Thân Quang Của Phật A Di Đà Chiếu Khắp Nhưng Tâm Quang Của Phật Chỉ Nhiếp Thủ Người Niệm Phật

Thân Quang Của Phật A Di Đà Chiếu Khắp Nhưng Tâm Quang Của Phật Chỉ Nhiếp Thủ Người Niệm Phật

Tuy mỗi chúng sanh đều được ánh sáng của Phật A-di-đà chiếu khắp, nhưng chỉ có chúng sanh niệm Phật mới có thể được ánh sáng nhiếp thủ không bỏ. Vì thế, ‘chiếu khắp’ và ‘nhiếp thủ’ có những điểm sai khác.

Điều này đều chẳng phải tâm của Phật A-di-đà có sai khác, không bình đẳng, không phải như vậy. Bi tâm của Phật A-di-đà trước sau đều bình đẳng, không sai khác gì cả, chẳng qua là căn cơ của chúng sanh không giống nhau. Cái gọi là không giống nhau, đó là có chúng sanh thiện căn đời trước tương đối sâu dày, nghe nói sự cứu độ của Phật A-di-đà ngay lập tức, hoặc không bao lâu thì có thể tiếp nhận; có những chúng sanh tiếp nhận tương đối chậm, thậm chí không thuộc dạng căn cơ này, chuyển qua tu pháp môn khác, thậm chí ngay cả giáo lý cơ bản của Phật pháp, thiện ác báo ứng, nhân quả ba thời, luân hồi sáu đường cũng đều không tin. Căn cơ của chúng sanh có sai khác, khiến cho Đức Phật A -di-đà nhiếp thủ chúng sanh cũng đều có trước có sau không giống nhau.

Thông thường mà nói, ánh sáng của Phật có hai loại: Một là thân quang, hai là tâm quang. Thân quang thì giống như ánh sáng chiếu khắp, chiếu khắp mười phương thế giới và cả vũ trụ, nhưng nếu không niệm Phật thì không thể tương ưng với tâm quang của Phật A-di-đà, vĩnh viễn không được tâm quang của Ngài nhiếp thủ, mãi mãi không xa lìa. ‘Nhiếp thủ’ chính là hiện đời đến bảo hộ người ấy, khi lâm chung khiến người ấy đến thế giới của Phật A-di-đà, đây gọi là nhiếp thủ.

Bản thể của Phật A-di-đà là câu danh hiệu sáu chữ ‘Nam-mô A-di-đà Phật’ này, ngoài câu danh hiệu này ra thì bạn muốn tìm Đức Phật A-di-đà cũng không được. Bởi vì câu danh hiệu này là bản thể của Ngài, là bản thân của Ngài; ngoài bản thân của Ngài ra thì bạn muốn tìm sáu chữ danh hiệu ‘Nam-mô A-di-đà Phật’ cũng tìm không được. Vì thế, sáu chữ là bản thể của Ngài, bản thể của Ngài tức là sáu chữ này.

Chúng ta xưng niệm sáu chữ này, thì tự nhiên bản thể của Ngài nằm ở ngay nội tâm của chúng ta, thân ngũ ấm, ngu si này của chúng ta cũng nằm ở trong tâm của Phật A-di-đà, cho nên tương ưng với tâm quang của Ngài. Bởi vì sáu chữ danh hiệu này chính là nguyện thứ 18 được thành tựu, hợp với bản hoài độ sanh của Ngài.

Sáu chữ danh hiệu là bản thân của Phật A-di-đà, đồng thời, bản thân của Ngài là cảnh giới Niết-bàn, mà Niết-bàn chính là Cực Lạc, chính là Tịnh Độ. Vì thế, chúng ta xưng niệm câu danh hiệu này thì hiện đời tương ưng với tâm nguyện và tâm quang của Phật A-di-đà, khi lâm chung thì tự nhiên sẽ tiến vào Tịnh Độ Cực Lạc Niết-bàn, cho nên đấy là điều rất tự nhiên, không miễn cưỡng. Vì thế, pháp môn Tịnh Độ là pháp môn tự nhiên, xưng niệm danh hiệu thì tự nhiên thọ nhận sự nhiếp thủ của công năng danh hiệu mà tiến vào thế giới danh hiệu.

Trích: Đại Ý Ba Kinh Một Luận Tịnh Độ
Nguyên Tác: Pháp Sư Huệ Tịnh
Người Dịch: Nhuận Hà
Hiệu Đính: Định Huệ

CHIA SẺ BÀI PHÁP:

19 Phúc đáp

  1. Thanh Trúc

    Cho mình hỏi hoàn cảnh mình không tiện nên mình không thể hay đọc kinh như trước thì mình có thể bỏ chuyển sang trì chú không miễn sao mình vẫn hồi hướng về Cực Lạc?

    • Thanh Phong

      Chào bạn.
      Nếu hoàn cảnh không tiện để đọc kinh thì chỉ có câu niệm Phật là thích ứng được mọi hoàn cảnh.
      Bạn có thể chia sẻ rõ hơn về hoàn cảnh của bạn không, để các liên hữu có thể đưa ra cách giúp đỡ cụ thể hơn.

  2. Thượng Phẩm

    A DI ĐÀ PHẬT. TP chúc các Đạo Hữu năm mới an lạc, hạnh phúc, công việc hanh thông, sức khỏe dồi dào, đạo tâm kiên cố, tâm Bồ Đề, thiện căn thêm tăng trưởng, tu tập niệm Phật tinh tấn hơn để đạt được nhiều lợi ích lớn, TP có điều này muốn hỏi chư vị Đạo Hữu: Mẹ TP thời gian qua hơi bị tiêu cực, thường hay tạo nghiệp, thân khẩu ý chưa thanh tịnh, phiền não hẫy hừng nên mẹ trông có lúc tiều tụy, thường có ác cảm với nhà chồng chị ruột TP, lại vì tạo nghiệp ác, không hay làm thiện do đó mà mẹ đã tự mình chiêu cảm quả báo như bị cánh cửa xe ô tô của chính mình kẹp vào ngón tay khiến cho đau buốt nghiêm trọng, và cuộc sống chưa chạm tới được niềm an lạc chân thật, thực ra mẹ TP cũng có duyên lành lắm chứ, mẹ khi xưa còn trẻ, từng cùng bà ngoại TP hay cặm cụi đi chùa, còn biết Quán Thế Âm Bồ Tát, mẹ còn kể mẹ từng mơ thấy Đức Phật, thân Phật lớn lắm, mà lại tả dáng Phật lúc đó là dáng nằm, TP nghĩ là kiểu Phật nhập Niết Bàn vậy, ngài nằm chùm cả dặng núi ngay trước mặt mẹ trong mơ, chính vì như vậy nên khi TP nói về sự cảm ứng về Phật, Bồ Tát hay nhân quả mẹ cũng tin nhưng để thực hành trong đời sống thì chưa, TP thường xuyên khuyên mẹ làm việc thiện, đừng làm ác, mặc dù thế nhưng mẹ toàn quên, ra ngoài xã hội bị dục vọng, tham sân si làm ô nhiễm cả. Nên TP nghĩ ra một phương tiện thiện xảo để độ mẹ, hòng giúp mẹ bỏ ác, tu hành Phật Pháp, đó là nói với mẹ rằng, TP khi ngủ mộng thấy Bồ Tát Quán Thế Âm báo mộng là mẹ TP thường hay tạo ác nghiệp, và khuyên mẹ nên niệm danh hiệu Ngài, bỏ việc ác, Bồ Tát sẽ giúp đỡ mẹ trong cuộc sống với những khó khăn trước mắt. TP nghĩ cách này vừa làm cho mẹ có khả năng tin vừa giúp mẹ bỏ ác, lại còn niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Âm nữa thì tuyệt, thế nhưng TP vẫn băn khoăn vì nhìn thì cách này TP thấy tốt nhưng sợ rằng TP tạo nghiệp nói dối thì không biết làm sao bởi việc TP nằm mộng thấy Bồ Tát là không có, chỉ nói vậy để mẹ tin thôi. Xin quý vị giải đáp khúc mắc này của TP.

    • Thanh Phong

      Chào Thượng Phẩm, mình nghĩ bạn không nên nói dối như vậy, vì chưa chắc mẹ bạn đã tin, cho dù tin đi nữa thì đó chỉ là mê tín. Nghĩa là mẹ bạn chỉ mong cầu sự phù hộ của Phật, Bồ tát mà không biết nhân quả, họa phúc đều do chính mình.
      Bạn nên cho mẹ bạn đọc hoặc nghe kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo, bộ kinh này nói về lợi ích của việc chuyển hóa ba nghiệp thân, khẩu, ý theo hướng thập thiện, có thể sẽ khiến mẹ bạn tin nhận mà thực hành theo.

    • Phúc Bình

      Nếu TP đã có suy nghĩ mẹ mình làm ác, ham dục vọng …thì đó cúng chính là tâm của TP. Người tu chính đạo không thấy lỗi người, đặc biệt là lỗi của cha mẹ mình. Người đọc sách Phật pháp, chưa sửa được lỗi mình đã xét lỗi người là phần nhiều. Xin phép cho PB nói thật như vậy.
      Muốn cảm hóa mẹ bạn, gia đình bạn thì trước hết bạn phải chuyển được tâm mình, là người con tốt, hiếu thảo, hết sức phục dưỡng cha mẹ, khi đó lời nói của bạn tất sẽ có hiệu quả. Bạn để ý có những người nói ai cũng nghe, có những người nói không ai muốn nghe.
      Hơn nữa đạo hữu không nên dùng tên “Thượng Phẩm”, theo như ngu ý PB điều đó sẽ là tổn phước – bạn đạo sách của Tổ Ấn Quang, ngài dạy chúng sanh đều là phàm phu, cam phận phàm phu mới tu tập được. Đôi lời góp ý. Nam Mô A Di Đà Phật!

    • Thượng Phẩm

      A DI ĐÀ PHẬT. TP thực ra không phải muốn mang lỗi người ra đùa cợt mà là TP muốn mẹ mình sửa sai thôi, TP thấy mẹ làm điều ác quá, xong cuối cùng lại phải tự thân chịu quả báo xấu như thế, TP thấy mẹ cứ trong cái vòng luẩn quẩn của tội phước như thế, chưa chịu giác ngộ tu hành, phiền não nhiều quá, chưa có một ngày nào thực sự an lạc, thực ra mẹ TP tâm sân khá nặng, mẹ ghét cay ghét đắng, căm thù ông bà nội TP, bố mẹ chồng chị TP, họ đã gây ra những lỗi lầm mà khiến mẹ đến năm nay chưa ngớt, mẹ hay ác khẩu, nói đến khi đối phương quy phục thì thôi, mẹ có ác cảm với bố mẹ chồng chị TP vì nguyên nhân là trước khi sinh đứa con gái, nay là cháu của TP, rất đáng yêu, ngoan ngoãn, nhiều người yêu mến thì anh chị đã phạm tà dâm cuối cùng thọ thai, phải đến sau một thời gian mới phát hiện chị mang thai, lúc ấy cả nhà hầu như ai cũng biết, thế là bước đường cùng chị phải đi phá thai, mẹ TP đối trước sự việc này khá sốc, mẹ giận chị vì học chưa xong mà lại làm điều nhục nhã, mẹ căm hận anh chồng kia nhưng mẹ giữ trong lòng, mẹ đã nuôi nấng chị như vậy, thực ra chị cũng cố gắng tự lập thế mà còn không ăn thua, thế là sau vụ phá thai, mọi người khá là bất đồng, đau lòng nhất là mẹ TP, chị sau đó được quy y Tam Bảo ở chùa, nhưng kỳ thực không phải chị mà là mẹ TP quy y hộ, còn bố mẹ chồng chị thì mẹ không thích họ, họ có khi nói những cái mẹ không hài lòng vì mẹ thương con cháu nên không nỡ đó, TP thấy không biết mẹ đúng hay sai nữa, mọi người nói mẹ vì lo cho chị mà da dẻ sạm sụa hết cả, mẹ hay đánh phấn chăm da chỉ để che điều đó đi thôi, TP biết mẹ ôm Phiền não nhiều quá nên tâm không an lạc, TP là muốn mẹ buông bỏ thù hận, tu hành Phật Pháp , chăm làm việc thiện, xa lìa điều ác thôi để khi đối trước các cảnh thuận nghịch mẹ đều có thể đối phó và giác ngộ nó và hành xử đúng cách. TP tết vừa qua may mắn được gặp Địa Tạng Bồ Tát, nghe ngóng được sự linh ứng của Bồ Tát thật bất khả tư nghì, TP trước Bồ Tát gia trì cho mọi người trong nhà đều làm việc thiện, không làm điều ác, đời nay có thể ăn chay niệm Phật được thì tốt, xa lìa thâm sân si mạn, anh chị TP thì luôn làm điều thiện, kiếm được việc làm tốt để kiếm tiền làm tròn đạo làm con, đạu khái là vậy. Còn vấn đề tên gọi, thực ra TP biết sao đặt vậy thôi chứ không phải bản thân kiêu căng tự cho mình là hành thượng căn thượng trí, đơn giản chỉ là tên một trong các phẩm sen cõi Cực Lạc mà thôi, nếu không tiện TP đổi tên khác vậy, tên là niệm Phật Tam Muội được không?

    • A di đà phật

      Xin chào đạo hữu thượng phẩm
      Mình lại đồng ý với cách làm của tp, vì cơ bản tp có lòng hiếu thảo lớn với mẹ, mình từng đọc câu chuyện xin đc kể vắn tắt như này,trong một ngôi nhà đang cháy, người cha biết đc các con mình đang ở trong đó, gọi các con xuống thì lũ trẻ vì ham bánh kẹo đến mê màng ko màng lời cha , quyết tâm ko xa rời bánh, chỉ khi người cha nói ở chỗ cha có nhiều bánh kẹo ngon hơn lạ hơn, lũ trẻ mới chịu xa rời ngôi nhà đang cháy, mình chỉ nhớ nội dung là vậy, nếu có sai xin bỏ qua cho mình, nhưng ý mình nói đức phật xưa kia cũng linh động dùng những phương tiện thiện xảo để cưu vớt chúng sanh, bởi vậy mới có 84 vạn pháp môn, chớ đạo phật mà cứng nhắc thì chắc chỉ vài pháp môn thôi ròi,nay sao tp lại ko thể dùng nó để cứu mẹ mình, nên nhớ ta bà là nồi thuốc độc sôi sùng sục, biết đc tới pháp môn niệm bật vãng sanh đã là phước báu vô vàn nay lại tin theo và hướng cho cha mẹ của mình từ bỏ đc tâm sân hận, về với phật di đà thì đó là đại hiếu của một người con, ko nên quá cứng ngắc

      Mình ko khuyến khích tp nói dối nhưng nếu ko còn cách nào khéo léo hơn thì cách này vẫn là tốt nhất, đương nhiên phật pháp ko khuyến khích sự mê tín vì nó là tà tri tà kiến, hay niệm phật chỉ mong cầu phước báu của thế gian, NHƯNG CỨ ĐỂ MẸ BẠN NIỆM PHẬT MỘT THỜI GIAN, THÌ CÂU NIỆM PHẬT sẽ PHÁT HUY TÁC DỤNG GHÊ GỚM LẮM, VỚI MÌNH ĐÓ LÀ 1 TUẦN, TÂM SÂN GIẢM 7 PHẦN, NHÌN MỌI THỨ TÍCH CỰC HƠN, IU THƯƠNG NHÌU HƠN, sau này khi mẹ bạn niệm phật thuần thành chút đỉnh, thì tp nói thật vs mẹ cũng ko muộn, quan trọng là hướng mẹ tp tới pháp môn này trc đã, mình cá là sau một thời gian niệm phật tự mẹ bạn tìm tòi, rồi sẽ hiểu mục đích thật sự của vc niệm phật là gì, đây xem như là phương tiện để tp dần hướng mẹ tp đến con đường tây phương cực lạc. Mình ủng hộ tp, bạn hãy suy nghĩ kỹ,mìn góp ý vậy thôi, đồng ý là có nói dối. Nhưng đây là lời nói dối cứu mẹ tp ra khỏi ta bà ( ta bà vừa là nồi thuốc độc vừa là nồi thuốc phiện, nó đáng sợ nhưng có sức hút mãnh liệt, ghê gớm lắm, bởi nhìu người niệm phật giãi đãi nên ko về đc vs phật, vì tâm tham chấp ta bà quá),hướng mẹ tp đến tây phương trong một ngày ko xa, sau này tp cũng sẽ nói thật, tp đừng quá chấp là dối hay ko dối, ko lẽ lời nói dối cứu người trong tình huống nước sôi lửa bỏng, thập phần nguy nan, mà cứ đứng đó than trách ôi mình nói dối này ,mình đang nói dối này, mình đang lừa mẹ minh này, làm cho mẹ có cái nhìn sai về phật pháp này ( trong khi đó sau này tp cũng nói thật, ròi khéo léo hướng dẫn mẹ tu theo, mà sau một thời gian niệm phật mẹ tp cũng hiểu đc phật pháp và pháp môn niệm phật này à tp ) đừng mang tâm chấp nặng nề quá, nếu sợ tp hãy nguyện trc phật di đà vs ngài quán thế âm trc nhé, nguyện trc các ngài mong các ngài hiểu cho tp trc, tp ko gì ngoài tấm lòng iu thương và muốn báo hiếu cha mẹ, đây là góp ý của mình, nếu mình lỡ có đụng chạm tới các đạo hữu khác mong bỏ qua cho mình, mình xin sám hối trc các đạo hữu, a di đà phật.

    • Thanh Phong

      Nếu là lời nói dối theo cách khác còn có thể thông cảm được, nhưng theo cách của Thượng Phẩm thì đó là đang giả truyền lời của Bồ Tát. Nếu mẹ TP tin và làm theo nhưng sau một thời gian mọi chuyện vẫn không được như ý, rồi mẹ TP đâm ra nghi ngờ, phỉ báng Bồ Tát thì phải làm sao.
      Mong Thượng Phẩm hãy nên thận trọng.

    • Cư sĩ Phước Huệ

      Kính chào bạn Thượng Phẩm,
      Phật và Bồ tát thấy rõ duyên nghiệp của mỗi chúng sanh rồi tùy duyên mà dùng phương tiện giáo hóa. Bạn chưa đắc Thánh quả chớ nên tùy tiện dùng lời dối gạt để giáo hóa người vì chính bạn còn chưa rõ được kết quả sẽ như thế nào, lợi hại ra sao. Trong trường hợp này, bạn đừng hấp tấp, hãy bình tĩnh làm theo lời chư tổ đã dạy là tự mình tu hành cho thật sự có công đức rồi hồi hướng cho mẹ ắt sẽ thực sự có chuyển biến. Tự độ mình rồi mới độ người, bạn cần cẩn trọng.
      Kính chúc bạn tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Cư sĩ Phước Huệ cho mình hỏi: những người tập thể thao trong phòng gym thường đeo tai nghe để vừa nghe nhạc vừa tập thể dục. Nếu mình không nghe nhạc mà thay bằng nghe pháp HT Tịnh Không thì có được không? Cô Lưu Tố Vân trong một video cho biết mỗi ngày cô nghe một đĩa của HT khoảng 10 lần, tương đương 10 tiếng đồng hồ. Vậy suốt 10 tiếng ấy không biết cô làm gì hay chỉ ngồi nghe? Xin cư sĩ chỉ dạy. A Di Đà Phật.

    • Cư sĩ Phước Huệ

      Kính chào bạn Mai,
      PH xin được chia sẻ ý kiến của mình, bạn tham khảo nhé. Thời xưa các vị đệ tử Phật trong buổi giảng pháp thì ngồi yên chăm chú lắng nghe, ghi nhớ, sau đó tìm một nơi vắng vẻ, thanh tịnh để tư duy lời Phật dạy rồi tu tập. Một số vị xuất sắc còn tập trung lắng nghe, và thâm nhập tu tập ngay trong buổi giảng pháp nên các vị ấy ngay đó mà đắc Thánh quả. Như vậy, để có thể ghi nhớ, tu tập thì khi nghe pháp cần phải hết sức tập trung yên lặng lắng nghe. Chúng ta là phàm phu, trí tuệ, thiện căn chắc chắn không bằng các vị đệ tử của Phật ngày xưa. Đến như các vị ấy khi nghe pháp còn phải ngồi yên tập trung hết sức tinh thần để lắng nghe huống gì chúng ta. Thời nay chúng ta tuy nghe giảng Pháp nhiều nhưng sự tiến bộ trong tu tập chẳng được bao nhiêu, có lẽ là một phần do cách nghe pháp của chúng ta không đúng pháp. Nếu muốn nghe pháp, PH nghĩ chúng ta cần xem việc nghe pháp là một việc quan trọng chính yếu cần làm chứ không phải là một loại việc tranh thủ nhét vào chung với việc này, việc kia. Nếu hoàn cảnh cuộc sống không cho phép mình có nhiều thời gian để tu tập, thì chúng ta cũng nên dành ra 10 đến 20 phút chỉ để nghe pháp thôi nhưng phải nghe với một tinh thần tập trung hết mức, ghi nhớ, rồi tư duy để hiểu cho rõ, cho sâu rồi áp dụng tu tập thì như vậy mới có lợi lạc.
      Về việc nghe pháp của cô Lưu Tố Vân, PH không biết cô nghe như thế nào nên không thể trả lời bạn được. Nhưng nếu cô nghe xong rồi có thể giảng lại thì ắt cô có sự ghi nhớ rất tốt.
      Kính chúc bạn tinh tấn.
      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Xin tri ân Cư sĩ Phước Huệ đã giải đáp ạ. Theo như Mai nghe thi cô Tố Vân cứ nghe đi nghe lại một bộ kinh VLT của HT Tịnh Không giảng suốt nhiều năm mới thâm nhập đấy ạ. Mai nghĩ những lúc rửa chén hay nhặt rau mình chỉ sử dụng tay chân thôi, nên đầu óc vẫn tiếp thu bài giảng được. Nhưng cư sĩ nói cũng đúng, ngồi nghe chăm chú vẫn tốt hơn là vừa làm vừa nghe. Mai chỉ tiếc vì nếu như vậy thời gian nghe pháp chỉ vài mươi phút rãnh rỗi trong ngày thì ít quá. Vì vậy nên mới tận dụng các thời gian khác để nghe pháp được nhiều ơn. Chắc là cô Tố Vân lúc ấy đã về hưu nên có nhiều thời gian để ngồi nghe pháp nhỉ?

      Một lần nữa cảm ơn cư sĩ PH nhiều ạ.

  3. Chiêu Hạ

    KHAI THỊ ĐẦU XUÂN – HT TUYÊN HOÁ

    Thời gian qua thật là mau. Giờ đây năm cũ đã hết và năm mới sắp tới mà ta chẳng hay biết. Đời người cũng vậy, từ lúc sinh ra đến khi già rồi chết, ta cũng chẳng hay biết. Sinh, lão, bệnh, tử, quay cuồng chống vánh mà con người cứ hồ đồ cứ để năm này đến năm khác trôi qua. Nếu chẳng giác ngộ vấn đề sinh tử thì sinh ra một cách hồ đồ, rồi chết đi một cách hồ đồ. Sống như vậy có ý nghĩa gì? Hãy nhìn xem! Mỗi quốc gia, mỗi cá nhân đều hướng về con đường già, chết ấy; sinh ra trong hồ đồ rồi chết đi trong hồ đồ.

    Năm nay, tết đến, chúc quí vị sinh tâm đại giác ngộ! Trước tiên cần phải tận lực quét sạch đi tất cả những thói hư, tật xấu, lỗi lầm thì lúc đó trí tuệ quang minh mới hiện tiền. Có câu” Nhất nguyên phục thuỷ, vạn tượng cánh tân” nghĩa là ngày đầu thì trở về bắt đầu lại, muôn sự đều đổi mới, vậy chúng ta nên bắt đầu từ hôm nay, cách tân trong việc tu hành, nhất định làm cho hay kẻo uổng phí thời gian, không giống như năm vừa qua không thực hiện được gì. Năm nay quyết phải khai ngộ. Trước hết ta hãy phát điều nguyện này, chắc chắn có chí thì nên.

    Tại sao chúng ta phải khổ tu như vậy? Chính là muốn sinh đạo tâm. Nếu ở tại đạo tràng này thì ngày ngày phải tu đạo, chứ không phải để vui đùa, ngày ngày ngủ cho đã để lãng phí thời gian quí báu. Một ngày đã qua mạng cũng giảm dần, như cá cạn nước, thử hỏi vui gì? Các vị hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, luôn nhớ vô thường, chớ mặc buông lung.

    Nhân dịp năm mới có bài kệ tụng kính tặng quí vị như sau:

    ” Cảnh phú quí một trường xuân mộng
    Bả công danh một đám phù vân
    Thân này xương thịt chẳng chân
    Tình ân ái sẽ đổi thành cừu hận.
    Gông vàng đeo cổ chi thêm quẩn
    Ngọc quí đừng mang bận tấm thân
    Thanh tâm bớt dục thoát trần
    Hưởng phú phong quang làm bổn phận.”

    Kính mong mọi người biết tiếc thì giờ, không giống như năm ngoái để ngày tháng qua đi suông, rất uổng. Năm nay quyết cố gắng nhiều hơn, dụng công niệm Phật, phát nguyện khai ngộ.

  4. Hoa mạn đà la

    Các vị đạo hữu nếu nói khẩu nghiệp như thế nào là khẩu nghiệp nhỉ.1em dâu dấu chồng đi ngoại tình còn chồng thì kg hay biết gì.nếu nói cho thằng chồng nó nghe thì gia đình kg ổn cho lắm.còn nếu kg nói thì là tội biết mà kg nói.như thế nào đây nhỉ

  5. Unknown

    1/Cho mình hỏi không tranh với người không cầu với đời nghĩa là gì? Thế nào mới thực sự là nhẫn nhục? Có phải là mình không nên có chính kiến và khi gặp chuyện gì đó quá giới hạn bản thân mình vẫn nhịn. Khi mình tu cái chữ mình thắc mắc đó chính là nhẫn nhịn. Vì mình cũng là con người có giới hạn.
    2/ Mình khó tập trung vào câu Phật hiệu thực sự nhất là trước lúc đi ngủ với ra đường mình đã cố tập trung tập trung nhưng vẫn bị vọng kéo. Mình thắc mắc có phải là do mình bị thoái chuyển lui sụt hay không? Mình thừa nhận có nhiều thứ mình còn mơ hồ .

  6. Diêu Bông

    Bài khai thị năm mới của Ân Sư Thượng Tịnh Hạ Không

    Trong một năm ngày xuân ngày tết là những ngày lễ vui mừng lớn nhất, là những ngày vô cùng hoan hỉ nhất. Nhưng nếu chúng ta tỉ mỉ mà suy nghĩ, năm nay đã trôi qua, lại già thêm một tuổi. Theo nhà Phật mà nói, Phật nói lời chân thật: “Con người từ khi bắt đầu ra đời ngày hôm đó, đích thật là dõng mãnh tinh tấn, từng phút từng giây họ cũng không lãng phí.”
    Họ hướng về đâu mà đi?
    Họ hướng về phần mộ mà đi !
    Một ngày so với một ngày gần đến, tuyệt đối không dừng lại một giây! Dũng mãnh, tinh tấn chỉ có việc này là thật, không phải là giả. Hay nói một cách khác, chúng ta từng năm từng năm đến gần phần mộ.
    Cho nên, người có trí tuệ tâm cảnh giác của họ rất cao. Một năm ba trăm sáu mươi ngày, trái đất quay quanh mặt trời một lần, trong thời gian một năm đó chúng ta có thành tựu gì không? Điều này phải hết lòng mà phản tỉnh và kiểm điểm những ngày tháng chúng ta sống đó có luống qua hay không? Một ngày nào đó, khi vô thường đến thật là trở tay không kịp. Các bạn, có ai quan tâm đến việc này không? Việc này đại đa số chúng ta hoàn toàn sơ suất, không để ý đến sự việc quan trọng này. Cho nên năm xưa, khi Phật còn tại thế, Phật hỏi nhóm học trò: “Mạng người được bao lâu?”. Học trò cũng có người rất thông minh, trả lời cũng rất hay: “Mạng người chỉ trong giữa một hơi thở!“. Phật gật đầu nói: “Đúng, một hơi thở không hít vào nữa, thì phải đi luân hồi nữa rồi!“.
    Cho nên, chớ cảm thấy chúng ta hiện nay còn rất trẻ, tương lai thời gian còn rất dài. Ai bảo đảm cho các bạn vậy? Bạn có ký hợp đồng với vua Diêm La không? Chúng ta hãy đi đến nghĩa trang kia, vào trong tháp tự viện nơi thờ tro hài cốt, các bạn hãy vào trong đó mà xem. Người trẻ không ít, những người mười mấy hai mươi tuổi rất nhiều. Mạng người vô thường! Chúng ta phải đề cao tâm cảnh giác.
    Còn sống được một ngày, thì phải đàng hoàng tu một ngày, còn sống một giờ, thì phải đàng hoàng tu một giờ. Đó mới gọi là người biết hiện thực, mới gọi là người biết nắm vững lấy hiện thực. Người đó thông minh, người đó có trí tuệ. Nắm vững lấy hiện thực, không được sơ suất.
    Đời người vinh hoa phú quý, danh vọng tiền tài không đáng giá một cái nhìn. Quan trọng nhất là thời gian! Đem thời gian phung phí mất, lãng phí mất, đó thật sự gọi là đáng tiếc. Cho nên, chúng ta nên nắm lấy thời gian quý báo này, hết lòng tu học, tín nguyên trì danh niệm Phật. Chúng ta tu học một ngày thì một ngày này sẽ không luống qua. Một năm hết lòng tu học, thì một năm này bạn sẽ không luống qua. Các bạn nên biết, lúc đó, các bạn sẽ thấy sinh mạng rất là chắc thật, thời gian không luống qua, sinh mạng có ý nghĩa giá trị. Tự mình chân thật cảm thấy được hạnh phúc mỹ mãn. Đây là chân tướng sự thật, chớ nên đem thời gian phung phí mất, lãng phí mất! Điều này đáng được chúng ta giờ giờ, khắc khắc cảnh giác cao độ.

  7. Ba Lúa

    Nhờ Sám Hối Hết Bệnh Nan Y

    Xin kể một chuyện có thật xảy ra vào năm 2007. Tôi vốn là một người công tác trong ngành y, có chút tiếng tăm, hầu như vô phương dùng kiến thức thông thường của y khoa để giải thích hiện tượng này, nhưng giải thích theo Phật pháp thì rất dễ hiểu.

    Một ngày tháng 8 năm 2007, tôi cùng giáo sư Quả Khanh đến làm khách tại nhà một vị cư sĩ (cô bạn họ Lý sau khi nghe tin này rồi, vội đuổi theo đến đó)… Trong lúc đàm đạo, cô Lý hưng phấn tường thuật Phật pháp đã đem đến lợi ích cho cô như thế nào.

    Khoảng trung tuần tháng 3 năm 2007, cô Lý bị xe đụng, xương đùi phải gãy làm bốn. Bác sĩ nói ít nhất phải một năm sau chân cô mới dần dần hồi phục, nhưng cũng chỉ có thể uốn cong tối đa 45 độ mà thôi, và xem như không còn khả năng xoay chuyển. Mà dẫu muốn hồi phục, cũng phải phẫu thuật nhiều lần mới có chút hi vọng. Theo bác sĩ dự đoán, chân cô Lý khó có thể hồi phục tốt như xưa.

    Trong thời gian nằm viện, cô Lý hữu duyên được người bạn tặng cho quyển “Báo ứng hiện đời”. Những câu chuyện trong sách khiến cho cô nhớ lại mình đã từng tạo sát nghiệp quá nhiều, từng ăn thịt vô số chúng sinh, nào là đùi bò, chân dê, cẳng gà….v..v…..hưởng thụ đủ thứ món hải sản tươi sống…

    Cảnh tượng chúng sanh máu đổ thịt rơi bi thảm như tái hiện trước mắt cô. Vì muốn no bụng ngon miệng, cô đã tạo vô số nghiệp sát, giờ đây chân phải cô bị xe đụng, xương gãy bốn khúc, há không phải là ác báo đang ập tới hay sao?
    Cô ôm nỗi niềm ăn năn sám hối, quyết định kể từ hôm nay bắt đầu ăn chay học Phật.

    Trong lúc về nhà nghỉ dưỡng, chồng cô Lý kịch liệt phản đối. Anh vốn là người không có tín ngưỡng, nhưng rất thương cô Lý, anh lo vợ mình ăn chay sẽ thiếu dinh dưỡng…vì vậy mà cương quyết không nhượng bộ. Nhìn người chồng khó lay chuyển, cô Lý bỗng nhớ tới thời gian nằm ở bệnh viện, từng nghe bác sĩ nói rằng cô bị loãng xương nghiêm trọng! Thế là cô nảy ra một ý hay, bảo chồng:

    – Anh à, em ăn mặn đã hơn 30 năm nay rồi, bác sĩ vừa rồi khám nói em bị loãng xương rất nặng. Vậy anh hãy cho em ăn chay thử một thời gian rồi mình theo dõi xem kết quả thế nào. Nếu như ăn chay thực sự không có ích gì cho sức khỏe, thì em ăn mặn trở lại. Còn nếu như nhờ ăn chay mà sau này thân thể khỏe hơn, em sẽ tiếp tục ăn chay, anh đồng ý không?

    Chồng cô nghe nói vậy, đành miễn cưỡng đồng ý. Thật ra trong lòng cô Lý cũng rất băn khoăn do dự, tuy đề nghị với chồng như vậy, nhưng cô không tự tin và chẳng thấy bảo đảm gì lắm. Cô chỉ biết phó thác vào Phật pháp, ráng kiên trì ăn chay và tinh tấn niệm Phật…

    Được nửa năm, lần này khi chụp phim tái khám đã thấy xương cốt cô phát triển tốt hơn, chỗ xương bị nứt đã bắt đầu lành, chứng loãng xương cũng được cải thiện. Đối với việc này, bác sĩ rất ngạc nhiên, cứ vặn hỏi cô Lý là có dùng them thuốc nào khác nữa không? Cô Lý tủm tỉm cười nhìn chồng, từ đó chồng cô không còn phản đối vợ ăn chay, học Phật nữa.

    Tận mắt chứng kiến vết thương chân mình hồi phục nhanh tốt như vậy, cô Lý hiểu rõ đây là kết quả kỳ diệu của việc tu trì Phật pháp. thế là cô càng tinh tấn siêng năng học Phật, sám hối nghiệp chướng, chí thành tụng kinh Địa Tạng, niệm Phật hồi hướng cho những chúng sanh bị cô làm tổn hại.

    Trước khi tụng kinh, cô Lý cử động rất thận trọng, do chân phải khom một chút rất đau, nên cô phải nương vào nghị lực và tâm sám hối chí thành, cắn răng chịu đau, lót kê bên chỗ chân bị bệnh, quỳ tụng cho xong bộ kinh.

    Kỳ lạ là tuy mồ hôi chảy ra đầy mặt, nhưng sau khi đứng dậy cô cảm thấy thân thể nhẹ nhàng thoải mái rất nhiều, gối phải đã có thể cong 45 độ và có thể xoay chuyển sang trái phải, điều mà bác sĩ tuyên bố là “không thể”…bây giờ đã thành “có thể”…tiến triển này khiến bác sĩ rất ngạc nhiên, vô phương giải thích.

    Lại một tuần trôi qua, nhờ y theo pháp Phật hành trì, sám hối và tụng 7 bộ kinh Địa Tạng, chân phải cô Lý đã có thể uốn cong 80 độ, có thể nói đây quả là kỳ tích trong y học.

    Trong lúc cô Lý kích động thuật lại kinh nghiệm mình từng trải qua, tôi đột nhiên nhìn thấy thật rõ: Tuy cô Lý có nỗ lực dứt trừ nghiệp sát, ăn chay, tụng kinh, niệm Phật…nhưng tính tình vẫn còn rất nóng nảy, hung bạo (hay quát nạt chồng và mắng con vô lý), tật này cô vẫn chưa sửa đổi, thế là tôi khuyên”:

    – Cô cần bỏ tính nóng nảy giận dữ đi, nên hướng trước chồng và con mà nhận lỗi.

    Mặt cô Lý đỏ lên, cô cúi đầu thú nhận, vẻ ăn năn:

    – Tôi trước đây tính khí nóng nảy không tốt, thường hay gây cãi với người nhà, có lúc không kềm chế được bản than. Giờ tôi sẽ sửa, nhất định sẽ thay đổi.

    Lúc này cô quay sang tượng Phật ở hướng Tây, quỳ xuống chắp tay, mắt rưng lệ phát lồ sám hối các lỗi lầm đã qua…

    Cô sám hối xong, chúng tôi phụ dìu cô đứng dậy, cô Lý mặt đang ràn rụa nước mắt bỗng mừng vui kinh ngạc nói:

    – Ồ, mọi người hãy nhìn xem, chân tôi đã hoàn toàn quỳ được rồi nè, có thể uốn cong 90 độ và còn có thể xoay chuyển sang tả hữu rất mềm mại, dễ dàng, thoải mái..Thật là bất khả tư nghì, vô cùng cảm tạ Chư Phật, Bồ-tát đã gia trì, tôi nguyện nhất định từ nay sẽ tu sửa tốt hơn nữa…

    Một tháng sau đó, cô Lý hoàn toàn bỏ nạng chống và xuất hiện trước mọi người với hình dáng tươi mới, khỏe an. Cô còn khuyên các bạn bệnh đau cùng thân quyến của họ rằng: Hãy tin sâu nhân quả, mau mau bỏ ác hành thiện, tu theo Phật pháp. Cô đem bản thân mình ra để chứng minh và khuyên những người bệnh nặng nên thành tâm sám hối.

    Việc tự thức tỉnh, tự kiểm điểm này, mỗi người học Phật nhất định phải làm, đúng như kinh Di Giáo từng nhắc: “Thường tự tỉnh giác, chẳng nên phạm lỗi”. Chúng ta phải thường tự kiểm điểm, quán sát mỗi hành vi tạo tác của bản than, theo dõi từng cử tâm động niệm. Hễ thấy có gì sai trái không đúng pháp, lập tức sám hối, sửa đổi ngay, không cho lỗi sai quấy có dịp tăng trưởng mạnh.

    Ghi chú: Sám hối rất quan trọng, có uy lực rất lớn. Trong kinh Tứ Thập Nhị Chương, Phật dạy: “Người tạo nhiều lỗi mà không sám hối, không dừng ngay tâm sai, tội sẽ theo mãi bên mình, như nước về biển, dần dần thành sâu rộng. Còn người biết lỗi, biết phát lồ nhận lỗi, quyết tâm bỏ ác hành thiện, thì tội sẽ tiêu diệt, như bệnh ra mồ hôi, dần dần mạnh khỏe”.

    Hiểu rõ nhân quả, thành thật nhận lỗi, vĩnh viễn không tái phạm, tội kia liền có thể cứu

    Trích: Báo ứng hiện đời
    Cư sĩ Quả Hồng
    Hạnh Đoan dịch

    Lời tâm sự : HT Diệu Liên dạy: Toàn bộ khổ lạc là do tự mình chiêu cảm ra. Thấy được ưu điểm của người khác thì tâm cảm thấy vui biết bao. Nếu bạn chỉ biết nhìn thấy nhược điểm của người khác thôi không những trong tâm cảm thấy khổ mà còn đi đến bất kỳ nơi nào cũng không có ai thích cả.

    Có rất nhiều người niệm Phật nhưng lại không đạt được lợi ích của Phật pháp.
    Phải nhớ rằng tu hành là phải hòa hợp với sinh hoạt (áp dụng vào cuộc sống). Bạn ngày thường hành vi không kiểm điểm, tập khí xấu không thay đổi. Tập khí càng nhiều chướng ngại cũng sẽ càng nhiều. Cách niệm Phật như vậy là không thể tiêu nghiệp chướng, đã là không thể tiêu nghiệp chướng thì làm sao có thể tăng phước huệ. Hãy luôn nhớ cần phải thanh lọc thân tâm, đem nhân cách tu chỉnh lại tốt đến lúc đó bạn dụng công tu hành bao nhiêu thì đạt được lợi ích bấy nhiêu. Tuy rằng bạn vẫn chưa thấy rõ lợi ích nhưng tịnh nghiệp chủng tử đã gieo trồng xuống thì chỉ còn đợi đến ngày hoa khai thấy Phật mà thôi.

    Một khi bạn đã Tin Sâu Nhân Quả, hiểu được báo ứng như thế nào thì tự nhiên bạn không dám phạm sai lầm, không dám gieo tạo Nhân ác nữa. Lỗi lầm cũ thì bạn ngày ngày sám hối, ăn chay, phóng sinh, niệm Phật, giúp người….Lỗi mới thì bạn không phạm mà chỉ gieo toàn Nhân thiện lành. Không cần nói cũng biết Quả mới bạn tạo ra sẽ vô cùng tốt. Chỉ có là bạn có Làm hay Không mà thôi, tin và thực hành thì chính bạn có được lợi ích và ngược lại.

    Diệu Âm Lệ Hiếu

  8. Unknown

    Thưa các đạo hữu mỗi lần mình thực hiện công khóa 20p niệm Phật mình hầu như bị buồn ngủ. Làm cách nào để dừg lại tình trạng này ạ?

    • Thanh Phong

      Nếu ngồi niệm Phật bị buồn ngủ thì bạn có thể đứng dậy chắp tay niệm lớn tiếng hoặc vừa lạy Phật vừa niệm đến khi hết buồn ngủ lại ngồi xuống niệm tiếp.

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *