Niệm Phật Giải Oán Kết Vong Hồn Theo Quấy Phá

Niệm Phật Giải Oán Kết Vong Hồn Theo Quấy Phá

Một câu Nam mô A Di Đà Phật là thuốc A Già Đà trị hết muôn bệnh. A Di Đà Phật lại là đại chú vương, xưng niệm hoan hỷ thì giải được oán kết, gặp dữ hóa lành. Đoạn văn dưới đây chính là câu chuyện niệm A Di Đà Phật giải thoát được vong hồn quấn quýt theo quấy phá.

Năm năm trước ở một khu đất phồn hoa náo nhiệt ở thành phố Đài Bắc có một thanh niên phóng xe như bay chở một cô gái đẹp, chạy như giông như gió lạng lách ẩu tả, đến nỗi cô gái chở phía sau bị té xuống chết cũng không hay, lúc đó có rất nhiều nam nữ hiếu kỳ vây lại xem, mọi người đang lúc tội nghiệp cho cô gái này, bỗng có một người đi đến kêu to: “A Tam! A Tam!”, trong những người đứng xem có người tên A Tam liền ứng thinh đáp to: “Tôi đến đây, tôi đến đây!”. Nguyên vị A Tam này là thợ hớt tóc trong tiệm hớt tóc gần đó, do vì có khách muốn hớt tóc cho nên ông chủ cho người học việc đi kêu A Tam về hớt tóc cho khách.

Tục ngữ có câu “Trời có bão táp không lường, con người có họa phúc trong sớm tối”. A Tam, anh chàng thanh niên tốt, sống có khuôn phép này bắt đầu từ tối hôm đó, sau nửa đêm ở trong cảnh giới nửa tỉnh nửa mê nhìn thấy một cô gái đẹp đến rủ anh ra ngoài chơi, liền mở cửa sau đi theo cô ta.

Đến khi trời sáng, một mình A Tam ngồi ngủ gật dưới cột điện, bị người ta phát hiện mới kêu anh ta thức dậy đi về. Liên tục một tuần lễ như thế, ban ngày làm việc, ban đêm cô gái kia đến dẫn đi chơi, sáng sớm đều nằm ngủ gật trên đất bên ngoài. A Tam tự thấy không ổn, liền bỏ việc về quê.

Quê của A Tam ở trên núi, thôn Đồng Lâm, Bắc Cấu Khanh, Vụ Phong, Đài Trung. Nhà có một mẹ già mù lòa và mấy anh em. A Tam về nhà qua ngày sau phụ giúp với ông anh cả, dùng xe tải hàng ra ngoài chở hàng cho người ta, đến tối về nhà.

Bà mẹ liền kêu A Tam đến trước mặt nói: “Con mỗi lần lúc sắp ra ngoài. Mẹ đều dặn dò bảo con ở bên ngoài không nên kết giao tùm lum với con gái, con lại cứ không nghe. Con mới về ngày hôm qua, hôm nay đã có con gái đến kiếm, cái tiếng đi mang giày cao gót, lại còn miệng kêu A Tam, A Tam không ngớt!

Mẹ hỏi là ai muốn tìm A Tam cũng không trả lời”. A Tam liền đáp với mẹ mình rằng: “Mẹ à! Con từ nào đến giờ ở bên ngoài sống có khuôn phép đàng hoàng, chưa từng kết giao với cô gái nào”.

Tức thời liền cùng với mấy anh em của anh ta đi tìm kiếm bên trong bên ngoài nhà đều tìm không ra bóng dáng cô gái nào. Nhưng tối hôm đó vào nửa đêm thì cô gái lại đến cùng A Tam mở cửa sau ra ngoài chơi, sáng sớm A Tam lại ngồi ngủ gật dưới cây, thế là lại bị người kêu tỉnh dậy.

A Tam ở Đài Bắc trong một tuần lễ, mỗi đêm đều bị chuyện như thế xảy ra, nhưng tự mình không biết là thế nào, bây giờ về ở nhà quê cũng là như thế, không biết có cách gì mới có thể giải quyết?

Lúc bấy giờ ở trên núi thôn Bắc Đồng Lâm, mọi người đều tin thờ một tượng Vương Gia Công. Mẹ của A Tam liền đi mời đồng cốt và thỉnh Vương Gia Công về hỏi bệnh của A Tam là bệnh gì?

Thì ra thần cũng có chút thần thông, thần dựa vào đồng cốt nói: “Bệnh của A Tam là do mười ngày trước đây ở chỗ nào đó của Đài Bắc nhìn thấy một cô gái té chết bên đường, người bạn trai dùng xe chở cô gái này tên là A Tam. Lúc đó có người gọi to A Tam thì vị A Tam này của chúng ta cũng to tiếng trả lời “Đến đây! Đến đây!”.

Lúc đó hồn cô gái bị té chết đang trong lúc mênh mang mù mịt không có chỗ nương, nghe được cái tên A Tam, tức thời quấn theo không buông”. Đồng cốt nói tiếp: “Cách tốt nhất là đưa u hồn của cô ta về Đài Bắc”.

Mẹ của A Tam lại nói “Phải dùng cách gì để đưa?”. Đồng cốt lại nói: “Phải dùng hình nộm (rơm)”. Tức thời dùng rơm làm thành một hình người, cao khoảng bốn thước (thước Tàu) mặc áo đỏ quần đen, chân cũng mang giầy, trên đầu buộc một chiếc khăn bông, vẽ mày, mắt, miệng, mũi, vào lúc sau nửa đêm, Vương Gia Công với đồng cốt đưa hình nộm này đến bên trạm xe, buộc vào dưới cột điện, đồng cốt liền đốt rất nhiều giấy vàng bạc ở đó kêu u hồn ngồi chuyến xe thứ nhứt đến Đài Bắc tìm người yêu của mình là A Tam.

Hình nộm người con gái buộc ở dưới cột điện, những người qua lại ở xa xa đã có thể nhìn thấy rồi. Ở dưới cột điện có một người con gái đẹp đứng ở đó bất động, đi lại gần nhìn mới rõ là hình nộm làm bằng rơm, làm sáng sớm hôm cô bị giật mình sợ đến hồn bất phụ thể, có thể nói sợ lớn bệnh lớn, sợ nhỏ bệnh nhỏ.

Cô gái bị giật mình hoảng sợ té ngã hôn mê đó là một cô nữ sinh cao đẳng năm thứ ba họ Chu tên là A Lập. Sáng sớm mỗi ngày khi trời còn chưa sáng đã phải chạy xe đạp xuống núi, từ con đường thôn Đồng Lâm đi ngang qua Bắc Cấu Khanh, rồi lại từ Vụ Phong chuyển đến thành phố Đài Trung đi học, chuẩn bị thi đại học.

Đó là một cô gái trẻ 19 tuổi tài năng và học vấn đều giỏi. Chu A Lập sáng sớm hôm đó sương mù trắng xóa mù mịt, xa xa thấy một cô gái trẻ, trong bụng nghĩ lạ quá, còn sớm như vậy đứng ở đó làm gì?

Đang lúc không biết là cái gì đó thì xe đã đến qua đó, vừa xem biết là hình nộm mặc áo, tức thì lông tóc dựng đứng, đầu cảm thấy to lên như cái đấu, sức khỏe không chịu đựng được nữa, không thể đi học được, lại quay về nhà. Bắt đầu bị bệnh luôn không dậy được, đầu đau như muốn vỡ kêu khóc ầm ĩ, muôn phần đau đớn, trong một ngày mời về mấy vị Đông, Tây y bác sĩ, đều chẩn đoán không ra bệnh.

Người dân trên núi nơi A Lập ở này đều tin thờ Thái Tử Gia. Cha của A Lập liền đi thỉnh Thái Tử Gia đến cầu xin đạp đồng lên chỉ bảo. Thái Tử Gia này có thể nói là khá thông minh, ông ta dựa vào đồng cốt nói:

“Cái đầu đau của A Lập thuốc men trị không hết được đâu, ta cũng không có cách nào trị lành được, do vì có một con quỷ nữ quấn theo quấy phá, thần không có cách đuổi đi, cần phải thỉnh bậc chân tu đến tụng kinh niệm Phật, siêu độ cho nó thoát khổ, đó mới là biện pháp rốt ráo (tốt nhất)”.

Cha của A Lập lại hỏi Thái Tử Gia rằng: “Phải đi đến nơi nào thỉnh bậc chân tu?”. Thái Tử Gia dựa vào đồng cốt nói: “Gần thì trước mắt, xa thì ngàn dặm”. Cha của Chu A Lập tức thời nghĩ đến sư phụ Phổ Độ ở trên núi đối diện (em gái của cô Chơn tức cô Phụng đã thế phát thọ giới, truyện 27, 28, 29) và cô Chơn, hai người là chân tu hành.

A Lập vẫn cứ đau đầu chịu không nổi, cha và anh của cô hai người liền đỡ cô đi gặp sư phụ Phổ Độ và cô Chơn, rồi nói rõ lại những lời của Thái Tử Gia lên đồng đã nói, xin nhờ giúp cho việc tiêu tai bạt độ.

Sư Phổ Độ và cô Chơn tức thời tụng một quyển Kinh Di Đà, 49 biến chú vãng sanh, tụng chú đại bi, Bát nhã Tâm kinh mỗi thứ 7 biến, hồi hướng bố thí cho nữ quỷ được siêu sanh thoát khổ, và cho A Lập một xâu chuỗi, dạy cô cách niệm “Nam mô A Di Đà Phật”, niệm một câu lần một hột. Lại thuyết minh tiếp: “Một câu A Di Đà Phật chính là đại chú vương, muốn tránh tà tự mình niệm mới kết quả, tự mình liền có thể tiêu tai khỏi nạn do vì tà ma quỷ quái không dám lại gần”. A Lập nghe xong thấy rất có đạo lý, vô cùng cám ơn, về nhà liền gắng sức niệm Thánh hiệu “A Di Đà Phật” mãi, niệm luôn mấy giờ, đầu nhẹ nhàng như thường lúc nào không hay.

Ngược lại, mẹ của A Lập kêu to đau đầu, liền kêu A Lập đem xâu chuỗi đến cho mẹ mượn niệm. Cũng lần từng hột niệm một câu A Di Đà Phật… niệm được mấy giờ khỏe rồi, nhưng cái đầu của A Lập lại đau trở lại, lại đòi xâu chuỗi trong tay của mẹ lại niệm. Cha của A Lập liền chạy qua cô Chơn lần nữa nói rõ sự việc và xin thỉnh xâu chuỗi nữa, cô Chơn một lần nữa dặn dò ông: “Niệm Phật, không phải tay cầm chuỗi mới có thể niệm được.

Không có chuỗi và ở bất cứ chỗ nào, bất cứ lúc nào đều có thể niệm, chỉ ở trong giấc ngủ hoặc đang trong nhà xí thì không thể niệm ra tiếng, nhưng phải nhớ niệm thầm, cũng không phải đợi lúc đau mới niệm, lúc bình thường không kể là nam hay nữ, già hay trẻ đều phải niệm, càng niệm càng tiêu tai, tăng thêm phước thọ”. Về sau cả nhà A Lập bình an, đối với sư Phổ Độ và cô Chơn rất là cảm đội ơn đức và tin sâu Phật pháp vô biên, không thể nghĩ bàn.

Chúng ta nói trở lại câu truyện hình nộm mặc đồ kia, hai ngày nay đứng bất động dưới cột điện, một truyền ra mười, mười truyền ra một trăm, một trăm truyền ra một ngàn, người trên núi không có người nào dám đi qua đó, ông trưởng thôn bèn đi đến nhờ cô Chơn, nói:

“Các sư cô, cứu người thì phải cứu đến nơi đến chốn, cái hình nộm mặc đồ buộc luôn ở đó là điều lành ít dữ nhiều, trong làng không có người nào dám đụng đến nó, xin các sư cô phát tâm từ bi mở nó ra đốt bỏ đi để tránh gây ra nhiều tai ương.

Xin nhờ! Xin nhờ!”. Sư Phổ Độ và cô Chơn liền nhận lời nói: “Được rồi, sáng sớm ngày mai bắt đầu làm là được rồi”. Qua sáng sớm hôm sau, sư Phổ Độ và cô Chơn đốt ba cây nhang, hướng vào hình nộm mặc đồ nói:

“Nữ cô hồn! Ngươi ở đây tạo tội nghiệt, hại người, tội rất sâu, chúng ta thương xót cho ngươi, cho nên bây giờ tụng kinh, chú, niệm Thánh hiệu A Di Đà Phật bố thí cho ngươi, siêu độ cho ngươi thoát ra ba cõi, vãng sanh Tây phương Cực Lạc thế giới, vĩnh viễn thoát khỏi cái đau khổ lớn của luân hồi sanh tử, đây mới là cứu cánh cho ngươi”.

Nói xong, liền tụng một quyển Kinh A Di Đà, chú vãng sanh, chú đại bi, Bát nhã Tâm kinh, v.v… lúc niệm lại Thánh hiệu A Di Đà Phật, thuận tiện liền mở hình nộm xuống, tháo bung hết toàn thân, lấy lửa đốt, trong khoảnh khắc biến thành một đống tro. Cuối cùng lại hồi hướng rằng: “Nguyện công đức thù thắng của kinh chú này hồi hướng cho cô hồn được siêu thăng”.

Tiếp theo quét đống tro đó xuống khe nước lớn, nước cuốn trôi đi. Từ đó những người dân nam nữ già trẻ trong thôn Đồng Lâm này đã biết được điều hay tốt của việc niệm Nam mô A Di Đà Phật, có rất nhiều người phát tâm quy y theo Phật.

Trích Những Chuyện Niệm Phật Mắt Thấy Tai Nghe
Tác giả: nữ cư sĩ Lâm Kháng Trị
Thích Hoằng Chí dịch

CHIA SẺ BÀI VIẾT:

411 Phúc đáp

  1. ngọc ngọc

    Làm ơn giúp mình. Ngày trước mình hay ngủ mơ thấy một người đàn ông gầy, cao trạc gần 40. Họ lúc cố tình nhập vào người mình khi mình ngủ, lúc đó mình cố đẩy họ ra, nhưng không được, sợ hãi mình nhắm chặt mắt niệm nam mô a di đà phật.họ càng dữ dằn hơn, bóp cổ mình không cho mình thở rồi cựa quậy. Một lúc rồi họ biến mất. Giấc mơ đó minhg hay gặp.rồi có những hôm ngủ, họ ép mình cưới họ, nhưng lần nào đứng trước bàn thờ nhà họ, mình đều giật mình bỏ chạy. Lại có những khi họ nằm bên cạnh mình. Có bóng trắng người đàn ông đó, họ lầm lũi, tội nghiệp lắm.họ cố tình làm đủ mọi trò, không được, họ cúi mặt đi.mình cũng khong hiểu trong giấc mơ , gặp họ mình đều niệm phật.từ sợ hãi mình thấy bình thường, đôi khi thấy tội nghiệp cái bonga trắng đó. Thời gian gần đây, mình không mơ thấy họ nữa. Có thầy bảo mình bị vong theo, vì cao số nên họ không nhập được mình.kêu mình cắt duyên.nhưng mình thì không tin những chuyện đó, chỉ niệm phật thôi. Cho mình hỏi vấn đề mình gặp là gì. Mình nên bắt đầu tu học từ đâu.mình hoàn toàn muốn tĩnh tâm không tạp niệm không suy nghĩ linh tinh.cho mình biết mình cần bắt đầu từ đâu.và người đàn ông mình gap trong giấc mơ đó, họ còn theo mình không

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Ngọc Ngọc,

      *Không ai có thể “cắt được duyên” cho bạn cả, đó chỉ là những vọng kiến thế gian do vậy bạn chớ nên đến những nơi đó mà tạo thêm nghiệp chướng.

      *Việc bạn thường xuyên bị một vong linh “ốp” trong giấc ngủ, cho thấy vong linh này có những ái duyên với bạn, vì vậy họ mới tìm mọi cách để được gần gũi, kể cả việc muốn cưới bạn, nhưng lại bị bạn từ chối. Rất có thể đó là một âm duyên tiền kiếp đã xảy ra với bạn và vị vong linh nọ, nay gặp duyên họ tìm cách để tiếp tục được gần gũi bạn.

      Việc bạn thường niệm Phật khi những cảnh huống đó xảy ra là rất tốt vì có thể giúp cho tâm bạn không bị hoảng loạn và cũng sẽ giúp cho vị vong linh nọ dần hồi đầu. Tuy nhiên nếu nghiệp lực quá sâu nặng, bạn lại là người không trì giới, không có sự tu tập thường ngày, bên cạnh bạn không có chư Hộ pháp thường hộ trì, bạn thật khó có thể tự giải quyết được chuyện phiền phức này.

      *Theo thiện ý của TN, trước hết bạn phát tâm thật thanh tịnh thỉnh một quyển KINH ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN, trong đó gồm 3 quyển: thượng-trung-hạ, kế đó nếu nhà có bàn thờ Phật hay tổ tiên cũng được, thậm chí nếu không có cũng không sao, bạn chỉ cần tìm một nơi thanh tịnh nhất, phát tâm mỗi ngày tụng 1 quyển nhỏ, kết hợp niệm Phật ít nhất 20-30 phút, sau đó hồi hướng cho vị vong linh nọ, nguyện họ buông bỏ duyên trần, buông bỏ thù oán, cùng bạn tu học, niệm Phật để siêu sanh về Tịnh Độ. Tối thiểu nhất bạn phải trì tụng được 7 quyển lớn (trong vòng 21 ngày liên tục, không gián đoạn), được vậy, nhờ sự gia trì của Địa Tạng Bồ Tát, nếu vị vong linh kia không quá cố chấp, họ sẽ thức tỉnh mà buông bỏ những oán duyên sâu nặng để siêu sanh. Những ngày tụng kinh phải không được ăn ngũ vị tân và ráng ăn chay, được vậy mới phát huy được năng lực của kinh chú. Hàng ngày, mọi thời khắc phải thường niệm A DI ĐÀ PHẬT để thanh tịnh thân tâm, nhờ đó vị vong linh kia không thể quấy nhiễu bạn.

      *Bản thân bạn nếu chưa quy Y Tam Bảo, bạn nên nhân cơ hội này phát tâm xin thọ Tam Quy Ngũ Giới, vì một người thọ Tam Quy Ngũ Giới là hàng ngày có sự tu tập thanh tịnh, chư Phật, Bồ tát và Hộ pháp sẽ thường ủng hộ, nhờ đó mọi nghiệp duyên cũng được hoá giải.

      Nguyện chúc bạn phát tâm tu đạo để chuyển đổi nghiệp lực, giúp cuộc sống thêm an lạc.

      TN

    • ngọc ngọc

      Cho mình hỏi. Mình có nghe nói sau khi tụng kinh sẽ hồi hướng cho vong đó. Mình thật không hiểu hồi hướng mình sẽ làm như thế nào. Và phải diễn giải làm sao hay trong quyển kinh bạn giới thiệu có cả phần hồi hướng. Mình không biết sâu về đạo phật , nên bạn chỉ mình với.

  2. Bích Trâm

    Gửi Thiện Nhân và các cư sĩ trong đạo tràng

    Mình xin gửi lời cám ơn chân thành tới tất cả các bạn đã tận tình chỉ dẫn mình niệm Phật và tụng kinh Địa Tạng để hóa giải Nghiệp chướng và oán thù của oan gia trái chủ.Thời gian qua mình nghe theo lời các bạn chuyên tâm niệm Phật và tụng kinh Địa Tạng. Giờ đây sức khoẻ mình đã ổn định rồi, không còn đau nhức như trước nữa, cũng không còn nóng nảy như trước nữa, mình có cảm giác thơi thới nhẹ nhàng,như có dòng nước mát chảy trong người vậy, không còn cảm giác nóng bừng bừng như trước nữa, mình cũng không còn nổi sân như trước nữa, ai nói nặng mình, mình cũng thản nhiên như chưa có chuyện gì.
    Chúc tất cả các bạn thân tâm an lạc, mọi chuyện như ý, ngập tràn hạnh phúc, dồi dào sức khỏe!

    • Thiện Nhân

      A DI ĐÀ PHẬT

      Gửi bạn Bích Trâm,

      TN và các liên hữu rất hoan hỉ khi nhận được hồi âm của bạn. Xin chúc mừng bạn. Theo thiện ý của TN, bạn nên phát tâm trì tụng KINH ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN liên tục không gián đoạn trong một năm, kết hợp niệm Phật, sám hối như đã làm trong những ngày qua để hoá giải những nghiệp lực hiện tiền, tạo một hành trang vững chắc cho quá trình tu học sau này.

      Đường tu học còn dài và nhiều gian nan, vô thường luôn rình rập, oan gia trái chủ không chỉ một đời mà nhiều đời nhiều kiếp, vì thế TN hy vọng bạn đừng chủ quan, mà phải luôn cảnh tỉnh, nhắc nhở mình trong từng ý niệm. Phải luôn phát tâm bỏ ác, hành thiện, giữ tâm thanh tịnh. Muốn vậy Năm Giới, Mười Thiện phải luôn tu trì, được vậy thì cuộc sống sẽ luôn an lạc.

      Trong khi rảnh rỗi, bạn nên phát tâm học thuộc Nghi Thức Trì tụng Kinh A Di Đà tiếng Việt để sau khi phát nguyện tụng KINH ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN hoàn mãn bạn có thể bước vào tu trì pháp môn Tịnh Độ một cách vững vàng mọi nơi chốn.

      Nguyện chúc bạn bồ đề tâm kiên cố, kiên định con đường tu đạo quyết không thối chuyển.

      TN

  3. Bích Trâm

    Cám ơn Thiện Nhân rất nhiều, mình sẽ làm theo lời bạn chỉ dẫn, mình đã quyết tâm đi theo con đường tu tập quyết không thối chuyển, vì đây chính là con đường duy nhất đen lại cho mình sự an lạc.

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngừa thư rác *