Trược Thế Ác Khổ

Trược Thế Ác Khổ

Gìn Giữ Năm Thiện, Đặng Nhiều Phước Đức

Phật bảo thế gian này là “Trược Thế Ác Khổ”; bởi lẽ thế gian này gồm có đủ năm thứ ác, năm thứ đau đớn khổ đau và năm điều thiêu đốt. Phật khuyên dạy chúng sanh bỏ ác làm lành hầu lìa khổ, được vui.

Phật khuyên chúng sanh gìn giữ năm giới cốt hầu ngăn ngừa năm sự ác; năm giới đó là: không giết chóc, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu. Tạo năm điều ác ấy thì hiện đời bị luật pháp trị tội, thân gặp ách nạn nên bảo là năm sự đau đớn.

Không Phát Bồ Đề Tâm, Không Thể Vãng Sanh Cực Lạc

Không Phát Bồ Đề Tâm, Không Thể Vãng Sanh Cực Lạc

Đại cương lãnh của pháp môn niệm Phật là “Phát Bồ-đề tâm, nhất hướng chuyên niệm A Di Đà Phật”.

Phát Bồ-đề tâm là việc quan trọng chính yếu nhất cần phải làm đầu tiên, kế mới đến việc niệm Phật. Kinh Hoa nghiêm dạy: “Vong thất Bồ-đề tâm, tu chư thiện pháp thị danh ma nghiệp,” nói rõ thẳng rằng nếu quên mất Bồ Đề tâm, thì dẫu tu tất cả các thiện pháp cũng chỉ là ma nghiệp. Vì sao? Vì nếu không có tâm Bồ Đề, thì những việc tu hành ấy là giả tạo, vì tâm cứ rong ruổi hướng theo thinh trần bên ngoài để tìm cầu, tu như vậy cũng vô dụng vì chỉ là tạp độc.

Đi Ngược Giữa Dòng Đời

Đi Ngược Giữa Dòng Đời

Chúng ta sống trong thế giới hữu vi, hữu lậu mà lại tu hành theo đạo pháp vô vi, vô tướng để xuất ra khỏi tam giới thì đúng là việc làm nghịch lưu với dòng đời; cho nên, thật là một điều vô cùng khó khăn, trắc trở. Bởi lẽ, cuộc sống và sinh hoạt hằng ngày của chúng ta đều bị thế duyên chi phối, cho nên thường thuận lưu theo dòng đời ô nhiễm trần cấu, khó bề buông xả việc đời, thế sự mà gìn giữ tịnh niệm tiếp nối, để rồi niệm niệm xa dần Tự tánh vốn sẵn thanh tịnh của mình.

Người Phật tử tại gia tu đạo xuất thế của Phật là người đi ngược lưu giữa dòng đời mà không nghịch lưu ngoài dòng

Nhất Định Chính Mình Phải Làm Chủ Việc Vãng Sanh Của Mình Mới Không Gặp Trở Ngại

Nhất Định Chính Mình Phải Làm Chủ Việc Vãng Sanh Của Mình Mới Không Gặp Trở Ngại

A Di Đà Phật từ bi vô tận, 48 đại nguyện của Ngài thấu cảm đến vô lượng chư Phật; cho nên chư Phật mười phương đồng thanh xưng tán và gia hộ cho kinh Vô Lượng Thọ trụ thế thêm 100 năm nữa sau khi chánh pháp của Thích Ca Mâu Ni Phật ở thế gian này bị tận diệt. Sự việc này đã chứng minh rằng kinh này khế lý khế cơ cho hết thảy các chúng sanh trong các thời đại, xuyên suốt từ các thời quá khứ cho đến hiện tại và tương lai. Nhẫn đến sau khi kinh Vô Lượng Thọ bị diệt, nếu chúng sanh nghe được danh hiệu “A Di Đà Phật” mà phát lòng tin ưa, niệm Phật cầu vãng sanh cũng đều được siêu độ giải thoát.

Đường Về Cõi Tịnh

Đường Về Cõi Tịnh

Đường về Cõi Tịnh nào có cách ngăn chi. Phàm thánh đều là cùng đi chung trên một con đường này tìm về Cực Lạc.

Nếu ai biết lìa tâm phân biệt, xả ly ái trước, dùng tâm chí thành tin ưa, cầu sanh Cực Lạc thì chỉ cần nương vào tha lực đại từ đại bi của từ phụ A Di Đà, cúi đầu chắp tay trước tướng bạch ngọc hào, niệm một câu Phật hiệu “A Di Đà Phật”, ngay trong khoảng sát na đã đến được nơi mình mong mõi, thoát khỏi biển lớn sanh tử. Nhưng nếu ai dùng tâm phân biệt của phàm phu mà suy nghĩ thì khó hiểu thấu nổi ý nghĩa của câu: “một niệm hồi quang ắt dễ về”.

2/145123...10...Cuối