự lực vừa có tha lực (tự nổ lực niệm Phật và tha lực tiếp dẫn vãng sanh của Phật). Người tu theo các pháp môn khác gọi là tự lực (tự mình tu cho đến khi phiền não dứt sạch và chứng được một trong bốn quả vị Thanh Văn mới có thể tự giải thoát khỏi vòng luân hồi.)

duong_ve_coi_tinh_avatarNgười tu theo pháp tự lực tựa như con mọt ở cuối thân tre muốn thoát ra khỏi ống tre phải đục thủng từng đốt tre theo chiều dọc từ gốc lên tới ngọn mới có thể chui được ra ngoài. Người tu theo pháp tha lực ví như con mọt đục ngang thân tre để chui ra ngoài rất mau chóng không cần mất nhiều thời gian. Hiểu được lý này chúng ta không thể bỏ qua pháp môn Tịnh Độ, chỉ cần một đời là có thể đạt được lý tưởng giải thoát. Điều này cũng không nằm ngoài lý nhân quả trong nhà Phật: gieo nhân nào gặt quả nấy. Nhân niệm Phật thì quả sẽ là thành Phật.

Để giúp cho các bạn đang cầu đạo tìm đúng hướng đi trên con đường giải thoát cũng như hợp với căn cơ của người bận rộn thời nay, Đường Về Cõi Tịnh được mở ra với mong ước các bạn có thêm sự tham khảo cần thiết cho việc tự học tự tu. Các tài liệu hầu hết được chúng tôi thu thập từ các chư cổ đức đã đi trước và các vị tổ sư Tịnh Độ qua các bài viết và lời giảng từ xưa đến nay.

Nếu như việc làm này có chút công đức nào, chúng tôi xin thành tâm hồi hướng tất cả cho chúng sanh thập phương thế giới, nguyện cùng kết pháp duyên, đồng sanh Tây Phương đồng thành Phật đạo.

Cao Nguyên Tình Xanh Washington
17 tháng 8 năm Canh Dần 2010
BBT Đường Về Cõi Tịnh

Tây Phương Tam Thánh tiếp dẫn vãng sanh

Nếu ai tin tưởng và một lòng nguyện sanh về Tây Phương Cực Lạc, chí tâm niệm hồng danh A Di Đà Phật đến cuối đời sẽ được Tây Phương Tam Thánh hiện thân đến tiếp dẫn vãng sanh. Từ trái qua phải: Đại Thế Chí bồ tát, A Di Đà Phật, Quán Thế Âm bồ tát (3 vị này được gọi là Tây Phương Tam Thánh).

Các Bài Pháp Khác:

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

871 Phúc đáp

  1. Tuệ Trung

    Tuệ Trung xin phép được hỏi thêm :

    . Tại nhà không có thờ Phật Dược Sư , chỉ thờ Quan âm bồ tát : như vậy muốn tụng kinh mỗi tối : chú đại bi và kinh dược sư : như vậy có SAI không ?

    Kính mong các thầy , quí Phật tử hoan hỷ giải dáp giúp .
    cám ơn .

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Tuệ Trung,
      Chư Phật thường trụ trong mười phương, khi bạn nghĩ đến thì ngay đó liền có Phật, chứ không phải ở ngay nơi thờ mới có. Ngoài ra, khi bạn đọc, tụng kinh, chú của Phật dạy như thế thì ngài Bồ tát Quán Thế Âm rất hoan hỷ, ngài không có tâm phân biệt như phàm phu chúng ta. Cho nên bạn cứ thoải mái đọc, tụng các kinh Phật, niệm Phật, niệm chú ở bàn thờ Bồ tát Quán Thế Âm nhé. Bạn dùng tâm chí thành mà tụng niệm là rất tốt.
      Chúc bạn thường tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  2. Trân Duy Nam

    https://www.youtube.com/watch?v=tGbvxKOcaNE bạn ơi mình thấy phim liễu phàm tứ huấn mà bạn tải lên rất hay và có ý nghĩa từ bây giờ cho đến mai sau..Kênh đường về cõi tịnh được rất nhiều người quan tâm.Nhưng bạn ơi,vì mình thấy video liễu phàm tứ huấn là một video rất hay.Không biết chỗ bạn có bản đẹp nhất của phim này không.Vì mình thấy bản của bạn xem cũng được nhưng hơi mờ.Nếu như bạn có bản đẹp nhất bạn có thể tải lên thì tốt quá..Nam Mô A Di Đà Phật.

  3. học Phật

    Chư vị cho con hỏi: “CHÁNH PHÁP GIỚI LUẬT THÀNH TỰU, TƯỢNG PHÁP THAM THIỀN THÀNH TỰU, MẠT PHÁP TỊNH ĐỘ THÀNH TỰU” là tôn kinh nào dạy? có phải giáo pháp của đức Phật được chia ra ba thời kỳ CHÁNH PHÁP, TƯỢNG PHÁP và MẠT PHÁP? Cảm tạ chư vị_()_
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT_()_

    • Niệm Phật Dzui Làm Sao

      Bạn vui lòng tìm đọc Kinh Đại Tập nhé. Kinh này có câu trả lời đầy đủ nhất cho bạn. Chúc bạn luôn tinh tấn tu học. A Di Đà Phật.

  4. Liên

    A di đà phật..ngoại con mất chưa dc nửa năm.trưa nay con ngủ trưa nằm mơ thấy bàn thờ ngoại lúc giỗ bị cháy..nhưng giỗ ngoại con chưa tới..con lo lắm kg biết có gì không vì con đang ở xa…con tỉnh dậy ngay,rất lo lắng xin thầy giải đáp giúp con rằng là mơ thôi hay có điềm báo gì không.con xin cảm ơn thầy

    • học Phật

      Bạn Liên! dù có gì xảy ra cũng đó là nhân quả nghiệp báo, có tránh cũng không tránh được, vì thế ta nên lo việc hiện tại làm các việc thiện lành hồi hướng cho ngoại của bạn, và nhất là lo tu hành tinh tấn, việc gì đến thì nó tự đến, người tu Phật thường là có được sự vô úy, chúc bạn tinh tấn! A DI ĐÀ PHẬT_()_

  5. học Phật

    quí vị cho con hỏi: người vãng sanh Tịnh Độ thì xép vào thừa nào trong NGŨ THỪA PHẬT GIÁO? NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT_()_

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn học Phật,
      Pháp môn Tịnh Độ dạy người cầu vãng sanh, tu rốt ráo thành Phật cho nên thuộc Bồ tát thừa.
      Trong kinh A Di Đà có đoạn “Lại đức Phật đó có vô lượng vô biên Thanh văn đệ tử, đều là bậc A La Hán, chẳng phải tính đếm mà có thể biết được, hàng Bồ tát chúng cũng đông như thế”. Như vậy có thể suy ra, người vãng sanh Tịnh Độ, tuỳ theo nhân duyên, trình độ tu học mà chứng quả khác nhau, nhưng dù khởi đầu khác nhau như thế, khi tu học ở cõi Tịnh Độ thì tất cả đều rốt ráo tu theo Bồ tát thừa mà thành Phật.
      Chúc bạn thường tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  6. hoàng vân thùy

    Adidaphat. Bạch thầy cho con hỏi . Bố con vừa mất hôm 3.11 trong năm nay nhà con chỉ kịp làm 49 ngày cho bố mọi người bảo hôm làm lễ 49 ngày thì làm luôn 100 ngày tránh 2 niên làm như vậy có đc k ạ

    • học Phật

      Bạn hoàng thùy vân! không nên nghe theo thế gian, người tu học theo PP là người phá bỏ ý niệm thời gian và nhiều nhiều định kiến khác nữa, tất cả đó chỉ là phương tiện mà thôi! tôi xin chia sẽ thêm: trong tg bố bạn đã mất đến 49 ngày, bạn nên dùng tài vật của bố bạn dùng và các việc thiện lành mà hồi hướng về cho bố bạn, tốt nhất là nên ăn chay, phóng sinh, bố thí, cúng dường…mong bạn tính tấn A DI ĐÀ PHẬT_()_

  7. Phật tử

    A di đà phật, xin thầy hoan hỷ cho con hỏi:
    Con tu cả hai pháp môn thiền định và tịnh độ, những con thiên về thiền hơn. Dạo gần đây khi tu thiền mỗi khi nhập định sâu thì con lại hiểu pháp và có thể thấy một vài hình ảnh của tương lai hay những hình ảnh không thể giải thích được.
    Còn lại thường tụng kinh Lăng Nghiêm nên con nghĩ mình đang bị tà ma quấy nhiễu.
    Đôi khi con lại nổi tính sân vô cớ, con nhiều lúc nghĩ mình đã đắc sơ quả tu đà hoàn, con phải làm sao? Có nên tiếp tục tu hay là từ bỏ?
    Cảm ơn thầy, A Di Đà Phật

    • Trung Đạo

      A Di Đà Phật

      Bạn Phật tử thân mến,

      Tu pháp nào của Phật cũng đều tốt cả, miễn sao tâm bạn thấy an lạc và thấy sự tu của mình là hữu ích là được.

      Theo những lời bạn chia sẻ, TĐ thấy bạn tu thiền đã có đôi chút định lực, bởi tâm bạn đã thấy khinh an, tuy nhiên đó chẳng phải là chứng đắc hay cảnh giới của chứng đắc. Điều này bạn phải thực khéo quán chiếu tâm để không bị lạc và ma cảnh. Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm – Phẩm 50 Ấm Ma Phật đã dạy rất cụ thể về những cảnh giới này, hàng ngày bạn trì tụng Lăng Nghiêm, hẳn bạn cũng nhận ra?

      Trong Kinh Kim Cang Phật hỏi Ngài Tu Bồ Đề: “Tu-Bồ-Đề! Vị Tu-Đà-Hoàn có thể tự nghĩ là mình chứng được quả Tu-Đà-Hoàn chăng?”

      Ông Tu-Bồ-Đề bạch rằng: “Bạch đức Thế-Tôn, không thể được! Bởi vì sao? Vì vị Tu-Đà-Hoàn, gọi là bực Nhập-Lưu, và chính không nhập vào nơi đâu, chẳng vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, đó gọi là Tu-Đà-Hoàn”.

      Việc bạn nhìn thấy cảnh nọ, cảnh kia và cho đó là viễn cảnh, bạn phải cẩn trọng, bởi khi tu thiền, nếu tâm vọng tưởng quá mãnh liệt, những cảnh biến trong tâm (từ a lại da thất) sẽ đồng dấy khởi, rồi tuỳ theo duyên, nếu tâm bạn thiên chấp nhiều về cảnh giới nào, tất tự bạn sẽ tác duyên cho cảnh giới đó xuất hiện. Và như vậy dẫu lúc đó bạn nhận thấy cảnh giới đó rất vi diệu, nhưng đó là vi diệu của vọng. Nhân là vọng, thì quả tất sẽ chỉ là vọng. Vì thế còn thấy mình chứng cảnh, cho mình chứng cảnh, tức còn vương chấp vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Còn chấp tất chẳng thể gọi là Tu đà Hoàn.

      Một câu kế tiếp vô cùng quan trọng: “Bạch đức Thế-Tôn! Đức Phật dạy rằng con được môn “vô-tranh tam-muội”, là bực nhứt trong mọi người, là bực A-La-Hán ly-dục thứ nhứt.

      Bạch đức Thế-Tôn! Nếu con tự nghĩ rằng mình được quả-vị A-La-Hán, thời chắc đức Thế-Tôn chẳng nói: Tu-Bồ-Đề là người ưa hạnh tịch-tịnh. Bởi Tu-Bồ-Đề thiệt không khởi một niệm, mới gọi Tu-Bồ-Đề là ưa hạnh tịch tịnh”.

      Câu “Tu-Bồ-Đề thiệt không khởi một niệm, mới gọi Tu-Bồ-Đề là ưa hạnh tịch tịnh”.

      Bạn tu thiền mà còn biết mình thấy cảnh nọ, cảnh kia, còn biết mình đã chứng đắc, tất trong tâm bạn đang có vọng niệm, khác chăng là vọng niệm dạng vi tế, bởi tâm bạn đã có chút khinh an. Nếu bạn vướng chấp vào sự khinh an này và lấy nó làm tâm để tu thiền, chắc chắn bạn sẽ bị những cảnh giới đó lôi kéo tới điên đảo. Sự điên đảo đầu tiên bạn có thể nhận ra đó là “Đôi khi con lại nổi tính sân vô cớ”. Một người tâm đã định, tất chẳng thể vô cớ nổi sân, bởi người đó biết được nhân nổi sân từ đâu khởi?

      Bạn nên phát tâm thanh tịnh, tiếp tục dũng mãnh để tu thiền, đừng mong cầu bất cứ cảnh biến, hay quả vị nào cả và gặp chướng đạo.
      Cổ Đức có câu:
      Niệm Phật-niệm Tâm-Tâm niệm Phật
      Tham Thiền-tham Tánh-Tánh tham thiền.

      Toạ thiền hay niệm Phật, cốt lõi cũng chỉ nhằm giúp tâm được an lạc. Tâm an tất thế giới xung quanh đều an. Đã an rồi còn tìm cầu cái an khác đó không phải là vọng an sao, là chướng đạo hay sao?

      Mong bạn cảnh giác để không gặp khổ nạn.

    • Diệu Minh

      Chào bạn, bạn tìm đọc giảng Kinh Lăng Nghiêm của HT Tuyên Hóa, đặc biệt phần 50 ấm ma. Có thể bạn đang ở cảnh giới sắc ấm, nhưng cũng rất có thể là không, vì đến cảnh giới như vậy thì định lực cũng phải tương đối rồi. Đa số các chúng sanh chưa tới cảnh giới này.

      Bạn học phần 50 ấm ma để hiểu vọng tưởng từ đâu mà có? Nhân của vọng tưởng là gì?

      Hãy kệ nó. Nếu vì nó mà từ bỏ tu thì là nó chiến thắng trong việc giao tranh với tâm dụng công của bạn rồi.

      Tọa thiền là pháp môn khó, vì vậy nếu muốn nghiêm túc học hãy nghe giảng, trì tụng, học thuộc Chú & Kinh Thủ Lăng Nghiêm. Bạn hãy học từ Hòa Thượng Tuyên Hóa.

      A Di Đà Phật!

    • Tâm Tịnh

      A Di Đà Phật

      Các Đạo hữu bậc Thiện tri thức đã có một số chia sẻ với bạn. Riêng mình, mình chân thành khuyên bạn hãy dũng mãnh BỎ THIỀN QUY TỊNH. Chuyên tu một Pháp duy nhất: TỊNH ĐỘ. Với căn tánh của bạn, mình nghĩ bạn niệm Phật sẽ dễ được đắc lực hơn người bình thường.

      Bạn hãy nghe Ngài Ấn Quang Đại Sư dạy người:

      * Trộm nghe Tịnh Độ chính là pháp tỏ bày rốt ráo bổn hoài của Phật, cao vượt hết thảy Thiền – Giáo – Luật, thống nhiếp hết thảy Thiền – Giáo – Luật. Nói gọn thì một lời, một câu, một kệ, một sách đều có thể gồm trọn không còn sót. Nói rộng ra, dù huyền ngôn của Tam Tạng mười hai bộ kinh, diệu nghĩa của chư Tổ năm tông cũng chẳng thể diễn giảng trọn [pháp môn Tịnh Độ này].

      Giả sử khắp cả đại địa chúng sanh đều thành Chánh Giác, hiện tướng lưỡi rộng dài, dùng sức thần thông, sức trí huệ, vi trần nói, cõi nước nói, nói hăm hở, nói không gián đoạn, vẫn còn chưa thể tận nổi! Bởi lẽ Tịnh Độ vốn là chẳng thể nghĩ bàn.

      Hãy thử nghĩ xem: Hoa Nghiêm đại kinh là vua trong Tam Tạng, trong phẩm cuối cùng quy trọng nơi nguyện vương. Áo điển Pháp Hoa mầu nhiệm đứng đầu các kinh, nghe kinh liền vãng sanh, địa vị ngang với Đẳng Giác. Vậy thì ngàn kinh muôn luận đâu đâu đều chỉ quy Tịnh Độ là có nguyên do vậy.

      Văn Thù phát nguyện, Phổ Hiền khuyến khích. Trong hội Đại Tập, đức Như Lai thọ ký rằng: Trong đời Mạt Pháp, không do pháp này chẳng thể đắc độ. Trong luận Tỳ Bà Sa, ngài Long Thọ phán định là pháp dễ hành, mau thoát sanh tử. Thế nên, vãng thánh tiền hiền người người hướng đến, nào phải phí công toi! Thật có thể nói là cả một đời giáo hóa đều chỉ là để đặt cơ sở cho pháp môn Niệm Phật!

      Chẳng phải chỉ có thế! Phàm hết thảy cảnh giới đối ứng sáu căn, tức là: núi, sông, đại địa, sáng, tối, sắc, không, thấy, nghe, hay, biết, thanh, hương, vị v.v… không gì chẳng phải là văn tự để phô diễn, xiển dương Tịnh Độ đó sao? Lạnh – nóng đắp đổi, già – bệnh chen nhau, lụt, hạn, chiến tranh, tật dịch, bạn ma, tà kiến, không gì chẳng phải là để răn nhắc cảnh tỉnh con người mau cầu sanh Tịnh Độ đó ư? Nói rộng ra, há có thể trọn hết được sao?

      Còn như bảo “một lời đã gộp hết cả” thì lời đó là “Tịnh”. Tịnh đến cùng cực thì sáng tỏ, thông suốt. Nếu chưa đạt Diệu Giác, há dễ đảm đương nổi một lời này ư? Nghiên cứu bài tụng Lục Tức Thành Phật (2) thì sẽ biết.

      “Một câu” là “Tín, Nguyện, Hạnh”. Với Tín – Nguyện – Hạnh thì không Tín chẳng đủ để khởi Nguyện. Không Nguyện thì chẳng đủ để dẫn dắt Hạnh. Không có diệu hạnh Trì Danh thì chẳng đủ để viên mãn điều mình Nguyện, chứng điều mình tin. Hết thảy kinh luận Tịnh Độ đều phát minh ý chỉ này.

      “Một kệ” là kệ tán Phật (3): Nêu chánh báo để gồm thâu y báo, thuật Hóa Chủ để bao gồm đồ chúng; tuy chỉ gồm tám câu nhưng đã nêu trọn đại cương của cả ba kinh Tịnh Độ.

      Một cuốn sách là cuốn Tịnh Độ Thập Yếu. Chữ chữ đều là bến cầu (4) cho đời Mạt Pháp. Lời lời đều là gương báu của Liên Tông. Buốt lòng trào lệ, phanh tim vẩy máu, xứng tánh phát huy, chỉ bày cốt tủy. Dù dùng những thí dụ như cứu người chết đuối, cứu người bị lửa cháy vẫn chẳng thể diễn tả lòng thống thiết [của chư Tổ] được. Bỏ qua [sách này] thì chánh tín không do đâu mà sanh được, tà kiến không do đâu mà diệt được!

      * Đại Giác Thế Tôn thương các chúng sanh mê trái tự tâm, luân hồi lục đạo, trải bao kiếp dài lâu chưa thể thoát ra. Do vậy, Ngài hưng khởi Vô Duyên Từ, vận lòng bi đồng thể, thị hiện sanh trong thế gian, thành Đẳng Chánh Giác, tùy thuận cơ nghi nói rộng các pháp. Nói đại cương, gồm có năm tông. Năm tông gì? Là Luật, là Giáo, là Thiền, là Mật, là Tịnh.

      Luật là thân Phật, Giáo là lời Phật, Thiền là tâm Phật. Sở dĩ Phật được gọi là Phật chỉ là do ba pháp này mà thôi. Sở dĩ đức Phật độ sanh cũng chỉ là do ba pháp này. Nếu chúng sanh thật sự có thể nương theo Luật, Giáo, Thiền tu trì thì ba nghiệp của chúng sanh sẽ chuyển thành ba nghiệp của chư Phật. Ba nghiệp đã chuyển thì phiền não chính là Bồ Đề, sanh tử chính là Niết Bàn.

      Lại sợ túc nghiệp sâu nặng chẳng thể dễ chuyển nên dùng sức đà-ra-ni tam mật gia trì để un đúc. Hoặc lại sợ rằng căn khí kém cỏi, chưa được giải thoát, phải thọ sanh lần nữa sẽ khó tránh khỏi mê lầm; vì thế đặc biệt mở ra một môn tín nguyện niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, ngõ hầu dù thánh hay phàm đều cùng vãng sanh Tây Phương ngay trong đời này. Bậc thánh thì mau chứng Vô Thượng Bồ Đề, kẻ phàm thì vĩnh viễn thoát khỏi sanh tử trói buộc. Do dựa vào từ lực của Phật nên công đức, lợi ích chẳng thể nghĩ bàn.

      Nên biết rằng: Luật là nền tảng của Giáo, Thiền, Tịnh, Mật. Nếu chẳng nghiêm trì giới cấm sẽ chẳng thể đạt được lợi ích chân thật nơi Giáo, Thiền, Tịnh, Mật. Như lầu cao vạn trượng, nếu nền móng chẳng vững thì chưa cất xong đã sụp. Tịnh là chỗ quy túc của Giáo, Thiền, Tịnh, Mật, như trăm sông, vạn dòng đều đổ vào biển cả.

      Bởi lẽ, pháp môn Tịnh Độ là pháp môn để mười phương chư Phật trên thành Phật đạo, dưới độ chúng sanh, thành thỉ, thành chung. Vì thế trong phẩm Nhập Pháp Giới kinh Hoa Nghiêm, Thiện Tài được ngài Phổ Hiền gia bị, khai thị, chứng được Đẳng Giác. Đức Phổ Hiền lại khuyên Thiện Tài nên phát mười đại nguyện vương, hồi hướng vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới ngõ hầu mau viên mãn Phật Quả. Ngài lại dùng pháp này phổ khuyến toàn bộ Hoa Tạng đại chúng [nên tu tập như thế].

      Trong Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh, phần nói về Hạ Phẩm Hạ Sanh, hạng người ngũ nghịch thập ác, sắp đọa địa ngục A Tỳ, được thiện tri thức dạy cho niệm Phật, niệm mười tiếng hoặc chỉ niệm mấy tiếng là mạng chung, cũng vẫn được Phật tiếp dẫn vãng sanh Tây Phương.

      Xem đó thì trên từ bậc Đẳng Giác Bồ Tát chẳng thể ra khỏi pháp này, dưới đến kẻ tội ngũ nghịch, thập ác cũng có thể chứng nhập pháp này. Công đức, lợi ích của pháp môn đây vượt trỗi hơn [các giáo pháp khác trong] cả một đời giáo hóa của Đức Phật. Bởi lẽ, các giáo pháp khác toàn dạy dùng tự lực để thoát ly sanh tử. Kẻ chưa đoạn Hoặc, nương vào từ lực của Phật liền có thể đới nghiệp vãng sanh. Kẻ đã đoạn Hoặc nếu nương theo từ lực của Phật sẽ chóng chứng được phẩm vị cao.

      Vì thế, đây là một pháp môn đặc biệt nhất trong cả một đời giáo hóa của Đức Phật, chẳng thể dùng những giáo pháp thông thường để bàn luận pháp này được! Do đó, các kinh Đại Thừa như kinh Hoa Nghiêm, Pháp Hoa v.v…, các đại Bồ Tát như Văn Thù, Phổ Hiền…; các đại tổ sư như Long Thọ, Mã Minh… đều hiển thị, xiển dương, khen ngợi, chỉ dạy, phổ khuyến vãng sanh.

      A Di Đà Phật. Chúc bạn dũng mãnh, tinh tấn!

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *