Người Niệm Phật Có Bắt Buộc Phải Trường Chay Không?

Người Niệm Phật Có Bắt Buộc Phải Trường Chay Không?

Hòa Thượng Tịnh-Không đã có trả lời chuyện này, Ngài nói trong ba bộ kinh, gọi là Tịnh-Độ tam kinh, Phật nói: “Tín-Nguyện-Hạnh” vãng sanh, chứ Phật không nói ăn chay trường để vãng sanh. Cho nên quý vị mà còn thèm thịt thì không sao hết, yên chí đi! Ngài dặn là tuyệt đối đừng có sát hại sinh vật. Như vậy bây giờ mình thèm thịt quá thì mình hãy ra ngoài shop, ngoài chợ… mua đem về ăn, để tránh đi cái tình trạng trực tiếp sát sanh. Mình dùng “Tam Tịnh Nhục” để ăn.

Trong pháp gọi là “Trai Chay”, có ba phẩm. Phẩm Hạ gọi là ăn tam tịnh nhục; Phẩm Trung là ăn chay trường; Còn Phẩm Thượng là thêm phần phóng sanh nữa, nó có ba đợt như vậy. Nếu ta ăn chay trường không được thì có thể ăn tam tịnh nhục. Nhưng nếu có nhiều người ăn chay không được thì mình khuyên nên ăn hai ngày một tháng… Hai ngày một tháng được, thì thôi bốn ngày có hơn là bao nhiêu đâu? Thêm hai ngày nữa đi. Tiến lần, tiến lần, tiến lần lên…

Phát một cái tâm ra thì 84 ngàn chướng nạn mất đi. Mình phát một cái tâm “Ăn chay trường” ra thì có thể giảm được cho mình 84 ngàn chướng nạn. Hay vô cùng! Rồi khi ăn chay như vậy, tự nhiên cái tâm từ bi của mình mở ra. Tâm từ bi mở ra, thì khi gắp miếng thịt lên, nhìn miếng thịt hình như mình thấy có một bài pháp. Bài pháp gì? “Ai xẻ thịt mình ăn mà mình lại xẻ thịt con vật ra ăn?”. Tự dưng cái “Tâm bất nhẫn” mình phát lên một lần nữa. Phát một cái tâm từ bi thương chúng sanh, 84 ngàn chướng nạn theo đó lại mất nữa. Cũng như, một cái phiền não khởi ra nó duyên tới 84 ngàn phiền não khác tiếp tục nổi ra làm cho mình tai họa, thì phát một cái tâm thiện lành ra, có 84 ngàn phước đức đến với mình. Cứ vậy mà nó tăng lên. Cho nên khi đến một thời điểm nào đó, chúng ta sẽ thấy, khi cầm miếng thịt của con vật lên ăn, mình sẽ rơi nước mắt liền! Đó là lúc mà tâm từ bi của mình đã mở ra rồi đó. “Tâm bao thái hư, lượng châu sa giới”, là chỗ này.

Trở lại vấn đề ăn chay. Thực tế ăn chay là tu bố thí “Vô Úy”. Vô úy là không có não hại chúng sanh, không làm cho chúng sanh đau khổ. Khi mình cầm miếng thịt lên, mình nghĩ con vật này bị một người nào đó đã đâm cổ nó, rồi rót máu của nó ra, rồi xẻ thịt của nó, cắt từng mảnh từng mảnh cho mình ăn!… Mình không trực tiếp làm điều này. Nhưng mà khi nghĩ tới chuyện đó, tự nhiên lòng mình đau đớn! Lòng từ bi của mình làm cho mình cảm thấy bất nhẫn! Khi mình thấy bất nhẫn như vậy thì tự nhiên cái tâm của mình nó sẽ tự khuyên mình: “Đừng nên ăn thịt chúng sanh nữa”, để cho lòng từ bi của mình càng mở rộng ra, mà tâm càng mở rộng chừng nào thì chúng ta lại tương ưng với tính đại thiện đại lành của cõi Tây Phương chừng đó. Nói rõ hơn, mình ăn chay được thì tự nhiên phước phần của mình lớn để được gần gũi với con đường vãng sanh. Mình ăn chay không được thì mình có thể chịu nhiều ách nạn. Nhiều ách nạn thì nếu mình cố gắng vượt qua ách nạn thì cũng vẫn có thể đi về Tây Phương được. Nhưng thực ra, càng nhiều ách nạn là càng có dấu trừ (-) trong con đường vãng sanh về Tây Phương! Càng nhiều phước đức là thêm dấu cộng (+) trên con đường về Tây Phương vậy.

Ngài Tịnh-Không không khuyên ăn chay, nhưng Ngài dạy cứ khuyên người ta niệm Phật đi. Trong gia đình của Diệu Âm có tất cả là mười một người anh em, chết hai người từ lúc nhỏ còn lại chín người. Chín người, Diệu Âm không bao giờ khuyên họ ăn chay hết, mà chỉ một lòng một dạ khuyên niệm Phật, quyết lòng vãng sanh, và đi hộ niệm cho người ta. Ấy thế mà hầu hết bây giờ chín người hình như ăn chay trường hết. Lạ lùng không? Chỉ có một ông anh không chịu tu… không chịu niệm Phật. Ổng không chịu niệm Phật thì Diệu Âm cũng lặng lờ. Không khuyên nữa! Không thèm nói nữa! Tại vì nếu trong suốt cuộc đời này mà ông anh đó không niệm Phật thì đến lúc chết xuống, Diệu Âm này cũng chỉ về thăm một người bị đọa lạc, chớ không có cách nào cứu được! Có một người em, em gái làm việc… đen thùi à, mà cũng không chịu niệm Phật. Không chịu niệm Phật thì dù thương gì thương cũng đành chờ chết rồi mình về thăm, thăm một người bị đọa lạc, chứ không cứu được! Thật sự là đời này ai tu nấy chứng, ai làm lành được hưởng phước, ai làm ác phải chịu nạn. Không ai cứu ai được cả. Chính Phật cũng chỉ dẫn giải chúng ta con đường đi. Chúng ta theo được, theo càng sát thì chúng ta càng dễ được giải thoát. Thế thôi!…

Cho nên, những người nào thực sự không ăn chay được, thì biết rằng đây là một cái yếu của mình. Vậy thì có thể tăng những cái ưu điểm khác lên. Tăng cái gì? “Tín tâm cho vững, quyết lòng tin tưởng Phật pháp, nguyện vãng sanh tha thiết”. Tại vì một lần ăn một miếng thịt thì mình vướng cái nợ của chúng sanh. Vậy ta phải làm sao về cho được tới Tây Phương để tìm cách cứu họ, chứ còn không thì, như ở trong kinh Phật có nói một câu, dù không liên quan gì đến chuyện ăn mặn nhưng cũng gợi cho chúng ta một suy nghĩ, khi có người cúng dường cho ta… Hòa Thượng thường hay nói:

– Một hạt gạo của thí chủ nặng như núi tu di, đời này không liễu đạo thì đời sau mang lông đội sừng mà trả.

Thì bây giờ đây ta ăn miếng thịt của chúng sanh cũng vậy. Nếu chúng sanh tự nguyện cúng dường cho chúng ta, chúng ta ăn mà còn có thể bị nợ như thế, thì huống chi nó không đành lòng cúng dường? Mà ngược lại, chúng ta còn ép buộc nó, đập nó, giết nó để xẻ miếng thịt của nó ra ăn, thì coi chừng món nợ này nó sẽ tìm cách đòi… Cho nên, ta phải tìm mọi cách để về Tây Phương cho được. Chính vì vậy Hòa Thượng mới nói “NÊN ĂN CHAY” để giảm bớt cái nghiệp của chúng ta…

Còn vấn đề Tam-Tịnh-Nhục là như thế này:
– Con vật đó không vì ta mà chết.
– Ta không nghe tiếng nó kêu.
– Ta không thấy nó chết.
Tức là khi người ta giết ta không thấy, nó đau đớn khi bị người ta giết ta không nghe, và không phải vì mình mà nó chết. Thì những món ăn ở đó có thể là Tam-Tịnh-Nhục. Nhưng cũng coi chừng, khi mình khởi cái tâm thèm miếng thịt, thì mình đã vướng tới cái nạn: “Giống như mình lập lờ để nó bị giết đi, để có miếng thịt cho mình ăn”, thì cũng có thể vướng!… Nhưng so ra cũng nhẹ đi phần nào!

Chính vì vậy, mà quý vị cứ yên chí. Hãy quyết lòng thành tâm niệm Phật cho nhiều. Đừng bao giờ cho rằng đủ. Khi niệm Phật thật là chí tâm, thật là thành kính, đến một lúc tự dưng chúng ta ngộ ra… Lúc đó chúng ta sẽ ĂN CHAY TRƯỜNG thôi.

Thì sẵn đây xin kể một câu chuyện hết sức là thực tế, của chính Diệu Âm. Có một năm đi về Việt Nam. Thường thường thì cô Kim Ngọc mua vé. Bữa đó Diệu Âm đi ra mua vé. Thày lay đi mua vé mà quên dặn người ta làm món chay. Chừng lên máy bay rồi mới trực nhớ. Ôi chao! Bây giờ làm sao đây hén? Đến buổi ăn sáng, mới nói với ông cho ăn:

– Ông giúp tôi miếng ăn chay được không?

Ông nói,

– Để coi thử coi?…

Tức là ông đi tìm cho mình mấy miếng bánh mì, rồi mấy cái gì đó, rau cỏ gì cũng được. Tới bữa trưa, thì hỏi tiếp:

– Ông có thể giúp tôi miếng rau gì đó được không?
– Không! Không được!… Bây giờ, một là thịt gà, hai là thịt bò, ba là cá. Ông muốn cái nào?

Thì ba món, mình phải chọn một món, chứ làm sao bây giờ? Tôi nói:

– Thôi thì cho tôi cá…
Tức là, một đĩa đồ ăn, nửa miếng cá, rồi nửa miếng cơm. Không có rau! Ban đầu tôi vẹt miếng cá ra để ăn cơm. Ăn cơm xong thì thấy miếng cá trắng phau! Đẹp quá… Tôi mới nghĩ:

– Ủa! Hồi trước mình cũng ăn cá, tại sao hôm nay thấy món cá lại ngại? Ồ! Sao miếng cá này nó… nó trắng phau, đẹp quá!… Thôi làm một miếng thử coi?…

Tôi lấy tiêu rắc rắc lên cho nhiều. Mà nên nhớ, lúc đó tôi đã ăn chay trường rồi đó nghe… Tôi lấy cái muỗng múc một miếng cá (rất nhỏ) để ăn thử coi?… Quý vị biết không? Một miếng cá tí tẹo như thế này thôi, một miếng bằng đầu ngón tay út thôi… bỏ vào miệng… Trời ơi! Một chút xíu nữa là tôi làm ra đầy hết cả cái… cái… cái… sàn máy bay của người ta rồi! Ói mửa đó. Muốn ói liền lập tức! Không chịu nổi!… Trời ơi!… Tôi chụp nhanh cái… cái túi, tôi ói vô trong đó liền!…

Thực sự, khi mình biết ăn chay rồi, ngửi tới miếng thịt chịu không nổi! Ngửi tới miếng cá chịu không nổi! Mà nhiều khi, vừa nhìn thấy miếng cá thì mình muốn rơi nước mắt rồi!… Thì làm sao mà ăn được? Lúc đó cái tâm từ bi của mình nó đã phát ra rồi…

Vậy thì, những điều này xin quý vị cứ để tùy tâm, đừng nên ép. Nhắc như vậy cũng có nghĩa là, những người nào mà ăn chay trường rồi, đừng nên tự vỗ ngực xưng tên rằng mình sẽ được vãng sanh. Không phải đâu! Đây chẳng qua là cái phước của mình. Có phước thì phải tận hưởng cái phước đó khi lâm chung. Chứ không thôi, một khi mình vỗ ngực ỷ lại, thì sự ngã mạn này nó tàn phá hết tất cả cái phước mình rồi đó.

Nói như vậy để cho chúng ta biết mà điều chỉnh đường đi. Nhất định, “Cứ một câu A-Di-Đà Phật mà niệm đi, chân thành đi… Tất cả sẽ được ánh sáng của Phật soi rọi cho cái tâm của chúng ta, ta đi sẽ đúng đường thôi”…

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

Cư sĩ Diệu Âm (Minh Trị)

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

13 Phúc đáp

  1. Trịnh Thanh Sơn

    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

    Bài Pháp này rất hay, nhắc nhỡ chúng ta nên ăn trường chay.
    Còn Hòa Thượng Tịnh Không muốn chúng ta niệm Phật ít nhất 10 giờ 1 ngày đó (phải là nhất tâm), may ra vãng sang, tôi nghĩ chúng ta còn nhiều thứ để “quy y” không riêng gì quy y Phật. Chúng ta còn quy y : Phim, Ảnh, TV, Internet, Xe đẹp, Vợ xinh,… nên khó mà cầu vãng sanh, không buông thì lấy gì mà được.
    Một đời ăn chay, niệm Phật để được thành Phật vậy mà chúng ta không chịu đánh đổi. Khi phát tâm ăn chay trường ít nhiều chúng ta phải đánh đổi sự mất mát, vì một kiếp này xóa nợ bao nhiêu kiếp mà ta đã tạo ra.

    Tôi khuyên ai đó cầu vãng sanh, nên nguyện ăn trường chay.

    4. Ăn thịt phạm giới sát sinh

    Làm một đệ tử chân chánh của Phật, nhất định cần phải ăn chay trường, vì ăn thịt đồng với việc sát sinh. Mỗi ngày phạm vào giới sát là mỗi ngày chúng ta làm trái ngược với giáo lý nhà Phật đà; giống như học sinh mỗi ngày phạm vào quy định của nhà trường, chắc chắn không chấp nhận chúng ta là đệ tử của chân chánh Phật.
    Trích đường dẫn dưới
    http://www.quangduc.com/tinhdo/273lientricanhsach.html

    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

    Nguyện đem công đức này
    Hướng về khắp tất cả
    Đệ tử và chúng sanh
    Đều trọn thành Phật đạo

  2. Tịnh Minh

    Tôi biết được pháp môn niệm Phật được hơn 1 năm, 3 tháng sau khi phát tâm niệm Phật cầu sanh tịnh độ thì ăn chay trường,bất sát, phóng sinh tự nhiên như hít thở khí trời chẳng có gì luyến tiếc với ăn mặn cả, người đời thấy người ăn chay là khốn khổ, có người bảo chắc trời đầy …nhưng tôi thấy lợi ích vô cùng: thân tâm an lạc không bao giờ thấy trong lòng sợ hãi,đi đâu làm gì cũng thấy trong sự yên ổn, bình an trước cuộc sống đúng là sống trong sợ hãi, sợ đi đường bị tai nạn, sợ cuộc sống bị thiệt thòi, trăm thứ kỳ quặc đeo đuổi ta, giấc ngủ thì mộng mị khỏ không nói hết.
    Người Niệm Phật chúng ta ăn chay như bỏ được ba lô đá trên lưng xuống, người rất nhẹ nhàng thoải mái, trước lạy 300 – 500 lạy là mệt phờ, giờ lạy Phật nhẹ như không có thể lạy Phật 10 phút là 100 lạy.
    Qua 1 năm học Phật thật sự tôi chỉ tâm đắc nhất một điều: là người tu đạo chúng ta quý nhất là thực hành, đọc Pháp ngữ Hòa thượng Tịnh Không, Hòa Thượng Tuyên Hóa, Hòa Thượng Thích Thiền Tâm, Hòa thượng Thích Trí Tịnh, cư sỹ Diệu Âm Minh Trí … quý nhất là chúng ta phải nghe và thực hành được theo lời TỔ SƯ DẠY, đừng có đọc cho biết, đọc cả quyển sách không đúc rút thực hiện được điều nào thì quá phí, hổ thẹn với Tổ sư, cha mẹ … chẳng thể cảm nhận được lợi ích vi diệu của Phật Pháp.
    NAM MÔ A MI ĐÀ PHẬT!

  3. kim bằng

    A DI ĐÀ PHẬT, PHẬT PHÁP TỪ BI…

  4. puacham

    Cháu có hay gạp ông sư nam tông ,õng kêu an cũng đc ko an cũng đc. Giờ cháu bối rối ghê hix.

    • Tịnh Thái

      Vậy con phải tự tìm hiểu xem Ăn chay có lợi ích gì :) rồi ăn mặn thì có gì hông tốt? Mà giờ sao phương Tây họ cũng ăn chay rất nhiều, người ta cũng không phải đạo Phật nha con, thậm chí ko có theo tôn giáo nào hết mà vẫn quyết định ăn chay, ăn chay khoa học, đầy đủ dưỡng chất thậm chí hơn ăn mặn rất nhiều. Chú chỉ đưa cho con 1 kết quả rõ ràng để con suy nghĩ: Con vào bệnh viện nào cũng được, xem tỉ lệ bệnh nhân trong đó ai ăn chay, ai ăn mặn thì tự nghĩ ra à? Ông bác sĩ nào nói ăn chay ko đủ dinh dưỡng, hay bịnh lắm thì con hỏi thử ông ấy xem bệnh nhân của bác sĩ ăn mặn hay ăn chay? Chắc 100 người bệnh thì hết 90 người ăn mặn rồi.

      Người xưa dạy rằng: “Bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra”. Con tự suy nghĩ xem mình nên ăn chay hay ăn mặn thì mình sẽ khỏe hơn? ít bệnh ?

      Hi vọng con hết bối rối hén :)

      Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Cư sĩ Hữu Minh

      Nếu anh/chị có dịp sang Thái Lan và viếng thăm các ngôi chùa bên ấy sẽ thấy các thầy dùng đồ mặn. Hoặc nếu anh/chị sang bên Campuchia gặp các sư bên Nam Tông hay bưng bình bát đi khất thực, ngày ăn chỉ một bữa vẫn dùng cá thịt trong khẩu phần ăn của họ. Nhưng khi đến các chùa tu Bắc Tông thì tuyệt đối không ăn đồ ăn có huyết nhục. Tóm lại nếu anh/chị muốn tu theo phái Tiểu Thừa (bậc chứng ngộ chỉ dừng lại ở A La Hán hay Duyên Giác) thì ăn mặn không sao cả. Còn tu theo Đại Thừa (Bồ Tát) thì nên kiêng thịt cá. Ở website này có nhiều đề tài về ăn chay hay ăn mặn cũng rất hay. Anh/chị nên đọc thêm để có quyết định phù hợp với đường lối tu của mình.

      Nên Ăn Chay Hay Không Ăn Chay?

      Công Đức Ăn Chay

      Thoát Chết Nhờ Giả Vờ Ăn Chay

      Loài Người Sanh Ra Để Ăn Chay & Các Lợi Ích Khi Ăn Chay

      Ăn Chay + Niệm Phật = Hết Bệnh

      Ăn Chay Có Nên Dùng Trứng?

      Ăn Quá Nhiều Thịt Thọ Báo Bị Té Gãy Chân

  5. Tịnh MInh

    Thật ra từ bé mình đã nghe mọi người nói câu “ăn chay niệm phật” nhưng chưa biết đạo , chìm trong vô minh chẳng hiểu là gì, đến khi biết đến đạo Phật, được biết đến pháp môn Tịnh độ suy nghĩ lại 4 từ trên thấy vô cùng đơn giản, rất đơn giản, cả đời chúng ta cần mỗi 4 từ trên là thọ dụng được vô lượng công đức rồi chẳng cần phải nhọc sức đi mò mầm cái gì khác nữa. Đơn giản quá, ai cũng làm được mà, không phải đơn giản mà công ít, ở đây được công vô cùng lớn, lớn đến mức thành Phật ngay trong một đời, lớn đến mức mà tu các pháp môn phải mất 3 đại a tăng kỳ kiếp như Phật Thích Ca Mâu Ni phải tu 3 đại a tăng kỳ kiếp do vậy khắp cả tam thiên đại thiên thế giới này không đâu nhỏ bằng hạt cải mà không có máu xương của Phật Thích Ca xả thân cầu pháp, khổ công như vậy ngài mới thành Phật được.
    Ôi, đơn giản mà công cao đến tột cùng!
    NAM MÔ A MI ĐÀ PHẬT!

  6. lê Hiêp

    Ngày tụng kinh 10 giờ, sao đi làm mà nuôi gia đình được?

    • Phổ Giác Trí

      Bạn Kính mến! Kính bạn ở chỗ biết hỏi không phải kính chỗ bạn tu! Vì trước đây mình cũng phản đối như vậy… Nhưng mình tập làm thử! Lập luận rằng không lẽ mấy ông thầy tu rảnh quá nên vẽ vời khổ thân… Bây giờ thì mình thấy đúng như vậy. Không ảnh hưởng chi hết mà tiền bạc, việc làm vẫn suông sẻ. Mình còn tham gia ban hộ niệm nữa kìa. Cứ dấn thân, buông xả, cầu đạo, sám hối thật tình là trôi thôi bạn. Nếu ở Sài gòn mình có thể gặp nhau trao đổi…

    • Hướng Đạo

      Kính gửi đạo hữu Lê Hiệp

      Theo mình nghĩ thì những người mỗi ngày tụng kinh 10 giờ có lẽ là những người nhà giàu (có phước báo) và người ta biết “thiểu dục tri túc” (ít muốn biết đủ) cho nên họ khỏi phải đi làm nữa, ở nhà chuyên tu cũng tốt. Hoặc là những người già, về hưu hay đau yếu bệnh hoạn, có người thân chăm sóc cho nên có điều kiện để “bế quan tịnh tu” thì cũng tốt.

      Tuy nhiên đối với hành giả tu Tịnh Độ thì tụng kinh là trợ hạnh, niệm Phật là chánh hạnh, nếu có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy thì thiết nghĩ hãy nên sắp thời khóa tu lại sao cho thời gian niệm Phật phải nhiều hơn thời gian tụng kinh thì mới hợp lý. Điều này có thể tham khảo thêm ở bài Tu Tịnh Nghiệp Niệm Phật Tốt Hơn Tụng Kinh.

      Nếu vì hoàn cảnh gia đình (phước báo kém) phải lo chuyện cơm áo gạo tiền thì pháp môn niệm Phật không bắt buột hành giả phải lên núi ẩn tu hay bế môn nhập thất mà có thể vừa làm vừa niệm Phật (nhất tu thị, nhị tu sơn) như là thời xưa đã có câu chuyện anh Hoàng thợ rèn trong bài Làm Việc Nặng Niệm Phật Được Vãng Sanh. Còn thời nay thì có rất nhiều liên hữu vẫn phải đi làm (có thực mới vực được đạo) như là câu chuyện anh chàng lái xe honda ôm Niệm Phật Trong Lúc Đợi Đèn Đỏ.

      Thú thật với bạn thì mình cũng phải đi làm thôi. Công việc của mình là nhân viên tính tiền (cashier) cho một siêu thị lớn (supper market). Khi bắt tay vào việc làm thì mỗi một món hàng đều có một mật mã (code). Khi mới ra nghề thì cầm món nào lên mình cũng đọc trong đầu cái code đó hay tên món hàng đó nhưng khi quen việc rồi thì tay mình tự bấm, tâm mình vẫn niệm Phật. Mình xem mỗi món hàng như là một “hạt chuỗi”, bốc lên món nào là niệm một câu Phật hiệu trong tâm. Một xe đồ giống như là một xâu chuỗi, mỗi một hóa đơn tính xong cũng giống như đã “lần” đến trái bầu rồi vậy. Cho nên sâu chuỗi của mình sẽ đặc biệt là vì mỗi xe đồ là một xâu chuỗi, mỗi món hàng là một hạt chuỗi, mỗi người khách là một trái bầu vậy.

      Trong quá trình làm việc thì mình sẽ gặp qua thử thách và cám dỗ cũng như là bài kiểm tra trắc nghiệm xem đạo hạnh của mình đã tới đâu. Ví dụ như người khách đưa dư tiền cho mình, mình trả lại (ngay tức thời) cho họ tức là không có tham. Có khi thì mình bị chủ rầy hay khách khiếu nại, phàn nàn, thậm chí mắng chửi mình chính là thử thách tâm sân vậy (và cũng Cảm Ơn Người Mắng Ta Vì Họ Giúp Ta Tiêu Nghiệp). Mỗi người khách đi ngang, cho dù đẹp xấu, sang hèn giàu nghèo, già trẻ bé lớn gì thì mình vì niệm Phật nên không còn phân biệt, gặp ai cũng cuối đầu chào, xem như là một vị bồ tát vậy.

      Có một lần mình đã qua một thử thách tức là có một (vị bồ tát) bà cụ già mua chỉ có 39 đồng và mấy chục xu thôi nhưng đưa mình tới hai tờ 100, tức là 200 đồng, bà cụ đã nhầm lẫn tờ giấy 20 thành 100. Tuy nhiên mình đã thối lại đúng 160 đồng và mấy chục xu. Lần sau có một “bà 8″ khác (cứ xem như là hóa thân của bồ tát thử tâm mình vậy) đi tới quầy của mình và nói:” Tao có quen con nhỏ này ở Los Angeles, cũng là người Việt Nam vừa mới trúng vé số Mega tới mấy triệu đồng nhưng nó chưa có chồng, cũng đẹp lắm, nó hỏi tao chứ tiền nhiều như vậy làm sao xài cho hết đây? Tao nói với nó là mày đi lấy chồng đi rồi chồng mày sẽ xử lý dùm cho”. Mình chỉ thoáng nghĩ:” Người ta xinh đẹp có tiền thì là chuyện của người ta, có liên quan gì đến mình chứ, cũng bởi vì Đời Là Vô Thường Hạnh Phúc Mong Manh, hơn nữa Tu Là Cội Phúc Tình Là Dây Oan cho nên mục tiêu đời này của mình chỉ là Vãng Sanh Tây Phương mà thôi.

      Nói tóm lại, nếu bạn có nhiều phước báo thì khỏi phải đi làm, ở nhà tịnh tu (tâm tịnh trong cảnh tịnh) thì là thuận duyên cũng tốt. Còn nếu như bạn kém phước báo giống như mình thì hãy nên đi làm miễn sao công việc lương thiện là được (tâm tịnh trong cảnh động), tuy là Nghịch Duyên nhưng có câu “nhất tu thị, nhị tu sơn” cũng bởi vì Phật tại tâm, Phật tại Tây Phương hay có lòng thành thì Phật ở khắp mọi nơi vậy.

      A Di Đà Phật

  7. An lê

    Nam Mô A Di Đà Phật,
    Con là người ngoại đạo, con đạo Chúa. Khi gia đình con gặp biến cố, con đường theo học đạo của con bị bỏ dở, cha con bỏ mẹ con và theo người phụ nữ khác. Bây giờ chỉ có 3 mẹ con sống chung ở nhà thuê…Trải qua 7 năm khổ cực, bảy năm sống trong hận thù, ko ai giúp đỡ…Nhưng rồi một ngày con đến với đạo Phật, tìm hiểu đạo Phật, và con đã nhận ra rất nhiều, con ko còn hận thù nữa…bây giờ con đã thay đổi. Hằng ngày con niệm Phật, đọc tìm hiểu kinh Phật. Nhưng bây giờ con đang gặp khó khăn là vì con là người ngoại đạo nên chưa hiểu thâm sâu vào đạo Phật, con tự tìm hiểu trên mạng mà ko có ai dạy cho con, có nhiều thứ con ko hiểu. Thí dụ như mình niệm Phật hằng ngày thì mình nên tránh cái gì? Con cũng ko dám ăn chay vì con sợ ko làm được trọn vẹn…mỗi tháng ăn được 4 ngày. Tối con đọc chú đại bi cầu cho người thân của con được giảm bớt tội lỗi…nhất là cha mẹ con. Xin Thầy hãy chỉ con phải làm sao…vì con thật lòng tin Phật.

    Con xin cảm ơn ạ.

    Nam Mô A Di Đà Phật.

    • Huệ Tịnh

      Kính chào đạo hữu An Lê,

      Chủng tử hạt giống Phật pháp trong tâm bạn đã xuất hiện, Huệ Tịnh xin chúc mừng cho bạn. Nếu bạn có duyên thì nên tìm một vị thầy chính thức Quy Y Tam Bảo thọ ngũ giới cư sĩ thì càng tốt. Trước khi Quy Y bạn nên đọc và nghiên cứu để hiểu mà phát tâm chứ đừng làm cho có lệ không hay.

      Ăn chay 4 ngày/tháng thì bạn cố gắng mỗi tháng tăng thêm 1 ngày. Cứ từ từ tập quyết chí vậy bạn sẽ trường chay trong vòng 1-2 năm. Bạn phải đọc và nghiên cứu tại sao Đức Phật khuyên chúng ta nên ăn chay.

      Đọc tụng chú Đại Bi và niệm Phật được là bạn đa có thiện căn gieo trồng trong tiền kiếp mới thực hành được. Điều quan trọng nhất là bạn phải có tâm từ bi làm gốc khi tụng niệm thì mới cảm ứng với chư Phật Bồ Tát. Bạn cứ từ từ lên các trang Phật pháp và trên trang Dường Về Cõi Tịnh có nhiều bài rất hay để tìm hiểu thêm.

      Vài lời chia sẻ chúc bạn gặp được nhiều bạn tri thức giúp đỡ thuận tiện trên con đường tìm hiểu về Phật pháp. HT xin hỏi bạn thuộc lòng chú Đại Bi chưa?

      Nam Mô A Di Đà Phật!

    • Phúc Bình

      Để biết người niệm Phật phải tránh những điều gì, thực hành niệm Phật như thế nào để có kết quả thì PB khuyên bạn nên đọc Ấn Quang Đại sư Gia Ngôn Lục, Ấn Quang Pháp sư văn sao, Ấn Quang Pháp sư văn sao Tam Biên, Ấn Quang Pháp sư văn sao Tục biên của Ngài Ấn Quang Đại sư.
      Nam Mô A Di Đà Phật!

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hoan hỉ viết tiếng Việt có dấu. Chọn kiểu gõ: TELEX VNI VIQR OFF

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>