Niệm Phật Đạt Nhất Tâm Chưa Hẳn Được Vãng Sanh

Niệm Phật Đạt Nhất Tâm Chưa Hẳn Được Vãng Sanh

Pháp môn niệm Phật chú trọng ở lòng tin và sự phát nguyện. Có lòng tin và phát nguyện, dù chưa được nhất tâm cũng có thể vãng sinh. Được nhất tâm nhưng nếu không có lòng tin và phát nguyện cũng không được vãng sinh. Người đời phần nhiều chú trọng nhất tâm, chẳng chú trọng lòng tin và phát nguyện, đó là đã mất chỗ cốt yếu. Hơn nữa, khi sống chưa được nhất tâm, và còn nghi sợ chẳng được vãng sinh thì hoàn toàn trái ngược với lòng tin chân thật và sự phát nguyện thiết tha. Do vậy, càng thêm Tín–Nguyện để đạt đến nhất tâm, đó là ý niệm tốt. Nếu vì không được nhất tâm mà thường lo chẳng thể vãng sinh, thì trở thành ý niệm sai lầm. Điều đó không thể không biết!

Niệm Phật tối yếu ở chỗ thoát sinh tử. Đã vì thoát sinh tử thì đối với nỗi khổ sinh tử tự nhiên sinh lòng chán nản, đối với niềm vui Tây Phương tự nhiên khởi tâm ưa thích. Như thế, hai pháp Tín–Nguyện ở ngay nơi tâm niệm đầy đủ trọn vẹn. Lại thêm chí thành khẩn thiết như con nhớ mẹ mà niệm, thì sức mạnh của Phật, sức mạnh của pháp, sức mạnh của công đức Tín–Nguyện nơi tự tâm, cả ba hiển bày trọn vẹn, như vầng nhật tỏ sáng giữa trời không, dù có sương dầy băng tuyết, không bao lâu cũng sẽ tan chảy.

Muốn cho tâm không tham luyến việc ngoài, chuyên niệm Phật được quy nhất, cũng không có phương pháp chi kỳ lạ, chỉ đừng quên cái chết rình rập bên mình, không biết xảy ra lúc nào. Tâm luôn nghĩ nhớ: “Ta từ xa xưa đến nay tạo ra vô lượng vô biên nghiệp ác, như trong kinh nói: “Giả sử nghiệp ác kia có hình tướng thì khắp mười phương hư không cũng chẳng dung chứa hết”, duyên đâu may mắn, nay được thân người lại nghe Phật pháp, nếu không một lòng chuyên niệm Phật cầu sinh Tây Phương, khi cái chết đến thình lình, chắc chắn phải bị đọa vào ác đạo. Chừng ấy nếu vào địa ngục thì bị non đao, rừng kiếm, lò lửa, vạc dầu, một ngày đêm sống chết đến vạn lần, sự khổ cùng cực không thể diễn tả. Nếu ra khỏi địa ngục lại đọa vào loài ngạ quỷ, súc sinh; dù được làm người ngu si tạo nghiệp lại đọa lạc trải qua kiếp số nhiều như cát bụi, luân hồi trong sáu nẻo, dù muốn thoát ra cũng không thể được”. Hay nghĩ nhớ như vậy, những điều mong cầu trên liền được thành tựu. Cho nên, trong kinh thường nói, nghĩ về nỗi khổ nơi địa ngục mà phát tâm Bồ-đề, đó là lời khai thị thiết yếu nhất của đức Thế Tôn. Niệm Phật phải luôn luôn nghĩ mình sắp chết, sắp rơi vào địa ngục, thì chẳng khẩn thiết tự nhiên cũng khẩn thiết, chẳng tương ưng tự nhiên cũng tương ưng. Dùng tâm sợ khổ mà niệm Phật là pháp vi diệu bậc nhất để thoát khổ, cũng là pháp vi diệu bậc nhất để tùy duyên tiêu nghiệp.

Trích Niệm Phật Chỉ Nam
Tác giả: Mao Dịch Viên
Dịch giả: Thích Minh Thành

CHIA SẺ BÀI PHÁP:

13 Phúc đáp

  1. Con kính mong các cô chú thiện tri thức chỉ con. Con có thắc mắc là đời mình hiện nay đang trong thời kiếp tăng hay kiếp giảm. Con đọc thấy cứ 100 năm thì tuổi thọ con người trong kiếp tăng thì tăng 1 tuổi và ngược lại với kiếp giảm. Đức Phật Thích Ca Mâu ni đã thị hiện cứu chúng sanh trên thế giới này 3000 năm trước, Ngài nhập niết Bàn năm ngài 80 tuôi. Vậy thì nếu ta đang trong thời kiếp tăng thì tuổi thọ trng bình lúc ấy chỉ khoảng 50 tuôi, hoặc ngược lại trong kiếp giảm thì tuổi thọ trung bình lúc đó khoảng 120 tuổi. Vậy thì tính ra tuổi thọ của Phật lúc nhập niết Bàn là 80 tuổi thì hoặc là quá nhiều hơn hoặc là quá ít hơn tuổi thọ trung bình con người lúc bấy giờ, chính chỗ này con chưa hiểu nên sanh tâm nghi vấn (chăc cũng do nghiệp con quá nặng, con xin lỗi. con kính mong các vị thiện tri thức từ bi dạy con vì con nghiệp nặng tín tâm kém, tâm nghi không phục được. Xin từ bi chỉ dạy cho con bỏ được tam nghi tội lỗi này. Con xin cám ơn A DI ĐÀ PHẬT.

    • Ngân

      Tuổi thọ trung bình của con người lúc Đức Thế Tôn còn tại thế là 100 tuổi bạn ạ. Bạn cứ thế tính ra tuổi TB của con người thời nay. Theo mình nhớ thì khoảng bảy mươi mấy tuổi.

  2. Chị Ngân cho em xin hỏi kinh sách hay link trang web nào nói về tuổi thọ trung bình thời Đức Phật sống là 100 tuổi ạ, em không phải không tin nhưng muốn đọc cho tường tận để phá cái nghi ngờ trong tâm mà chính em cảm thấy tội lội và kém phước khi mối nghi đó em chưa thể tự hàn phục nó đi.

    • Ngân

      http://thuvienhoasen.org/a16951/nguon-goc-loai-nguoi

      Trích dẫn: “1)- Hồi đức Phật còn tại thế, tuổi thọ trung bình là 100, đến nay đã 25 thế kỷ, 100 năm giảm một tuổi, tức giảm đi 25 tuổi. Chắc mọi người cũng đồng ý là tuổi thọ trung bình của con người bây giờ là 75, vì hồi ấy có người sống 120, 130 và cho đến 140 tuổi mà ngày nay không thể có.”

  3. hướng về tây phương

    các cô chú cho con hỏi câu này nếu người thân sắp chết khuyên niệm Phật mà ko chịu niệm do nghiệp chướng quá nặng thì phải làm sao, và trong hoàn cảnh đó lại ko tìm được ban hộ niệm nữa, tại con đang sống ở nước ngoài ở đây ko có ban hộ niệm con đề phòng sau này người thân của con mất con buộc phải tự hộ niệm

    • minh chi

      mình cũng giống bạn chắc có lẽ khi họ còn tại thế mình nên cố gắng khuyên họ hoặc làm những việc liên quan đến Phật Pháp để họ thấy và phát tâm tu hành còn nếu họ vãn không chịu thì chỉ còn niệm Phật và Bồ Tát Quán THế Âm hồi hướng cho họ để cho họ phát tâm thôi

    • Nguyễn vân

      Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.
      Bạn Hướng về tây phương !
      Nếu ng thân sắp qua đời mà ko chịu niệm Phật thì mình niệm cho họ nghe vậy. Lúc lâm chung mà nghe đc một danh hiệu Phật lọt vào tai cũng là tốt rồi.

      Ko có ban hộ niệm thì tự mình chuẩn bị sẵn cái máy niệm Phật. Đến lúc ng thân đã yếu thì mở máy,bạn cũng niệm theo tiếng máy.
      Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.

    • hướng về tây phương

      cảm ơn đạo hữu minh chi và nguyễn vân

  4. minh chi

    mình thấy nhiều người quãng sanh về thế giới Tây Phương. thế là mình tin rằng có Đức Phật A DI ĐÀ và Thế giới Cực Lạc vậy là mình không còn nghi ngờ gì cả…còn tuổi thọ của con người thời Đức Phật bao nhiêu mình không cần quan tâm để làm gì.

  5. A DI ĐÀ PHẬT, rất biết ơn và xin tùy hỷ công đức cũng dường pháp của cô Ngân và các vị khác. Cái ngu si mê chấp của con về vấn đề này đã được giải, con xin sám hối tội lỗi.

  6. Nhan

    Các cô chú cho con hỏi, con mới ngộ phật được thời gian này,trước đây chưa biết phật pháp con sống ngang tàn, con thấy m tội lỗi nhiều, nghiệp chướng nặng. Nay con phát tâm tu tập thay đổi.Nhưng thỉnh thoảng trước phật đài,hoặc khi con niệm phật, có những suy nghỉ xấu xa, bẩn thiu thoáng qua đầu con, Con rất khổ tâm và cố gắng loại bỏ nhưng chưa được. Con biết vậy là ko tôn trọng thậm chí coi thường phật, tội này rất nặng. Phải chăng đây là nghiệp của con, con phải làm sao đây. Xin hãy giúp con

    • Nguyễn vân

      Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.
      Bạn Nhan !
      Khi niệm Phật,hoặc khi đứng trước tượng Phật,mà có khởi lên những suy nghĩ bất tịnh bất kính thì đó là vấn đề rất thường gặp,của rất nhiều ng,ko chỉ của riêng mình bạn ( NV cũng vậy, lúc đầu NV sợ tới mức ko dám niệm Phật nữa,nhưng giờ thì ổn rồi,yên tâm mà niệm Phật). Bạn ko cần phải quá lo sợ như vậy
      .
      Ht Tịnh Không có giảng rằng: Nguyên nhân là do ta dụng công niệm Phật thì câu Phật hiệu sẽ phát huy tác dụng rửa sạch các nghiệp bất thiện vốn đã tích lũy trong tâm ta từ vô thỷ kiếp đến nay. Cái tâm ta giống như cái thùng dơ,khi ta dùng bàn chải (là câu Phật hiệu,là tấm lòng kính Phật hướng Phật) ta cọ rửa cái thùng,thì tay ta sẽ phải chạm vào chỗ dơ đó.

      Gặp phải những lúc như vậy thì bạn đừng để ý đến những vọng tưởng bất tịnh bất kính đó,đừng duyên theo nó,chấm dứt suy nghĩ về nó,là đc thôi. Cứ tiếp tục tập trung vào việc niệm Phật.

      Chúc bạn tinh tấn !
      Nam mô A DI ĐÀ PHẬT.

    • Huệ

      A Di Đà Phật! Cảm ơn Nguyễn Vân nhiều.

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *