Niệm Phật Chưa Được Nhứt Tâm Bất Loạn Có Được Vãng Sanh Không?

Niệm Phật Chưa Được Nhứt Tâm Bất Loạn Có Được Vãng Sanh Không?

Hỏi: Trong Kinh A Di Ðà Phật dạy, người niệm Phật được nhứt tâm bất loạn, thì khi lâm chung Phật và Thánh chúng mới tiếp dẫn người đó về Cực lạc. Nếu chúng con niệm Phật chưa được nhứt tâm, thì khi chết chúng con có được vãng sanh hay không?

Ðáp: Trong Kinh Di Đà Phật dạy, nếu hành giả nào chí tâm niệm Phật miên mật tương tục không gián đoạn, từ một ngày cho đến bảy ngày, thì người đó sẽ được nhứt tâm bất loạn và khi lâm chung sẽ được Đức Phật Di Đà cùng chư Thánh chúng phóng quang tiếp dẫn về Cực lạc. Đồng thời, người đó sẽ lên ngay Thượng phẩm thượng sanh. Trường hợp nếu như Phật tử niệm Phật chưa được nhứt tâm, thì cũng vẫn được vãng sanh. Tuy nhiên, với điều kiện là Phật tử phải có đầy đủ tín tâm và nguyện lực tha thiết mới được. Còn đạt được phẩm cao hay thấp đó là tùy theo sự nỗ lực chuyên cần công phu hành trì niệm Phật của Phật tử. Nếu Phật tử chuyên nhứt niệm Phật như trong Kinh Di Đà nói, thì chắc chắn Phật tử sẽ được vãng sanh ở vào phẩm vị cao.

Nhân đây, chúng tôi cũng xin được trích dẫn những lời chư Tổ chỉ dạy rải rác trong các Kinh điển Tịnh độ để chứng minh. Đồng thời cũng để cho Phật tử có thêm niềm tin vững chắc về pháp môn niệm Phật mà Phật tử đang hành trì.

Trong quyển Hương Quê Cực Lạc do cố Hòa Thượng Thích Thiền tâm dịch, có nêu ra những lời khuyên bảo của các bậc cổ đức về việc niệm Phật cầu vãng sanh.

Đại Sư Trí Giả nói: “Muốn quyết định được sanh về Tây phương cần phải đủ hai hạnh: “yểm ly và Hân nguyện”.

Thế nào là hạnh yểm ly?

Hành giả phải quán sát thân nầy đầy đủ sự nhơ nhớp, chịu nhiều nỗi đau khổ, không có chi là vui mà sanh lòng nhàm chán muốn thoát ly. Nghĩ tưởng như thế thì lửa dâm dục phiền não lần lần giảm bớt. Lại phát nguyện cầu được vĩnh viễn xa lìa cõi trần khổ lụy, không còn thọ cái nghiệp thân nam nữ, máu mủ tanh hôi, đắm mê theo ngũ dục, cầu được mau về Tịnh độ chứng thân pháp tánh trong sạch quang minh. Đó là hạnh yểm ly.

Thế nào là hạnh hân nguyện?

Nên nghĩ chúng sanh chìm trong biển khổ, mình là phàm phu không đủ sức cứu độ. Nay tha thiết muốn về Cực lạc, gần gũi với Phật tu hành chứng quả vô sanh, để độ thoát lấy mình, báo đáp bốn ân, cứu chúng sanh khổ não. Đó là mục đích cầu sanh.

Duyên tưởng báo thân của Phật sắc vàng sáng rỡ. Có 84.000 tướng, mỗi tướng có 84.000 vẻ đẹp, mỗi vẻ đẹp phóng ra 84.000 tia sáng, soi khắp pháp giới nhiếp lấy những chúng sanh niệm Phật. Lại quán tưởng cõi Cực lạc bảy báu trang nghiêm, đầy đủ sự an vui mầu nhiệm mà sanh lòng ưa thích. Do đó, gắng sự bố thí, trì giới, niệm Phật, tu các hạnh lành, rồi đem hồi hướng, nguyện mình cùng tất cả chúng sanh, đều được sanh về Tịnh độ. Làm như thế thì quyết định vãng sanh, và đây là hạnh hân nguyện”.

Hoài Cảm Đại Sư dạy: “Chí tâm niệm Phật tức là ý nghiệp làm lành, xưng danh hiệu Phật là khẩu nghiệp làm lành, chấp tay lễ bái là thân nghiệp làm lành. Do ba nghiệp ấy làm lành, nên có thể diệt tội nặng sanh tử trong tám mươi ức kiếp, nhờ hạnh nguyện nương nhau, quyết định được vãng sanh”.

Không Cốc Đại Sư dạy: “Một môn niệm Phật là đường lối tu hành thẳng tắt. Hành giả phải xét rõ thân nầy giả dối, việc thế như chiêm bao, duy cõi Tịnh độ là đáng nương về, câu niệm Phật là có thể nhờ cậy. Rồi tùy phận mà niệm Phật hoặc mau, hoặc chậm, hoặc tiếng thấp, tiếng cao, đều không câu ngại. Chỉ nên để cho thân tâm nhàn đạm, thầm nhớ chẳng quên, khi huởn, gấp, động, tịnh, vẫn một niệm không khác. Niệm như thế, ngày kia xúc cảnh chạm duyên, bỗng nhiên tỉnh ngộ. Chừng ấy mới biết cõi Tịch Quang Tịnh Độ không rời nơi đây, Phật A Di Đà chẳng rời tâm mình. Nếu lập tâm muốn cầu tỏ ngộ thì trở lại thành chướng ngại, nên chỉ lấy lòng tin làm căn bản, chẳng tùy theo tạp niệm mà thôi. Hành trì như thế, dù không tỏ ngộ, khi chết cũng được sanh về Tây phương, theo giai cấp mà tiến tu, không còn lo thối chuyển”.

Tóm lại, qua những lời dẫn chứng của chư Tổ dạy trên, thì chúng ta chỉ cần lấy việc trì danh niệm Phật làm chánh hạnh và cố gắng tu các trợ hạnh lành khác, có bao nhiêu phước đức đều hồi hướng về Tịnh độ. Đồng thời, chúng ta cũng phải có niềm tin vững chắc và lập nguyện thiết tha cầu sanh Cực lạc. Bởi người tu theo pháp môn Tịnh độ, điều kiện tiên quyết muốn được vãng sanh Cực lạc là phải hội đủ hai yếu tố căn bản: Tín và Nguyện. Tin sâu, nguyện thiết, còn việc thật hành niệm Phật hoặc tu các hạnh lành, điều đó còn tùy thuộc vào sự chuyên cần hay không.

Nếu hành giả niệm Phật chuyên cần, thì sẽ đạt được phẩm cao. Còn nếu không được tinh chuyên lắm, thì sẽ vãng sanh ngự tọa ở phẩm thấp hơn. Chín phẩm liên hoa ở cõi Cực lạc là để phẩm định người hành trì niệm Phật ở cõi nầy. Đó là để đánh giá sự hơn kém cao thấp trong việc niệm Phật chuyên cần hay giải đãi mà thôi. Còn như người niệm Phật được “nhứt tâm tam muội”, thưa thật với Phật tử đối với căn cơ thời mạt pháp hiện nay, thì muôn người không dễ có một. Phật tử cứ y theo lời Phật Tổ chỉ dạy mà giữ vững tín tâm nỗ lực hành trì. Được thế, thì lo gì không được vãng sanh. Đó là điều quyết chắc không còn gì phải nghi ngờ.

Thích Phước Thái

11 Phúc đáp

  1. Tô Đình Quyên

    Xin thầy chỉ dẫn thêm cho con biết:
    “Nhứt tâm bất loạn” trong vòng từ 1 đến 7 ngày là sao?, có phải là chỉ niệm Phật, mà không ăn, uống, ngủ, nghỉ k ?
    Con niệm Phật và thường hồi hướng toàn bộ công đức cho các oan gia trái chủ, cho cha mẹ từ vô lượng kiếp và trong đời này… cho chúng sanh đang sống trong 6 cõi luân hồi chứ không hồi hướng về Tịnh Độ, vậy có được hay không?(vì con nghĩ những chúng sanh mà con hồi hướng thì rất cần những công đức đó để sớm được vãng sanh cực lạc, vì con đã hồi hướng toàn bộ công đức niệm Phật cho các chúng sanh nên k còn công đức để hồi hướng về Tinh Độ nữa) liệu như vậy có được hay không? hay con phải hồi hướng một nửa cho các chúng sanh và một nửa về Tinh Độ hay sao thì mới được, xin quý thầy hãy chỉ cho con biết.
    Nam Mô A Di Đà Phật.

  2. Hãy cho con biết ” người bệnh đang trong tình trạng đau nhứt tâm thần không ổn định ” thì làm sao có thể ” Nhất Tâm ” được

  3. Cư sĩ Hữu Minh

    Gửi bạn Tô Đình Quyên & bạn Chánh Nghĩa:

    Đúng là niệm Phật cho đến trình độ nhất tâm bất loạn thì chắc chắn sẽ được vãng sanh như Phật Thích Ca đã nói trong kinh A Di Đà. Nhưng cũng xin đừng vì thế mà các bạn vướng mắc vào đấy sẽ vô hình chung làm cản trở đến sự vãng sanh của các bạn. Vì một khi mình đã đặt mục tiêu cho chính mình để đạt đến trình độ niệm Phật nhất tâm bất loạn tức là bạn đã có tâm mong cầu. Mà tâm mong cầu cũng chính là một hình thức khác của vọng tưởng. Xin các bạn cứ niệm Phật nhưng đừng trông mong, đừng gián đoạn, và đừng cũng xen tạp việc niệm Phật với nhiều thứ khác. Như thế sẽ dễ được thành tựu.

    Câu hỏi về cách hồi hướng của bạn Quyên rất chân thật, nhưng có lẽ không ít người cũng có cùng thắc mắc như bạn. Tuy bạn hồi hướng công đức cho chúng sanh là điều rất tốt và rất nên làm, nhưng bạn không hồi hướng về Tây Phương Cực Lạc là điều thiếu sót to lớn sẽ dẫn đến mất phần vãng sanh cho chính bạn. Vì tam tư lương của người tu Tịnh Độ gồm 3 thứ mà không thể thiếu mất một thứ nào. Đó là Tín, Nguyện, và Hạnh. Như chiếc đảnh 3 chân nếu thiếu đi 1 sẽ bị gãy đổ. Hữu Minh xin góp ý thêm với bạn rằng sau khi bạn hồi hướng công đức cho thập phương chúng sanh rồi, bạn hãy tiếp tục hồi hướng công đức hồi hướng ấy để được vãng sanh về Cực Lạc. Nghĩa là khi bạn hồi hướng công đức niệm Phật cho chúng sanh là bạn đã có công đức của việc hồi hướng. Sau đó bạn đem công đức của việc hồi hướng ấy tiếp tục hồi hướng lần thứ 2 về Tịnh Độ. Như vậy sẽ tốt hơn nhiều. Hoặc nếu như Hữu Minh nói có vẻ khó hiểu thì mỗi khi niệm Phật xong, bạn cứ đọc theo câu kệ hồi hướng này mà Hữu Minh chắc rằng các liên hữu niệm Phật không ai là xa lạ:

    Nguyện đem công đức này
    Trang nghiêm Phật Tịnh độ
    Trên đền bốn ơn nặng
    Dưới cứu khổ ba đường

    Nếu có người thấy nghe
    Đều phát lòng bồ đề
    Hết một báo thân này
    Đồng sanh Cực Lạc quốc

    Hoặc đơn giản hơn nữa thì nguyện như sau:

    Nguyện đem công đức này
    Hướng về khắp tất cả
    Đệ tử và chúng sanh
    Đồng sanh về Cực Lạc

    Như thế là bạn đã hồi hướng cho chúng sanh trong 10 phương và cả cho chính bạn rồi đấy. Còn câu hỏi về nhất tâm bất loạn từ 1 ngày đến 7 ngày thì Hữu Minh nhớ đã có lần trả lời cho một liên hữu khác tại nơi này. Hai bạn đọc tham khảo thêm nhé:

    http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2011/01/niem-phat-the-nao-moi-dung-va-nhat-tam-bat-loan-la-sao/

  4. Theo mình thì việc niệm Phật thuần thục quen dần ví dụ: lúc đi xe niệm thầm được riết đến nỗi quen, mình hay đi xe với mấy ông tài xế chạy ẩu lắm, mẹ mình kêu niệm Quán Thế Âm Bồ Tát niệm 1 hồi thì không hiểu sao chuyển qua A Di Đà Phật cho đến lúc ngủ, quen rồi thì vậy. Nhất tâm bất loạn thì vừa niệm Phật vừa ngắm nhìn đức Phật nghĩ về công đức của các Đức Phật thì mình nghĩ dễ nhất tâm hơn. Đây chỉ là suy nghĩ của mình, mong rằng mọi người sẽ góp ý thêm để sau này được về Tây Phương Cực Lạc. Nam Mô A Di Đà Phật.

  5. mỹ

    A Di Da Phat ! xin chia sẻ chút lời nhắn nhủ của Hòa Thương Tịnh Không
    Có Người Hỏi Hòa Thượng ? Con không có niệm phật suốt ngày , như vậy là không có nhất tâm bất loạn thì phật không có rước , trong kinh A Di Đà nói là phải nhất tâm bất loạn thì phật mới rước
    Hòa Thương nói : Phật hiệu có thề gián đoạn , nhưng phật tâm không ngừng gián đoạn ; phật tâm chính là luôn luôn vì chúng sanh , cái tâm là mong muốn chúng sanh biết pháp , biết về phật pháp , biết cái lời của phật dạy và biết về pháp môn Tịnh Độ , để mà phát tâm niệm phật

  6. Mộng Phi Mộng

    Người thời Mạt Pháp khó nhất tâm nên Phật A Di Đà mới dùng tha lực của ngài tiếp dẫn mình để mình đc sang tây phương 😀 chứ mình tự lực đc nhứt tâm thì ko biết đến kiếp nào :’D

    Mong mọi người đều đc sanh về Tây Phương đồng thành Phật quả ^^

  7. quoc viet

    Tôi niệm phật đã lâu, hơn 10 năm rồi,mà chẳng tiến bộ được chút nào, thậm chí còn lui sụt, khi niệm khi không, vọng tưởng càng ngày càng chồng chất, nghịch duyên khảo đảo, tâm niệm phật không còn tha thiết. Sao lại ra nông nổi như vậy? Tôi luôn đặt câu hỏi này cho chính bản thân mình. Viên trí đã từ bi chỉ dạy cho tôi, động viên tôi, nhưng tôi vẫn không tiến bộ được chút nào. Ôi phật pháp nhiệm mầu mà bản thân tôi chẳng ra gì, thật đáng hổ thẹn.

    • Thiện Nhân

      A Di Đà Phật

      Gửi bạn Quốc Việt,

      Mong bạn hoan hỉ cho TN được biết:

      – Lý do nào thôi thúc bạn niệm Phật?
      – Bạn niệm Phật để làm gì?
      – Bạn chờ đón gì ở pháp niệm Phật này?
      – Phật bạn niệm từ 10 năm nay, hiện ông Phật ấy đang ở đâu vậy?

      Cảm ơn bạn hoan hỉ lý giải giúp những câu hỏi của TN.

      TN

  8. quoc viet

    mình niệm phật để cầu vãnh sanh cực lạc nhưng nghịch duyên khảo đảo,nghiệp chướng từ vô thủy phát sanh,tâm bồ đề lui sụt,niệm phật kg chuyên nhất,tất cả những điều đó mình biết rõ ràng nhưng mình kg thể nào vượt qua được,sao bản ttha6n mình yếu hèn đến thế?bao nhiêu giáo lý của chư phật chư tổ chư thiện tri thức chỉ dạy mình nằm lòng hết,nhưng thực tế mình thực hành thì thật là tệ
    chang được gì cả,mình kg hiểu bản thân mình như thế nào nữa,mình mong các đạo hữu từ bi chỉ dạy cho con người yếu hèn bạc nhược của mình,gúp mình vượt qua chướng ngại ,thành tựu niệm phật kiên cố vảng sanh cực lạc,ơn đức này mình ngàn lần cảm tạ,

    • Huệ Tịnh

      A Di Đà Phật. Xin chào bạn Quoc Viet,

      Khi nào trong tâm bạn thấy thế giới này bớt thuộc về của bạn thì khi đó phiền não tự nhiên sẽ xa lìa bạn rất nhiều. Nhẹ đi cái “tự ái” tức thời tâm sẽ bình an vô sự mà niệm Phật.

      Khi nào trong tâm bạn thấy những chuyện nghịch duyên phiền phức là thiệt thòi đối với mọi người nhưng đối với bạn đó là niềm an lạc hoan hỷ đón nhận thì cái gốc rễ của phiền não sẽ yếu mòn dễ tháo gỡ.

      Khi nào trong tâm bạn thấy chán (mất hứng) cái tâm phàm phu đầy chất độc hư vọng phiền não trói buộc bấy lâu nay thì khi đó câu niệm Phật công đức “bất khả tư nghì” sẽ âm thầm hòa nhập chuyển tâm bạn quay về tự soi tự chiếu tánh từ bi và trí tuệ càng ngày càng phát huy tăng trưởng ra. Phiền não ma chướng tối tâm sợ nhất là sự hiện diện của ánh sáng từ bi và trí tuệ. Khi nào tự tánh từ bi và trí tuệ hiễn lộ thì chỗ đó phiền não phải ẩn mất. Cho nên dụng tâm niệm Phật mà thiếu từ bi và trí tuệ thì gốc rễ phiền não vẫn còn mạnh.

      Đôi lời chia sẻ ngắn gọn chúc bạn lấy lại niềm tin mà thoải mái niệm Phật lên đừng sợ bị thiệt thòi phiền phức của những nghịch duyên mà quên mất tâm Bồ Đề. Cho dù chết cũng phải giữ chắc lấy tâm Bồ Đề.

      ——————————————————————-

      (Trích từ KHUYẾN PHÁT BỒ ÐỀ TÂM VĂN
      Đại Sư Thật Hiền Soạn)

      Từng nghe, cửa chính yếu để vào đạo thì sự phát tâm làm đầu, việc khẩn cấp tu hành thì sự lập nguyện đứng trước. Nguyện lập thì có thể độ chúng sanh, tâm phát thì Phật đạo có thể thành. Nếu không phát tâm rộng lớn, không lập cái nguyện vững bền kiên cố, thì dù trải qua nhiều kiếp như số vi trần, cũng vẫn y nhiên ở trong vòng luân hồi. Dù có tu hành cũng chỉ là uổng công lao nhọc, khổ sở một cách vô ích. Nên kinh Hoa nghiêm nói: “Nếu quên mất tâm Bồ đề mà tu các pháp lành, gọi đó là nghiệp ma”. Quên mất mà còn như thế, huống chi chưa phát ư? Cho nên muốn học Như lai thừa thì trước phải phát Bồ tát nguyện, không thể chậm trễ vậy.

      Nam Mô A Di Đà Phật.

  9. quoc viet

    ngàn lần đội ơn huệ tịnh đã tháo gút mắc trong lòng của mình trong suốt thời gian qua,mình như người mù được nhìn thấy ánh sáng,như người con lạc lõng chốn xa hương,nay được quay về quê hương,ơn huệ tịnh mình suốt đời ghi nhớ,nguyện chư phật 10 gia hộ cho bạn có nhiều sức khỏe phụng sự Phật pháp giúp đỡ kẻ sơ cơ trên con đường tu tập.

    A Di Đà Phật

Gửi phúc đáp

Your email address will not be published. Required fields are marked *