Hôm nay Phán Quan dẫn tôi đi tham quan địa ngục tội tà dâm, địa ngục roi trượng. Sao gọi là địa ngục roi trượng? Tức là chúng sinh phạm tội tà dâm mà dương thọ chưa hết, một bộ phận thần thức của họ bị quỉ sai nơi địa phủ bắt đến địa phủ chịu trừng phạt. Người có ba hồn bảy vía, quỉ sai bắt ba hồn của tội linh hành hình. Chúng sinh nhân gian cảm thấy đau đầu chóng mặt rất hôn hôn trầm trầm, có người cảm thấy bị đánh trong lúc mơ hồ; nhưng đa số bọn họ đều nghĩ rằng mình bị ác mộng, nghiêm trọng thì bị sốt nằm trên giường thiếp đi. Đến khi thọ hết hình phạt về đến dương gian, có người thấy toàn thân đau đớn, cảm giác đau đến thấu xương.
Cái địa ngục roi trượng này, thật là quá lớn! Có thể nói nhìn không thấy nơi tận cùng; giống nhân gian nhìn biển lớn vậy, không thấy nơi chấm dứt ở đâu, là địa ngục lớn nhất tôi nhìn thấy từ trước đến giờ. Trong roi trượng địa ngục này có rất nhiều người không cùng một quốc gia, như Trung Quốc, Anh, Mỹ, Pháp, Nhật Bổn, Thái Lan, còn có Ấn Độ, Phi Châu, Pakistan v.v… rất nhiều quốc tịch khác nhau. Có một điều thật không may là lại có rất nhiều vô số thanh thiếu niên và trẻ nhỏ trong ngục chịu trừng phạt.
Tôi xin hỏi Phán Quan sao lại có nhiều người như vậy? Cái địa ngục này sao lớn đến kinh dị như vậy? Phán Quan nói: “Chính vì khoa học phát đạt, nhân gian phát minh máy vi tính, số lượng trang web sex kinh người đã đầu độc ô nhiễm thanh thiếu niên và trẻ nhỏ, bọn họ đều đang phạm tà dâm tạo nhân địa ngục, con số những chúng sanh bất thiện này không gián đoạn vượt thăng lên, do đó Phật đặc biệt phái ngươi đến địa ngục tham quan, quay về hãy cáo giới chúng sanh cần giữ ngũ thường bát đức; đặc biệt là người trẻ tuổi, đừng nghĩ là những thứ này đã cũ rích rồi mà phải giữ mình trong sạch, cải tà qui chánh, bỏ ác tòng thiện, nếu không sau này khó thoát khổ hình địa ngục, đến lúc đó hối tiếc cũng quá muộn rồi!”
Lúc này, tôi thấy chúng sanh tại địa ngục roi trượng, toàn bộ bị quỉ sai lấy roi trượng đánh đập. Quỉ sai ở đây một mực cầm roi trượng đánh tội hồn, tội hồn đau quá kêu oa oa, tiếng kêu lớn cứ như sóng lan từ chỗ này đến chỗ khác. Bị đánh là để tội hồn phản tỉnh lỗi lầm của bản thân, số ít tội hồn sau khi tỉnh dậy sẽ thay đổi lỗi cũ, nhưng đa số tội hồn sau khi về nhân gian lại tiếp tục phạm lỗi.
A Ngọc xin thỉnh giáo Phán Quan, làm sao để chúng sinh dương gian tin tưởng “Âm Luật Vô Tình”, bộ sách trước tác muôn nghìn lần chân thật về tình trạng địa ngục hiện nay? Nhân vì có một vài người có thể nói A ngọc tự mình hoang tưởng hoặc hư cấu viết ra, giống tiểu thuyết vậy, thật khó làm người ta tin vậy.
Phán Quan nói: “Trong âm thầm tất cả đều có nhân quả, không phải nhìn không thấy thì cho là giả. Chúng ta mỗi một người đều không thể thấy mẹ mình sinh ra mình nhưng đây là sự thật chắc chắn, không nhìn thấy không có nghĩa là không tồn tại. Trên đầu ba tấc có thần linh, trong đại thiên thế giới này có quá nhiều sự vật mà chúng ta nhìn không thấy, nhưng chúng và cuộc sống của chúng ta có quan hệ mật thiết, tương quan từng chút, chỉ có điều chúng ta không phát hiện ra sự tồn tại của Phật Bồ Tát và quỉ thần thôi. Cơ duyên và phước báo của mỗi người không giống nhau, sở cảm thọ và kinh nghiệm qua cũng không giống; thiện ác nhân quả như bóng theo hình, không phải không báo, thời gian chưa đến thôi, lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát. Lần này A Ngọc con đến tham quan tình hình các đại địa ngục, cũng phải qua sự chọn lựa an bày của Phật; con có đủ tư cách gánh vác sứ mệnh này như một đệ tử Phật giữ giới, cố gắng hoàn thành tốt thiện hạnh lợi lạc chúng sanh này.”
Đa tạ Phán Quan khích lệ, A Ngọc nhất định tận dụng hết khả năng hoàn thành nhiệm vụ thần thánh này. Lúc này, tôi nhìn thấy có vài quan viên địa phủ hướng về roi trượng địa ngục đi đến. Oa! Thì ra là Diêm Vương đến rồi, A Ngọc hợp chưởng hướng Diêm Vương hành lễ! Thì ra địa phủ phải xây lớn thêm địa ngục roi trượng, Diêm Vương đến để xem xét thực tế. Diêm Vương đang mật thiết quan tâm đến thanh thiếu niên tại nhân gian phạm tội tà dâm, một vấn đề lớn của xã hội, hiện tại phát hiện không chỉ đơn giản là vấn đề của nhân gian mà địa phủ cũng bị liên lụy, càng phải xây lớn thêm. Tôi kinh ngạc nói: “Hiện tại tầng địa ngục này đã lớn đến không biên giới rồi mà còn phải xây thêm à?” Diêm Vương nói: “Nhân vì dương gian không ngừng có thanh thiếu niên mới gia nhập vào hàng ngũ phạm giới tà dâm, bọn họ xem trang web sex, đĩa phim sex, sách báo sex, thủ dâm v.v…; nhưng dương thọ bọn chúng chưa hết, mà vấn đề này lại làm tổn thân bại đức, như thế nên trừng phạt nghiêm khắc. Nhân gian không có pháp luật nào trừng phạt vấn đề nghiêm trọng này, chỉ có bổn vương phải xây thêm địa ngục, bắt hồn sống đến liễu trừ nhân quả. Địa phủ chúng tôi luôn phải xây thêm trong mấy năm nay, lượng công việc một mực gia tăng; trước mắt cái địa ngục roi trượng này tương đối là quá nhỏ vậy, làm sao có thể chứa đựng đủ số lượng tội hồn đổ vào mỗi ngày. Bổn vương nói cho ngươi biết, tại dương gian tuân thủ pháp luật, giữ Phật giới luật hay người đại thiện, địa phủ câu hồn họ không được; chỉ có kẻ phạm qua giới luật và phạm pháp thì nhất định không thoát khỏi quyển sổ ghi lại thiện ác sinh tử của bổn vương. Pháp luật dương gian dễ chạy thoát nhưng âm luật thì không cách gì thoát được; nhân như vậy quả như vậy, cho dù chân trời gốc bể, âm phủ quỉ sai đều sẽ moi tìm ra, trừ khi ngươi không phạm giới, phạm tội. A Ngọc con nên làm tốt công việc truyền pháp, lần này luật địa phủ mở một đường, tiết lộ tận thiên cơ, cho người đời biết được chân tướng địa ngục, mục đích là hy vọng chúng sinh có thể từ mê lầm mà quay đầu, hành thiện tích đức, nhờ thế mà giảm trừ dương thế các loại đại tai nạn do nghiệp ác lớn, để miễn sinh linh đồ thán. Con về phải khuyến cáo đại chúng cần giữ ngũ thường bát đức, đừng phạm quốc pháp, hiếu thuận cha mẹ, tôn kính sư trưởng, giữ gìn lễ tiết, đừng tạo nhân quả địa ngục. Được rồi, bổn vương còn công sự tại thân, con mau về dương gian đi.”
Cảm ân Diêm Vương! Cảm ân Phán Quan! A Di Đà Phật!
Trích từ Âm Luật Vô Tình 
Thượng Quan Ngọc Hoa trước tác







Tôi là bố của một cô con gái đang độ tuổi trung học. Đối với tôi chuyện giáo dục giới tính gia đình với con gái là điều khó nói. Vậy các anh chị nào có kinh nghiệm chia sẻ làm sao để con gái không bị cám dỗ ngoài xã hội mê hoặc dẫn đến hậu quả đáng tiếc. Tôi sợ không may con dại dột mà dang dở việc học hành.
Chào anh Nhật, tui là Bốn Lúa đây. Nghe anh tâm sự tui thấy thương ghê, đúng là của để dành mà, ai làm cha làm mẹ cũng thắt tim như canh chừng nồi cơm điện vậy đó. Chuyện giáo dục giới tính này anh đừng coi là chuyện động trời chi cho áp lực, cứ coi như chuyện dạy con cách phân biệt lúa với cỏ dại ngoài đồng, hay cách coi chừng mấy con cù néo chọc phá vậy thôi.
Tui nghĩ anh nên tập làm người bạn thân thiết của con trước đã. Anh muốn con không giấu giếm thì anh phải là người đầu tiên con tìm đến khi gặp chuyện ngứa mắt hay lạ đời. Thay vì làm ông bố nghiêm nghị, anh hãy thử làm một ông bố tếu táo. Đôi khi chính những lúc tui chọc con cười bể bụng bằng mấy câu chuyện đời thường, mấy tình huống dở khóc dở cười ngoài xã hội, con lại tự nhiên bộc lộ suy nghĩ của nó. Khi con đã coi anh là người cùng phe, có đứa nào mon men đến gần là nó tự giác báo cáo với anh ngay.
Anh cũng nên dạy con như dạy cách coi chừng bẫy chim ngoài đồng. Đừng nói chuyện giáo lý cao siêu, cứ nói chuyện đời thực tế thôi. Hãy thủ thỉ với con về cái sự lấp lánh của mấy cám dỗ ngoài kia. Giống như mấy con chim ham mồi ngon mà quên cái bẫy, con gái bây giờ cũng dễ bị mấy lời đường mật, mấy món quà ảo làm cho mờ mắt. Tui hay ví von với con rằng bông sen đẹp là nhờ nó biết giữ mình trong bùn, chứ không phải vì nó đòi đi chơi xa. Cái gì dễ dàng quá thì thường dễ có gai lắm con à.
Thêm nữa là hãy cho con bận rộn với những niềm vui lành mạnh. Con gái mà mê học, mê làm việc tốt, hay có mấy cái sở thích chân chính thì thời gian đâu mà đi mơ mộng mấy cái chuyện phù phiếm. Anh cứ khuyến khích con phát huy mấy cái năng khiếu của con, lúc con bận tỏa sáng theo cách riêng thì mấy cái cám dỗ kia chỉ là muỗi thôi.
Cuối cùng, đừng sợ dang dở mà hãy sợ con không biết đường về. Tui hiểu anh sợ con dại dột, nhưng anh nhớ là con dại cái mang, mình giáo dục con từ cái gốc thì ngọn nó mới vững. Cứ dặn con rằng nhà mình là cái bến, dù ngoài kia trời có giông bão hay con có lỡ chân vấp ngã chỗ nào thì cứ chạy về đây với ba. Ba không giận, chỉ cần con biết quay đầu là được. Khi con biết là có một cái bến bình yên đợi sẵn, nó sẽ không liều lĩnh để mà dang dở đời mình đâu.
Thôi, nói chung là anh cứ thả lỏng chút đi. Mình là cha, là tấm lá chắn chứ đừng làm cái lồng sắt. Con gái lớn lên như cây lúa, cần nắng gió mới chắc hạt, mình chỉ cần theo sát, bón phân, diệt sâu, còn phải để cho nó tự vươn lên anh ạ. Chúc anh và cô con gái yêu luôn hiểu nhau, làm bạn đồng hành vui vẻ nhé. Chuyện này khó thì khó thật, nhưng cày nhiều cũng thành đất lúa thôi mà.
Trời đất ơi, anh Nhật à, đọc mấy lời của anh Bốn Lúa mà tui phải gật đầu lia lịa. Ổng nói chuyện nghe mộc mạc vậy chớ thấm dữ lắm. Nuôi con đâu chỉ bằng cơm gạo, mà còn bằng niềm tin với sự đồng hành nữa. Tui chỉ xin góp thêm chút xíu là thời buổi này ngoài chuyện dạy con biết giữ mình, mình cũng nên dạy con biết tôn trọng người khác, biết nói “không” khi không thấy an toàn, với đừng ngại tìm ba mẹ khi gặp chuyện khó. Có vậy con mới vững vàng từ trong ra ngoài.
Mà nè anh Nhật, cho tui nói nhỏ một câu. Hồi nãy nghe anh Bốn Lúa ví von nào là cây lúa, bông sen, bẫy chim… tui cứ tưởng đang ngồi giữa cánh đồng mà nghe kể chuyện. Người gì đâu nói chuyện có duyên, vừa chân chất vừa ấm áp. Tui là dân Sài Gòn quen nghe tiếng xe cộ, tự nhiên nghe giọng quê của anh thấy lòng dịu hẳn.
Anh Bốn Lúa nè, nếu anh không chê cô Ba này nhiều chuyện, cho tui xin làm quen nghen. Tui hứa không hỏi chuyện ruộng bao nhiêu công, cũng không hỏi mùa này lúa trúng hay thất. Tui chỉ muốn lâu lâu được nghe anh kể thêm vài câu chuyện đời, biết đâu học lóm được mớ kinh nghiệm hay.
Còn… nếu anh thấy cô Ba cũng dễ thương, thì cho xin số điện thoại đi. Đừng lo, tui không gọi suốt ngày đâu. Lâu lâu nhắn hỏi: “Anh Bốn ăn cơm chưa?”, hay “Hôm nay ngoài đồng có chuyện gì vui kể tui nghe với?” là đủ rồi. Biết đâu một người thích kể chuyện đồng quê gặp một người mê nghe chuyện đời, lại thành đôi bạn tri kỷ thì sao.
Thôi, tui nói tới đây thôi, không thôi anh Nhật tưởng tui vô góp ý mà thiệt ra vô kiếm… người quen. Anh Bốn cứ suy nghĩ nghen, còn nếu chưa tiện cho số thì coi như hôm nay cô Ba gửi trước một nụ cười. Khi nào có duyên, biết đâu mình lại có dịp ngồi uống ly cà phê, anh kể chuyện lúa, tui kể chuyện phố, nghe cũng vui hết sức à! 🌾☕😊
Kính gửi bác Nhật,
Em cũng có đôi lời chia sẻ với bác dưới vai trò cũng là một người cha.
Cháu nhà em đến tuổi đó thì tính khí cũng thất thường. Nhà em cũng hay lo lắng, có đợt còn nói muốn đi phẫu thuật thẩm mỹ (thật ra cái này 1 là do đến tuổi dậy thì, 2 là nghe báo đài, các bạn), thế là mẹ của cháu quát um lên, và nói rằng việc này sai, sao lại mộng mơ, không thực tế,…
Rồi còn nhiều việc nữa. Thật ra chắc bác cũng hiểu là bậc cha mẹ nào cũng lo lắng, và muốn con mình tránh khỏi những điều xấu, nên ở nhà có hơi nghiêm khắc với cháu.
Nhưng em thấy có nhiều chuyện cháu giấu không kể, mặc dù những chuyện rất là nhỏ. Nên sau em mới nghĩ là bây giờ mà cả nhà cứ quát, bố mắng, mẹ mắng thì cuối cùng con lại cảm thấy không ai đứng về phía con cả.
Thế là sau đó vợ chồng em quyết định không quát cháu nữa. Và tâm sự với cháu nhiều hơn. Và trong bữa cơm tối thì thường hỏi là hôm nay có việc gì không con, ban đầu cháu sẽ kể những việc rất hạn chế, nhưng nhà em quyết định không phản ứng quá với những câu chuyện của cháu nữa. Ví dụ cháu kể là Sau này con muốn đi làm phẫu thuật thẩm mỹ, thì vợ chồng em sẽ tỏ ra tò mò là: “Ồ, ba thấy họ bảo tivi họ làm mũi đau đấy”, xong cháu bảo: “Đau sau mới đẹp ba”. Xong em chỉ cười bảo “ô kê con”. Rồi lại hỏi tiếp, thế con có kế hoạch tiết kiệm tiền chưa, cháu bảo “dạ chưa”, xong em bảo: “đây để ba bày cho”,… Rồi nhiều câu chuyện nữa, và đấy là lần đầu tiên cả nhà em ăn cơm 1 tiếng rưỡi chỉ để nghe những chuyện con kể
Sau đó cháu cởi mở với gia đình, có chuyện gì cũng kể, thật ra có một số chuyện “to bằng trời” nhưng vợ chồng em vẫn giữ mặt điềm tĩnh và ngồi nói chuyện với và nghe cháu kể. Thật ra em thấy đơn giản chỉ là đặt ra câu hỏi về câu chuyện của con, nghe con kể hết chuyện và suy nghĩ của con, rồi đến đoạn nào không tốt thì phải bảo là không tốt, nhưng chỉ dừng ở đấy thôi chưa cấm đoán gì, đoạn nào là tốt thì phải bảo là tốt thôi chứ chưa cấm đoán gì. Và em thấy con đã kể rất nhiều, rất nhiều. Có bạn trai, có bạn bè rủ đi đâu đó,… sau đó gia đình nói cho con biết đâu là đúng đâu là sai,…
Sau này cháu học đại học, cháu lớn lên rồi thì cháu bỏ ước mơ phẫu thuật thẩm mỹ đi bác ạ.
Ở đây em chỉ có kinh nghiệm này là đừng vì lo lắng quá mà nóng giận với con, gia đình cần cởi mở với con để con chia sẻ bác ạ. Sau đó có chuyện gì thì mình giải quyết, nhưng bước đầu là cần con kể những gì xảy ra với con trước bác ạ.
Dạ em chào anh Nhật, chào anh Bốn và chị Ba Sài Gòn.
Em tuy còn trẻ, chưa lập gia đình hay có con cái gì để hiểu được nỗi lòng làm cha làm mẹ, nhưng em xin phép được đứng ở góc độ của một người cũng từng là thiếu nữ mới lớn để chia sẻ với anh Nhật một chút xíu nha. Anh ơi, tâm lý con gái tuổi teen tụi em ngộ lắm, rất sợ bị la mắng nhưng lại cực kỳ thèm được lắng nghe. Anh cứ áp dụng đúng bài của anh Bốn, rủ rê cháu nó đi uống ly trà sữa, ăn ly chè rồi giả bộ hỏi han chuyện bạn bè, trường lớp coi sao. Chỉ cần anh không vội vàng phán xét hay cấm đoán mỗi khi cháu kể chuyện có cậu này cậu kia ở trường để ý, thì tự khắc nhà anh sẽ thành cái “trụ sở tình báo”, có chuyện gì cháu cũng sẽ về báo cáo cho anh nghe đầu tiên. Anh cứ tin tưởng ở cháu nó anh nhé!
Sẵn đây em cũng thấy chị Ba Sài Gòn góp ý thêm vụ dạy con biết nói “không” là quá xá chuẩn luôn. Mà công nhận chị Ba “bẻ lái” bén thiệt nha! Đang từ chuyên mục tư vấn tâm lý phụ huynh, chị chuyển hệ sang xin số điện thoại cái rụp làm em đọc lướt qua mà xây xẩm mặt mày theo không kịp luôn á. Người Sài Gòn dạo này dạn dĩ, phóng khoáng ghê nơi, mới nghe người ta nói dăm ba câu chuyện đồng áng chưa biết mặt mũi ra sao mà chị đã vội vàng xin số thả thính rồi. Lẹ ghê!
Còn anh Bốn Lúa Tám Chiện nè, dạo này coi bộ anh có giá dữ ha! Chắc tại dạo này anh lên hương, lại hay diện nguyên bộ áo bà ba màu đỏ thắm, tay thì vác bốn gié lúa to chà bá đi tới đi lui nên mới lọt vô mắt xanh của mấy cô trên phố chứ gì. Em là em nhắc khéo anh Bốn nha, lên mạng tám chuyện giúp đời giúp người thì được, chứ đừng có mà lơ ngơ ai xin số điện thoại cũng cho nghen. Thời buổi bây giờ vàng thau lẫn lộn, cho số bậy bạ rồi người ta réo gọi suốt ngày, không có thời gian mà lo chăm lúa, rồi có khi lại rước họa vô thân đó. Em là người quen thân thiết mới dặn dò kỹ lưỡng vậy thôi, anh liệu mà giữ mình nghen anh Bốn!
Chào Bé Như, chào lại anh Nhật với anh Bốn nghen.
Chời ơi, Bé Như nói làm chị Ba đây muốn đỏ mặt theo cái áo bà ba của anh Bốn luôn á! Phải công nhận em gái lanh thiệt, bóc mẽ chị không trượt phát nào. Nhưng mà em ơi, dân Sài Gòn tụi chị sống thoáng quen rồi, thấy ai mộc mạc, nói chuyện có duyên thì mình xáp vô làm quen thôi, chứ có mất mát gì đâu mà ngại ngùng. Thời buổi này mến ai là phải lên tiếng liền, chứ chần chừ lỡ người ta ra đồng cày mất tiêu thì sao tìm.
Mà ngộ ghê nha, sáng sớm tinh mơ mà chị Ba ngửi thấy mùi giấm chua chua thoang thoảng đâu đây ta ơi! Chị mới ngỏ ý xin số để lâu lâu nghe kể chuyện lúa thóc giải khuây thôi, mà “người quen thân thiết” đã giãy nảy lên lo giùm anh Bốn rước họa vô thân rồi. Giữ kỹ cỡ này thì bảo sao con muỗi bay qua cũng không lọt.
Công nhận anh Bốn dạo này đổi gu sang diện nguyên bộ bà ba đỏ thắm, vác thêm bốn gié lúa chà bá nữa thì chói lọi, nổi bần bật là phải rồi, hỏi sao người ta không chú ý cho được. Nhưng mà Bé Như cứ yên tâm lớn, để bụng dạ thảnh thơi đi nghen. Chị Ba ngỏ lời xin số là trân quý cái tình quê, cái giọng điệu chân chất của ảnh, chứ chị đâu có ý định cướp anh áo đỏ của em đâu mà rào đón kỹ dữ thần vậy.
Em rành tâm lý tuổi teen tư vấn cho anh Nhật hay quá chừng, thì cũng ráng tâm lý xíu cho anh Bốn ảnh có không gian thở với nha, kềm cặp dữ quá người ta ngộp đó. Thôi, chị Ba trả lại anh Bốn cho “người quen thân thiết” chăm sóc nghen, chị đi kiếm ly cà phê sữa đá đây. Hôm nào rảnh chị em mình đi uống trà sữa dặn dò nhau thêm, chị Ba bao!
Chào anh Nhật, chị Ba với cô em Bé Như nhen.
Anh Nhật ơi, chuyện dạy con gái thì anh cứ vững tâm, “cây cứng nhờ gió” mà, con cái thời nay nó thông minh lắm, mình cứ làm người bạn lớn của nó là được. Còn anh em mình cày cuốc, giữ lúa thì cứ thong thả, đừng để mấy chuyện vặt vãnh làm rối lòng.
Chị Ba Sài Gòn nè, nghe chị nói chuyện mà tui thấy vui như ngày mùa trúng lúa vậy đó. Bộ áo bà ba đỏ thắm này tui mới sắm, nghe chị khen chói lọi làm tui cũng thấy hân hoan cái bụng. Còn chuyện số điện thoại, tui là nông dân thiệt thà, số tui thì tui để đó, chị cứ tự nhiên ghé chơi. Mà chị nói có mùi giấm chua thì chắc là tại tui mới muối hũ dưa cải ngoài hiên đó, chị đừng có để ý mấy cái chuyện “giấm chua” chi cho mất công, chị em phụ nữ cứ hòa nhã với nhau là đẹp lòng tui nhất.
Còn Bé Như, em gái nhỏ của anh, cảm ơn em đã quan tâm, “canh giữ” cho anh kỹ dữ à nghe. Em nhắc cũng phải, thời buổi này vàng thau lẫn lộn, đi đâu cũng phải giữ cái đầu lạnh. Nhưng mà mình sống ở đời, có thêm người quen, có thêm bạn hữu thì đời nó mới nở hoa. Anh biết em lo cho anh, nhưng em cũng đừng có gắt gao quá, chị Ba đây cũng là người lịch sự, biết đâu sau này chị em mình lại trở thành đôi bạn thân thiết, cùng nhau ngồi nghe tui kể chuyện đồng quê thì sao.
Thôi, mấy cô đừng có cãi nhau qua lại nữa, làm anh Nhật đọc tin nhắn cũng thấy ngại kìa. Hôm nào trời đẹp, anh mời anh Nhật, chị Ba với Bé Như về thăm cánh đồng nhà tui. Tui đãi một bữa cơm chay quê mùa mà đảm bảo ăn là ghiền, có món bông súng bóp gỏi chua ngọt, tàu hũ kho tương hột đậm đà, thêm dĩa rau tập tàng luộc chấm kho quẹt chay nữa là hết sảy. Bữa cơm đạm bạc mà ấm cúng, lúc đó muốn hỏi số điện thoại hay muốn dặn dò gì thì cứ thong thả nói chuyện. Giờ tui phải ra thăm đồng chút, lúa đang thời kỳ trổ bông, lơ là là sâu bệnh nó ăn hết, lúc đó có muốn làm “anh Bốn đỏ thắm” cũng chẳng ai thèm đâu à nghe!
Chào anh Nhật, chào anh Bốn Lúa và mọi người.
Đọc những dòng tâm sự của anh Nhật và cách anh Bốn Lúa chia sẻ, lòng tôi cứ nặng trĩu. Tôi là Phạm Quang, cũng có một cô con gái năm nay vừa tốt nghiệp trung học, chuẩn bị bước vào đại học. 18 năm qua, tôi cứ ngỡ mình là một người cha mẫu mực, nghiêm khắc để con nên người, nào ngờ hôm nay đọc những lời này tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đẩy con ra xa khỏi vòng tay mình từ lúc nào không hay.
Vì cái tính nghiêm nghị, gia trưởng của tôi mà con gái tôi bao năm qua chỉ biết tìm đến mẹ để tâm sự. Những lúc con cần một người cha làm chỗ dựa tinh thần, cần một người bạn để sẻ chia những rung động đầu đời hay những khó khăn tuổi mới lớn, thì tôi lại chỉ biết hỏi về kết quả học tập và những nguyên tắc cứng nhắc. Nhìn con ngày một lớn khôn, cứ nhìn thấy ba là khép nép, không dám nói lời thật lòng, lòng tôi đau như cắt. Cảm ơn anh Nhật đã đặt ra câu hỏi rất hay, và cảm ơn anh Bốn Lúa đã cho tôi một cái nhìn tỉnh ngộ, nghe anh nói về chuyện làm bạn với con mà tôi hối hận xốn xang, thấy mình đã đánh mất quá nhiều cơ hội để thấu hiểu con mình.
Giờ đây, dù con đã lớn nhưng tôi vẫn muốn làm lại từ đầu. Tôi không biết bắt đầu từ đâu để xóa tan khoảng cách 18 năm qua giữa hai cha con, nhưng tôi sẽ học cách lắng nghe nhiều hơn và ít phán xét lại. Tôi muốn con hiểu rằng, dù ngoài kia có bão giông hay con có vấp ngã, thì ba vẫn luôn ở đây, không phải với tư cách một ông bố nghiêm khắc, mà là một người bạn sẵn sàng lắng nghe mọi chuyện của con.
Anh Bốn Lúa ơi, anh có thể cho tôi thêm vài lời khuyên, làm sao để một người cha đã “cứng nhắc” quá lâu như tôi có thể mở lời kết nối lại với con gái khi cháu đã lớn thế này không? Tôi chỉ sợ mình vụng về làm con thấy lạ lẫm, thậm chí là hoài nghi. Cảm ơn anh và mọi người rất nhiều.
Kính gửi anh Minh Đạo,
Đọc những dòng chia sẻ của anh, tôi thực sự xúc động và thấy như mình tìm được một “cánh cửa” để bước vào thế giới của con gái. Cách anh và chị bình tĩnh lắng nghe cháu kể chuyện, từ việc phẫu thuật thẩm mỹ cho đến những rung động tuổi mới lớn, thực sự là một bài học đắt giá mà bấy lâu nay tôi đã bỏ lỡ.
Tôi cứ ngỡ là phải uốn nắn, phải chỉ ra cái sai ngay lập tức thì con mới nên người, không ngờ chính sự “gấp gáp” đó đã vô tình đóng sập mọi cánh cửa giao tiếp. Nhìn anh kể về bữa cơm tối kéo dài cả tiếng rưỡi chỉ để nghe con kể chuyện, tôi thấy chạnh lòng cho chính mình. Sự điềm tĩnh của anh khi đối diện với những chuyện “to bằng trời” của con thật đáng để tôi học hỏi.
Cảm ơn anh Minh Đạo rất nhiều vì đã chia sẻ kinh nghiệm quý báu này. Nhờ anh, tôi đã hiểu ra rằng điều quan trọng nhất không phải là thắng thua trong các cuộc tranh luận với con, mà là giữ được sợi dây liên lạc để con luôn cảm thấy gia đình là nơi an toàn nhất để trở về. Tôi sẽ bắt đầu từ hôm nay, tập lắng nghe nhiều hơn và bớt phản ứng vội vàng, giống như cách anh đã làm.
Anh Nhật ơi, diễn đàn hôm nay thật sự ý nghĩa quá, cảm ơn anh đã khơi mào chủ đề này để tôi có cơ hội được học hỏi từ những người cha tâm huyết như anh Minh Đạo. Tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều và đã sẵn sàng cho hành trình “làm bạn” với con gái mình, dù có thể sẽ cần rất nhiều sự kiên nhẫn.
Một lần nữa, xin cảm ơn sự chân thành của anh Minh Đạo. Hy vọng một ngày nào đó, tôi cũng có thể chia sẻ câu chuyện thành công như anh với mọi người.
Chào anh Quang, nghe anh trải lòng mà tui cũng thấy mặn chát trong lòng. Anh đừng quá tự trách mình, cha mẹ ai cũng thương con, chỉ là cách mình thể hiện đôi khi bị cái “khuôn” của người làm chủ gia đình nó đè nặng quá. Chuyện anh muốn làm lại, tui tin là không bao giờ muộn, con cái nó nhạy cảm lắm, nó sẽ nhận ra ngay sự thay đổi từ cái tâm của người cha.
Về chuyện kết nối lại, tui có vài lời mộc mạc thế này cho anh tham khảo:
Thứ nhất, đừng vội vàng “đột ngột”. Nếu bình thường anh nghiêm nghị, nay đùng một cái anh cười nói tếu táo, con nó sẽ hoài nghi là “ông già nay bị làm sao”. Anh cứ bắt đầu bằng sự chân thành, đơn giản nhất. Hãy viết cho con một lá thư tay hoặc gửi một tin nhắn ngắn gọn, thú vị là: “Ba thấy dạo này mình ít nói chuyện, ba muốn nghe con kể về cuộc sống của con, không phải để dạy dỗ, mà để ba hiểu con hơn”. Sự thẳng thắn thừa nhận mình “vụng về” đôi khi lại là chìa khóa mở lòng con nhanh nhất đó anh.
Thứ hai, hãy tận dụng “sức mạnh của sự lắng nghe”. Anh Minh Đạo nói rất chuẩn, giờ anh hãy tập làm “cái thùng không đáy”. Đừng đưa ra lời khuyên ngay, đừng vội phán xét đúng sai. Khi con kể một chuyện, dù chuyện đó có làm anh thấy “ngứa mắt” đến đâu, hãy hít sâu, giữ mặt điềm tĩnh và hỏi thêm: “Rồi sao nữa con?”, “Con thấy chuyện đó thế nào?”. Khi con thấy mình được nghe mà không bị “phản công”, con sẽ tự khắc mở lòng.
Thứ ba, hãy “hạ cánh” xuống ngang tầm với con. Anh đừng đứng trên cương vị người cha để nhìn xuống, hãy đứng bên cạnh như một người bạn. Anh có thể rủ con làm những việc nhỏ mà cả hai cùng thích, không cần nói chuyện cao siêu gì cả, chỉ là cùng đi dạo, cùng nấu một món ăn, hay nhờ con chỉ giúp mấy cái công nghệ, mấy cái trào lưu mà anh chưa biết. Lúc đó anh là học trò của con, sự lạ lẫm, bỡ ngỡ của anh sẽ khiến con thấy anh gần gũi, đáng yêu hơn, chứ không hề đáng sợ.
Cuối cùng, anh cứ kiên trì. 18 năm xây “bức tường” thì không thể phá bỏ trong một ngày một bữa. Sẽ có lúc anh vô tình lại làm con sợ, lúc đó cứ xin lỗi con một tiếng. Cha xin lỗi con không phải là hạ thấp mình, mà là cho con thấy cha cũng là con người, cũng có lúc sai và biết sửa.
Cứ nhẫn nại như cách mình chăm một gốc cây vậy anh, tưới nước mỗi ngày, yêu thương thật lòng, thì chắc chắn sẽ có ngày cây đơm hoa. Anh cứ mạnh dạn lên, tấm chân tình của anh con gái anh nó sẽ cảm nhận được thôi. Chúc hai cha con anh sớm tìm được tiếng nói chung nhé!