Thiếu Nợ Một Đồng Tiền Muối Kiếp Sau Đầu Thai Làm Trâu Trả Nợ

Thiếu Nợ Một Đồng Tiền Muối Kiếp Sau Đầu Thai Làm Trâu Trả Nợ

Làm người thế gian, nợ tiền thì phải lo trả cho chủ nợ. Tiền chúng ta mắc nợ cũng sinh ra lãi giống như tiền tiết kiệm trong ngân hàng vậy, mỗi ngày không trả thì mỗi ngày tiền lãi sẽ tăng lên, kiếp này không trả ắt kiếp sau phải trả.

Ngày xưa, ở nước Kế Tân có hai anh em trai, người anh xuất gia tu hành, chứng đắc quả vị La Hán, còn người em ở nhà gây dựng sự nghiệp kinh doanh, người anh thường xuyên đến khích lệ dạy bảo người em, phải thực hành theo điều Phật dạy bảo, thường xuyên tu thiện tích phúc. Nếu mà có thể tu thiện thì không chỉ bây giờ có lợi ích, mà đến khi kết thúc sinh mệnh, cũng sẽ được đầu thai đến nơi tốt.

Người em luôn luôn trả lời: “Anh à, anh bây giờ xuất gia rồi, đừng xen vào những việc thế tục này nữa, em còn phải chăm sóc vợ, ruộng đất, tài sản, tiền bạc cần phải có. Em có nhiều việc phải xử lý như thế, anh đừng lãng phí lời nói, lãng phí thời gian nữa”.

Về sau người em sinh bệnh mà chết, đầu thai thành một con trâu, hàng ngày đều phải chở muối vào nội thành cho chủ. Người anh tu hành từ trong nội thành đi ra gặp phải, liền giảng giải, con trâu này nghe xong đau khổ bi thương mà khóc không dừng.

Chủ nhân của con trâu liền hỏi người anh kia: “Anh rốt cuộc là nói cái gì vậy? Mà khiến cho con trâu của tôi buồn phiền khổ sở như thế?”.

Người anh trai trả lời: “Con trâu này kiếp trước là em trai của tôi, trước đây vì thiếu nợ ông một đồng tiền muối ăn, cho nên phải đầu thai thành trâu, giúp ông làm việc để hoàn trả nợ nần”.

Người bằng lòng đem tiền cho chúng ta vay, điều này chứng tỏ họ tin tưởng, tín nhiệm ta, vì thế ta cần phải giữ lời hứa của mình, không thể nói vay rồi không trả. Người ta không có nói là tặng, sao có thể không trả được?

Trong “tam thế nhân quả văn” có viết: “Vì sao kiếp này làm trâu ngựa, bởi vì kiếp trước nợ tiền không trả hết nợ”. Chúng ta phải minh bạch lý này, tuy là trong kinh văn khuyên bảo con người trong cuộc đời hãy làm việc thiện, nhưng về bản chất, đạo lý chính là khó tránh khỏi quan hệ nhân quả.

Người cho vay tiền kỳ thực có công đức rất lớn, vì việc cho vay này có thể sẽ giúp người đó đủ để vượt qua khó khăn, thậm chí hoàn thành xong việc lớn, làm cải biến cuộc đời. Mà cuộc đời cải biến là do được người khác ban tặng thông qua việc cho mượn tiền, nên mới được như ước nguyện, cho nên mượn rồi trả, cũng vẫn nên biết ơn người cho vay trong lòng.

Thiếu nợ một túi muối mà phải trả một cái giá quá đắt, huống chi thiếu người khác mấy trăm đồng, mấy ngàn đồng, mấy vạn, mấy chục vạn mà không trả? Tiền chúng ta mắc nợ cũng sinh ra lãi giống như tiền tiết kiệm trong ngân hàng vậy, mỗi ngày không trả thì mỗi ngày tiền lãi sẽ tăng lên.

Con người thế gian không biết sự lợi hại của điều này, lại cho rằng thiếu nợ tiền của người ta không trả thì là của mình rồi, là mình phát tài rồi, thật là không biết, trên đầu ba thước có thần linh, nhân quả không sai. Ta không kết thù kết oán, không tranh chấp nợ nần bất kỳ ai, thiếu nợ của ai cái gì phải nhanh chóng hoàn trả, hoàn trả xong rồi sẽ tất thoải mái, vãng sinh sẽ đi được thản nhiên, oán thân chủ nợ sẽ không tới gây khó dễ, được tự tại.

Theo daikynguyenvn.com

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

18 Phúc đáp

  1. nguyên

    Ngày nay chúng ta thường làm cho cty nước ngoài. Đương nhiên vật dụng vô cùng phong phú.
    ……………….
    A DI ĐÀ PHẬT xem kinh NHÂN QUẢ 1 lần thì kinh sợ.
    Nếu nói về việc trộm cắp thì chẳng ai dám quản ai được vì tâm đã trộm thì trước sau cũng mất .
    Cho dù chỉ vào con trâu thì người ta cũng khó lòng tin. Nhưng số phận loài súc sanh thật đáng thương cả đời phục vụ cho chủ.thậm chí sinh thêm con, cuối cùng cũng bị chủ bán vào lò mổ. Chúng ta tự hào vì hôm nay được thân người thì cẳm ân 4 ơn nặng đã hi sinh ,thậm chí bỏ cả thân mạng phục vụ cho bữa ăn,áo mặc cho ta.người thân ta. Nếu chẳng VÃNG SANH được thì cũng lại như KINH LĂNG NGHIÊM viết NGƯỜI CHẾT LÀM DÊ ,DÊ CHẾT LÀM NGƯỜI .Khổ không tả hết

  2. Gia Hữu

    Đọc kinh có thể có hiệu quả hay không? Quyến thuộc người nhà của họ ở ngay trước mặt Phật Bồ Tát, lớn tiếng đọc kinh này một biến, xem thử có hiệu quả hay không? Kết quả thì sao? Kết quả là KHÔNG có hiệu nghiệm. Đừng nói là đọc một biến, cho dù đọc mười biến, đọc một trăm biến, một ngàn biến đều không hiệu nghiệm. Mấu chốt là do đâu vậy? Mấu chốt là ở cách đọc tụng kinh. Cách đọc tụng kinh phải như thế nào? Phải tâm chân thành cung kính mà đọc, trong lúc tụng kinh mà khởi vọng tưởng thì không được, thì không hiệu nghiệm.
    Cho nên trong lúc đọc kinh mà có chút xen tạp thì không có hiệu lực. Kinh dài đến như vậy, đọc hết một bộ, ngay trong lúc tụng khởi lên vọng tưởng thì không có hiệu lực. Do đó kinh văn từ “như thị ngã văn” đến “tín thọ phụng hành” đọc qua một lượt mà không có một vọng niệm thì có hiệu lực.
    Niệm chú cũng là như vậy, vì sao khi người ta niệm chú Đại Bi có thể trị được tất cả bệnh? Khi niệm chú không khởi một niệm. Đọc kinh cũng là như vậy. Khi đọc bộ kinh này không có một vọng tưởng thì việc đọc kinh này liền được linh nghiệm, thì có năng lực. Một mặt đọc kinh, một mặt khởi vọng tưởng thì KHÔNG thể linh được. Then chốt ở ngay chỗ này.
    khi đọc kinh nhất định phải ghi nhớ là phải dùng tâm chân thành, tâm cung kính, nhất định không hoài nghi, không gián đoạn, không xen tạp. Không gián đoạn tức là một bộ kinh phải tụng xong một lần, không phân ra mấy đoạn, phân ra mấy đoạn thì ngay trong đó liền có xen tạp, hiệu quả đó sẽ rất thấp. Cho nên khi tụng kinh, nhất định không thể có bất cứ việc gì làm quấy nhiễu. Điểm này rất quan trọng! Đọc kinh ở nhà, phiền phức nhất chính là điện thoại, cho nên khi đọc kinh tốt nhất nên rút dây điện thoại ra. Không nên để bất cứ ai quấy nhiễu bạn. Bạn dùng tâm thanh tịnh để đọc thì bạn mới có thể nhận được hiệu quả. Nếu như khi đọc kinh thường có quấy nhiễu, thường bị gián đoạn, thì đọc kinh như vậy chỉ là giúp bạn đọc được thuần thục, là giai đoạn đang luyện tập. Đọc kinh như vậy không có tác dụng nào lớn cả. Chúng ta đọc kinh nên đọc chậm thì tương đối dễ thuộc. Vào thời điểm này, yêu cầu khi đọc kinh là không xen tạp, không gián đoạn. Việc này cũng giống như đánh giặc, như là luyện binh. Việc này nhất định phải cầu được công đức hiệu quả chân thật. Cho nên phải nên biết, bình thường đọc nhiều thì thuần thục, lúc đó có gián đoạn cũng không hề gì, có việc thì đi làm việc, hết việc rồi thì tụng cái đoạn này, thường hay đọc thì sẽ thường được thuần thục nó. Sau khi thuần thục rồi, chân thật gọi là tu hành thì khi đọc kinh mỗi ngày nhất định KHÔNG được có sự quấy nhiễu.
    Người giảng: Lão Pháp sư Tịnh Không
    Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện

    • Tịnh Độ

      A DI ĐÀ PHẬT:

      Xin chào các liên hữu:

      – Tụng kinh, không bằng trì chú, trì chú không bằng niệm Phật. Lời của Phật (hay Tổ).

      -Tất cả liên hữu tu Tịnh Độ điều tin nhân quả, niệm Phật là nhân thành Phật là quả.

      Vài hàng gởi đến các liên hữu.

      A DI ĐÀ PHẬT. ..

  3. Tâm Tịnh

    Vào thời Đại Minh có một thiếu phụ họ Hứa, quê ở quận Hàng Châu. Bà là người hiền lành, chất phác, suốt ngày chỉ biết niệm Phật. Khi sắp qua đời, bà gọi người nhà đến và từ biệt họ. Sau đó, bà mặc y phục sạch đẹp, ngồi ngay thẳng, tay cầm thiên mục bạch hoa tự cài lên đầu mình rồi an nhiên qua đời.

    Trích TỊNH ĐỘ VÃNG SANH TRUYỆN

  4. Printemps

    Thân chào các quý bằng hữu, cho mình hỏi: lời hứa có quan trọng đến kiếp sau không? mình được biết có vay ắt có trả, không phải kiếp này thì phải kiếp sau. Vì một sự cố, để trả ơn, mình có hứa sẽ làm một việc mà người ta gợi ý (việc lành nhưng cả đời phải thực hiện cho người ta). Giờ vẫn chưa thấy người ta đòi nợ, có thể là do quên, vậy mình nên cho nó đi vào dĩ vãng luôn không? Xin cảm ơn.

    • Tâm Tịnh

      Nếu không có gì quan trọng thì thôi… buông xả, và ghi nhớ lần sau không làm vậy nữa, bởi như vậy là tạo nghiệp. Tập trung tu tập cầu giải thoát ngay trong đời này đi, đừng phân tâm suy nghĩ nhiều thứ khác.
      Quý vị tu tập cần ở Nhất Tâm.
      HÃY BIẾT MÌNH MUỐN GÌ, NHỮNG CÁI KHÁC CHỈ LÀ THỨ YẾU.
      A Di Đà Phật

  5. tội

    cho con hỏi nếu giữ lời mình đã nói thì sẽ khổ còn nếu bỏ thì như thất hứa, vậy phải giải quyết làm sao cho thỏa đáng ạ? nếu muốn buông 1 điều gì đó mà không muốn quên đi điều đó thì phải làm sao

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Tội,

      *Lý đời là: Hứa thì phải thực hiện cho bằng được=thực lòng hứa. Lời hứa được hiểu dành cho những việc phước thiện, bởi đó là danh dự của chính bạn. Lý đạo: lời hứa (làm việc thiện) đồng nghĩa như việc phát tâm hành thiện. Nếu hứa mà không thực hiện đồng nghĩa mình tạo khẩu nghiệp nói dối. Lời hứa của bạn hẳn có nội tình? Nếu là lời hứa khiến cho mình, cho người khác cùng bị tổn thương, cùng bị tổn thất thì bạn nên rút lại lời hứa và xin lỗi người mình đã chót hứa vì chuyện đó không mang lại lợi ích cho cả đôi bên. Trong đạo, chót hữa mà không có khả năng thực hiện, bạn phải thành tâm sám hối để những lời hứa bất khả thi như trước không bao giờ tái diễn nữa. Vậy là ổn rồi.

      *nếu muốn buông 1 điều gì đó mà không muốn quên đi điều đó thì phải làm sao?
      Lý đời: buông là tạm thời không nhớ nghĩ đến, nhưng đem chuyện đó gom lại một nơi trong bộ nhớ, rồi thỉnh thoảng hay có dịp lại lôi chuyện mình đã “buông” ra để nghiền ngẫm hay dằn vặt. Đó gọi là đang sống với quá khứ và bị quá khứ chi phối.
      Lý đạo: Buông nghĩa là không còn nắm giữ, không còn chấp trước nữa. Nhưng đó mới chỉ là bước thứ nhất. Bước kế tiếp là phải thực sự xả. Vì vậy đạo Phật gọi là buông xả: không còn lưu giữ, gom chấp bất cứ điều gì trong tâm nữa. Nhưng đi vào Sự (thực hành) thì chúng ta phải từng bước, từng bước làm quen dần với lối sống không nắm, chấp, bởi nắm chấp cho dù là niềm vui, hạnh phúc cũng đều là phiền não cả. Xa hơn thế Phật dạy: Quá khứ đã qua! Chuyện đã qua rồi bạn có muốn làm lại hay thay đổi cũng chẳng thể. Chi bằng rút tỉa những gì hữu ích của quá khứ để áp dụng cho hiện tại, tạo sự hữu ích cho tương lai, thay vì gom chứa quá khứ trong tâm, rồi tự rằn vặt mình tới điên đảo?
      Như vậy muốn “buông”= không còn nắm giữ. Nhưng muốn “quên”=phải xả. Gộp lại: buông xả là không còn một chút dấu vết nào lưu lại trong tâm nữa, đó mới thực gọi là buông.

      TN

  6. Thảo

    Lượm Được Vàng Không Tham Trả Lại Người Mất Được Đỗ Trạng Nguyên

  7. tội

    cám ơn thầy, con không định phá lời mình đã nói ra, no chưa phải 1 lời hứa nhưng với con thi câu nói đó rất quan trọng chỉ là bạn thân hay bảo con quên điều đó đi nên con muốn hỏi thôi. vì để thực hiện lời nói đó thì không được buông. vậy cho con hỏi nếu 1 người mất đi cảm xúc của mình, không còn quan tâm lưu luyến gì, chắc cũng sẽ chẳng vui thì rồi người đó sẽ ra sao vậy?

    • Lê Văn Thăng ( xậpp )

      chào anh Hải. chúc anh sớm giác ngộ. anh hãy niệm phật cầu sanh tây phương cực lạc. A di đà phật

  8. tội

    thực sự không hiểu, cầu về cực lạc, dù có về đó thì làm gì vậy? ngồi im nghe giảng kinh cả ngày không có gì chơi như vậy không chán sao? thà làm người mà có đức còn được chơi vui vẻ an nhàn. không hiểu về tây phương có gì hay luôn đấy, em chỉ mong sống không gặp họa được rồi, thoát khỏi thứ bám giết này , giúp được mọi người,không phiền não nhiều chứ chẳng mong về tây phương đâu.

  9. Printemps

    Printemps cảm ơn Thiện Nhân và Tịnh Tâm rất nhiều. Cá nhân Printemps khi đã hứa ai thì thực hiện thôi vì lời hứa nặng nghìn cân trừ khi người ta nói không cần nữa. Tuy nhiên, vì sự cố nên Printemps phải hứa dù trước đó 3 lần từ chối. Thôi thì, sám hối vậy, khi nào đòi nợ thì tính tiếp thôi. Nhân tiện đây xin cho Printemps hỏi làm thế nào đã cắt nhân duyên, khi mà suốt ngày tạo ra các sự việc để mình phải lưu tâm đến.

  10. tội

    cho con hỏi nếu nợ nhau kiếp sau sẽ phải trả, vậy có cách nào để biết được ta đã nợ gì ai đó mà trong kiếp này phải trả không ạ?

    • NguyenPhu

      Cứ nhìn chính mình xem có nặng tình, nặng nghĩa, phải nhọc tâm lo lắng cho người khác không, nếu có thì ta đang là con nợ đấy bạn, làm con nợ thì hao tâm hao của mà lo trả….nợ nhỏ thì như vậy, nợ lớn thì còn khủng khiếp biết dường nào….vô lượng vô biên không thể tính đếm được, con nợ hay chủ nợ, nợ ít hay nhiều, nợ đã trả xong, nợ còn đang trả, nợ sắp sẽ trả hay ta đang là chủ nợ….cứ nhìn lại chính mình, rồi quán sát xung quanh cuộc sống bạn sẽ thấy.

    • Tâm Tịnh

      “Muốn biết nhân đời trước,
      Xem sự hưởng đời nay,
      Muốn biết quả đời sau,
      Xem việc làm kiếp này.”

      Trích KINH NHÂN QUẢ BA ĐỜI

      Bạn đọc suy ra thì biết rồi. Còn muốn hỏi liệu có biết trước được không? Hai chữ VÔ THƯỜNG được Phật hay nhắc đến để làm gì? Nếu ta biết trước thì đâu còn gọi là Vô Thường?

      Bạn hãy tham khảo kỹ một vài bài Pháp giá trị sau

      http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2010/06/sinh-tu-la-viec-lon/

      http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2011/06/hay-tu-mau-keo-khong-kip/

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *