Người nào từng tụng kinh, thọ trì, biên chép mười lời đại nguyện của Bồ tát Phổ Hiền, thì có thể thấy mình sanh về thế giới Tây phương Cực lạc trong hoa sen.
Thế giới Tây phương Tịnh độ chỉ có người nam không có người nữ. Người sanh về đó đều hóa sanh trong hoa sen, hoa nở thấy Phật, tức liền được Phật A Di Đà thọ ký, cho đến khi thành Phật. Sau khi thọ ký, trải qua vô lượng na do tha trong trăm ngàn vạn kiếp, đến mười phương thế giới chẳng tính được thì tự mình thành tựu trí huệ, tâm tùy thuận chúng sanh làm lợi ích vô số chúng sanh. Người này ngồi ở tòa Bồ đề đạo tràng hàng phục Thiên ma và ma quân ngoại đạo, thành Phật, chuyển diệu pháp luân, giáo hóa chúng sanh, có thể khiến cho tất cả chúng sanh nhiều như số vi trần ở trong các thế giới phát tâm bồ đề, tùy theo căn tánh của các chúng sanh, dùng phương tiện quyền xảo để giáo hóa họ. Khi căn tánh của họ thành thục, trải qua nhiều kiếp làm lợi ích tất cả chúng sanh.
Người nam tu thiện và chúng sanh nào có thọ trì đọc tụng “Phổ Hiền hạnh nguyện” hoặc nghe được mười đại nguyện vương của Bồ tát Phổ Hiền, tin tưởng mười đại nguyện vương này, tâm ưa thích, thân thọ trì, đối trước tượng đọc tụng thọ trì, hoặc nói cho người khác nghe về mười đại nguyện này, công đức đó không thể nói hết được. Chỉ có Phật và các bậc Bồ tát La hán mới biết công đức họ nhiều hay ít mà thôi. Khi các bạn gặp được mười đại nguyện vương của Bồ tát Phổ Hiền thì không nên khởi tâm nghi hoặc. Nên nói:
Tâm người tu đạo chớ nghi
Nghi tâm sanh khởi dễ đi đường tà.
Người tu đạo, khi nghe những lời của Phật và các bậc Tổ sư giảng nói chớ có sanh tâm nghi ngờ. Bạn có tâm nghi ngờ thì dễ rơi vào đường tà, nên tin tưởng và chân thật thọ trì, lắng lòng tiếp nhận đạo lý. Sau đó chí thành thọ trì như thọ trì mười đại nguyện vương. Tụng lâu rồi, càng thông hiểu, sau khi trì tụng mười đại nguyện vương, phát tâm biên chép ấn tống, hoặc giảng nói cho người khác nghe mười đại nguyện vương này.
Mọi người mà hành trì như thế, chuyên tâm trong một thời gian ngắn thì nguyện lực tu hành và công đức đều thành tựu. Người nào trì tụng Phổ Hiền hạnh nguyện được phước nhiều vô lượng vô biên, ở trong biển khổ cứu độ tất cả chúng sanh khiến họ được an vui lợi lạc, giúp họ thoát khỏi biển khổ sanh tử khổ đau, đạt đến Niết bàn giải thoát và được vãng sanh về thế giới Cực lạc của Phật A Di Đà.
“A Di Đà Phật” chỉ có bốn chữ, nhưng bao quát tất cả Phật pháp. Mỗi bộ Kinh do đức Phật Thích Ca Mâu Ni nói ra, đều có người thưa thỉnh, chỉ riêng Kinh A Di Đà là không người thưa thỉnh, không ai hỏi mà chỉ tự Phật nói. Tại sao không có người thưa hỏi? Bởi vì không có người hiểu rõ pháp này. Pháp môn Tịnh độ, chúng ta thấy rất đơn giản, nhưng thật tế có bốn chữ “A Di Đà Phật” bao quát tất cả tam tạng Kinh điển, mười hai bộ Kinh.
Mười năm về trước tôi chuyên niệm Phật có sự cảm ứng, nên làm ra một bài kệ:
A Di Đà Phật vạn pháp vương
Ngũ thời bát giáo tận hàm tàng
Hành nhân đản nhân chuyên trì tụng
Tất chí tịch quang bất động tràng.
“A Di Đà Phật” là chỉ câu Phật hiệu, nếu bạn chuyên tâm trì niệm câu Phật hiệu đó, thì tất cả các pháp bạn đều thông hiểu rõ ràng, cho nên nói “A Di Đà Phật vạn pháp vương”. “Ngũ thời” là thời Hoa nghiêm, thời A hàm, thời Phương đẳng, thời Bát nhã, thời Pháp hoa. “Bát giáo” là Tạng, Thông, Biệt, Viên, Đốn, Tiệm, Bí mật, Bất định giáo. Ngũ thời, bát giáo đều bao hàm trong bốn chữ “A Di Đà Phật”. Cho nên người tu chỉ cần chuyên tâm trì niệm câu danh hiệu A Di Đà Phật, nhất định đạt được Thường tịch quang Tịnh độ và tâm như trong đạo tràng bất động.
Có số người nhận định sai lệch rằng: “Công phu niệm Phật là dành cho ông già bà lão, không phải của người tri thức”. Đây là hiểu một cách sai lầm. Niệm “A Di Đà Phật” pháp môn này, người trí thức cũng tu được, ngu si cũng tu được. Nói tóm lại, pháp môn này dành cho ba hạng người ai cũng tu được đó là hạnh thượng căn, trung căn và hạ căn.
Vì sao chúng ta phải niệm A Di Đà Phật? Bởi vì chúng sanh ở thế giới Ta bà rất có duyên với Bồ tát Quán Thế Âm. Bồ tát Quán Thế Âm ứng hiện ba mươi hai thân để cứu độ họ. Còn đức Phật A Di Đà lại càng có nhân duyên thù thắng, bởi vì đức Phật A Di Đà là thầy của Bồ tát Quán Thế Âm, là giáo chủ ở thế giới Cực lạc. Khi xưa, lúc chưa thành Phật A Di Đà, Ngài tên là Tỳ kheo Pháp Tạng, từng phát ra 48 lời nguyện, mỗi nguyện đều tiếp dẫn chúng sanh về thế giới Tây phương Cực lạc, mới nguyện thành Phật.
Thế giới Cực lạc chỉ có người nam, vì người ở đó đều hóa sinh từ hoa sen ra. Người sinh về thế giới Cực lạc, trước hết thác sinh đầu thai vào hoa sen. Chúng ta nhất tâm niệm Phật thì hoa sen bên Cực lạc sẽ lớn từ từ, niệm một câu Phật hiệu, hoa sen từ từ nở ra, niệm nhiều câu Phật hiệu thì càng lớn ra, đến lúc bằng bánh xe chuyển luân. Khi lâm chung, đức A Di Đà Phật hiện thân đến tiếp dẫn chúng ta về thế giới Tây phương Cực lạc. Tánh linh chúng ta ở trong nhụy hoa sen, khi hoa sen nở ra tức thời pháp thân hiện bày, cho nên nói “hoa nở thấy Phật”. Khi hoa sen nở ra thì bạn sẽ là một vị Phật tương lai.
Thế giới Cực lạc cách thế giới Ta bà qua mười vạn ức cõi Phật, người ở thế giới Cực lạc đều từ hoa sen hóa sanh, cho nên nói: “Nguyện sinh Tây phương Tịnh độ trung, cửu phẩm liên hoa vi phụ mẫu”. Tất cả chúng sanh niệm “A Di Đà Phật” thì sẽ sinh về thế giới Tây phương Cực lạc. Phật A Di Đà từng phát nguyện: “Khi tôi thành Phật, mười phương chúng sanh, nếu xưng danh hiệu tôi, đều sinh về nước của tôi, hóa sinh trong hoa sen, được quả vị vô thượng chánh đẳng chánh giác”. Do vậy, người nào ở thế giới Ta bà xưng niệm danh hiệu Phật A Di Đà, khi lâm chung, Phật A Di Đà đến tiếp dẫn người này vãng sanh Tây phương Tịnh độ.
Thập phương tam thế Phật
A Di Đà đệ nhất
Cửu phẩm độ chúng sanh
Uy đức vô cùng cực.
Vào thời mạt pháp, Phật pháp dần đi đến hủy diệt, tất cả Kinh điển dần biến mất. Vì sao vậy? Vì chúng sanh thiếu phước báu, tội nghiệp sâu nặng, không có nhân duyên để xem Kinh điển, chẳng cần phải nói tương lai, hiện bây giờ có số người không có mắt, tay và các bệnh tật, nên một chữ trong Kinh cũng không thấy, thật là nghiệp chướng làm cho chướng ngại, đây chính là mạt pháp, người có mắt mà không thấy và hiểu Phật pháp rõ ràng.
Vào thời mạt pháp các Kinh điển lần hủy diệt hết, đầu tiên là Kinh Lăng Nghiêm, sau đó đến các Kinh điển khác, cuối cùng là Kinh A Di Đà. Bộ Kinh A Di Đà này sẽ trụ ở đời hơn một trăm năm để độ tất cả chúng sanh. Đến hết thời gian đó, Kinh A Di Đà cũng diệt mất, chỉ còn câu hồng danh sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” trụ ở đời một trăm năm nữa để độ tất cả chúng sanh. Qua một thời gian chỉ còn lại câu hồng danh bốn chữ “A Di Đà Phật” lại trụ ở đời một trăm năm nữa độ thoát vô số chúng sanh. Cuối cùng bốn chữ “A Di Đà Phật” cũng diệt mất luôn. Phật pháp đến lúc này có thể nói là hoàn toàn hủy diệt.
Kinh A Di Đà, chẳng ai thưa hỏi mà tự Phật nói ra, bởi vì bộ Kinh này vô cùng quan trọng. Chúng ta là người học Phật có duyên gặp được pháp môn này, chớ có xem thường bỏ qua. Người tham thiền, tham câu “Niệm Phật là ai”, đủ thấy trong quá khứ chúng ta đều có niệm Phật qua, mới biết tham thiền “niệm Phật là ai”. Nếu như không có niệm Phật qua mà tham câu “Niệm Phật là ai?”, căn bản bạn chưa từng niệm Phật thì ai niệm Phật đây? Bạn là người chưa từng niệm Phật thì làm sao có thể nói “Niệm Phật là ai?” Từ câu thoại đầu “Niệm Phật là ai” đủ biết trong quá khứ mỗi chúng ta trong đây ai nấy cũng từng niệm Phật qua rồi. Chẳng qua niệm nhiều hay ít mà thôi, có thành tâm niệm hay lúc niệm lúc không mà thôi. Mọi người chúng ta siêng năng niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”, sẽ được vãng sanh về thế giới Tây phương Cực lạc, thế giới này có vô lượng chúng sanh vui hưởng đầy đủ lạc thú.
Cố hòa thượng Tuyên Hóa







Em đang rối quá mọi người ơi. Em tự giận mình, không biết trời xui đất khiến thế nào mà em lại rơi vào cạm bẫy của cờ bạc online. Giờ em mắc nợ gần 400 triệu, vay hết người này đến người khác giờ họ sợ quá không còn cho em mượn tiền nữa. Con ma cờ bạc nó ghê gớm lắm, cám dỗ lắm. Nó làm cho em say mê không thể nào bỏ được. Ban đầu mới chơi em thắng luôn một lèo mấy triệu trong vòng 2 ngày. Tưởng bở em lại chơi tiếp tưởng rằng sẽ đổi được đời. Ai dè em càng chơi càng thua. Càng thua em lại càng cố gỡ gạc. Cứ thế nợ lại càng thêm nợ chất chồng. Giờ chủ nợ kiếm em hoài làm em ngày đêm mất ăn mất ngủ. Mọi người khinh bỉ em, mà em cũng ghét cả em. Em phải làm sao đây? Giờ em muốn nương nhờ chút cửa Phật để an ổn tâm hồn lại phần nào. Nhìn lên đức Phật hiền từ mà nước mắt em cứ tuôn rơi tự giận bản thân mình không đủ bản lĩnh để buông bỏ. 🙁
Hoàng em ơi, nghe em kể nợ gần 400 triệu vì cờ bạc online mà Tong Thật Lù tui đang ăn chén cơm với đậu hũ kho sả cũng phải đứng hình. Miếng cơm nằm ngay cổ họng, nuốt xuống không được mà nhả ra thì tiếc, y chang đời em bây giờ: tiến không xong, lùi không được, đứng giữa đồng mà nghe chủ nợ gọi điện thoại còn run hơn nghe sấm tháng bảy.
Nhưng em nghe tui nói thiệt nghen: em còn biết khóc trước Phật, còn biết tự giận mình, còn biết kêu cứu, là em chưa hư. Người hư thiệt là người thua sạch cái quần đùi rồi còn vỗ ngực nói: “Tui có chiến thuật, mai gỡ lại.” Chiến thuật gì kỳ vậy cha nội? Chiến thuật đi từ bờ ruộng xuống mương, rồi từ mương trôi thẳng ra sông Tiền hả?
Cờ bạc online nó không phải trò chơi đâu em. Nó là cái lưới. Ban đầu nó cho em thắng vài triệu để em tưởng mình là Khổng Minh tái thế, ngồi bấm điện thoại mà tính thiên cơ. Ai dè nó chỉ thả miếng mồi thơm thơm, giống người ta rắc chút đậu phộng rang dụ mình ngồi vô bàn nhậu, tưởng vui chút thôi, lát sau cái ví xẹp lép như bánh tráng gặp mưa.
Em thắng mấy triệu hai ngày đầu, đó không phải do em giỏi đâu Hoàng. Đó là con ma cờ bạc nó xoa đầu em, kêu: “Cưng giỏi quá, vô sâu chút nữa đi con.” Mà nó xoa đầu bằng tay trái, tay phải nó cầm sẵn cuốn sổ nợ dày như sổ hộ khẩu ba đời. Mình tưởng mình đang đổi đời, ai dè đang đổi từ đời bình thường qua đời nghe điện thoại reo là muốn chui vô lu nước trốn.
Bây giờ đừng nói “em sẽ gỡ một lần cuối.” Câu đó là câu thần chú của mấy người sắp lún thêm một mét. “Một lần cuối” của cờ bạc nó giống như ăn bánh xèo chay miền Tây vậy đó. Miệng nói cái cuối cùng, tay vẫn gắp rau, mắt vẫn liếc cái kế bên. Rồi cuối cùng thành mười cái cuối cùng, bụng no muốn nổ mà vẫn còn nói: “Thôi cái này chót thiệt.” Cờ bạc cũng vậy, mỗi lần “chót” là một lần nó chót thêm vô cái nợ.
Giờ việc đầu tiên: ngưng chơi liền. Không phải ngưng kiểu thơ mộng “từ từ em sẽ bỏ”, mà ngưng kiểu bà ngoại chặt đọt chuối: phập một cái, khỏi bàn cãi. Xóa app. Chặn web. Khóa tài khoản. Đưa điện thoại cho người thân kiểm soát mấy ngày đầu nếu cần. Tiền lương, tiền mặt, tài khoản ngân hàng, nhờ người nhà giữ dùm một thời gian. Đừng có sĩ diện nói “em lớn rồi, em tự quản được.” Trời ơi, lớn rồi mà còn bị cái app nó dắt đi như dắt vịt ra đồng thì phải chịu cho người ta cột dây an toàn lại chớ.
Đừng để cái điện thoại nằm kế bên mà nói “em quyết tâm rồi.” Quyết tâm kiểu đó nguy hiểm lắm. Giống như người thèm mắm chay mà để nguyên hũ mắm kế bên rồi ngồi thiền nói “ta không động tâm.” Một hồi mắm chưa động mà cái muỗng đã động trước.
Việc thứ hai: viết hết nợ ra giấy. Nợ ai, bao nhiêu, lãi ra sao, hạn trả lúc nào. Viết ra cho rõ. Đừng để trong đầu, vì để trong đầu nó thành cái chợ nổi lúc trời mưa, ghe nào cũng la, rau cải nào cũng trôi, mình đứng giữa đó muốn xỉu. Viết ra giấy rồi mới biết món nào gấp, món nào thương lượng, món nào cần người lớn đứng ra nói chuyện.
Rồi em phải nói thật với một người thân đáng tin. Đừng giấu nữa. Giấu nợ giống như giấu con trâu trong buồng ngủ, tưởng không ai biết, chớ nó thở phì phì, đạp bể vách nhà rồi bà con hàng xóm cũng nghe. Nói ra nhục một lần, còn hơn giấu hoài để nó nổ tung như nồi cơm quên mở nắp. Mình đã té thì kêu người kéo. Đừng nằm dưới mương mà vẫn chỉnh cổ áo nói: “Tui ổn, tui đang tắm sông theo phong cách riêng.”
Với chủ nợ, em đừng trốn. Trốn làm họ nóng hơn, mà em cũng mất ngủ hơn. Em sai thì nhận. Nhưng nhận cho đàng hoàng, không nhận kiểu nằm bẹp. Hẹn gặp hoặc nhắn tin rõ ràng, nói thật tình hình, xin lập kế hoạch trả từng phần. Có bao nhiêu trả bấy nhiêu, đều đặn, minh bạch. Một tháng trả ít nhưng đúng còn hơn hứa một cục lớn rồi mất hút như dép lào trôi nước lũ.
Nhưng nhớ kỹ: tuyệt đối không vay thêm để gỡ. Cấm. Cấm như cấm đem rơm khô vô bếp lửa rồi nói “để tui dập lửa bằng kinh nghiệm.” Vay thêm để đánh tiếp là tự mình đào cái hố, rồi còn leo xuống thử coi sâu chưa. Sâu lắm rồi em ơi, khỏi thử nữa, dưới đó có mấy anh “gỡ vốn” đang ngồi quạt muỗi chờ em.
Ai rủ em “kèo này chắc thắng”, “anh có nhóm nội bộ”, “đưa tiền đây anh kéo lại vốn”, thì em né liền. Nội bộ gì? Nội bộ cái chuồng gà. Chắc thắng gì? Chắc thắng là tụi nó thắng tiền của em. Người hứa giúp em gỡ bạc đa số giống người bán thuốc mọc tóc cho ông hói mà bản thân đội nón kín mít từ sáng tới chiều. Nghe là biết có mùi rồi.
Bây giờ em muốn nương cửa Phật, tốt lắm. Phật không chê người lỡ lầm. Nhưng Phật cũng không khuyến khích mình lạy Phật xong rồi mở app đánh tiếp. Cái đó không phải tu, cái đó là vừa niệm Phật vừa rủ con ma cờ bạc ngồi ké trên bàn thờ, coi kỳ lắm. Mỗi ngày em cứ lạy Phật, niệm “Nam mô A Di Đà Phật”, rồi nói thiệt lòng: “Con mê lầm, con xin dừng, con xin có sức trả nợ, sửa đời, không quay lại đường cũ.”
Nhưng nhớ nghen: sám hối phải đi chung với hành động. Lạy Phật xong thì xóa app. Niệm Phật xong thì chặn web. Khóc trước Phật xong thì gọi người thân nói thật. Cúi đầu trước Phật xong thì ngẩng đầu đi làm trả nợ. Chớ sáng lạy Phật, trưa tính kèo, chiều cầu may, tối than khổ, thì Tong Thật Lù tui nghe cũng muốn té khỏi võng. Phật từ bi lắm, nhưng Phật không phải tổng đài xóa nợ cờ bạc online đâu em.
Em cũng đừng tự chửi mình quá. Tự trách để tỉnh thì tốt, tự chửi tới mức muốn bỏ đời là nguy hiểm. Con người ai cũng có lúc mê. Có người mê danh, mê tiền, mê tình, mê hơn thua. Em thì bị con ma cờ bạc nó dụ. Bây giờ biết nó là ma rồi thì đừng kêu nó bằng “cơ hội đổi đời” nữa. Gọi đúng tên nó: đồ lừa đảo, đồ hút máu, đồ làm tan nhà nát cửa, đồ khiến người ta ăn cơm không ngon ngủ không yên. Gọi đúng tên rồi đá nó ra khỏi đời mình.
Nếu có lúc em thấy nghẹt thở, thấy tuyệt vọng, thấy trong đầu lóe lên ý nghĩ làm chuyện dại, thì nghe Tong Thật Lù dặn nè: lập tức gọi người thân, chạy tới chỗ đông người, hoặc đi thẳng tới bệnh viện/cấp cứu gần nhất. Đừng ở một mình lúc cái đầu đang nổi giông. 400 triệu là nhiều, nhưng mạng em quý hơn 400 triệu rất nhiều. Tiền mất còn kiếm lại được. Mặt mũi mất còn lấy lại được. Lòng tin mất còn gây dựng lại được. Chớ mạng sống mà buông thì coi như tắt đèn hết sân khấu, con ma cờ bạc nó ngồi vỗ tay, còn người thương mình khóc cạn nước mắt. Không đáng đâu em.
Từ hôm nay, em làm lại bằng từng bước nhỏ thôi. Đừng tuyên bố dữ quá rồi mai xìu như bánh bò để qua đêm. Hôm nay không chơi. Hôm nay xóa app. Hôm nay nói thật. Hôm nay viết sổ nợ. Hôm nay niệm Phật. Hôm nay ăn một bữa cơm đàng hoàng. Hôm nay ngủ được chút nào hay chút đó. Hôm nay không vay thêm. Hôm nay không gỡ. Cứ mỗi ngày thắng một ngày như vậy, từ từ em mới kéo cái xuồng đời mình ra khỏi đám lục bình.
Nợ 400 triệu giống như đám cỏ mọc kín ruộng. Nhìn một cái muốn xỉu, nhưng nông dân đâu có ngồi khóc hoài. Cầm dao phát từng vạt. Hôm nay một vạt, mai một vạt, mốt một vạt. Phát hoài rồi cũng thấy đất. Trả nợ cũng vậy. Làm, trả, thương lượng, sống tử tế, tránh xa cờ bạc, giữ chữ tín từng chút. Lâu nhưng được. Khó nhưng được. Chậm nhưng còn đường.
Hoàng à, Tong Thật Lù tui nói mặn vậy chớ thương em thiệt. Em không phải đồ bỏ. Em là người đang bị lún bùn, mà còn biết kêu cứu. Kêu cứu là đúng. Nắm tay người thân là đúng. Nương Phật là đúng. Cắt cờ bạc là đúng. Trả nợ bằng mồ hôi là đúng. Còn quay lại gỡ vốn là sai, sai dữ lắm, sai tới mức con vịt nghe xong cũng lắc đầu bỏ đi ngang.
Từ nay, hễ trong đầu nổi lên câu “chơi một lần cuối”, em niệm Phật liền. Hễ tay muốn mở app, em đứng dậy đi rửa mặt, gọi người thân, đi ra ngoài. Hễ lòng muốn gỡ, em nhớ cái cảnh hôm nay: mất ngủ, sợ hãi, nước mắt trước Phật. Đó là bài học mắc 400 triệu. Mắc quá rồi, đừng đóng học phí lần hai nữa. Trường đời dạy một lần là đủ, học lại môn này là rụng răng luôn đó em.
Nam mô A Di Đà Phật. Mong em đứng dậy ngay từ hôm nay. Đừng làm anh hùng bàn phím trong sòng online nữa. Làm anh hùng ngoài đời đi: dám nhận lỗi, dám bỏ cờ bạc, dám trả nợ, dám sống lại cho đàng hoàng. Cái xuồng em thủng rồi, nhưng chưa chìm. Vá lại đi. Tát nước đi. Kêu người phụ đi. Rồi chèo từ từ vô bờ.
Còn con ma cờ bạc mà lảng vảng tới rủ nữa, em nói giùm Tong Thật Lù một câu: “Đi chỗ khác chơi nghen cha nội, tui giờ theo Phật, theo gia đình, theo lao động chân thật. Tui hết ngu rồi. Muốn dụ thì dụ cái cột nhà, chớ đừng dụ tui nữa. Tui mắc nợ một lần là tui sáng mắt rồi.”
Vậy đó Hoàng. Khóc xong thì lau mặt. Lạy Phật xong thì đứng dậy. Sợ thì nắm tay người thân. Nợ thì trả từng chút. Lỡ lầm thì sửa từng ngày. Đừng bỏ mình. Đừng quay lại cờ bạc. Đừng tin chữ “gỡ”. Chữ đó nhìn hiền hiền vậy chớ nó là cái lưỡi câu. Cắn vô là rách miệng, đau tới đời sau.
Đi lại từ đầu nha em. Chậm thôi cũng được. Miễn đừng quay đầu vô cái sòng nữa.