Lời Khuyên Để Có Được Sự Thanh Tịnh Tâm Hồn

Lời Khuyên Để Có Được Sự Thanh Tịnh Tâm Hồn

Hầu như tất cả mọi người đều muốn có được sự thanh tịnh tâm hồn trong đời sống của mình. Ai cũng muốn có được hạnh phúc để quên đi những khó khăn, vất vả và những lo âu của họ. Và tận hưởng những giây phút an lạc trong nội tâm và giải thoát khỏi những âu lo phiền muộn.

Thanh tịnh tâm hồn là gì? Nó là một trạng thái vắng lặng và thanh bình của nội tâm cùng với một cảm giác tự do. Một khi không còn những suy nghĩ và lo lắng thì không có phiền muộn, căng thẳng và sợ hãi. Những giây phút như thế này không phải là hiếm có. Chúng ta trải nghiệm qua những giây phút này chẳng hạn như khi chúng ta đang chăm chú vào một vài công việc hấp dẫn hay hoạt động mà chúng ta yêu thích như là khi chúng ta xem một tập phim hay hoặc một chương trình ti vi hấp dẫn. Hoặc khi chúng ta ở bên cạnh một người mà chúng ta yêu thích hay khi đọc một quyển sách hay hoặc khi nằm phơi mình trên cát trắng dọc bờ biển.

Khi bạn đi du lịch bạn có trải qua một số trạng thái tinh thần lắng dịu không? Vào lúc này, tâm hồn của bạn trở nên yên tỉnh hơn vì bạn ít suy nghĩ và lo lắng. Thậm chí khi bạn ngủ say, bạn không ý thức được những suy nghĩ của mình, bạn đang ở trong tình trạng an bình của nội tâm.

Những việc như trên và những hoạt động tương tự như vậy cũng có thể giúp cho tâm của bạn vượt thoát những suy nghĩ và lo lắng. Và điều đó mang lại một vài giây phút ngắn ngủi cho sự an tịnh tâm hồn.

Câu hỏi là làm thế nào để đem lại sự an lạc nội tâm nhiều hơn trong đời sống hằng ngày của bạn và quan trọng hơn nữa là làm thế nào để kinh nghiệm được điều đó mỗi khi gặp khó khăn. Bạn cũng có thể đặt câu hỏi là liệu mình có thể làm cho nó trở thành một thói quen và luôn luôn tận hưởng nó ở bất cứ trường hợp nào. Trước tiên, bạn cần phải học cách để có được nhiều giây phút an lạc nội tâm trong đời sống hằng ngày. Sau đó, bạn mới có thể nhận diện được những giây phút này mỗi khi gặp khó khăn rắc rối – đây là lúc cần thiết nhất cho sự vắng lặng và thanh bình của nội tâm.

Bạn có thể chuyển hóa trạng thái an lạc trong nội tâm thành một thói quen tự nhiên, nhưng để làm được điều này cần phải có một sự huấn luyện đặt biệt bằng các bài tập về sự chú tâm như thiền định và các phương pháp khác. Bạn có thể vào trang web http://www.successconsciousness.com và bạn cũng có thể tìm thấy nhiều bài viết, lời khuyên và những kỹ thuật để huấn luyện cho sự an bình nội tâm cũng như quyển sách đặt biệt “Peace of Mind in Daily Life” đã đề cập về chủ đề này.

Sau đây là một vài kỹ thuật đơn giản có thể giúp bạn:

– Giảm lượng thời gian mà bạn đọc các tin tức trên báo chí và xem tin tức trên tivi.

– Tránh xa những cuộc nói chuyện có tính tiêu cực và những người yếm thế chán đời.

– Đừng nên giữ sự thù hằn. Học cách để bỏ qua và tha thứ. Nuôi dưỡng sự thù hận và bất bình sẽ hại chính bản thân bạn và gây nên sự mất ngủ.

– Không nên ghen tỵ với người khác. Ghen tỵ nghĩa là bạn hạ thấp lòng tự trọng và tự nhận mình thấp kém hơn mọi người. Điều này một lần nữa gây nên sự thiếu vắng an lạc nội tâm.

– Chấp nhận những cái gì mà chúng ta không thể thay đổi được. Điều này giúp cho chúng ta tiết kiệm được thời gian, năng lượng và những lo âu phiền muộn.

– Mỗi ngày chúng ta phải đối diện với biết bao những điều không vừa ý, những bực bội và những tình huống mà những điều này vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta. Nếu chúng ta có thể thay đổi được những điều đó thì quá tốt nhưng không phải lúc nào cũng có thể làm được. Chúng ta phải học cách làm quen với những việc này và chấp nhận chúng một cách vui vẻ.

– Học cách để có thêm kiên nhẫn và khoan dung và độ lượng đối với mọi người và mọi tình huống.

– Đừng tham lam ôm đồm mọi thứ quá mức. Nên tập xả ly cả về tình cảm và tâm thần. Cố gắng nhìn cuộc đời mình và mọi người với một ít xả ly và một ít hệ lụy. Xả ly không phải là dững dưng, thiếu quan tâm và lạnh nhạt mà nó là một khả năng để tư duy và phán xét một cách công bằng và lô-gíc. Đừng nên lo lắng nếu bạn thất bại và tiếp tục thất bại trong việc thể hiện sự xả ly. Cứ cố gắng thực tập nó.

– Hãy để cho quá khứ đi qua. Hãy quên đi quá khứ và tập trung vào giây phút hiện tại. Không cần phải gợi lên những ký ức không vui và chôn vùi chính mình trong đó.

– Thực tập một vài cách để tập trung. Điều này sẽ giúp bạn tống khứ những ý nghĩ không vui và những lo lắng. Những thứ này đã cướp đi sự thanh thản trong tâm hồn bạn.

– Học cách để thiền tập. Thậm chí vài phút trong một ngày cũng có thể thay đổi cuộc đời bạn.

Cuối cùng, sự an bình trong nội tâm sẽ đưa đến sự an bình của thế giới bên ngoài. Bằng cách tạo ra sự an bình trong thế giới nội tâm, chúng ta mang nó ra thế giới bên ngoài và điều có có thể ảnh hưởng đến nhiều người khác chung quanh nữa!

Remez Sasson
Tâm Hải (The Buddhist Translation Group)

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

815 Phúc đáp

  1. Hoàng Phượng

    A di Da phat!
    Con luon muon tam hon thanh tinh nhung nhieu luc con hay nghi suyy va tu lam ban than
    K vui. Con phai lam sao a? Mong su thay chi bao can nguyen. A di da phat

    • Diên Vĩ

      A di đà phật!
      Năm nay con 27tuổi, nói chung là cái nghiệp của con nặng, con chỉ có mẹ, nhưng mẹ con lại không được bình thường như những người khác,mẹ con ngoại hình biến dạng nữa, con thiếu thốn tình cảm của cha mẹ. Đôi khi con mặc cảm về thân phận của mình, nhưng bác dâu con thường khuyên răn,đó là nghiệp chướng nên kiếp này con phải trả nợ đời, ko được buồn mà phải vui tươi đón nhận điều đó. Con là một đứa con gái thẳng tính, hay suy nghĩ, chỉ 1 câu nói thôi cũng có thể làm con mất ngủ và suy nghĩ buồn phiền nhiều ngày. Nhiều khi muốn nghĩ nó đơn giản đi nhưng khó quá, rồi thì con lại mặc cảm vì gia đình,tình duyên thì hoàn cảnh gia đình mình như thế thì ai chấp nhận, công việc cũng ko thuận lợi vì con ko biết tu khẩu nghiệp, chướng tai gai mắt là con nói luôn. Và còn một tật xấu là thói ích kỷ. Con đã cố rèn những tật xấu đó nhưng ko được. Rồi thì lúc nào con cũng thấy mình là ng thiếu may mắn, con cứ cố gắng làm điều gì đó nhưng chỉ đk mấy hôm là thôi ko cố gắng đk. Con phải làm sao thưa thầy!

    • NguyenPhu

      Bạn suy nghĩ điều gì hãy đem nó ra mọi người sẽ giúp bạn phá bỏ suy nghĩ phiền não kia. Bạn có thể nói rõ hơn để mọi người giúp không.

  2. Thiện Mỹ

    Con đã từng ghen tị đố kị, rồi con cũng từng nhận ra rằng điều đó không có ích cho bản thân chút nào mà con còn cảm thấy có lỗi với người đó. Từ đó con không muốn ganh ghét ai nữa, nhưng rồi, con lại bị hiểu lầm, từ phía những người bạn mà con cho rằng họ sẽ là những người bạn rất tốt với con. Và cũng từ đó con không thể cảm thấy bình yên nữa, vì những lời nói xấu sau lưng, những câu chửi hay thậm chí đe doạ. Tuy những điều đó không làm con suy sụp mấy nhưng cũng làm bản thân phần nào cảm thấy rất khó chiu. Con cũng từng nghĩ, có chăng là lỗi của con không, vì anh con dạy: tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Con cũng biết mình phải có phần nào có lỗi thì người ta mới ghét con như vậy, nhưng con vẫn không có được sự thanh tĩnh mà con cần vì lúc con đã vượt qua mọi thứ và tiếp tục sống thì họ lại nói xấu con, trách con. Con không biết làm thế nào hết.

  3. Diệu Tâm

    A Di Đà Phật.
    Dạ con chào thầy.
    Năm nay con 32 tuổi, từ nhỏ đến lớn con không sống với gia đình,từ nhỏ đến lớn con không biết gì là hanh phúc,ko ai hiểu con cả, buon con cung khong buon, ma vui thi cũng ko, khóc con cũng ko khóc được, con ko biết giơ còn cần gì con không biết đi hướng nào mới đúng, con thật sự rất mệt công việc, gia đình bạn bè không ai để con chia sẽ được, con cảm giác không an toàn với ai, ba mẹ con thì con không dám nói con sợ ba mẹ con buồn, con cam thấy cuộc sống nó không công bằng đôi với con,hay nghiệp con quá nặng nen kiếp này con phải trả,con giúp người nào cũng quay lưng lại với con,con nói chẳng người nào nghe,giờ con cũng không biết sao, giờ ai làm gì làm, ai nói gì thì nói con cung không quan tâm, con cũng không thích tiếp xúc với ai mà con cũng ko nói chuyện, con cũng không thích đi chơi, nhưng con thích đi chùa con vô con cảm thấy nhẹ người thoai mai,nhung luc ve tới nhà la con thấy người mệt moi,nhiều luc con bế tắc con muốn tự tử cho xong,nhung nếu con làm như vậy con chỉ lam sao khô cho gia dinh, có thầy con nói con nen đọc kinh,con đọc ngũ bộ chú được khoảng2 năm con bận quá nên con cũng bỏ từ từ con không đọc nữa, giờ con mệt mỏi con muốn đi tu cho xong con muốn trốn tránh tất cả mọi người, sao mà nhiều chuyện nó xảy ra với con, con không con sức để chống đỡ nó nữa giờ con phải làm sao hả thầy, giờ con dang đọc kinh A Di Đà Phật con đọc 108 biến với Chú Đại Bi con đọc 21 biến,thầy cho con lời khuyên con cám ơn thầy ah

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Diệu Tâm!

      Trong giấc mộng ta rất vui vì tình, tiền được sung mãn; trong giấc mộng ta rất buồn sầu bởi mọi thứ chẳng được như ý. Tỉnh mộng mới biết vui- buồn chẳng có, ta vẫn là ta, vui- buồn thật chưng hửng. Cuộc đời này khác chi là giấc mộng, chỉ khác ở thời gian dài ngắn, mọi thứ đều chẳng thật, vô thường.

      Chùa chiền vốn chẳng là nơi để trốn đời, nếu bạn muốn trốn đời để an tịnh niệm Phật, để tu hành thì hãy xuất đi. Nếu vào chùa trốn đời khi tâm đang loạn động, chẳng phân biệt được ta là ai, ta nên hành sao cho đúng giưã cuộc đời này thì chùa chiền chẳng là nơi để bạn trút phiền não được.

      Mỗi chúng ta khi biết khổ, nhận diện sự khổ là điều tốt, song chẳng phải nhận diện khổ để bi quan, sầu đời mà biết khổ để tìm sự giải thoát vĩnh viễn. Muốn giải thoát không cách chi là tu hành niệm Phật, niệm A Di Đà Phật cầu vãng sanh chính là phương tiện thù thắng nhất để thoát ly sự khổ. Bạn đang “manh nha” trên con đường tu hành, hãy sớm giác ngộ mà tu tập.

      Nam mô A Di Đà Phật

    • Diệu Tiến

      Nam Mô A Di Đà Phật ! Bạn đang ở trang “Lời khuyên để có sự thanh tịnh trong tâm hồn mà “. Bạn cứ y pháp mà thực hành thôi. Hãy tập trân trọng cuộc sống, nhận biết những điều tốt đẹp ( vẫn còn rất nhiều ở quanh ta. Hoàn thành tốt công việc ở công ty là bạn có 8h sống có ý nghĩa, trao gửi tình yêu thương và chăm sóc tốt gia đình là bạn có thêm 8h sống có ý nghĩa. Lấy việc “trao tặng ” những gì mình có làm niềm vui, làm động lực để sống. Khi trao cho ai một điều gì, chính là ý nghĩa của việc làm đó chứ băn khoăn làm chi đến việc người ta quay lưng hay quay mặt lại với mình…Bạn học Phật Pháp rồi , sao nói ” cuộc sống khong công bằng với bạn”. Trong khi trả nghiệp, quan trọng là thái độ trả nghiệp. Bạn giúp người nào, quan tâm đến người nào nếu họ đón nhận, rồi quay lưng đi, bạn lại càng nên vui mừng xoa tay ” hết nợ rồi ! Hi hi ! ” . Nếu họ phũ phàng với bạn, tương tự như họ đang vứt món nợ bạn đang trả xuống đất, bạn lại càng nên kiên nhẫn tìm dịp thuận lợi , trả cho họ một ” món ” to hơn thế xem họ có nhận khong nhé ( cười ). Nếu gánh nặng bạn đang mang không có sức chống đỡ nữa thì vứt xuống đất là xong, ( cười ) . Đến Chùa tìm sự thanh tịnh như người khát nước, tìm được nước uống giữa sa mạc thôi, quan trọng là đi về phía trước để thoát khỏi sa mạc đó. Trốn tránh mọi người như người trốn nợ, kiếp sau họ vẫn theo bạn để đòi ( cười ) . Những bế tắc của bạn nếu như “búi len rối”, không gỡ được thì cắt đi là xong, nối 2 đầu chỉ lại , tuy xấu một chút, vẫn đan thành áo, tội gì phải vứt cả cuộn len đi…Mô Phật !
      Nam Mô Thanh Tịnh Tâm Bồ Tát !

  4. Mai Lan

    Dạ thưa thầy, con thấy được nỗi khổ đau của con người và những chúng sanh trên thế gian này và chính bản thân con cảm thấy bây giờ con đang hơn được rất nhiều người. Nhưng trong lòng con không thấy có được niềm vui cho con và bản thân con đang mang cho mình nhiều tội lỗi… Có lúc con nghĩ, con muốn được như những bậc thầy, ăn chay niệm Phật, tụng kinh kệ mỗi ngày, nhưng tại sao con không làm được? Con xin thầy chỉ cho con.

    Đường Về Cõi Tịnh: Mong quý liên hữu hoan hỉ gõ tiếng Việt có dấu để tránh sự hiểu lầm và các đạo hữu khác tiện chia sẻ.

    • NguyenPhu

      Vì cái muốn của bạn chủ đủ lớn. Hãy nuôi dưỡng cái muốn đó lớn lên thì bạn sẽ làm được.

  5. ĐinhHương

    Thưa thầy! 20 tuổi là tuổi đẹp nhất của một đời người nhưng sao con không tìm được lối đi đúng cho mình. Con thật sự rất không tĩnh tâm được, tâm con luôn suy nghĩ những điều tích cực, con phải làm thế nào để cân bằng lại được cuộc sống? A Di Đà Phật!

    Đường Về Cõi Tịnh: Mong bạn hoan hỉ gõ tiếng Việt có dấu để các liên hữu tiện chia sẻ.

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Bạn luôn suy nghĩ những điều tích cực nghĩa là bạn ở cuộc sống phàm tục này bạn đã có hướng đi đúng.

      Còn việc tĩnh tâm thì khó có ai làm nổi.

      Nam mô A Di Đà Phật

    • Hữu Nghĩa

      A Di Đà Phật
      Bạn Mai Lan và bạn Đinh Hương,
      Mình xin được chia sẻ chung với hai bạn.
      Hãy tập niệm Phật đi các bạn. Lúc đi đứng nằm ngồi tập nhiếp tâm niệm A Di Đà Phật, mọi lúc mọi nơi, khi nào có thể. Những lúc yên tịnh, những nơi thanh vắng thì có thể niệm ra tiếng, còn chỗ bất tịnh, không trang nghiêm thì niệm thầm trong tâm. Cứ thường niệm A Di Đà Phật, A Di Đà Phật,…
      Tập lâu dần sẽ thành thói quen tốt, từ từ việc nhiếp tâm niệm sẽ trở nên dễ dàng thôi. Cố gắng nhé. Niệm Phật giúp điều hòa thân tâm rất tốt, những khi phiền muộn, nhiều chuyện không hay đến lại càng chịu khó nhiếp tâm niệm Phật. Công đức niệm Phật rất lớn, giúp tiêu sái mọi nghiệp chướng, phiền não dần rơi rụng, tích lũy công đức phước huệ. Thế nên hãy chuyên cần niệm Phật.
      Với lại có điều này, các bạn hãy còn trẻ, tương lai sự nghiệp hãy còn phía trước. Cuộc sống mai sau của bạn thế nào là do chính bạn tạo nên đấy, các bạn có tin không? Mình khuyên các bạn hãy tìm đọc cuốn sách Làm chủ vận mệnh của Thích Minh Thành dịch. các bạn hãy tìm mua một cuốn để dành đọc nhiều lần, sẽ được nhiều lợi ích cho bản thân sau này đấy.
      Nhân đây xin chia sẻ với các bạn một số chuyện niệm Phật cảm ứng rất hay để các bạn thêm tín tâm niệm Phật, cũng như một số địa chỉ trang web để lúc rảnh rỗi các bạn vào tìm hiểu về Pháp Môn Tịnh Độ. Đây chính là con đường giúp chúng sanh thoát khổ. Cứ vào tìm đọc bất cứ thứ gì mình thích
      http://www.tuvienquangduc.com.au/tinhdo/87niemphatcamung.html
      duongvecoitinh.com
      niemphat.vn
      tinhdo.net
      http://adidaphat.jimdo.com/

      Chúc các bạn nhiều niềm vui trong cuộc sống!
      Nam Mô A Di Đà Phật

    • Nguyễn hữu phần

      A di đà phật…mình sinh năm 1991…qua kinh nghiệm của các bậc tiền bối đi trước…là chúng sanh tất nhiên phải vọng…chúc mừng bạn vì bạn đã thấy được tâm mình vọng…sợ nhất là người không thấy tâm vọng…muốn diệt vọng tâm cũng như muốn mình trở thành người bình thường trong khi mình hiện tại đang nghiệng…thời gian…6 chữ di đà…công quả…tinh tấn…lần lần nghiệp tiêu trừ…a di đà phật

  6. Phương Thanh

    A di đà phật.
    Con chào thầy!
    Con cảm thấy nội tâm của bản thân hình như luôn không lúc nào bình yên,có lẽ con là người trầm tính,ít nói nên ít khi muốn chia sẻ với ai về mọi chuyện. Nhưng mà dù lúc nào được nghỉ ngơi tâm trạng con cũng đều bị xáo trộn, có thể nói là dù không vui không buồn nhưng tâm trạng đều không cảm thấy thanh thản. Con cũng không rõ lí do, đôi lúc muốn nhắm mắt để quên nhưng nhiều suy nghĩ cứ hiện ra. Nhiều lúc đang ngủ mỗi ngày đều mơ thấy nhiều giấc mơ khác nhau, có lúc là đáng sợ có lúc lại buồn hoàn toàn có thể nói ngay cả trong lúc đó cũng không có niềm vui.Bản thân cứ như vậy con cũng không tìm ra được lí do, xin thầy có thể cho con lời khuyên!.

    • Tịnh Tâm

      ___ Chiếc lá TÂM___
      Có một chàng thanh niên kia buồn bã tìm đến một vị thiền sư hỏi rằng:
      “ Thưa sư phụ, có những lúc con tưởng chừng như cuộc sống và con người muốn nhấn chìm con, vậy những lúc như thế con phải làm gì ạ ? ”
      – Vị thiền sư không nói gì, đi lấy 2 cái thùng, một thùng có nước và một thùng trống không, rồi người thả chiếc lá vào cái thùng không đó, đoạn người xách chiếc thùng đầy nước kia từ từ đổ vào cái thùng có chiếc lá.
      Chiếc lá bị nước đổ vào cuốn xoáy trong nước, nhiều lần cứ lặn hụp như thế, nhưng khi nước đã đổ vào đầy hết, thì chiếc lá vẫn lặng lẽ trôi ung dung trên mặt nước. Rồi người chỉ vào chiếc lá trong thùng nước và ôn tồn nói :
      “ Con thấy đấy, nếu con biết thả tâm của mình nhẹ nhàng như chiếc lá này, thì dù mọi thứ có chuyển biến nghiệt ngã đến đâu cũng không thể nào nhận chìm con được.”
      Hóa thành một chiếc lá rơi
      Sống mà được thế thảnh thơi, nhẹ nhàng..
      ————-
      Khi đèn mờ, bạn không thể thấy màng nhện giăng ở góc phòng, nhưng lúc đèn sáng bạn có thể thấy rõ ràng để quét sạch đi. Cũng vậy, khi tâm trong sáng bạn sẽ thấy rõ phiền não để khử trừ.
      Phàm phu chưa tỏ ngộ, phiền não đeo bám ta như bóng như hình, tâm phàm phu dễ vọng đọng, ngày nay Xã hội ta đang sống nhiều tập khí không tốt, ảnh hưởng tiêu cực đến tâm trạng của mọi người. Nhiều người bị cuốn vào vòng xoay kim- tiền, lo học, lo làm,… áp lực cuộc sống dẫn đến stress, căng thẳng đầu óc,…
      Mong bạn Phương Thanh thời gian rãnh rỗi nên tham gia nhiều hoạt động ngoài trời như: tham gia một môn thể thao nào đó (bơi lội, cầu lông,…), tham gia các hoat động từ thiện, đi Chùa nghe Pháp, nghe Kinh,…
      Những lúc mệt mỏi với cuộc sống Tịnh Tâm cũng thường nghe Pháp của các vị Đại Đức giảng hoặc nhạc thiền Phật giáo rất thự thái và dễ chịu, mong chia sẻ cùng bạn :
      1. https://www.youtube.com/watch?v=5FCcXCchXDk
      2. https://www.youtube.com/watch?v=Iaagp9vwAZg
      3.https://www.youtube.com/watch?v=PGfEVHCLBbk
      4.https://www.youtube.com/watch?v=phfWB2FPj-0

  7. Phương Thanh

    Con cảm ơn thầy!!!

  8. Loan

    Con cũng đang rất buồn . Hòm nay tự dưng lang thang vào đây đọc hết các tâm sự và các cau trả lời lòng cũng nhẹ đi phần nào. Hoàn cảnh của con thì cũng đủ dạng . Trước vợ chồng cũng lục đục bay giờ vẫn thế nhưng con cũng hay nghe các thầy giảng trên YouTube len cũng buông nhiều . Xác định vợ chồng hết nợ hết duyên thì tự khác hết còn nợ thì còn phải trả vì chắc kiếp trước mình nợ họ nhiều. Nhưng phần gia đình nhà chồng thì con vẫn chưa buông được. Bản than con tự nhận là nhiều lúc rất nóng tính , nông nổi phổi bò len hay mắc khẩu nghiệp . Lại gặp nhà chồng hay ngồi soi từng câu nói len nhiều lúc rất căng thẳng trong các mối quan hệ. Tâm con thì con tự thấy con không tính toán tiền bạc thiệt hơn ( chồng con lo nhà cửa tiền bạc ăn tiêu cho 2 người anh đầy đủ thậm chí còn hơn cả nhà con. Người thì 2 nhà người thì 1 nhà , mười mấy năm nay tiêu pha không phải nghĩ trong khi đó bao nhiêu công việc tính toán nợ nần nhà con gánh vậy mà chỉ hở cau nào là họ họp gia đình tố con như tố địa chủ ngày xưa. Chồng con chỉ biết khóc trước cả nhà cũng chả được nửa lời nói đỡ vì họ đã chặn là nghe vợ bỏ anh em . Hôm vừa rồi cũng chỉ vì cong việc nói bình thường vì trên danh nghĩa ai cũng hiểu những mảnh đất đấy là vợ chồng con mua và bọn con vẫn đang đung để kinh doanh . Vợ chồng anh chị ấy muốn bán mảnh đất đấy nhưng người khác lại hỏi con và con trả lời là bán để làm vốn . Chỉ có 4 từ . Rất bình thường vậy mà họ điên cuồng chửi bới bố mẹ gia đình con lên trước mặt cả họ còn xông vào định đánh .họ lại hoi len là : nó muốn cái nhà đấy thì tao cho nó tất… Nói theo người thường sân si thì mảnh đất đấy vợ chồng con mua cho họ , tiền ăn hàng tháng mấy chục triệu con đưa cho họ ( 2 vợ chồng không làm gì) … Ấy vậy mà họ chửi không tiếc lời , còn bảo không dạy được vợ thì từ anh em . Con uất ƯC buồn bực quá . Còn 1 ông anh nữa cũng vậy . Cả nhà chồng thì bênh họ . Còn bảo tới lại tổ chức phiên họp nữa . Con nản quá .! Bảo hay vợ chồng mình chia tay cho anh đỡ khó xử. Thì chồng bảo thế còn các con?! Con chẳng biết cư xử thế nào bây giờ. Con chẳng muốn bước chan về đấy nữa . Bản thân con có nghĩ gì đến chuyện lấy lại vì nếu thế mình mua cho họ làm gì . ? Con cũng chẳng muốn thanh minh. Chồng con thì mắng : văn mình thì hay nhưng người khác lại không thấy thế . Em nói để người ta hiểu lầm là lỗi của em. Vậy con phải làm thế nào ? Nói thế nào và cư xử ? Vì con định chẳng muốn gặp bất kỳ người nào trong số họ. Chồng con thì nói em càng làm thế họ lại càng nghĩ họ đúng em sai . Thầy hãy chỉ con với.

    • Trà My

      Chào chị. Đọc tâm sự của chị em thấy rằng mọi việc rất đơn giản. Tất cả đều phụ thuộc vào thái độ của chị. Ta không thể đổi hướng gió nhưng ta có thể lái cánh buồm. Chỉ cần chị suy nghĩ thoáng ra, tha thứ và buông bỏ. Thường xuyên đọc sách Phật tĩnh tâm. Chị sẽ dễ chịu hơn rất nhiều. Chị viết ra như vậy chính là tâm chị còn bị xáo trộn và chưa buông bỏ được.

  9. Đinh Đức Trung

    A di Đà phật. Con mỗi khi đến thắp hương cửa phật và ngay cả khi thắp hương tại gia. Trong đầu luôn nghĩ đến những chuyện bậy bạ trong dục tính. Con ko muốn như vậy. Bây giờ con phải làm thế nào. Để ko bị như vậy.

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Đức Trung,

      Đó là những chủng tử bất thiện tích tụ từ vô lượng kiếp tới nay, do vậy bạn chớ nên hoảng sợ rồi thối thất tâm.
      Khắc chế:
      *Hàng ngày phát tâm sám hối những tội lỗi, tội chướng này trước bàn thờ Phật: Đệ tử tên (Pháp danh nếu có) từ vô thỉ kiếp tới nay vì vô minh lôi kéo nên luôn sống trong cảnh hoang dâm vô độ, vì những chủng tử bất thiện này mà con phải trôi lăn trong ba đường ác mãi mãi không ngưng nghỉ. Đời này con nhờ chút phước báu còn sót lại từ tiền kiếp mà biết nhớ đến Phật pháp, cũng nhờ đó con mới nhận biết được tâm bất tịnh của bản thân. Đệ tử thành tâm sám hối tất thảy những tội lỗi, tội chướng này cho dù là hữu ý hay vô ý mà phạm phải và nguyện từ nay về sau mãi mãi về sau không bao giờ tái phạm nữa. Con nguyện mong mười phương chư Phật, mười phương chư Bồ tát, chư Thiên, Thánh chúng, chư Long thần Hộ pháp từ bi gia hộ giúp cho con tăng trưởng bồ đề tâm, thâm nhập pháp môn niệm Phật, nguyện một đời tu hành cho tới ngày vãng sanh Tây Phương Cực Lạc. Đệ tử đồng nguyện cho tất thảy oan gia trái chủ nhiều đời nhiều kiếp và ngay kiếp hiện tiền hữu hình cũng như vô hình đồng được thấy nghe, đồng buông bỏ oán thù cùng với đệ tử nhiếp tâm niệm hồng danh A DI ĐÀ PHẬT mọi nơi, mọi chốn và đồng phát nguyện cùng con vãng sanh Tịnh Độ. Đệ tử nguyện đem công đức tu học này hồi hướng tận hư không giới chúng sanh, hồi hướng cửu huyền thất tổ, đa sanh phụ mẫu, chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, yểu quan yểu tử hữu danh vô vị, hữu vị vô danh cùng thập loại chúng sanh đồng sanh về Tịnh Độ.

      *Hàng ngày phát tâm tụng kinh A Di Đà hay Kinh Vô Lượng Thọ và niệm Phật mọi thời khắc. Phát tâm phóng sanh, bố thí cúng dường Tam Bảo và hồi hướng cho các oan gia trái chủ nhiều đời nhiều kiếp của bạn.

      *Bạn nên phát tâm Quy Y Tam Bảo và Thọ Ngũ giới, đây là cánh cửa để bạn bước vào cửa đạo và cũng là cánh cửa để chặn ngăn những bất thiện nghiệp, giúp bạn vững tâm tu đạo.

      Chúc bạn dũng mãnh tu đạo.

      TN

  10. công tâm

    Nam mô a di ðà phât!
    con không biêt hiên gio con phai làm thê nào vì hâu hêt nhung ðiêu tôi tê ðêu ðên voi con:
    Thu nhât:con là môt nguoi xâu xí,trâm cam khi ðên truong thi bi nguoi khác trêu choc.
    Thu hai:có le con là môt nguoi ðông tính con không biêt ðiêu gì se xay ra voi mình trong tuong lai mac dù con không hê muôn nhu thê.
    Thu 3:có le con lai là 1 ke bât hiêu nhung con không biêt nguyên nhân tu ðâu , con vân luôn mong mình ðuoc sông hanh phúc.con luôn cam thây gia ðình con khôg ai hiêu cho con,mac dù luôn cho con 2 bua com cho con ðên truong.
    Thu 4:con là 1 tên bât nghia, nguoi cô day mình 3 nam không lây tiên nhung chua 1 ngày vê hoi tham.
    Hiên gio cuôc sông cua con duong nhu không có ðiêm tua, con dân nhu roi vào trang thái trâm cam và thuong xuyên nghi ðên cái chêt ðê kêt thúc sô phân oan nghiêt này.con rât mong thây có thê chi lôi cho con ðê lòng con có thê nhe nhàng hon.

    Đường Về Cõi Tịnh: Xin đạo hữu hoan hỉ tập gõ tiếng Việt có dấu để độc giả tiện bề theo dõi và tránh hiểu lầm. A Di Đà Phật.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Công Tâm,
      Bạn đã biết mình bị bệnh trầm cảm thì phải đi gặp bác sỹ tâm lý để điều trị. Tất cả những ý nghĩ tiêu cực đều là do bệnh trầm cảm, nên bạn hãy chữa trị gấp đi nhé. Chết không phải là cách giải quyết vấn đề của bạn, nên bạn đừng bao giờ lấy cái chết để có thể chấm dứt mỏi mệt, muộn phiền.
      Nếu bạn đủ niềm tin, hãy gắng chuyên tâm niệm Phật thật nhiều. Chuyên tâm là khi niệm Phật thì chú tâm nghe rõ từng tiếng một, không nghĩ ngợi gì khác. Câu “Nam Mô A Di Đà Phật” chứa vô lượng công đức không thể nghĩ bàn, bạn sở dĩ bị nhiều điều khổ tâm, phiền não như vậy là do bạn đã tạo ra nghiệp không tốt trong quá khứ, hãy dùng câu Phật hiệu để chuyển tâm của mình, cũng là chuyển nghiệp của mình luôn vậy.
      Chúc bạn sớm được an lạc.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  11. Hữu tuệ

    A Di Đà Phật. Bạch thầy: Con thường niệm Phật nhưng lúc niệm trong đầu con không suy nghĩ gì hết cả về Phật A Di Đà. Vậy có được không thầy?

    • Trung Đạo

      A Di Đà Phật

      Bạn Hữu Tuệ,

      Một ví dụ nhỏ để bạn quán chiếu: Hàng ngày bạn luôn nhớ, hướng đến cha mẹ tất bạn sẽ về bên cha mẹ. Nhưng nếu hàng ngày bạn luôn miệng nói: con nhớ cha mẹ lắm, nhưng tâm bạn lại hướng đi nơi khác, tất bạn chỉ nhớ suông và sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ về bên cha mẹ. Do vậy niệm Phật tâm phải nhớ nghĩ đến Phật, phải luôn tha thiết, nguyện hành theo đức hạnh của Phật và nguyện một đời này sanh về cõi Phật. Được thế sự niệm Phật của bạn mới không uổng phí.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Hữu Tuệ,
      Bạn cần phải nhiếp tâm niệm Phật thì mới được. Cách nhiếp tâm là, khi miệng niệm Phật thì chỉ chú ý tập trung nghe tiếng niệm Phật thôi, rõ ràng từng tiếng một, không nghĩ chuyện khác, như vậy mới là niệm Phật. Nên bạn cần thay đổi đi nhé.
      Chắc bạn đã biết là bạn cũng cần phát nguyện cầu vãng sanh về Cực lạc, và hồi hướng công đức niệm Phật cho tất cả chúng sanh rồi phải không?
      Chúc bạn tinh tấn tu học.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  12. Hồ thị kiêm nga

    Nam mô a di đà phật.
    Con năm nay 24 tuổi, con đang yêu một người con rất muốn chồng của con sau này là anh ấy, nhưng tình yêu của chúng con rất hay cải vã vì những chuyện rất nhỏ, nhiều lúc con buồn muốn buông bỏ nhưng con không thể buông bỏ anh ấy được, mỗi lần như thế anh ấy nói những lời xúc phạm con nhưng con vẫn tha thứ và muốn bên cạnh anh ấy mặc dù anh ấy nói con hãy tránh xa anh ấy ra. Và những gì con làm con nói anh ấy đều không tin lòng chân thành nơi con là dành cho anh ấy . Tuy những lúc hết giận anh ấy vẫn yêu thương con nhưng giận lên là anh ấy lại mắng chửi con thậm tệ. Giờ con phải làm sao để dung hòa mọi thứ, nhưng con không thể rời xa anh ấy, cho con mốt lời giải được không.

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Gửi bạn Hồ Thị Kiêm Nga!

      “Giờ con phải làm sao để dung hòa mọi thứ, nhưng con không thể rời xa anh ấy, cho con một lời giải được không”- Làm sao để cho bạn lời giải đây? Giả như có người hướng đến con đường có bùn lầy khó đi, liền kêu: Ôi tôi thật khổ, nhưng tôi thích đi trên con đường này, có ai giúp cho tôi hết khổ không. Bạn có thấy sự bất hợp lý ở đây không? Cũng vậy, anh ta là người đối xử tệ bạc với bạn, bạn cứ muốn ở gần anh ta, bạn khổ; làm sao để hết khổ?

      Khi có tình yêu nam nữ, nghĩ tưởng người ấy là tất cả; nhưng khi hết tình yêu rồi thì mọi chuyện trở nên chẳng là gì. Có nhiều cặp đôi khi yêu nhau thì thề non hẹn biển (kể cả đòi tự tử để ở bên nhau), hết yêu rồi thì mặc nhiên cong kích nói xấu nhau, chửi bới nhau (qua facebook, zalo…) thật lộ liễu.

      Vậy cái gì nó làm chúng ta “khổ”, chính là cái ý nghĩ vị kỷ mà trở nên mù quáng trong tình cảm nam nữ. Thật ra tình yêu- nó cũng không “tệ” nhưng bởi chính chúng ta hành không đúng mà thành ra cái kết của nó rất “tệ”. Để nó không tệ thì bản thân chúng ta phải làm chủ trong tình cảm: yêu thương phải giữ mình trong trắng; lấy tình yêu để làm nơi chia sẻ, động viên phấn đấu trong sự nghiệp, trong cuộc sống; yêu thương cần nhất là đừng đánh mất lòng tự trọng: biết trọng mình và trọng người; yêu thương hãy để tình cảm nơi góc nhỏ của con tim, tất cả hãy tập trung cho cuộc sống cần làm những điều thiện, những điều có ích cho xã hội-con người. Nếu làm được như vậy, hẳn tình yêu sẽ không theo những chiều hướng xấu. Ngược lại những ý trên: chúng ta yêu nhau trên thân xác; chỉ nghĩ đến tình yêu nam nữ là tất cả cuộc đời này; chúng ta mù quáng như vậy thì hẳn ta tự mình làm khổ mình.

      Nhìn lại thân thể này, hít nào thở ra thì sống, hít vào không thở ra thì chết- chính chúng ta còn chẳng giữ được cái thân này, hay nói khác là cái thân này còn chẳng thuộc quyền điều khiển của ta; huống chi là nghĩ ảo đến anh này là của ta, anh kia là của ta… Có nhiều người con gái, đã đến tuổi mà chẳng muốn có chồng, bị cha mẹ ép thì vô cùng đau khổ, một mực xin xuất gia, bởi họ nhận thức được sự vô thường trong từng hơi thở này, cần phải xuất gia tu hành mới không uổng phí một đời ngắn ngủi.

      Nam mô A Di Đà Phật

  13. Diệu Tâm

    Dạ con kính chào thầy

    Con cũng không biết con sao nữa, tinh con hay suy nghĩ, onen con bi mất ngủ thường xuyên, ai ma có chuyện buồn mà kể với con con cũng lo cung buồn nữa, hoặc con di đường con thấy những người gia đi bán vé số hoặc nhung em bé an sinh ngoài đường la về con suy nghĩ con thể nào ngủ nó cứ chập chờn trước mặt con,nhiu khi con cho nhằm lúc con ko cho con cam giac kho chiu trong người,

    Con có người bạn nó nói là con phải đi giải căn giai nghiep là những thứ xui ko may man đến với mình,nhung cái đó con lai ko tin con ko bit co lai la that ko, ma sao tanh tinh con hay thay doi thất thường giống 1 con người ma có 2 tinh cach, no lam con met moi no cứ sao sao, khoảng 6 năm nay con ko khóc được con ko biet no bi gi nua, kinh mong thay cho con loi khuyen ah, con cam on thay chuc cac thay luon an lac va tinh tấn, a di da phat

    • Anh Kiệt

      Xin quý vị hoan hỉ gõ tiếng Việt có dấu khi gửi phúc đáp để tránh mọi hiểu lầm.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Diệu Tâm,
      Tâm bạn rất không được an định và nghiêng về sầu não. Bạn cần nhanh chóng thay đổi tâm mình, nếu không càng ngày bạn sẽ càng thấy u sầu, mệt mỏi hơn nữa. Thay đổi không gì hơn ngoài cách niệm Phật. Niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”, tâm chú ý lắng nghe từng tiếng một. Bạn hãy thử niệm một ngày vài trăm câu, sau thì tuỳ theo sức mà tăng lên, rồi bạn sẽ thấy tâm dần tươi vui, an lạc. Mỗi khi niệm xong thì hãy nhớ nguyện”hồi hướng tất cả công đức niệm Phật đến tất cả chúng sanh chóng sanh về Cực lạc, sớm thành Phật đạo”. Hãy quyết tâm thực hành ngay bạn nhé.
      Chúc bạn thường an lạc.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  14. Đức Tăng

    Nam Mô A Di Đà Phật
    Thưa thầy con năm nay 27 tuổi, con hiểu được luật nhân quả con tin phật pháp nhiệm màu và con cũng từng thấy phật pháp nhiệm màu là có thật, Con luôn muốn giúp đỡ những người khác, con cũng không biết hại ai , con thích đi chùa và làm việc thiện lắm , Con xem rất nhiều những bài giảng tâm con rất vô tư không suy nghĩ gì , từ năm 2016 con có đọc và xem phong thuy tâm linh 1 thời gian tâm con cứ suy nghĩ lung tung hết, con gặp người khác nói chuyện là con cứ suy nghĩ trong đầu con , con bây giờ rất ít nói chuyện với ai, tâm con loạn nên không còn muốn những thứ trước kia con đã làm , con suy nghĩ không lẽ nghiệp đang dẫn con sao , con cố niệm phật tập tâm con hồn nhiên lại nhưng không được nên con vào đây xem thấy rất hay nên mong thầy cho con lời khuyên và cho con tâm con tịnh lại Nam Mô a Di Đà Phật.

    • Tìm Lại Phật Tánh

      A Di Đà Phật, Đức Tăng thân mến

      Bạn có thiện căn nên tin được Nhân quả, tin vào Phật pháp, thích giúp người và làm việc thiện nên TLPT xin chúc mừng bạn. Không biết bạn đã đọc và xem phong thủy tâm linh gì, nhưng mà bạn biết không, HT Tịnh Không từng dạy “Cảnh duyên không tốt xấu, chỉ tâm người tốt xấu mà thôi”. Phong thủy hay không là do tâm của mình, người tốt ở vùng đất xấu sẽ biến vùng đó thành đất tốt và ngược lại người xấu ở vùng đất tốt sẽ biến nơi đó thành xấu, đều do tâm người mà ra. Do vậy, tâm niệm Phật là tâm tốt nhất, bạn hãy nên niệm Phật nhiều. Câu nói viên mãn nhất, tốt đẹp nhất cũng chính là câu: “Nam Mô A Di Đà Phật”. Bạn ít nói chuyện cũng tốt, nếu như chuyên tâm niệm Phật hiệu hoặc đọc tụng kinh VLT lại càng hay, hàng ngày có thể xem pháp ngữ HT Tịnh Không giảng để biết cách “đối người, tiếp vật” sao cho phù hợp, biết phân biệt chánh, tà, tốt, xấu. Cái gì nên làm, không nên làm……

      Bạn đã tin Nhân Quả thì hãy hiểu rằng đời này có duyên gặp Phật pháp, có duyên găp được pháp môn niệm Phật mà lại có thể tin được, thực hành được, có thể nói là chuyện hi hữu trong vô lượng kiếp mới gặp được. Hãy trân trọng nó, nếu có thời gian thì siêng vào trang duongvecoitinh hoặc vào tinhkhongphapngu.net để đọc pháp ngữ, một thời gian sau trí tuệ phát sinh thì tự nhiên biết mình nên làm gì.

      Cái gì không đáng để nhớ thì đừng để vào tâm, buông xả đi bạn. Mọi thứ trên đời này đều vô thường, đều không thể nắm giữ được, ngay cả thân này còn không giữ được, hà cớ gì phải tạo áp lực cho bản thân mình. Xác định rõ ràng mình tu học để làm gì? Niệm Phật để làm gì? Nếu không làm thì sao? Mình tu học để cầu thoát ly sanh tử, miễn luân hồi vĩnh viễn. Mình niệm Phật là để cầu vãng sanh Tây Phương Cực lạc, làm đệ tử của Phật đà, đệ tử của A Di Đà Phật, không còn đọa lạc nữa, không còn đau khổ nữa. Nếu không tu thì sao? Lại tiếp tục đọa vào tam ác đạo, luân hồi lúc làm trời, người, atula, địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh…đau khổ vô cùng vô tận. Cái nỗi khổ này lớn lao gấp bao nhiêu lần cái khổ, cái chướng lúc mình tu học. Cho nên mình phải cố gắng trân quý cái cơ hội học Phật ngay tại thời điểm này. Công đức niệm Phật không thể nghĩ bàn, Phật lực vô biên không thể nghĩ bàn (như bạn đã nói phật pháp nhiệm mầu là có thật). Vậy thì tâm lúc nào ổn nhất, đó chính là lúc tâm đang niệm “A Di Đà Phật”.

      Chúc bạn vững chải niềm tin Phật pháp, tâm kiên định niệm Phật quyết một đời này vãng sanh Tây Phương Cực lạc, diện kiến Từ phụ A Di Đà Phật, vĩnh viễn thoát khỏi bể khổ sanh tử luân hồi.

      Nam Mô A Di Đà Phật. _()_

      TLPT

  15. Hữu Nghĩa

    A Di Đà Phật
    Các phúc đáp của Đạo hữu TLPT thật là hay và ý nghĩa. Xin cảm niệm công đức Đạo hữu. Mong Đạo hữu thường xuyên có mặt nhiều hơn để cùng mang lại lợi ích cho các hữu tình nhé. Thật sự thì mình rất cảm phục Đạo tâm của các vị, tất cả các vị hay trả lời dạo này và trước kia. Gần đây ít thấy các vị trước kia xuất hiện, các vị ấy ‘bế quan chuyên tu’ rồi thì phải?
    Nam Mô A Di Đà Phật

    • Tìm Lại Phật Tánh

      A Di Đà Phật, kính chào liên hữu Hữu Nghĩa

      Các huynh đều có mặt trên trang, có điều ít ra mặt mà thôi. Mỗi người mỗi hoàn cảnh, lúc thuận lúc nghịch, lúc vào thường cũng có lúc vắng mặt, chưa đủ duyên để “bế quan chuyên tu” đâu huynh HN ạ….Tuy vậy, các bạn mới vào đã có những người như huynh Hữu Nghĩa, Huệ Tịnh..v.v.. hướng dẫn, hỗ trợ trên bước đường tu học thì tuyệt quá, còn gì bằng. TLPT tán thán những người các huynh còn không hết, kính chúc các huynh thân tâm thường tinh tấn, an lạc, cát tường.

      Nam Mô A Di Đà Phật. _()_

  16. Kim nga

    A di đà phật!
    Con 24 tuổi, làm sao để con hết yêu một người, vì yêu con rất khổ nhưng chắc chỉ có cái chết mới làm con có thể bỏ được cuộc tình này. Có phải đó là nợ của con không. Cho con xin một câu trả lời với.

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Kim Nga,

      *Cuộc đời chẳng lẽ ngoài yêu ra bạn không còn mục tiêu gì khác? Nếu chỉ vì yêu mà phải đổi mạng sống của mình, bạn thực chẳng phải người thông minh và có lý trí, cũng như nghị lực sống, như thế sự tồn tại của bạn thật chẳng có ý nghĩa. Bạn phải suy nghĩ thật thấu đáo: Cha mẹ sanh ra bạn chỉ nguyện mong bạn sống, làm việc và trở thành người hữu ích cho xã hội và chính bản thân bạn. Làm được điều đó bạn mới thực là người con có hiếu; ngược lại là đại bất hiếu.

      *Tình yêu chỉ là sự dối gạt con tim. Thích ai thì muốn nắm giữ làm của riêng mình; ghét ai thì muốn xa lìa để đỡ vướng bận. Cả yêu và ghét đều là nhân của đau khổ. Trong đạo gọi đó là tâm ái dục. Tâm này là nhân của sanh tử luân hồi. Nên thực hành và quán chiếu: Chuyện đã qua nên xả bằng hết; chuyện chẳng thể thành tựu chớ nên ráng sức hay níu kéo mà gặp khổ nạn; chuyện chưa tới chẳng nên bận tâm. Hãy phát tâm tu học Phật pháp và thực hành tu học chân chánh, bạn sẽ chuyển đổi được những phiền não hiện thời và chắc chắn sẽ có một tương lai an lạc.

      Chúc bạn tỉnh giác để vượt qua chính mình.

      TN

  17. Bùi Điệp

    con chào thầy ạ!con là bùi xuân điệp,năm nay con tuổi.4 năm nay con bị bệnh mất ngủ rồi quay sang đau xương khớp ,đi khám mọi nơi thì mỗi thầy phán con 1 bệnh nào là thoái hóa cổ,viêm dây thần kinh,rối loạn thần kinh giao cảm,bệnh tật tuổi thanh niên anh hưởng lớn đến việc học đại học của con,con cố chữa trị mà bệnh ko khỏi học ko xong,tâm con thì hay có tính suy nghĩ nghĩ ngợi từ bé,gia đình con thì ko hiểu được tâm can của con,con buồn lắm.Cái bênh của con cứ nghĩ ngợi hay ngồi học tập trung là căng thẳng rồi đau hết vai lan lên đầu,mà ba con ko hiểu cứ suốt ngày phàn nàn việc học rồi công việc đã có chưa ạ.Nhiều lúc con chỉ muốn tự tử nhưng nghĩ đó là tội bất hiếu nên lại cố gắng sống .Con xin thầy 1 lời khuyên cho hoàn cảnh con lúc này

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Bùi Điệp,

      *Không ai trong đời là không có bệnh, chỉ khác nhau về căn nguyên mà thôi. Tất cả các bệnh trên thân, ngoài bệnh do thời tiết hay ăn uống gây ra, phần còn lại nếu uống thuốc mà không tác dụng thì bạn phải hiểu: đó là nghiệp bệnh. Nghiệp bệnh là do những hành vi bất thiện mà chúng ta đã gây tạo từ tiền kiếp, ví thử như sát sinh quá nhiều, đời này dẫu được thân người nhưng mắc đủ thứ tật bệnh trên thân. Điều quan trọng là bạn nhận biết được nhân-quả. Tạo nhân xấu ác=nhận quả xấu ác. Tạo nhân thiện lành=nhận quả thiện lành. Như vậy lành hay dữ đều do chính mình gây tạo và gánh chịu cả.

      *Nghiệp do mình gây thì cũng chính nghiệp bản thân mình phải sửa đổi, chuyển hoá chúng. Căn bệnh của bạn hiện nên phân làm hai
      – Suy nghĩ quá nhiều dẫn đến suy thoái thần kinh, mất ngủ.
      – Đau xương khớp, dây thần kinh toạ.

      Với căn bệnh mất ngủ bạn chỉ cần điều tiết lại trong sinh hoạt: những gì cần lo, phải lo thì ta lo; những gì không liên quan tới mình, chẳng nên lo và động tâm làm gì. Đó chính là cách thực hành giảm bớt áp lực sống và học tập cũng như làm việc hàng ngày.

      Phật dạy: Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới, hiện tại không ngừng sanh diệt.
      – Quá khứ đã qua: Những chuyện của quá khứ vốn chẳng thể níu kéo. Ví như tiền kiếp mình sát sanh quá nhiều, nay trên thân phải gánh đủ bệnh tật. Biết vậy nhưng không chịu chuyển hoá mà chỉ ngồi lo âu, rầu rĩ, than trời oán đất…nghiệp vẫn chất chồng. Nhưng nhận diện được quá khứ bất thiện, ngay lúc này phải chuyển hoá nghiệp của quá khứ: nhất quyết không được sát sanh, hại vật nữa; thực hiện ăn chay thanh tịnh; phóng sanh thường xuyên để hồi hướng cho các oan gia trái chủ và phát nguyện Quy Y tam Bảo, thọ Trì Ngũ giới, hàng ngày tu học để chuyển hoá nghiệp lực: biết đúc kết quá khứ và chuyển hoá quá khứ.
      – Tương lai chưa tới: Những chuyện của tương lai bạn chẳng thể dự trù trước, nhưng chuẩn bị cho tương lai thì trong tầm tay bạn. Việc nhìn nhận diện quá khứ chuẩn xác để chuyển hoá nghiệp lực và hàng ngày tu học chính là chuẩn bị cho một tương lai tốt đẹp.
      – Hiện tại không ngừng sanh diệt: thân thể đau đớn, nhức mỏi, thần kinh suy nhược… đó chính là sự hoại diệt không ngưng nghỉ của thân giả tạm mà ai trong trong chúng cũng phải trải qua. Nhận diện được sự giả tạm đó, mượn cái thân giả tạm đó để cấp tốc tu học Phật pháp, chuyển đổi nghiệp lực quá khứ và hiện tiền, chính là biết tôn trọng quá khứ, biết hướng tới tương lai.

      *Ngay bây giờ bạn cần phải sắp xếp lại những sinh hoạt trong cuộc sống sao cho phù hợp với khả năng, sức khoẻ và trí tuệ của bạn. Mọi chuyện vượt ngoài khả năng bạn đừng nên lao tâm làm gì mà chuốc thêm khổ nạn. Khi thấy bạn có cách sống, sinh hoạt khoa học, chắc chắn ba bạn sẽ không còn hoài nghi và lo lắng cho bạn nữa.

      Hàng ngày bạn ráng thử thực tập theo hai phương pháp dưới đây:

      1. CÁCH LẠY PHẬT

      2. PHƯƠNG PHÁP NHIẾP TÂM NIỆM PHẬT MỌI THỜI KHẮC

      Niệm Phật là pháp dễ hành, khó tin. Dễ hành bởi ai cũng có thể niệm được cả. Vì quá dễ nên ít người thực tin tưởng, đó là nói về lý, nhưng chỉ khi nào chúng ta phát tâm chân chánh đi vào hành trì pháp Niệm Phật, chúng ta mới thấy: Niệm Phật không phải dễ, sở dĩ chúng ta cho là dễ bởi chúng ta mới chỉ biết niệm suông bằng miệng còn tâm (ý) thường là khởi tán loạn. Cũng vì thế dẫu thường ngày niệm Phật mà lợi lạc không được là bao: Tham, sân, si, mạn, nghi, phân biệt chấp trước vẫn trùng trùng dấy khởi.
      Làm cách nào để giúp chúng ta thường nhiếp tâm niệm Phật trong mọi thời khắc? Đây là điều mà người Phát tâm niệm Phật và niệm Phật Nguyện Vãng Sanh TỊNH ĐỘ không thể không đặt ra.
      Cách Nhiếp Tâm Trong Ngày:
      1. BUỔI TỐI:
      Trước khi ngủ, nằm thả lỏng toàn thân (nếu có thể) chắp hay tai trước ngực, thầm (trong tâm) phát nguyện vãng sanh:
      Quy Mạng Lễ A Di Đà Phật
      Ở Phương Tây Thế Giới an lành
      Con nay xin phát nguyện vãng sanh
      Cúi xin Đức Từ Bi tiếp độ
      Nam Mô Tây Phương Cực Lạc thế giới đại từ đại bi A Di Đà Phật (3 lần)

      Kế đó thầm niệm hồng danh A Di Đà Phật cho tới khi ngủ thì thôi. Nếu vô tình thức giấc hay gặp mộng, phải khởi tâm niệm ngay hồng danh A Di Đà Phật để thoát ra khỏi những cảnh giới đó. Trường hợp bị mất ngủ hoặc mất ngủ thâm niên, chớ nên vọng cầu muốn ngủ được, trái lại nằm yên vị, thả lỏng toàn thân, nhiếp tâm niệm A Di Đà Phật cho tới sáng.

      2. BUỔI SÁNG SỚM:

      Khi chuông báo thức, thông thường nếu ngủ trong chánh niệm, khi chuông reo sẽ không bị giật mình. Vì thế khi nghe chuông, chỉ cần nhẹ nhàng tắt chuông, kế đó nằm nguyên vị, chắp tay, niệm 10 lần hồng danh: Nam Mô A Di Đà Phật hay A Di Đà Phật đều được cả. Kế đó mới từ từ ngồi dậy và tiếp tục thầm niệm A Di Đà Phật. Khi làm vệ sinh buổi sáng phải giữ nguyên tâm chánh niệm này, nghĩa là tâm vẫn thường thầm niệm A Di Đà Phật, và giữ chánh niệm cho tới thời công phu buổi sớm. Ngược lại, nếu không nhiếp tâm niệm A Di Đà Phật, mọi thứ cảnh giới sẽ ập vào trong tâm và khiến tâm sanh tán loạn.

      3. TỪ NHÀ TỚI TRƯỜNG – CÔNG SỞ – NƠI LÀM ĂN – BUÔN BÁN:
      Thông thường là chỉ khi ngồi công phu chúng ta mới chịu nhiếp tâm một chỗ, nhưng đó là nói về lý. Thực tế khi đi vào sự (thực hành) thì nhiều khi thân đối trước bàn thờ Phật, miệng tụng kinh, niệm Phật nhưng tâm lại tơ tưởng, tán loạn ở một nơi nào khác hoặc bị công việc trong một ngày mới chi phối. Vì thế khi công phu sáng hay khuya, chúng ta đều phải ráng luôn nhiếp tâm niệm Phật để tâm chánh niệm.
      Khi kết thúc thời công phu, tâm lý chung là chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ buổi sớm và để tâm tứ tán với mọi thứ động loạn. Đó là sai, bởi ngay lúc tâm tứ tán đó khởi lên, đồng nghĩa đã triệt phá hết phần công đức chúng ta vừa thực hành. Vì thế, ngay khi kết thúc công phu, rời bồ đoàn, chúng ta cũng phải tiếp tục nhiếp tâm niệm Phật cho tới khi ra khỏi nhà, và tiếp tục niệm Phật cho tới khi tới trường, sở, nơi làm ăn…

      4. NIỆM PHẬT KHI LÀM VIỆC:
      Niệm được Phật khi làm việc là điều khó bởi nếu không khéo thì công việc sẽ bị ách tách và thiệt hại. Do vậy chúng ta phải khéo quán chiếu và phân định:
      A. Nếu công việc cần sự tập trung, tính toán cao độ: chúng ta chỉ cần tập trung vào công việc, bởi khi tâm nhiếp vào công việc, đồng nghĩa sẽ không sanh tán loạn và cũng đồng nghĩa chúng ta đang niệm Phật. Tâm không tán loạn=Niệm Phật.
      B. Nếu công việc không cần tập trung cao độ, xung quanh có nhiều loạn động thì chúng ta có thể khéo léo kết hợp vừa làm việc vừa thầm nhiếp tâm để niệm Phật.
      Lợi lạc: Khi chú tâm vào công việc hoặc vừa làm vừa niệm Phật được tâm chúng ta sẽ gom về một nơi, không bị các loạn động xung quanh quấy nhiễu, vì thế công việc sẽ luôn trôi chảy; trí tuệ sẽ luôn sáng suốt, hiệu lực công việc sẽ cao hơn so với khi chúng ta tán tâm làm việc.
      Việc nhiếp tâm niệm Phật có thể áp dụng trong giờ nghỉ giải lao hay ăn trưa…
      5. KẾT THÚC CÔNG VIỆC:
      Trước khi rời khỏi trường, sở hay nơi làm ăn, buôn bán… chúng ta ráng nhiếp tâm, niệm A Di Đà Phật 10 lần và hồi hướng công đức tận hư không biến pháp giới và cho nơi chúng ta học tập, làm việc, nguyện cho mọi chúng sanh đồng sanh về Cực Lạc. Kế đó nhiếp tâm niệm Phật cho tới khi về nhà.
      6. CÔNG PHU KHUYA:
      Khi về nhà, những chuyện sinh hoạt trong gia đình thường hay chi phối tâm của chúng ta, vì thế nếu không khéo, tất thảy những công đức nhiếp tâm từ sáng tới tối sẽ bị phá huỷ. Do vậy trước khi đi ngủ, việc thực hành Công Phu Khuya (tối thiểu 20-30 phút) là điều tối quan trọng. Quan trọng hơn cả là sau thời công phu (đi ngủ) chúng ta phải tiếp tục nhiếp tâm niệm Phật để tạo động lực – hành trình chánh niệm cho một ngày mới…
      Niệm Phật là khó – khó ở niềm Tin, chí Nguyện, ở sự cần mẫn và nhiếp tâm để thực Hành. Vì thế để cuộc sống tâm linh và gia đạo thường an lạc mỗi chúng ta phải tự dấn thân và chăm chỉ thực hành không ngơi nghỉ…
      Nguyện chúc bạn tìm được sự chánh niệm và niềm hỉ lạc khi niệm Phật.
      TN

  18. Hằng

    A di đà phật
    Chào thầy
    Con năm nay 19 tuổi khi học xong cấp 3 con đã quyết định đi làm để tự lập mới đầu cũng nghĩ nó cũg bình thường thôi đi làm về rồi lại ngủ chả phải suy nghĩ gì nhưng không ngờ cuộc sống bên ngoài nó quá phức tạp khiến nhiều lúc con chỉ muốn buông xuôi tất cả
    Con cũng thích đi chùa để cho tâm mình thanh thản nhưng không hiểu sao cứ đến gần ngày đi thì lại có chuyện gì đó ngăn cản hoãn lại không đi được rất nhiều lần như vậy rồi mọi người nói con chưa đủ duyên nhưng con vẫn không hiểu cái ” Duyên ” đó là cái gì bây giờ con cũng đk gọi là tự do nên con muốn tìm được một nơi để tĩnh tâm sau những mệt mỏi
    A di đà phật

    • NguyenPhu

      Nếu có điều kiện và thời gian bạn hãy thử du lịch lên Đà Lạt và tìm đến thiền viện Trúc Lâm. Tôi đã từng du lịch và ghé ngang đó 1 lần, cảm giác rất yên tĩnh không gian vắng lặng quang cảnh hùng vĩ bao la tâm trạng vô cùng nhẹ nhàng, chọn một góc vắng lặng ngồi ngắm núi non hồ tuyền lâm. Một nơi rất thích hợp cho những ai muốn tu hành hay muốn giải toả những tâm trạng của mình.

  19. Hoang mang

    con chào thầy
    Tâm trạng con bây giờ thực sự không tốt bởi những luồng suy nghĩ tiêu cực .Buồn vì công việc không thuận lợi,vợ chồng hay cãi vã không hiểu nhau,lạnh nhạt hay tránh mắng nhau nó luôn luẩn quẩn và không thể thoát ra được con muốn xin thầy và mọi người một lời khuyên
    làm thế nào để tâm thanh tịnh không suy nghĩ những chuyện buồn phiền mình gặp phải trong cuộc sống.Vì ó rất nhiều lúc con đã nghĩ đến cái chết để giải thoát cho bản thân

    • Tìm Lại Phật Tánh

      A Di Đà Phật, Hoang Mang thân mến

      Trong cuộc sống này, bất kỳ ai cũng có những tâm trạng cảm xúc khác nhau, có khi kiểm soát được, có khi không kiểm soát được. Những gì đang diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta chính là một chuỗi đan xen Nhân – Quả liên tục của chính chúng ta Tự làm – Tự chịu chớ không ai khác. Hên, xui, thành công, thất bại,….cũng từ đó mà ra. Do vậy mà người học Phật là người Tin, hiểu Nhân Quả nên khi gặp thất bại hay xui rủi thì học cách chấp nhận và cố gắng từ đó về sau tạo Nhân tốt, bởi Nhân tốt thì Quả mới tốt, Nhân Quả báo ứng không hề sai chạy mảy may. Đây gọi là Tích đức tu thiện để chuyển nghiệp báo.

      Nếu một người không tin Nhân Quả thiện ác báo ứng thì sẽ dám làm những việc đại ác, rất nguy hiểm. Hoặc cho rằng “Chết là hết” sống không cần biết ngày mai, hưởng thụ phước tận, cũng rất nguy hiểm.

      Vợ chồng là do duyên nợ đời trước, có khi thuận duyên, khi lại là ác duyên. Hiểu được rồi thì tâm sẽ bình thản đón nhận và cố gắng giảm được mức độ “Tham – sân – si” trong người mình tới mức tối thiểu. Giảm được càng nhiều thì các mối quan hệ trong cuộc sống không còn phức tạp nhiều nữa.

      Bạn đừng bao giờ nghĩ đến việc tự sát. Người tự sát vô cùng khổ, thống khổ gấp vạn lần so với cái khổ lúc tự sát. Sau khi tự sát thì cứ đến giờ chết đó phải tái diễn cảnh này hàng ngày, rồi sau đó bị đọa địa ngục vì tội hủy thân…..Đây là sự thật, không hề lừa dối bạn.

      Bạn đã có duyên vào trang duongvecoitinh thì bạn có thể từ từ theo dõi các bài viết, bắt đầu từ TIN SÂU NHÂN QUẢ – CỐ GẮNG BUÔNG BỎ SUY NGHĨ TIÊU CỰC – TÍCH CỰC HÀNH THIỆN HẦU CẢI TẠO VẬN MỆNH CỦA CHÍNH MÌNH. Tâm muốn không suy nghĩ lung tung thì hãy vững tin rằng: “Tất cả những gì đã xảy ra với mình là do quả báo của kiếp trước hoặc trước đây mình đã từng gây những gì không tốt. Từ giờ về sau sẽ cố gắng tích đức tu thiện để đổi lại mệnh cho mình”. Ko cần nghĩ, ko cần nói, chỉ có “Hành” (tức Làm) mà thôi.

      Vài chia sẻ. Chúc bạn sớm vượt qua thử thách cuộc đời.

      Nam Mô A Di Đà Phật. _()_

    • NguyenPhu

      Cuộc sống vốn dĩ luôn thay đổi không ngừng, chúng ta cũng vậy, mỗi ngày mỗi nghĩ tưởng, cơm áo gạo tiền, công danh sự nghiệp, con cái, tình cảm…quá nhiều thứ đeo bám trói buộc chúng ta, ai cũng vậy, ai cũng có những suy nghĩ riêng, ai cũng mong muốn được vừa ý, ai cũng ghét sự không hài lòng không đạt được như ý muốn của mình. Cái cảm giác buồn phiền chán nãn kia đến vì những phiền toái trong cuộc sống đem đến cho chúng ta, vì chúng ta mong nó tốt hơn mong nó theo ý mình, ai ai cũng vậy, ai ai cũng đều muốn làm vừa lòng mình để rồi khi hoà hợp khi sống cùng nhau trong gia đình trong công việc chính những luồng tư tưởng những cái phiền não không giống nhau kia làm chúng ta cãi vã dẫn đến mất tình cảm với nhau. Hãy buông bỏ bớt cái sự cố chấp, hãy buông bỏ bớt cái sự mong muốn tìm kiếm sự hài lòng trong mọi việc của chính mình, hãy làm mà cho đi đừng mong gì cả, hãy để sự vĩ đại trong tâm hồn chúng ta thống trị, đừng để sự ích kỷ nhỏ nhen kia làm chủ. Bạn hãy cho qua tất cả, chỉ một câu A Di Đà Phật mà cho qua, rồi tâm bạn sẽ thanh tịnh hơn, bạn sẽ nhẹ nhàng hơn, sẽ từ bi, sẽ yêu cộc sống sẽ cảm nhận được sự tuyệt vời khi chúng ta được sống.

  20. Nguyễn Thị Thanh

    A Di Đà Phật. Con vừa trải qua một cú sốc về tình yêu. Con và anh đã yêu nhau 3 năm và rất hạnh phúc. Rồi môtngày con cũng giận dỗi như bao lần và a quyết ddịnh rời xa con.con vì luôn xác định sẽ cưới anh nên không thể chấp nhận mà van xin anh. Con còn nghĩ đến việc tự tử nhưng giờ con nhận ra rằng vì mình quá cố chấp thôi vì a đã thay đổi thật rồi. Tuy thế con vẫn chưa thấy tâm hồn mình thanh thản vì con yêu a ấy quá nhiều. Xin thầy hgiúp con khai thông suy nghĩ. Hướng cho con đến mọi suy nghĩ tích cực để con có thê nhẹ nhõm trong tâm hồn. Nam Mô A Di Đà Phật

  21. Sầu bóng

    A di đà phật!tâm con lúc nào cũng bộn bề lo toan,lúc nào cũng buồn lòng mà ko biết chia sẻ cùng ai.vì thương gđinh,bố mẹ mà còn chưa lúc nào nghĩ cho bản thân.một phần gđ lại ko ai quan tâm tới con khiến con rất buồn lòng,con đã có chồng và một con gái,nhưng số vất vả phải gánh hết mọi việc cho bên ngoại,bản thân chăm chút cho gđ con gái con không còn điều kiện.nhiều lúc nghĩ ngợi quá còn suy nhược,con muốn tìm đọc cuốn kinh gi đây để tâm đc giải thoát ạ

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Sầu Bóng,

      Mong bạn hoan hỉ đọc kỹ bài dưới đây để có khái niệm chung về cuộc đời, kế đó bạn nói lên suy nghĩ riêng để các đạo hữu cùng chia sẻ tiếp nhé. Chúc an lạc.
      TN
      ……………………………………………………………………….
      ĐƯỜNG GIẢI-THOÁT
      THANH SĨ
      Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ
      Độ chúng-sanh không bỏ một ai
      Lòng thương yêu khắp nhân-loài
      Không hề muốn thấy một ai khổ trần
      Đường chơn-chánh trên hơn tất cả
      Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì
      Muốn người rõ tánh từ-bi
      Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
      Đêm thanh vắng dùng lời nhiệm nhặc
      Khách thường trần bất đắc chơn-ngôn
      Riêng con tâm đạo thường tồn
      Với người cũng rán gọi hồn nhớ tu
      Kỳ qui-nhứt dễ đâu kiếm được
      Khuyên trẻ nên trau-chuốt tinh-thần
      Chừng nào định quốc an dân
      Thương người như thể thương thân mới rồi
      Con ôi! Nếu còn người vong bổn
      Riêng lợi danh, riêng sống cá nhân
      Vẫn còn có cuộc tranh phân
      Ấy là vốn tánh phàm trần xưa nay
      Kim cổ đã bao ngày luân-chuyển
      Do tâm trần suy-biến gây ra
      Lần này cũng chẳng còn xa
      Lập công ớ trẻ, kẻo mà huốt đi
      Cuộc xảy đến cực-kỳ khốc-liệt
      Chúng sanh cần chưởng-phước cho cao
      Con ôi! Nếu chẳng ba đào
      THUYỀN TỪ đâu nhọc công vào BIỂN MÊ
      Chớ rời khách, hãy kề bên khách
      Rước nhơn-gian Nam Bắc kẻo chìm
      Dù sao cũng chớ ngồi im
      Nếu còn có kẻ đắm chìm sông mê
      Không riêng để mình kề sen báu
      Muốn cho ai cũng đáo Tây-Phương
      Lánh đi cuộc tạm trần-dương
      Cùng nhau hiệp-lực mở đường dài lâu
      Nơi cõi tạm, thiên sầu vạn khổ
      Người tự làm nào có ai gây
      Muôn điều bởi một chữ SAY
      Khiến cho sanh-chúng đoạ-đày chung thân
      Con ôi! Chốn hồng-trần mù-mịt
      Bị lợi danh phủ bít chơn-linh
      Khiến cho hầu hết chúng-sinh
      Quên tìm kiếm lối cứu mình khỏi mê
      Tự mê đã chưa hề tỉnh-giác
      Còn làm khôn dẩn dắt người mê
      Đường mê thêm nổi dọc dề
      Gây thành cái thứ bệnh MÊ lưu-truyền
      Kẻ đã thức nhớ khuyên người tỉnh
      Thắp đuốc lên cho cảnh sáng ra
      Nhiệm-mầu có đủ rán mà phát-minh
      Chớ để đến thúi sình mất xác
      Lổi công sanh phí mất một đời
      Một khi để kiếp qua rồi
      Muốn tìm trở lại làm người khó thay
      Làm được người là may muôn thuở
      Cũng là do xưa có nghiệp lành
      Bây giờ nếu biết tu hành
      Tất là sẻ được trở thành Phật Tiên
      Con ơi! Hảy nhớ khuyên sanh chúng
      Phật Thích Ca xưa cũng là người
      Quyết tâm lánh bỏ lệ đời
      Đem thân sanh tử đổi nơi Niết-Bàn
      Dứt bỏ cả ngai-vàng điện-ngọc
      Hy-sinh luôn vợ đẹp con cưng
      Một lòng hành Đạo xã thân
      Việc chi cũng bỏ chỉ cần TỪ-BI
      Thương sanh chúng việc chi chẳng quản
      Tìm Đạo mầu tánh mạng xem thường
      Nhờ lòng đầy đủ nghị cương
      Thích Ca đắc đạo danh dương khắp trần
      Tu một thuở cứu thân vĩnh-kiếp
      Độ được mình còn vớt mẹ cha
      Thuyền to một chiếc sắm ra
      Tất nhiên chở hết cả nhà xuống đi
      Dấu Phật Tổ đã ghi rỏ lắm
      Chơn chúng sanh cần bám đi theo
      Muốn tu đừng có sợ nghèo
      Muốn thành Phật chớ nên đeo lòng tà
      Muôn việc đã nhiểm qua khó bỏ
      Cố bỏ đi dù có mất công
      Ban sơ khó tịnh được lòng
      Nhưng đừng thối chí cuối cùng sẻ nên
      Học Đạo lớn phải bền chí cả
      Muốn quả cao cần có công dày
      Thích Ca chứng quả Như-Lai
      Cũng nhờ chí cả, công dày mà nên
      Phật thành được, chúng sanh thành được
      Thánh với phàm chỉ một bổn-lai
      Khác nhau kẻ tỉnh, người say
      Chớ ai thì cũng Như-Lai đủ hình
      Tội chính bởi tại mình gây tội
      Mê cũng do mình gội hết mê
      Phật đi, Phật biết đường về
      Mình đi, mình lạc ngu mê tại mình
      Kẻ bị cảnh sanh tình phàm tục
      Người cố tâm sanh cuộc hồng-trần
      Càng mê, càng bước xa dần
      Càng gây nghiệp-chướng, càng đần-độn lung
      Biết ác mộng, phải bừng tỉnh dậy
      Thấy lầm đường thì chạy mau ra
      Nếu tâm còn chút dần dà
      Mộng sầu thêm nặng, lầm xa càng nhiều
      Tu phải tỉnh là điều trước hết
      Học phải hành là việc đầu tiên
      Ham chơi nên mới thành ghiền
      Tự lòng trói buộc, tự nguyền gở ra
      Lẻ siêu đọa Phật đà chỉ dạy
      Nghiệp dử lành người phải tự lo
      Tự mình ăn mới được no
      Bắt người khác thế ăn cho thì lầm
      Thiếu hạnh phải tự làm lấy hạnh
      Chưa biết tu, tự tánh lo tu
      Chuyển thân từ sấu hóa cù
      Mình không tu được, ai tu cho mình?
      Người với con đồng sinh cỏi tạm
      Con với người đã nặng nhơn duyên
      Con thiền rán độ người thiền
      Bỏ người đi xuống, mình lên sao đành
      Học Phật phải rộng tình tế-độ
      Nói pháp cần phá bỏ chấp tâm
      Phật riêng tế-độ Phật lầm
      Pháp còn có sự chấp tâm pháp tà
      Mẹ nuôi con xót xa chẳng nệ
      Phật độ người đâu kệ công lao
      Hai tâm hồn rất giống nhau
      Mẹ giàu tình cảm, Phật giàu từ-bi
      Tình yêu con đem đi yêu chúng
      Tánh lo tự để dụng lo công
      Tất nhiên cùng Phật một lòng
      Tội không thể có, mê không thể còn
      Mẹ ăn chi cho con ăn nấy
      Phật thành mong vạn loại đều thành
      Lòng nguyền độ tử, độ sanh
      Tình đời đâu sánh kịp tình từ-bi
      Mẹ yêu con quản chi đẻ chửa
      Phật thương người đâu xá tử sanh
      Niết-Bàn là chốn an lành
      Lâm phàm độ chúng không đành ngồi yên
      Người tưởng Phật muôn thiên có một
      Phật nhớ người giờ phút không quên
      Khi nghe có tiếng khóc rên
      Thì lòng Phật tợ như tên bắn vào
      Thời mạt-pháp tà cao hơn chánh
      Buổi hạ nguơn ít Thánh nhiều phàm
      Cho nên nạn ách bao hàm
      Mắt từ-bi thấy, đâu cam ngồi nhìn
      Cậy sức mạnh chúng-sinh gây họa
      Ỷ tài cao thiên hạ khởi binh
      Giết người, người giết lại mình
      Càng xem càng bắt động tình từ-bi
      Quá thông-thái, người khi Trời Phật
      Lắm văn-minh, chúng miệt huyền-cơ
      Khi Trời, Trời phạt bất ngờ
      Miệt huyền-cơ, bị huyền-cơ trị-trừng
      Triệu ức năm qua từng thế đó
      Chẳng phải là mới có đây đâu
      Tiêu tan trên mặt địa cầu
      Muôn lần rồi chớ phải đâu một lần
      Núi nổ, khắp xa gần đều cháy
      Nước tràn đầy, khôn dại cũng trôi
      Tranh đòi mỗi một lần bôi
      Cỏ cây đều sạch, thú người đều tiêu
      Cầm ngọn đuốc mà thiêu ổ kiến
      Lấy đá to mà liệng trứng gà
      Chúng sanh thử tưởng-tượng ra
      Kiến kia sống chết, trứng gà nát không?
      Kỳ đại-hạn cũng đồng cảnh ấy
      Khi tẩy trần trông thấy hải kinh
      Thây bèo xác bọt linh-đinh
      Diều tha, quạ xé chúng-sinh tử nàn
      Trời héo mặt, gà vàng cũng vắng
      Đất châu mày, thỏ trắng bặt tin
      Nhìn vào đại nạn chúng-sinh
      Quỉ thần còn phải thất-kinh vía hồn
      Thật ra việc sanh-tồn kỳ chót
      Tài không hơn nơi đức ở con
      Đức tuy không thấy mà còn
      Tài coi rần-rộ mà mòn như cưa
      Cọp với beo tranh đua oai-dũng
      Bại nát mình, thắng cũng trần thân
      Người tám lượng, kẻ nửa cân
      Chung qui ai cũng rả thân tiêu hồn
      Kẻ tự cho rằng khôn mà dại
      Người bị coi là dại lại khôn
      Tài tiêu còn đức thì tồn
      Đó là chung-kết của môn đấu trần
      Cuộc thắng bại phải cân nhắc kỹ
      Nẽo tồn vong cần nghĩ suy rành
      Phải mau bỏ dử về lành
      Dù không tôn-giáo cũng hành thiện-lương
      Lành chẳng khác buồm trương thuận gió
      Dử như là chấu nhỏ chống xe
      Tu hành việc cả rán nghe
      Đời nầy hung dử chỉ là giết thân
      Con ơi! mặc người xưng tài sức
      Phần con nên chủ đức là hơn
      Đức sau trước cũng vì nhơn
      Tài thường trước, đức sau thân là nhiều
      Tài không đức chỉ chiêu khổ họa
      Đức không tài chỉ gá tai ương
      Tài thêm có đức đồng tương
      Khác nào rồng được mây vương lấy mình
      Có tôn-giáo phải gìn chánh-đạo
      Không thần-quyền cũng tạo hiếu-trung
      Ở ăn đạo nghĩa bất tùng
      Khác nào cá nọ mà chung vào lờ
      Mỗi việc ác, mỗi tờ giấy nợ
      Thân nay chưa thì đợi thân sau
      Vay bao thì trả cũng bao
      Xưa nay nhân-quả luật nào nễ ai
      Thời mạt-pháp trả vay rất chóng
      Kỳ hạ-nguơn chết sống lẹ thay
      Đời xưa trả báo thì chầy
      Đời nay trả báo một giây nhản tiền
      Tiên quá bước huờn nguyên trần-tục
      Thánh lộn đường giây phút phàm-phu
      Tu hay là chẳng có tu
      Bề ngoài không kể, chỉ thu tâm-hồn
      Tâm giác được, phàm nhơn hóa Thánh
      Tánh mê còn, Tiên dính hồng-trần
      Thăng-trầm tự xử lấy thân
      Lấy câu nhân-quả định thân khỏi lầm
      Tự xét mình khởi tâm thiện ác
      Tự xét mình tạo-tác hung hiền
      Khỏi cần hỏi ý Thần Tiên
      Tự mình cũng biết nghiệp-duyên thế nào
      Ăn chanh muốn ngọt ngào không được
      Làm dử mong có phước khó thay
      Một cùng với một là hai
      Trồng chi hưởng nấy xưa nay không lầm
      Con thương chúng khóc thầm đòi bửa
      Phật nhìn đời bắt ứa lòng vàng
      Mười người hết chín người gian
      Ngoài đời đã chán còn loan trong chùa
      Đạo-đức chỉ là khua ngoài miệng
      Tu hành không một chuyện trong lòng
      Kệ kinh học nói cho thông
      Khác nào con két nhái ông chủ nhà
      Nói thông-thái kể ra sao hết
      Làm trái ngang chẳng việc nào xong
      Đáng thương cho kẻ tốt lòng
      Bị người lừa gạt mà không biết gì
      Đến như Phật từ-bi vô hạn
      Cũng bị người giả dạng tăng-ni
      Làm cho sanh-chúng ngờ nghi
      Cửa thiền vắng bóng, đạo nghì lãng tâm
      Con ơi! Đạo thậm-thâm vi-diệu
      Chúng luống công khuấy nhiễu không tan
      Chỉ thương cho khách trần-gian
      Bị lòng ngờ-vực chận đàng từ-bi
      Long-Hoa vốn kỳ thi công-đức
      Hạ-Nguơn là chính lúc chọn lừa
      Lành thì làm, dử nên chừa
      Thiện tồn, ác thất, Thiên-Cơ định rồi
      Núi cao vút bổng trôi thành biển
      Biển sâu hòm lại biến non cao
      Ruộng khô tức khắc sông hào
      Sông hào nháy mắt biến vào rừng sâu
      Cuộc thay đổi lời đâu nói cạn
      Cơ nhiệm-mầu biết dặn sao cùng
      Từ-bi với kẻ hiếu-trung
      An tâm nhờ Phật hộ tùng ngày đêm
      Dử rán bỏ, chớ thêm việc dử
      Lành nên làm thêm sự hiền lành
      Tồn-sanh sẻ được trường-sanh
      Thượng-nguơn trở lại thái-bình an vui
      Con ơi! Khi thắm mùi đạo-hạnh
      Như rồng kia thêm cánh nhẹ bay
      Đời thay mình chẳng hề thay
      Cùng chơn Bồ-tát, Như-Lai đồng thiền
      Mau thành bởi lành duyên kiếp trước
      Sớm nên do chưởng-phước hiện nay
      Cố công lượm lặt một ngày
      Được nhiều hơn kẻ bỏ hoài suốt năm
      Trước không biết sau tầm sẻ rỏ
      Xưa chẳng tu, nay ngộ thì thành
      Dử xưa, nhưng hiện nay lành
      Lành còn, chớ dử tan tành còn chi
      Xưa lành nhưng nay thì làm dử
      Dử còn ra, lành sự đâu còn
      Khác nào nhà mới son son
      Châm dầu đốt rụi chỉ còn đống than
      Lành rán làm, lành toàn chung-thỉ
      Dử chớ theo, dử chí cùng đường
      Dử lành vốn ở tâm-vương
      Chủ tâm chớ để vào đường ngục-môn
      Hồn chủ xác là tồn tại mãi
      Xác chủ hồn là hoại diệt luôn
      Chìu theo sở-dục ngông-cuồng
      Chỉ mau hủy kiếp vô-thường ích chi
      Lấy thần-trí chỉ-huy thể xác
      Thể xác không dẩn dắt đường tà
      Học theo gương Phật Thích-Ca
      Lấy thần trí đạo thắng qua dục trần
      Đời tàn lại nhằm cơ hoại diệt
      Kiếp tạm còn gặp dịp sảy sàng
      Mười phần hết chín phần tan
      Một phần còn lại toàn vàng với châu
      Không cánh mà bay đâu cũng tới
      Ngồi một nơi thế-giới xem cùng
      Giả, chơn lắm sự lạ lùng
      Phật ma khó biết rối tung loài người
      Quá vật-chất bị đời ám ảnh
      Yếu tinh-thần bị cảnh cuốn lôi
      Chung qui chẳng việc nào rồi
      Chỉ làm đau khổ cho đời nhiều hơn
      Rán mở trí để cân giả thiệt
      Nhờ bình tâm xét việc chánh tà
      Đời nhiều khôn khéo quỉ ma
      Đụng đâu tin đó thì là lầm to
      Học khôn quỉ thường lo việc quỉ
      Dựa tánh phàm chỉ nghĩ thân phàm
      Bảo thân phàm đủ cách làm
      Làm theo khôn quỉ, thân phàm mau tiêu
      Được giải-thoát là điều hơn hết
      Còn luân-hồi phải chết chóc luôn
      Luống công bọt nước đóng khuôn
      Giả thân kết cuộc cũng huờn giả thân
      Phải tỏ ngộ, đường trần mới dứt
      Được hết mê, bến tục mới rời
      Mê là gốc khổ con ơi!
      Còn mê, thiên hạ chưa thời nào vui.
      Bởi mê mới làm tôi thị-dục
      Nếu ngộ đâu tùng-phục lòng tà
      Dục, tà đều hại người ta
      Dục là thống-khổ, tà là trầm-luân
      Dục thường vì xác thân khởi xướng
      Tà thường vì vọng-tưởng gây ra
      Cả hai đều thứ mắt loà
      Lợi gần thì thấy, hại xa không tường
      Gần dứt thở trên giường chưa biết
      Bảo vợ con nối tiếp đường lầm
      Vì tình mà thọ cảm tâm
      Vợ con rồi cũng lũi lầm theo luôn
      Nghiệp cha mới vừa buông, con bắt
      Hết cháu rồi kế chắt nối truyền
      Cứ như thế đó lưu-liên
      Gây nên một khối thảm duyên nhiều đời
      Cha mẹ chết con rơi nước mắt
      Con chết thì cháu chắt khóc ròng
      Vợ thì chan-chứa vì chồng
      Chồng thì vì vợ đôi giòng lệ rơi
      Nước mắt ấy từ đời vô-thỉ
      Bốn biển to đem ví không bằng
      Sanh-ly, tử-biệt vô ngần
      Giây oan đáng sợ, nợ trần đáng ghê
      Vạn sự bởi ma mê dẩn lối
      Trăm việc do quỉ tối cầm đầu
      Giác xong, mê nọ còn đâu?
      Ngộ rồi lối ấy bị thâu mất liền
      Trong tâm khởi dử hiền phải biết
      Lấy trí phân hư thiệt cho rành
      Nếu điều tà niệm còn sanh
      Tự mình trừng-trị tảo-thanh lòng mình
      Hành đạo phải tự tin đầy đủ
      Tham thiền cần tự chủ hoàn-toàn
      Vọng trần vừa mới thoáng ngang
      Chận ngay chớ để lan tràn trong Tâm
      Chừng nào cảnh hết làm Tâm loạn
      Khi ấy Tâm đã đoạn cảnh trần
      Chánh tà đều được minh-phân
      Nhưng đừng để tánh ngã-nhân chen vào
      Tâm, cảnh chẳng còn màu hổn-độn
      Tà, chánh không xáo-trộn trong lòng
      Như là vật với Hư Không
      Tự nhiên ánh-sáng đại-đồng bừng ra
      Con ơi! Phậ Thích-Ca đắc-đạo
      Bị ma-vương khảo-đảo lắm lần
      Nếu Tâm còn chút vọng-trần
      Tất không đạt được quả phần Như-Lai
      Ngồi niệm Phật thì ai cũng niệm
      Nhứt Tâm, không xao-xuyến ít người
      Tâm như chong chóng giửa Trời
      Phật thì một niệm, còn mười niệm ma
      Các việc xấu nhớ ra trước nhứt
      Kế tay chân buồn bực mỏi mê
      Rồi ma buồn ngũ chạy về
      Phật quên niệm đến, khói mê phủ vào
      Không cần hỏi Ông nào cũng biết
      Niệm thế bao giờ Phật chứng cho?
      Khác nào nồi gạo mới vo
      Bắt lên nhắc xuống bao giờ chín cơm?
      Mục đích việc sớm hôm niệm Phật
      Là để cho chấm dứt niệm tà
      Chỉ còn một niệm Di-Đà
      Để nhờ Phật rước sang qua Liên-Đài
      Có thật cảm Phật Ngài mới ứng
      Niệm lơ là Phật chứng vào đâu
      Ví người đã rớt sông sâu
      Không cần kêu cứu, ai hầu cứu cho?
      Niệm Phật chẳng béo no chi Phật
      Phật cũng không mong nhắc đến tên
      Chúng sanh muốn Phật vớt lên
      Cho nên mới tưởng niệm tên Phật Ngài
      Phật nguyện độ muôn loài thoát khổ
      Nd6n khi nghe ai có lời xin
      Phật thêm động tấm bi tình
      Như là mẹ thấy con mình lâm tai
      Phật nhứt định không sai lời nguyện
      Nhưng chúng sanh phải niệm chí-thành
      Chỉ là một niệm trọn lành
      Cũng là được Phật thân-hành đến nơi
      Hoặc chẳng niệm một lời chi cả
      Nhưng thường hay có dạ từ-bi
      Trần ai chẳng nhiểm vật gì
      Cũng là được Phật hộ-trì ngày đêm
      Người tự độ cầu thêm Phật độ
      Như nước xuôi lại gió thuận chìu
      Đường về chóng biết bao nhiêu
      Được hai sức độ mau siêu phàm-trần
      Tuy có được tinh-thần bác-ái
      Cũng nhớ nên tưởng vái Di-Đà
      Kỳ nầy Phật ấy ghé qua
      Rước về Cực-Lạc ngồi Tòa Kim-Liên
      Cỏi ấy chẳng não-phiền đau khổ
      Tuổi sống lâu vô số vô biên
      Muốn chi thì được có liền
      Thân người nào cũng bằng sen hóa thành
      Cỏi ấy vốn trọn lành, trọn tốt
      Cỏi ấy không ai chết, ai già
      Thường ngày có đức Di-Đà
      Dùng thần-thông hoá hiện ra muôn hình
      Người nào cũng quanh mình đều sáng
      Ai cũng đều viên-mãn thần-thông
      Đường xa muôn dặm Tây Đông
      Nhưng đi chỉ mất độ trong phút giờ
      Người cỏi ấy thường trưa mỗi bửa
      Đi cúng dường Phật ở khắp nơi
      Đi về trong buổi ngọ thời
      Người nào cũng muốn thỉn lời Như-Lai
      Nên ai cũng đồng giai Bồ-Tá
      Không người nào sa-lạc phàm-phu
      Hạ-Nguơn kẻ phát tâm tu
      Cầu về Cực-Lạc là đầu nhập môn
      Cỏi ấy vốn người thân-thiện cả
      Ai muốn sang phải dạ lương-hiền
      Cỏi sen người phải như sen
      Gần bùn mà chẳng ố hoen mùi bùn
      Cỏi lành kẻ dử hung khó bước
      Phật từ-bi chẳng rước bất lương
      Muốn về Cực-Lạc Tây-Phương
      Các điều hung dử chớ vương điều nào
      Lá già thì trước sau cũng đổ
      Để lá non thay nở nên cành
      Hết đời trược, kế đời thanh
      Luật đào-thải ấy đã dành từ lâu
      Thuở xưa quả địa-cầu rất tốt
      Đất bằng vàng, thảo-mộc bằng châu
      Người nào cũng dung nghi tốt đẹp
      Ai cũng đều hiền-đức thông-minh
      Nhỏ lần cho đến hiện tình
      Lòng người hoá xấu, địa hình quá dơ
      Đến lúc phải ban sơ lập lại
      Khó tránh ngày có đại biến đi
      Chính là cũng một cuộc thi
      Ai rơi ai đậu trong kỳ này đây
      Đức Tiếp-dẩn kỳ này cũng tới
      Rước hiền-nhơn thế-giới Ta-Bà
      Đem về Cực-Lạc Di-Đà
      Dứt đường sanh-tử, lánh xa hồng-trần
      Bá tánh nhớ tu thân, lập hạnh
      Nữ nam cần cải chánh trừ tà
      Loc lừa trận ấy nổi ra
      Có Thần che chở cho qua tai nàn
      Thiếu đạo-đức sắt gang cũng chảy
      Thật hiền lành bới cạy không trôi
      Luật kia đã định sẳn rồi
      Lành thời tồn tại, dử thời tiêu-tan
      Ngòi pháo đốt tất vang tiếng nổ
      Họa gây ra thì khổ hại thân
      Cũng nên xét kỹ xa gần
      Cho hồn khỏi đọa, cho thân khỏi đày
      Hồn bị đọa, khó khai ngộ được
      Thân bị đày khó vượt lao lung
      Dẩn nhau đi tới đường cùng
      Thân tròng thêm tội, hồn tròng thêm mê
      Thê thảm rồi, kế thê thảm tới
      Ma củ đi, ma mới hiện vào
      Lúc nào biển cũng sóng xao
      Chúng sanh chẳng có lúc nào đứng yên
      Phần lớn bị bạc tiền mờ trí
      Ít ai mà chủ-trị được tâm
      Nghèo thì bị bạc làm câm
      Giàu thì bị của giam cầm chung thân
      Xưa nay chốn hồng-trần như thế
      Hơn thua nhau chỉ kể đồng tiền
      Giòng đời xuôi ngược đảo-điên
      Đều do cái thứ bạc tiền mà ra
      Thứ tiền bạc người ta tạo nó
      Rồi người ta lại khổ vì tiền
      Không tiền, nói phải cũng điên
      Có tiền nói quấy cũng thiên người ừ
      Trâu bò thì bị người xỏ mủi
      Người bị tiền bạc cởi trên lưng
      Trâu bò chỉ khổ xác thân
      Người thì xác thịt, tinh-thần khổ luôn
      Khổ đến chết không buông được nó
      Mà nhiều người lấy đó làm vinh
      Tiền xem trọng, nghĩa xem khinh
      Ngày nay thế-giới chỉ tin đồng tiền
      Tiền là bạc không yên một chổ
      Nay tay nầy, mai ở tay kia
      Người thường vì nó rẻ chia
      Gây ra đổ máu đầm-đià khắp nơi
      Chủ được nó là đời hạnh-phúc
      Nó chủ mình là mất tự do
      Làm ra để giúp để cho
      Chớ gom góp để bo bo giử đời
      Đem giúp đở cho người chẳng mất
      Cứ bo bo giử cất không còn
      Vật mòn biết dụng không mòn
      Tiền đừng nên bạc nên tròn nghĩa ân
      Ham tiền, bị hư thân lắm kẻ
      Mến bạc, nhiều người nhẹ giá danh
      Gái thì bán mất tiết-trinh
      Trai thì trộm cướp hoặc sanh gian hùng
      Thân cho mấy khi lòng mến bạc
      Tình thân kia cũng nát như tương
      Tự mình bóp chết tình thương
      Mà không sáng mắt bởi vương bạc tiền
      Tiều dùng đúng, tiền hiền như Phật
      Bạc xài lầm, bạc ác hơn ma
      Phật ma cũng tại người ta
      Chớ tiền bạc nó vốn là vô-tri
      Nhiều tiền kiếp Mâu-Ni giàu có
      Bạc tiền đâu làm khổ được Ông
      Mà là nhờ có tiền đồng
      Giúp Ông bố-thí khắp trong dân làng
      Đó là một trong ngàn công-đức
      Phật Thích-Ca chứa chất từ xưa
      Dùng tiền như hạn cho mưa
      Biển non đo cũng chẳng vừa đại ân
      Phật xưa cũng xác trần cỏi tạm
      Ngài cũng tình cũng cảm như ai
      Thế mà Ngài chứng Như-Lai
      Nhờ lòng bố-thí, nhờ hay nhân-từ
      Phật làm thế, nay người cũng thế
      Tất nhiên là ngồi kế Phật Ngài
      Nhớ câu trọng nhgĩa hơn tài
      Tiền tài chớ để nó sai khiến mình
      Ai có của bỉ khinh cũng mặc
      Đừng vì tiền gay gắt với ai
      Có ra thì đở xây xài
      Không thì nhịn chịu chớ cay đắng lòng
      Nghèo nhớ giử lòng trong dạ sạch
      Giàu đừng quên bố đức thi ân
      Nên cho kẻ khác lây phần ấm no
      Được như vậy, được kho công-đức
      Sống đời đâu khổ cực vì đời
      Trong tâm thường được thảnh thơi
      Tuy trong cỏi tục mà đời Thần Tiên
      Tiên với tục dính liền mặt trái
      Để vậy phàm, lộn lại là Tiên
      Cũng thời xữ-dụng đồng tiền
      Người lo quần chúng, kẻ riêng lo mình
      Lo quần chúng là tình Tiên Phật
      Lo riêng mình là chất phàm nhân
      Tình Tiên Phật hết trầm-luân
      Chất phàm nhân tất còn thân luân-hồi
      Phật phàm có thế thôi đâu khó
      Làm hay không việc đó tại người
      Người đâu bóng đó không rời
      Ngoái đầu ngó lại mặt trời thấy ngay
      Xưa ma đó, bổng nay Phật đó
      Cây với thuyền nào có xa nhau
      Khéo tay moi móc ghép vào
      Thì cây nên được thuyền tàu khó chi
      Chúng sanh chớ bỏ đi tự lực
      Mọi người nên lấy sức của mình
      Phàm tình đổi lại Thánh tình
      Tự mình sửa lấy lòng mình hơn ai
      Chớ ỷ lại kẻ ngoài cứu vớt
      Phải tự mình tìm cách thoát ly
      Thật tâm tự độ mình đi
      Tự nhiên có Phật hộ-trì khỏi lo
      Không tự độ muốn cho Phật độ
      Khác nào như đất bỏ không trồng
      Ví dù mưa xuống ngập đồng
      Trái bông cũng chớ có hòng sanh ra
      Biết tự trị tức là tự độ
      Làm lành, còn dử, bỏ không làm
      Dù cho lòng rất muốn ham
      Nếu là việc quấy cũng cam nhịn chừa
      Muốn thì cứ làm bừa không xét
      Trong mười điều hỏng bét chín điều
      Muốn điều lành chẳng bấy nhiêu
      Muốn điều hung dử lại nhiều gấp mươi
      Cho nên mỗi một điều muốn nói
      Hoặc trước khi muốn khởi việc làm
      Phải cần hỏi lại lương tâm
      Xét coi việc có lổi lầm hay không
      Gặp việc khó thấy lòng bối rối
      Riêng mình không hiểu giả hiểu chơn
      Nên tìm hiểu bậc hiền nhân
      Chớ nên nhắm mắt đưa chân đi càn
      Lỗi với người khó toan chuộc tội
      Lỗi với mình sửa cải dễ đâu
      Lỗi thân, thân chịu dải dầu
      Lỗi lòng, lòng chịu âu sầu mê man
      Thân lao khổ, bất an lòng dạ
      Lòng âu-sầu, thân thể mòn hao
      Không âu-sầu, chẳng khổ lao
      Lòng đừng để một phút nào rời thân
      Phải tu luyện, tinh-thần sáng-suốt
      Cần dưỡng-nuôi, hạnh-phúc đủ đầy
      Cây cong uốn mãi cũng ngay
      Người hư thế mấy, sửa hoài cũng nên
      Học hỏi vốn là nền trí-thức
      Sách kinh là cái nút tâm-linh
      Cần học hỏi, đọc sách kinh
      Giúp cho sức hiểu của mình rộng ra
      Lành kém trí như nhà thiếu cửa
      Hiền mà ngu như ngựa cái mù
      Hiền minh chớ để hiền ngu
      Lành thì lành trí, chớ tu suông lành
      Tu có hành, giá danh châu báu
      Tu không hành tiếng nhạo đá chai
      Tu hành cần được cả hai
      Trong hai thiếu một chẳng xài vào đâu
      Chớ học nói ít câu hán-tự
      Tự cho mình hay chử là lầm
      Chữ đâu nghĩa đó cho thâm
      Chử không hiểu nghĩa như câm khác nào
      Đức không tài như dầu thiếu lửa
      Tài thiếu đức tợ ngựa không cương
      Đức tài có đủ hai phương
      Lửa dầu gồm đủ, ngựa cương sẳn sàng
      Đạo có hạnh, mới rằng học Đạo
      Tu không hiền, ai bảo là tu?
      Cửa thiền nay quá mờ lu
      Do người giả đạo, dối tu phần nhiều
      Đạo không hạnh là tiêu diệt Đạo
      Tu làm hung là đảo ngược tu
      Mù còn có thể hết mù
      Tội lường gạt Phật dể dù gì tiêu
      Tội vô ý, còn nhiều chổ thứ
      Tội cố tình, luật xử không tha
      Nếu tu không được thì ra
      Chớ mưu lấy Đạo làm nhà buôn dân
      Tạo ngu dại, hưởng phần ngu dại
      Làm ác gian, hưởng cái ác gian
      Chạy Trời sao khỏi nắng chan
      Hại người mù, tất phải mang kiếp mù
      Thù người, bị người thù khó trốn
      Tổn hại người, người tổn hại mình
      Nhân nào quả nấy công minh
      Người trong Hạ-giới chớ khinh Lưới Trời
      Con ơi! Phật lập lại lời nói trước
      Đời Hạ-Nguơn vô phước thì nhiều
      Nghiệp mê không những khó tiêu
      Họa sầu trái lại dể chiêu vào mình
      Việc trả báo rất nhanh khó tưởng
      Sớm gây thì chiều hưởng không lâu
      Thần minh tuy chẳng thấy đâu
      Nhưng mà mọi việc đều tâu Ngọc-Hoàng
      Tội đền tội, bạc vàng khó chuộc
      Phước thì là gặp phước khỏi lo
      Công bằng Ngọc-Đế cân cho
      Mảy lông không lọt, chớ lo sai lầm
      Vừa mới nghĩ trong tâm chưa lộ
      Nhưng Thần minh đã rỏ dử lành
      Sức thần hiểu biết rất nhanh
      Phàm gian chớ có vọng sanh điều tà
      Điều tà mặc dù là chỉ nghĩ
      Song cũng làm tâm trí lu mờ
      Khởi ra ý xấu ban sơ
      Diệt liền chớ để dây dưa lâu ngày
      Ý nghĩ xấu kéo dài bao độ
      Hành động tà càng lộ bấy nhiêu
      Hiểu rồi cương-quyết trừ tiêu
      Chớ nên tha thứ nuông chìu vọng tâm
      Vọng tâm nếu chẳng làm yên lặng
      Ví dù ngồi bên cạnh Phật Đà
      Cũng không hề được thấy ra
      Bị tâm vọng nó làm lòa mắt đi
      Tâm vọng rất làm nguy hạnh-đức
      Người tu hành chưa dứt vọng tâm
      Như ôm rắn độc mà nằm
      Thân kia không biết họa lâm lúc nào
      Tâm vọng dứt mới vào cỏi Phật
      Vọng tâm còn khó nhập Niết-Bàn
      Vọng tâm là gốc mê man
      Chúng sanh vì nó sáu đàng chuyển-luân
      Lúc niệm Phật, tâm thần xao-xuyến
      Khi tham thiền, lười biếng mỏi mê
      Thấy trong đầu óc nặng nề
      Ấy là ma nghiệp vổ về đầu tiên
      Nếu ý-niệm để nghiêng theo nó
      Thì đạo tâm từ đó lần phai
      Đến khi tới trước Phật đài
      Mà tâm vẩn loạn là ngày nguy cơ
      Phật không phải chỉ thờ lấy vị
      Thờ Phật là biểu thị lòng tin
      Lòng tin càng được chặt gìn
      Càng cao đức-hạnh, càng bình-định tâm
      Không thờ Phật mà thầm tin-tưởng
      Hơn thờ mà bỏ luống không tin
      Có tin mới biết sửa mình
      Không tin đâu bỏ hành-trình xấu xa
      Tin là mẹ đẻ ra ngôi Phật
      Tin là thuyền cứu vớt chúng sinh
      Có tin thì mới có thành
      Thiếu lòng tin-tưởng, tu hành sao nên
      Tin-tưởng mạnh, tất bền ý-chí
      Ý-chí bền thì vị quả nên
      Không tin thì chí không bền
      Không bền chí sẻ không nên đạo mầu
      Việc càng khó, càng sâu tin-tưởng
      Tin-tưởng sâu thì chướng-ngại tiêu
      Tin là thứ phép cao-siêu
      Sẻ làm như ý, sẻ tiêu ma tà
      Tin -tưởng Phật thì là gặp Phật
      Tin-tưởng ma thì gặp quỷ ma
      Chử tin đối với người ta
      Rất nên quan-trọng lựa mà tin theo
      Tin-tưởng vốn là điều cần-thiết
      Nhưng phải nên suy-xét kỷ càng
      Chánh đường khi thấy rỏ ràng
      Chừng ni sẻ đặt lòng vàng tin theo
      Tin dể dải, thường gieo ân-hận
      Tin bướng càn, lầm lẩn phần nhiều
      Không tin thì đạo không siêu
      Dể tin quá cũng chẳng tiêu nghiệp trần
      Dể tin tất tâm thần dễ động
      Dễ động tâm, dễ móng sự trần
      Sự trần dắt được tâm thần
      Khác nào như bị thọt chân vào còng
      Sức tự chủ đã không còn nữa
      Quyền hành do SÁU ĐỨA GIẶC TRẦN
      Tha hồ thỏa mản nhục thân
      Tâm hồn cứ thế mê dần đi thôi!
      Mạng sống chỉ là mồi thị-dục
      Tâm hồn thì lệ-thuộc xác thân
      Loay hoay ở giửa ngục trần
      Lúc nào cũng sợ tử-thần đến kêu
      Giàu cũng sợ, mà nghèo cũng sợ
      Chủ cũng lo, mà tớ cũng lo
      Những người chức trọng, giàu to
      Vấn đề chết chóc sợ lo hơn nghèo
      Nhiều ham muốn thì đeo nhiều khổ
      Vọng-tưởng luôn đâu có yên lòng
      Kẻ thì tốn của, người công
      Kẻ dùng tài sức, người dùng tâm tư
      Lo đến chết không như ý được
      Hết muốn này đến lượt muốn kia
      Mồ hôi nước mắt đầm-đìa
      Mà lòng ham muốn nọ kia chưa vừa
      Kẻ được sớm thì trưa lại chết
      Người chiều nên bổng mất sớm đi
      Lúc còn trẻ lại ngu si
      Chừng thông-minh được là khi đã già
      Nhơn-loại chẳng ai mà thuận cảnh
      Chúng sanh không ai rảnh trong lòng
      Thế mà chẳng việc nào xong
      Chết rồi mà vẩn còn lòng nuối theo
      Bởi tiếc nuối giàu, nghèo, thương, ghét
      Bởi tạo ra các nghiệp tiền trần
      Nên sau khi đã bỏ thân
      Đi theo nghiệp ấy chuyển luân lại liền
      Nghiệp lôi cuốn như ghiền bệnh ruợu
      Khi thèm, không ai rủ cũng đi
      Hôm qua say ngũ li bì
      Bửa nay say nữa, dễ gì bỏ say
      Nghiệp thế, phải đầu thai cỏi thế
      Mến trần thì sinh đẻ nơi trần
      Quả sanh vì bởi có nhân
      Nếu nhân không có, quả sanh bao giờ
      Trước cũng bởi vì nhơ bợn thế
      Nay mới rơi trong bể hồng trần
      Hiện thời nếu chẳng tu thân
      Sau nầy khó tránh khỏi phần đầu thai
      Tùy theo nghiệp mỏng dày đã tạo
      Mà trí ngu, bần phú khác nhau
      Nhưng dù khôn dại, nghèo giàu
      Vẩn già, vẩn chết, vẩn đau khổ đời
      Những cái khổ hồi thời quá khứ
      Người đã quên thành thử không ghê
      Thật ra là một tràng mê
      Từ hồi vô thỉ kéo lê tới giờ
      Biết bao kiếp lên bờ, xuống nước
      Khi thăng Tiên, khi rớt lại phàm
      Lúc người, lúc thú, lam nham
      Kể sao hết cuộc thăng-trầm tiền thân
      Khi thì phú, khi bần tột hạng
      Lúc ấm no, lúc chẳng áo cơm
      Khi ngói gạch, khi lá rơm
      Lúc thì quan tướng, lúc làm tù nhơn
      Kiếp thì bị treo thân lũng lẵng
      Kiếp thì ngồi chỏng cẳng ra oai
      Kiếp thì chết chẳng chôn thây
      Kiếp thì tống táng, chật ngoài, chật trong
      Khi thì xác trôi sông chập chả
      Khi thì thây tan rả giửa đồng
      Kể sao hết chuyện não nồng
      Của tiền kiếp, khách hồng-trần đã mang
      Kiếp làm gái, chịu đàng đẻ chửa
      Kiếp làm trai con vợ đùm đề
      Khi thì trọn kiếp phu thê
      Khi thì bướm chán, ong chê giửa chừng
      Có khi bị cùi phong, xụi bại
      Có khi thì điên dại, mù câm
      Sống không nhà cửa ăn nằm
      Lang thang đường phố xin ăn qua ngày
      Có kiếp bị bọn trai lừa gạt
      Có kiếp thì bị thác vì tình
      Kiếp thì làm đĩ bán mình
      Kiếp thì cô quạnh trong tình cấm cung
      Khi thì được anh-hùng vang dội
      Khi thì mang lấy tội phản thần
      Lúc thì quý tợ vàng cân
      Khi thì rẻ nát còn hơn con dòi
      Kiếp thì được người coi vua chúa
      Kiếp thì ra thân đứa ăn mày
      Mới cười, kế khóc chua cay
      Cứ như thế đó đổi thay không ngừng
      Như lời đã vừa phân đoạn trước
      Giàu, nghèo do tội phước mõng dày
      Không cần phải hỏi nơi ai
      Tự mình suy cũng hiểu ngay thế nào
      Kiếp trước mở hồ bao bố-thí
      Nên kiếp này địa-vị giàu sang
      Kiếp này bỏn-sẻn tham gian
      Kiếp sau đói khó nghèo nàn tả tơi
      Nghiệp dâm đảng sanh nơi đỉ điếm
      Nghiệp ruợu chè sanh chốn tửu lâu
      Nói sơ, chẳng kể hết đâu
      Nghiệp đâu sanh đó, khó hầu đi sai
      Mới kiếp trước ghét cay, ghét đắng
      Kế kiếp sau làm bạn, làm chồng
      Luân-hồi lộn bậy cỏi hồng
      Khi cha, khi mẹ, khi chồng, khi con
      Mới đời trước đánh đòn đứa ở
      Kế đời sau làm tớ bị đòn
      Chết rồi nhưng nghiệp vẩn còn
      Mạnh thì nở trước, yếu tồn lại sau
      Cuộc luân-chuyển chừng nào mới hết
      Nếu chúng sanh còn kết giây oan
      Ở trong ba cỏi, sáu đàng
      Như là giửa bải chiến-tràng khác chi
      Người biết giúp người, thì ít có
      Người hại người, thì số vô biên
      Tranh hơn ở kiếp hiện tiền
      Quên rằng tội ác còn truyền hậu lai
      Danh không chánh, chỉ gây hậu hoạn
      Lợi bất nhân, hưởng chẳng lâu dài
      Vui nay để chịu khổ mai
      Mà không nghĩ đến, đời nay nhiều người
      Nay đắc thế, chê cười hèn yếu
      Mai thất thời, phải chịu cười chê
      Đời thường nay tướng, mai hề
      Chớ nên hiếp đáp, nhúng trề môi ai
      Lúc mạnh, khá nhớ ngày yếu dở
      Khi giàu, đừng quên thuở bần cùng
      Ở ăn giử mực trung dung
      Sống không kẻ oán, chết không người hờn
      Kẻ đã hiểu đâu chơn, đâu ngụy
      Khá khuyên người chổ mị, chổ không
      Chưa làm, chỉ tính trong lòng
      Cũng là ảnh-hưởng chớ hòng tính gian
      Thường nghĩ tốt, có Thần Phúc hộ
      Hay tưởng xằng bị Họa Thần theo
      Họa Thần theo, tất nạn eo
      Được Thần Phúc hộ thì tiêu tai nàn
      Lòng dạ ác, có màng tối phủ
      Tâm tánh lành, có lưới sáng bao
      Mắt Thần khi ngó nhìn vào
      Tức thời biết rỏ người nào hiền, hung
      Màng tối phủ, ma nung, quỉ giục
      Lưới sáng bao, Thần chúc, Phật ban
      Quỉ ma nung giục thì tàn
      Phật Thần ban chúc thì an lạc đời
      Lòng lành dử lộ nơi nhơn tướng
      Khách nữ nam đừng tưởng nằm yên
      Trong tâm vừa muốn mưa phiền
      Thì là ngoài mặt cũng liền kéo mây
      Phàm thấy sắc tướng ngoài còn biết
      Thánh xem còn thấu-triệt đáy lòng
      Tâm không mà chẳng phải không
      Mười phương chư Phật đều trông thấy rành
      Tâm đổi dạng, khi lành khi dử
      Tâm biến thành lúc thú, lúc người
      Ấy là tâm vọng của đời
      Nó thường theo cảnh mà dời đổi luôn
      Tâm vọng ấy nếu còn vọng mãi
      Thì chúng sanh còn phải chuyển-luân
      Vọng tâm nếu được lặng ngưng
      Phàm nhân trở lại Thánh nhân tức thời
      Gốc tâm vọng do nơi cảm nhiễm
      Thói quen ưa đã chiếm trong lòng
      Lúc nào cũng muốn cũng mong
      Trong tâm đâu có vắng không lúc nào
      Thường vì quá ước ao thèm khát
      Nhiều khi gây thành giấc chiêm bao
      Lỗi lầm lúc thức phạm vào
      Đến khi ngũ cũng chiêm bao lổi lầm
      Khi người để vọng tâm chi phối
      Thì tinh-thần mệt mỏi tối đen
      Chỉ làm theo cái thói quen
      Xấu xa cũng mặc, đê hèn cũng thây
      Thói quen khiến thường hay vọng-tưởng
      Chưa vừa lòng vẩn muốn chưa thôi
      Thêm đời nhiều thứ cuốn lôi
      Càng làm ý muốn con người nhiều thêm
      Việc phước đức không thèm muốn đến
      Sự tà gian cứ mến theo luôn
      Xấu xa chẳng biết hổ buồn
      Biết bao kẻ bị điên-cuồng lợi-danh
      Thấy sắc đẹp, động tình muốn lấy
      Nghe lợi to, mong chạy đến giành
      Của ai thấy cũng mong manh
      Đến như của mẹ, cha mình còn tham
      Cậy quyền thế, lấy ngang lắm kẻ
      Dùng trí khôn, chia xẻ nhiều người
      Muốn cho lấy được không thôi
      Dù ai oán ghét chê cười cũng trơ
      Biết rằng quấy, không chừa chẳng bỏ
      Hiểu là sai, cứ mó vẩn đeo
      Cố tình tội lỗi giắc reo
      Lòng tham muốn lấy, hiểm nghèo vô biên
      Lời lành có người khuyên không nhớ
      Việc dử không ai trỏ chẳng quên
      Thói quen từ trước nổi lên
      Thường nghiêng theo dử, ít nghiêng theo lành
      Sự cảm nhiểm kết thành nhiều kiếp
      Cho nên khi gặp dịp nở liền
      Nghề nào kiếp trước đã chuyên
      Kiếp này nghề ấy người liền hiểu ngay
      Luân hồi có khi dài, khi ngắn
      Có khi vừa chết đặng ít ngày
      Thì liền bị dắt đầu thai
      Làm người trở lại, nhớ ngay kiếp người
      Nếu bị nghiệp sanh nơi cầm thú
      Sống theo loài rừng rú ngu đần
      Sau dù trở lại nhân thân
      Dể quen tánh thú, nhiều hơn tánh người
      Những tạp-quán hồi thời quá khứ
      Nếu như không cơ hội chạm va
      Thì là khó nổi nhớ ra
      Thói quen nằm mãi nơi nhà nghiệp duyên
      Nếu ma quỉ sanh lên nhân loại
      Dể cảm theo cái thói quỉ ma
      Chánh đường nếu chẳng xông ra
      Thì là dễ bị đường tà cuốn lôi
      Đã sanh được làm người rất quý
      Thường được nghe dạy, chỉ tu hiền
      Gần đường về Phật, về Tiên
      Không tu, sau khó trở nên làm người
      Để sanh lạc vào nơi cầm thú
      Không được nghe khuyên nhũ lời lành
      Thì không được biết tu hành
      Tất còn chịu kiếp tử sanh lâu dài
      Nạn ấy lớn hơn tai nạn khác
      Cũng là điều hình phạt tối cao
      Để cho cửa thú lọt vào
      Giấc mơ dài biết ngày nào tỉnh ra
      Giới ma quỷ cũng là đại nạn
      Kiếp sống như là rán là mây
      Tiêu tan chẳng có hẹn ngày
      Thường cam đói khát giận gây trong lòng
      Tánh oán ghét đã xong cực độ
      Nên thường gây đau khổ cho người
      Không kiêng Phật, chẳng kể Trời
      Khiến cho nghiệp ác càng hồi thêm cao
      Xưa kia có một trào vua nọ
      Có một ông quan võ bất lương
      Mỗi lần đi đến thôn hương
      Bắt dân làng phải nộp lương, nộp tiền
      Bò heo có, phải khiêng đến nạp
      Có gái xinh, phải dắt tới hầu
      Bắt dân làm việc ngựa trâu
      Lớp thì bị giết, bị tù thảm thương
      Gặp già cả, không nhường, không nể
      Thấy tăng sư, chẳng lễ, chẳng chào
      Rất là ngạo mạn, tự cao
      Không tin quả báo, chẳng nao tuần huờn
      Một hôm nọ, sau cơn yến tiệc
      Bổng nhiên ông thổ huyết chết đi
      Sanh làm ngạ quỷ tức thì
      Mặt mày xấu xí dị kỳ hình dung
      Cổ quá nhỏ, vật không nuốt chạy
      Bụng thì to bằng cái bụng trâu
      Ngày đêm đói khát buồn rầu
      Vất vơ chẳng có chổ nào ẩn thân
      Cơm vừa đút tới mồm thành lửa
      Nước ngậm vào miệng hóa dầu sôi
      Làm cho phỏng lưởi cháy môi
      Chịu điều đau nhức tanh hôi suốt đời
      Trả quả lúc làm người tiền kiếp
      Nhưng thường không được biết tỉnh ra
      Ôm lòng oán hận sâu xa
      Càng làm cho kiếp quỷ ma kéo dài
      Con ơi! Lấy chuyện này để biết
      Những hành tung tiền kiếp mất đâu
      Làm cho thiên hạ đau sầu
      Là gây hậu quả độc sâu cho mình
      Quan ấy lúc sanh binh oai khí
      Khi thác rồi làm quỷ đói đau
      Người đời thử nghĩ thế nào
      Có nên ham thứ hùng hào ấy không?
      Chỉ một lúc thỏa lòng ham hố
      Mà để cho đau khổ muôn đời
      Là điều nên nhịn con ơi
      Ăn quen khó nhịn, nhịn thời cũng quen
      Có quả báo, nên khuyên hướng thượng
      Không đáo đầu ai khuyến trừ tà
      Chết rồi tội mới thấy ra
      Chừng ni có hối cũng là muộn thay
      Chỉ sơ lược một vài nhân quả
      Cho người đời nhớ có trả vay
      Để mà uốn nắn cho ngay
      Ngõ hầu tránh cái hậu lai bất lành
      Phải sáng suốt, cứu mình bớt khổ
      Đừng ngu mê, tông tổ lây sầu
      Nếu mình tu đắc đạo mầu
      Tổ tiên cha mẹ cũng chầu Như Lai
      Trời một mặt sáng đầy thiên hạ
      Cầu một cây đưa cả muôn người
      Tu là việc lớn con ơi
      Cứu cha mẹ được, độ người cũng xong
      Trái Nguơn hạ đã hồng sắp rụng
      Mau chọn nơi gieo giống trường sanh
      Mê đời cặn bả hôi tanh
      Hại mình thì có, cứu mình thì không
      Đời chém giết vì lòng ghen ghét
      Đời lưu manh vì việc tham lam
      Có rồi mà vẩn còn ham
      Ham tài, ham sắc, ham làm công danh
      Thấy người được, còn mình không đuợc
      Xô đẩy nhau, bắt chước cho hơn
      Thường tranh cạnh việc bất nhơn
      Là đời hiện tại gọi tân phong trào
      Quá vật chất, quơ quào bất kể
      Quá xa hoa, tội lệ không kiêng
      Đua nhau cướp lợi tranh quyền
      Ấy là thế giới kim tiền ngày nay
      Con cái chẳng đoái hoài cha mẹ
      Vợ chồng không gìn lẻ ái ân
      Bội thầy, phản bạn, lừa dân
      Cảnh này đã diễn xa gần thiếu chi
      Chẳng đạo lý hơn gì chuối háp
      Không luân thường nào khác heo tơ
      Chuối không ruột chẳng ai nhờ
      Heo lo ăn ngũ để chờ phân thây
      Đạo lý chẳng khác cây thước mộc
      Luân thường như là chốt với đinh
      Thước không, nhà khó ráp thành
      Chốt đinh nếu thiếu thì hình rã mau
      Đạo lý trọng thế nào đủ biết
      Luân thường là cần thiết dường bao
      Ở đời bất luận người nào
      Nên gìn đạo lý, nên trau luân thường
      Người hơn vật biết đường đạo lý
      Người giá cao nhờ nghĩ luân thường
      Dù cho thông-thái, phú-cường
      Nếu không đạo lý luân thường đáng khinh
      Kẻ chỉ biết lo mình vinh hạnh
      Mặc cho ai sống cảnh khốn nàn
      Người đừng tưởng thế là ngoan
      Gặp khi tối lửa tắt đèn kêu ai
      Giửa nhơn loại có dây quan hệ
      Việc lớn cho đến bé nhờ nhau
      Trong đời bất cứ hạng nào
      Tự mình cung cấp không sao hoàn toàn
      Ngay như cái thân đang sống đó
      Được sanh ra nhờ có mẹ cha
      Những điều phụ thuộc khác ra
      Là nhờ tất cả người ta giúp vào
      Ơn cha mẹ làm sao chẳng nhớ
      Ơn mọi người há nở đành quên
      Dù sao cũng rán đáp đền
      Mới không hổ phận sanh lên làm người
      Được lành chớ khinh cười kẻ rách
      Được sang đừng kiêu cách người hèn
      Không nên phân biệt lạ quen
      Thấy ai mắc nạn nên chen giúp dùm
      Mình được sống thì người cùng sống
      Mình được vui giúp chúng đồng vui
      Ở ăn mật-thiết với người
      Sự thơm tho ấy còn mùi nào hơn
      Cuộc sống của thế trần hiện tại
      Cũng cần nên sửa cải như trên
      Giàu nghèo nâng đở nhau lên
      Bỏ đi cái lối sống riêng cho mình
      Ai cũng biết mở tình rộng rải
      Nạn dân nghèo sẻ giải-quyết xong
      Những điều cướp của lường công
      Không còn nghe thấy ở trong xóm làng
      Tình bác-ái người càng biết rộng
      Cảnh thái-bình càng chóng hiện ra
      Nếu tình bác-ái còn xa
      Thái-bình cảnh ấy cũng là còn lâu
      Những gì chúng đang sầu khổ nhứt
      Không nói ra cũng được biết rành
      Thiếu no ấm, thiếu hòa bình
      Là điều thế-giới hiện tình thiết-tha
      Kẻ thiện-chí nhìn qua thế sự
      Không khỏi lòng tư-lự đau buồn
      Dân sinh rối tợ chỉ cuồn
      Chưa xong nhơn họa, kế đường thiên-tai
      Mới lụt bảo chổ này chưa dứt
      Kế xảy ra động đất chổ kia
      Đói đau chết chóc chia lìa
      Nhơn sanh đang lúc đầm-đìa thiên-tai
      Nạn Trời khắp Đông Tây gieo rắc
      Thêm nạn người Nam Bắc hoành-hành
      Chổ này chưa dứt chiến-tranh
      Kế nghe chổ nọ khởi hành binh-đao
      Thảm với khổ kể sao cho hết
      Sống khó khăn, còn chết dể dàng
      Nhìn vào khắp cảnh nhơn gian
      Lao đao chẳng khác như thuyền gặp giông
      Nếu kẻ có tấm lòng bi-mẫn
      Không khỏi lo cầu khẩn hòa-bình
      Thương người như thể thương mình
      Không hề muốn việc đao binh khốn nàn
      Họa thế-giới sắp tàn mai mốt
      Bướm ong còn châm đốt mỗi ngày
      Giết nhau nếu chẳng dừng tay
      Sẻ làm mạng sống nhơn loài ngắn thêm
      Nên tha thứ, chớ hiềm thù nữa
      Hãy nhứt tâm, đừng ở hai lòng
      Giúp người, người sẻ trả công
      Hại nhơn, nhơn hại, chớ hòng hại ai
      Sự báo-ứng đời nay rất chóng
      Quả đã gieo sắp rụng tới nơi
      Trốn người chớ khó trốn Trời
      Chết thì chịu chớ phạm nơi tội tình
      Con ơi! Cảnh bình-minh thấy được
      Phải trải qua một cuộc tối đen
      Ngũ quen còn thức không quen
      Hồn đi theo lớp tối đen nhiều người
      Kẻ tỉnh được gặp trời sáng tỏ
      Người mê luôn theo lộ âm cung
      Thử ra mới biết hiền hung
      Không đem chọn lọc, Tiên Rồng như nhau
      Chưa gặp lửa, vàng thau một sắc
      Đốt ra rồi hai chất khác nhau
      Vàng thì trước cũng như sau
      Còn thau thì lại sắc màu đổi luôn
      Khi thạnh lắm, người thương kẻ mến
      Lúc suy, không ai đến ai thăm
      Dễ dàng thay đổi lương tâm
      Nhìn vào thế thái ngán ngầm lòng son
      Lúc mới mẻ thì còn hăm hở
      Khi củ càng chẳng ngó ngàng vào
      Lòng người phai lạt rất mau
      Tu hành như thế chừng nào cho nên
      Cần phải biết ơn đền, nghĩa trả
      Cần phải gìn chí cả lòng son
      Nguyện tu thì phải tu tròn
      Mặc dù sống chết mất còn chẳng nao
      Đạo cao có chí cao tương xứng
      Như buồm to gió lớn thổi xuôi
      Đường về mau chóng đến nơi
      Móng tay chưa nhọc là ngồi Tây Phương
      Gặp đạo cả, cang trường nhỏ hẹp
      Như ruộng to lúa lép đem gieo
      Nhọc công nghèo vẩn còn nghèo
      Tu như thế rất khó siêu Phật đài
      Ngọc nếu chẳng dồi mài không sáng
      Tu nếu không cố gắng chẳng thành
      Trong tâm thì được trọn lành
      Hốt nhiên trí-huệ nơi mình hiện ra
      Một khi thấy trứng gà khảy mổ
      Chẳng bao lâu sẻ nở gà con
      Mẹ gà phải ấp cho tròn
      Trứng kia bỏ lạnh, gà con chết liền
      Tăng chúng phải tham-thiền đúng cách
      Làm sao cho thống nhứt tinh-thần
      Mắt tai mũi miệng ý thân
      Đem về một chổ thật chân như lòng
      Làm thế chẳng phải trong chốc lát
      Mà phải gìn cho được luôn luôn
      Đến khi như nước trên nguồn
      Chảy luôn không dứt là đường đạo minh
      Con ơi! nhớ chắc gìn lẻ ấy
      Chẳng bao lâu sẻ thấy hiệu năng
      Nếu con nghĩ quấy, tưởng xằng
      Chắp tay ngồi mãi không ăn thua gì
      Việc thành đạo không kỳ mau chậm
      Mà do lòng động tịnh khiến ra
      Động còn thì Đạo còn xa
      Tịnh càng sớm được, Đạo nhà sớm thông
      Động còn bởi còn lòng cảm nhiễm
      Về sự tu còn kém quyết tâm
      Ma đời chúng dễ đến xâm
      Có hơi đường mật ruồi lằng mới bu
      Thiếu cương-quyết khó tu tới chốn
      Hay động tâm dễ cuốn theo đời
      Phải như hoa nỡ giữa trời
      Gió qua cũng mặc, cọp ngồi cũng thây
      Manh mối là đây rán nắm
      Tuy nói làm lòng chẳng xuyến xao
      Minh minh, bạch bạch, làu làu
      Soi đời mà chẳng tổn hao vì đời
      Lúc nào cũng như Trời lớn rộng
      Khắp thế gian đâu cũng trùm bao
      Nhưng không vướng mắc vật nào
      Cổ kim thường tại một màu không không
      Con ơi! Đạo tìm trong não-trí
      Chớ kiếm ngoài, chân-lý khó thông
      Phật, ma đều vốn tại lòng
      Đừng lầm tưởng ở bao đồng xa xôi
      Nay không gặp thì mơi sẻ gặp
      Cố tìm cho thấy mặt mới thôi
      Tâm trung nếu chẳng đổi dời
      Lửa từ trong cái bùi nhùi cháy ra
      Đạo diệu chẳng ở xa chớ ngại
      Thật quày đầu sẻ thấy bên chân
      Bước đi tới, một bước dừng
      Bước cho mòn gót, chẳng từng tới đâu
      Tự mình phải xét câu thiện ác
      Việc nên hư cân nhắc cho rành
      Nếu là những việc bất lành
      Thà đành chịu chết, không đành làm theo
      Không sợ việc đói nghèo, rách rưới
      Không sợ điều mất lợi, mất danh
      Mà là sợ nghiệp bất lành
      Được lòng như thế tu hành rất mau
      Con ơi! biết nói sao cạn lẻ
      Ở thế gian bày vẻ lắm trò
      Cách này, kiểu nọ hay ho
      Phần nhiều cạm bẩy phải dò mà đi
      Tội thường thấy, phước thì ít gặp
      Thiện hiếm hoi, còn ác dẩy đầy
      Lãng tâm chỉ một phút giây
      Đủ làm tội lổi, lưu đày chung thân
      Mới học Đạo, bước chân chưa vững
      Thì phải cần nắm cứng luật nghi
      Nói làm bất cứ chuyện gì
      Cũng cần lấy thước đạo nghì ra đo
      Lấy chơn lý làm cơ bản chính
      Để biện-phân lo tính không lầm
      Việc còn mờ ám trong tâm
      Chớ nên nói bướng, đừng đem làm càn
      Nếu không biết, thưa rằng không biết
      Còn biết thì cứ việc nói ra
      Nói năng chơn chất thật thà
      Ấy là bản chất của nhà chơn tu
      Tuyệt-đối chẳng chấp câu nhơn ngã
      Sự biệt phân cao hạ cũng không
      Với ai cũng đối một lòng
      Khổ thì cứu giúp, vui đồng sớt chia
      Lòng tự-ái thật lìa bỏ hẳn
      Ai hiểu lầm giận mắng không buồn
      Luc nào cũng nhã nhặn luôn
      Nhìn đời bằng mắt yêu thương nhân-từ
      Con ơi! Phải xử cư như thế
      Mới đúng theo kinh kệ truyền khai
      Đọc suông chử nghĩa bề ngoài
      Hạnh tu không giử như loài sáo kêu
      Kinh kệ chỉ là nêu đường xá
      Đọc xong rồi phải khá mau đi
      Hiểu thông mà cứ ngồi lỳ
      Kệ kinh không thể thay đi cho mình
      Pháp tu có hàng nghìn muôn cách
      Chung qui là giải-thoát mà thôi
      Đi thuyền đi bộ tùy người
      Miễn về đến chổ được rồi ớ con!
      Xét theo đó chìu lòn độ chúng
      Đèn hạ-nguơn sắp lụn nay mai
      Đạo mầu cần phải rộng khai
      Để cho đời bớt nạn tai kinh hồn
      Còn nhiều cuộc đất cồn chìm sụp
      Kế lắm hòn đảo trút đổ tan
      Lửa từ dưới biển cháy lan
      Còn thêm lửa núi khổ nàn nào hơn
      Bịnh thổ tả xa gần lung lạc
      Bịnh trái ban hình phạt đó đây
      Tai nàn khắp cả Đông Tây
      Ấy là định mạng nhân loài từ lâu
      Đời cặn bả thảm sầu lắm chuyện
      Kiếp điêu tàn biến chuyển nhiều điều
      Nguời càng giác-ngộ bao nhiêu
      Càng đau xót cảnh bọt bèo thế gian
      Chổ này mới vừa an-ninh được
      Kế chổ kia nổi cuộc rối loàn
      Dân thường sống cảnh lầm than
      Nhìn đời lòng bắt chứa chan giọt sầu
      Nếu người chẳng đồng cầu đạo-đức
      Nổi khổ kia còn chất chồng thêm
      Trong lòng dân chúng không êm
      Thì làn sóng khổ còn thêm trong đời
      Một người quấy xui mười kẻ quấy
      Lở một lần dể xảy hai lần
      Trước khi làm nhớ cân phân
      Tránh lây hại chúng, tránh phần lỗi sau
      Người phải biết gìn câu liêm sĩ
      Người đừng quên giá-trị con người
      Phải gìn tư-cách tốt tươi
      Giàu nghèo gì cũng giử đời sạch trong
      Cần xây-dựng chớ hòng phá hoại
      Rán tạo nên xã-hội ấm no
      Bỏ đi cái lối ngao cò
      Toàn dân nhất trí hẹn hò bình thanh
      Già trẻ được kết thành một khối
      Xóm làng đồng chung lối từ hòa
      Tất nhiên thạnh nước an nhà
      Ngũ không đóng cửa cũng là không lo
      Ấy là việc đáng cho giục thúc
      Dù Thần Tiên cũng chúc thành công
      Người nên cởi mở tấm lòng
      Xây nền hạnh-phúc đại-đồng mau lên
      Con cũng chớ nên quên việc ấy
      Cùng người trong tứ-hải nắm tay
      Phá tan xiềng-xích nhơn-loài
      Tâm hồn sáng-suốt, xác thân no lành
      Cố xây-dựng trường-thành đạo-đức
      Cố khêu lên ngọn đuốc từ-bi
      Cho ai cũng biết đạo-nghì
      Để không còn muốn sự chi hung sùng
      Sống an-lạc người không tội lỗi
      Thác siêu-thăng thế-giới Phật-đà
      Là nhờ đạo-đức khiến ra
      Rất mong sanh chúng Ta-Bà làm theo
      Trể một phút, khốn nghèo một phút
      Bóng âm dương vùn-vụt bay qua
      Nạn tai chết chóc xảy ra
      Trong lòng hoảng-hốt khó mà nhớ tu
      Phật đã biết rỏ câu sanh tử
      Phật đã tường tận sự luân-hồi
      Cho nên Phật nói cạn lời
      Người nên xét kỹ để hồi hướng tâm
      Không tin Phật, chừng lâm họa khổ
      Bừng tỉnh ra đã bỏ xác rồi
      Kế liền bị nghiệp cuốn lôi
      Dễ đâu nhớ được tiền đời ra sao
      Xưa có một người giáu tột bực
      Nhưng trong lòng sâu mọt nhỏ nhoi
      Của mình một điếu không lòi
      Của người chút đỉnh cũng moi móc về
      Bắt tôi tớ nặng nề công việc
      Nhưng lương tiền keo kiệt không cho
      Tiền bao nhiêu cũng bỏ kho
      Ai nghèo mặc kệ không lo giúp dùm
      Người giàu ấy lâm chung sau đó
      Liền đầu thai làm chó trong nhà
      Thấy ai đến cũng sủa la
      Ngày đêm thường sợ người ta lấy đồ
      Lúc nào cũng ăn dơ, ở bẩn
      Thường bị người đánh mắng không yên
      Khi đau chẳng có thuốc men
      Đến chừng chết chẳng ai thèm cất chôn
      Thế mà cũng chưa xong hết nghiệp
      Còn sanh lên chịu kiếp bần cùng
      Làm thân nô lệ tứ tung
      Cơm không no bụng, áo không mặc lành
      Bị nghèo khổ hoành hành đời sống
      Khiến cho lòng oán-hận đủ điều
      Sanh ra trộm cướp xảo điêu
      Làm cho nghiệp tội thêm nhiều hơn lên
      Nghiệp trước hiện đang đền chưa hết
      Đã gây thêm khổ nghiệp đời sau
      Nối liền như xích buộc vào
      Luân-hồi, sanh-tử tiếp nhau không ngừng
      Con ơi! Bắt dửng dưng chăng nhỉ
      Thấy người rồi tự nghĩ đến thân
      Nếu không sớm dứt hồng-trần
      E không tránh khỏi chuyển-luân như người
      Đã nhiều kiếp vào đời ra thế
      Biết bao lần nay chế mai tang
      Vẩn còn lưu lại thế-gian
      Nghiệp xưa đâu phải nhẹ nhàng, ớ con!
      Khuyên thiện-tín giử tròn mối đạo
      Để kỳ này trực đáo Tây Phương
      Không còn ở lại trần dương
      Chịu điều sanh tử, sáu đường mê si
      Lời Phật dạy chạm ghi trong dạ
      Tự rèn lòng cho mở tánh linh
      Để cho rộng biết, rộng nhìn
      Đâu tà, đâu chánh phân minh rỏ ràng
      Trong người có hào-quang sáng rực
      Bị mê si che khuất từ lâu
      Tinh-thần còn phải nhiếp thâu
      Mê si hết được ánh mầu sáng ra
      Ngồi chú niệm Di-Đà Phật Tổ
      Không riêng cầu tịnh-độ siêu sanh
      Mà còn cầu Phật giúp mình
      Ngọn đèn thần tuệ sớm minh trong lòng
      Ngày sáu khắc vẩn không quên Phật
      Đêm năm canh thường nhắc Di-Đà
      Phật trong lòng chẳng rời xa
      Có ngày Phật đến giúp ta vừa lòng
      Phải thành khẩn từ trong tim não
      Chớ lương khương lở đạo, lở đời
      Tu thì phải tu đến nơi
      Nguyện thì nguyện được như lời mới ưng
      Mèo rình chuột ngó trân không nháy
      Người bắn cung nhắm cái hồng tim
      Nhớ rằng trong lúc ngưởng chiêm
      Bao nhiêu ý-niệm phải im một chìu
      Cứ như thế mà đeo đuổi mãi
      Từ rặng non hiện thấy thái-dương
      Hốt nhiên sáng cả lối đường
      Trên cành chim líu, bên vườn hoa khai
      Được diện-mục bổn-lai chơn tánh
      Như ngũ mê vừa tỉnh thức ra
      Nhận đâu thật cảnh thật nhà
      Khác hơn cảnh mộng thấy qua vừa rồi
      Khát gặp nước, lòng người hớn-hở
      Đói được cơm, dạ kẻ hân-hoan
      Muốn tu có Phật dẩn đàng
      Lại càng quý giá muôn ngàn, ớ con!
      Dịp hiếm có, ráng bòn công-đức
      Gặp đạo mầu gắng sức tu theo
      Nghèo tiền, đạo-hạnh chớ nghèo
      Sẻ làm cho kiếp bọt bèo đăng Tiên
      Bao nhiêu nghiệp tiền-khiên cố trả
      Mặc dù cho nhồi quả cách nào
      Vẩn vui lòng chịu không nao
      Chỉ tu một kiếp bước vào đài sen
      Gió nhiều ngọn, khó nhen được lửa
      Vọng lắm điều, khó mở được tâm
      Lâu nay trong chốn thiền-lâm
      Tu nhiều, thành ít bởi tâm vọng nhiều
      Bị thị-dục réo kêu chằn-chặt
      Thêm ngoại trần ghẹo chọc liên miên
      Dễ làm tâm trí ngã nghiêng
      Người tu cần giử chủ quyền trong tâm
      Cỏi lục giới đã lâm vào đấy
      Lòng dục thường động đậy nhiều hơn
      Tâm không làm chủ lấy thân
      Thường hay phạm tội tà dâm dễ dàng
      Lấy tâm chánh dẩn đàng đời sống
      Theo luật kinh xử-dụng việc làm
      Người nào cảnh nấy được kham
      Đạo làm sao trái, đời làm sao hư
      Học tánh Phật, an-cư lạc-nghiệp
      Theo tâm phàm, hoại kiếp khổ thân
      Phàm là ngụy, Phật là chân
      Người nên học Phật, chớ nên học phàm
      Từ-bi đối Bắc Nam vẩn một
      Bác-ái không phân biệt màu da
      Xem nhau như thể một nhà
      Khổ là lo cứu, vui là lo chia
      Lúc nào cũng tràn trề tha thứ
      Dùng từ ngôn dạy chỉ lẩn nhau
      Mặt mày vui vẻ một màu
      Mật đường khó sánh ngọt ngào lời phân
      Thấy đau ốm, ân-cần thăm hỏi
      Thấy nạn tai phấn-khởi giúp giùm
      Ở ăn có thỉ có chung
      Ân-tình xử vẹn, hiếu-trung làm tròn
      Cha mẹ hiếu thì con cháu thảo
      Quan thanh liêm, dân bảo hiền-hòa
      Quan quyền với kẻ mẹ cha
      Há không thận-trọng việc nhà, việc dân
      Trước nên nhớ tu thân vẹn vẽ
      Sau sẻ ra xử lẽ với người
      Mọi bề sẻ được tốt tươi
      Việc nhà, việc nước, việc ngưới đều xong
      Nếu ai cũng dẹp lòng ích-kỹ
      Hành-động chi cũng nghĩ đến người
      Thì đâu đến nỗi hại đời
      Và mình cũng chẳng phạm nơi tội tình
      Cao quý ấy phải nhìn nhận đến
      Lợi ích này phải tiến-hành mau
      Đời người bớt nỗi khổ đau
      Gian phi giảm được, hùng hào bớt đi
      Hãy cố gắng duy-trì mỹ-tục
      Nên đồng-tâm hồi-phục thuần-phong
      Khắp nơi chợ búa ruộng đồng
      Gái trai cùng biết sống trong cương-thường
      Nền giáo-dục cần trương mở rộng
      Sự học-hành áp-dụng toàn dân
      Thị thành cho đến thôn lân
      Mọi người kiến-thức mở mang đồng đều
      Kẻ hửu-trách cần nêu gương tốt
      Dân nên theo luật-pháp ở ăn
      Cả hai vật-chất tinh-thần
      Người trong xã-hội cũng cần giồi-trau
      Bề gia-giáo, người nào cũng có
      Về nhân-tình, chẳng kẻ nào quên
      Con người giá-trị cao lên
      Ít còn thấy hỏng hư nền lý-luân
      Các việc ấy người cần cải-thiện
      Để bớt đi những chuyện ươn hèn
      Tốt lành phải ráng đua chen
      Đáng làm chẳng đợi ai khen mới làm
      Chòm xóm phải thường đàm đạo-lý
      Bà con cần dẩn chỉ đường lành
      Ấy là thường-thức nhơn sanh
      Người đời cần phải thật hành chớ quên
      Con ơi! mấy việc trên vừa kể
      Ai cũng là có thể làm theo
      Không phân giới hạn giàu nghèo
      Mong sao già trẻ nhớ đeo trong lòng
      Nếu để mắt nhìn trong xã-hội
      Kẻ yêu dân chẳng khỏi não-nùng
      Tinh-thần quần-chúng rối tung
      Mạnh ai nấy sống không chung tâm-hồn
      Nếu kêu gọi hương thôn nhất-trí
      Mau chỉnh tu đạo-lý con người
      Trau-giồi đời sống tốt tươi
      Người nào cũng biết thương người như thân
      Việc chẳng khó, chỉ cần nỗ-lực
      Mổi người nên mổi sức góp vào
      Sự chi cũng sẻ làm mau
      Ví dù muốn phá núi cao cho bằng
      Nên đoàn-kết dù rằng rất khó
      Chớ bỏ qua vì nó rất cần
      Muốn gìn giử được thôn lân
      Phải nhờ lực-lượng nhân dân phụ vào
      Người dù mạnh đến đâu đi nửa
      Không được lòng ủng hộ của dân
      Khác nào chiếc ghế lỏng chân
      Có ngày sụp đổ chớ không lâu dài
      Ai chớ có ỷ tài, ỷ sức
      Người cần nên có đức khiêm cung
      Đến khi gặp việc bí cùng
      Sẻ là có kẻ khác giùm giúp cho
      Biết nhường nhịn thơm tho đáng mấy
      Thói ngỗ ngang ai thấy chẳng buồn
      Cây cong uốn mải cũng suông
      Hung hăng cố sửa cải luôn cũng hiền
      Con ơi! Ráng tùy duyên hóa độ
      Dùng tiện-nghi khuyên dổ bá-gia
      Đạo mầu cứ phổ-truyền ra
      Mười người tu được đôi ba cũng mừng
      Từ đạo Phật trùng-hưng trở lại
      Nhiều tăng sư đã phải hi-sinh
      Phật trăm, ma quỷ gấp nghìn
      Lắm điều khảo-đảo tâm-tình người tu
      Chướng-ngại vật mặc dù đầy rẩy
      Không thể làm bải hoải từ tâm
      Nguyện ngăn lấp bể luân-trầm
      Khổ là thường sự, đâu làm lạ chi
      Đã nối gót từ bi Đức Phật
      Màng kể chi xác chất khổ đau
      Đập tan cánh cửa trần lao
      Là điều mong ước đã bao thuở rồi
      Nếu còn có một người nào khổ
      Còn ra tay cứu độ đến cùng
      Đã nguyền từ cái trung tâm
      Con nên nhớ đến, chớ lòng lãng quên
      Lời con thệ động trên Kim Lộ
      Chư Phật đều nghe rỏ từ lời
      Đừng quên nguyện ấy con ơi!
      Xông pha cứu vớt khách đời đang mê
      Làn sóng khổ tràn trề khắp chốn
      Người đang say cảnh mộng còn nhiều
      Giấc mê kia phải làm tiêu
      Cho người mê ấy thấy điều thật ra
      Phận sự đó của người Phật tử
      Phải hiến thân vào sự cứu đời
      Mỗi lần cảm-hóa một người
      Bao nhiêu giọt máu, mồ-hôi đổ vào
      Hẳn con đã trước sau hiểu rỏ
      Chẳng còn nao chuyện khổ đến mình
      Tình yêu khắp cả chúng sinh
      Phật đà hiễu rỏ bằng nghìn kiếp xưa
      Thuyền Bát-Nhã vẩn đưa đón mãi
      Miễn khách trần khổ hải được qua
      Quản chi nắng táp mưa sa
      Từ bi tính ấy đậm đà ở con
      Tuy đã biết đường còn gai góc
      Vẫn không ngừng bước trước gian nguy
      Đại hùng, đại lực, đại bi
      Kẻ chơn Phật tử thường ghi trong lòng
      Tâm hồn sánh hư không chẳng kém
      Tình yêu dân non biển khó so
      Phật cùng con đã hẹn hò
      Vào sanh ra tử vẩn lo cứu đời
      Thời Ngươn Hạ, non dời, biển đổi
      Buổi tàn đời, người cổi, vật thay
      Nhiều người không cánh mà bay
      Lành còn dử mất là ngày nầy đây
      Phong-Thần hội đông tây đại-chiến
      Long-Hoa trường lựa tuyển nhân từ
      Bây giờ ai cũng xưng sư
      Chừng ni đâu thật, đâu hư sẻ tường
      Con ơi! Ráng vạch đường xa rộng
      Đưa hiền nhân khỏi cổng hùm beo
      Quản chi những lúc nguy nghèo
      Bảng vàng chiếm được sáo treo đầy nhà
      Việc gần chẳng phải là xa xắc
      Chuông từ mau đánh thức

  22. Nguyễn Mạnh Hưng

    Nam mô a di đà phật
    Bạch thầy, con có một con mèo, đã sống với con hơn 11 năm, con yêu quý nó như người anh em trong gia đình. Hôm qua nó giãy rụa và nôn ra rất nhiều, con nghĩ nó ăn phải bả, con và bố con đã đưa nó đi cứu chữa nhưng ko kịp, nó đã chết đau đớn trên tay của con, khi chết nó vẫn mở mắt, chân tay co quắp, dù con đã cố gắng vuốt mắt nó nhưng nó vẫn không nhắm được, điều đó làm con bị ám ảnh, con thương nó lắm, con và bố đã mang nó đi chôn, thắp cho nó năm nén hương và con đã nam mô a di đà phật mong con mèo sẽ được đầu thai làm người, nhưng con vẫn nhớ nó quá, thỉnh thoảng bên tai con vẫn nghe thấy tiếng kêu của nó, con đã khóc rất nhiều, mong thầy cho con một lời khuyên để lòng con được thanh thản, con đội ơn thầy

  23. đức thắng

    Chào thầy con là kẻ buồn rầu luôn suy nghĩ về tiền bạc danh vọg con xin thầy cho con lời khuyên để tâm thanh tịnh hơn không nghĩ đến tiền bạc danh vọng

    • Trà My

      Mình cũng đang bị phân tâm như bạn.Trong tâm muốn hướng đến thanh tịnh. Nhưng thật sự vẫn còn bị giằng xé vì công danh và tiền bạc. Vì tuổi đời còn rất trẻ.

  24. Giang

    Nam Mô A DI Đà Phật
    Con chào Thầy.
    Con 29t có gia đình được 8nam có 2con 1gai va 1trai. Gđ hai bên đều yêu thương. Người ngoài ai cũng ngưỡng mộ ao ước. Cuộc sống vật chất đầy đủ sung sướng, nhưng bên trong có mấy ai hiểu? Chồng con ngoại tình phản bội con, yêu thương một cô gái nhỏ hơn con 9t,lừa gạt con suốt 4thag trời đến lúc con phát hiện ra lại lừa gạt con la con nhà đàng hoàg đòi bắt con phải để chồng con có trách nhiệm suốt đời, con quyết tâm tìm ra sự thật, chồng con cũng bị ng đó gạt, chăng qua chỉ là gái bán hoa, còn dùng thủ đoạn làm bùa để hại chồng con cho chồng con ăn đồ dơ, làm chồng con về quậy gđ hỗn hào nói những lời đau lòng nhất. Con va mẹ chồng buồn lắm. Con va mẹ chồng nhiều lần tìm đến sư thầy để xin giải nhưng sư khuyên con về cúng cửu quyền để lay chuyển, nào thích hợp sẽ gặp được ng giúp đỡ, đến nay đã gặp được và giải xong, chồng con bây giờ biết được sự thật nhưng vẫn u mê chấp ngộ vẫn không phân biệt đúng sai biết sai mà sửa. Lúc trước có thể con là một người vợ không tốt hay cằn nhằn, co thái độ hơi hung dữ với chồng nhưng trong lòng con yêu chồng con lắm nhưng ngoài mặt con không thể hiện ra, đến khi con biết chồng con phản bội con con vẫn còn yêu chồng con nhiều lắm tuy nhiều lần chồg con nói những lời làm con đau lòng và tổn thương, cho rằng chính con la người đã đẩy chồng con đi đến bước đường này? Con buồn lắm thấy tuyệt vọng va chán chường nhiều lần con nghĩ muốn quyên sinh hay bỏ ra đi thật xa để không ai còn tìm được con nữa. Nhưng con vẫn còn vướng bận nhiều thứ quá, từ khi xảy ra chuyện thì con vẫn không dám cho ba ruột con biết vi ba con bệnh tim với lại ba con rất thương và tin tưởng chồng con, con không muốn ba con phải buồn và làm mất đi hình tượng tốt đẹp của chồng con trong lòng người nhà con nên con đành ôm một mình. Với lại 2đứa con của con còn nhỏ va mẹ chồng rất mực yêu thương con vì thế nhiều lần muốn buông bỏ nhưng con không làm được. Con nghe nhiều người nói rằng vợ chồng la duyên nợ phải trả hết nợ thì mới buông bỏ được? Có pải vì kiếp trước con mắc nợ chồng con nên kiếp này con pải trả? Chồng con bây giờ dường như biến thành 1con ng khác không còn giống như lúc trước nữa, từ 1ng hiền lành yêu thương mọi người trog gđ biến thành 1ng coi rẻ đồng tiền,sống bất cần không quan tâm va yêu thương người trog gia đình nữa, con pải làm sao để chồng con quay trở lại là con người trước đây? Ngày nào con cũng cúng lạy cửu quyền để xoay chuyển cho chồng con quay đầu biết sai ma sửa. Bây giờ con thấy bế tắc không muốn nghĩ đến những điều phiền não muốn tâm pải tịnh nhưng sau cứ nhắm mắt lại cứ nghĩ đến những j đã xảy ra vẫn nhớ vẫn buồn vẫn đau. Con pải lam sao để vượt qua cho lòng thanh thản? Xin thầy hãy giúp con.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Giang,
      Cuộc sống của chúng ta ở cõi Ta Bà này thường nhiều những sự đau khổ như vậy. Xin được góp ý với bạn vài điều sau.
      – Phật dạy ta hiểu về nhân quả. Nghĩa là mọi sự việc tốt, xấu xảy đến với ta đều là do nhân tốt, xấu ta đã gieo. Chúng ta thường trách người khi người đối với ta không tốt, nhưng ta nào biết trong kiếp lâu xa nào đó ta đã từng không tốt với người. Cho nên, để hoá giải những đau khổ, phiền muộn, Phật dạy ta chuyển hoá chính ta trước (thay vì gắng chuyển hoá người khác).
      – Tuyệt đối không được tự tử, vì khi chết đi, với tâm oán hận như bạn hiện giờ, chắc sẽ đoạ vào các cõi ác, lúc đó bạn sẽ càng đau khổ, tuyệt vọng hơn cả bây giờ nữa.
      – Người chồng của bạn có thay đổi tốt hơn hay không thì rất khó nói, PH chỉ có thể góp ý để tâm bạn thanh tịnh, bớt khổ thôi. Mỗi ngày bạn hãy niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”, lúc niệm thì chú tâm nghe cho rõ từng tiếng một, càng nhiều càng tốt. Ở nơi nghiêm trang, sạch sẽ thì bạn niệm ra tiếng, còn không thì cứ niệm thầm đều được. Danh hiệu của đức A Di Đà có năng lực vĩ đại, có thể sớm giúp tâm bạn thanh tịnh. Mỗi khi niệm xong, hãy hồi hướng “Nguyện đem tất cả công đức, phước đức hồi hướng đến tất cả chúng sanh đều sớm thoát khổ, trọn thành Phật đạo”.
      Cố gắng lên bạn nhé. Chúc bạn sớm được an lạc.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  25. ngọc yên

    Đau thương sẽ có những người còn đau thương hơn, cuộc đời vô thường,a di đà phật… mong soi sáng lòng con để con tìm được sự bình tâm…. cảm ơn thầy cho con đọc được những dòng chữ này …..a di đà phật

  26. Ngọc Trâm

    Trước kia con là người trầm tính, tâm luôn thanh tịnh, không vướng bận bởi những thứ tham, sân si, hỉ, nổ, ái ố … Tâm hồn rất thanh thản, giống những điều ở trên đã nói, con không bao giờ quan tâm đến những chuyện thị phi, bản thân con cũng rất vô tâm, lạnh lùng, vô cảm, thơ ơ,… Từ nhỏ… Nên đã hình thành tính cách này từ lúc nhỏ,… Cho đến tận bây giờ con đã là sinh viên tâm càng cần thanh tĩnh hơn… Nhưng gần đây đã sảy ra nhiu chuyện, con cảm thấy mình đã trở thành con người khác, con dần sỡ hãi chính bạn thân con vì con có chấp niệm lớn, bản thân con không biết chính mình lại đang nuỗi dưỡng sự hận thù, con không thể ngừng bản thân con lại, ngừng hận thù, người con hận là người con hết mực tin tưởng… Người chị em kết nghĩa…. Lợi dụng, và chà đạm tình cảm, khiến con mất đi tất cả, cuộc sống không khác gì bị huỷ diệt… Con đã có một khoảng thời gian đau khổ, mất đi phương hướng,,, gần như đánh mất bản thân mà chỉ nghĩ đến chuyện phải khiến cho người đó thấy hối hận suốt đời, vì giám đối với con như vậy (con rất đau đớn con sợ chính suy nghĩ đó của con)… Con vừa muốn tha thứ nhưng ở đâu đó trong con người con không can tâm, có vẻ như điều đó quá lớn không thể dễ tha thứ được…. Con đã nổ lực khống chế hận thù, làm lại cuộc đời tìm lại chính mình,… Con tìm lại thói quen trước kia, niềm vui trước kia,,, hàng ngày càng giành nhìu thời gian để hoàn thiện bản thân,,, đọc sách, nhảy, học ngoại ngữ.. Là niềm vui của con…. Nhưng hận thù vẫn ám ảnh, đeo bám con, khi vô thức nghĩ tới người đó…. Con muốn xin người hãy cho con lời khuyên. Để con có thể thực sự buông bỏ được hận thù, có được sự thanh tĩnh như trước kia.

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Bạn nói trước kia tâm rất thanh tịnh, chẳng quan tâm đến tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố- thực ra đấy là sự đánh lừa của cái tâm đầy dẫy tam nghiệp này. Bởi nếu cái tâm này thiệt sự thanh tịnh thì cho dù bạn sống trong nghịch cảnh, gặp những chuyện trái ý thì bạn sẽ không sống trong hận thù, cho dù có chút trầm luân nhưng sẽ mau chóng lấy lại được sự an nhiên.

      Mọi thứ trên đời có vay- trả rất công bằng, tiền kiếp nợ người, gạt người, nay bị người gạt- hiểu được thì buông hận thù xuống. Buông xuống sẽ chấm dứt vòng vay- trả, trả vay này mà không vươn vào oán kết; buông xuống là cho người cơ hội nhìn thấy lỗi lầm dù có thể sẽ không thổ lộ cùng mình; và quan trọng hơn là giúp bản thân thoát khỏi ngục tù của thù hận, tìm lại cuộc sống thanh thản thực sự.

      _()_

      Nam mô A Di Đà Phật

    • Liên Du

      A Di Đà Phật

      LD gởi bạn vài lời từ Pháp Sư Tịnh Không

      Hòa Thượng Tịnh Không

      Con người ở thế gian chỉ mấy mươi năm nóng lạnh ngắn ngủi, tại vì sao không làm một người tốt? Những năm gần đây chúng ta đề xướng vận động bốn tốt là Giữ Tâm Tốt, Làm Việc Tốt, Nói Lời Hay, Làm Người Tốt. Làm được bốn điều này thì bạn nhất định được phước báo. Kiết hung họa phước là báo ứng do chính chúng ta tạo tác, không phải người khác mang đến cho chúng ta, chắc chắn là tự làm tự chịu. Làm ác thì có tai, có ương, có họa hại; làm phước thì nhất định có kiết, có thiện, có lợi.
      Thánh nhân thế xuất thế gian phân tích cho chúng ta rất nhiều, không nên xem người khác tạo ác dường như là họ được phước, họ trải qua ngày tháng rất tốt. Chúng ta phải nên biết, đó là phước báu lớn mà đời quá khứ họ đã vun bồi. Họ làm ác thì chắc chắn tổn đi phước thọ của họ. Tuy là tổn giảm, nhưng họ vẫn còn dư phước nên họ vẫn đang hưởng phước. Nếu như họ không tạo ác thì phước của họ càng lớn, thọ mạng của họ càng dài. Chúng ta không có thiên nhãn thông, không có túc mạng thông nên không biết được quá khứ của họ.
      Người hành thiện hiện tại nhưng đời sống rất cùng khổ, dường như không có được quả báo tốt, đây là nguyên nhân gì? Do đời quá khứ tạo ác quá nhiều, nên đời này họ chịu khổ báo. Đời này họ hành thiện, nên khổ báo của họ đã cải đổi được một ít. Loại gia giảm thừa dư này, mắt phàm phu chúng ta không thấy được. Thế nhưng nếu tỉ mỉ tư duy, tỉ mỉ quán sát, bạn cũng có thể thấy được.

      Cổ đức dạy bảo chúng ta, các Ngài nói: “Nếu chúng ta gặp phải người ôm lòng oán hận đối với chúng ta, ức hiếp chúng ta, trong tình huống này chúng ta phải nên làm thế nào?” Người rõ lý biết được cách nhẫn nhượng. Chúng ta dùng tâm thiện đối đãi với họ, thiên thần chắc chắn bảo hộ chúng ta. Đạo lý này rất sâu, không hiểu rõ đạo lý này chúng ta không chịu làm, còn muốn phản kháng, phản kích.
      Chúng ta thường nói, người thế gian đồng tình với người yếu. Người thế lực yếu kém luôn là dễ dàng có được sự đồng cảm của đại chúng, thiên đạo cũng là như vậy. Người giữ tâm lương thiện, không kỳ kèo với người, cho dù bị ức hiếp, bị vũ nhục, bị bức hại, cũng đều có thể nhẫn chịu, vẫn là dùng cái tâm lương thiện để đối đãi với người. Vậy nếu chúng ta bị người hại chết thì sao? Hại chết là phước khí, hại chết thì sanh thiên, không ở nhân gian để chịu tội. Khi chết thiên thần đến đón tiếp, vậy có gì không tốt chứ?
      …Người xưa thường nói “thiên tâm nhân thuật”, đây là nói thiên thần, thông thường trong tôn giáo gọi là “Thượng Đế”. Những thiên thần của thiên đạo, họ đều có lòng yêu thương, tuyệt đối sẽ không trừng phạt người biết hối cải. Một người làm sai sự việc phải biết hối cải, hối cải liền có thể được chư Phật Bồ Tát hộ niệm, được thiên địa quỷ thần tha thứ, họ không tìm bạn để gây phiền phức. Ngày trước đã làm sai, không hề gì, con người không phải là thánh hiền thì làm gì không lỗi? Có lỗi mà có thể thay đổi thì không gì tốt bằng.

      A Di Đà Phật

      PS: Niệm Phật là Nhân, thành phật là quả, mong Ngọc Trâm từ nay bỏ Phật A Di Đà Phật vào tâm mình thì đây là đại phước đức, là đại trí huệ . Niệm lâu ngày thì tâm minh sẻ an lạc, cái mùi pháp vị này không có cai gì sánh đươc.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Ngọc Trâm,
      Có lẽ bạn chưa biết cái quả của tâm hận thù. Người đến lúc lâm chung mà tâm hận thù (sân) nổi lên thì ngay lúc đó liền đầu thai vào các loài rắn rết, hổ, beo,… Người phàm phu chúng ta ai cũng có tâm sân, tuy nhiên, người biết tu đạo thì, hoặc là thấy cái quả báo kinh khủng của tâm đó mà không dám chứa chấp, buông lung tâm đó nữa, hoặc là thấy việc người đối xấu với mình chính xác là do nhân xấu mình đã từng gieo, tâm hiểu biết như vậy nên không còn hận thù nữa,…
      Hy vọng qua hồi âm của các bạn sen ở đây, bạn đã ít nhiều hiểu rõ nhân quả và buông tâm sân đó xuống. Để tâm thanh tịnh không gì hơn ngoài câu “Nam Mô A Di Đà Phật”, khi niệm thì chú tâm nghe cho rõ ràng từng tiếng một.
      Chúc bạn sớm an lạc.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • NguyenPhu

      Trâm thân mến, hãy mở lòng, tha thứ cho họ, đừng để hận thù điều khiển dẫn dắt, lấy sức từ bi, lòng vị tha đánh đuổi đi cơn sóng dữ hận thù kia. Hãy để sự vĩ đại, tâm lượng rộng lớn làm chủ tâm hồn mình, đừng để lũ giặc ích kỷ, hận thù kia khống chế, ta cho họ tất cả, chẳng cần họ báo đáp, chẳng cần họ quan tâm, đối xử tốt, ta sãng sàng chịu thiệt về mình, ta chấp nhận bị phụ bạc chấp nhận bất công vì ta là người con của Phật. Ta tưới mát thân tâm ta bằng dòng suối hiền lành bao la, vĩ đại, ta sẵng sàng nhận lấy những đau thương về phần mình, vì trong ta sự từ bi, lòng vi tha đã thế chỗ cơn hận thù kia.
      Hãy để dòng suối nhỏ mang đầy sức yêu thương
      Hãy để dòng suối nhỏ mang đầy lòng vị tha
      Khoả lấp nơi tăm tối, khoả lắp lòng sân giận
      Dòng suối hiền hoà kia, chảy mãi nơi tâm ta
      Lửa hận thù vụt mất, lửa ích kỷ tiêu tan
      Dòng suối nhỏ trong kia, mang đầy điều tốt đẹp
      Khoả lấp đất khô cằn, xoá tan đi lửa xấu
      Nơi tâm ta ngự trị, một dòng suối từ bi
      Bao la và vĩ đại, suối chảy mãi trong ta.

  27. Sông Xanh

    A Di Đà Phật
    Thưa Thầy con luôn bị dằn vặt mỗi khi chợt nhớ lại chuyện đã xảy ra trong quá khứ.Cho dù đó không phải là những chuyện sai trái sai với đạo đức mà chỉ là những sai lầm nhỏ mà bất cứ ai cũng có thể mắc phải.Nhưng không hiểu sao con lại cảm thấy như đó là tội lỗi lớn vậy.Con còn cảm thấy day dứt hơn khi không nói ra cho người thân của con biết cho dù nó không gây ảnh hưởng gì nữa đến hiện tại và tương lai.Con không biết là con bị làm sao nữa.Con có nhất thiết phải nói ra không ạ?Thưa Thầy gần đây con lại nhớ về một chuyện cũ của con.Con cảm thấy như con là một người cả thèm chóng chán và không biết suy nghĩ.Con đã từng thích một người khi vô tình gặp mặt lần đầu.Con đã làm quen và rồi con và người đó có tình cảm với nhau và quan tâm nhau dù chưa từng gặp mặt trực tiếp.Và con đã nói yêu người đó.Nhưng chỉ một thời gian rất ngắn thôi con chợt cam thấy hình như con k yêu người đó.Con đã chán về mối tình này và con đã bắt ép bản thân mình phải chấp nhận và tiếp tục như yêu người đó.Con luôn tự ti trong chuyện tình này và con đã từ chối những lần người đó hẹn gặp mặt.Sau đó có lần con bận vài ngày vậy là người đó và con đã dần xa cách hơn.Người ấy đã nói dối con là bận nên k nói chuyện với con được.Con đã tin vào điều đó và vẫn tiếp tục quan tâm và nói những lời yêu thương với người đó.Sau đó một thời gian người đó nói với con là người đó không xứng đáng để con yêu nữa nên con cũng không hiểu chuyện gì và con đã níu kéo người đó.Người đó không trả lời tin nhắn của con.Đên ngày sinh nhật người đó con còn mua quà tặng nhưng lúc đó thái độ của người đó đã khác hẳn lúc trước.Sau đó vài ngày con đã nghe được tin rằng người đó đã có người yêu mới.Con thực sự rất bất ngờ,con buồn dù cho tình cảm của con dành cho người đó không phải là tình yêu.Cuối cùng thì con chính là người mở lời để kết thúc chuyện này.Đến bây giờ nghĩ lại con cảm thấy rất hối hận vì nói yêu một người mà mình không hề yêu.Con đã bồng bột và ngộ nhận đó là tình yêu trong khi nó thật sự chỉ là sự rung động nhất thời.Con thấy như mình đã lãng phí tiền bạc,thời gian vào việc vô ích.Con rất xấu hổ về bản thân mình.Nhưng đôi khi con còn cảm thấy rất ghét người đó.Con thấy người đó không hề xứng đáng với những gì con dàng cho người đó.Con tiếc tiền vì đã mua quà cho người đó trong khi con không có tiền mà phải dùng tiền bố mẹ cho mà nhà con cũng không khá giả gì cả.Con tiếc thời gian con dành cho người đó.Con tiếc không phải vì con ích kỉ,keo kiệt mà vì đó là người không xứng đáng vì đã phản bội con.Nên con rất hối hận vì những gì mình đã lãng phí.Nhiều lúc con nghĩ rằng con cứ coi như là mình đánh rơi tiền hay chỉ là trả công cho người đó vì đã tốn chút thời gian cho con thôi.Không chỉ hối hận về những gì đã mất mà con còn ghét chính bản thân con vì tính cả thèm chóng chán này.Vì tính này của con nên con cũng đã từng là tổn thương nhiều người khác nữa.Và con nghĩ rằng đây chính là cái giá phải trả của con.Thưa Thầy đấy chính là luật nhân quả đúng không ạ.Con muốn quên hết tất cả mọi chuyện và bắt đầu một cuộc sống mới vì con còn trẻ và còn một tương lai tốt con đã và đang mơ ước.Nhưng con luôn bị giày vò bởi chính những gì đã qua dù nó là nhỏ nhặt nhất.Con không biết phải làm thế nào để có thể buông bỏ quá khứ,đầu óc không u ám và tâm hồn thanh tịnh nữa ạ.Con mong Thầy hãy dẫn đường chỉ lối cho con ạ!

    • Tịnh Thái

      Muốn buông bỏ quá khứ thì nên niệm A Di Đà Phật: Mỗi khi ý niệm nhớ về những chuyện vui hay buồn trong quá khứ thì liền niệm liền tù tì 5-10 câu Phật hiệu, lâu ngày tự nhiên sẽ ko còn nghĩ đến chuyện quá khứ nữa, vừa niệm quá khứ thì niệm sau chính là A Di Đà Phật rồi. Cho đến lo lắng chuyện tương lai, lo thế này thế kia, thật là khổ tâm…ngay đó liền niệm A Di Đà Phật, cứ mỗi khi vọng tưởng về tương lai thì liền A Di Đà Phật. Vậy thì sẽ nhẹ lòng ngay, chẳng lo nữa.

      Con còn trẻ tất nhiên tâm ý không dễ gì tự chủ được, nay cứ nương vào A Di Đà Phật, ráng giữ việc niệm Phật bền lâu, lại thường phát tâm Hiếu thuận cha mẹ, kính trọng Thầy Cô và bậc lớn tuổi, mở rộng tấm lòng yêu thương đến muôn loài, siêng năng làm lành lánh dữ…

      Làm được những điều trên rồi thì tương lai là 1 mảng sáng lạng lắm lắm…Lợi ích đạt được ngay trong đời này là vô cùng lớn, sau này con sẽ tự chứng nghiệm.

      Hãy cố gắng lên nha con gái.

      Nam Mô A Di Đà Phật.

  28. đức tú

    A Di Đà Phật. Con bạch thầy:

    Thưa thầy con bây giờ 14 tuổi. Lúc trước con mắc tội loạn luân em họ lớp 1. Về nhà con mới hối hận nhưng con cứ để trong đầu không cho ai biết. Kính thưa thầy, bây giờ con phải làm thế nào để tâm hồn thanh tịnh khi mắc lỗi lầm đó ạ?

  29. Quảng Diệu

    Con năm nay 33 tuổi. Con đang mang thai với một người đàn ông đã li hôn. Nhưng anh ấy không muốn đến với con, chỉ nhận trách nhiệm chu cấp cho đứa bé mỗi tháng ít tiền, còn cuộc đời con ra sao thì tuỳ con. Con đang rất đau khổ, ngày ngày hoảng loạn, chỉ có một suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu là bỏ cái thai này đi để làm lại cuộc đời. Xin cho con lời khuyên.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Quảng Diệu,
      Tuyệt đối đừng bỏ thai bạn nhé. Bởi vì bỏ thai là bạn đang giết người đó. Nếu bạn muốn làm lại cuộc đời, hãy ráng chịu khó mang thai trong vài tháng, chờ đến lúc sinh ra rồi cho đi, làm ơn đừng giết em bé nhé. Hiện giờ có khá nhiều nơi cho những bà bầu đơn thân như bạn đến “lánh nạn”, sẽ có người chăm sóc, cưu mang bạn. Khi sanh ra rồi, nếu bạn không muốn nuôi thì hãy cho đi. Dưới đây là một số địa chỉ bạn nên tìm đến.
      https://www.facebook.com/medonthanVietNam/posts/825413800847866
      Làm ơn đừng giết thai nhi. Hãy chịu khó một chút (chỉ có vài tháng thôi mà, thời gian sẽ trôi đi nhanh lắm), xem như là bạn đang làm phước cho con của mình và cho chính mình vậy.
      Cầu mong Tam Bảo gia hộ cho thiện căn trong bạn lớn mạnh và mọi việc được an ổn với bạn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Bạn Quảng Diệu!

      Bạn muốn làm lại cuộc đời, có nhất thiết là bạn phải giết con không? 33 tuổi- đã qua nữa cái dốc của cuộc đời, có một đứa con vẫn là chắc chắn hơn để sau này bạn còn có con để nương tựa tuổi già. Tôi có một người bạn chưa đến tuổi 30, có chồng mang thai nhưng bị sẩy, rồi trở nên vô sinh, giờ thèm một đứa con mỏi mòn, vợ chồng sục rục mãi. Bạn đã ở tuổi trung niên, sao không nghĩ đến trường hợp nếu bỏ con, sau này bạn sẽ vô sinh?

      Có thể bạn cho rằng bỏ con, bạn rãnh rang mà làm lại cuộc đời, nhưng đây là sai lầm rất lớn. Giết con là một trong năm tội ác nặng, một khi đã làm việc ác, sao mong nhận được cái kết tốt đẹp, gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Muốn cuộc đời tốt đẹp, không cách chi là phải hành thiện, mong bạn nhớ lấy điều này.

      Nam mô A Di Đà Phật

    • Huệ Tịnh

      A Di Đà Phật.

      Trước khi bạn Quảng Diệu quyết định bỏ cái thai đi hay không thì bạn nên thành tâm niệm danh hiệu Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát (108 lần) mỗi ngày cho đến 7 ngày. HT nghĩ sau 7 ngày trong lòng bạn sẽ có sự thay đổi những ý niệm về thai nhi và cuộc đời không rất đau khổ như bạn nghĩ.

      Nam Mô A Di Đà Phật.
      Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.

    • Quảng Diệu

      Con đã quyết định giữ lại em bé. Nhưng tại sao em bé tại bỏ con mà đi. Con của con vừa bị chết lưu không rõ nguyên nhân. Có phải do con có suy nghĩ bỏ con của con nên nó không ở lại với con nứa? Đau khổ tột cùng.

    • Monique TT

      Chào Quảng Diệu,

      M từng mất con (thai lưu) nên hỉêu sự đau đớn của bạn lúc này, thật tâm chia sẻ với bạn!

      Còn mọi việc là do duyên phận hết đó bạn, có lẽ duyên mẹ con đã hết nên con phải đi đó bạn.

      Đôi khi, trong 1 chuyện buồn thì mình cũng có đôi điều an ủi, cũng như trong chuyện của bạn thì có lẽ thế này:’Con cái đến là cái duyên cũng đôi khi là cái nợ’.
      – Nếu là nợ, thì bạn có lẽ bạn đã trả xong (quyết chịu khổ chứ không bỏ con) nên con bạn thấy đã nhận đủ- cần đi.
      – Còn nếu là cái duyên, thì có lẽ con đang gieo duyên cho bạn gần với Phật pháp hơn. Khi đi đến tận cùng sự khổ đau, bạn sẽ dễ dàng bỏ qua, dễ dàng tha thứ, dễ tìm được sự an lạc hài lòng hơn, như vậy hạnh phúc sẽ đến với bạn nhanh hơn!

      Mong bạn sớm vượt qua nỗi đau mất mát và có cuộc sống an lạc
      Thân ái,
      Monique TT

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Quảng Diệu,
      Thật là đau lòng. Không phải là do bạn có suy nghĩ bỏ con mà em bé bị chết lưu đâu. Em bé bị như vậy là do nghiệp của em, nên bạn đừng tự trách mình nữa nhé. Hiện bây giờ, bạn hãy vì bé mà phóng sanh, đọc kinh Địa Tạng, niệm Phật rồi hồi hướng đến cho bé và các oan gia trái chủ của bé, cho tất cả đều được hưởng lợi ích từ việc đó, làm được như vậy thì em bé dù ở cảnh giới nào cũng được lợi lạc.
      Về phần mình, bạn hãy xem như vừa trải qua một cơn ác mộng, bạn hãy mạnh mẽ đứng lên và đi tiếp nhé. Để có thể sống an vui, bạn hãy tìm hiểu về quy y Tam Bảo và 5 giới của người tại gia nhé. Hai việc này rất cần thiết cho chúng ta, giống như là cái hàng rào giữ cho ta được an toàn vậy. Vì các giới này giữ cho ta không làm các việc xấu ác nữa, nhờ vậy mà đời sống sau này của ta được an lành. Khi đã hiểu và muốn nương theo, bạn hãy đến chùa để xin quy y và giữ giới nhé. Trong trường hợp không thể quy y ở chùa được, thì bạn hãy tự mình quy y và giữ giới, cũng được lợi ích. Ngoài ra bạn hãy tìm hiểu về nhân quả, nhân duyên, vô thường,..những hiểu biết Phật pháp căn bản này sẽ giúp bạn rất nhiều trong cuộc sống hàng ngày, giúp bạn hiểu rõ về cuộc đời và bớt khổ. Bạn cũng nên tìm hiểu pháp môn Tịnh Độ để tu tập nhé. Vì pháp môn này dạy ta cách để vãng sanh về Cực lạc, mà khi chúng ta được sanh về cõi đó, nhờ từ lực của đức A Di Đà, ta được mãi mãi an vui, và thong thả tu thành Phật, độ chúng sanh. Nên bạn hãy tìm hiểu và nếu đủ lòng tin thì hãy thực hành theo nhé.
      Thôi, đừng tự dằn vặt mình nữa bạn nhé, vì điều đó chẳng có lợi gì cho bạn và cho cả em bé nữa. Nên bạn hãy bình tĩnh lại và làm những việc mà sẽ mang lại lợi ích thiết thực cho bạn và con.
      Chúc bạn sớm được an vui.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Gửi Quảng Diệu!

      Con người gặp gỡ- chia lìa đều do nhân duyên. Có lẽ nhân duyên giữa bạn và con chưa chín mùi, chẳng phải do lỗi của bạn, chớ tự trách mình. Thôi thì đành vậy, việc nên làm lúc này là niệm A Di Đà Phật cho con, như vậy hương linh con mới nhẹ nhàng siêu thoát.

      MD xin chia buồn cùng bạn… Chúc bạn luôn vững bước trong cuộc sống trên nền tảng Chánh pháp!

      Nam mô A Di Đà Phật

    • Quảng Diệu

      Xin thành tâm biết ơn những lời khuyên quí báu của các anh chị. Con đã lên Chùa xin cúng cơm và cầu siêu cho bé. Thầy cũng đã làm thủ tục quy y cho bé. Bé của con pháp danh Tịnh Anh. Mong linh hồn con sớm siêu thoát.

  30. Thu Thủy

    Thưa thầy con năm nay 18 tuổi vừa tốt nghiệp 12 con phải đi làm xa cha mẹ sống trong tập thể nhưng lúc nào cũng bất hòa lúc thì hết đem người này ra bàn luận đến người khác. Lúc cần thì đến nhờ vã xong chuyện lại nói xấu. Con không dám nói với mẹ vì sợ mẹ lo. Thầy chỉ dạy cho con nên làm sao mới đúng đạo.

    • Tịnh

      A Di Đà Phật! Bạn đừng để tâm, ráng nhiếp tâm niệm Phật trong lòng khi có nghịch cảnh!

  31. Hồng Trang

    Con chào thầy !
    Con năm nay 28 tuổi, con đã lập gia đình và có bé trai hơn 3 tuổi. Gần đây vợ chồng con rất hay bất hòa. Con trước đây là 1 người phụ nữ luôn biết lắng nghe và nín nhịn nhưng gần 2 năm trở lại đây con thấy mình đã thay đổi. Con thấy mình hay nóng tính và cáu gắt buồn vui thất thường. Con cảm thấy mệt mỏi vô cùng và không biết làm cách nào vơi đi sầu muộn. Xin thầy chỉ dạy con đọc sách gì trong nhà Phật để con vơi bớt sầu muộn sống vui vẻ hơn !
    Con chân thành cảm ơn thầy

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Hồng Trang,
      Bạn cần xem lại cuộc sống của mình trong 2 năm gần đây có những xáo trộn, căng thẳng hay áp lực gì không, bởi vì khi bị tress thì người ta thường trở nên cáu gắt buồn vui thất thường như bạn vậy. Có thể việc phải thức khuya dậy sớm để chăm sóc con, chu toàn việc nhà, việc cơ quan, áp lực về kinh tế gia đình,…đã làm cơ thể, tinh thần của bạn mệt mỏi. Nói chung bạn hãy xét lại để biết mình đang bị “quá tải” ở đâu để có những điều chỉnh, thay đổi phù hợp.
      Kinh sách của Phật, bạn cần đọc, hoặc nghe giảng cho kỹ, hiểu rõ rồi áp dụng vào đời sống thì mới được an lạc. Bạn hãy thử tìm nghe bài giảng kinh Kim Cang thử xem nhé. Kinh Kim Cang dạy cho ta thấy các việc trong thế gian đều vô thường, không thật. Khi bạn đã biết nó là không thật thì có lẽ áp lực cuộc sống của bạn cũng sẽ giảm bớt.
      Chúc bạn sớm được an lạc.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  32. nguyễn thị thanh liêm

    Con muốn xin đến chùa sống cho tâm thanh tịnh, để quên đi những điều hiện tại. Mong các thầy giúp con, con muốn đến chùa ở lại 1 tháng. Vì con đang lạc đường rồi.

  33. Lê Tấn Khoa

    Thưa thầy ! Nhà con có 4 người bao gồm ba mẹ con và em con . Tuy nhiên lành ít dữ nhiều . Ba con thì cứ lo kiếm tiền , còn mẹ con thì cứ lo đánh bạc rồi để thiếu nợ ngày một nhiều hơn . Con thật sự rất là buồn , muốn chết đi cho xong hễ nghĩ đến chuyện mẹ con thiếu nợ là mắt con rưng rưng . Còn em con thì còn nhỏ nên không hiểu chuyện , theo thầy con nên làm thế nào ? Phải chăng đây chính là luật nhân quả của con phải trải qua trong kiếp người này . Theo thầy con nên làm thế nào ?

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Khoa,
      Đây là nhân quả, cộng nghiệp của 4 người gia đình bạn. Suy nghĩ muốn chết đi cho xong của bạn là hết sức dại dột, nên bạn đừng nghĩ đến nó nữa.
      Gia đình như vậy, bạn hãy giúp cha, mẹ mình bằng cách làm tròn bổn phận của một người con, một người anh. Nếu còn đi học, thì hãy gắng học giỏi. Ngoài ra hãy giúp cha mẹ các việc trong nhà, chăm sóc em nhỏ, quan tâm đến cha nhiều hơn, và vẫn yêu thương mẹ. Bạn hãy là nguồn động viên cho cha và em, ghé vai giúp cha gánh vác gia đình nhé.
      Khi có thời gian rảnh, bạn hãy thường thầm niệm Phật, cầu xin Tam Bảo gia hộ, giúp đỡ. Nói tóm lại, đây là lúc cả gia đình rất cần sự đóng góp của bạn, cả về sức lực lẫn tinh thần, nên hãy gắng lên nhé.
      Chúc gia đình bạn sớm vượt qua được khó khăn này.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  34. Lương Thị Lệ Trinh

    Con tên Lệ Trinh.Con đang phiền não trong lòng, tâm thường bất an.Lúc trước mắt con tập trung không tốt. Con luôn lo lắng .Con biết là do tâm không bình thản nên đôi mắt của con không thể tập trung được. Xin sư thầy dạy cho con con đường sáng

  35. Nguyễn Ngọc Đăng Khoa

    a di đà phật
    -Con xin lỗi vì đã không nói tên thật của mình nhưng vì một số lí do mà con không thể nói tên thật được, con xin lỗi rất nhiều.
    -Cho con hỏi bây giờ con mới 13 tuổi thôi nhưng sao trong suy nghĩ của con lại có những ý nghĩ đen tối mà đôi khi con không thể ngừng suy nghĩ đến chúng được. Con đã cảm thấy có những suy nghĩ đen tối từ khi con 11 tuổi, nó đã theo con 2 năm rồi, con đã thủ nhiều cách(đôi khi con tự tát vào mặt của mình hay thở dài, lên những website để tìm lời khuyên) nhưng vẫn không thể ngăn cản hay loại bỏ những suy nghĩ ấy trong đầu con được, con buồn và cảm thấy mình thật khác thường. Con không thể gặp bác sĩ tâm lí hay nói thẳng những lời này với ba mẹ được vì sợ ba mẹ sẽ rất đau lòng. Theo phật mỗi ngày con đọc một ít kinh phật để giúp mình được không ạ?
    -Vấn đề của con hơi tế nhị một chút: không phải ai sinh ra cũng được bình thường như bao người khác đúng không Phật. Con là con trai nhưng từ hồi năm con 11 tuổi thì trong đầu con lại nảy ra những suy nghĩ là muốn đụng chạm vào chỗ hiểm hay mún chiếm lấy cơ thể của những người đàn ông đẹp trai. Tuy nhiên, trong thời gian đó, con cũng sống và học tập như bao người khác và mọi người cũng đối xử với con rất tốt(có thể vì họ chưa biết bí mật này của con)và con cũng học tập rất tốt mà không bị những suy nghĩ ấy cản trở việc học tập, và đôi khi con cũng thoát khỏi những suy nghĩ ấy một cách tạm thời và mỗi khi con được tự do trong một lúc thì thế giới có một chút tí tiêu cực trong ánh mắt đen tối thường ngày đã trong sáng và trở nên tích cực hơn.
    -xin Phật hãy cho con biết con nên làm gì đểtâm hồn con được trong sáng và để con tiếp tục được hưởng một cách trọng vẹn tuổi thơ và khoảnh khắc bên gia đình của con.
    A di đà phật. Con cảm ơn Phật rất nhiều.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Khoa,
      Theo lý nhân quả của đạo Phật, những suy nghĩ của bạn như vậy là do những điều không tốt mà bạn đã làm (gọi là Nhân) trong thời quá khứ (trong những kiếp trước). Những suy nghĩ đó, mỗi khi bạn nghĩ hoặc nhớ đến nó thì có nó, còn khi bạn nghĩ đến những chuyện khác thì không có nó. Ví dụ, khi bạn phải tập trung học bài, thì lúc đó bạn chỉ biết đến bài học thôi, như vậy những suy nghĩ tiêu cực, những ham muốn đó chỉ có khi bạn nghĩ đến nó thôi, nếu bạn không nghĩ đến nó thì nó sẽ chẳng có. Ngoài ra, có một điều bạn cần tin và hiểu là những suy nghĩ tiêu cực đó không phải là con người thật của bạn, lý do chúng không phải là con người thật của bạn là bởi vì, nó không có hiện diện 24/24, nó chỉ có khi bạn nghĩ tới (nếu bạn không nghĩ tới nó thì nó không có), cho nên từ đó mà suy ra, nó không phải là con người thật của bạn. Khi biết nó không phải là con người thật của mình thì bạn không cần sợ nó, nhưng tuyệt đối cũng không hành động theo nó. Ví dụ, khi bạn bắt đầu nghĩ đến nó, nếu chạy theo nó thì bạn sẽ bắt đầu muốn nhìn hoặc chạm vào những người đàn ông; còn ngay vừa lúc bạn nghĩ đến nó, nhớ ra ngay được “à, nó không phải là con người thật của mình, mình không làm theo ý nó muốn nữa”, thì lúc đó bạn không bị nó lôi kéo suy nghĩ, hành động bậy bạ nữa. Có một cách rất tốt để giúp bạn, đó là mỗi khi bạn thấy mình bắt đầu nghĩ, nhớ tới nó, thì ngay lúc đó bạn hãy tập trung tinh thần lại và niệm câu “Nam Mô A Di Đà Phật”, chú ý sao cho nghe từng tiếng một thật rõ ràng, bạn niệm ra tiếng hay niệm thầm đều được (tuy nhiên lúc đang nằm hoặc ở nơi không sạch sẽ thì chỉ nên niệm thầm thôi nhé). Bất cứ lúc nào rảnh rỗi, bạn hãy gắng niệm cho thật nhiều (lúc không nghĩ đến nó cũng cứ nhớ niệm Phật), nếu mỗi ngày bạn đều chú tâm niệm và niệm thật nhiều thì bạn sẽ sớm dứt bỏ được những suy nghĩ tiêu cực đó. Đức A Di Đà Phật có vô lượng công đức tốt lành, khi bạn thành tâm niệm danh hiệu của ngài thì ngài sẽ âm thầm gia hộ cho bạn dần dần thay đổi được những suy nghĩ tiêu cực đó.
      Cho nên bạn đừng lo lắng nữa mà hãy đọc kỹ lời góp ý của PH và làm theo ngay nhé. Nếu có gì thắc mắc hoặc cần chia sẻ gì thì bạn cứ gởi lên trên diễn đàn nhé.
      Chúc bạn sớm được an vui.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Tịnh Thái

      Tâm vốn dĩ là trong sáng, do si mê điên đảo nên tâm mới bị ô nhiễm, trở nên đen tối. Với tuổi của con thì nên tránh xa những chỗ xấu xa khiến tâm con bị kích động như:

      1. Không xem các chương trình phim ảnh mang tính kích dục, bạo lực, ủy mị ướt át,v.v…

      2. Không chơi game.

      3. Không vào online FB, lướt net xem các trang web tin tức.

      4. Không tiếp xúc kết bạn với những bạn xấu, những người bạn ko lễ phép, nói năng thô tục, ăn xài hoang phí, ham chơi, lười học.

      4 điểm trên là giúp con tránh chỗ hiểm ác vậy.

      Biết tránh ác thì dục vọng niệm ác chẳng có duyên bên ngoài tác động nên ko sanh khởi.

      Lại thường hướng thiện làm lành:

      1. Hiếu dưỡng cha mẹ, giúp đỡ việc nhà cho ông bà cha mẹ.

      2. Khi rảnh đều nghĩ và lên kế hoạch phải làm gì đó lợi ích cho cha mẹ, gia đình. Không nghĩ đến việc hưởng thụ của bản thân. Bản thân càng ham muốn hưởng thụ thì tư tưởng càng ích kỷ, thói hư tật xấu từ đó trổ ra.

      Cho nên ko để cho bản thân mình rảnh rỗi, vì rảnh rỗi thì nông nổi, thường làm những chuyện ko hay. Hãy tận dụng thời gian rảnh để học tập, rèn luyện thân thể, giúp đỡ cha mẹ việc nhà,v.v…

      3. Gần gũi Thầy hiền, bạn tốt: Chính thầy hiền bạn tốt sẽ là những người giúp mình vươn lên, nhắc nhở mình khi thấy mình sai trái. Dạy cho mình những điều hay lẽ phải.

      Tuổi của con là 1 giai đoạn rất quan trọng, bước vào độ tuổi dậy thì, tâm lý thường bốc đồng, thay đổi nhanh chóng. Cho nên việc có được nhận thức đúng đắn về cuộc sống để sống một cách lành mạnh, tích cực và đúng đắn là một việc hết sức quan trọng.

      Những điều chú chia sẻ ở trên chính là những gợi ý giúp cho con đạt được những điều trên. Con hãy đọc chậm và suy nghĩ thật kỹ những điều chú nói. Khi đã thật hiểu rồi thì con sẽ làm được và sẽ đạt được lợi ích lớn…

      Còn cái ý niệm “lạ kỳ” kia thì con đừng sợ, cũng đừng tự ti và dằn vặt mình. Nó mà hiện ra trong tâm con thì con hãy niệm 10 câu A Di Đà Phật. 10 câu chưa đủ, thì niệm tiếp 10 câu, cứ niệm xoay vòng 10 câu như thế 4,5 lần thì ý niệm kia nó tự biến mất.

      Bản thân chú thú thật còn có những ý niệm còn “lạ kỳ” và “bậy bạ” hơn cả con…Cho nên con ko phải là trường hợp đặc biệt đâu! Rất nhiều người cũng bị giống con vậy, mỗi người lại vướng vào 1 số loại ý niệm lạ kỳ bậy bạ ko ai giống ai…Chú dùng cách niệm Phật này thấy rất hiệu quả, con thử xem sao nhé.

      Nam Mô A Di Đà Phật.

  36. tuyết

    con chào thầy! con năm nay 21 tuổi, con đang học đại học năm 3 với ngành con không thích, con đi học bị bạn bè trêu chọc, xa lánh, hất hủi đến nỗi phải uống thuốc an thần từ năm con học lớp 10 đến nay cũng gần 6 năm, con bị rớt đại học và ôn thi lại, khoảng thời gian đó con đã gần hồi phục, nhưng con lại gặp những biến cố, bị những người hàng xóm hãm hại mấy năm trời và giờ đây con gần như bị tâm thần nặng hơn, học hành sẽ vất vả hơn rất nhiều, con mãi nghĩ đến chuyện nghỉ học, nhưng con thương ba mẹ và con không biết nghĩ học rùi tương lai sẽ ra sao, con cứ nghĩ đến hình ảnh cha con chạy chiếc xe ba gác dầm mưa dãi nắng để kiếm tiền nuôi hai mẹ con con và trả nợ cho mẹ con (mẹ con thì đi làm nhưng không biết làm gì mà cứ thiếu nợ thiếu nần) là con không kiềm nỗi nước mắt, lưng tròng. giờ con phải làm sao đây? tiếp tục học hay bỏ dở con đường học vấn nữa chừng? rất mong các sư thầy hãy tư vấn cho con lối thoát, con thật sự đau đầu lắm! con xin chân thành cảm ơn các sư thầy đã quan tâm và lắng nghe con.

  37. Lê Văn Tỉnh

    A Di Đà Phật. Tên tôi là .Lê Văn Tỉnh hiện đang la phó giám đốc một cty du lich tai lâmđông. trong thời gian tôi lm viêc tai cty đã có zât nhiều chuyên xẩy ra .điều mà tôi đang cố muốn nói là làm sao để có thể lòng lắng tâm tinh. trong khi tôi đang phải chiu quá nhiều áp lưc và sư biến cố . con người bây giờ quá tàn nhẩn quá ích kỷ các ban ah.sdt 0944754354

    • Tâm Từ

      Trong duyên nghiệp có thiện, có ác. Chúng ta hiểu được thông suốt thì nhất định phải biết đoạn ác, tu thiện. Ta thiếu nợ người nhất định phải trả. Người khác lừa gạt ta, xâm phạm ta, cướp đoạt của ta, ta đều phải nghĩ là đang trả nợ, trong lòng ta sẽ dễ chịu và cảm thấy tự tại. Họ gạt ta, trộm cắp, cướp đoạt của ta, vì sao họ không đi lừa gạt, cướp đoạt của người khác? Vì trong đời quá khứ người khác không có cái duyên này với họ. Nói cách khác, chúng ta trong đời quá khứ đã từng lấy, đã từng ăn cắp, đã từng cướp đoạt của họ, hôm nay gặp được nhân duyên tương ngộ, vẫn là dùng phương pháp này họ lấy đem đi. Được dịp chúng ta đã trả nợ! Cho nên, chúng ta phải hoan hoan hỉ hỉ cùng với tất cả chúng sanh kết thiện duyên, không kết ác duyên, cho dù gặp phải ác duyên, quyết cũng không để trong lòng.

      Lão Pháp Sư Tịnh Không

      Đời người say giấc phù vân

  38. trang

    chào bạn tuyết.hoàn cảnh của mình khá giống bạn (từng bị bạn bè bắt nạt hắt hủi suốt thời gian học cấp hai ,đang phải dùng thuốc điều trị tâm thần(nhưng đã tạm ổn)và bị gia đình ép buộc học ngành mình không thích thậm chí là sở đoản)nhiều lúc mình cũng tiêu cực và bi quan.nhưng sau khi vượt qua thì mình mới thấy(và có lẽ ai cũng vậy)nếu chúng ta kiên nhẫn và nghị lực thì mọi chuyện đâu đã đi vào ngõ cụt,có nhiều cách để giải quyết và con đường để đi.bạn nên vận động vui chơi ,tâm sự nhiều để giải toả.mình cũng biết với những bậc cha mẹ hay ép buộ con cái thì việc lắng nghe đối với họ khó hơn người khác.tuy nhiên cha mẹ nào cũng muốn biết con cần gì,nghĩ gì vì vậy bạn vẫn nên thử và có không thuyết phục được thì hãy nhẫn nhịn một chút bạn ạ.mình tuy bất mãn vì không được học ngành mình thích nhưng phải gắng thôi oán trách và chờ cơ hội khác may ra thay đổi(đời còn nhiều cơ hội mà bạn).đối với những tổn thương mình cố nghĩ thoáng hơn ,có lẽ đó cũng là cách tiêu quả báo,không nên thấy khổ đau thêm chồng chất mỗi khi khổ đau mới xuất hiện ,mừng vì mình đã vượt qua chúng và gắng bỏ qua quá khứ (khó thật bạn ạ) .lời cuối chúc bạn sớm khỏi bệnh và vui vẻ trở lại.nhớ hồi âm nhé!

  39. Mở Rộng Tâm Lượng

    Trong bốn thứ pháp môn Niệm Phật*, chuyên trì danh hiệu đơn giản, dễ hành nhất. Chuyên (專) là chuyên nhất, chuyên tâm, Trì (持) là giữ gìn, chẳng để nó mất đi. Danh hiệu chính là sáu chữ “Nam-mô A Di Đà Phật”. Chúng ta suốt ngày từ sáng đến tối, từ đầu năm đến cuối năm, chớ nên lìa khỏi câu Phật hiệu này. Phương pháp là niệm sáu chữ hay bốn chữ, niệm lớn tiếng hay nhỏ tiếng, không cách nào chẳng được. Không niệm ra tiếng mà niệm thầm thì cũng được luôn! Cốt sao không gián đoạn, không xen tạp, không hoài nghi. Thời gian bao lâu mới thấy được hiệu quả?

    Tôi thưa cùng quý vị: Từ ba tháng đến sáu tháng sẽ thấy công hiệu, có thể tiêu trừ được một phần nghiệp chướng, cảm thấy đầu óc sáng suốt, thông minh hơn trước. Phiền não, ưu lự, vọng tưởng, vướng mắc đều bớt, tâm địa thanh tịnh. Hiểu lý luận hay không chẳng quan trọng, chỉ cần theo đúng pháp tu hành, chắc chắn sẽ thấy hiệu quả.

    HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG

    *Bốn cách niệm Phật là: thực tướng niệm Phật, quán tưởng niệm Phật, quán tượng niệm Phật, trì danh niệm Phật.

  40. Một Đời Vãng Sanh

    “Trong thế gian có người phỉ báng ta, nhục mạ ta, chê cười ta, coi thường ta, chà đạp ta, vậy thì ta phải đối xử thế nào?” – Hàn Sơn hỏi Thập Đắc trong một đoạn đối thoại trích từ Hán văn cổ.

    Thập Đắc cười nói: “Ta chỉ cần nhẫn hắn, nhịn hắn, nhường hắn, tránh hắn, cung kính hắn, đừng để ý đến hắn, chờ mấy năm sau hãy gặp lại hắn.”

    Trong đoạn đối thoại trên quả thực đã bao hàm rất nhiều tính triết học của cuộc đời, trong đó tha thứ là một loại triết học rất trọng yếu của đời người.

    Cả cuộc đời một người phải dùng tâm tha thứ cho ít nhất ba người.

    1-Tha thứ cho chính mình

    Trong thế giới này, những sự tình không được như ý chiếm đến tám, chín phần mười, không có cái gì là hoàn mỹ. Mọi người, ai ai cũng đều phạm qua sai lầm và cũng không thể đạt được sự tán thành của tất cả mọi người.

    Nếu như bạn cứ đắm chìm trong sự hối hận và tự trách mình, qua một thời gian dài như vậy, cuộc đời bạn sẽ trở nên bi quan, sai lầm cũng sẽ không biến mất thậm chí còn xuất hiện nhiều hơn. Cho nên bạn hãy mỉm cười và tự tha thứ cho bản thân mình.

    2-Tha thứ cho “kẻ thù” của mình

    Trong xã hội mà sự cạnh tranh diễn ra khốc liệt như hiện nay, bạn sẽ không biết được lúc nào mình có “kẻ thù” và cũng không biết được mình có bao nhiêu “kẻ thù”.

    Đặc biệt là tại công tác ngoài xã hội càng ngày áp lực càng lớn, khó tránh khỏi sẽ có người không cùng suy nghĩ với bạn, họ có thể sẽ ở sau lưng mà bàn tán về bạn, phỉ báng bạn và biến bạn thành kẻ thù của họ.

    Dù cho bạn là một người không muốn tranh giành quyền thế, nhưng phiền toái sẽ hết lần này lần khác tìm đến bạn, lúc đó bạn sẽ làm thế nào?

    Chẳng lẽ bạn sẽ trở thành một người có lòng dạ hẹp hòi như họ sao? Hay là lúc nào cũng ghi hận trong lòng những người làm hại mình?

    Bạn hãy dùng tâm tha thứ để đối đãi đi! Bởi vì sự phẫn nộ của bạn trước hết sẽ ảnh hưởng đến chính bạn mà thậm chí còn ảnh hưởng đến người thân hay những người khác xung quanh bạn.

    Đồng thời, bạn còn nên cảm ơn “kẻ thù” của mình, bởi vì họ khiến bạn càng trở nên quý trọng những điều tốt đẹp của cuộc sống mà bạn đang có và sẽ giúp bạn càng hiểu rõ hơn điều bạn mong muốn trong cuộc đời. Ngoài ra họ còn giúp bạn nhìn nhận sâu hơn về bản thân mình để từ đó bạn hoàn thiện mình hơn. Bạn hãy nghĩ xem, giữa tha thứ và oán hận, chẳng phải tha thứ sẽ giúp bạn thoải mái và sống tốt đẹp hơn sao?

    3-Tha thứ cho người thân & bạn bè

    Trong cuộc đời của mỗi người, nếu như phải chịu những tổn thương do chính bạn bè mình gây ra thì thực sự đã rất buồn, nhưng sự tổn thương đó sẽ càng lớn và càng sâu đậm khi người đó lại là bạn bè thân thiết. Nhưng, bạn hãy nghĩ xem, rất có thể họ chỉ là vô ý hoặc cũng có thể chỉ là sự ganh tị nhất thời mà thôi. Cho nên bạn nhất định phải tha thứ cho bạn bè của mình bởi vì dù thế nào đi nữa họ đã song hành cùng bạn, cùng giúp đỡ và đem lại niềm vui cho bạn. Biết đâu, khi bạn tha thứ cho họ, bạn có thể tìm lại được tình bạn mơ ước như thuở ban đầu?

    Cuộc đời một con người không có gì là không thể tha thứ! Ở vào tình cảnh bi thương nhất, tình cảnh khó khăn nhất, nếu như bạn học được cách “mở cánh cửa sổ” ra có thể bạn sẽ nhìn thấy một phong cảnh tuyệt đẹp đấy!

    Theo secretchina
    Mai Trà biên dịch

  41. Mỹ Linh

    A Di Đà Phật.
    Xin chào thầy, con là Mỹ Linh.
    Sau khi thi Đại Học, con đã nhận lại kết quả thật tồi tệ. Con cảm thấy thật thất vọng về bản thân.Con luôn mong ước được khoác trên mình màu xanh áo lính.Nhưng giờ đay điều đó đã không xảy ra, con phải theo học một trường không theo ý nguyện. Khi thấy các bạn đỗ vào các trường công an, con cảm thấy không vui, ghanh ghét, đố kỵ. Hằng đêm con dằn vặt, đau khổ,bế tắc và tuyệt vọng. Con cảm thấy mình thật vô dụng khi không thể làm cho cha mẹ tự hào. Con mong muốn có thể thoát khỏi tâm trạng này, có thể vui vẻ tiếp tục chấp nhận thực tại. Giờ đây con phải làm sao để gạt bỏ mọi thứ dang một bên, làm cho tâm hồn thanh thản, làm sao để vực dậy ý chí quyết tâm để bước đi trên con đường phía trước. Mong thầy hãy giúp con. Con xin cám ơn!

    • Trung Đạo

      A Di Đà Phật

      Bạn Mỹ Linh,

      Ai nên khôn mà không khốn đối lần? Ai thành tựu mà không nhiều lần thất bại?

      Bạn mới thất bại một lần mà đã thất vọng, chán chường, sanh tâm ganh ghét, đố kỵ, dằn vặt, đau khổ, bế tắc như vậy, làm sao bạn có đủ trí tuệ dũng mãnh đi tiếp quãng đời còn lại?

      Bạn ráng đọc thật kỹ 14 Điều Dạy của Phật dưới đây để xét xem bạn đang gặp khổ nạn nào rồi tự cảnh tỉnh bản thân mà đứng dậy nhé.

      14 Điều Dạy Của Đức Phật
      1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
      2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
      3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
      4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
      5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
      6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
      7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
      8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã
      9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
      10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ, trí tuệ
      11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
      12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
      13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
      14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.

  42. Ngọc Ngà

    Hoài nghi, hay suy nghĩ, đặc biệt là chưa biết bao dung là đúng với con người của con. Con nay 23 tuôi . cuộc sống của con có nhiều chông gai ( cái này con nói vậy thôi chứ con biết đó là nghiệp mà mình phải gánh).

    “Chùa” cái nơi mà mỗi khi nhắc đến lại gợi cho con nhiều phiền muộn.
    Mẹ con đã phạm những lỗi lầm lớn nên rời bỏ gia đình để đi tu khi con chỉ mới 4 tháng. Bố con vì muốn con cái được chăm sóc chu đáo nên lại bước thêm bước nữa. Cuối cùng ko ai cần ai con sống cùng ông bà nội cho tới lớn. Bà con theo đạo phật nên lúc nào cũng khuyên răng dù ai tệ bạc cũng kệ mình có hiếu là lấy đức cho mình, chính vì thế nên khi con lên 12 tuổi cùng bà đi tìm mẹ.Chỉ gặp được vài lần trong chùa lúc đó mẹ con làm ni cô. sau này vì thấy quá phiền toái nên người đó đã lặng lẽ đi 1 nơi khác. Cách đây 4 năm là lúc bà nội mất. người đàn bà đó đột ngột xuất hiện với 1 người chồng và 1 đứa con nhỏ đến viếng , người ta nói người đàn ông này là 1 sư thầy. Con chảng biết nên làm gì và cũng chẳng muốn nhìn thấy họ nên vào trong nhà. Sau này Người đàn ông đó biến mất , đứa em nhỏ cũng bị bỏ rơi như con vậy gởi gắm ở 1 chùa khác và bà ấy lại đi 1 chùa khác để tu. Nghiệp thêm nghiệp. Còn bố con , con không biết tình cảm như thế nào nhưng sự quan tâm giữa con mẹ trước và mẹ sau có khác biệt lớn đến nổi ai cũng thấy, nhiều khi gặp chuyện buồn hay khó khăn hay những ngày tết con đi học xa về nhà cũng khao khát có 1 vòng tay sắn sàng chờ và ôm lấy. Cái con gọi là nhà sao thấy nó lạnh tanh, cười nói nhạt nhẻo như là người quen xã giao.
    Mỗi Khi rãnh hay nghe phật thuyết giảng, nhưng tâm con ko nhẹ nhàng , con ko quên những gì người ta làm và đối xử với , cứ để bụng rồi nghĩ đến lại buồn,Xin Thầy cho con lời khuyên .

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Ngọc Ngà,
      Với hoàn cảnh mà bạn đang gặp phải như thế, thật sự rất khó để bao dung. Tuy nhiên, không phải là không có cách để lòng ta được nhẹ nhàng. Trong cuộc sống, đôi khi có những nhầm lẫn, mà khi ta đã thông suốt, thì dù mình không cố gắng gì cả, mà tự nhiên lại được nhẹ lòng. Có lẽ bạn đã nghe về nhân quả, nhưng có lẽ không chấp nhận hoặc là chưa thông lắm, nay xin được chia sẻ với bạn thế này. Ví dụ, có một người làm vườn, gieo trồng rất nhiều hạt giống trong vườn, nhưng ông ta là một người có trí nhớ không tốt lắm, nên cũng không nhớ hết những hạt giống gì mình đã gieo trồng. Có lúc ông lượm được trái xoài ăn, thấy ngọt ngào thì rất vui vẻ, cũng có lúc ông ăn phải trái chanh rất chua, lúc đó ông rất bực tức và nghĩ..tại sao tôi phải ăn trái chanh chua lè này, tôi đâu có trồng mấy cái thứ chua chát này,..và ông cứ thế mà tức giận, buồn phiền, mà không biết rằng chính mình đã từng gieo trồng cây chanh đó, tại vì ông không biết mình bị cái bệnh đãng trí, không nhớ. Chúng ta cũng giống như ông làm vườn đãng trí đó vậy, trải qua nhiều kiếp lâu xa, nào có nhớ mình đã gieo những gì. Dù ta không nhớ, nhưng chúng ta có thể suy luận. Như ông làm vườn, không cần nhớ mình đã gieo trồng những gì, nay thấy trái trong vườn của mình thì biết chắc chắn ngay lập tức là trước đây mình đã có trồng cây đó. Hoàn cảnh bạn như thế, nếu bạn chịu lắng lòng suy nghĩ cho thật thấu đáo thì sẽ biết đây là kết quả của những nhân không tốt mình đã từng gieo trong những kiếp lâu xa. Trong một kiếp nào đó, ta đã từng tàn nhẫn, lạnh lùng,… với họ nên giờ mình phải chịu lại như vậy. Một ví dụ, có những đứa trẻ, cùng cha, cùng mẹ, cùng được nuôi dưỡng, giáo dục giống nhau, nhưng khi lớn lên một chút, có đứa thì gặp may mắn, có đứa thì thường gặp những việc không như ý, lại giàu, nghèo, hạnh phúc, đau khổ,..khác nhau; đó đều là do nhân của họ đã gieo có những khác biệt nên quả của họ cũng khác biệt.
      Vậy bạn hãy lắng lòng mà nghĩ xem, những điều bạn đang gánh chịu đây có phải là quả mình đang gặt không? Nói thật, trong hoàn cảnh của bạn, để hiểu đó chính là kết quả mà mình đã gây ra cũng không dễ chút nào. Tuy nhiên, bạn hãy gắng nghĩ cho thật kỹ nhé. Khi hiểu đó là quả, thì tự nhiên bạn sẽ chẳng còn bức xúc, buồn phiền nữa, và bạn sẽ hiểu từng hành động, suy nghĩ, lời nói bạn làm bây giờ sẽ là nhân để bạn gặt quả trong tương lai, và khi đó, tin chắc rằng bạn sẽ cẩn thận để không gieo nhân xấu nữa.
      Còn Mẹ của bạn thì là đang gieo nhân không tốt, rồi sau này, trong kiếp nào đó, bà sẽ gặt phải “quả đắng” như bạn bây giờ vậy. Hiểu vậy thì có lẽ bạn chỉ còn có sự thương xót chứ không oán hận nữa. Mà nếu muốn bà thay đổi một cách tự nhiên, nhẹ nhàng thì chỉ có cách giảng hoặc khuyên bà hiểu lý nhân quả cho thật thấu đáo mà thôi.
      Còn về ba bạn và người mẹ kế, nếu bạn đã hiểu bạn đang “gặt quả” thì có lẽ cũng chẳng còn khó chịu tại sao họ lại đối xử với bạn như thế. Quả đã chín thì không thay đổi được, nhưng tương lai (những giây, phút, ngày, tháng, kiếp,..sắp tới) sẽ phụ thuộc ít, nhiều vào những hành động, suy nghĩ, lời nói của bạn trong từng lúc “bây giờ”. Nếu muốn được yêu thương chân thật, mình hãy thật yêu thương họ, nếu muốn được chăm sóc, hãy thật chăm sóc họ, nếu muốn không nhạt nhẽo, hãy thật lòng nồng ấm với họ. Nhớ rằng khi làm điều gì, cũng hãy xuất phát từ tâm chân thật. Nếu chưa sẳn sàng thì đừng nên gượng ép mình.
      Chúc bạn sớm được an vui.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  43. Diệu Tâm

    Dạ con kính chào thầy: thầy cho con hỏi công việc con làm gio giac không đúng,con nghe ban con nói là trì chú phải đúng giờ mới được neu qua 10 hơn là không tung kinh được ha thầy, với lại con thì thích an chay nhưng mọi người o nhà không cho con ăn họ nói ăn chay không có chất sợ con bệnh mà con nóicon an chay con cảm thấy người minh khỏe, thấy người nhẹ nhàng, con thích ăn nhưng cô con không cho ăn nữa con ăn chay mà những lúc ko có moi người ở nhà, con làm sao thầy, những lúc con tri chú con thấy có người dẫn con vô cái hang j ma sâu hun hut con nhìn thấy lạ lắm nó mờ mờ ảo ảo con thấy nhiều cái con hơi sợ con không dám đọc chú nữa, con hay nằm mơ nhưng con để ý khoảng vài ngày sau là con thấy được ở ngoài đời luôn chứ không phải trong mơ nữa nó hiện thực con cảm thấy sợ nên đầu óc con suy nghĩ lung tung. Con hay nằm mơ thấy xác chết nhằm tháng con nằm mơ thấy khoảng 20 lần, nhưng có một giấc mơ lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần, hoặc là 1 năm sau con cũng thấy, mà con thấy có người dẫn con đến những ngôi mộ màu trắng thì con giật mình tỉnh dạy khoảng vài phút sau con lại thiếp đi thì lại dẫn con đi tiếp dẫn con đi mà không biết đi đâu một lúc sau con giật mình dạy con nhớ như in không sot cai gì cả, thầy có phải con bị ám ảnh những xác chết không hả thầy, tại sao con không thể sống ở nhà con được con ở nhà la xảy ra chuyện hay no trung họp khi con ở nhà nhưng con thấy nhieu lần no xay ra như vậy, hay cục đất nó không hợp với con, nên con sống xa nhà từ nhỏ con không biết sao,con về nhà vài ngày thì con không thấy người chết con mà ở lâu là con mơ thấy có một cái xác đắp khăn trắng cấm cây dao ngay bụng con sợ lắm thầy khi con tỉnh day con chỉ niệm phật, con ám ảnh suốt thời gian, sau nay con cũng thấy hay con thấy nhiều quá nên con ko còn cảm giác sợ nữa, ai cũng thấy như vậy hay chỉ mình con thấy ha thầy. Con không the nào khóc được khi mà con bị một cú soock quá lớn đối với con, con bi chay li cảm xúc nên đến giờ con không khóc được khoảng mấy năm nay,con buồn nhưng không khóc con không rơi giọt nước mắt nào khi bà nội con mất con ko biết tại sao nó lại như vây, con khóc con cảm thấy nhẹ nhom hơn nhug con không khóc được con cảm thấy khó chịu,con sống khép kín tự mình chịu đựng tất cả, con thấy tự mình co lập mình con ko thể kể với ai con cảm thấy không toàn luc nào con cũng phòng thủ. Con cũng hay đi làm từ thiện con thấy thích đi chùa con cảm thấy trong chùa con mới an tam con không lo nghĩ nhiều,da con xin kính chuc thầy luon an lạc va tinh tan, con xin cám ơn thầy

  44. Trung Đạo

    A Di Đà Phật

    Bạn Diệu Tâm,

    Có vài điều TĐ muốn chia sẻ cùng bạn:

    1. Trì chú, tụng kinh, niệm Phật tuỳ theo thời gian và sở nguyện của mỗi người, miễn sao thuận tiện cho việc công việc, sinh hoạt và học hành của mình là được chứ không có quy định giờ nào mới được trì tụng. Vì thế bạn nên tuỳ hỉ sắp xếp.

    2. Khi trì chú Đại Bi: Đại Bi là lòng từ bi vô ngằn mé của Quán Thế Âm Bồ Tát đối với hết thảy chúng hữu tình và vô tình, hữu hình và vô hình, vì thế khi trì chú bạn phải dụng đúng cái tâm Đại Bi này để trì thì mới phát huy được năng lực của chú. Sở dĩ bạn gặp những huyễn cảnh ngay trong lúc trì chú là do bạn trì chú trong vọng tưởng. Nếu bạn không nhận biết và tìm cách khắc chế ngay sẽ rất nguy hiểm, bởi bạn sẽ lạc vào ma cảnh. Muốn khắc chế được viên mãn bạn phải phát tâm trì tụng theo đúng Nghi Thức Trì Chú Đại Bi. Khi trì chú chỉ nhiếp tâm vào câu chú: miệng niệm-tai nghe-tâm nhiếp theo câu chú, ngoài ra nhất quyết không để ý đến bất cứ một hình biến nào khi đang trì tụng.

    3. Việc bạn thường xuyên gặp xác chết tại nhà và có người dẫn bạn đến mộ, rất có thể nơi bạn đang ở có vong linh chưa siêu thoát. Bạn phát tâm thật thanh tịnh, hàng ngày trì chú và hồi hướng cho vong linh này, nguyện họ buông bỏ duyên trần, cùng phát tâm tu học để sanh về Tịnh Độ. Trường hợp nếu bạn thường xuyên gặp những giấc mơ như vậy bạn phải phát tâm trì tụng Kinh Địa Tạng bổn Nguyện liên tục 3-7 quyển (mỗi quyển gồm thượng-trung-hạ)không gián đoạn, kế đó hồi hướng cho những vong linh chưa siêu thoát nọ, nguyện cho họ được siêu sanh tịnh độ. Nếu bạn phát tâm thực hành đúng pháp, chỉ trong vòng vài ba ngày những giấc mơ trên sẽ giảm thiểu rồi từ từ biến mất.

    4. Bạn phải phát tâm niệm hồng danh A Di Đà Phật mọi nơi chốn. Thuận duyên thì niệm lớn, bằng không thì niệm thầm, đặc biệt trước khi đi ngủ phải niệm Phật từ 12-20 phút, kế đó phát nguyện vãng sanh Tịnh Độ và nguyện cho những vong linh thường gặp đồng được vãng sanh. Thực hành ít thời gian sẽ có thay đổi.

    5. Bạn không nên giấu hay chèn ép cảm xúc bản thân. Hãy sống như con người thật của bạn, bởi sự dồn nén cảm xúc sẽ dẫn đến áp lực sống. Hãy thực hành lối sống: từ-bi-hỉ-xả mọi thời khắc, chắc chắn tâm bạn sẽ nhẹ nhàng và an lạc.

  45. Tuấn

    Chào thầy,
    Tâm luôn lo lắng, tính nóng khó kiềm điềm đạm, hay suy nghĩ, hiếu thắng khi tranh cãi, không chịu thua lời với ai. Cầu toàn mọi chuyển cả trong công việc. Quá thật và không linh hoạt trong ứng xử. Quyết định và lời nói ít suy nghĩ đến cách nhìn nhận của người khác, dù cho nhiều lúc cũng thấy rằng mình suy nghĩ rất kỹ, nhưng khi đối phương nói lại thì họ suy nghĩ về mình khác hoàn toàn. Bản thân nghĩ rằng mình làm vậy là đúng, hợp lý nhưng nhiều người khác lại nhìn nhận theo chiều xấu về mình. Điều này gây bất lợi quá nhiều cho con trong công việc, tình cảm gia đình thì mọi người thấy rằng mình cứng nhắc, ít suy nghĩ được cho đối phương. Tâm thì vẫn suy nghĩ tốt, thiện cho đồng nghệp, công việc, người thân.
    Xong rồi lại bận tâm và suy nghĩ quá nhiều. Làm sao để con bình tĩnh, điềm đạm, vui vẻ hơn,đừng quá cầu toàn, làm sao để luôn cảm giác thỏa mái dễ chịu. Phải chăng con quá nhiệt huyết và áp lực bản thân, cầu toàn trên con đường sự nghiệp? Sau nhìu tranh cãi thì giờ mọi người toàn suy nghĩ tiêu cực về mình. Thực tâm con chỉ muốn minh bạch rõ ràng. Thực sự giờ trong tâm quá loạn, không biết nên tiếp tục cứng rắn, quyết đoán hay mình nên nhu hòa lại, nhu hòa chắc cũng khó vì tâm khó tịnh, dễ bị kích động, căng thẳng. Con rất muốn có cái gì đó để mình đọc hay có ai đó để được nói chuyện chỉ giáo,muốn mình điềm đạm, linh hoạt, thỏa mái hơn. Hãy giúp con!

    • NguyenPhu

      Sống nhẹ nhàng,buông lỏng mọi thứ ra,càng nghĩ nhiều tâm càng dao động. Càng cầu toàn càng cứng ngắc ta càng nhiều phiền não, sao cũng được,miễn là tốt,miễn không xấu, chịu thiệt chút ít cũng được, nếu có thể đối với ai cũng cung kính tôn trọng,cẩn thận chậm rãi nghe họ nói…đừng để sự hơn thua phản biện lôi kéo thì tâm ta sẽ bớt dao động,lòng sẽ nhẹ nhàng hơn. Hãy học từ tốn,buông bỏ cái suy nghĩ mong muốn theo ý mình. Sự phiền nào trong tâm bạn do chính cái suy nghĩ cầu toàn,thích theo ý mình mà ra, hãy buông bỏ nó ra bớt bạn nhé.

    • Tuấn

      Cảm ơn bạn nhiều! Sẽ cố gắng để cải tiến hơn, nhưng chắc rất khó vì bản tính khó rời

    • NguyenPhu

      Không khó đâu,cố lên,bạn thường xuyên lên đây nghe mọi người chia sẻ,thường xuyên tìm đọc giáo lý…những điều mà Đức Phật dạy rồi bạn sẽ thấy mình khác,sẽ thay đổi được. Đừng nản,trước tiên phải nhớ nhắc nhở mình những lúc nóng tính,ít nhất là khi chưa kiềm được nhưng lỡ nóng tính tranh cãi hay làm gì rồi thì cũng phải hối hận,ăn năn…rồi từ từ nhận ra cái nguyên nhân khiến mình như vậy, sau đó mình khắc chế bỏ nó. Bạn yên tâm,chắc chắn sẽ làm được, tôi trước đây cũng hay giận,hay tự ái,nóng tính….đủ tật xấu cả, nhưng giờ thay đổi được đến chính mình cũng không ngờ. Nhớ giữ Phật trong tâm nhe,đừng để dòng đời kéo mình đi,có duyên với Phật là tốt lắm tốt lắm.

    • Lê văn thăng

      Chú Nguyen Phu có bài viết hay quá. Tuấn hãy theo chú NP mà làm theo nhé. Lâu không thấy chia sẻ của NP. A Di Đà Phật

    • NguyenPhu

      Chào Thăng,thỉnh thoảng rãnh rỗi thoải mái Np mới lên, cứ tuỳ duyên thôi, nhiều lúc cũng bận nên ít lên.:)). Mà nhiều khi lên NP cũng đọc,theo dõi mọi người comment thôi. Tu học tốt nhé Thăng.

  46. Phúc

    Sinh ra đã là cái khổ rồi…nhưng sao kiếp này con thật sự khổ quá ..cái gì đến với con con cũng không thành công tu hoc hanh cho toi viec lam cho toi tinh yeu…về phần gia đình của con thì nói tới là con mệt mỏi lắm…gia đình con từ nhỏ bo mẹ đã không hop nhau lúc nào bố con cũng phá phách đánh đập nhà cửa..rồi bố con không tin ở phật..mẹ và chị em con đi lên chùa là bố con chủi rồi chửi rủa cả phật..con buồn lòng và đau đớn lắm..cứ khi nao tức mẹ con là bố lai chủi rồi phá nhà của..nhưng không dừng lai đó..ngừoi anh trai của con sau này chỉ biết nhậu nhẹt mà không còn biết lo làm ăn k còn biết đến gì nũa lúc nào cũng mê man trong men riệu rồi hư hỏng..mẹ con buồn nhiều lắm..hết chuyện nợ nần rồi chồng con..mẹ con thật khổ..mong quý mọi người hãy giải giúp con kiếp trước con đã làm gì mà giờ phải chứng kiến gia cảnh như vậy..mẹ của con thậtl khổ..2 chị con đi lấy chồng ai cũng khổ..sao số gia đình con lại như vậy ạ?thầy giúp con thoát khỏi cai suy nghĩ này với ạ..tâm trạng con lúc nào cũng lo sợ

    • Hạnh Phương

      A Di Đà Phật

      Gửi bạn Phúc!

      *Có câu: đời là bể khổ, cái khổ này không ngoại trừ một ai cả. Khi chúng ta có cuộc sống không trọn vẹn, nhìn người thì thấy họ áo gấm, áo hoa, lên xe xuống ngựa; nghĩ rằng họ rất sung sướng. Thực chẳng sung sướng tý nào, giàu có thì canh cánh sợ bị giết bị cướp; kinh doanh to lớn thì lao tâm khổ thân vì sợ phá sản… Thật chất cái sung sướng của thế gian là giả tạo, là sự mê lầm mà ngộ nhận. Ngộ nhận tiền, tài, sắc, danh sung túc là mỹ mãn, chẳng hay những thứ đó là cửa ngõ vào tam ác đạo. Do vậy đừng vì nghịch cảnh mà đâm ra chán nản, than thân trách phận. Biết đâu cũng bởi nghịch cảnh đưa lối chúng ta tìm đến với Phật pháp mà đặng giải thoát.

      *Các mối quan hệ gia đình được thiết lập bởi thiện duyên và ác duyên. Cha bạn gây nhiều đau khổ cho mẹ con bạn, phải biết rằng gia đình bạn có nợ ông ấy. Nợ và phải trả, công bằng như vậy, chứ nên sinh tâm trách móc oán thù, phải nên khởi tâm thương xót: cha thốt ra lời chửi rủa người học Phật, hủy báng Phật pháp, sau khi chết sẽ rơi vào địa ngục không có ngày ra. Bạn nên phát nguyện trì 21 bộ Kinh Địa Tạng hồi hướng cho cha, anh trai cùng tất cả oan gia trái chủ; vì bộ Kinh Địa Tạng gồm có 3 quyển Thượng, Trung, Hạ; nếu mỗi ngày có thể trì tụng một bộ thì rất tốt, bằng không trì một quyển cũng được.

      *Cha thấy mẹ con bạn đi chùa thì chửi rủa, vậy nên tạm thời nên hành trì tại gia. Tu thời tu tâm, chẳng phải mặc áo tràng, đến chùa mới gọi là người tu. Bạn nên khuyên mẹ nhiếp tâm niệm thánh hiệu A Di Đà Phật cầu sanh Tây Phương, nếu có thể sanh lòng tin mà hành trì thì đây chính là con đường tu hành vi diệu, thù thắng nhất.

      *Ngoài ra mẹ và bạn thường nên ăn chay, tránh sát sinh, làm việc thiện. Chúng ta lập nguyện chí thành ắc nhận được sự gia trì của Phật, vượt qua được trở ngại trên con đường tu hành cũng như trong cuộc sống.

      Nam Mô A Di Đà Phật

  47. Phượng

    Thưa thầy sao tâm hồn con khi về làm dâu nhà chồng mà con không thể thoải mái năng bổ được . Nhưg ra ngoài hay ở nhà mình con rất vui vẻ mồm mép ạ?

  48. NT Trọng

    Nam Mô A Di Đà Phật. Con kính lạy sư thầy. Con tên là Trọng con sinh năm 1990, tối hôm qua con vô tình đọc được những lời oan trái và những lời phật dạy, con cũng hay xem những đoạn phim về phật dạy, bố mẹ con cũng hay xem, nhà con tâm hướng phật, bố mẹ con vẫn duy trì ăn chay 30 và mùng 1, vì vậy mà bố mẹ luôn dạy cho chúng con những lời đúng đắn con biết được điều đó. Hôm nay con xin phép được hỏi sư thầy, con mong thầy chỉ dạy: con làm việc trong môi trường quân đội, con thi 2 lần mới đậu trường quân đội. Năm thứ 2 con ôn để thi lại thì có rất nhiều vất vã mới đạt được, và con nghĩ đó là phép màu, đến nay con đã làm được 3 năm , trong 3 năm đấy có rất nhiều thị phi những khó khăn tiêu cực trong môi trường này, những bon chen , ghanh tị, có khi họ phải chà đạp lên nhau để sao óng cho ổn thỏa cuộc sống của họ. Thưa thầy, trong mọi sự việc và hoàn cảnh bản thân con đều biết, hiểu và tìm được đường quay đầu lại, khi con làm sai điều gì đó cắn rứt lương tâm con, con người con thì con thấy tự con phải dừng lại để sửa, nhưng không biết tại sao con có những việc tưởng chừng như con làm được nhưng con lại không sửa, trong khi bây giờ con đang rất điềm tỉnh để suy nghĩ từng việc, tâm con sống rất tình cảm khi gặp 1 sự việc hay 1 hoàn cảnh vô tình nào đó thì lòng con không khỏi động lòng và tha thứ , có đôi khi những sự việc tưởng như rất đơn giản con lại không cầm được nước mắt . Con buồn con lại gọi cho mẹ con , thì lúc đấy tâm con bình tâm trở lại, con đã từng yêu và đã có những sai lầm, sai lầm nặng nề mà con nghĩ con phải hối hận cả đời, con sẽ bị quả báo, con xin nhận vì đấy là lỗi do con gây ra , nên con không dám gây thêm tội lỗi nữa, cuộc sống của con ngoài gia đình luôn bên con , bản thân con cũng luôn cố gắng để đền đáp công ơn bố mẹ , bao nhiêu cho đủ công ơn cha mẹ phải không sư thầy, gia đình con củng không khá giả gì , bố mệ con phải rất vất vã mới nuôi 3 A em con nên người , vì vậy những khó khăn để con đền đáp không là gì so với những khó khăn bố mẹ đã nuôi dạy chúng con. Thưa thầy, con không biết tuổi của con như thế nào nhưng từ nhỏ đến giờ con không được việc gì là hoàn hảo, mọi thành công con đều đánh đổi bằng sự vất vã , cuộc sống vốn vây quanh đồng tiền , con biết nếu gạt đi những thứ đó sẽ thấy thoải mái hơn vì đối với con niềm hạnh phúc lớn nhất là gia đình , niềm vui của gia đình , nhưng con vẫn đang xoay quanh vấn đề tiền bạc , ví dụ như con rất muốn bố mẹ được ăn uống đầy đủ, con muốn sửa lại ngôi nhà cho bố mẹ , ( con đang khóc) con đã cố gắng để giảm đi phần nào những lo lắng của bố mẹ , phận làm con con phải có trách nhiệm , nhưng thưa thầy , đến bao giờ con mới bớt lo đi phiền muội để con tận tâm báo hiếu bố mẹ , phận con củng may măn nên được làm ở gần nhà thỉnh thoảng con về với bố mẹ, con là con đầu , bố mẹ con lấy nhau muộn nên giờ củng có tuổi rồi ạ , con muốn có gia đình để bố mẹ được có cháu để bế , bố con trưa nào củng không ngủ để làm , ở tuổi này bố con đáng lẽ phải bớt suy nghi nhưng lại như thế, bố con nói con người không bao giời hết suy nghĩ … cho đến hết đời . Thưa thầy giờ con phải làm gì khi con chưa có đủ điều kiện về kinh tế dù vẫn biết nó là phù du ạ , con mong thầy chỉ dạy cho con . Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Trọng,
      Khi những việc mình mong muốn vượt quá khả năng của mình thì chắc chắn sẽ làm mình phiền não. Bạn hãy suy nghĩ cho thật kỹ, với khả năng, bằng cấp của mình hiện nay, nếu không làm trong quân đội nữa thì có thể làm được việc gì khác không? Việc đó có cao hơn thu nhập hiện giờ không. Vấn đề ở đây, chỉ có bạn mới đánh giá đúng khả năng của mình, biết mình muốn gì, có bản lĩnh để thay đổi không,.. Bạn cần tự mình suy gẫm cho thấu đáo rồi quyết định. Nói chung, khi cần thay đổi và nếu mình làm được thì hãy mạnh dạn làm.
      Trong trường hợp bạn thấy mình không thể làm gì khác hơn được thì đành phải chấp nhận như hiện giờ và xem xem mình làm được những gì. PH thấy một số bạn trẻ hiện nay rất năng động, sáng tạo. Có bạn là sinh viên nhưng tranh thủ bán trà chanh vào buổi tối, có bạn thì đi dạy kèm, bán vé số, làm bảo vệ, trực tiếp tân ca đêm,.. Cho nên, bạn hãy nghĩ xem trong hoàn cảnh thực tại bây giờ của mình, có thể làm được những gì. Có thể đó chỉ là một việc nhỏ, không đáng, nhưng nếu tăng thêm thu nhập thì cũng hãy làm, chứ đừng nghĩ mình phải làm việc này nọ to tát cho có nhiều tiền, nói chung, phải tuỳ vào hoàn cảnh, khả năng của mình mà thực hiện mong muốn thay đổi tình trạng kinh tế hiện nay của gia đình. Mà khi đã muốn tăng thu nhập, thì chớ nên ngại khó, chê việc ít tiền mà không làm.
      Gia đình của bạn như vậy, mà bạn muốn giúp gia đình thì có lẽ bạn hãy suy nghĩ kỹ hơn về việc lập gia đình của mình. Khi bạn có vợ, con sẽ thêm gánh nặng về kinh tế, và có lẽ lúc đó bạn sẽ còn phiền não hơn bây giờ nữa.
      Nói chung, chúng ta phải tự định liệu sức của mình, cũng như PH, không giỏi giang gì nên đành phải “biết đủ” mà thôi. Với cha mẹ, về kinh tế, sinh hoạt hằng ngày, có thể lo cho ông bà ở mức bình thường thôi, chứ để ăn thật ngon, mặc thật đẹp, hoặc sắm những vật dụng đắt tiền thì ngoài khả năng của mình.
      Ngoài ra, khi bạn tìm đến trang mạng này thì là đã có duyên với Tịnh Độ. Người con có hiếu không chỉ nên lo về kinh tế cho cha mẹ, mà cần phải lo về tinh thần cho cha mẹ mình nữa. Kinh tế ở mức vừa đủ có lẽ là ổn rồi. Tinh thần quan trọng, cần thiết hơn nhiều. Ví dụ một người nhịn ăn một, hai ngày vẫn không chết; nhưng một người vì buồn khổ, phiền não không chịu được, tinh thần không vững vàng sáng suốt thì chỉ trong vài phút là có thể nghĩ quẩn mà tự sát. Cho nên, bạn hãy nên giúp cha, mẹ mình hiểu và tu theo đúng chánh pháp bằng việc nghe, đọc các bài giảng Phật pháp căn bản như lý nhân quả, vô thường,..rồi quán chiếu và áp dụng vào cuộc sống, nhờ vậy tinh thần của ông bà sẽ được an vui, vững chãi nhé bạn. Bạn cũng hãy tìm hiểu về pháp môn Tịnh Độ để giới thiệu cho cha mẹ bạn tu tập nhé. Pháp môn này không khó hành trì, nếu ông bà tu đúng thì một đời có thể thoát nỗi khổ luân hồi sinh tử. Như vậy chính là hiếu, mà việc này thì hoàn toàn nằm trong khả năng của bạn.
      Hy vọng giúp được bạn chút ít. Chúc bạn sớm an vui.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  49. Trinh

    Nam Mô A Di Đà Phật . Thưa thầy. Con năm nay 26 tuổi. Cuộc sống gia đạo của con luôn bình yên. Cha mẹ rất thương yêu con. Con đã yêu 1 người suốt 10 năm, cách đây 2 năm người ấy có 1 người chị họ từ nước ngoài về, họ quen nhau rất thân thiết. Ban đầu con chỉ nghĩ là chị em nên tình cảm mới thân thiết như vậy nhưng sau này con phát hiện họ nãy sinh tình cảm và cùng nhau chung sống như vợ chồng. Con đã nhu nhược tha thứ cho người ấy và người chị gái ấy trở về nước.
    Một năm sau chúng con kết hôn. Nhưng con lại biết chồng của con vẫn còn quan hệ liên lạc với người chị gái ấy và họ có 1 đứa con chung. Con nghĩ nếu mọi chuyện đã vậy thì con nên buông. Nhưng thưa thầy con làm không được, con luôn bị sự ghen tức căm thù chi phối, nó ám ảnh con cả trong giấc mơ. Con vừa mới biết con đang mang thai. Thưa thầy, xin thầy hãy dạy cho con cách buông bỏ.

    • Dung Nguyễn

      Chào chị Trinh. e chỉ là một độc giả ngang qua xin có đôi lời chia sẻ. Vợ chồng con cái đến với nhau trong cuộc sống này đều phải có duyên có nợ. Nếu duyên nợ của hai người đã hết thì nên buông, biết đâu sau này chị sẽ gặp được một người tốt hơn, sống chung thủy và có trách nhiệm. Giờ chị đang mang thai xin hãy nghĩ đến đứa nhỏ mà gạt nỗi đau sang một bên. Lúc mang thai người mẹ nên tâm bình khí hòa thì mới tốt cho thai nhi. Giữ trong lòng sự thù hận chỉ làm cho bản thân mình mệt mỏi. Chúc cho hai mẹ con chị luôn mạnh khỏe.

    • Cư sỹ Phước Huệ

      Chào bạn Trinh,
      Bạn hãy bình tâm lại nhé. Bạn đang mang thai trong mình, hãy nên biết giữ cho mình, cho con của mình, đừng để cơn nóng giận lấn áp. Nói thì dễ, làm mới khó, nên bạn hãy gắng lên nhé.
      Bạn rất có bản lĩnh, quyết đoán, biết buông khi cần buông. Bạn chưa buông được tại vì bạn còn thương người chồng đó thôi. Khi đã hết thương rồi, thì dù người đó xấu, tốt thế nào ta cũng chẳng bận tâm nữa. Trong việc này, nhìn cho rõ, thì chính là bạn đang gặt “quả” xấu mình đã từng gieo trong quá khứ. Có lẽ trong một kiếp nào đó bạn đã từng đối xử tệ với người bạn đời nên giờ mình phải nhận lãnh quả như vậy. Còn hai người kia thì trong tương lai, khi duyên nghiệp chín mùi, họ sẽ trả quả như bạn bây giờ vậy. Bây giờ khi biết mình đang trả quả thì chắc là bạn sẽ bớt hoặc không còn oán hận nữa, đúng không?
      Để dừng lại tâm ái thì không dễ chút nào. PH xin nương theo ý của kinh Lăng Nghiêm để chia sẻ với bạn về vọng tâm ái dục của mình. Chúng ta khi nhìn thấy một bông hoa, tưởng là đang thấy bông hoa, nhưng không phải vậy. Nói chính xác là mình thấy hình ảnh của một vật gì đó trên tròng đen mắt của mình. Như vậy, những loài khác như gà, tôm, cua, chó,..vì cấu tạo mắt khác, nên sẽ thấy một hình ảnh khác. Vì mỗi loài tuỳ theo duyên nghiệp của loài mình đang thọ nghiệp mà thấy những hình ảnh khác nhau, như vậy hình nào là hình đúng? Thật ra không có hình nào đúng hết. Cái mà ta đang thấy, nghe, ngửi, nếm,..đây đều là do duyên nghiệp của chính ta mà biến hiện ra như vậy. Cho nên tất cả những thứ đó đều là hư dối, không thật. Nếu ta nương theo cái hư dối đó mà sanh tâm yêu ghét thì có phải là rất điên đảo không. Hình ảnh bông hoa đã là không thật, vậy mà mình lại đem tâm yêu thích nó, rồi giận buồn khi nó không như mình muốn, vậy là mình đang điên đảo đó. Chỉ cần ngay nơi thấy, nghe,..biết nó không thật, nên không sanh tâm yêu, ghét, vậy là có thể dần bỏ được tâm ái rồi. Nói thì dễ, làm mới khó. Ban đầu chắc rất khó, nhưng nếu bạn thường quán xét, suy tư như thế thì sẽ giúp bạn được rất nhiều trong việc buông xuống.
      Bạn cũng hãy nên hàng ngày niệm Phật nhé, chú tâm niệm cho rõ từng tiếng một, sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc buông xuống, cũng như rất có ích cho em bé trong bụng.
      Mong bạn sẽ sớm vượt qua được hoàn cảnh đau lòng này và được an vui, mẹ tròn con vuông.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

  50. Vũ Thuấn

    Nam mô A di đà phật!
    Dạ thưa thầy, Con là một con người sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, từ bé con đã được yêu thương,bao bọc bởi mẹ, anh trai và các chị, khi đi làm con thì được sự yêu thương và giúp đỡ của mọi người trong cơ quan, và giờ con có một người vợ yêu thương mình, một cậu cong trai mới chào đời. Nhưng con lại là một người ham chơi bời lô đề, nhiều lúc con tự nhủ để bỏ đi cái việc chơi bời đó và dành thời gian cho vợ, con và gia đình mình, nhưng cứ mỗi lần con có một chút thiếu thốn về tài chính con lại bắt đầu nghĩ đến việc chơi bời đó và con không thể kiềm chế được nó, con không sao có thể điều khiển được bỗ não bên trong con người của con. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến con đã gây ra sai phạm không thể nào tha thứ được, để đến lúc mất mọi thứ, mất đi tình cảm của bố mẹ, anh chị và giờ đây con không biết mình nên làm gì nữa, đầu óc con đang nặng trĩu những hối hận, tim con đạp nhanh, nhiều lúc con chỉ muốn sang thế giới bên kia để cho người thân của con không phải khổ vì con, giờ đây con rất hối hận và con không biết mình phải làm sao nữa phật ạ

    A di đã phật! Con đã sai, đã sai thật rôi, con hối hận, con thật sự hối hận lắm, nhưng giờ đây tất cả đã muộn ròi phật ạ, con mất đi mọi thứ con đã có, công việc, anh em cơ quan, gia đình con nữa, chỉ vì cái thói chơi bời hư hỏng của con là lô đề,con không biết mình giờ phải làm sao nữa tại sao con lại lao đầu vào cái trò mà đã làm cho biết bao gia đình tan nát vậy chứ, bgio con xấu hổ, con không dám đối mặt với mọi người nữa phật ạ.

    mây hôm nay con chỉ muốn nghĩ đến cái chết thôi, để mình không làm khỏ ai hết, để tâm hồn của mình được vào hư vô, không phải suy nghĩ về điều gì nữa, đã qua nhiều lần gia đình đã giúp đỡ con và rồi con lại làn thất vọng cho mọi người

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *