Hủy Hoại Tượng Phật Cả Nhà Bị Chết Cháy

Hủy Hoại Tượng Phật Cả Nhà Bị Chết Cháy

Triều Thanh, vào năm đầu tiên niên hiệu Khang Hy [1662] gỗ đàn hương rất có giá. Quận Tô có một hiệu buôn gỗ hương, bỏ ra 3 lượng bạc thỉnh về một pho tượng Bồ Tát Quán Thế Âm. Sau đó suy nghĩ tính toán rằng, nếu phá pho tượng này ra để bán gỗ vụn thì có thể được 16 lượng, liền chuẩn bị chẻ tượng ra. Có một người thợ sợ làm như vậy mang tội nên hết sức can ngăn, nhưng đứa con rể của ông chủ hiệu buôn lúc đó đến đón vợ, đang ở tại nhà cha vợ, liền chỉ mặt người thợ ấy mà nói: “Mày chỉ là người làm công, đâu phải việc của mày. Cứ nghe lời mà làm đi.”

Đêm hôm đó, người con gái của chủ hiệu buôn bỗng đau bụng không thể về nhà, phải ở lại ba hôm để trị bệnh. Qua hôm sau, trên đường phố có một đứa bé khoảng sáu tuổi đang đi theo cha, bỗng chỉ tay về phía hiệu buôn gỗ hương, hỏi cha: “Cha ơi, sao trên nóc nhà kia lại có niêm phong màu đỏ phong kín thế?” Người cha cho rằng đứa bé nói bậy nên cấm không cho nói nữa.

Đêm ấy, hiệu buôn gỗ hương bỗng tự nhiên phát hỏa, lửa thiêu duy nhất một nhà ấy thôi, cả nhà không ai sống sót. Đứa con rể của chủ hiệu định nhảy ra từ một lỗ thoát trên tầng lầu, nhưng bỗng thấy như có vật gì ngăn giữ lại, cuối cùng phải chịu chết trong lửa. Riêng người thợ làm công, ngay buổi sáng sớm hôm trước đó bỗng có một hiệu buôn trầm hương khác đến khẩn thiết mời sang giúp họ hai hôm, nhờ thế mà thoát khỏi nạn này.

  • Lời bàn:
Hủy hoại tượng Phật, làm thân Phật chảy máu, là một trong 5 tội nghịch phải đọa vào địa ngục vô gián. Vì thế, nếu thấy việc như vậy mà không khuyên can ngăn cản, ắt sẽ gặp nạn dữ vào thân, còn nếu khởi dù một chút tâm lành, liền được thiện thần bảo vệ. Chỉ do tâm niệm của đứa con rể ông chủ hiệu buôn gỗ hương và người thợ làm công kia hoàn toàn khác nhau, nên một người vốn đang muốn rời khỏi hiệu buôn ấy để về nhà, nhưng lại khiến cho không về được; một người vốn không có ý muốn rời khỏi hiệu buôn ấy, nhưng lại khiến cho phải rời đi để tránh tai họa. Quả thật là: “Họa với phúc vốn không định sẵn, chỉ do người tự chuốc lấy mà thôi.”

Trích An Sĩ Toàn Thư – Khuyên Người Tin Sâu Nhân Quả
Nguyên tác Hán văn: Âm Chất Văn Quảng Nghĩa
Tác Giả: Chu An Sĩ
Việt dịch và chú giải: Nguyễn Minh Tiến

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

48 Phúc đáp

  1. huy hung

    Mình có chuyện này mong các bạn giải đáp . Mình nghe nói là thủ dâm thì sẽ gặp quả báo là tướng mạo xấu . và chịu mọi nhục hình nơi địa ngục , nhưng vẫn không hiểu là: mình thủ dâm đó là hiện tượng sinh lý của cơ thể . Chứ đâu phải hại ai hoặc quan hệ bất chính với ai . sao phải chịu như vậy .

    • phàm phu

      Tôi xin hỏi vì sao tội thủ dâm phán nặng như vậy,kẻ phạm nhẹ cũng phải 1 vạn năm ?
      Phán quan nói tại vì thủ dâm đặc biệt tổn thân bại đức,tổn hại tam bảo của thân người là tinh khí thần,càng rất bất hiếu với cha mẹ;cũng như tự sát vậy,tuy rằng không có xâm hại người khác nhưng cũng giết chết sinh mạng bản thân nên hình phạt nặng.Những chúng sinh thích thủ dâm thường phạm liên tục.Lúc còn sống phạm tội thủ dâm một lần,giảm phước thọ nữa tháng,lần thứ hai giảm phước thọ 1 tháng,mạng chung đọa vào địa ngục thọ báo.Nếu như lúc sống cố gắng sám hối thì có thể miễn địa ngục khổ hình,phải xem một án lệ thực tế phán xử.

    • nguyên

      Điều này thật là dễ.hễ ai chịu niệm NAM MÔ QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT thì liền xa lìa dâm dục. Điều này là thật đấy.Vợ chồng tôi phòng ai nấy ngủ.Phòng của tôi có ảnh QUÁN THẾ ÂM, TƯỢNG A DI ĐÀ,TƯỢNG DI LẶC .ẢNH TÂY PHƯƠNG TAM THÁNH. Gần các vị này thì ngủ ngon. Trước kia tôi không biết PHẬT PHÁP phòng của tôi là 1 đôi nam nữ ăn mặc mát mẻ. Lòng dâm cuồn cuộn.Thật là nghĩ cái gì thì tâm duyên theo cái ấy.Nay nghĩ vẻ đẹp của tượng PHẬT,tướng tốt của PHẬT .Mấy cái kia…nhạt nhẽo vô cùng.
      ……..
      Cái ảnh nam nữ đốt thành tro bụi rồi. Nghĩ cho khổ cái thân

    • nancy

      Bạn Huy hùng ,

      Quả thật việc ấy nhìn vào không giống như đang hại ai, nhưng thật ra là người thủ dâm thì đang tự hại CHÍNH mình và hại cha mẹ.
      Nói theo đạo Phật thì chúng ta phải trừ khử tâm dâm để thoát khỏi luân hồi, đằng này, người thủ dâm là đang nuôi cái tâm dâm ấy ngày càng lớn thêm ! Vì khi ấy người đó có cảm giác rất kích thích, nên khiến họ càng thêm chìm đắm vào việc dâm dục. Vọng tưởng nghĩ rằng khi ấy rất ”sung sướng” nào nghờ cảm giác ấy là vọng tưởng mà thôi ! Ngày càng thủ dâm nhiều thêm, ấy chẳng phải là nuôi cái tâm dâm thêm lớn hay sao? Vậy lẽ nào không có tội? Tội rất nặng, quả báo cũng thảm khóc.
      Nói về quả báo của dâm thì nhiều vô lượng bạn à! Không phải chỉ có tướng mạo xấu đâu. Mà hiện đời sẽ chiêu cảm ra rất nhiều điều bất hạnh trong cuộc sống : bệnh tật, sự nghiệp tiêu tan, và nhiều tai nạn thí dụ không hết nổi , cho đến giảm phước, lộc, và thọ , đều dần mất sạch! Nghiệp và phước mỗi người khác nhau nên lúc tai nạn đến cũng có khác nhau không thể so sánh. Cuối cùng là đọa địa ngục không ra khỏi đc .
      Đó là chỉ nói sơ, về tác hại của việc tà dâm theo đạo Phật.
      Còn nếu bạn vẫn không phục thì có thể nghiên cứu theo y học về thủ dâm.
      Theo như Tiến sĩ Bành Tân, thì việc tà dâm, bao gồm thủ dâm cho đến quan hệ bừa bãi đều sẽ tổn hại đến thận khí, thận tinh. Mà khi thận tinh đã suy thì sẽ sanh ra nhiều tật bệnh. Cho nên chúng ta thấy rất nhiều người trẻ hiện nay bị tiểu đường, trí óc có vấn đề, cho đến trí nhớ giảm sút, rụng tóc, già trước tuổi và nhiều bệnh lạ khác . Những đều ấy là do BS Bành đã giảng, vì theo BS thì thận tinh rất quan trọng, nếu cứ tà dâm thì không thuốc gì có thể bổ thận đc nếu vẫn phạm tà dâm. Vì tà dâm mà gây ra bệnh tật, cha mẹ sầu lo, nên tính thêm tội bất hiếu! Còn theo Tây y thì thủ dâm là việc tốt, đều ấy là do Tây y không biết Nhân quả, không biết sự thật, là điên đảo, người đời chớ nên tin mà phạm tà dâm. Mong bạn và mọi người đều chớ phạm vào tội này, sẽ có quả báo rất thảm. Có người quả báo là chưa đến chứ không phải không có, nên chớ nhìn vào người khác mà nghi ngờ nhân quả. Đức Phật là Đấng Đại Giác, không điều gì không thấu, Ngài đã đặt ra giới không tà dâm, thì còn gì nghi hoặc?
      A di đà phật .

    • nancy

      Còn về bạn nguyên, tôi thật ngạc nhiên khi bạn nói xa lìa dâm dục là dễ. Bạn chắc phải là hạng thượng căn rồi. Bởi không ai dám nói điều ấy là dễ. Nếu là dễ thì quá dễ thoát khỏi tam giới rồi. Quán chiếu lại tâm, xem bạn có hơi ngạo mạn không?
      Tuy phẩm Phổ môn có nói như thế, nhưng mấy ai thật sự xa lìa đc tâm dâm? Một niệm không để ý nó liền khởi dậy ngay. Gặp người nữ lạ có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành bạn có chắc tâm không động, niệm niệm bất động? mà cho là dễ?
      Tôi không phải bắt bẻ bạn, tôi chỉ sợ những người mới biết đến chánh pháp đọc đc, thì cho là dâm niệm dễ trừ, nên lơ là không cố giữ chánh niệm cho là mình đã dứt đc dâm niệm, và sanh ngạo mạn.

      Cũng vậy, với ảnh, tượng Phật, nếu thật sự cung kính thì không ai để trong phòng ngủ cả. Bởi trong phòng ngủ người thường bận đồ hở hang, đôi lúc còn thay đồ, lõa lồ trong phòng ngũ. Nên đều đó vô cùng bất kính với Tam bảo. Hơn nữa trong lúc nằm ngũ thường không giữ đc oai nghi, nằm lăn lộn nhiều kiểu xấu xí trước tượng Phật thì như thế nào? Có cung kính chăng?
      Mong các bạn suy nghĩ kỹ khi đặt ảnh hay tượng Phật trong phòng. A di đà Phật .

  2. nguyên

    Chào bạn.
    Nếu tôi mời bạn tới nhà chơi vài hôm chơi xong bạn nói:
    Tôi phải về rồi.
    Cũng vậy bạn là khách thì có gì mang về được.
    Quan niệm mình là khác là tự lực.Niệm NAM MÔ QUÁN THẾ ÂM là tha lực. Như vậy sẽ dễ nói.
    ………
    Niệm phật 1 câu phước sanh vô lượng.
    Lễ phật 1lễ tội diệt hà sa.
    Bạn nói gì tôi cũng không động tâm đâu.

  3. nguyên

    Chào bạn NANCY
    Bồ tát ĐẠI THẾ CHÍ nói:
    Nhớ PHẬT niệm PHẬT hiện tiền hoặc vị lai nhất định thấy PHẬT.
    Nếu bạn cho là ảnh PHẬT để trong phòng là bất kính thì tôi sẽ không thường xuyên nhìn tướng tốt trong ảnh nữa. Và cũng không lễ lạy được.
    …….
    1 ngày tôi chỉ lễ 3 lễ nhưng tôi sẽ lễ nhiều hơn và niệm PHẬT nhiều hơn nữa. Cái nhớ của tôi cũng sẽ là nhớ PHẬT niệm PHẬT. Không nhớ vợ niệm vợ,không nhớ tiền niệm tiền. Cho cái ràng buộc nơi đây lợt lạt đi.
    ………
    Bạn còn phân vân về danh hiệu NAM MÔ QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT đây cũng là do bạn không chịu niệm .Bạn hãy đem nghi này hỏi những vị hơn tuổi.

    • nancy

      bạn nguyên,

      Tôi không mấy hiểu ý của bạn đang nói gì…? Không biết có ai hiểu không hay là chỉ do tôi không hiểu..
      Vì tôi nói 1 đằng, bạn trả lời 1 ngã. Hoàn toàn không liên quan gì cả. Cũng như bạn trả lời cho bạn Huy Hùng cũng không liên quan gì đến cái câu hỏi của bạn ấy cả.
      Cái thí dụ của bạn về nhà và khách không có giảng được ý nghĩa gì về chuyện này cả.

      Vâng tôi có biết Thế Chí Đại sĩ có nói như vậy. Nhưng cái nhớ và niệm của Ngài nói thuộc về cái tâm nhớ và tâm niệm chứ không phải để ảnh tượng trong phòng là đã gọi nhớ và niệm Phật. Bạn trích ra câu nói đó nhưng có chắc là bạn hiểu đc câu ấy không?

      Với những điều tôi đã nói ở trên mà bạn vẫn không thấy để ảnh tượng trong phòng là bất kính thì đều đó cho thấy bạn không đủ cung kính. Nhưng không sao, những người có cung kính thì sẽ hiểu đều ấy là đúng hay sai. Bạn thích trích ra những câu nói của Đại sĩ, thế bạn có học hết chưa?

      Ấn Quang đại sư từng nói; ”Phàm là người niệm Phật nếu áo mũ không chỉnh tề, hoặc ngủ nghỉ, tắm giặt, đại tiểu tiện v.v… chỉ nên niệm thầm trong tâm, chẳng nên niệm ra tiếng rõ ràng.”
      Từ đó suy sét xem phàm phu phải cung kính như thế nào..?

      Ngài lại nói; ”Đến như tượng Phật, phải tôn kính như Phật sống không nên xem là đất, gỗ, giấy, đồng.”

      Thế nên nếu có người xem tượng Phật như Phật sống, thì phải như Thế Tôn còn tại thế, đứng trước người ấy, thì người ấy có dám bận đồ ngủ, nằm ngủ lăn lộn trước mặt Phật không? Người ấy như thế có cung kính chăng ?

      Bạn đã phúc đáp lại đầy ngạo mạn, thì tôi biết bạn sẽ không tin những đều này. Nhưng dầu sao thì những đều ấy cũng chẳng phải tôi nói, ấy là ý của Thế Chí đại sĩ đó thôi. Nên tôi nói ra để những người mới vào chánh pháp, người có đủ thiện căn đủ cung kính biết phải kính tượng Phật ra sao thôi, chứ nếu không thì tôi không phải phúc đáp giải thích làm gì.

      Quả thật niệm QTA bồ tát thì sẽ đc gia trì để giảm tâm dâm sân si, nhưng không phải ‘dễ’ như bạn đã nói, nên tôi mới nói những đều ở trên. nhưng bạn cho đó là ‘nghi’ và không niệm QTA bồ tát. Thiết nghĩ trước khi chắc chắn điều gì thì chớ nên nói như mình biết bạn à. Người không có phước và trí, còn nghiệp thì có dư như tôi mà lại còn có cái ‘nghi’ như bạn nói thì học Phật sao được. Nhưng bởi vì tôi không dám ngạo mạn, cho là tôi niệm QTA Bồ tát lâu rồi, nên tâm dâm, sân si hết rồi…bởi vì kinh nói như vậy..nên nói với ng khác là trừ cái dâm dễ thôi! Nào dám nghĩ như thế. A di đà phật .

    • Diệu Minh

      A Di Đà Phật, bạn Nancy mến: bạn Nguyên không phải ngạo mạn, mà là do tu tập có chỗ nào đó chưa đúng pháp nên tâm loạn. Có chịu khó niệm Phật, nghiên cứu Kinh điển nhưng sai pháp nên biểu hiện ra như vậy.

      Bạn Nguyên mến, đã có lần DM nói với bạn rồi, tâm bạn quá loạn rồi. Bạn tiếp tục thế này cẩn trọng có ngày vướng vào ma chướng không thoát ra được. Nếu còn chút tỉnh táo hãy chỉ niệm Phật & nghiên cứu 1 bộ Kinh duy nhất. Hãy dừng việc lên dvct đọc và chia sẻ. Dvct không khác gì 1 xã hội thu nhỏ với đầy đủ các chúng sanh căn tánh khác nhau, đủ các lời phát biểu, có lời phát ra của người đang ở cảnh giới Bồ Tát, và cũng rất nhiều lời là ma nói. Nếu hiểu 1 chút về cách thức tu học mà định lực chưa có thì nên biết buông bỏ trang này. Hơn nữa, những lời chia sẻ lộn xộn của bạn làm cho các bạn sơ học loạn tâm, vậy là bạn đang tạo nghiệp.

      A Di Đà Phật!

    • Nancy

      Cảm ơn bạn DM đã giải thích giùm.
      Mình không biết bạn ấy bị như vậy.

    • Cư Sĩ Hoằng Ẩn

      A Di Đà Phật,
      Mời bạn Nguyên và các liên hữu xem bài pháp của Lão PS Tịnh Không sau:
      TREO HÌNH PHẬT TRONG PHÒNG NGỦ, TRONG PHÒNG VỆ SINH.. CÓ ĐƯỢC KHÔNG ???
      Trong nhà quý vị, mỗi phòng đều có thể treo hình Phật, mỗi phòng đều có thể thấy Phật, giúp cho quý vị quán tưởng, nhắc nhở quý vị niệm niệm tưởng Phật. Người tu Tịnh Độ (Pháp Môn Niệm Phật) thật sự chẳng có gì kỵ húy, trong phòng ngủ cũng có thể treo hình Phật, vì sao? Khiến cho ta suốt ngày từ sáng đến tối trong mười hai thời đều chẳng rời Phật. Vì thế, chẳng cần nói khách sáo, chẳng cần nói tới chuyện cung kính, chẳng cần nói tới chuyện kỵ húy, thảy đều chẳng có. Giữa cha và con còn có kỵ húy chi nữa? Chẳng có kỵ húy! Giữa thầy và trò chẳng có kỵ húy. Không mong vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới thì phải tôn trọng, phải khách sáo, phòng ngủ là chỗ chẳng sạch sẽ, chớ nên treo [hình Phật]. Thật sự mong vãng sanh Cực Lạc thì chẳng cần phải nói tới, vì sao? Ta phải đạt được mục đích của chính mình, trong niệm niệm, ta chẳng rời Phật.

      Vì thế, giữa một người cầu sanh Cực Lạc và kẻ chẳng cầu sanh Cực Lạc, cách thờ phượng tượng Phật khác nhau, chư vị đồng tu phải nhớ điều này. Có rất nhiều người nói “có chỗ nào đó chẳng nên thờ tượng Phật”, nói kiểu đó cũng đúng. Vì sao? Kẻ ấy chẳng sanh về Cực Lạc, chẳng mong cầu sanh về Cực Lạc, chẳng niệm A Di Đà Phật, [kẻ ấy nói như vậy] là đúng. Phải cung kính, lễ phép đối với tượng Phật. Thật sự mong vãng sanh Cực Lạc, sẽ giống như con thơ nương cậy cha mẹ, một bước cũng chẳng chịu rời, kiêng kỵ gì cũng đều chẳng có. Chúng ta và A Di Đà Phật cũng là một bước chẳng rời, chúng ta giống như trẻ nít, phải cậy vào cha mẹ, chẳng thể rời một bước, chẳng trông thấy sẽ không được! Hễ không thấy liền khóc lóc, nên nơi nào cũng đều có thể thờ, Lý Sự vô ngại, Sự Sự vô ngại, chư vị đồng tu phải ghi nhớ điều này! Đối với người khác, chúng ta cũng phải nói với họ như vậy: Họ chẳng niệm Phật, chẳng cầu về Tây Phương Cực Lạc, họ tu những pháp môn khác, hãy nên thờ tượng trong Phật đường, hoặc thờ tại phòng khách trong nhà, chớ nên thờ tùy tiện. Nếu người ấy trong một đời này thật sự mong cầu sanh về Cực Lạc, quý vị liền bảo người ấy: Chỗ nào cũng có thể thờ, trừ phòng vệ sinh hoặc nhà xí là chỗ chẳng sạch sẽ, chớ nên thờ tượng Phật ra, chỗ nào cũng đều có thể thờ được!

      Pháp Sư Tịnh Không
      A DI ĐÀ PHẬT !

    • Hương Quang

      Nam mô A di đà phật.
      Xin kính chào chư vị đồng tu
      Chúng ta những kẻ mạt học phàm phu, mỗi khi đọc ở đâu đó một đoạn văn nào liền đem trích dẫn và cho đó là đúng, là khuôn vàng thước ngọc phải tuân theo mà ít khi chịu tư duy cho thấu đáo. Đây quả nhiên là một sai lầm tai hại, có thể hại mình và cho nhiều người khác.
      Cụ thể là bài giảng Ps Tịnh Không mà cư sĩ Hoằng Ẩn post lên. Mới đọc qua thì mọi người đều cho rằng PS Tịnh Không khuyên nên treo tranh tượng Phật ở phòng ngủ bất tịnh, ngay trước chỗ vợ chồng ái ân dâm dục. Điều này, theo tôi không đúng, vì những lý do sau đây.
      Thứ nhất, mâu thuẫn với lời khai thị của Đại sư Ấn Quang về lòng thành kính, rằng phải xem tranh tượng như Phật thật chẳng nên thất lễ. Bạn nằm ngủ giỡn cười, ân ái vợ chồng trước Thánh tượng thì không thể kh. không mang lấy cái tội nghiệp “thất lễ bất kính” vào thân được. Làm sao bạn có thể hành dâm trước mặt Phật Bồ tát được chứ?
      Thứ hai, ý của Ps Tịnh Không là có thể treo nhưng phải có điều kiện hẳn hoi, chứ không phải ai treo cũng được. Điều kiện ấy là gì vậy?
      Chúng ta hãy suy ngẫm kỹ hai đoạn sau đây:
      ” Chúng ta và A Di Đà Phật cũng là một bước chẳng rời, chúng ta giống như trẻ nít, phải cậy vào cha mẹ, chẳng thể rời một bước, chẳng trông thấy sẽ không được! Hễ không thấy liền khóc lóc, nên nơi nào cũng đều có thể thờ, Lý Sự vô ngại, Sự Sự vô ngại”.
      “Thật sự mong vãng sanh Cực Lạc, sẽ giống như con thơ nương cậy cha mẹ, một bước cũng chẳng chịu rời, kiêng kỵ gì cũng đều chẳng có.
      Bạn có thể treo không có huý kỵ gì nếu tự thấy mình đáp ứng được điều kiện này:
      1. hoặc là hành giả đạt đến cảnh giới “Lý sự vô ngại, sự sự vô ngại”,
      2. hoặc là thuộc loại căn khí “Thật sự mong cầu vãng sanh cực lạc” – niệm niệm chẳng rời Phật như con thơ nhớ mẹ, một bước cũng chẳng rời, không thấy liền khóc- nói khác hơn đây là người thật thà niệm Phật, Lão thật niệm Phật.
      Lý sự vô ngại chẳng phải cảnh giới của phàm phu nghiệp lực sâu nặng như phàm phu chúng ta.
      Lão thật niệm Phật như thế, tư duy phản tỉnh thật kỹ xem chúng ta có phần hay không, thì liền biết câu trả lời cho chính mình là treo hay không treo.
      Nếu có thể buông bỏ hết thảy ngũ dục lục trần, thân tâm thế giới, cái gì cũng không cần, niệm niệm nhớ Phật niệm Phật thì có thể treo. Đây là thâm ý của Lão PS, nếu công phu chưa đến chỗ Lão Thật niệm như thế thì phải dè chừng trước khi treo ở phòng ngủ.
      Chân thật mà nói, làm được như lời PS “Thật sự mong vãng sanh Cực Lạc, sẽ giống như con thơ nương cậy cha mẹ, một bước cũng chẳng chịu rời” không phải là căn khí của phàm phu chúng ta, vì chúng ta niệm niệm đều tương ưng với phiền não, niệm niệm đều tham sân si mạn nghi đủ cả. Bởi thế nên có lần PS nói “thời nay trong 100 người niệm Phật thì có 99 người là giả rồi”. Chúng ta niệm trước là A di đà phật thì niệm sau là vọng tưởng phiền não xen tạp rồi, bước trước là Phật bước sau là ma rồi thì làm sao có thể thoả mãn cái điều kiện “mỗi bước đều không rời Phật” ấy được chứ?
      Do vậy, phải rất cẩn trọng khi phát ngôn và khi trích dẫn post bài lên diễn đàn, vì sẽ khiến bao người ngộ nhận. Chúng ta phải nên y theo giáo huấn của Tổ Ấn Quang mà phụng hành, kiệt thành tận kính, nhàn tà tồn thành mà niệm Phật.
      Lời của PS Tịnh Không phải khéo hiểu ẩn ý bên trong, tự lượng sức mình.
      Vài dòng chia sẻ, có gì mong quý bạn đồng tu góp ý xây dựng thêm
      Nam mô A di đà phật

    • Cư Sĩ Hoằng Ẩn

      A Di Đà Phật
      Hương Quang phúc đáp như thế cũng đúng, bạn Nguyên gỡ hình nam nữ thân mật để thay bằng hình Phật (phòng chỉ có bạn í nằm) cũng đúng, có bạn nào có ý kiến khác?

    • nguyên

      Xin đồng tình với CƯ SĨ HOẰNG ẤN. vì phương tiện có nhiều cửa. Sao cứ đem chuyện vợ chồng vào đây. Dựa trên lương tri thì tự hiểu.

    • nancy / Gia Hữu

      Bạn Hương Quang thật khéo giải thích ý nghĩa bài pháp của PS Tịnh Không ở trên, khiến nhiều người không bị hiểu lầm mà tạo tội bất kính. Xin tán thán công đức của bạn. Gia Hữu mong rằng những bạn sơ học đọc được bài viết của bạn Hương Quang rồi phải nên hiểu rõ ràng về ý của PS Tịnh Không, chớ đừng hiểu lầm mà tạo nghiệp. A di đà Phật.

    • Gia Hữu

      Cư Sĩ Hoằng Ẩn ,

      Đại Thế Chí bồ tát tức Tổ Ấn Quang nói: ”Đến như tượng Phật, phải tôn kính như Phật sống không nên xem là đất, gỗ, giấy, đồng.”

      Nếu cư sĩ cho người nằm một mình thì treo hình Phật đc, vậy hình Phật cũng chỉ là giấy màu, còn tượng thì cũng chỉ là đất đồng làm ra chứ không phải Phật à?

      Vậy nếu chúng ta coi hình/tượng Phật như Phật sống thật thì cư sĩ cung kính như thế nào? Phật sống đứng trước mặt cư sĩ, thì cư sĩ phải quỳ xuống để thưa chuyện, còn chẳng dám ngồi nghiêng ngã, chứ chẳng lẽ cư sĩ dám nằm trước vị Phật sống đang đứng nhìn vào cư sĩ sao ?! Suy ra như vậy để hình Phật trong phòng ngủ có nên không?

      Sở dĩ GH lôi đều này ra nói từ đầu là vì sợ những bạn sơ học không phân đc đúng sai mà phạm sai lầm, mang tội bất kính. Còn HA là một cư sĩ, chẳng lẽ bạn cũng cho là treo hình/thờ tượng Phật bừa bãi theo kiểu cách của thế gian như thế là đúng hay sao?

      GH đã có trích ra những câu của Tổ Ấn Quang về sự cung kính, cũng như bạn HQ cũng có nhắc đến điều đó, nhưng xem ra vài vị đồng tu vẫn có những ý kiến bất đồng. Tuy nhiên, Người đầy đủ thiện căn phước đức thì sẽ hiểu đc lời của Ấn tổ. A di đà Phật.

    • Cư Sĩ Hoằng Ẩn

      A Di Đà Phật
      Kính thưa các liên hữu. HÂ không dám có một ý của riêng mình trong này nhất là đối với lời của một vị Cao Tăng, một ân sư của chúng sanh trong thời mạt pháp tu theo pháp môn Tịnh Độ. HÂ cũng không dám có ý khác tranh biện vì HÂ cho rằng ai cũng có lý của người đó còn HÂ thì không có ý khác. Sự thực thì HÂ mới đầu cũng có những ý nghĩ như của các LH và cũng xuất phát từ lòng tôn kính Phật. HÂ đã chiêm nghiệm vấn đề này khá lâu (hơn 4 năm) trước khi HÂ gặp được bài của PS Tịnh Không.
      – Lần thứ nhất HÂ mời một vị Thầy ở một ngôi chùa đến để làm lễ Yên Vị Phật. Khi đi qua phòng khách treo tới 3 hình Phật, Bồ tát thì vị Thầy này khen: treo nhiều hình Phật như thế là rất tốt. Lúc đó thì HÂ lại đang nghĩ rằng không biết mình treo hình Phật trong phòng này, ăn uống ngủ nghỉ (có một giường đơn trong phòng khách) như vậy có sao không?. HÂ hỏi Thầy như vậy có sao không? Thầy bảo việc này tốt. Sau đó HÂ vẫn để lại một hình Phật A Di Đà trong phòng từ đó đến nay.
      – Lần thứ 2 HÂ theo dõi các ca hộ niệm thì thấy ban HN treo hình Phật ở nơi người nằm có thể luôn luôn nhìn thầy và ở trong phòng khách cũng có, phòng ngủ cũng có miễn là để cho người cần HN luôn luôn nhìn thấy hình Phật.
      – Lần thứ 3 HÂ đọc được bài của PS Tịnh Không, đó là như những gì HÂ đã post lên ở trên. Ở đây PS Tịnh Không cũng có ý phá chấp cho những người quá câu nệ mà dễ mất đi chánh niệm. HÂ nghĩ, nếu một căn phòng ngủ đơn treo hình Phật, Bồ Tát hay treo hình cha mẹ cũng có sao đâu miễn là làm cho người tu không mất đi chánh niệm. Có lẽ Phật A Di Đà ở Tây Phương cũng không vì điều này mà cho là bất kính vì người nằm đó nhờ hình Phật mà được độ.
      HÂ không dám nói bạn nào đó có ý sai đặc biệt không dám có ý khác với Ân Sư Tịnh Không. HÂ nghĩ có lẽ người tu hành đừng vì lòng kính trọng đối với Phật mà lại câu nệ, điều này làm cho việc vãng sanh của người tu càng khó khăn hơn. Đặc biệt hình Phật trong phòng ngủ đơn có thể giúp cho việc gieo trồng chủng tử Phật cho mọi chúng sanh, những người chưa phát tâm.
      Qua đây HÂ cũng mong các LH xem lại lời của Ân Sư Tịnh Không và suy ngẫm thêm để nhiều chúng sanh sẽ nhờ việc này mà sớm được về Tây Phương Cực Lạc, thoát ly sinh tử luân hồi. Chư Phật mười phương luôn thương tưởng và muốn chúng sanh sớm ngày thành Phật nên người học Phật không nên để mất chánh niệm. Một hình Phật trong phòng, một hình Phật đeo nơi cổ… cũng nhằm luôn nhắc nhở chúng ta luôn nhớ Phật niệm Phật.
      Xin cám ơn sự bày tỏ của quý liên hữu, A Di Đà Phật.

    • Minh Thành

      A di đà phật
      Xin chào bạn Hoằng Ẩn

      “HÂ nghĩ có lẽ người tu hành đừng vì lòng kính trọng đối với Phật mà lại câu nệ, điều này làm cho việc vãng sanh của người tu càng khó khăn hơn.”

      Lời này của bạn thật nguy hiểm. Một lòng cung kính y giáo phụng hành lời giáo huấn của Ấn Tổ mà bạn cho là “câu nệ” ư? Nên biết hai chữ “Thành Kính” này là bí quyết của công phu niệm Phật và của mọi sự thành công, cũng là tâm huyết một đời của Ấn Tổ muốn trao truyền cho chúng sanh thời mạt pháp này. Vậy mà bạn lại dám “phán” ngược lại là “câu nệ” và “điều này làm cho việc vãng sanh của người tu càng khó khăn hơn”?
      Bạn không nên so sánh với việc người bệnh sắp chết nằm trợ niệm và lúc nằm ngủ của người bình thường, vì đây là hai trường hợp khác nhau. Trợ niệm cần kíp như cứu lửa cháy đầu, còn nằm ngủ bình thường không thể kiểm soát oai nghi, lâu ngày sẽ sanh tâm kinh nhờn bất kính, mang lấy tội nghiệp như núi Thái.
      Cho dù là nằm ngủ một mình sự việc này cũng không ngoại lệ

      “Đặc biệt hình Phật trong phòng ngủ đơn có thể giúp cho việc gieo trồng chủng tử Phật cho mọi chúng sanh, những người chưa phát tâm.”

      Tại sao trong phòng ngủ không gian nhỏ hẹp của bạn lại có thể “giúp cho việc gieo trồng chủng tử Phật cho mọi chúng sanh”? Bạn có nhầm ko vậy? Hay là phòng bạn như là phòng của Duy Ma Đại sĩ, có thể chứa hết 32 ngàn toà sư tử, độ được vô biên chúng sanh?
      Chúng ta hiện mang thân phận phàm phu,thà chấp có như Núi Tu di chứ không nên chấp không, bắt chước công hạnh tự tại vô chấp vô ngã các vị Bồ tát.
      Học mà chưa nắm được cái gốc thì làm sao có thể thành tựu được chứ?

    • Thật Thà Niệm Phật

      Tôi cũng không đồng quan điểm với bạn HA. Đặc biệt là câu cuối “một hình Phật đeo nơi cổ… cũng nhằm luôn nhắc nhở chúng ta luôn nhớ Phật niệm Phật”. Đeo hình tượng Phật vào những nơi bất tịnh thì sao? Mỗi lần vào nhà xí hay thay y phục bạn có nhớ để tháo ra không?

      Tổ Ấn Quang cũng từng răn đe chúng ta không nên thả trung tiện (đánh rắm hay xì hơi dưới) trước Tam Bảo. Vì nếu để mùi hôi xông lên Tam Bảo sẽ bị đoạ làm thân giòi. Vậy khi treo hình Phật trong phòng ngủ, bạn liệu sẽ giữ lễ mãi mãi được không?

      Chúng ta là phàm phu, nên học giữ lễ nghĩa thì tốt hơn bạn ạ. Hãy y theo lời tổ mà làm. Được một phần thành kính thì lợi thêm một phần trong Phật pháp. Bản tính phàm phu chúng ta hễ thấy cái gì nhiều lần sẽ đâm ra quen, từ quen sẽ đâm ra nhờn và rồi mất đi sự cung kính trước Tam Bảo hay hình tượng Phật. Mà người học Phật thì nên lấy sự khiêm cung làm đầu, sau đó mới cầu pháp. Giống như thế gian pháp có câu “tiên học lễ, hậu học văn” vậy.

      À, trường hợp người lâm chung được ban trợ niệm cho xem hình tượng Phật để giữ chánh niệm thì như bạn Minh Thành đã nói rồi. Không nên so sánh người lúc lâm chung và người bình thường. Giống như khi chúng ta đang thay y phục hay tắm rửa thì không nên niệm danh hiệu Phật, bồ tát lớn tiếng. Nhưng khi khẩn thiết như thai phụ lõa lồ lúc lâm bồn thì rất nên. Vì sao thì bạn hiểu chứ nhỉ?

      Cũng theo lời tổ thì nếu bất đắc dĩ hình Phật treo gần nơi sinh hoạt hàng ngày, tốt nhất là nên lấy vải vàng che lại và chỉ mở ra mỗi khi vào khóa lễ. Sau đó lại che hình Phật lại như cũ để tránh phải tội khinh nhờn Tam Bảo.

    • An Vui

      Tổ Liên Trì khuyên không nên treo hình Phật nơi phòng khách:

      http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2015/10/dung-tuong-phat-lam-do-trang-tri-my-thuat-se-bi-doa/

    • Hương Quang

      Nam mô A di đà phật
      Bạn Hoằng Ẩn và các Liên hữu đồng tu kính mến!
      Đức Phật đã từng nói nếu tin mà không hiểu thì đó chính là huỷ báng Phật. Vì sao như vậy? Vì pháp Phật chẳng phải là định pháp, tuỳ theo căn cơ mà ứng pháp và người khi tiếp nhận pháp phải hiểu rõ vị trí của mình ở đâu, nếu không sẽ bị tổn hại như kinh Xà dụ đã từng ví với việc người bắt rắn nếu bắt ko đúng cách thì sẽ bị rắn cắn lại tử vong.
      Điều này huynh đệ học Phật chúng ta nhất định phải ghi nhớ cho rõ ràng. Ân sư Tịnh Không cũng vậy, tuy Ngài là bậc Đại thiện tri thức của chúng ta hiện nay nhưng pháp của Ngài cũng không phải là định pháp, nên ko phải hễ Ngài cái gì thì nhất loạt tin theo mà ko có sự tư duy theo cái nhìn trạch pháp.
      Hôm trước tôi đã có phân tích qua bài pháp của PS Tịnh Không về việc có thể treo ảnh Phật trong phòng ngủ là có điều kiện hẳn hoi là “phải là người Lão thật niệm Phật. Tuy vậy vẫn có nhiều người hoài nghi cho rằng PS Tịnh Không cho treo hoặc có người trong tâm khởi nghĩ lời dạy của PS ko đúng và mâu thuẫn với giáo huấn của Tổ sư Ấn Quang. Vì thế Hương Quang xin trích dẫn một mẩu chuyện của Shoma (1799-1871) trích từ The Essence of Buđhism của D.T. Suzuki, mời quý Liên hữu xem qua hi vọng mọi việc sẽ sáng tỏ rõ ràng hơn:
      “Có lần Shoma viếng một ngôi chùa quê. Vừa vào chánh điện, anh thõng chân nằm dài tượng A Di Đà. Một người trách anh thất kính, anh trả lời : “Tôi vào đây là trở về nhà cha mẹ tôi, còn anh bắt bẻ tôi như vậy chẳng qua anh chỉ là người ngoài gia đình này thôi”. Có lẽ sống trong lòng đại bi bổn nguyện của Phật A Di Đà là như vậy. Có lần Shoma cùng các bạn đi trên một chiếc thuyền buồm, gặp lúc gió lớn sóng to như muốn nhận chìm thuyền. Mọi người quên hết việc niệm Phật mà chỉ biết van vái lung tung. Trong khi ấy, Shoma nằm ngủ cho đến lúc người ta đập anh dậy, anh dụi mắt hỏi : “Tôi có còn trong thế giới Ta bà không?” Có lần anh làm việc ngoài đồng, mệt bèn về nhà nghỉ. Gió mát khiến anh nhớ đến Phật A Di Đà. Anh liền mang tượng ra đặt bên cạnh nói : “Ngài ngồi đây hóng mát nhé !”. Một hôm giữa đường mắc bệnh, bạn bè mướn người võng anh về nhà, rồi dặn dò : “Nay anh đã về quê rồi, hãy nghỉ yên và tạ ơn A Di Đà”, Shoma đáp :”Cám ơn, nhưng tôi bệnh ở đâu thì chỗ đó là Tịnh độ của tôi, sát ngay bên cạnh tôi”. Có lần nghe người nói về hoạt động truyền giáo của một tôn giáo khác, Shoma nói : “Không gì tốt hơn là phàm phu thành Phật”. Khi có người hỏi làm sao giữ tròn được cuộc sống sau khi chết, Shoma đáp : “Việc ấy để A Di Đà lo liệu, đó không phải là chuyện của tôi”
      Shoma chính là đối tượng có thể nằm ngủ tự nhiên trước tượng Phật, là đối tượng mà Ân sư Tịnh Không muốn nói, phải là người Thật thà niệm Phật, những người đã sống tương thông dung nhập vào ánh sáng Bổn nguyện của Phật. Do đó hết thảy mọi việc trong thế gian này đều đã buông xuống, trong Tâm chỉ có mỗi một việc, mỗi một niềm vui là niệm Phật. Cảnh giới này thì không còn sự ngăn cách giữa ta và Phật nữa, Tự tha bất nhị, người niệm Phật và Phật là một, giữa ta và Phật tình thâm như cha con nên con có thể nằm trước cha, thậm chí hai cha con có thể nằm ôm nhau mà ngủ 🙂 .
      Đây chính là thâm ý của PS muốn nói:
      “chẳng cần nói khách sáo, chẳng cần nói tới chuyện cung kính, chẳng cần nói tới chuyện kỵ húy, thảy đều chẳng có. Giữa cha và con còn có kỵ húy chi nữa? Chẳng có kỵ húy! Giữa thầy và trò chẳng có kỵ húy. Không mong vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới thì phải tôn trọng, phải khách sáo, phòng ngủ là chỗ chẳng sạch sẽ, chớ nên treo [hình Phật]. Thật sự mong vãng sanh Cực Lạc thì chẳng cần phải nói tới”
      Do đó, lời Ngài dạy của PS ko sai,
      mà sai chỉ là sai trong cách nghĩ của chúng ta, tự nhận mình là Shoma. Thật sự mong vãng sinh cực lạc phải là người như Shoma, không phải như chúng ta ngày niệm mấy ngàn câu, lạy mấy trăm lạy nhưng khi đối nhân tiếp vật thì phiền não vọng tưởng tham sân đủ cả. Tự phản tỉnh lại, nếu tình trạng này vẫn mãi như thế thì đường về cõi tịnh vẫn còn xa lắm, nên ko dễ dàng gì nhận mình cái tiêu chuẩn “chơn tín thiết nguyện” của Ân sư Tịnh Không đâu.
      Nam mô A di đà phật

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Chào quý đạo hữu!

      Lời của quý đạo hữu thật xác đáng, song nếu suy xét kỹ lưỡng e vẫn còn sự quan ngại cho hành giả tu Tịnh nghiệp. Thật ra những lời dạy của HT Tịnh Không phần nhiều đều dành cho chúng ta đây, đã là hàng thượng căn lão thật niệm Phật thì Ngài còn bận lòng mà diễn giải sao. Cũng giống như một người sắp thi đại học, sao còn nghe thầy giảng chương trình tiểu học, và vị thầy chắc chẳn phí công đi giảng chương trình tiểu học cho học sinh đại học làm gì. Chúng ta là phàm phu, hầu như chúng ta luôn muốn an phận phàm phu, bao giờ mới được siêu phàm nhập thánh. Lý thuyết nào cũng chẳng dành cho chúng ta thì rốt cuộc các bậc minh sư thuyết giảng đạo lý cho ai? Cho đại chúng thời Mạc Pháp căn tánh hạ liệt hay là số ít ỏi hạng thượng căn, và vô tình những bài thuyết giảng ấy bị “treo”??? Chúng ta đừng vì ý kiến cá nhân đem cái khó của cá nhân chấp thành núi Tu Di mà vô tình gây sự quan ngại cho các hành giả khác. Tu hành là việc khó trong khó, nhưng không phải khó đến mức chúng ta không thể hành được. Nếu vì cái khó chúng ta buông xuôi thì làm thể nào thoát luân hồi. Cái khó nằm ở nơi chúng ta không cố gắng, tu hành cốt chờ cái gì cũng thuận duyên chăng. Đại lão Tịnh Không dạy treo ảnh Phật nơi phòng ngủ thì tại sao không nên treo? Chúng ta sợ ăn mặc không chỉnh tề lúc ngủ, sao không nhớ lời dạy Tổ Ấn Quang lúc ngủ dù trời nóng nực cũng chớ mặc quần đùi cởi trần; trung tiện không nín được thì vào tolet mà trung tiện… Tất cả cái khó này, MD nghĩ chúng ta có thể khắc phục được, chỉ tại bản thân đã quen sống “phóng khoáng” từ cách ăn mặc cho đến sinh hoạt thường ngày mà thôi. MD nghĩ treo ảnh Phật nơi phòng ngủ là việc rất nên. Nơi này chẳng đơn giản là nơi ngủ nghỉ, đó sẽ là nơi chúng ta có ngủ mà chẳng có thức dậy- rất quan trọng. Đừng cho rằng chỉ có người bệnh và sản phụ mới ở trong tình trạng lửa cháy đầu, chúng ta đây đều bị lửa cháy đầu trong từng sát na. Do vậy niệm niệm đều cố gắng hết sức mà tu tập, chớ luống qua những lời giáo huấn bổ ích. Cứ treo ảnh Phật nơi phòng ngủ đi! Sáng thức dậy liền thấy A Di Đà Phật, trước khi ngủ nhìn A Di Đà Phật mà cầu Phật tiếp dẫn. Nếu ai có thói quen mặc đồ mát mẻ lúc ngủ thì giờ mặc quần dài áo dài tay mà ngủ, lúc trước nằm chỏng mông thì giờ tập nằm dũi thẳng tay chân hoặc nằm nghiêng mà ngủ, nếu lúc trước trung tiện thoải mái thì giờ nín đi, nín không được thì “chạy” vào nhà xí. Chúng ta làm được không?…

      Đôi dòng vụng hiểu. Nếu có sai sót xin hoan hỷ cùng MD vậy.

      Nam Mô A Di Đà Phật

    • Thanh

      Vì sao chúng ta không chịu nghe lời tổ dạy nhỉ? Tịnh Độ tông chúng ta chỉ có 13 vị tổ, trong đó hết 2 vị tổ đã dặn kỹ càng mà sao chúng ta không y giáo phụng hành? Tổ Liên Trì dặn chúng ta không nên treo hình tượng Phật lung tung nơi nào cũng được. Tổ Ấn Quang Đại sư thường nói: “Muốn được sự thật ích của Phật pháp, phải tìm nơi lòng kính sợ. Có một phần cung kính, tiêu một phần tội nghiệp, thêm một phần phước huệ. Có mười phần cung kính, tiêu mười phần tội nghiệp, thêm mười phần phước huệ. Nếu không mảy may cung kính, thì sự tụng kinh niệm Phật tuy chẳng phải hoàn toàn không lợi ích, nhưng do tội khinh lờn ấy, trước phải bị nhiều kiếp đọa vào tam đồ. Đến khi tội hết, mới nương thân nơi nhân lành ấy, lại được nghe pháp tu hành, ăn chay niệm Phật, cầu về Tây Phương để thoát đường sanh tử. Nếu hiện đời này hết lòng thành kính, thì hiện đời có thể nương sức từ của Phật đới nghiệp vãng sanh. Và một phen được vãng sanh, thì vượt phàm vào thánh, thoát khỏi luân hồi, hằng xa lìa các sự khổ, chỉ thuần hưởng những điều vui.”

      Bạn muốn treo hình Phật trong phòng ngủ thì cứ treo, nhưng nhớ lấy vải vàng che lại khi xong buổi tụng niệm. Khi mở tấm vải vàng ấy lên nhìn thấy hình tượng Phật là phải xem như Phật thật, phải cung kính hành lễ, chứ không phải xem là giấy. Nhưng lưu ý phòng ngủ cuả cả vợ chồng thì đừng dại mà treo hình Phật nơi ấy nhé. A Di Đà Phật. 🙂

      “Ở Phật đường chúng ta nhìn thấy tượng Phật không hề xem tượng Phật là Phật thật, đây chính là không đủ thành kính. Người chân thật đầy đủ thành kính nhìn thấy tượng Phật giống như thấy Phật thật vậy, lễ kính thừa sự cúng dường. Ngày nay chúng ta tu học, không luận tại gia xuất gia, nghiên giáo học kinh, niệm Phật dụng công, kém khuyết chính là chân thành cung kính. Tâm thành của chúng ta không đủ, cung kính của chúng ta không đủ, cho nên công phu niệm Phật không có lực.” (Pháp sư Tịnh Không)

    • Hương Quang

      Nam mô A di đà phật
      Bạn Mỹ Diệp thân mến!

      “Người chân thật đầy đủ thành kính nhìn thấy tượng Phật giống như thấy Phật thật vậy, lễ kính thừa sự cúng dường. Ngày nay chúng ta tu học, không luận tại gia xuất gia, nghiên giáo học kinh, niệm Phật dụng công, kém khuyết chính là chân thành cung kính. Tâm thành của chúng ta không đủ, cung kính của chúng ta không đủ, cho nên công phu niệm Phật không có lực.” (Pháp sư Tịnh Không)

      “chẳng cần nói khách sáo, chẳng cần nói tới chuyện cung kính, chẳng cần nói tới chuyện kỵ húy, thảy đều chẳng có. Giữa cha và con còn có kỵ húy chi nữa? Chẳng có kỵ húy! Giữa thầy và trò chẳng có kỵ húy. (Pháp sư Tịnh Không)

      Bạn MD có thấy sự mâu thuẫn giữa hai lời giảng trên của cùng một người là HT Tịnh Không ko? “Lễ kính thừa sự cúng dường” là gì vậy? “Xem tượng Phật giống Phật thật” là gì vậy ? Có phải là nằm ngủ trước mặt Phật ko?
      HT thuyết pháp, theo bạn là “phần nhiều đều dành cho chúng ta đây”, vậy bạn chọn bài giảng nào? Đoạn trên dạy phải cung kính, đoạn dưới nói không cần cung kính’ cả hai đều là của HT có lẽ nào bạn chọn cả hai sao?
      Nếu bạn vẫn còn phân vân thì hãy đọc tiếp đoạn văn sau, cũng của HT TK
      “Gần đây tôi có nhìn thấy một số tư liệu, không biết là từ đâu mà các đồng tu viết cho tôi, sau khi tôi xem xong thì đưa cho các đồng học họ xử lý, họ thường thường nghe đĩa giảng kinh của Tôi, và đã tìm ra được rất nhiều những chỗ mâu thuẫn, đưa ra nghi nan, đây là thuộc về thế trí biện thông.
      Không những Tôi giảng kinh đầy rẫy sự mâu thuẫn, Thích Ca Mâu Ni Phật giảng kinh cũng không ngoại lệ, vì sao vậy? Một cái nguyên tắc của việc giảng kinh, là giúp đỡ đại chúng giác ngộ, căn tánh của đại chúng không tương đồng, người mà chấp trước cái “có” thì nhất định phải giảng cái “không” với họ, để phá chấp trước của họ, người chấp trước cái “không” vậy thì giảng cái “có” với họ, để phá chấp không của họ, những người thế trí biện thông này nghe thấy, bạn sao có lúc nói là có, có lúc lại nói là không, rốt cuộc là không hay là có?
      Bạn nói pháp không phải tự mình mâu thuẫn rồi hay sao? Họ không biết được là nói với những người nào, là đối tượng không giống nhau, cùng một cái sự việc là nói pháp không giống nhau, không những Phật như vậy, chúng tôi đọc “Luận Ngữ”, Khổng lão phu tử dạy người thì cũng như vậy, học trò của Khổng lão phu tử hỏi nhân hỏi hiếu, Khổng lão phu tử giảng giải với người này, cùng với người khác ngài nói không giống nhau, đây là các vị có thể xem thấy được ở trên “Luận Ngữ”, Phu Tử cũng có rất nhiều cách giải thích đối với cùng một con chữ, tại sao mà không thể có một cách giải thích? Không thể được, còn phải xem người đến hỏi ấy, dùng cách nói nào thì có lợi ích đối với người này, thì người này lãnh ngộ được, đây gọi là khế cơ khế lý.”
      Bạn phải biết đương cơ thuyết pháp của HT Tịnh Không rất rộng, ko chỉ cho con người mà còn cho các chúng sanh ở các tầng không gian khác nên ở Tịnh Tông Học hội thường mở các băng giảng của HT cho các vị chúng sanh vô hình khác nghe. Lại nữa, ngay trong loài người chúng ta đây cũng có rất nhiều chủng tánh sai biệt, thượng trung hạ đều có, thượng căn dẫu ít nhưng ko phải là ko có.
      Vì vậy pháp của HT cũng rộng hẹp ko đồng, sao bạn lại nói “bị treo”?

    • Diệp Thuỷ

      Nam mô A di đà phật
      Chào bạn Mỹ Diệp
      MD:
      “Chúng ta là phàm phu, hầu như chúng ta luôn muốn an phận phàm phu, bao giờ mới được siêu phàm nhập thánh”.
      Bạn sao lẩm cẩm quá vậy? Sao bạn có thể nhầm lẫn giữa cái khởi đầu và cái đích đến. Đích đến là vãng sanh thành Phật, còn khởi đầu là vị trí xuất phát của ta. Vị trí xuất phát của ta ra sao, tự ta phải biết, chớ nên phạm vào cái lỗi “quá phận”. Muốn bước lên cao phải từ chỗ khởi đầu thấp nhất đúng với thân phận của mình. Giữa hai việc này, điểm đầu và điểm đến, chớ nên nhầm lẫn!
      MD:
      “đã là hàng thượng căn lão thật niệm Phật thì Ngài còn bận lòng mà diễn giải sao”
      Bạn lại nhầm lẫn nữa rồi!
      Nhầm giữa cái nhân và cái duyên trong tiến trình “Nhân-Duyên-Quả”.
      Chủng tử thượng căn có sẳn từ nhiều đời là Nhân. Nhưng Nhân ấy muốn trở thành Quả, phải có thành tố quan trọng là Duyên. Duyên ở đây là những yếu tố như môi trường tu học xung quanh, sự nỗ lực tu tập và đặc biệt là sự khai thị của bậc Thầy thì cái Nhân ấy mới có thể thành tựu. Do đó dẫu là bậc thượng căn cũng phải nhờ đến duyên thuyết pháp khai thị của bậc Thầy mới có thể khai ngộ được.
      MD:
      “Đừng cho rằng chỉ có người bệnh và sản phụ mới ở trong tình trạng lửa cháy đầu, chúng ta đây đều bị lửa cháy đầu trong từng sát na”
      Tôi nhận thấy bạn toàn nói cái Lý mà quên mất cái Sự. Lửa cháy đầu trong từng sát na, là cái Lý thuyết rất tuyệt vời nhưng về mặt Sự tu hành thì bạn đủ khả năng chánh niệm liên tục như vậy chăng?
      Nếu đủ thì cần gì treo ảnh Phật cho khỏi quên niệm Phật nữa?
      Nếu cho rằng mọi lúc mọi nơi đều cần kíp như lửa cháy đầu thì cứ việc niệm Phật to tiếng y như lúc sản phụ lâm bồn thì tại sao Ấn Tổ và HT Tịnh Không lại khuyến cáo ko nên niệm to tiếng hay treo ảnh Phật nơi phòng vệ sinh? Lẽ nào bạn cao minh hơn hai vị thượng túc đó sao?
      Tôi nhận thấy bạn rõ ràng là có tâm huyết tham gia giải trình những vấn đề thảo luận nhưng những kiến thức cơ bản lại có vấn đề, nên cần phải rất thận trọng trong những lần phúc đáp sau.
      Vài dòng thẳn thắn mong bạn hoan hỷ cho.
      Nam mô A di đà phật

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Kính chào Bác sỹ Hương Quang cùng quý đạo hữu!

      Ở đây MD không nhầm lẫn: người tu hành phải có lòng thành kính với Phật như thế nào, ra sao… MD chỉ thắc mắc: vì sao quý đạo hữu cho rằng chỉ có hạng thượng căn, lão thật niệm Phật mới được treo ảnh trong phòng, còn với người căn tánh hạ liệt thì không nên treo vì phải tội bất kính? MD treo ảnh Phật nơi phòng, dựa vào đâu quý vị cho rằng MD đã mắc tội bất kính với Phật? Hay là quý vị cho rằng bởi vì MD là hạng độn căn, trí huệ kém cỏi nên lòng thành kính cũng thấp kém?

      Cũng giống như 1 người con ưu tú thì được treo ảnh Cha trong phòng để thỏa nhớ mong. Còn tôi, một người con ngu dốt thì không được phép như vậy, bởi sẽ bị gán vào tội bất kính với Cha. Anh là người đại diện pháp lý, muốn gán tội cho tôi cũng phải đưa ra dẫn chứng từ thân-khẩu-ý của tôi, tôi mắc tội ra sao. Không thể cứ phán: vì anh ngu dốt nên anh mắc tội bất kính được. Như vậy là không hợp đạo lý.

      Nếu quả nhiên quý vị nghĩ MD bất kính, cũng bởi quý vị khởi tâm phân biệt thượng căn- hạ căn, trí huệ- kém trí huệ… mà nên. A Di Đà Từ phụ không hề phân biệt.

      Nam Mô A Di Đà Phật

    • Thanh

      Theo tôi được biết thì cô MD đã lập gia đình rồi thì phải, và theo như tôi hiểu thì cô đang treo ảnh Phật trong phòng ngủ. Thật đáng tiếc thay! Nói nhiều thì đâm ra rơi vào thế trí biện thông. Thôi thì đành vậy.

    • Hương Quang

      Nam mô A di đà phật
      Bạn Mỹ Diệp thân mến!
      Hơn một năm rồi mới gặp lại, bạn còn nhớ Bác sĩ này sao? Bạn vẫn khoẻ chứ? 🙂
      Thực ra, HQ rất cảm ơn bạn đã nêu ra những thắc mắc này để vấn đề có cơ hội được sáng tỏ hơn.
      Bạn hãy bình tĩnh một chút đọc kỹ phúc đáp này của HQ nhé!
      Như chúng ta đều biết, ngôn ngữ văn tự, bao gồm cả Tam tạng giáo điển và cả những lời khai thị của các vậc Thầy, là vô cùng quý báu. Tuy vậy, nó cũng sẽ gây nhiều phiền phức nếu chúng ta thiếu con mắt trí tuệ trạch pháp. Vì bản thân ngôn ngữ vẫn chỉ là phương tiện chuyển tải chứ chưa phải cứu cánh. Cứu cánh thì phi ngôn thuyết. Do vì là phương tiện nên nó chỉ mang tính tương đối, bất định pháp, có thể nói có có thể nói không, có thể khẳng định có thể phủ định. Trong cùng một vấn đề nhưng tuỳ mỗi căn cơ hoàn cảnh mà có những đáp án khác nhau. Do vậy, đối với việc chọn lọc tiếp nhận Phật pháp phải hết sức cẩn trọng.
      Ở trên HQ có phân tích qua vấn đề HT Tịnh Không cho treo ảnh Phật trong phòng ngủ ko sạch sẽ là để phá đi cái chấp của đại đa số huynh đệ đồng học chúng ta hiện nay. Cái chấp gì vậy? Chấp rằng:
      “Đại Lão HT Tịnh Không dạy cái gì thì phải nhất loạt nghe theo”. Biết nghe lời thật làm là tốt nhưng nếu như thế thì lại không biết nghe lời rồi. Vì sao? vì chính HT đã nói “Không những Tôi giảng kinh đầy rẫy sự mâu thuẫn, Thích Ca Mâu Ni Phật giảng kinh cũng không ngoại lệ”.
      “với cùng một con chữ, không thể có một cách giải thích? Không thể được, còn phải xem người đến hỏi ấy, dùng cách nói nào thì có lợi ích đối với người này, thì người này lãnh ngộ được, đây gọi là khế cơ khế lý.”
      Do vậy đối với việc nằm ngủ trước tượng/ ảnh Phật cũng vậy, HT cũng có hai bài pháp với quan điểm trái ngược nhau:
      1. Phải giữ sự lễ kính chân thành

      “Người chân thật đầy đủ thành kính nhìn thấy tượng Phật giống như thấy Phật thật vậy, lễ kính thừa sự cúng dường. Ngày nay chúng ta tu học, không luận tại gia xuất gia, nghiên giáo học kinh, niệm Phật dụng công, kém khuyết chính là chân thành cung kính. Tâm thành của chúng ta không đủ, cung kính của chúng ta không đủ, cho nên công phu niệm Phật không có lực”.

      Lời dạy này hoàn toàn giống với Đại sư Ấn Quang và đương cơ thuyết pháp trong đoạn khai thị này là “Ngày nay chúng ta tu học, không luận tại gia xuất gia”, trong đó có tất cả huynh đệ chúng ta, cả HQ và MD nữa. Đặc tánh của đương cơ này như thế nào? Đó là “Tâm thành của chúng ta không đủ, cung kính của chúng ta không đủ, cho nên công phu niệm Phật không có lực.”
      Đây là lời của HT TK nói, chứ ko phải của HQ hay các LH khác, nên bạn đừng nghĩ rằng”quý vị nghĩ MD bất kính, cũng bởi quý vị khởi tâm phân biệt”.
      Vì sao HT nói căn khí của chúng ta thấp kém. Vì “Người chân thật đầy đủ thành kính nhìn thấy tượng Phật giống như thấy Phật thật vậy, lễ kính thừa sự cúng dường.”
      Bạn MD thử bình tĩnh nghĩ xem chúng ta có được tâm thái thành kính xem ảnh Phật như Phật thật hay chưa thì liền biết tâm thành của mình có “chân thật đầy đủ thành kính” hay ko. Lại nữa bạn hãy để ý chữ “lễ kính” thì biết là nằm hay ko nằm rồi, có phải ko?
      2. Không cần giữ sự lễ kính:
      “chẳng cần nói khách sáo, chẳng cần nói tới chuyện cung kính, chẳng cần nói tới chuyện kỵ húy, thảy đều chẳng có. Giữa cha và con còn có kỵ húy chi nữa? Chẳng có kỵ húy! Giữa thầy và trò chẳng có kỵ húy.”
      Đương cơ thuyết pháp trong đoạn này là tâm của hành giả niệm Phật đã đạt đến chỗ tương thông với Phật, không có sự ngăn cách nào cả, tình thâm như cha và con. Liệu đây có phải là cảnh giới của bạn MD hay của HQ hay ko? Hoàn toàn ko phải. Bạn hãy xem Shoma là một ví dụ hay cho trường hợp này:
      “Có lần Shoma viếng một ngôi chùa quê. Vừa vào chánh điện, anh thõng chân nằm dài tượng A Di Đà. Một người trách anh thất kính, anh trả lời : “Tôi vào đây là trở về nhà cha mẹ tôi, còn anh bắt bẻ tôi như vậy chẳng qua anh chỉ là người ngoài gia đình này thôi”. Có lẽ sống trong lòng đại bi bổn nguyện của Phật A Di Đà là như vậy.”
      Bạn xem lời Shoma nói thì liền biết
      anh ra là người “đã về nhà cha mẹ” rồi. Thân tuy còn ở Ta bà nhưng tâm của anh ra thì luôn sống ở Tây phương cực lạc. Tây phương cực lạc là nhà cha mẹ của anh ta. Còn chúng ta thì sao? Đối với quê nhà Tây phương thì hãy còn là lữ khách, vua Trần Thái Tông đã nói bài kệ thật đúng với tình hình của chúng ta:
      “Mũi vướng vị ngon, tai vướng tiếng.
      Mắt theo hình sắc mũi theo hương.
      Lênh đênh làm khách phong trần mãi.
      Ngày hết quê xa vạn dặm đường”
      Qua vài phân tích này hi vọng giúp cho bạn nhận rõ vấn đề hơn một chút.
      Chúc bạn tinh tấn tu học
      Nam mô A di đà phật

    • Mỹ Diệp

      A Di Đà Phật

      Kính chào Bác sỹ Hương Quang!

      Cảm ơn lời thăm hỏi của HQ. Bận này cuối năm công việc lu bù, không tránh khỏi cảm mạo thương hàn, nhưng MD vẫn duy trì được thời khóa. Lúc trước MD bị đau khớp, nay không thuốc tự khỏi, còn bệnh sỏi gan cách đây gần 3 năm-lúc ấy là sỏi 5mm, hiện cũng chưa thấy gì bất thường. Chưa quá nữa cuộc đời mà cơ thể đã hư hao nhiều quá, âu đó là cái duyên để mình chẳng dám lơ là trong việc tu tập. 😊

      Trở lại vấn đề treo ảnh Phật trong phòng. Khi vấn đề chưa được ngã ngũ. MD có một vài ý sau:

      -Thời Mạc Pháp Tịnh độ hưng thịnh nhất. Lại chúng sanh thời Mạc Pháp đa phần là hàng hạ căn như chúng ta đây. Do vậy quý đạo hữu chớ dựa vào phán đoán mà kết luận bài pháp này là dành riêng cho đối tượng nào.

      -Nếu HQ đọc kỹ lại bài pháp của HT Tịnh Không (Hoằng Ẩn cư sỹ) đã post lên, HQ sẽ nhận thấy HT thuyết giảng riêng cho người niệm Phật, việc treo ảnh Phật chỉ nhằm mục đích nhắc nhở việc niệm Phật.

      -HQ cho rằng người niệm Phật đạt đến lý sự vô ngại, có thể an nhiên nằm trước hình Phật thì không bất kính; người niệm Phật chưa đạt đến cảnh giới này thì bất kính. Vậy theo HQ đây là sự phân biệt của chúng ta hay là sự phân biệt của A Di Đà Từ phụ?

      -Mỗi người mỗi căn tánh khác nhau, với người này nói không- người kia nói có. Vậy nên chúng ta chớ nên đưa ra một kết luận chung: hàng hạ căn không nên treo ảnh Phật trong phòng. Đừng nên nhất quán quan điểm cá nhân mà khiến các hành giả khác mất đi phần lợi ích trong việc tu tập.

      Kính chúc HQ an lạc, tu hành đạt nhiều thành quả!

      Nam Mô A Di Đà Phật

  4. Tịnh Độ

    A DI ĐÀ PHẬT…

    Xin chào các liên hữu:

    Xin cảm ơn Hoằng Ẩn đã post lên bài này. Tịnh Độ đã đọc trên Facebook cách đây vài ngày.
    -Cho mình hỏi: nếu mình ở một mình thì để hình Adidaphat mọi nơi cũng được. Nhưng mình có vợ, khi ân ái với nhau để hình Phật trong phòng đang ân ái, có tội bất kính hay không? Khi ân ái với vợ mình vẫn niệm Adidaphat? Phòng tắm và vệ sinh để hình Adidaphat bảo đảm là Mẹ và vợ không đồng ý rồi? Mẹ nghe pháp rất nhiều, nhưng chưa tin mấy về niệm Phật VSTPCL, Mẹ sợ chết? TĐ có khuyên Mẹ niệm Phật nguyện VSTPCL. Khổ nổi TĐ bịnh suy nhược thần kinh, nên khó khuyên Mẹ? Khi Mẹ đi vệ sinh nói Mẹ niệm Phật thầm trong tâm mẹ cho là bất kính, làm sao mà mình treo hình Phật trong nhà vệ sinh?

    Xin Hoằng Ẩn và các liên hữu góp ý dùm TĐ, xin chân thành cảm ơn…

    A DI ĐÀ PHẬT…

    • nguyên

      Chào chú TỊNH ĐỘ.
      Kinh LĂNG NGHIÊM viết:
      Người tu chánh định ,cốt đễ ra khỏi trần lao,nếu tâm dâm dục chẳng trừ thì chẳng thểcra khỏi,dẫu cho có nhiều trí thiền định hiện tiền,nếu chẳng đoạn dâm,ắt phải lạc vào ma đạo,hạng trên thành ma vương,hạng giữa thành ma dân,hạng dưới thành ma nữ.Bọn ma kia cũng có đồ chúng,mỗi mỗi tự xưng đã thành đạo vô thượng,sau khi ta diệt độ,trong đời mạt pháp,bọn ma dân này sôi nổi trên thế gian,thịnh hành tham dâm,tự xưng là thiện tri thức,khiến chúng sanh sa vào hầm ái kiến,lạc mất đạo bồ đề.
      Ngươi dạy người đời tu TAM MA ĐỊA,trước hết phải dứt dâm dục,ấy là lời
      dạy bảo rõ ràng trong sạch,gọi là nghĩa quyết định thứ nhất của chư PHẬT.
      A NAN nếu chẳng dứt dâm dục mà tu thiền định,cũng như nấu cát mà muốn thành cơm,dù trải qua trăm ngàn kiếp,cũng chỉ là cát nóng.
      Tại sao?
      Vì cát vốn chẳng phải là cơm vậy.Nếu lấy thân dâm mà cầu diệu quả của PHẬT,dẫu được khai ngộ cũng chỉ là gốc dâm.Cội gốc đã thành dâm thì phải trôi lăn trong TAM ÁC ĐẠO.Chẳng thể thoát khỏi,vậy làm sao có thể tu chứng đạo NIẾT BÀN.Ắt phải khiến thân tâm đều dứt hết sự dâm,cả cái dứt cũng chẳng có,thì mới có thể hi vọng chứng quả BỒ ĐỀ.
      NHƯ LỜI TA THUYẾT GỌI LÀ PHẬT THUYẾT,CHẲNG THUYẾT NHƯ THẾ LÀ TÀ MA THUYẾT.
      ……….
      Hi vọng chú TỊNH ĐỘ ngẫm nghĩ 1 chút xem tác hại của nó thế nào.
      Với người chưa đọc kinh thì khuyên họ niệm PHẬT mà chẳng nói giới là vì khi niệm PHẬThọ sẽ được 25 vị BỒ TÁT như ĐỨC QUÁN THẾ ÂM và tất cả các BỒ TÁT theo thủ hộ bên mình.
      Được chư PHẬT ngày đêm hộ niệm ,ĐỨC A DI ĐÀ thường phóng quang nhiếp thọ người ấy.
      ….A DI ĐÀ PHẬT.
      Ân ái không được để hình PHẬT trong phòng,đã THANH TỊNH thì sao còn gọi là vừa hành dâm mà niệm được PHẬT,phòng tắm vệ sinh cũng không nên.

  5. NguyenPhu

    Người chân thật học Phật khi thấy hình tượng Phật để nơi bất tịnh lòng vô cùng đau xót, kẻ không tin không hiểu, không chân thật học Phật thì dùng hình tượng Phật như đồ trang trí tầm thường, người chân thật học Phật trân trọng yêu quí lời dạy của Phật, kẻ không chân thật học xem lời dạy như gió thoảng mây bay. Người đời mấy ai chân thật học Phật, vì lũ giặc bủa vây làm thân tâm điên đảo. Chớ nên để tượng, để hình, để lời Phật dạy nơi không thanh tịnh, trong tâm càng có Phật tự ta chẳng bao giờ dám bất kính. Thường hỏi mình có thấy khổ chưa, có muốn giải thoát, có còn tham gì ở thế giới này không, nếu chưa thấy khổ khó lòng gieo nhân giải thoát, nếu chưa thấy khổ chưa sợ khổ thì cái nguyện giải thoát kia còn mong manh dễ đứt, mỗi mỗi hãy cảnh giác lũ giặc xung quanh.
    Thế gian vô thường, đời là bể khổ
    Trôi lăn sáu nẻo chẳng biết đường về
    Một niệm bất giác đoạ lạc chẳng ngưng
    Gieo nhân giải thoát tự tánh ta tìm về
    Sinh tử chẳng còn khổ đau chẳng lại
    Chớ nên tham vui để rồi lạc lối
    Cơm ăn ba bữa đủ no là vừa
    Giàu nghèo cũng được mỗi mỗi biết dừng
    Cả đời thong dòng tìm về Phật tánh
    Vạn sự tuỳ duyên trôi theo dòng trải
    Cưỡng cầu chi lo ham thích chi mệt
    Áo này rồi cũng mục theo thời gian
    Người trí dùng áo nhưng chẳng mắc vào áo
    Sinh tử ở lại phía sau lưng
    Một đời như vậy chẳng còn điều lo.

    • lê văn thăng

      câu thơ của trên của chú NP rất hay. A di đà phật

  6. Niệm Phật Dzui Làm Sao

    Nhân không khí tết đang tràn ngập các phố phường, mình xin hỏi vui các bạn: Mấy trái dưa hấu ở đầu trang có dán chữ hay câu đối gì vậy? 🙂

    A Di Đà Phật.

    • Apple

      Theo mình nhìn thấy là 4 chữ A Di Đà Phật ^_^

    • Niệm Phật Dzui Làm Sao

      Vì sao bạn không nghĩ đó có thể là

      Cung Chúc Tân Xuân

      hay:

      Phát Tài Phát Lộc

      hay:

      Vạn Sự Như Ý

      hoặc:

      Tiền Vô Ào Ào (ủa hình như là Tiền Vô Như Nước đúng hơn 🙂 )

    • Apple

      Vì những câu ấy là nói theo thế gian.
      Còn đây là dvct mà .
      Dán hồng danh khắp mọi nơi ^_^

      A Di Đà Phật 🙂

    • Samsung

      Bạn Apple

      Dán hồng danh khắp mọi nơi nhưng phải nhớ trừ những nơi bất tịnh ra nhé 🙂
      Nhiều lúc tôi thấy câu hồng danh trên apple hỏng bị vứt trên đống rác ngoài đường mà đau xót vô cùng

    • Apple

      Cảm ơn samsung nhắc nhở cho apple.
      Samsung là đối thủ cạnh tranh với apple mà nay lại nhắc nhở nhau 🙂 haha
      Thật ra mình kg có dán trên đt , vì đôi lúc bỏ đt vô túi sau nên kg dám dán lên đt
      mong mọi người đều dán hồng danh vào trong tâm.
      Adidaphat

    • Niệm Phật Dzui Làm Sao

      Vận dụng hết 100% phần công lực cộng với thiên nhãn thông, mình đã “thấy” rõ được câu đối Tết như vầy nè. Bạn Táo giỏi thiệt nhen. 🙂

    • Apple

      Haha công lực và thần thông của bạn thật cao minh 😉
      Chúc bạn an lạc và niệm Phật ngày càng tinh tấn để “công lực” càng trội hơn nhé ^_^

  7. Phật tử Chơn Lâm Ánh

    Nam Mô A Di Đà Phật . Nghiệp ác nên tránh,nghiệp lành nên làm

  8. Tịnh Độ

    A DI ĐÀ PHẬT…

    Xin chào các liên hữu :

    Hoằng Ẩn đã post trong Facebook lên DVCT, về treo hình Adidaphat trong phòng ngủ, phòng vệ sinh? Độ có hỏi :là khi ân ái trong phòng ngủ để hình Adidaphat có bất kính không? Hương Quang hiểu lầm là Hoằng Ẩn nói về ân ái để hình trong phòng ngủ.
    Chân thành cảm ơn các liên hữu đã phúc đáp cho Tịnh Độ. Trang DVCT luôn luôn hỏi? , đáp? Giúp ít cho các bạn sen hồi đầu. Liên hữu phúc đáp thì nhiều, nhưng hỏi thì hơi ít? Các câu hỏi là đời và đạo? Nên mình cũng sẽ tìm những câu hỏi, để các liên hữu trong duongvecoitinh sẽ phúc đáp lợi lạc cho các bạn sen.

    A DI ĐÀ PHẬT…

    • Người em Tịnh độ

      Bạn Tịnh Độ
      Liên hữu HQ trình bày rất rõ ràng, giải toả khúc mắc cho nhiều người, không có sự hiểu lầm nào đâu. Bạn xem kỷ các bài phúc đáp ở trên sẽ rõ.
      A di đà phật

  9. Tịnh Độ

    A DI ĐÀ PHẬT…

    Xin chào các liên hữu :

    -Về việc treo hình Adidaphat trong phòng ngủ. Pháp Sư Tịnh Không giảng.
    – Có phải là quán tưởng (nhớ Phật)?
    Cách đây vài năm TĐ có bạn sen chỉ mình nhìn hình Adidaphat, để nhớ tới hình Adidaphat trong Tâm, bạn sen thí dụ nhớ Phật như nhớ người mình yêu thích? Hình Adidaphat có cần phải một hình ảnh TĐ thích? Vì hình Adidaphat có nhiều màu khác nhau? Hình Adidaphat để trong bóp (ví) được không?
    Xin các liên hữu góp ý dùm cho Tịnh Độ, chân thành cảm ơn các liên hữu…

    A DI ĐÀ PHẬT…

    • nguyên

      Đây chỉ là một chuyện nhỏ. Với người trân trọng có thể mang ra tặng họ với người chẳng trân trọng dù có thêm vàng cũng không ân thua gì. Ví như con nhớ bố mẹ thì tự tìm về nhà. Nếu con chẳng nhớ cha mẹ có đăng TÌM TRẺ LẠC thì cũng vô dụng.

    • Trung Đạo

      A Di Đà Phật

      Các bạn Sen quý kính,

      Bài pháp của HT Tịnh Không nhắm vào hai đối tượng: Người tu và người chẳng tu, nói khác đi:
      – Người tin Phật A Di Đà, niệm Phật A Di Đà và nguyện một lòng về cõi Phật A Di Đà và
      – Người không tin, không niệm và không nguyện về cõi Phật A Di Đà.

      Người đã thực có tín-nguyện-hạnh chân chánh rồi thì nơi nơi đều là Phật A Di Đà, nơi nơi đều có Phật A Di Đà. Nói khác đi: Phật A Di Đà niệm niệm chẳng rời tâm, trong tâm niệm niệm chẳng rời A Di Đà Phật. Tâm niệm đã nhất như thì có hình hay không hình cũng là một, trái lại hình A Di Đà là cần thiết, bởi thấy hình tức thấy Phật, đã thấy Phật tâm còn khởi sanh bất kính được sao?

      Cái nhìn của HT Tịnh Không là cái nhìn từ chân như tự tánh thanh tịnh của mỗi chúng sanh: Tâm tịnh cõi Phật tịnh! Còn cái nhìn của chúng ta là cái nhìn của vọng tưởng: phân biệt và chấp trước. Vì phân biệt nên có cấu-có tịnh, có tăng-có giảm, có cao-có thấp, có trắng-có đen, có chánh-có tà…v.v… và vì chấp trước những phân biệt đó nên chúng ta luôn sống trong phiền não và vọng tưởng, vì thế chúng ta vĩnh viễn là chúng sanh và Phật vĩnh viễn là Phật.
      Học Phật chúng ta phải tự mình dũng mãnh phá bỏ cái tâm phân biệt chấp trước đó thì mới tiến tu được.

  10. nguyên

    Các vị nên khẩu hoà vô tranh và nghĩ xem mình đang ở cảnh giới nào trong lục đạo?

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *