24 03 2015 | Chuyện Nhân Quả |
Rất nhiều Phật tử tu học theo Phật nhiều năm đã đoạn trừ ăn mặn, dứt thịt cá, nhưng vẫn còn ăn trứng gà, trứng vịt. Thế thì đệ tử Phật rốt cuộc có nên ăn các loại trứng hay không?
Trước tiên xin kể một câu chuyện có thật:
Một lần trong pháp hội, Trần cư sĩ dẫn theo nữ đồng nghiệp tên Nhã Lâm, 35 tuổi.
Cô này gầy gò, sắc mặt xám vàng, ngó bộ rất tiều tụy. Do đây là lần đầu gặp giáo sư Quả Khanh, ánh mắt cô đọc tiếp ➝
02 03 2015 | Chuyện Nhân Quả, Suy Gẫm & Thực Hành |
– Đinh Gia Lệ: Thưa Thầy, hai ngày trước, báo Ấn Độ đã đăng một câu chuyện, là người thật việc thật. Có một người đi vào rừng hái thuốc, không cẩn thận bị ngã vào một cái hang sâu, rơi vào trong cái hố khoảng 30 mét, vật vã hai ngày hai đêm cũng không thể leo lên được, thấy là chết chắc vì đói và khát. Bỗng nhiên có một con mãng xà dài hơn mười mấy mét, dùng phần đuôi to dài của nó đưa vào cái hố sâu để kéo người này lên. Con mãng xà đã dùng hết sức để kéo anh ta lên, nhờ vậy mà anh ta thoát chết. Nhưng người này sau khi được cứu lại không hề biết ơn, anh ta ngược lại còn báo với chính quyền địa phương.
đọc tiếp ➝
26 02 2015 | Chuyện Nhân Quả, Suy Gẫm & Thực Hành |
CÂU HỎI: Nếu có cặp vợ chồng không còn biện pháp nào khác ngòai phá thai vì những khó khăn kinh tế hay vì những lý do khác, hậu quả có nặng nề lắm không?
HÒA THƯỢNG: Vì điều kiện kinh tế không cho phép có con thì không nên để lỡ mang thai ngay từ đầu; như vậy, sẽ tránh được rắc rối về sau. Cho là hiện thời có những khó khăn về tài chánh, tại sao họ phải đợi cho đến khi vấn đề xảy ra rồi mới đi tìm giải pháp? Họ phải tự cảnh giác về vấn đề này trước khi để nó xảy ra; tại sao không tìm những giải pháp tốt đẹp khác. Có câu nói, “Tại sao để ván đã đóng thuyền rồi mới mới nghĩ đến đọc tiếp ➝
16 02 2015 | Chuyện Nhân Quả |
Chúng ta trong vô lượng kiếp đều vì phiền não tham, sân, si mà kết oán với biết bao chúng sinh. Nếu ngay đây chẳng sớm buông phiền muộn, tu theo Phật pháp, xuất ly lục đạo, thì cứ ở trong sinh tử thanh trừng đòi nợ nhau mãi. Cảnh oan oan tương báo này biết bao giờ mới dứt?
Thân Khoa Trường là một cán bộ lão thành trong ngành công an. Ông hành sự rất nghiêm cẩn, không mảy may cẩu thả sơ sót. Mấy lần phá trọng án, ông đều lập công lớn. Nhưng sự nghiệp thành đạt lẫy lừng bao nhiêu cũng chẳng đem lại niềm vui cho ông, bởi vì phiền muộn trong gia đình cao ngút, dẫy đầy không ngừng hạnh hạ ông.
đọc tiếp ➝
14 02 2015 | Chuyện Nhân Quả |
Đầu xuân, trên chuyến tàu hỏa về thăm nhà, tôi gặp đôi vợ chồng trẻ dẫn theo đứa con gái ba tuổi đi khám bệnh. Khi trò chuyện mới biết bệnh đứa bé này có sẵn từ lúc mới sinh, rất khó trị.
Cha của con bé vén lưng nó lên cho tôi xem. Thật khiến người ta giật mình kinh ngạc: Nhìn khuôn mặt bé gái thanh tú, khả ái đến thế, nhưng trên lưng nó nổi đầy mụt bỏng lớn, nhỏ, cao, thấp bất đồng…nằm lộn xộn hỗn loạn – giống như người bị phỏng nước sôi nghiêm trọng.
Nghe hai vợ chồng khổ đau kể lễ, trước mặt tôi bỗng đọc tiếp ➝
31 01 2015 | Chuyện Nhân Quả, Suy Gẫm & Thực Hành |
Câu chuyện bắt đầu từ một người nông dân nghèo tên Fleming ở Scotland.
Một ngày nọ ông đang làm việc để nuôi gia đình thì bỗng nghe tiếng kêu cứu từ cái đầm lầy gần đó. Ông vội chạy đến nơi thì nhìn thấy một cậu bé bị sa lầy trong ao, sình ngập đến đầu. Cậu đang giãy giụa gào khóc.
Người nông dân liền lập tức cứu cậu bé lên bờ.
Hôm sau, một cỗ xe sang trọng đi tới căn lều của Fleming. Một quý ông ăn mặc sang trọng bước ra, tự giới thiệu mình là Randolph Henry Spencer Churchill, cha của cậu bé đọc tiếp ➝
39/46Đầu«...10...383940...»Cuối
Các Phúc Đáp Gần Đây