Cổ đức nói: “Tri sự thiểu thời, phiền não thiểu” (khi biết ít chuyện thì cũng ít phiền não). Quý vị đừng nên biết quá nhiều chuyện, biết nhiều sẽ lắm phiền não! “Thức nhân đa xứ, thị phi đa” (biết nhiều người, thị phi càng lắm). Quý vị quen biết nhiều người, thị phi sẽ nhiều. Người chẳng bắt buộc phải quen biết thì chẳng cần thiết, biết họ vô ích! Như vậy thì mới có thể thường giữ gìn cái tâm thanh tịnh của quý vị. Nay quý vị thật sự muốn gìn giữ cái tâm thanh tịnh, nói cách khác, quý vị đừng coi TV, đừng nên nghe radio, đừng đọc báo chí, tâm bèn thanh tịnh. Suốt ngày hôm nay, chuyện gì cũng đều chẳng có, thiên hạ thái bình, tâm rất thanh tịnh, rất tự tại. Hễ quý vị xem những thứ ấy, sẽ thấy thế giới này rất loạn, rất dơ bẩn, phân biệt, chấp trước, vọng tưởng thảy đều dấy lên. Trong có phiền não, bên ngoài là duyên, những thứ ấy đều là duyên, những duyên ấy lôi kéo, dẫn dụ phiền não bên trong, trong lẫn ngoài thảy đều loạn.
Do vậy, người học Phật, niệm Phật đích xác là chẳng dễ gì thành tựu, vì sao niệm nhiều năm ngần ấy vẫn chưa thể đạt đến công phu thành phiến? Khoan nói tới nhất tâm bất loạn, nếu quý vị truy tìm nguyên nhân sẽ thấy chính là do quý vị biết quá nhiều chuyện, quen biết quá nhiều người, nên quý vị niệm Phật chẳng có cách nào niệm đến mức công phu thành phiến. Chúng ta hiểu được đạo lý này, nên thường dùng điều này để kiểm nghiệm công phu chính mình, tự mình sẽ rõ ràng minh bạch, không cần đi thỉnh giáo người khác, đi hỏi người khác. Hỏi người khác người ta cũng không nói với quý vị, người ta nói đều là chúc mừng và tán thán quý vị. Họ sẽ không nói là quý vị chưa đạt. Nên hiện nay tu học đều phải dựa vào chính mình.
Ngày xưa thầy giáo nói thật với quý vị, các bạn đồng tu cũng nói thật với quí vị, cha mẹ cũng nói thật với quí vị. Hiện nay không còn, hiện nay không giám nói, sợ quý vị không vui. Hà tất phải kết oán thù với quý vị? Vì oan gia nên giải không nên kết. Họ thích nghe điều gì thì tán thán vài câu, dù gì cũng không phải là lời thật. Đây là tu hành trong thời đại này, người giúp ta không nhiều, phải dựa vào chính mình, phải dựa vào kinh giáo. Ngày ngày không rời kinh giáo, đối với kinh giáo phải dùng tâm chân thành cung kính, mới có thể đạt được lợi ích. Không có tâm chân thành, không có tâm cung kính sẽ không đạt được lợi ích.
Trích từ lớp học Kinh Vô Lượng Thọ Khoa Chú
Tại Tịnh Tông Học Viện Úc Châu 2014
Báo cáo tâm đắc của học sinh lớp Vô Lượng Thọ Kinh Khoa Chú 
Thích Tự Liễu soạn
Hòa thượng Tịnh Không giám định
Bích Ngọc chuyển ngữ
Như Hòa giảo duyệt







Tôi 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Tôi vừa phát hiện mình mang thai gần hai tháng. Tôi và bạn trai yêu nhau hơn một năm, vẫn nghĩ còn nhiều thời gian để tính chuyện tương lai nên chưa từng chuẩn bị cho tình huống này. Anh sắp vào TP HCM làm việc, còn tôi đang đi nộp hồ sơ xin việc. Mấy tháng gần đây, chúng tôi thường xuyên cãi nhau vì tính cách không hợp. Anh muốn tôi làm gì cũng phải báo trước, còn tôi lại thích sự thoải mái. Chỉ cần tôi đi cà phê với bạn cũ, anh cũng giận dỗi cả ngày.
Khi biết tôi có thai, anh nói chỉ có hai lựa chọn: cưới hoặc bỏ con. Nhưng rồi anh lại bảo chưa sẵn sàng làm chồng, làm cha, tốt nhất nên chấm dứt thai kỳ. Tôi không muốn ép cưới, cũng không nỡ bỏ đứa bé đang lớn lên từng ngày trong bụng mình. Tôi từng nói nếu cần, tôi sẽ tự sinh và tự nuôi con, không làm phiền anh nhưng anh vẫn phản đối.
Mấy đêm nay tôi gần như không ngủ. Tôi vừa tốt nghiệp chưa kịp đền đáp gì cho bố mẹ, giờ có thai tôi cũng rất buồn, mẹ sẽ rất thất vọng về tôi. Nhưng con tôi không có tội gì cả, lỗi ở người lớn sao lại bắt nó phải gánh chịu. Rồi nếu bỏ thai, tôi rất sợ sau này không có thai được nữa. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ rất nhiều, không biết nên bỏ hay không, bỏ thì tốt cho cả hai nhưng tôi muốn giữ lại con và làm mẹ đơn thân. Giờ tôi không biết làm thế nào.